
Ở nghĩa trang sau nhà Alma có vô số mộ từ thời dân Troll di cư đến Austrien để tránh mùa đông lạnh giá chốn quê nhà. Kỹ thuật khắc gỗ tuyệt diệu khiến rất nhiều người trong họ giàu sụ, đó là lý do tại sao những tấm bia mộ của họ thường được mạ vàng. Jacob không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua khi anh đứng đó ngắm những bức tranh khắc gỗ miêu tả công việc của một người Troll đã quá cố nào đó. Xung quanh anh đàn ông, phụ nữ, trẻ con đang trên đường đến nơi làm việc. Mấy chiếc xe đẩy dằn xóc trên mặt đường lát đá gồ ghề chạy qua trước cổng nghĩa trang. Một con chó sủa người nhặt đồng nát rách rưới đang quanh quẩn giữa những nếp nhà đơn sơ, còn Jacob chỉ đứng sững nhìn chằm chằm các bia mộ, đầu óc trống rỗng.
Jacob từng đinh ninh anh sẽ tìm được cách nào đó để tự cứu mình. Nhưng rốt cuộc thì công cốc. Anh đã rất tin tưởng vào điều đó, từ khi trở thành học trò của lão Chanute. Tay săn kho báu số một mọi thời đại... từ khi lên mười ba tuổi - đó là mục tiêu duy nhất của đời anh - là cái danh duy nhất mà anh muốn mang. Nhưng có vẻ như rốt cuộc những thứ anh săn lùng được chỉ là những thứ người khác thèm muốn. Chiếc giày thủy tinh mang đến tình yêu vĩnh cửu, cây gậy đánh đuổi mọi kẻ thù, con ngỗng đẻ trứng vàng, hay con sò có thể nghe lén mọi đối thủ, chúng có nghĩa gì với anh chứ? Anh đã muốn trở thành không gì khác hơn là người tìm ra tất cả những thứ đáng mơ ước ấy. Và anh đã tìm thấy tất cả. Giờ đây đến lượt anh đi tìm thứ gì đó cho chính mình, anh tìm trong tuyệt vọng: đó chính xác là những gì đã xảy ra với cha anh, và giờ đây nó đang xảy ra với phép mầu có thể cứu sống anh.
Xúi quẩy, Jacob.
Anh quay lưng lại các bia mộ và hình chạm khắc vàng trên đó. Phần lớn chúng miêu tả những trận ẩu đả trong quán trọ hoặc những cuộc đọ tửu lượng - các hoạt động mà người Troll rất tự hào, tuy không phải lúc nào cũng là những hoạt động đáng được tôn trọng -, trong khi một số ít trong đó miêu tả những tác phẩm mà người quá cố đã tạc ra từ gỗ: những con rối sống động, những chiếc bàn tự hát và thìa tự khuấy. Trên bia mộ ngươi sẽ khắc những gì, Jacob? Jacob Reckless, sinh ra ở một thế giới khác, bị giết bởi lời nguyền của một nàng tiên... Anh cúi xuống dựng viên đá ốp mộ một người lùn giúp việc lên.
Ngừng than thân trách phận đi.
Em trai anh đã lấy lại được làn da.
Trong một khoảnh khắc anh ao ước một cách mãnh liệt rằng Will chưa bao giờ bước qua tấm gương. Đi tìm cái đồng hồ cát đi, Jacob. Quay ngược thời gian và không tìm đến nàng tiên nào cả. Hoặc đập vỡ tấm gương trước khi Will theo chân mi.
Một phụ nữ mở cánh cổng gỉ sét trong bức tường nghĩa trang. Bà đặt hoa lên một ngôi mộ. Ánh mắt của bà làm anh nghĩ đến Cáo, có lẽ vì cô cũng sẽ nhìn mộ anh với ánh mắt hệt như thế. Hẳn Cáo sẽ đặt trên mộ anh một bó hoa dại. Hoa violet hoặc hoa anh thảo. Loài hoa yêu thích của cô.
Anh quay người và bước về phía cánh cổng.
Không. Anh sẽ không đi tìm cái đồng hồ cát nào hết. Kể cả khi anh có thể quay ngược thời gian thì mọi sự vẫn diễn ra như vậy. Tất cả kết thúc tốt đẹp rồi. Ít nhất là với em trai anh.
Jacob mở cổng và ngước nhìn lên phía đồi, tòa tháp trong khu thành cổ đổ nát in bóng trên bầu trời rạng đông. Anh có nên quay về và kể với Will tất cả?
Không. Không phải bây giờ. Anh phải đi tìm Cáo trước.
Anh nợ cô sự thật nhiều hơn nợ bất cứ ai khác.