Những cái bóng sống

Lượt đọc: 1105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
những cái bóng sống
Image

Nhìn thung lũng nơi lão lùn phát hiện ra ngôi hầm mộ, không ai có thể nghĩ rằng trước đây nó từng nổi tiếng với những sườn đồi trải thảm hoa. Những nụ hoa gương có thể giúp ngay cả bộ mặt xấu xí nhất cũng trở nên quyến rũ trong một vài giờ, nhưng làm giàu bằng buôn bán quặng sắt nhanh hơn thế nhiều.

Thung lũng nằm trong dãy núi hiểm trở xứ Helvetia, cách lâu đài của lão Valiant non một ngày đường. Helvetia là một vương quốc quá nhỏ bé đến nỗi phải tốn nhiều công sức và tiền của để cầu hòa những người láng giềng hùng mạnh. Vương quốc này đã từng một lần bị Lothringen chiếm đóng, nhưng giành được độc lập với sự trợ giúp của đội quân người khổng lồ. Từ lúc một gã Stilz [*] cướp mất người thừa kế duy nhất của vị vua cuối cùng, vương quốc nhỏ bé được quốc hội cai trị, giữ gìn hòa bình với bọn Goyl bằng cách cho quân đội của chúng hành quân qua vùng lãnh thổ này. Khi Jacob hỏi lão lùn đã phải trả bao nhiêu để được phép khai thác quặng sắt trong những thung lũng nở đầy hoa của Helvetia, Valiant chỉ mỉm cười thương hại. Vương quốc này cần nhiều đường hầm nếu họ muốn đưa vào khai thác những tuyến đường xe lửa và giao thông thuận tiện hơn, như những nước láng giềng của mình. Không ai có thể phá núi đào hầm giỏi hơn người lùn.

Ủng Jacob ngập lún vào tuyết khi anh trèo ra khỏi xe ngựa của lão Valiant. Từ mấy căn lều xiêu vẹo xung quanh khu khai thác quặng sắt người ta không thể nghĩ rằng ở đây có cả một gia tài đang được đào bởi lên từ lòng đất, khói bay ra từ ống khói viết một tương lai đen tối lên bầu trời.

Trước mấy cái thang lồng chạy xuống lòng đất, một đám lít nhít con cái của những người lùn đang chờ. Chúng có thể bò sâu xuống hầm mỏ như bao người khác và không hề sợ hãi trước các yêu tinh ở đó, những kẻ khiến cho hầm mỏ ở thế giới sau gương còn nguy hiểm hơn ở thế giới phía bên kia.

“Đây là thứ mà ông gọi là giao dịch hời hả?” Jacob hỏi lão lùn trong lúc họ đi ngang qua đám thiếu niên xanh xao còi cọc. “Trẻ con đi đào hầm mỏ sao?”

“Thì sao? Không có ta thì bọn chúng cũng làm thế thôi,” lão Valiant đáp trả vô cảm. “Cuộc đời này đầy rẫy những điều xấu xí!”

Cáo nhìn chăm chú những người phụ nữ đang dỡ quặng từ những xe nhỏ chở hàng chạy ra từ lòng đất. “Ông có nghe nói về vụ một ông chủ hầm mỏ ở Austrien bị công nhân của mình bán cho yêu tinh không?” cô thì thầm với lão lùn.

Valiant ném cho Jacob một cái nhìn cảnh báo. “Chú mày nên chú ý đến nó đi!” lão lầm bầm và ghê tởm xô một trong mấy đứa trẻ lùi lại khi nó giơ bàn tay nhỏ xíu nhem nhuốc chạm vào chiếc áo khoác lông chồn của lão. “Nó nói năng cứ như bọn vô chính phủ chuyên đi bôi trét khẩu hiệu lên tường không sót nhà máy nào vậy.”

“Tôi sẽ thích lão hơn nếu lão ít tiến hành những vụ làm ăn đáng kính này đi,” Jacob nói khi anh đỡ đứa trẻ lên. “Giờ thì, dẫn chúng tôi đến hầm mộ ngay, trước khi một kẻ nào đó giết chúng ta để cướp áo khoác của lão trong cái lạnh căm căm này.”

Ba tòa nhà nằm sau hàng rào mắt cáo gỉ sét, nóc nhà phủ đồng để tránh yêu ma trên núi, đường sắt, ống khói, một kênh đào thoát nước... Không có dấu hiệu nào cho thấy người lùn đã tìm ra thứ gì khác ngoài quặng sắt nơi đây.

Cáo nhìn quanh. “Người ta có thể trông thấy Thành Phố Chết từ đây không?”

Lão Valiant lắc đầu và chỉ về phía Tây. “Nếu cô nhìn xuyên được núi.”

Kẻ Tàn Sát Phù Thủy đã cho xây dựng thành phố sau khi thống nhất cả ba vương quốc Albion, Austrien và Lothringen bằng chiếc nỏ thần và xứ Helvetia trở thành trung tâm của đế chế khổng lồ ấy. Silberthur. Đó là tên ông ta đặt cho nó trước đây, nhưng giờ nó chỉ còn là Thành Phố Chết, vì tất cả cư dân của thành phố đã biến mất cùng với cái chết của Guismund. Có những câu chuyện kể rằng khuôn mặt họ vẫn cúi nhìn từ những bức tường đổ nát. Jacob chưa bao giờ được tận mắt nhìn thành phố hoang phế, vì lão Chanute luôn tránh xa Thành Phố Chết. Sau hơn bốn thế kỷ, bước trên những con đường bị bỏ hoang của thành phố vẫn được coi là không tốt cho sức khỏe.

Lão Valiant mở cánh cửa nơi hàng rào gỉ sét. Dây xích bị lỏng và nhiều dấu chân trên tuyết bẩn dẫn đến thang nâng của hầm mỏ.

“Tôi tưởng các người đóng cửa mỏ rồi chứ?” Cáo hỏi.

Lão Valiant nhún vai. “Một quản đốc thỉnh thoảng ghé qua đây để kiểm tra mọi thứ. Tay thợ săn kho báu cuối cùng đã vào đó được một tuần rồi. Lão nặn ra một nụ cười thỏa mãn trên môi. “Ta cá ba chỉ vàng rằng tên ngốc đó sẽ không trở ra được.”

Jacob mở cánh cổng. “Ba chỉ vàng? Nghe không tồi chút nào. Ông đặt cược gì cho tôi nào?”

Nụ cười của lão Valiant ngọt như mật ong. “Chú mày nghĩ ta ngu cỡ nào hả?”

Cáo thắp sáng một chiếc đèn mỏ trong hầm, treo phía dưới mấy cái thang nâng. Lão Valiant cẩn thận nhìn quanh, nhưng không ai trong đám đàn ông đang trông coi công nhân làm việc sau hàng rào chú ý đến họ. “Một lần nữa, để tránh rắc rối,” lão lùn thì thầm. “Ta…”

“... ta chỉ đưa tụi bây tới đây để xin lời khuyên của Jacob.” Cáo leo lên cái lồng lắc lư. “Ông nhai đi nhai lại với chúng tôi nhiều đến nỗi giờ mấy con chó của ông cũng thuộc lòng rồi đó. Nhưng tôi quên phần tiếp theo sẽ như thế nào rồi. Chúng tôi lấy cắp cái nỏ thần, rồi ông bị yêu tinh bắt cóc trước khi kịp ngăn chúng tôi lại? Hay là yêu tinh ăn cắp nỏ thần và chúng tôi bắt cóc ông?”

“Hài quá thể!” Valiant càu nhàu. “Rõ là cô chẳng hiểu ta đã mạo hiểm thế nào! Hội Đồng Người Lùn sẽ xử bắn ta nếu họ nghi ngờ bất cứ điều gì! Không ai bên ngoài hội đồng biết về hầm mộ đâu!”

“Không ai ngoài những thành viên hội đồng, thư ký của họ, vợ con, những công nhân hầm mỏ đã tìm ra khu hầm mộ...” Jacob nâng lão lùn lên thang. “Tôi không tin là bí mật của các người được đảm bảo. Bị xử bắn ư - vớ vẩn, lão luôn giỏi khua môi múa mép mà. Tôi phải hiểu điều đó chứ. Tôi đã muốn bắn lão cả tá lần rồi.”

Thang lồng chìm sâu xuống mãi. Khi nó chạm đất, ánh sáng từ những ngọn đèn của họ soi sáng vách hầm đẽo gọt thô, từ đây tỏa đi nhiều đường hầm khác. Những cột gỗ chống đỡ trần hầm thấp lè tè. Cuốc nhọn và xẻng dựng giữa những đống đá cuội. Trên một phiến đá phẳng là những đồ cống nạp cho yêu tinh còn sót lại: bột cà phê, những mẩu da vụn, mấy đồng tiền xu. Khi bọn chúng biến mất, các công nhân được dễ thở hơn một chút. Khi chúng ở đây, thể nào cũng có những tiếng thét the thé trong bóng tối, những cơn mưa đá và những ngón tay khẳng khiu chọc ngoáy vào mắt, vào mũi.

Đường hầm mà lão Valiant chọn hướng về phía Tây, nơi phía cao trên đầu họ là Thành Phố Chết nằm giữa những ngọn núi. Những chiếc máy khoan nặng trịch mà thỉnh thoảng họ va phải, có lẽ chỉ có ở viện bảo tàng trong thế giới của Jacob, vậy mà lão Valiant thuyết minh về chúng đầy tự hào như là những thành tựu tối tân nhất của giới kỹ sư người lùn. Máy khoan làm lộ ra trên bức tường đá một cánh cổng tò vò, sau cánh cổng là cầu thang rộng dốc đứng dẫn sâu xuống phía dưới, hai hàng đuốc cháy sáng chạy dọc hai bên cầu thang. Muội than vẫn còn dính trên những giá đỡ bằng sắt. Một căn buồng rộng rãi mở ra phía cuối cầu thang. Mấy cái đèn khí gas nằm chỏng chơ rọi một dòng suối ánh sáng trắng nhợt nhạt lên nền đá, giữa sàn một gã khổng lồ con đang ngủ. Gã mặc đồng phục của quân đội người lùn, loạng choạng đứng dậy khi bị lão Valiant đá vào hông.

“Ngươi gọi thế này là đứng gác sao?” lão lùn quát gã. “Bọn ta trả cho ngươi gấp ba bọn lính gác người trần để làm gì hả?”

Gã khổng lồ con nhặt mũ bảo hộ lên, tỏ vẻ sợ sệt mặc dù lão Valiant đứng cao chưa đến đầu gối gã.

“Báo cáo không có gì bất thường ạ!” gã ấp úng, lưỡi vẫn còn líu lại vì buồn ngủ. “Tôi được giao nhiệm vụ không để kẻ nào...”

“Được rồi, được rồi, ta biết!” lão Valiant sốt ruột cắt ngang. “Ta đưa một chuyên gia từ xa đến đây. Đây là giấy phép của anh ta.”

Cái phong bì lão rút từ túi xách ra nhỏ xíu đến nỗi những ngón tay to bè khó lòng mà cầm được, lão Valiant nháy mắt xảo quyệt với Jacob khi gã khổng lồ con ngẩn mặt nhìn chăm chú tờ giấy bé xíu.

“Sao nào?” lão Valiant quát gã. “Nhìn ta mà xem! Ta biết với các người thì người lùn nào trông cũng giống nhau, nhưng đáng lẽ ngươi phải nhớ mặt ta kỹ hơn chứ. Ta là một trong những chủ nhân của khu hầm mỏ này.”

Gã khổng lồ con ngáp một cái và chỉnh lại nón bảo hộ. Đoạn gã nhét cái phong bì vào túi áo đồng phục và bước sang một bên. Cánh cửa lộ ra sau thân hình khổng lồ của gã viền quanh bởi một dãy đầu lâu. Những vết cắt nhỏ trên mũi chứng tỏ tất cả đều là đầu lâu của những phù thủy.

Guismund, Kẻ Tàn Sát Phù Thủy... Lão Chanute đã có lần kể cho Jacob nghe về ông ta trong một nhà nghỉ đầy chấy rận. Lúc ấy lão say khướt đến mức không phát âm nổi cái tên. “Guismund... đúng vậy... không người nào hiểu rõ về pháp thuật hơn hắn. Chú mày biết họ gọi ông ta là gì không?” Jacob nghĩ anh đã nghe thấy giọng nói của chính mình, giọng trong trẻo của một chú bé: “Kẻ Tàn Sát Phù Thủy.” Cái tên ấy chứa đựng tất cả lý do để anh đi theo lão già săn kho báu: sự nguy hiểm, những điều kỳ bí và lời hứa hẹn về những kho báu được phù phép, những thứ có thể dát vàng cuộc đời anh, cuộc đời mà ở thế giới bên kia gương anh chỉ biết đến sự nhàm chán và thèm muốn.

Ngay từ hồi đó lão Chanute đã không phải giải thích với Jacob vì sao Guismund lại có biệt hiệu đó. Trong cả hai thế giới ở hai bên gương, không ai có quyền năng phép thuật bẩm sinh, nhưng trong thế giới này có cách để lĩnh hội được điều đó. Đó là một con đường tàn bạo mà Guismund không phải là kẻ độc hành trên đó: Người ta uống máu phù thủy khi nó vẫn còn ấm. “Ông ta đã giết bao nhiêu phù thủy?” Lão Chanute rót đầy ly lần nữa với thứ rượu cay sè, thứ rượu đã cướp đi của lão một cánh tay và gần như cả sự minh mẫn. “Làm sao ta biết được? Hàng trăm. Hàng ngàn... Chẳng ai đếm nổi. Có lẽ hắn uống cả vại máu mỗi tuần.”

Jacob nhìn chăm chăm phần còn lại của cái huy hiệu trên cánh cửa mạ vàng: một con sói đội vương miện, một vại máu, và cây nỏ thần…

Sau lưng họ, gã khổng lồ con dựa lưng vào bức tường đá.

Cáo ném cho gã cái nhìn suy tư. “Vệ sĩ của các ông hay buồn ngủ một cách đáng ngờ.” Cô nói với lão Valiant.

“Bột tiên nhí,” lão lùn trả lời. “Mấy gã ngu to xác ấy lúc nào cũng để dành trong túi. Không thể làm tụi nó từ bỏ thói xấu này.”

Jacob chăm chú lắng nghe, nhưng tất cả những gì anh nghe được là hơi thở nặng nề của gã khổng lồ con. Bột tiên nhí ư? Có lẽ thế. Anh rút một đôi găng tay ra khỏi túi. Cáo tặng chúng cho anh sau lần phép bảo vệ một hầm mộ suýt thì lấy mất của anh một ngón tay. Giống như tất cả những người có khả năng biến hình khác, cô miễn nhiễm với loại phép thuật như thế.

Nhưng lão Valiant bồn chồn nhìn Jacob. “Chú mày dùng đôi găng tay để làm gì?”

“Chừng nào ông chưa đụng đến thứ gì thì ông không cần đến chúng. Ông có chắc chắn muốn đi với chúng tôi không?”

“Chắc.” Nghe giọng lão lùn không có vẻ thuyết phục lắm, nhưng một chiến lợi phẩm vô cùng giá trị đang chờ lão. Nó thậm chí còn nặng ký hơn nỗi khiếp sợ một thầy phù thủy đã chết.

Jacob trao đổi một cái nhìn với Cáo và ấn bàn tay lên hình con sói đội vương miện. Anh không phải dùng nhiều sức để mở cánh cửa. Có thể thấy rằng đã có vài người trước anh cũng làm điều tương tự.

Thứ mùi lởn vởn quanh họ thật khó nhận biết được. Hoa cẩm chướng trồng trong hầm mộ là một cách đơn giản để bảo vệ người chết trước lòng tham của những kẻ còn sống. Jacob giữ lão Valiant lùi lại trong khi Cáo rút ra một cái túi nhỏ từ thắt lưng. Cô đưa cho mỗi người trong bọn họ mấy hạt giống trông không lớn hơn hạt táo là bao.

“Ăn đi!” cô ra lệnh, khi lão nhìn cô chằm chằm đầy hoài nghi. “Nếu lão không muốn trông giống như bánh mì mốc meo sau vài bước nữa.”

“Cẩn thận bước chân của ông!” Jacob thì thầm với lão. “Đừng có sờ mó thứ gì và giữ mồm giữ miệng khi ai hỏi lão cái gì.”

“Hỏi ta? Ai chứ?” Valiant nhét mớ hạt vào mồm và sửng sốt nhìn chằm chằm vào đường hầm đang trải ra trước mắt lão. Trên vách là những dãy hộc được đẽo vào trong tường dùng chứa xác chết. Cáo chụp được lão lùn đúng lúc lão suýt vấp phải một xác ướp.

“Ông nghĩ tại sao người ta lại được chôn ở đây chứ?” Cáo rít lên giận dữ trong lúc Jacob đẩy cái xác ướp trở lại trong hốc tường. “Đó là mộ của một phù thủy! Tôi chắc là họ rất dễ bị đánh thức đấy.”

Người đàn ông mà họ tìm thấy cách đó vài bước chân chỉ mới chết cách đây vài ngày. Những bông hoa cẩm chướng phủ lên ông ta một lớp thảm hoa xanh xao chết chóc. Giọng nói thì thầm vang lên ngay khi Cáo bước qua xác ông ta.

“Các người là ai?” Giọng nói vang vọng khắp hầm mộ.

Lão Valiant đứng yên, sửng sốt, nhưng Jacob đẩy lão tới trước. “Không trả lời!” anh thì thào với lão. “Đám xác ướp vẫn vô hại chừng nào ông còn câm miệng.”

Những xác ướp mang thắt lưng gài vũ khí và khiên che ngực bên ngoài những bộ y phục rách nát. Hầu hết hiệp sĩ của Guismund đã chết theo ông, nhưng qua những ghi chép lịch sử về thời đại ấy, người ta tin rằng có rất ít hiệp sĩ tình nguyện làm điều đó.

Họ tìm thấy năm cái xác còn mới nữa: những kẻ săn tìm kho báu không thể trở ra. Trên một vài cái xác ngoài hoa cẩm chướng phủ đầy còn có cả vết kiếm đâm - tiếng thì thầm của những người chết vang vọng mãi quanh họ. Jacob chưa bao giờ trông thấy khuôn mặt láu cá của lão Valiant lại sợ hãi như thế. Chính lão Chanute khi đi vào trong các hầm mộ mặt mũi cũng tái mét hơn so với đi vào những chốn khác. Jacob thường không bị ảnh hưởng gì. Theo kinh nghiệm của anh, những nơi có người sống còn nguy hiểm hơn nhiều. Thế nhưng khi đi ngang qua những hốc tường chứa các xác ướp, anh cảm thấy con bướm ma như một bàn tay lạnh lẽo trên ngực. Nhìn chúng mà xem, Jacob. Ngươi sẽ trở thành giống bọn chúng, rất nhanh thôi. Làn da như da thuộc, răng nhe ra và nhện giăng tơ khắp trong bốc mắt. Hơi thở của anh khó nhọc đến nỗi Cáo nghe ra được. Không nói một lời, cô đẩy anh qua một bên rồi bước lên trước, như thể cô muốn nhử Thần Chết đang vẫy gọi anh từ trong những hốc tường theo dấu chân cô. Đường hầm đi vào một khúc ngoặt. Đột nhiên mùi hoa cẩm chướng xộc mạnh trong không khí như nước hoa ám vào da họ, và rồi họ đứng trước một tấm rèm bằng xác người. Mười hai xác ướp kỵ sĩ lủng lẳng từ trần nhà chắn lối đi, nhưng một trong những cái xác ấy bị đứt lìa ngay phần xương sườn. Kẻ nào đó đã chặt đứt lìa phần còn lại của cái xác bằng mấy nhát kiếm. Không phải một cách tao nhã cho lắm để mở đường đi qua tấm rèm xác, nhưng kẻ ấy đã đạt được mục đích. Có lẽ đám người lùn đã không thuê phải toàn lũ ngu.

Lão Valiant chửi thề đầy kinh tởm, mặc dù lão là kẻ duy nhất có thể đứng thẳng người mà đi qua cái xác què quặt. Phần thưởng đang chờ phía sau bức màn ghê rợn ấy: một cánh cửa nữa, khảm bên trên là bức chân dung bằng vàng của một người đàn ông.

Chiếc vương miện cho biết người đàn ông này là một hoàng đế, áo choàng bằng lông mèo chứng tỏ ông ta là một thầy phù thủy. Trên vai ông ta đậu một con quạ vàng, biểu tượng vương giả tột bậc, đôi hia bảy dặm mang dưới chân tượng trưng cho sự vĩ đại của đế chế mà ông ta trị vì. Chiếc nỏ được ông ta giữ trong tay phải. Kẻ Tàn Sát Phù Thủy được cho là đã bán linh hồn cho quỷ vì chiếc nỏ ấy. Những chuyện đồn thổi. Nhưng Jacob đã tận mắt trông thấy quá nhiều những chuyện đồn thổi như thế thành sự thật ở thế giới sau gương này, và chuyện này cũng không phải ngoại lệ.

Cánh cửa khảm bức chân dung bằng vàng của Guismund hơi hé mở. Tay thợ săn kho báu mà cái xác đang nằm ngay sau cánh cửa hẳn ngỡ rằng y đã chạm tới đích mà quên mất rằng những cái bẫy thường được để ngỏ đầy cám dỗ. Cái xác cho thấy, như Jacob nhìn qua khe hở, không có vết thương ngoài da, nhưng nỗi kinh hoàng trên khuôn mặt tái nhợt như sáp đã nói lên quá đủ. Cáo nhìn qua vai anh.

“Phép thuật của những chiếc bóng?” cô thì thầm.

Đúng, hẳn là thế. Jacob đặt cây đèn xuống nền nhà và rút con dao ra. Nhựa cây mà anh bôi lên lưỡi dao hòa lẫn mùi vỏ cây trong bầu không khí ô nhiễm. Cạnh anh Cáo đang biến hình. Đôi khi những giác quan của cáo cái còn hữu ích hơn là có thêm một khẩu súng. Quên nó có thể cứu mạng ngươi đi, Jacob. Tận hưởng chuyến đi săn đã. Cảm giác ấy đã quay lại: niềm hưng phấn quen thuộc pha lẫn sợ hãi và nỗi khao khát chiến thắng. Không thể cưỡng lại. Anh chưa bao giờ phải giải thích điều này với Cáo. Cô bước lên phía trước anh, đi qua cánh cửa.

Lăng mộ cực kỳ đồ sộ.

Những bức tranh tường vẫn tỏa sáng với màu sắc đậm nét trên nền bóng tối bao bọc lấy chúng từ thuở chúng bắt đầu được vẽ nên. Bức tranh miêu tả địa ngục được vẽ với kỹ thuật bậc thầy, đến nỗi người ta tin rằng lửa đang thật sự cháy trên da thịt mình. Trên một bức tường khác là hình ảnh Guismund trong bộ áo giáp kỵ sĩ cưỡi ngựa băng qua ngọn lửa bùng cháy. Con quỷ mà ông ta đang cưỡi ngựa phóng đến chỉ giống những con quỷ Jacob đã biết trong thế giới của anh ở cặp sừng. Ngoài ra trông hắn ta như người bình thường trong y phục thương nhân giàu có. Những bức họa trên trần vẽ cảnh một bãi chiến trường nơi hồn các tử sĩ lìa khỏi xác. Những cây cột chống trần được làm từ cẩm thạch đen như của cỗ quan tài đá đứng ngay giữa hầm mộ. Bốn kỵ sĩ tạc bằng đá quỳ phủ phục xung quanh cỗ quan tài, những thanh gươm mà họ tựa vào cũng đen như màu cỗ quan tài họ đang canh giữ.

Jacob nghe thấy đằng sau anh lão Valiant bật ra tiếng chửi thề đầy thất vọng.

Cỗ quan tài đã bị mở.

Họ đến quá trễ.

Jacob nhìn Cáo. Người ta không dễ dàng nhận ra cô nghĩ gì khi cô khoác trên mình bộ lông cáo, nhưng trải qua năm tháng anh đã học được cách thấu hiểu cô. Nỗi thất vọng anh nhìn thấy trong mắt cô còn tệ hại hơn nỗi thất vọng trong lòng anh. Niềm hy vọng anh có thể tự cứu mình không kéo dài lâu.

Những mảnh nắp quan tài vỡ nát nằm rải rác giữa các kỵ sĩ quỳ gối. Nằm cạnh những mảnh vỡ là người bảo vệ mà Jacob đã lăm lăm giơ dao đối phó: cái bóng của Guismund, không có mặt, rất đỗi to lớn, như thể mặt trời đêm đã ném nó lên gạch lát sàn. Vũng máu chảy xung quanh cái bóng chứng tỏ rằng nó đã được hồi sinh bằng phép thuật của một phù thủy hoặc của những người uống máu phù thủy.

Một cái bóng như thế giết người cũng âm thầm như cách nó đi theo chủ nhân lúc còn sống. Jacob cúi người phía trên nó. Một con dao cắm vào cổ. Có mùi nhựa cây. Nếu người ta phạm sai lầm rút con dao ra, cái bóng sẽ ngay lập tức sống lại. Bất cứ ai từng giết nó cũng đều biết điều này. Jacob đứng thẳng dậy. Trong một thoáng anh nghĩ mình nghe thấy tiếng bước chân giữa những hàng cột, nhưng khi anh quay người lại, chỉ có Cáo đang đứng sau anh.

“Bột tiên nhí!” Cô ném cho lão Valiant cái nhìn khinh bỉ.

Jacob cúi xuống cô. “Hắn còn đây không?”

Cô hếch mõm đánh hơi. Rồi lắc đầu.

Mẹ kiếp. Jacob nhét con dao trở lại thắt lưng. Không nhiều tay săn kho báu biết cách vượt qua một gã khổng lồ con mà không bị thương tích gì hoặc loại nhựa cây nào có thể khống chế cái bóng của người chết. Trong những cuộc đi săn họ vẫn thường tránh ngáng đường nhau, nhưng Jacob biết tất cả bọn họ, ít nhất cũng nghe qua tên tuổi. Kẻ nào đã làm điều này?

“Tên khốn.” Lão Valiant đứng trên đống mảnh vụn nắp quan tài, nhìn trân trân vào cỗ quan tài mở toang. “Hắn thuổng luôn cả chiếc vương miện!” lão rủa xả. “Mà kẻ nào đã nói cho hắn biết nên moi quả tim ra ngoài chứ? Bây giờ mấy lão râu xám trong hội đồng làm ăn cả với phù thủy hắc ám sao?”

Cái xác trong quan tài không bị hư hỏng gì, nhưng thiếu mất tay phải và đầu, và nơi trước đây từng là trái tim giờ chỉ còn lại một lỗ hổng trên ngực. Vết thương cũng được khảm vàng tương tự như vết thương trên cổ và chỗ cánh tay cụt, cho thấy rằng cái xác đã được đặt vào quan tài trong tình trạng như họ đang thấy. Lão Valiant vươn tay ra định cầm cây trượng nằm cạnh cái xác, nhưng Jacob kéo giật lão lại. “Ông có thấy những chiếc lá héo úa bên dưới cái xác không hả? Chúng đã bị yểm bùa, ông nghĩ vì sao cái xác không bị thối rữa chứ?”

Anh nhìn xung quanh. Nền lăng mộ lát đá cẩm thạch xanh, từ mỗi cây cột chạy ra một đường ngọc thạch thẳng đến cỗ quan tài như cây kim la bàn. Jacob cầm chiếc đèn mỏ mà lão lùn đã gạt sang bên cạnh quan tài, và bước dọc theo một đường ngọc thạch. Trên đó khảm các chữ cái bằng vàng trắng. Trong màu đá trắng sáng thật khó phát hiện ra chúng.

HOUBIT WESTARHALP

Mọi tay săn kho báu đều biết thứ ngôn ngữ này. Đó là ngôn ngữ của những thầy phù thủy. Cáo nhìn theo Jacob khi anh bước dọc theo đường thẳng thứ hai và thứ ba.

%HANDU SUNDARHALP

%HERZA OSTARHALP

Những chữ khắc trên đá không khó để giải mã:

%THỦ CẤP Ở PHƯƠNG TÂY

%TAY Ở PHƯƠNG NAM

%TIM Ở PHƯƠNG ĐÔNG

Có lẽ cuộc đi săn vẫn chưa kết thúc.

Jacob bước lên đường thẳng thứ tư. Dòng chữ trên đó dài hơn nhiều so với những cái còn lại:

%NIUWAN ZISAMANE BISIZZANT HWAZ THERO EINAR BIGEROT. FIRBORGAN HWAR SI ALLIU BIGANNUN.

“Chú mày đeo găng tay để làm gì thế hả? Lấy cây trượng của lão ta đi chứ!” lão Valiant la ó. “Hắn vẫn còn chiếc nhẫn mang huy hiệu trên bàn tay còn lại kìa.”

Jacob phớt lờ lão lùn. Anh nhìn xuống hàng chữ.

%CHỈ KHI CÙNG NHAU NGƯỜI TA MỚI ĐẠT ĐƯỢC,

%THỨ MỖI NGƯỜI HẰNG KHAO KHÁT.

%ĐƯỢC CẤT GIẤU, NƠI TẤT CẢ HỌ BẮT ĐẦU.

Không. Kẻ kia đã không tìm được cây nỏ thần. Vẫn chưa.

“Jacob.” Cáo vẫn khoác trên mình bộ lông.

Tiếng bước chân...

Khó mà nghe ra.

Jacob nhấc chiếc đèn lên. Anh nghĩ mình đã nhận ra một bóng dáng nào đó giữa những cây cột, tối đen như đá, đang cố giấu mình.

Cáo phóng đến trước khi Jacob kịp ngăn. Bản tính khao khát săn mồi của loài cáo làm cô thiếu thận trọng, và trong lúc chạy đuổi theo cô, anh tự nguyền rủa mình đã không lùng sục quanh khu lăng mộ trước. Anh nghe thấy tiếng Cáo rên ư ử và suýt thì vấp phải cô. Cô nằm giữa những cây cột và đã biến hình trở lại, trong lúc vẫn đang cố đứng dậy. Cùng lúc ấy lão lùn thét lên kêu cứu phía sau họ.

Gã đàn ông vừa xô Valiant ngã vận bộ quần áo làm từ da kỳ nhông bên ngoài làn da đá cẩm thạch đen. Một tên Goyl. Jacob nhắm bắn hắn, nhưng lão Valiant loạng choạng ngã vào tầm ngắm của anh, và tên Goyl vẫy tay với anh đầy chế nhạo trước khi mở cánh cửa lăng mộ sau lưng hắn. Valiant thét lên, vấp ngã vào cánh cửa. Lão bấu chặt tay vào dãy đầu lâu, tuyệt vọng rung lắc cánh cửa đến nỗi đám xương xẩu gãy vụn ra dưới tay lão.

“Sao mày không bắn nó chứ?” lão gào lên. “Bỏ mạng trong hầm mộ! Mày nghĩ đó là cách hay để chết sao?”

Trán Cáo loang lổ máu. Jacob cẩn thận vén tóc cô lên, nhưng vết thương khuất dưới tóc không sâu lắm.

“Sao em không đánh hơi ra hắn ta nhỉ?”

“Hắn không có mùi.” Cô giận dữ. Giận dữ với chính bản thân mình và với kẻ lạ mặt đã giăng bẫy cô.

Không có mùi. Jacob hướng mắt về phía cái bóng vẫn còn cắm con dao dính nhựa cây trên cổ. Tên Goyl hiểu rõ việc hẳn làm.

“Chúng ta sẽ chết đói mất!” Lão Valiant nhìn quanh như một con chuột cống mắc bẫy.

Jacob bước trở lại phía những đường thẳng bằng ngọc thạch và chăm chú quan sát các chữ cái trên đó.

“Chết ngạt thì đúng hơn.”

Cáo bước đến bên cạnh anh. “Em sẽ lần ra dấu hắn,” cô thì thầm với anh. “Em hứa.”

Nhưng Jacob lắc đầu. “Quên gã Goyl đi. Hắn không có cây nỏ đâu.” Anh nhìn những chữ cái. Đó chính là dấu vết mà họ phải lần theo. Một kẻ đã chết... Vẫn chưa.

“Các người làm cái quỷ gì ở đó vậy?” Giọng lão Valiant vang vọng khắp hầm mộ trong cơn kinh hoàng tột cùng. “Làm cái gì đi chứ! Ta chắc chắn đây không phải lần đầu tiên các người bị nhốt trong hầm mộ!”

Lão lùn nói đúng. Jacob quay lại phía cỗ quan tài, với bàn tay đeo găng ra nắm lấy cây quyền trượng. Những người xây dựng lăng mộ thường nghĩ rằng chủ nhân của họ chỉ ngủ một giấc và một lúc nào đó sẽ tỉnh dậy. Họ cũng đặt chìa khóa vào trong quan tài. Kể cả khi khả năng hồi sinh cho một ông vua mất đầu khó có thể xảy ra hơn những kẻ khác.

Cửa lăng mộ bật mở ngay lập tức khi Jacob viết tên Guismund trong không khí bằng cây trượng. Trút được gánh nặng, lão Valiant bước ra khỏi hầm mộ, suýt vấp ngã, còn Jacob bước qua xác tay săn kho báu nằm ngáng trước cửa, cẩn thận nghe ngóng. Xác những kỵ sĩ treo lủng lẳng chầm chậm đung đưa tới lui, và anh nghĩ rằng mình nghe được tiếng bước chân xa xa.

“Làm sao tên Goyl đó biết về hầm mộ được chứ?” lão Valiant gầm gừ. “Nếu Hội Đồng Người Lùn lén lút sau lưng ta đi thuê hắn thì…”

“Vô lý - hắn đánh thuốc mê gã khổng lồ con làm gì nếu hắn đến đây vì hợp đồng với Hội Đồng Người Lùn?” Jacob ngắt lời lão. “Không.” Anh lột áo khoác ngoài của cái xác sau cánh cửa ra. “Người ta gọi hắn là con lai, nhưng hẳn là gã Goyl duy nhất giỏi trò săn tìm kho báu.”

“Con lai... hẳn nhiên rồi!” Lão Valiant xoa xoa mặt. Mồ hôi lạnh vẫn lăn trên trán lão. “Hắn thích cắt cụt ngón tay đối thủ của mình.”

“Ngón tay, lưỡi, mũi... hắn nổi tiếng xấu xa.” Jacob quấn cây quyền trượng trong chiếc áo khoác ngoài của kẻ đã chết.

“Chú mày không thấy đưa cho ta cây quyền trượng đó là đúng đắn sao?” lão Valiant rì rầm với Jacob và nở nụ cười vô tội nhất mà lão nặn ra được. “Vì tất cả lòng hiếu khách và sự giúp đỡ lớn lao của ta?”

“Thật sao?” Cáo cầm lấy cái gói bọc cây quyền trượng từ tay Jacob. “Ông vẫn còn nợ tôi phân nửa tiền thù lao cho cái lông thiên nga, nhưng chúng tôi sẽ giảm giá cho ông chút đỉnh nếu ông chuẩn bị cho chúng tôi ngựa và lương khô đi đường.”

“Lương khô để làm gì?” Vẻ vô tội biến mất ngay lập tức. Dù sao thì vẻ mặt ngây thơ của lão Valiant trông cũng chướng mắt chẳng khác nào bị mấy nốt ban đỏ nổi trên mặt.

“Trở lại hầm mộ đi, nếu ông muốn biết vì sao. Tôi chắc là tên khốn đó không bị mù như ông.”

Jacob bước đến trước cửa lăng mộ và chăm chú nhìn bức chân dung bằng vàng của Guismund. Anh chỉ có thể hy vọng rằng tên Goyl đó sẽ không thể giải câu đố của Kẻ Tàn Sát Phù Thủy nhanh hơn anh.

Tuyệt vời. Cứ như thể chạy đua cùng tử thần vẫn chưa đủ với anh vậy.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của cornelia funke