Những Bài Học Bình Dị

Lượt đọc: 947 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thiên Nhiên Mầu Nhiệm.

Shelley là một người con gái chốn

đô thành. Cha cô chưa bao giờ

chạy xe ra khỏi những con đường nhựa, và mẹ

cô thì chưa bao giờ ở bất cứ một nơi nào khác,

ngoại trừ những khách sạn sang trọng.

Một hôm, giáo viên chủ nhiệm lớp của

Shelley, cô McKay, thông báo rằng họ sẽ có một

chuyến đi bộ đường dài: Bốn ngày đi bộ xuyên

qua các khu rừng và ba đêm dựng trại để nghỉ.

Shelley tự nghĩ: “Làm sao mình có thể chịu

đựng nổi khoảng thời gian ấy.”

Shelley hình dung, cô sẽ phải đeo một cái

ba-lô nặng ở sau lưng, nó nặng đến nổi ngay

cả những đô vật Sumo cũng phải vất vả với nó.

Đấy là gánh nặng mà cô không muốn mang.

Nhưng cô cũng biết rằng cái ba-lô chứa đựng

những vật dụng cần thiết cho sự sống còn của

cô. Vì thế mà Shelley nhận thấy cùng lúc mà

có đến hai trạng thái tâm lý khác nhau, một

bên là cần cái ba-lô và bên kia là ghét nó. Rồi

cô tưởng tượng niềm vui sướng khi đặt ba-lô

xuống lúc họ đi đến địa điểm cắm trại.

Cô McKay gọi các học sinh nữ lại và dặn:

“Khi các em dựng trại” - Shelley tự hỏi: Làm

sao các bạn làm được việc đó? - “Cô muốn các

em khám phá những khu rừng gần trại. Đừng

đi quá xa.” Shelley nói thầm: Đừng lo về điều

ấy. “Cô muốn các em quan sát kỹ lưỡng những

gì các em thấy. Hãy tự mình khám phá các màu

sắc, hình dáng, sắc thái, các tảng đá và cả những

sự chuyển động. Chúng ta hãy cùng nhau làm

điều này trong im lặng. Khi chúng ta đi bộ và

ngắm nhìn, chúng ta không nói chuyện trong

vòng 10 phút đầu.” Shelley tự nghĩ: Không biết

mình có thể giữ im lặng trong 10 phút được hay

không? Vì hầu như lúc nào cô cũng nói huyên

thuyên, ngoại trừ lúc ngủ.

Shelley nhìn lên cây và cô phát hiện ra

rằng, những chiếc lá không phải chỉ có màu

xanh. Mỗi chiếc lá có sắc thái màu xanh khác

nhau: xanh đậm, xanh nhạt, xanh hơi vàng,

xanh lục... Và chúng có kích thước, hình dạng

khác nhau, chuyển động khác nhau trong làn

gió nhẹ. Những thân cây cũng không phải chỉ

duy nhất một màu nâu. Chúng có màu xám và

nâu, đen và xanh. Một vài cây có lớp vỏ mịn

màng và bạn có thể dùng tay vuốt lên lớp vỏ ấy,

trong khi những cây khác thì có lớp vỏ sần sùi

và loang lỗ. Shelley thấy một cây cao có thân

rỗng, vừa đủ để cho một em gái ẩn nấp trong

đó. Sau khi kiểm tra và biết chắc là không có

nhện, không có rắn, Shelley bước vào trong

bộng cây. Ít nhất là cô có thể nấp ở đây cho đến

khi mười phút đầu tiên trôi qua, sau đó nhảy ra

và hù bạn nào đang đi qua.

Khi cô ngồi ở trong đó, cô quan sát một con

bọ cánh cứng bóng láng đang leo lên ở bên trong

thân cây; cô bị lôi cuốn khi những cái chân yếu

ớt của nó leo lên những chóp núi, những thung

lũng - ít nhất là đối với một con bọ cánh cứng

- rồi cô tự nghĩ: cuộc hành trình của nó sẽ đi

đến đâu? Khi Shelley nghe những người bạn

của mình đang nói huyên thuyên trở lại thì cô

cảm thấy không muốn rời khỏi nơi ẩn nấp của

mình. Có điều gì đó rất yên bình tại bộng cây

mà cô đang ẩn nấp và cô không muốn rời xa con

bọ cánh cứng. Thế là cô nán ở trong đấy thêm

một lúc nữa.

Sau bữa ăn tối, cô McKay yêu cầu mọi

người ngồi yên lặng xung quanh đống lửa trại,

nhắm mắt lại nếu muốn, và lắng tai nghe âm

thanh của núi rừng. Tiếng lách tách của ngọn

lửa nghe sao mà thân quen và ấm áp. Làn gió

nhẹ làm xào xạc lá cây. Lạ quá! Shelley nghĩ

thầm, tại sao trước đây mình lại không chú ý

đến những điều ấy. Giờ này dường như mọi thứ

đang sống trọn vẹn với giây phút hiện tại. Có ai

đó đã đánh rắm - đấy là hậu quả của những cái

bánh đậu chiên trong buổi ăn tối. Những tiếng

cười rúc rích gợn lên xung quanh đống lửa, một

chốc thì sự yên lặng cũng được tái lập. Một vài

loài chim khác nhau đang kêu, đang hót líu

lo, và có tiếng kêu của một con chim cú. Mặc

dù nghe nhiều âm thanh khác nhau, nhưng

Shelley vẫn nghĩ về chúng như là sự tĩnh lặng,

và thật là thích thú khi lắng nghe chúng.

Sau một vài ngày, cô McKay yêu cầu các

học sinh chú ý đến mùi vị ở xung quanh chúng

(không phải là cái mùi sau khi cô cho chúng em

ăn bánh đậu nướng nữa chứ - Shelley tự nói

với mình). Hương vị của núi rừng… biết miêu

tả chúng như thế nào đây...? Vâng, chúng có

106

Những bài học bình dị

hương vị xanh tươi. Chúng hơi ẩm ướt, tươi

mát, sạch sẽ, thơm ngát... và chắc chắn là xanh

tươi. Shelley dùng tay vò một ít lá cây trong lúc

cô đang đi, rồi đưa lên mũi để hít thở hương vị

tinh tế của núi rừng. Cô thích hương vị của đất

khi nằm sát mặt đất lúc ngủ trong lều vào ban

đêm.

Cô McKay nói với các học sinh: “Các em

đã khám phá ra hương vị của núi rừng chưa?

Thiên nhiên giúp các em biết những gì cần phải

tránh. Bất cứ thứ gì có màu đỏ hay được sinh ra

trên những cây gai gốc thì chắc chắn là có độc.

Chỉ nếm những thứ mà cô đã chỉ cho các em

thấy.” Thế rồi cô McKay chỉ những lá cây mà

các em có thể nhai (nhưng không được nuốt) để

cảm nhận mùi vị của chúng và những trái cây

dại có thể ăn được.

Vào đêm cuối cùng của chuyến hành trình,

cô Mckay nói với các học sinh: “Chúng ta cũng

nên ý thức rõ về cảm giác của sự xúc chạm. Làn

da của chúng ta là cơ quan cảm giác lớn nhất.

Nếu chúng ta có thể lột nó ra và trải rộng ra thì

nó có thể bao trùm khoảng 2m2. Hãy để chính

Những bài học bình dị

107

các em khám phá những cảm giác thuộc về

xúc giác mà các em trải nghiệm ở trong rừng.

Không chỉ là những gì các em chạm vào mà còn

cả những thứ chạm vào da các em nữa, như là

sự mát mẻ của làn gió nhẹ, sự ấm áp của mặt

trời.”

Shelley đã cảm nhận mặt đất khi cô nằm

ngủ trên nó, sự mượt mà và xù xì của vỏ cây

khi cô chạm vào, đường vân của những chiếc lá

khi cô vò nó ở trong lòng bàn tay, rồi sự khác

biệt giữa mặt đất mềm và mặt đất gồ ghề, cứng

rắn khi cô đi qua. Và cô tiếp xúc với một con bọ

cánh cứng khác, vuốt ve cái lưng mịn màng của

nó, và cảm nhận những cảm giác khi những cái

chân nhỏ bé của nó bò trên tay của cô. Cô nhặt

một cái lông chim trên đường đi, và cảm nhận

sự mềm mại của nó bằng các đầu ngón tay.

Bản thân cô lúc nào cũng nghĩ mình là một

người con gái chốn đô thành, nên Shelley cảm

thấy rất ngạc nhiên khi cô trở về nhà. Cô muốn

đi tản bộ. Cô cảm thấy những khu vườn bên

cạnh đường phố đáng yêu làm sao, công viên

nhỏ bé ở cuối con đường thật quá xinh tươi. Cô

đã cảm nhận được những điều mà trước đây

chưa từng cảm nhận. Khi đi bộ, Shelley thấy

màu sắc trong các khu vườn, cảm nhận được

hương vị của các loài hoa trong không khí, cảm

nhận được sự ấm áp của mặt trời, sự mát mẽ

của bóng râm, và cô còn nghe được những tiếng

chim hót mà trước đây cô chưa bao giờ nghe…

Tất cả chúng đều thật là tuyệt vời.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của minh nguyễn