Anemone sắp xếp xong đống hành lý rồi quay ra tráng miếng trứng mỏng cuối cùng. Cô chuyển miếng trứng vào cái đĩa duy nhất còn để lại bên ngoài dùng chiếc dĩa xắt nhỏ miếng trứng đưa lên miệng. Kể từ hôm đó đến giờ cô không nhớ mình đã tráng mấy chục miếng trứng mỏng như thế rồi. Kể từ buổi tối cô không giữ lời hứa với Kiku rằng phải chờ anh về mới được mở món quà Giáng sinh, hàng ngày cô đều làm món trứng tráng mỏng này.
Anemone được cảnh sát mời đến 7 lần với một loạt các câu hỏi như: "Kiku không nói với cô là làm thế nào anh ta có được khẩu súng à?", "Vào đêm giáng sinh khi anh ta rời khỏi phòng cô anh ta có mang theo súng không?", "Anh ta có nói là đi đâu khi rời khỏi phòng cô không?", "Anh ta không nói với cô là sẽ giết ai ư?" "Cho tới khi rời khỏi phòng cô anh ta đã làm những gì? Cô quen anh ta từ khi nào? Cô có quan hệ thế nào với anh ta? Cô đã ngủ với anh ta chưa? Cô bao nhiêu tuổi? Tên cô là gì? Anemone có phải là tên thật của cô không?" Anemone chẳng hé răng một lời. Thế nhưng các cuộc hỏi cung cũng không đến nỗi tệ lắm. Cảnh sát họ cũng thông cảm nên mỗi khi thấy Anemone mỉm cười buồn bã họ lại đổi câu hỏi ngay. Vả lại, Anemone cũng chẳng phải là nhân chứng quan trọng gì.
Luật sư do Ngài D thuê cũng vài lần đến nhờ cô đến làm nhân chứng khai tại phiên toà. ông luật sư nói "Cô Anemone này, anh Kuwayama Hashio nói rằng chắc hẳn Kiku định cứu anh ấy, anh ta nghĩ là Kiku định cứu anh ấy - người bị buộc phải gặp mẹ mình truớc các máy quay truyền hình. Thế cô nghĩ thế nào về điều này? Kiku có nói những điều tương tự như vậy không? Cô có nghe Kiku nói chuyện anh ta sẽ đi cứu Hashi không. Nếu cô khai là có nghe thấy như vậy sẽ rất có lợi cho anh Kuwayama Kikuyuki.... Anemone đều từ chối cả. Khi bị hỏi nguyên do cô trả lời rằng mình rất ghét toà án. Nghe nói Kiku bị đưa vào bệnh viện tâm thần trong 2 ngày. Vào ngày diễn ra phiên toà cô đã nghĩ hay có thể anh đã bị phẫu thuật não trong bệnh viện tâm thần cũng nên.
Trong phiên toà xét xử, Kiku xuất hiện trong dáng vẻ không được bình tĩnh, anh luôn đảo mắt nhìn xung quanh sợ sệt. Anh trông mập, mắt không có hồn, co mình lại lén nhìn xung quanh vẻ lo lắng. Anemone với bộ trang phục giản dị và trang điểm không nổi bật ngồi trong góc dành cho người đến nghe xét xử. Bên kiểm sát đọc bản cáo trạng trước tòa. Các tội danh tàng trữ vũ khí trái phép, đe dọa, phá hoại tài sản, gây thương tích, giết người. Kiku định nói qì đó với nhân viên phòng xử án nên bị chánh án nhắc nhở. Mới chỉ nghe thấy Toà nhắc là hãy yên lặng để nghe nội dung bản cáo trạng không thôi mà Kiku đã co dúm lại.
Ngay sau vụ án này Kiku bỗng trở nên nổi tiếng. Vì là vụ án xử trẻ vị thành niên nên đáng lẽ tên và ảnh phải được giữ kín nhưng vụ án của Kiku lại là vụ nổ súng khi đài truyền hình đang truyền trực tiếp. Kiku được phóng to trên màn hình TV trong khoảng 13 phút và phát thanh viên thì liên tục hét lên rằng anh ta là vận động viên nhảy cao Kuwayama Kikuyuki lớn lên cùng với Hashi, người cậu coi như em trai. Rằng Kiku là thiếu niên phạm tội ở cấp độ nguy hiểm loại A đầu tiên trên thế giới giết người ngay trong khi đang truyền hình trực tiếp. Kiku thì trở nên nổi tiếng còn đĩa hát của Hashi thì chỉ trong 1 tháng bán chạy như tôm tươi.
Phiên toà được xử vào thời điểm có những phản ứng đáng sợ ngay sau khi vụ án xảy ra đã tạm lắng. Kiku đã hoàn toàn thừa nhận toàn bộ nội dung bản cáo trạng khiến cho cả phiên toà xôn xao. Luật sư biện hộ vội chạy đến bên Kiku và thuyết phục anh phủ nhận việc cố ý giết người. Kiku lúc lắc cái đầu một lúc nhưng rốt cuộc thì anh cũng đứng lên với dáng vẻ uể oải, rồi anh nói như thể đang đọc từ một sách nào đó rằng anh không hề có chủ ý giết người. Đám người đến nghe toà xử cũng như luật sư biện hộ và thẩm phán, thậm chí ngay cả đến kiểm sát viên cũng có vẻ hài lòng với phát ngôn này của anh.
Việc đối chất nhân chứng của phía luật sư biện hộ diễn ra liên tục trong 3 ngày. Luật sư biện hộ công nhận hết mọi tội trạng, duy chỉ phủ nhận ý định giết người của Kiku. Ông ta nhấn mạnh rằng Kiku đã phạm tội đe dọa và gây thương tích trong một tâm trạng đau xót không thể đừng được khi thấy Hashi người bạn thân thiết nhất cùng được nuôi nấng lớn lên như anh em với mình lại phải chường mặt lên tivi. Và luật sư lấy lời khai của các nhân chứng nhằm hưởng tình tiết giảm nhẹ. Cách suy nghĩ đó hầu như trùng khớp với những luận điệu mà báo chí đưa tin, khiến cho Kiku được mọi người thông cảm. Ông Kuwayama và bà xơ của Cô nhi viện từ đảo đến kể lại câu chuyện rằng hai người Kiku và Hashi có mối quan hệ không thể chia cắt ra sao khiến cho những người đến tham dự phiên tòa phải nhỏ lệ. Ngài D nói thật khẽ rằng chính ông ta mới là kẻ xấu xa nhất, người đáng phải chịu phạt nhất chính là ông ta kia. Ông thành thực khai rằng chính ông đã định đem rao bán việc Hashi được sinh ra thế nào hòng bán được thật nhiều đĩa hát. Có lẽ đó không còn là suy nghĩ của con người nữa, đó là cái mà người Kansai chúng tôi gọi là quỷ dữ. Chính ông ta đã suy tính như một con quỷ dữ, rằng ông ta đã thản nhiên làm cái việc thật tàn nhẫn là chỉ nghĩ đến việc làm sao tăng được doanh thu bán đĩa hát mà nên đã biến nỗi đau của con người thành trò chơi và đưa nó ra như thứ để trưng bày. Và ông nghĩ việc bị cáo nổi khùng đến để cứu Hashi người bạn thân cùng lớn lên với mình cũng là điều đương nhiên.
Kiku khai ra nguồn gốc khẩu súng đã bắn bừa bãi vào hôm đó. Hashi đã làm chứng xác nhận là khẩu súng đó là do một người Philippin tên Tatsuo De Lacrus gửi. Cuối cùng luật sư yêu cầu bác sỹ pháp y báo cáo về vết đạn ở xương sọ nạn nhân Numata Kimie. Sau khi phân tích hướng của vết đạn, bác sĩ pháp y tuyên bố khẩu súng khi phát đạn đang ở vị trí hướng lên trên so với đường nằm ngang từ 14 đến 28 độ. Có nghĩa là Kiku khi đó trong trạng thái quá khích đã chĩa súng bắn lên trời. Numata Kimie với dáng người cao lớn đã chường mặt ra ngay trước nòng súng nên Kiku thì hoàn toàn không có ý định giết người. Vì hướng nòng súng lên trên nên anh hoàn toàn không có ý nhằm vào những người quay phim xung quanh. Cuối cùng luật sư kết luận rằng đó chỉ là sự cố. Trong lúc bác sĩ pháp y đang cho mọi người xem ảnh chụp X quang xương sọ nạn nhân và giải thích các tấm ảnh thì Kiku vặn vẹo người một cách khổ sở và bắt đầu run rẩy. Cứ mỗi lần nghe người ta nhắc đến những từ như khuôn mặt hay nổ súng bừa bãi... là Kiku lại lấy tay bịt lấy tai, mắt nhắm nghiền rồi cuối cùng anh bật khóc. Theo lệnh của Chánh án, bác sĩ pháp y phải ngừng khai lời làm chứng và phiên toà tạm thời nghỉ trong 30 phút. Kiku được các nhân viên trong phòng xử án dẫn ra ngoài. Lưng anh cong lại, đôi bàn tay như tay con gái ghì chặt lấy đầu. Tất cả những người có mặt trong phòng xử án đều thấy được Kiku đang đau khổ dằn vặt lương tâm đến mức nào. Có thể thấy bên kiểm sát không còn áp tội cố ý giết người của Kiku trong những câu hỏi thẩm vấn nữa. Những người làm chứng cho luật sư biên hộ cũng không hề có ý định lật ngược lại lời khai mà chỉ dừng lại ở việc thúc giục sự hối hận của những người có liên quan. Việc lấy lời khai của nhân chứng được bên kiểm sát triệu đến toà chỉ diễn ra trong có nửa ngày. Tất cả chỉ nêu lên là khẩu súng mà Kiku đã dùng hoàn toàn có đủ khả năng gây thương tích. Dường như điều này làm cho tất cả mọi người trong phiên toà kể cả Kiku đều cảm thấy yên tâm và hài lòng. Chỉ trừ có Anemone.
Biện luận cuối cùng của luật sư... Sẽ là rất nguy hiểm nếu nói đến tính văn học trong vụ án này. Tôi rất biết điều đó. Luật pháp không bị cuốn vào một câu chuyện mà bối cảnh được dệt nên bởi quá khứ và tâm lý của con người mà luật pháp là phải được áp dụng nghiêm minh. Tuy nhiên, khi cho rằng một trong những lý do để luật tồn tại là nhằm tôn trọng sinh mệnh của con người thì theo tôi, chúng ta buộc phải ý thức về thứ tội ác nằm trong chính bản thân xã hội do chúng ta xây dựng nên này. 17 năm trước, bị cáo - kẻ bị bỏ rơi trong ngăn tủ để đồ đó chắc chắn là một nạn nhân của tội ác đó. Đương nhiên điều này không phải nhằm nêu lên một gì đó cho tính chính đáng của bị cáo trong vụ án này, song rõ ràng là một loạt những hành động trong vụ án này của bị cáo xuất phát từ lý do bị cáo không chịu nổi khi phải thấy sự cùng quẫn của người bị hại - người là em mình trong hộ khẩu, người cùng chịu chung sự nhục nhã và nỗi đau khổ. Bị cáo nổ súng không với mục đích làm vấy bẩn sự tôn kính đối với mạng sống con người.
Lời luận tội cuối cùng: Khi thụ lý vụ án phải xem xét đến nền tảng của phiên toà là phải phán xét bản chất của việc phạm tội chứ không phải là tính đặc thù của vụ án. Chúng tôi không thể không đưa ra lý luận rằng tội của bị cáo không thể bù lại cho những gì trong quá khứ của anh ta. Tuy nhiên bản thân tôi không phản đối việc xem xét vụ án từ góc độ là một hồi chuông cảnh báo về việc những hành vi hòng trục lợi gì đó từ sự thoả mãn lòng hiếu kỳ muốn nhòm ngó sự nhục nhã của người khác đôi khi là những thân cây chiết ghép của hành vi phạm tội cần được tha thứ.
Vào ngày tuyên án, thái độ của Kiku cũng không hề thay đổi. Đôi mắt đờ đẫn sợ sệt nhìn ra chung quanh, lưng cong lại và bắt đầu khẽ run lên. Nội dung chính của bản tuyên án là Kiku phạm các tội tàng trữ vũ khí trái phép, đe dọa, phá hoại tài sản, gây thương tích. Riêng với việc giết người toà công nhận Kiku không có chủ ý giết người nhưng vẫn bị quy vào tội giết người do sơ suất. Toà tuyên phạt bị cáo 5 năm tù giam. Mọi người đều đứng dậy. Ngài D và luật sư bắt tay nhau. Bên kiểm sát nở cười đau khổ cho mọi người thấy rằng đây là một vụ án khó khăn ra sao. Hashi và Neva ôm chầm lấy nhau. Neva vừa vuốt tóc Hashi vừa an ủi cậu ta rằng chỉ 3 năm là Kiku được ra thôi. Khi nào Kiku được thả thì hai người lại được ở với nhau thôi mà Hashi. Kiku lưng vẫn đang chùng xuống bị các nhân viên phòng xử án tóm lấy khuỷu tay, định đưa ra anh ra khỏi phòng xử án. Anemone thấy ngứa ngáy trong họng. Thoạt tiên cô nghĩ đó là vì bầu không khí ngột ngạt của phòng xử án, cô khẽ ho cố tống cục nghẹn trong họng ấy ra ngoài. Cô mở miệng dùng ngón tay ấn nhẹ vào cổ, cố dồn sức vào răng và lưỡi để khạc cục nghẹn ấy ra ngoài. Cục nghẹn ấy khi ra đến ngoài nó bỗng phồng lên, không phải là cái ho bình thường mà nó trơ thành tiếng hét chói tai bắn ra cùng nước bọt.
"Kiku!!"
Anemone chồm lên khỏi ghế của người đến dự phiên toà tay vẫy chiếc mũ bê-rê trắng đội đầu hét lớn. "Anh quên Datura rồi sao? Datura ấy. Anh ơi, không được để người ta lừa cho như thế". Những người đến dự phiên toà đang hối hả ra về nhất loạt nhìn về Anemone với bộ vét cùng đôi bốt trắng tinh, trên ngực áo trang trí bông hồng kết bằng các sợi ne-on, chỉ có mỗi phần đầu lọn tóc ngắn được cuốn xoăn trên đầu là được nhuộm sáng lấp lánh khiến cô trông hệt như một hình nộm được hoá trang. Kiku từ từ ngoái lại. Và anh khẽ run lên khi nghe thấy từ Datura.
"Chưa có gì kết thúc cả. Kiku ơi!"
Kiku chỉ mỉm cười với Anemone 1 lần duy nhất. Chỉ mỗi khi cười với Anemone người ta mới thấy anh dướn thẳng lưng. Nhưng kết cục khi bị các nhân viên phòng xử án giục đi, cái lưng anh lại co lại như một con mèo chết đuối rồi mất dạng sau cánh cửa. Anh vẫn mặc bộ vét đen dùng trong tiệc Giáng sinh. Khuy áo đã tuột, khuỷu tay và đầu gối đã ánh sờn, ống tay tưa rách để lộ vài sợi chỉ lõng thõng. Nhìn khuất theo bóng dáng của Kiku, Anemone phớt lờ xung quanh và nhằm thẳng hướng ra cửa. Trong khi Kiku đang phải chịu khổ sở như thế thì cô bỗng nghe thấy tiếng của Hashi đằng sau lưng. Từ cửa ra vào Anemone quay lại lần lượt nhìn chằm chặp từng người một rồi cái nhìn của cô dùng lại ờ gò má gầy gò của Neva:
"Lũ các người, rồi có lúc sẽ phải làm mồi cho cá sấu"
Tối đó Anemone đã mở gói quà Giáng sinh của Kiku. Đó là một cuốn sách toàn bộ nói về món trứng rán. Tại trang 182 có viết cách chế biến món trứng tráng cuộn cơm bên trong. Kiku đã khoanh đỏ để đánh dấu phần đó. Anemone liền mua về 200 quả trứng và bắt đầu làm món trứng tráng cuộn cơm đó. Chỉ trừ những lúc phải đi ra ngoài mua thêm nguyên liệu bổ sung, còn lại Anemone chỉ giam mình trong phòng từ lúc ngủ dậy đến khi đi ngủ miệt mài làm món này. Căn phòng toàn trứng là trứng. Chỉ trừ cái giường ngủ còn lại thì toàn bộ nền nhà được Anemone lấp đầy bằng những miếng trứng tráng mỏng và cơm cùng sốt cả chua đóng hộp. Cô nhìn quanh khung cảnh ấy lẩm bẩm thành tiếng rằng mình quả là điên rồi cười và cuối cùng là khóc cho đến khi toàn thân cứng đờ.
Sau khi khóc xong, cô nhặt cái đĩa gần giường ngủ nhất ném thẳng vào tấm hải đồ đảo Karagi treo trên tường. Tiếng đồ sứ vỡ làm cô nhớ đến tấm thân trần của Kiku. Tấm thân trần trụi của Kiku như một tờ giấy mỏng dán bên trên những thớ thịt. Cô bỗng thấy hoảng vì nhỡ chẳng may cô không còn có thể chạm vào anh được nữa thì sao. Người cô run lên và suýt bật khóc. Cô đã nghĩ rằng nếu cạn hết nước mắt rồi thì khéo mình sẽ phát điên mất. Khi cởi đồ, cô đặt ngón tay vào giữa khe mông giống như Kiku vẫn thường làm cho cô. Ngón tay cô lạnh ngắt. Mông cô nổi da gà co lại cho đến tận cửa mình. Anemone thọc móng tay nhọn vào sâu trong mông. Cô để thế rất lâu cho tới khi người cô hết run rẩy. Cuối cùng từ cửa mình một thứ nước nhờn nhờn bắt đầu chảy ra. Anemone làm trơn đầu móng tay bằng chất nhờn đó, nhón lấy chiếc vớ da chân nilon ngắn vừa cởi ra ban nãy, ấn vào chỗ cửa mình rồi bắt đầu di chuyển nó từ từ. Cô cố liên tưởng đến hình dáng "thằng bé" của Kiku. Vừa lắng nghe tiếng cọ xát giữa vớ nilon và những sợi lông bên dưới cùng với thứ chất lỏng chua nồng, cô cố nhớ lại cái đó của Kiku mà cô luôn hình dung nó giống hệt như cái đầu ngọn măng tây hầm. Nhưng mãi mà không hình dung ra nổi. Trong đầu cô lúc thì hiện lên hình ảnh đầu ngọn măng tây lúc lại tưởng tượng thấy cái bộ phận ấy của cha cô mỗi khi cùng ông tắm khi cô còn nhỏ. Anemone nhớ lại được từ cảnh lúc đầu Kiku cởi bỏ quần áo cho đến cả những chiếc lông mọc ở chính giữa ngực, hay đến những vết nhăn sâu quanh rốn hoặc vết thương nổi lên ở bên lườn hay cả đến những vết chai giày trên mu bàn chân. Thế rồi khi quờ tay tìm xuống phía giữa háng cô bỗng nhận ra là mình đã quên mất gương mặt của Kiku. Cô hét lên thành tiếng nhảy bật ra khỏi giường, vẫn kẹp chiếc vớ da chân cắm lủng lẳng giữa hai bên đùi, cô dẫm lên cơm trộn nước sốt cà chua đóng hộp trên sàn nhà băng qua căn phòng và với tay lấy khung ảnh có lồng ảnh của Kiku. Anemone ngắm bức ảnh ấy trong 30 giây. Và cô quyết định phải đến chỗ Kiku thôi.
Ngày hôm sau cô bán căn hộ. Cô bán hầu hết mọi thứ mình có từ đồ trang sức đến vợt tennis. Cô chia số tiền ra gửi vào tài khoản tiền gửi thường của 7 ngân hàng với tổng số hơn 200 triệu yên. Cô đã dối cha mẹ là mình đi London. Cô cùng gọi điện đến văn phòng quản lý người mẫu bảo với họ là cô phá hợp đồng vẫn còn 4 tháng nữa mới hết và bảo họ cứ giữ lại tiền trình diễn của 6 tháng cuối năm ngoái mà đáng lẽ văn phòng phải trả vào tháng tới coi như khoản bồi thường vi phạm hợp đồng. Văn phòng chấp nhận như thế. Và giờ đây mọi thứ hành lý đã gói ghém xong xuôi, cô ăn miếng trứng tráng mỏng cuối cùng. Cái thùng xe được cải tạo lại để chở chú cá sấu. Cô cũng phân vân mãi nhưng rồi đã quyết định cho con cá sấu theo cùng. Con Gulivet cong cái đuôi lên như thể cực chẳng đã, chìm mình vào bể nước đơn sơ. Guliver à mi sẽ phải chịu cực trong khoảng 10 giờ đồng hồ cơ đấy. Rồi mi sẽ được gặp Kiku mà. Mi cũng muốn gặp anh ấy còn gì nữa? Chất ít quần áo nhất có thể cùng với các khí cụ lặn cho hai người lên xe, Anemone xuất phát vào lúc 3 giờ sáng bằng chiếc Ford Blanc.
Xe ngược lẽn phía Bắc theo con đường Tohoku dành cho ô tô. Chỉ cần chạy xe đến tận cùng con đường, vượt qua eo biển hẹp là đến thành phố nơi Kiku ở. Đó là thành phố cảng có tên gọi Hakodate. Anemone đi đôi hài Trung Hoa không gót. Đôi hài thêu vườn cải thảo bằng chỉ màu vàng trên nền lụa sa-tanh đỏ. Anemone nhấn chân ga ở một độ sâu nhất định bằng đôi giày Trung Hoa ấy. Chiếc Blanc với 4500 vòng quay mỗi phút đang tiếp tục chạy với tốc độ 130 km/h. Anemone đang huýt sáo. Cô chẳng hề có cảm giác là mình đang rời xa Tokyo. Tokyo với những ánh đèn các ô cửa sổ của nó dường như biến thành những hạt sợi lấp lánh nổi lên trên bề mặt chiếc áo kim tuyến mà Anemone đang mặc gắn vào lưng cô như thể đã có từ trước đó lâu rồi.
Anemone rất ghét đi du lịch. Từ trước đến nay cô chỉ đi một lần duy nhất. Đó là dịp đi du lịch tập thể hồi học cấp 2. Hồi đó là chuyến du lịch đi quanh cố đô vùng Kansai trong 4 ngày 3 đêm. Tại chặng nghỉ đêm đầu tiên Anemone chẳng hề chợp mắt tẹo nào, cô nói chuyện nhiều gấp 3 lần, ăn cũng nhiều gấp 3 lần so với bình thường. Ngày thứ 2 và ngày thứ 3 cô toàn ngủ ở trên xe buýt. Chắc hẳn xe đã từng đi qua các toà nhà cổ hay các khu vườn song cô chẳng còn nhớ mấy. Chỉ có việc di chuyển đến các địa điểm là cô nhớ được bằng cả cơ thể. Cô tựa vào ghế tiếp tục ngủ, lờ đờ mở mắt khi cỗ xe lắc hay tiếng động. Mỗi khi cô he hé mắt cô lại thấy cảnh sắc bên ngoài thế nào cũng thay đổi. Chẳng biết từ lúc nào mặt trời lặn dần chỉ còn lại như 1 chấm sáng tít đằng xa. Minh đang đi du lịch, cô nghĩ vậy. Ý nghĩ ấy xảy ra lần đầu tiên khi đó và chẳng có lần thứ hai. Anemone ghét đì du lịch bởi kiểu di chuyển từ nơi này đến nơi khác cốt chỉ để thay đổi khung cảnh bên ngoài cửa sổ.
Cô tiếp tục nhấn chân ga. Bóng tối bị cắt ngang bằng ánh đèn pha chỉ dừng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi để rồi vụt lại phía sau với tốc độ đáng sợ. Con đường màu xám vẽ nên đường ngoằn ngoèo hơi sáng lên ở phía cuối xa xa. Trời sắp sáng. Anemone quyết định nghỉ để đổ thêm dầu xe và ăn cái gì đó. Chiếc Ford Blanc tấp vào trạm dịch vụ. Cô dừng xe, lấy tảng thịt ngựa từ hộp giữ lạnh vẫn đặt bên cạnh ghế tài xế ra. Anemone ghé nhìn thùng xe bịt kín, quẳng miếng thịt vào đó rồi đi bộ tới nhà ăn. Những lọn tóc chỉ được nhuộm phía đuôi tóc cùng với chiếc áo khoác lông cáo màu bạc, chiếc quần da đen và đôi hài Trung Hoa gây chú ý đối với cánh lái xe tải đường dài. Trong khi chờ món cơm cà-ri cùng canh tương nước hến được bưng tới cô định đi rửa mặt và tay. Đám đàn ông đang và cơm nhất loạt ngước nhìn cái eo thon của Anemone khi cô đứng dậy khỏi ghế và đi về hướng nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh nằm ở phía cuối khu bếp. Hình như người ta vừa làm vệ sinh xong nên nền nhà vẫn còn ướt. Hệ thống sưởi không sưởi đến được đây nên hơi thở ra trắng đục. Chiếc gương bị vỡ. Nước lạnh khiến cô cảm thấy dễ chịu. Hơi nước nóng từ phía khu bếp theo khe cửa tràn vào. Hơi nước nóng có lẫn mùi bắp cải.
Đột nhiên cảnh cửa phòng vệ sinh dành cho nữ bật mở và có hai người đàn ông như lăn đến. Một người phần dưới tồng ngồng đang run lập cập thì thào "Tôi xin mà, dừng lại đi". Gã đàn ông kia tay phải cầm ống kim tiêm đang cười lớn. Cả hai biến sắc mặt khi nhận thấy Anemone. "ôi, con gái à", gã tồng ngồng lăn bệt xuống sàn hai tay che háng. Cái phần đàn ông của gã đang cương cứng mãnh liệt. Gã ngồi bệt ngay phía trước cánh cửa nên Anemone không thể thoát ra ngoài được. Gã cầm ống tiêm mặc chiếc áo vét vải da rắn đội mũ bê-rê, mặc chiếc quần dùng để cựỡi ngựa, chân đi đôi tất bình dân. Tuy vóc người thấp song vai hắn u lên, cổ bự, tay chân và khuôn mặt cũng to tướng. Khi nhận thấy Anemone, hắn ngưng cười trong chốc lát, song khi thấy gã tồng ngồng đang vội vã mặc cái quần sịp rồi kéo vạt áo sơ mi xuống như muốn giấu đi của quý của gã thì hắn lại bắt đầu cười lớn. "Thôi, tôi xin anh. Anh đừng cười tôi trước mặt đàn bà con gái như thế. Đừng biến tôi làm trò cười nữa". Gã cương cứng vội vàng mặc chiếc quần màu vàng, đi tất hồng xỏ chân vào chiếc bốt đan bằng da màu đen, Chiếc tất của hắn bị rách ở phần gót chân. Khi nhận ra Anemone đang nhìn mình gã cúi gằm xuống với vẻ xẩu hổ. Gã còn thấp hơn cả tên cầm ống tiêm. Gã thấp dưới cả miệng của Anemone. Gã có bộ mặt khoảng tầm 30 tuổi song ở giữa đỉnh đầu hói. Ấy thế mà vẫn còn lấy lược chia mấy sợi tóc lưa thưa được bôi dầu bóng loáng chải ngôi lệch. "Này cô em, anh bị yếu đường ruột bẩm sinh đấy". Gã đàn ông có cặp mắt của một con hàu sống. "Này em, bụng dạ kém tiêu hoá là do bẩm sinh đấy". Do ngã lăn trên sàn nhà ướt nên quần hắn dính nhiều vết bẩn. "Vì bụng dạ yếu nên từ hồi nhỏ tôi đã cho kim từ tính vào mông rồi đấy. Tôi giấu cái pin vào túi ngực còn đầu dây kia là vào điện cực ebonite. Đấy là tôi làm theo lệnh của bà. Tôi được bà nuôi từ nhỏ nên bà bảo gì cũng phải nghe theo. Cô em hiểu chứ?. Hả., cô em hiểu không. Trung khu phóng tinh ở ống tuỷ nằm ngang ngay cạnh hậu môn đây này. Tôi đây từ khi thấy xuất tinh lần đầu tiên hồ lớp 2 đến giờ rất hay xuất tinh. Cái điện cực Ebonit thì to hơn cái ngón cái của người lớn một chút nên lỗ hậu môn của tôi cũng doãng ra mất rồi. Người khiến tôi thành pê-đê thế này là do bà tôi thật đấy nhưng tôi chẳng hề giận bà chút nào. Thì bởi lẽ bà ấy vừa đi bán cá khô dạo và bán bánh Cô-rốc-kê nhân cua vừa nuôi tôi mà. Cô em hiểu chứ? Vào những hôm trời rét ấy à, bà anh cũng chẳng đeo găng tay chất đầy những con cá Saba đã phơi khô vào giỏ rồi xách đi bán quanh vùng Kawahara. Có những hôm trời lạnh khiến bàn tay bà nứt như thái chỉ vậy. Tôi đi găng tay len và tôi nghĩ chắc bà ghét đi găng tay lắm. Nhưng mà chẳng phải vậy. Bà làm gì có tiền mua găng tay cho mình. Tôi nghĩ bà là người vĩ đại lắm. Tôi đã cố gắng làm theo bất cứ điều gì mà bà bảo. Thế cho nên khi bà bảo tôi dí điện cực vào hậu môn là tôi cũng răm rắp làm theo. Tôi nào có biết đến cảm giác dịch trắng tuôn ra từ đầu cái ấy khi đưa điện cực vào hậu môn sung sướng ra sao đâu. Cô có nghĩ là học sinh tiểu học biết chuyện đó không? Hả cô em, cô nghĩ là biết ư?".
Gã hói với hơi thở chua nồng tiếp tục nói. Gã nói đến nỗi nước bọt nơi mép hắn suýt nữa thì bắn vào tay Anemone. Anemone cảm thấy khó chịu. Gã đàn ông kia cất ống tiêm vào hộp và ngắm những tia nắng mai qua khung cửa sổ nhà vệ sinh. "Này thế cô em nghĩ tôi có vấn đề ư? Không phải vậy phải không? Hay cô nghĩ tôi đáng thương?" Những đường mạch máu xanh to nổi lên theo thớ cổ và trên trán gã đàn ông vẫn đang say sưa nói. Gã chỉ mặc một chiêc áo sơ mi thôi mà mồ hôi ra như tắm. Anemone định chuồi qua nách hắn để thoát ra khỏi nhà vệ sinh. "Này cô em chờ cái đã. Từ hôm kia đến giờ bà tôi nguy lắm sắp chết đến nơi rồi. Thế mà tôi có được nghỉ làm đâu cơ chứ. Cho nên tôi phải tiêm vitamin Hàn Quốc để tiếp tục làm việc đây. Thấy tôi tuyệt vời chưa? Hả.. Cô không nghĩ vậy sao?" gã hói túm lấy cánh tay Anemone thét lớn. "Cô thấy tôi tuyệt chưa hả?". Anemone cố giằng mạnh cánh tay đang bị gã túm. Cô quát lên với gã đang ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ là anh phải làm gì đi chứ.
Gã vai u thịt bắp đội mũ bê-rê ngán ngẩm lắc đầu nhìn gã hỏi và tặc lưỡi. "Vừa phải thôi chứ. Chẳng ra thể thống gì cả". "Còn cô nữa" hắn quay sang nói với Anemone. "Cô muốn hắn im đi hả?" Anemone gật đầu. Rồi đột nhiên gã hói bị ăn đòn. Một cú đấm được vung lên ngang trước mắt Anemone trúng vào mũi gã hỏi. Có tiếng sắc ngọt vang lên. Gã hói ôm mũi đổ gục xuống. Gã co đầu gối ngồi bệt xuống sàn mắt mờ trừng trừng. Một lát sau, vệt máu tươi chảy ra.
Anemone rời khỏi nhà vệ sinh. Cô thấy thực sự khó chịu. Gã đã đánh gã hói đuổi theo cô. Khi đi sánh ngang Anemone gã bắt đầu bắt chuyện với cô. "Này này không cảm ơn anh à". Anemone phớt lờ gã và về chỗ của mình. Món cơm ca-ri đã nguội đi khiến cô chẳng còn muốn ăn tẹo nào. Cô chỉ nhấp mỗi một ngụm canh tương. Gã vai u thịt bắp ngồi ghế ngay cạnh cô. "Này cô em, cám ơn anh đi chứ". Hắn có một cái răng cửa bịt vàng. Trên cổ hắn đeo 1 sợi dây chuyền có mặt vẽ hình phụ nữ người nước ngoài. Mặt dây chuyền đang lủng lẳng trước mắt Anemone. "Anh đánh nó rồi đấy, nói lời cám ơn anh đi nào" Đám đàn ông chung quanh đang nhăn nhở chú ý đến hai người. Anemone rút ra 2 tờ 1000 yên từ túi xách đưa cho gã vai u. Gã đang nhìn ánh nắng chiếu xuyên vào nhà ăn trong một chốc nhưng tặc lưỡi khạc đờm ra sàn dùng tờ 1000 yên ngoáy cơm ca-ri nguội ngắt thì đập vào mu bàn tay của Anemone. Thứ bụi màu nâu bay bắn vào mặt và áo lông cáo màu bạc của cô. "Đừng có trêu ngươi tao, con bé này", Anemone cầm trả tờ giấy 1000 bê bết ca-ri vào đĩa ca-ri rồi lấy khăn mùi soa lau tay. Vừa ngửng mặt lên, Anemone rú lên. Gã hói be bét máu đang đứng ngay đó. Tay trái hắn chống trên bàn để đỡ lấy tấm thân, tay phải hắn bưng lấy cái mũi. Trước trán của hắn thấy có những giọt máu nhỏ ra. Đau không hả? Gã vai u hỏi. Gã hói lắc đầu. Những nhân viên phục vụ trong nhà ăn ngạc nhiên chạy đến. "ôi trời, các người không phải lo đâu. Anh này bị ngã trong nhà vệ sinh ấy mà. Không sao đầu. Chỉ gãy mũi thôi mà". Gã hói gật đầu mấy cái như thể nói "Vâng đúng thế đấy" rồi ngồi đối diện với Anemone. Gã bắt đầu ăn dĩa cơm ca-ri nguội ngắt trên bàn. Gã nhón lấy tờ bạc 1000 yên dính ca-ri nhìn với vẻ rất ngạc nhiên rồi phá lên cười. Cứ mỗi khi cười, cái mũi mềm oặt của gã lại rung rung, máu nhỏ xuống đĩa ca-ri. Lần đầu tiên t..t..ttôi được ă..ă.. ăn món ca-ri có lẫn tờ giấy bạc 1000 yên. Anemone rời khỏi nhà ăn. Khi thử ngoái lại xem 2 gã kia thế nào, cô thấy 2 gã chỉ trỏ vào tờ tiền 1000 yên cười hềnh hệch với nhau.
Cô đi đến bãi đỗ xe nơi có những chiếc xe tải chạy đường dài to tướng nằm xếp hàng. Không thấy bóng dáng 2 gã đàn ông đuổi theo sau. Cô chui vào chiếc Blanc, đổ đầy nhiên liệu ở cây xăng. Sau khi lăn bánh được khoảng 1h đồng hồ trên rađio của xe phát đi bài hát của Hashi. Lời bài hát "Anh sẽ làm em cuồng điên, câu chuyện vừa mới bắt đầu...Anh sẽ khiến em điên cuồng" Hashi hát như vậy.
Mặt trời càng lên cao những tia nắng phản chiếu xuống đường càng chói chang. Vừa định lấy kính râm ra đeo thì cô nghe tiếng còi xe ngay đằng sau. Anemone ngạc nhiên nhìn qua gương hậu. Có một chiếc xe tải đang áp sát ngay đằng sau cô. Khoảng cách giữa 2 xe khéo chỉ có 20cm. Xe tải khá cao nên cô không nhìn thấy rõ ghế tài xế. Choán hết gương chiếu hậu là một khối thép trông có vẻ dầy dặn. Anemone gạt cần số nhấn mạnh vào chân ga. Thoáng một cái chiếc xe tải đã lùi xa và giờ cô đã có thể nhìn thấy rõ ghế tài xế. Đó là hai gã ban nãy. Gã hói đang nắm vô lăng, mặt gã đã lau sạch sẽ nhưng vẫn còn máu dính trên áo sơmi. Anemone thò tay ra ngoài cửa xe vẫy ra hiệu cho đi trước. Chiếc xe tải như trêu ngươi trả lời bằng tiếng còi ghê người và dần thu lại khoảng cách. Anemone tự nhủ mình phải bình tĩnh. Đến con dốc tiếp theo là mình cho hắn rơi luôn. Bây giờ mà cố chạy nhanh hơn, chỉ sợ chiếc Blanc này sẽ mất trạng thái ổn định và đâm vào tường chắn mất.
Con đường cao tốc nối dài với những quãng xuống dốc dài thoai thoải. Anemone giảm tốc độ. Không biết hai gã kia muốn gây sự gì nhưng cô cứ để tốc độ chậm thế này cho dễ xử lý. Tốc « xe giảm xuống đến mức 30km/h. Khi đó chiếc xe tải bỗng khựng lại bắt đầu chạy chậm rì giữ khoảng cách khoảng 100m với chiếc Blanc. Anemone cứ giữ nguyên tốc độ đó một lúc. Đột nhiên từ gương chiếu hậu chiếc xe tải bắt đầu hiện lên to dần lao tới với một tốc độ đáng sợ Anemone nhận ra vội tăng tốc. Song muộn mất rồi. Chiếc xe tải nhấn còi liên tục rồi phần chắn va đập mui xe tải húc vào đuôi bên phải chiếc Blanc rê đi. Cú va đập mạnh dội đến vô lăng. Anemone đánh hết tay lái sang phải, trả số nhấn chân phanh từ từ làm điều gì đó để tránh được cho xe không bị trôi về bên trái. Chiếc xe chạm vào tường chắn bên đường, tiếng tấm thép và bê-tông rê nhau đi tạo nên thứ âm thanh thật khó chịu. Anemone bậm chặt môi chịu đựng. Cô giữ cố định thật chắc tay lái nặng chình chịch và rốt cuộc thì chiếc xe cũng trở lại làn đường. Cô liếc nhìn gương hậu và hét lên một tiếng. Guliver!!! Cửa thùng xe bật tung lên và không thấy tăm hơi con cá sấu đâu. Anemone khựng xe lại kiểm tra xem phía sau có cái xe nào không rồi cô bắt đầu cho xe lùi. Có xe đằng sau chạy đến nên Anemone tấp chiếc Blanc vào bên trái đường. Cô xuống xe và chạy bộ trên đường. Con Guliver đang bị lật ngửa ở bên cạnh giải phân cách giữa. Anemone hét lên định chạy lại phía nó nhưng đoàn xe qua lại làm rung chuyển cả con đường đang cản cô lại. Con cá sấu có lẽ sốc do bị rơi xuống đường hoặc do lạnh nên nó chẳng có vẻ gì là muốn động đậy cả. Guliver!!! Anemone hét lớn. Con cá sấu đột nhiên quẫy đuôi, ổn thôi mà, ổn thôi mà. Anemone thì thào, vẩy của con Guliver rất cứng, mà nó lại nặng tới 1 tấn, nếu bị kéo đi thì thứ bị hỏng phải là cái ô tô kia. Nhưng làm thế nào có thể cứu nó được nhỉ. Thấy Anemone liên tục gọi tên mình nên con cá sấu quẫy cái đuôi cố gắng vùng lên. Cái bụng với ngấn trắng cong lên, cái chân huơ huơ như muốn túm lấy cái gì đó. Những chiếc xe qua lại trên đường khéo léo tránh con Guliver. Con Guliver cong gập cái đuôi lại. Nó làm động tác giống hệt như các tuyển thủ wrestling trong tư thế ưỡn cong người bridge. Hông nó bị rách, máu tứa ra. Lần này cái đuôi nó dớn cao dần rồi đập vào những viên lát đường. Cứ mỗi lần đập đuôi nó lại quay người được một chút và cuối cùng nó cũng đã thành công, nó lật lại được thân mình. Nó nhìn ra xung quanh. Nó bò lên dải phân cách giữa của đường và nó cố bò vào trong đám cây. Chắc nó ngửi thấy mùi cỏ. Nó tiến lên trườn vào giữa thảm cỏ của dải phân cách. Con đường cao tốc rung lên bởi đám xe tải khổng lồ. Những cơn gió nặng mùi xăng xộc tới và tiếng rầm rầm của xe tải dội đến phần bụng dưới của Anemone. Anemone mệt mỏi ngừng gọi tên con cá sấu và cô bỗng nhận ra đôi chân run rẩy của mình, sự run rẩy được truyền ngược lên từ đôi hài Trung Hoa và chiếc quần da đang mặc. Khi nhìn con Guliver bò như muốn giấu mình ở trung tâm của đường cao tốc, một cảm giác mà cô chưa bao giờ có bỗng trỗi dậy. Đó là thứ tình cảm lần đầu tiên cô biểt đến kể từ khi được sinh ra đến giờ mà cô cũng không biết đó là thứ tình cảm gì. Cô chỉ thấy lạnh kinh khủng. Hai hàm răng cứng đơ, toàn thân run lên. Kể mà mưa được thì tốt, tự nhiên cô nghĩ vậy. Tự nhiên cô thấy ghét buổi trưa đẹp trời có thể nhìn thấu tới tận con đường xuyên núi đến tít tận phía xa đến thế. Lượng xe tải ngày một nhiều thêm. Cứ mỗi khi chúng chạy ngang qua tạo thành một luồng gió tạt vào mặt cô thì Anemone lại gào lên. Cô sợ những chiếc xe tải. Cô có cảm giác mình như một con kiến. Cô có cảm giác như có những vật nào đó còn lớn hơn xe tải gấp nhiều lần đang đè cô xuống như muốn nghiền nát cô ra. Cô bật khóc thành tiếng. "Mẹ ơi cứu con, mẹ ơi đến đây cứu con". Từ làn đường bên kia, bỗng có tiếng động khô khốc. Con cá sấu tung mình lên bầu trời trong trẻo. Trong cái khoảnh khắc rơi xuống, nó bị chia thành hai khúc, phần đầu rơi xuống mắc vào lùm cây, còn phần mình thì bay ra giữa đường. Khúc mình lại bị lật lên một lần nữa bởi chiếc xe tải cỡ lớn đang chạy trên đường. Máu phun ra từ những mảnh xác con cá sấu bị những chiếc tải kéo lê đi thành những vệt đỏ song song trên đường.
⚝ ✽ ⚝
Chiếc gậy nhảy sào bằng sợi thủy tinh màu vàng được quấn vào mui chiếc xe chở tù bên trong. 4 tù nhân và 2 cảnh sát áp tải ngồi bên trong chiếc xe tối om. 2 người áp tải đang nói chuyện với nhau về chuyện tuần trước đi câu bằng thuyền được mười mấy con cá Ainame. Một phạm nhân tóc vuốt dầu bóng mượt bắt chuyện. "Này bác giám thị ơi!", hai người áp giải tù bỏ dở câu chuyện nhìn chằm chằm vào gã. "Xin lỗi, vì tôi gọi là các anh là giám thị, tôi đã quen miệng khi ở trong phòng tạm giam mất rồi... cho tôi hỏi là cơm nhà tù có lẫn lúa mì hay không? Tôi... không chịu được cái mùi ấy mà". Hai người áp tải nhìn nhau cười. Gã đàn ông bôi dầu bóng vừa hỏi xong cũng cười theo nhưng khi 2 người áp tải chẳng thèm trả lời lấy một tiếng, lấy lại bộ mặt nghiêm nghị thì gã lại chặc lưỡi nhìn xuống dưới đất.
Tại sân trước của trại cải huấn có tượng đồng của 2 người đàn ông đang trồng cây mè cảnh và giơ búa. Bệ tượng có khắc dòng chữ "Bức tượng hy vọng". Cửa chính và thềm được quét tước sạch sẽ không còn lấy một hạt bụi, toà nhà màu tro có rất ít cửa sổ, nơi đây trông giống như một nhà máy của thị trấn vào buổi xế trưa.
"Này Kuwayama", một trong hai người áp giải tù gọi Kiku lại khi anh đang hướng về phía bậc thềm. "Tôi đang giữ chiếc sào nhảy cao bằng sợi thuỷ tinh - Chiếc sào này tôi sẽ cất ở trong kho dành cho phạm nhân mới nhé. Khi nhận được tờ khai các đồ tư trang nộp lại thì phải nhớ điền cả cái sào này vào đấy nhé, hiểu chưa". Kiku gật đầu. "Không trả lời gì cả à?" "Vâng" Kiku trả lời lí nhí.
Bốn kẻ thụ án bước vào toà nhà. Gã có cái đầu bóng thì thầm: "Không ai thấy ở đây có mùi của bệnh viện à?" Chẳng ai trả lời. 4 người không cởi giầy, cứ thế bước thẳng lên cầu thang, họ đưực dẫn vào căn phòng có đề chữ "Trại trường". Căn phòng rộng khoảng 10 chiếu, sáng sủa, có 3 người đàn ông đang ngồi ở ghế sô-pha. Một người đàn ông gầy gò đeo kính, mặc bộ vest, đang đọc giấy tờ. Đối diện ông ta là một ông già mặc bộ đồng phục ngắn tay màu xanh đen đang hút thuốc lá cuốn và một lão béo mặc đồng phục tháo đôi bốt và đang gãi chân tựa lưng vào mép chiếc ghế sô-pha. Người áp giải tù dẫn 4 phạm nhân vào đứng nghiêm giọng sang sảng báo cáo 4 trại viên mới đã tới nơi. Người đàn ông mặc bộ vest chậm rãi ngẩng mặt lên. Gã béo mặc đồng phục thốt lên "ồ". Rồi hắn lại xỏ đôi bốt vào.
"Kể từ hôm nay các cậu sẽ được quản thúc tại đây trong một quãng thời gian tương đương với án tù. Tôi là trưởng trại tên là Tosa. Mục đích chính của chúng tôi ở đây không phải là gia tăng các hình phạt với các cậu mà là uốn nắn để các cậu có thể trở về xã hội một cách bình thường. Tất cả các cậu đều là những người phạm tội lần đầu. Ở đây trước hết chúng tôi đào tạo nhiều nghề và thông qua rất nhiều hình thức như phổ cập kiến thức phổ thông, đào tạo từ xa, hoạt động câu lạc bộ thể dục để uốn nắn các đối tượng thanh niên chưa có thâm niên phạm tội. Do vậy các cậu hãy nhanh chóng làm quen với cuộc sống của trại, hòa mình với những người đã vào trại trước mình, trở thành những người cải tạo gương mẫu, đừng để xảy ra bất cứ sự cố gì và mau chóng cố gắng trở về với gia đình".
Ngay sau khi người đàn ông mặc bộ vest lên lớp xong thì gã đầu bóng cúi đầu cười thành tiếng. Chẳng phải vì hắn tức cười điều gì mà có vẻ hắn không thể chịu đựng được sự căng thẳng. Gã béo mặc đồng phục tiến đến đứng trước tên đầu bóng hỏi:
- Thằng kia, đầu óc mày có vấn đề đấy à?
Bộ ngực to lớn và cái cổ béo bự mặc đồng phục toát ra mùi mồ hôi khiến hắn có uy dễ sợ.
- Mày có hiểu nhầm gì không đấy? Hay là từ khi sinh ra đến giờ mày vẫn mong được vào tù nên bây giờ vui quá à, sướng quá không chịu nổi hả, thế nào đây hả?
Đôi bốt của gã béo mặc đồng phục phải to gấp đôi đôi giày thể thao của gã đầu bóng. Hai gò má gã đầu bóng giật giật và gã liên tục nhắc lại xin lỗi ạ, xin lỗi ạ. Trưởng trại vừa cười vừa xoa dịu gã béo mặc đồng phục.
- Thôi thế là đủ rồi thầy Tadokoro ạ. Rồi chúng sẽ hiểu thôi mà.
Gã béo được gọi với cái tên Tadokoro là trưởng phòng trợ huấn. Ông ta có 2 cái tai bẹp rúm. Nghe nói ông ta đã từng tập Judo. Ông ta đi chân chữ bát và lắc hông. Tuy béo nhưng các bắp thịt của ông ta trông có vẻ rắn chắc đến nỗi khó có thể cấu tay vào nổi. Tadokoro dẫn 4 người vào một căn phòng giống như lớp học của trường nào đó. Hai người áp giải tù kéo bức màn đen ở cửa sổ nơi có thể nhìn ra biển. Kiku và mấy người tù khác phải ngồi ở ghế và phim bắt đầu được chiếu lên. Đó là một bộ phim ngắn giới thiệu quá trình phát triển và các trang thiết bị của trại. Đầu tiên là cảnh biển trên nền màn hình không được nét lắm. Đó là cảnh bờ biển lúc chiều tà khi mặt trời đang chìm dần xuống dưới đường chân trời. Giọng đàn ông thuyết minh: "Bộ phim này được thực hiện nhằm mang lại những hiểu biết khái quát về cuộc sống ở trại.
"Xin quý vị cùng theo dõi". Màn hình trở lại cảnh biển lúc chiều tà rồi đến hình ảnh cái bóng của bức tượng đồng khắc 2 người đàn ông. "Bức tượng này do nhà điêu khắc Sumitomo Masanaga tạo nên trong suốt 1 năm 3 tháng. Tác phẩm thể hiện hình ảnh những trại viên ở đây đang cố gắng cải huấn với mục đích được quay trở lại xã hội tươi sáng. Khi hình ảnh tác phẩm điêu khắc về người đàn ông giơ búa dần tối đi, là lúc trên màn hình hiện lên cảnh một trại viên đang sơn tấm thép cho ôtô. "Công tác đào tạo nghề tại trại cải huấn này kể cả loại hình đào tạo, nội dung đào tạo cũng như tỷ lệ kiếm được việc làm đều chỉ có thể điếm trên đầu ngón tay trên toàn quốc. Sau khi kết thúc đào tạo các ngành mộc, in, may mặc, cán thép tại đây các học viên đều nhận được chứng chỉ đào tạo nghề do Cục trưởng Cục Đào tạo dạy nghề Bộ Lao động cấp". Tiếp sau đó, các ngành nghề và nội dung đào tạo cũng như khung cảnh học nghề được giới thiệu trên màn hình."Đây là máy sấy khô gỗ siêu tốc và máy phay bào của ngành mộc, máy in phiếu điện tử của ngành in ấn, máy dệt 6 kim của ngành may mặc, máy cán thép hoàn toàn tự động của ngành cán thép, thiết bị hàn cắt hơi của ngành hàn, thiết bị nâng ô tô trong ga ra và máy xạc điện cực nhanh của ngành bảo dưỡng ô tô, chiếc tàu thép thiếu niên Yuyomaru nặng 44,89 tấn của ngành đào tạo thuyền viên, thiết bị điện đàm vô tuyến sóng ngắn của ngành thông tin vô tuyến, mô hình giải phẫu người bằng chất acrylic của ngành thẩm mỹ, phòng tích trữ nước quay vòng của ngành đào tạo giặt là, máy gọt vỏ củ quả của ngành nấu ăn, nồi hơi áp suất thấp 100m3 của ngành quản lý nồi hơi... chúng đều là những thiết bị đáng tự hào của trại chúng tôi. Những trại viên xuất hiện trên màn hình đều có chung một kiểu cười như nhau. Máy quay cận cảnh phần vai áo của những trại viên đang đánh bài, chơi ghi ta và hát trong căn phòng có treo rù tấm biển ghi: "Phòng giải trí". Phần vai áo các trại viên có những đường khâu bằng dải vải màu vàng, màu bạc. Trong vòng 1 tháng, nếu không vi phạm điều gì, trại viên sẽ được trao tặng một dải vải bạc. Cứ 4 dải vải màu bạc, nghĩa là 2 năm không có vi phạm sẽ được trao một dải vải màu vàng và được trường trại tuyên dương vào lễ chào cờ buổi sáng. Những trại viên thụ án gương mẫu có từ 2 dải vải màu vàng trở lên được phép chuyển lên phòng riêng đặc biệt. Khu phòng riêng đặc biệt có cửa sổ to gấp I 75 lần và tiện nghi hơn so với khu phòng bình thường với rèm cửa lọ hoa, gương nhỏ, giá treo. Để bảo vệ nhân quyền, khuôn mặt của các trại viên không mấy khi được đưa lên màn hình.
Với những cảnh buộc phải đưa lên thì phần mắt của họ bị bôi đen.
Cảnh trại viên tập Judo, trại viên chạy trên sân, người thì vẽ tranh màu nước, có trại viên thì đang nung gốm, cảnh trại viên đang nghe giảng đạo. "Vào mùa xuân và mùa thu ở đây có tổ chức các ngày hội thể thao mà các giáo viên hướng dẫn và quản giáo cùng tham dự. Ngoài ra mỗi năm đều có các giải thi đấu bóng bàn, bóng bầu dục, bóng chày soitball, bóng chuyền, bóng đá, đấu kiếm giữa các Khu nhà trại viên. Các buổi biểu diễn của câu lạc bộ mỹ thuật, thư đạo, ngâm thơ, đồng ca, văn nghệ, diễn kịch v.v... cũng được tổ chức vào mùa thu, có mời cả người bên ngoài cùng tham dự".
Tiếp theo là phòng Khám bệnh, khu bếp, nhà tắm, phòng cắt tóc, phòng giảng giáo lý, phòng giam chung thông thường, phòng giam riêng quản thúc, khu vệ sinh và phòng gặp người nhà. "Phòng thăm phạm chia làm 2 loại, loại 1 và loại 2. Tuỳ theo mức độ cải tạo của trại viên mà quy định họ được sử dụng phòng nào". Phòng thăm phạm loại 2 có quản giáo giám sát và có lưới ngăn. Còn phòng thăm phạm loại 1 có bàn tròn với ghế, trà và 1 lọ hoa nhỏ.
Phần sau của bộ phim tập trung quay đời sống trong phòng giam chung thông thường, giải thích cặn kẽ từ cách gọi số điểm danh, đi ngủ và ngủ dậy, dọn dẹp, cho tới cách trải giường khi đi ngủ. Sau đó phim kết thúc ở cảnh ra trại của trại viên. Trại viên được trả lại quần áo bình thường chào trại trưởng và nhân viên của trại, ôm lấy người thân đến đón mình về. Một người đang phồng má nhai miếng cơm sushinami do người phụ nữ có vẻ là bà mẹ đưa cho. Khuôn mặt người ấy được phóng cận cảnh.. Từ phần đã bị bôi đen có dòng nước mắt đang lăn xuống và tiếng thuyết minh cuối phim cắt ngang. "Các bạn hãy cùng cố gắng để ngày trở về với xã hội tươi sáng như thế này ngày một lại gần hơn."
Khi chữ "Hết" hiện lên trên màn hình, có ai đó buột miệng thở ra. Tấm màn đen được kéo ra và căn phòng sáng sủa trở lại. Hai kẻ thụ án kéo ghế đứng dậy. Đó là tên đầu bóng và một tên khác lớn da trắng trơn láng như kim loại.
- Không được đứng lên - Người áp giải tù đang cất máy chiếu phim quát lớn.
- Đấy vừa mới xem phim xong đấy, chúng mày có xem kỹ phim không đấy hả. Phim họ vừa mới nói là không được tự tiện làm điều gì cơ mà. Chờ bao giờ có lệnh đã, thằng dở người này.
Gã đầu bóng hốt hoảng ngồi xuống ghế. Gã to lớn da trắng vẫn đứng yên.
- Mày định đứng đó đến bao giờ đó hả? Mày là người ngoại quốc đấy à? Mắt mày vẫn màu đen kia mà. Hay là mày không hiểu tiếng Nhật hả?
Tadokoro nhìn xéo sang kẻ phải thụ án là gã cao lớn, gằn giọng nói.
- Đã có lệnh nào yêu cầu ngồi xuống đâu, - gã cao lớn trả lời với bộ mặt rất nghiêm trang. Tadokoro lấy tay xoa xoa cằm tự nói "thế à thế à" rồi tiến gần đến chỗ gã cao lớn. Hai người có chiều cao xấp xỉ nhau. Trông có vẻ cao hơn Kiku đến 10 cm nên chắc cũng phải tầm cao quá 190cm. Tadokoro ra lệnh "Ngồi xuống!" với gã cao lớn da trắng rồi hỏi tên hắn.
- Báo cáo tên tôi là Yamane Motohiko.
Gã cao lớn trả lời với giọng thản nhiên không chút nao núng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi mắt Kiku gặp ánh mắt của gã xưng tên là Yamane ấy. Những sợi tóc mềm rủ xuống vầng trán trắng và nhẵn của gã. Gã có cặp lông mi lông mày màu xám và giữa đôi mắt hẹp một mí là đôi con ngươi nhỏ tí hầu như không màu. Sống mũi của hắn tròn và không có gì đặc biệt giống như món đồ chơi làm từ chất dẻo vậy. Đôi môi mỏng với thớ thịt cứng chẳng có lấy một thớ kẻ dọc nào. Yamane trông giống hệt như đang đeo mặt nạ vậy. Một bộ mặt như thể được dán miếng nylon màu xám xịt vào. 4 kẻ thụ án đi xuống cầu thang tiến thẳng vào một lối đi tối om.
Phía cuối đường là một cánh cửa sắt. Tadokoro ra hiệu cho hai người canh gác mở cửa. Tiếng sắt va vào nhau loảng xoảng. Bên kia cánh cửa là một buồng nhỏ rộng chừng 3 chiếu. Có 2 giám thị tay cầm chiếc gậy cảnh sát ở trong đó. Một người đưa cho Tadokoro cuốn sổ màu đen bên ngoài có đề chữ "Sổ tay giám thị". Tadokoro điền các thông tin ngày giờ họ tên và lý do vào phòng giam vào cuốn sổ đó. Ngày 29-3, Tadokoro, dẫn theo tù nhân mới. Người giám thị đang ấn chiếc chìa khoá lớn đeo xệ bên hông vào bức tường sắt. Căn phòng nhỏ với 2 phía tường đối diện đều là cửa thép. Cả hai giám thị cùng mở cửa, ánh sáng lập tức tràn vào. Kiku và những người khác nheo mắt lại vì chói. Phía bên kia cánh cửa sáng sủa lạ thường. Tadokoro ra lệnh "Vào đi!". Trước mắt họ hiện ra một cánh cửa quay giống như cái cũi được chống đỡ bởi những chiếc gai thép. Từng người một bước vào bên trong, cái cũi lại quay cùng với tiếng còi kêu và cánh cửa được mở đẩy vào phía bên trong. Cứ mỗi lần cái cũi quay là lại 1 lần phát ra âm thanh của tiếng sắt va đập vào nhau. Tadokoro chỉ tay: "Đây là nơi ở của chúng mày".
Một hành lang dài đáng sợ với những ô thoáng đan lưới sắt bên trên, hai bên hành lang là những cánh cửa dày xếp ngay ngắn quy củ. Ánh sáng rọi từ ô thoáng nhuộm vàng cả bức tường và sàn nhà bằng bêtông. Hành lang thì dài tít tắp đến nỗi không nhìn thấy rõ được phía cuối hành lang ở đâu. Giám thị đóng sập lại sau lưng những kẻ thụ án. Gã đầu vuốt keo lẩm bẩm "chán thế!" rồi ngồi bệt xuống sàn. Đôi vai gã rũ xuống và gã chẳng buồn ngẩng mặt lên nữa. Tadokoro tóm lấy cổ áo khoác gã kéo dậy. Hành lang dài và ánh sáng khiến cho những kẻ đi ngang qua phải nhớ đến cảm giác choáng váng. Trên sàn hành lang không có lấy một mẩu rác nhỏ. Thậm chí cũng chẳng có một con côn trùng nào bò trên mặt bê tông. Tất cả những gì nhìn thấy chỉ là chiếc ổ khóa ống sắt, cánh cửa bằng gỗ dày, những vết loang nhỏ và các vết rạn nứt trên tường, cùng với bóng của tấm lưới các ô thoáng trên cao in thành hình bình hành đậm nét trên sàn nhà.
"Lũ chúng mày hả, nếu ví với máy móc thì chúng bay toàn là những máy móc hỏng cả. Bình thường ra những người sửa chữa các máy móc hỏng ấy sẽ nhận được tiền từ chủ máy, phải vậy không nào? Chỉ cần mang chiếc máy giặt bị hỏng đến cửa hàng sửa chữa đồ điện là bị mất tiền rồi. Còn ở cái nhà tù này thì hoàn toàn ngược lại. Chính phủ bỏ tiền ra để chữa cho lũ chúng mày đấy. Phải biết ơn chứ hả. Trước tiên chúng mày phải biết ơn điều đó đấy". Tadokoro nói vậy. Phòng khám cho những người thụ án mới có các tấm liếp che bằng gỗ và vải rộng bằng khoảng 8 chiếc chiếu tatami. 4 người thụ án mới từng người một bị bắt đứng sau tấm liếp, cởi hết quần áo, giơ hai tay lên trời rồi lần lượt nhấc từng chân lên. Các tù nhân mới bị bắt nhảy lò cò khoảng mười mấy lần. Sau đó họ được phát quần áo lót và quần áo tù. Quần và áo cùng màu với nền xi măng. Quần thì được thắt chặt bằng dải dây rút ở đằng trước. Đôi giày làm bằng loại vải bạt nhọn mũi có phần mu bàn chân được cố định bởi những dải cao su, không có tất. Đến lúc này thì mọi đồ tư trang của tù nhân được đánh số thứ tự và cho vào một cái hộp gỗ. Họ điền tên của mấy đồ vật này vào Tờ khai chi tiết nhận đồ gửi lại. Trong phần điền các đồ gửi lại khác, Kiku điền "Gậy nhảy sào bằng sợi thuỷ tinh sản xuất tại Mỹ dùng thi nhảy cao"
Sau khi thay đồ xong, 4 người đến chỗ phòng cắt tóc để cắt tóc. Gã bôi dầu bóng nhìn những lọn tóc ướt rơi xuống sàn nhà vai rung lên, và cuối cùng thì gã bật khóc thành tiếng. Thợ cắt tóc vốn là người vào thụ án trước cầm lọn tóc của gã bôi dầu bóng bằng tay trái dọa "Cứ khóc rồi lúc lắc cái đầu thế sẽ cắt phải da đầu đấy. Đồ ngu, đồ thối tha, đồ đầu bóng nhẫy...".
"Mày là quái nhân do Frankenstein tạo ra đấy à?", Tadokoro nói thế nên tất cả mọi người hướng cái nhìn về phía Yamane. Trên đầu bị cạo trọc của Yamane có một vạch to chạy dài. Sẹo vết khâu từ vầng chân tóc phía trán chạy vòng ra đằng sau. Như thể vết khâu đang vẽ lên trên da đầu những hoa văn vậy. Đỉnh đầu với những vết khâu phẫu thuật có nhiều đường hình sóng màu đỏ đan vào nhau. Gã bôi dầu bóng nhìn cái đầu của Yamane như vậy liền nín khóc, nuốt nước miếng.
"Tôi được phẫu thuật gắn vào xương sọ một miếng nhựa dẻo cứng nên mới thế". Yamane nói bằng một giọng có vẻ hơi ngại ngùng.
4 người nhận số tù của mình. Đó là những chữ số Hán tự được viết bằng loại mực tàu trên miếng vải trắng. Tadokoro gọi tên và số. Hễ tiếng trả lời quá nhỏ là ông ta lại gọi đi gọi lại vài lần, Hirayama Kunio số 418, Kudo Takumi số 477, Yamane Motohiko số 539, Kuwayama Kikuyuki số 603.
Mỗi phòng giam đơn rộng bằng khoảng 2 tấm chiếu tatami trơn đã ngả màu trải sẵn ở đó. Mỗi phòng chẳng có gì trừ 1 chiếc chăn bông và 1 chiếc mền mỏng với chiếc gối làm bằng khăn lau cuộn lại trong túi nilon. 3 bên là 3 bức tường bê tông màu kem không có cửa sổ, cửa ra vào được làm từ một tấm gỗ dày. Trên cánh cửa có 2 cái ô nhỏ chỉ có thể mở được từ bên ngoài, ô phía trên ngang với tầm mắt là ô để giám thị quan sát, còn ô phía dưới ngang tầm đầu gối để chuyển cơm bữa sáng và bữa tối vào cho tù nhân. Chiếc đèn ne-on mắc khá cao trên trần nhà để dẫu ai đó có nhảy lên đi chăng nữa thì cũng không thể với tới được. Nhà vệ sinh và nước uống thì ở bên ngoài. Ngoài khoảng thời gian đã quy định nếu phạm nhân nào muốn đi vệ sinh hay muốn uống nước đều phải chờ giám thị đi tuần qua mới xin đi được. Những phạm nhân mới đến sẽ ở trong những phòng giam đơn như thế này trong thời gian tham gia nghe giới thiệu về cuộc sống trong trại và phải kiểm tra nhiều thứ. Bức tường dày kbông cửa sổ hoàn toàn chia cắt với các loại tiếng động, mùi và cảnh sắc khiến những người vào ở mắc phải chứng bệnh sợ phòng kín nhất thời. Đứng về phía những người quản lý mà nói điều đó thuận tiện cho họ. Sự bức bối ở phòng giam đơn khiến nảy sinh cảm giác muốn được tiếp xúc được nói chuyện với một ai đó. Điều đó khiến người ta hiểu rõ tính cách của các tù nhân dễ dàng hơn. Hơn nữa nó cũng phát huy được hiệu quả tuyệt vời của việc huấn luyện nội quy trại cải huấn ngay từ đầu. Vì bị cấm nói chuyện nên những tù nhân phải lặp đi lặp lại bài tập thể dục, tự an ủi mình, ngồi thiền hay thực hiện các bài tập hít thở sâu, chùng thần kinh xuống và chờ đợi ngày được ở phòng chung để cùng tham gia các hoạt động của câu lạc bộ hay những khóa dạy nghề. Hầu hết các tù nhân mới đến đều kêu rằng hãy nhanh chóng giao việc cho họ bất kể là việc gì. Ngược lại nếu ai đó không bị ảnh hưởng bởi sự bức bối của phòng giam đơn ấy, không có bất cứ biến chuyển về mặt tâm ý thì sẽ bị liệt vào danh sách những nhân vật cần phải để mắt tới của phòng giáo huấn.
Kiku dường như có vẻ thích phòng giam đơn này. Dù cả ngày phải ngồi đối mặt với 4 bức tường đi chăng nữa thì anh cũng chẳng hé răng kêu ca gì với giám thị hay cán bộ huấn thị. Đêm đêm có đôi lần giám thị phải chạy vội đến bởi anh nói mớ to song thái độ ban ngày chẳng hề thay đổi chút nào kể từ khi nhập trại.
Nói tóm lại anh ghét tiếp xúc và trò chuyện với người khác, anh tỏ ra tiêu cực chẳng hề hứng thú với bất cứ chuyện gì. Dường như anh đang thả trôi ý chí và sự phán đoán của mình.
Dẫu cho cản bộ huấn thị có hỏi bao nhiêu lần câu "Này Kuwayama cậu muốn làm gì?" đi chăng nữa để kiểm tra độ thích hợp cho việc dạy nghề song Kiku không trả lời rõ ràng. Đến khi họ giục giã hơn nữa rằng "Cậu phải học làm nghề gì đó chứ" thì anh mới lí nhí trả lời rằng "gì cũng được ạ" trong khi vẫn cúi gằm mặt. Bác sĩ chuyên khoa tâm thần do trại cải huấn mời đến chẩn đoán rằng chứng bệnh trầm cảm anh mắc phải ngay sau khi phạm tội nhẽ ra cần phải nhập viện ấy vẫn chưa được chữa khỏi hoàn toàn. Có nghĩa là sự đau khổ về mặt tinh thần vì đã giết người phụ nữ sinh ra mình vẫn chưa được xử lý hoàn toàn và nó đang náu mình trong căn bệnh này.
Những tù nhân mới đến phải trải qua các bài khám lâm sàng, chụp X-quang, cân đo chiều cao cân nặng, kiểm tra thị lực thính lực, kiểm tra chỉ số IQ, kiểm tra độ thích hợp với nghề nghiệp kiểu Hankel, kiểm tra tính cách theo kiểu cộng các chữ số đơn giản của Kraepelin, được xem xét lý lịch học tập, quá trình trưởng thành, tiền án tiền sự và thông qua các buổi gặp gỡ với cán bộ huấn thị để quyết định nghề sẽ học ở trong tù. Song trong trường hợp phạm nhân vẫn còn những rối loạn tâm lý sau khi phạm tội giống như trường hợp của Kiku, hay trường hợp tù nhân có những bất an về cuộc sống trong trại dẫn đến thiếu ổn định trong cảm xúc thì thời gian để quyết định nghề học được kéo dài thêm 6 tháng và được chuyển sang làm công việc tự kinh doanh trong trại. Kiku được chuyển đến tổ chia cơm nấu cơm số 3. Ở trại cải huấn dành cho phạm nhân tuổi vị thành niên, buổi sáng phải dậy lúc 6h40 phút. Tuy nhiên những người trong tổ nấu cơm phải dậy trước đó 2 tiếng để chuẩn bị bữa sáng.
Khi thời hạn giam riêng cho những tù nhân mới đã kết thúc, Kiku được chuyển đến đến phòng giam chung gồm toàn các tù nhân cùng ở trong tổ nấu cơm số 3. Anh cùng bị chuyển đi với gã đàn ông cao lớn da nhẵn và trắng như đang đeo mặt nạ. Đó là Yamane Motohiko. Kiku và Yamane ngồi quỳ theo đúng kiểu Nhật Bản ở tấm ván đặt giữa cửa vào phòng giam chung để chào những tù nhân cùng phòng. Có 4 phạm nhân đã ở đó từ trước. Từng người một tự xưng tên: Fukuda, Hayashi, Sashima, Nakakura. Khi giám thị đi khỏi và màn chào hỏi của Kiku và Yamane kết thúc thì Fukuda, người có vẻ là nhiều tuổi nhất vừa gãi đầu vừa lên tiếng: "ừ thì chúng mày phải nghe đây này. Đây đã thành lệ rồi đấy. Quy định là những người mới đến phải kể xem mình đã làm gì mà phải vào đây. Sau đó tụi này sẽ dạy cho chúng mày mánh khoé kiểu như những tiếng lóng V.V.... Nếu cho là chán toẹt thì đúng là chán thật đấy nhưng đây đã là lệ rồi nên chúng mày cũng nên nhớ cả các từ lóng nữa thì rất tiện hơn đấy".
"Tôi giết người"
Giữa lúc Fukuda đang nói chuyện thì Yamane trả lời trong khi vẫn ngồi kiểu quỳ trên gót chân. Hayashi và Sashima khẽ lẩm bẩm "Giết người à" - rồi họ nhìn nhau. "À ra thế, không thích phải không. Thực ra hỏi là để biết các cậu đã phạm tội gì để cho tiện cư xử thôi ấy mà. Thế còn mày? Kuwayama, mày phạm tội gì thế?"
"Tôi cũng thế, giết người"
"Thế ra tất cả mọi người đều phạm tội giết người ư", Nakakura nói rồi cười. Cả Fukuda và Hayashi cũng cười theo. Kiku và Vamane cúi đầu lặng thinh. "Mà này, bọn tao cũng đều phạm tội giết người cả đấy. Ừ, thế nào nhỉ, cả 6 người chúng ta đã khiến cho dân số Nhật Bản giảm tận 6 người đấy nhỉ".
"Tôi đã giết những 4 người cơ"
Nghe Yamane nói thế, tụi Fukuda ngừng cười, "4 người nghĩa là sao?" Nnkukum chồm lên làm điệu bộ bắn súng và hỏi "Bắn hả?"
"Không, bằng tay không thôi"
"Karata à? Hay là đấm bốc? Karate hay là đấm bốc vậy?" Nakakuru ngắm đôi tay Yamane vẻ rất quan tâm. Yamane trả lời là Karate, "thế mày phải bóc lịch mấy năm"
"10 năm"
"Cái gì cơ? 10 năm á? Mày không phải là trẻ vị thành niên đúng không? Sao ít thế nhỉ. Giết tận 4 người mà chỉ phải tù có 10 năm thì quá nhẹ".
"Thực ra vì tôi cũng bị thương khá nặng mà"
"À, cái vết thương trên đầu chứ gì? Mà thôi, tóm lại là trông mày rất khỏe. Đùa chứ mày chớ có đánh bọn này đấy nhé. Đã vào đến đây rồi mà còn bị giết thì quả là ngớ ngẩn".
Nghe nói Nakakura là nhân viên cửa hàng thịt. Khi hắn đang pha tảng thịt lúc đang học việc thì bị những nhân viên vào làm từ trước cười nhạo khi họ thấy khuôn mặt của bà hắn lúc đến thăm hắn. Vì thể hắn lấy con dao chọc ngay vào gã đứng ngay cạnh hắn. "Tôi cũng chẳng định đâm đâu chỉ định gí con dao chặt thịt để dọa thôi ai dè nó ngập đánh xụt luôn. Thịt người mềm hơn thịt lợn mà". Sashima là ngư dân. Hôm đó suốt từ sáng trời đầy mây mà những lúc như thế thể nào cái răng hàm bên phải của hắn cũng bị đau. Răng hàm đã đau hết chịu được thế mà lại còn bị hóc cái xương dăm của món cá trịch hầm của bữa trưa nữa chứ. Đúng lúc đau nhất khi định gỡ cái xương dăm đó ra thì gã khách đi câu chết tiệt kia lại bị say sóng ói luôn ra đó. Ông mày đang đau răng thế này mà lại phải đi dọn cái đống ói mửa đấy ư, mới nghĩ đến đó mà đã thấy điên tiết lên, nên hắn đá luôn gã khách đang cằn nhằn rằng lái tàu không ra gì một cái. Đá nhẹ lắm cơ. Người ta bảo thế là giết người đấy. Gã đó bị mắc vào chân vịt của tàu mà. Lỗi là ở cái chân vịt dở hơi đấy chứ. Fukuda từng là thợ lau dọn lò hơi của xưởng đóng tàu. Hồi cấp 2 hắn từng chơi bóng chày. Hắn là cầu thủ ném bóng kia đấy. Vào đến cấp 3 hắn được chuyển ra vị trí chơi ở vòng ngoài nhưng hắn vẫn tự hào về sức mạnh của đôi vai. Sau khi xin vào làm việc tại xưởng đóng tàu hắn lấy vợ luôn và có 1 cậu con trai. Hắn đã từng mong đến khi con trai hắn lớn hắn sẽ khoe với thằng bé sức mạnh đôi vai của mình. Hắn làm công việc dùng búa gõ những cặn dầu bám dính vào lò hơi trong suốt 2 năm ròng. Đôi vai hắn đã rệu rã vì phải quai chiếc búa nặng chịch đến hàng mấy vạn lần. 2 ngày sau khi hắn biết mình chẳng còn có thể ném bóng ra xa được nữa, hắn say túy lúy, dính vào cuộc ẩu đả và với cái ghế hắn đánh chết một gã trong cuộc ẩu đả. À, tao ném quả bóng mềm xa tới 65m cơ đấy. Bóng mềm ấy nhé. Tao ném quả bóng nhỉnh hơn quả quýt mùa hè xa tới 65m đấy, giỏi không? Hồi trước tao khá lắm đấy. Hayashi là huấn luyện viên môn lướt sóng. Vì bí tiền nên hắn vào cướp ở tiệm cắt tóc. ông lão la lối nên hắn dùng tay bịt mồm ông ta và bị cắn vào tay, hắn liền bóp cổ ông. Tao rất ghét cái mùi nước gội đầu vì nó làm tao nhớ lại mà. Cái lão làm ở tiệm cắt tóc ấy có mùi của nước gội đầu mà. À mà tao cũng ghét bị lè lưỡi trêu lắm. Chúng mày không biết phải không. Khi bị bóp cổ chết, người ta lè lưỡi dài thượt. Lưỡi dài lắm nhé, nó dài thòng đến tận cằm ấy. Tao đã nói với những đứa khác rồi, cả chúng mày nữa Yamane và Kuwayama à, chúng mày chớ có thè lưỡi trêu trước mặt tao đấy nhé.
Sáu người trong phòng thuộc tổ nấu cơm này cùng có 1 điểm chung. Đó là tất cả mọi người đều có giấy phép lái tàu cỡ nhỏ. Ngư dân Sashima và huấn luyện viên lướt ván Hayashi có nó là Qieu đương nhiên. Nakakura trước khi vào làm ở cửa hàng thịt đã từng làm việc tại công ty cứu hộ biển trong 3 năm. Hắn từng đi trên tàu đặt cáp ngầm đáy biển và lái những chiếc xuồng cứu hộ. Fukuda thì có sở thích đi thuyền câu cá ở thành phố cảng nơi có xưởng đóng tàu và hắn câu lưỡi chùm rất cừ. Phí thuê lái tàu khá đắt nên hắn cùng với bạn câu đã thi lấy bằng lái tàu cỡ nhỏ. Còn Yamane thì từ hồi đi học có ông bạn học lớp trên có cả 1 chiếc tàu cruiser kèm theo thuyền buồm và hắn đã từng luyện tập nó suốt. Trước khi bị thương ở đầu hắn đã từng vui vẻ với trò lặn với bình dưỡng khí. Khi ông Kuwayama mua chiếc tàu đi câu sắp bị cấm sử dụng, ông bố Kuwayama nhờ Kiku lái nên cậu đã phải cất công đến tận Nagasaki để theo học lấy bằng. Trừ Kiku ra cả 5 người đều bị trượt trong kỳ thi vào học ngành huấn luyện hàng hải ở đây. Sau 15 người được lấy theo chỉ tiêu, họ bị loại ra và tiếp tục công việc ở bộ phận nấu cơm để nuôi chí cho kỳ thi tiếp theo vào 6 tháng sau. Những người ở phòng giáo huấn cho rằng với ảnh hưởng của 5 người này Kiku có lẽ cũng sẽ muốn theo học ngành huấn luyện hàng hải và ý thức về mục tiêu này sẽ làm tiêu tan triệu chứng bệnh xa lánh mọi người của anh cũng nên.
Trại cải huấn có một cơ chế quản lý hoàn hảo. Không phải dùng vũ lực để quản lý tù nhân mà đó chính là phương pháp dập tắt hết hết thảy mọi cơ hội chống đối ngay từ khi còn trong trứng nước. Nghe nói có tù nhân đã tiết lộ rằng nếu không có những bức tường bằng bê tông cao ngất bao ngăn xung quanh khu giam giữ với 2 tầng cửa thép ở cửa ra vào các khu phòng thì ở đây chẳng khác gì một trường học mà tất cả học sinh đều ở luôn tại ký túc của trường cả. Trang thiết bị ở đây đầy đủ và người ta cố gắng để không có sự bất công nào dù là việc nhỏ nhất trong cuộc sống tại trại. Ví dụ như về bữa ăn chẳng hạn, cứ 2 tháng một lần người ta tiến hành điều tra khẩu vị của tất cả mọi tù nhân, lượng bánh mỳ hay cơm của bữa chinh được chia thành 5 mức và người ta phát chúng dựa trên kết quả đo mức độ vất vả của cơ bắp đối với từng loại công việc. Có nghĩa là những người lao động nặng nhọc thì sẽ được ăn nhiều hơn.
Có điều là vào những khoảng thời gian rỗi, sau khi các tù nhân túa mồ hôi trong 2 ngày thể dục trong tuần, những lúc ăn cơm với thực đơn đã được các chuyên gia dinh dưỡng tính toán phù hợp, lúc ngồi trong phòng giải trí nghe nhìn xem vô tuyến hay lúc nghe nhạc hoặc trước khi đi ngủ, cái mà tất cả các tù nhân nghĩ đến là cánh cửa thép 2 tầng ở lối ra vào và bức tường bao cao ngất. Khi còn lại một mình, cái mà họ nghĩ đến chắc chắn là thế giới bên ngoài kia. Ai cũng phát cuồng lên muốn ra khỏi nhà tù để được cùng ăn bữa cơm với gia đình mình. Họ tìm kiếm mọi thứ trong cuộc sống sinh hoạt ở đây đáng để có thể coi là lý do khiến họ trốn trại. Họ tìm những yếu tố khiến họ quyết tâm phải trốn trại, hay những kẻ gây sự để họ khiến mình phải trốn ra. Nhưng kết cục khi nhìn ra xung quanh họ phát hiện ra rằng chẳng có gì cả. Tuy họ bị giam giữ, bị trông chừng nhưng họ nhận ra rằng chỉ cần quên đi điều đó thôi là họ sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra điều gì bất mãn để khiến họ nghĩ đến chuyện trốn trại cả. Họ hướng mình vào các hoạt động hướng nghiệp, các hoạt động câu lạc bộ hay các môn thể thao để cố gắng sống thoải mái nhất trong phạm vi có thể. Sau một thời gian thấy thỏa mãn họ lại dấy lên ý nghĩ là nếu như không có bức tường và cánh cửa thép dầy kia, nếu như có gia đình họ ở đây thì... Cứ đôi ba lần lặp đi lặp lại như vậy rồi sẽ đến lúc nào đó các tù nhân có được quyết tâm sẽ ở đây cho đến khi được tha trước thời hạn. Nghĩa là họ biết chấp nhận thời gian. Những tù nhân hiểu ra rằng cái ngăn cách họ với thế giới bên ngoài kia không chỉ là bức tường ngăn cao ngất và tấm cửa thép dầy mà còn có cả thời gian nữa. Đến khi đó họ chỉ chăm chăm chú ý đến việc rút ngắn được thời gian đó mà thôi. Họ tự hướng mình vào việc dành lấy các dải vải màu vàng, màu bạc để thành người tù kiểu mẫu và tự ru ngủ các tham vọng khác. Những người tù đã biết chấp nhận gặm nhấm thời gian ngồi tù của mình sẽ không bao giờ nghĩ đến việc chạy trốn nữa. Họ khép mình vào giấc ngủ đông ngắn.
Biện pháp quản lý này là phương pháp tối ưu nhất và được thiết lập nên bởi sự cân bằng vô cùng mong manh. Một người tù trốn trại cũng có thể phá vỡ sự cân bằng đó. Điều mà những người quản lý trại lo ngại nhất là việc tù nhân tự sát. Cách quản lý đưa mọi người rơi vào trạng thái trầm uất mãn tính và phẳng lặng ấy cũng giống như cách làm trong trại dưỡng lão. Do vậy thế nào cũng xuất hiện những trường hợp tự sát và nếu nó đã xuất hiện thì sẽ lan rất nhanh thành phong trào. Chỉ cần vài người tự sát khiến cho toàn trại trở nên căng thẳng, các tù nhân sẽ cảm thấy bất an và dao động. Và rất có thể các tù nhân sẽ nhất loạt quẳng đi hết ra những quãng thời gian mà họ đã từng gặm nhấm ấy. Nhằm ngăn chặn sự tiến triển của căn bệnh xa lánh mọi người của Kiku mà nếu nó diễn biến xấu đi sẽ dễ dẫn đến tự sát, phòng giáo huấn chuyển Kiku đến phòng giam chung của tổ nấu cơm với dụng ý đặt anh trong nhóm người cùng có chung mục tiêu thi đỗ vào ngành huấn luyện hàng hải của trại.
Khi tiếng nồi hơi réo, cơm đã nấu xong là lúc khu bếp đầy hơi nước và ồn ã tiếng quát tháo. Tổ chia cơm có 3 đội với tổng cộng 18 người, mỗi ngày phải phụ trách chia 3 bữa cơm với 1200 suất ăn. 3 đội thay phiên nhau, hai ngày làm một ngày nghỉ. Có hai đầu bếp chuyên phụ trách. Kiku và các bạn theo sự phân công của đầu bếp lúc thì phải thái hành và bắp cải, lúc thì vo gạo hay trộn cả núi dưa muối, lúc tại ngâm đỗ, cân đong muối, vớt đồ rán. Sau khi chuẩn bị xong thức ăn cho 400 người lại phải chia ra các xô để chia cho mọi người. Khi múc canh tương ra các xô, họ phải dùng chiếc gáo cán dài. Đó là để họ có thể múc được cái ở dưới đáy nồi nhằm chia cho đều. Sau khi chia thức ăn xong, trong lúc chờ rửa bát đĩa bẩn cả đội được nghỉ chút ít.
- Kuwayama, đã quen chưa hả?
Nakakura vừa lau mồ hôi vừa bắt chuyện. Kiku im lặng gật đầu lưng vẫn dựa vào cái máy tính tiền. Nakakura lớn hơn Kiku 3 tuổi. Cánh tay trái của hắn có xăm hình bông hoa anh đào.
- Cái thằng này, mày khác người thật đấy. Mày ghét phải mở miệng đến thế sao?
Kiku lại gật đầu.
- Này tao có điều này muốn hỏi mày đây, được chứ hả?
Kiku thoáng khó chịu nhưng Nakakura mặc kệ và tiếp tục nói.
- Việc giết bà bô ấy hẳn khó chịu lắm nhỉ?
Kiku nhíu mày, cọng rau cải thảo mới thái dính trên ngón tay rơi xuống sàn.
- Thôi đi, đến đêm lại mơ thấy ác mộng bây giờ?
Kiku nói vậy và Nakakura gật đầu.
Chắc vậy đấy nhỉ, tao hiểu rồi. Nhưng mà này đến giờ này mình vẫn hay mơ thấy những giấc mơ quái gở với hình ảnh của bà mẹ ấy đấy. Không giết được thì thấy bực mình, nhưng lúc nào cũng bực dọc để rồi thử đi giết bà ấy cũng không xong nhỉ. Thank you. Tao tham khảo được chút rồi.
Kiku nhìn xuống sàn nhà ẩm ướt. Bên cảnh bồn rửa chồng chất các thùng các-tông. Trong đó hẳn là có thịt cá voi rồi. Sau khi rửa mấy trăm chiếc bát đĩa nhôm bẩn người đầu bếp hẳn sẽ quay sang dùng cưa điện để xẻ thịt cá voi đông lạnh. Những hạt băng và thịt bay tung tóe. Lúc đó trong mắt của Kiku có cái gì đó nhấp nháy. Khuôn mặt của người đàn bà đã sinh ra anh. Khuôn mặt ấy bỗng trở thành một hòn thịt lông lốc đầy máu, không da không mắt, không mũi, không tai, không mồm, không tóc. Hai hình ảnh ấy cứ thay nhau nhấp nháy.
Kể từ khi anh bắn phát đạn thứ tư, khi khuôn mặt người phụ nữ bị lột đi da thịt nóng lên, từ từ bị vùi khuất trong tuyết thì cũng là lúc hinh ảnh ấy bắt đầu nhấp nháy trong anh. Vào đêm Giáng sinh đầy tuyết đó, hai hình ảnh gương mặt người phụ nữ trùng với mạch đập của quy luật. Nó bắt đầu xuất hiện mạnh hơn cả ánh đèn flash nháy liên tục kia. Gương mặt người đàn bà ấy rất giống Kiku. Đêm ấy, khi lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt người đàn bà, Kiku cảm thấy như đó là một phần của mình bị cắt rời rồi đột nhiên phồng lên và được phục chế lại một cách méo mó. Người đàn bà ấy thì thào "Hãy dừng lại!". Vào khoảnh khắc khi khuôn mặt ấy hiện ra trước nòng súng, đôi môi ấy động đậy "Hãy dừng lại!". Bộ mặt ấy thật nghiêm túc. Cứ mỗi lần hình ảnh ấy nhấp nháy là lời thì thầm ấy lại lặp đi lặp lại. "Hãy dừng lại!" những lời ấy dội lại khiến cho Kiku vẫn không hiểu mình phải dừng cái gì. Anh nghe theo và dừng hết mọi hành động tự phát của mình. "Kuwayama này, mày lúc nào cũng thẫn thờ vậy nhỉ. Yamane đến bên cạnh và nói vậy. Yamane lau mồ hôi, khuôn mặt ửng đỏ. Cả cái sẹo, vết phẫu thuật trên đầu gã cũng đỏ rần. Nakakura và Fukuda nhằng nhẵng đòi gã kể về chuyện phẫu thuật và hắn đã kể. Trong cuộc ẩu đả với nhóm bốn người mà hắn đã giết bằng tay không, bản thân hắn cũng bị thương nặng. Khi đó hắn bị đánh ở ghế chờ nơi có biển bến xe buýt. Phần xương sọ bên trái bị lõm, may mà màng não của hắn không bị tổn thương nên hắn giữ được mạng mình như một điều kỳ tích. Người ta lấy mảnh xương sọ bị vỡ ra và gắn vào đó một miếng nhựa cứng. Nghe nói Yamane đã cùng với bác sĩ dùng đèn đốt ga để uốn miếng nhựa cho khớp với xương sọ của mình.
- Tao cũng từng có lúc giống như thằng Kuwayama đấy.
Cuộc phẫu thuật gắn miếng nhựa đã thành công, nhưng mủ từ miệng vết thương đã chảy sang thùy não trước bên phải. Để hút hết chỗ mủ đấy ra, Yamane đã phải trải qua 6 lần phẫu thuật tổng cộng 100 giờ. Vào cái đêm phẫu thuật của lần thứ mấy không biết nữa, Yamane nghe thấy hai bác sĩ nói chuyện với nhau. Hai tay bác sĩ này nói chuyện về tình trạng của Yamane rằng có lẽ là không cứu được, cũng không có hy vọng cứu được, vẫn trong thời gian thuốc mê còn tác dụng nên trong lồng ô-xy vẫn còn nguyên các dụng cụ phẫu thuật. Phía trên đầu Yamane là tấm gương 8 chiều. Hắn nhìn thấy trên não của mình có gắn bao nhiêu là ống nhiều mầu. Yamane nghĩ não mình giống hệt như miếng đậu phụ. Thậm chí lúc ấy, nếu ai đó lấy đũa gắp ăn não mình thì cũng chẳng có gì là lạ. Mấy ông bác sỹ vẫn còn tiếp tục nói chuyện với nhau, nhưng kể cả khi biết đó là câu chuyện nói về mình, Yamane thấy như thể họ nói chuyện về người khác vậy. "Khi nhìn thấy não của mình giống như miếng đậu phụ ấy, tao cứ cảm giác như mình là người khác vậy. Tao có cảm giác là, ừ thế nào cũng được. Hóa ra mình suy nghĩ hay cảm nhận được mọi thứ là từ miếng đậu phụ này ư? Tao cũng muốn thử thành miếng đậu phụ ấy, cũng giống như mày bây giờ, hồi đó tao cũng thẫn thờ suốt".
Kiku và Yamane đến phiên kiểm thực cho bữa trưa. Kiểm thực nghĩa là trưởng phòng hành chính, trưởng phòng giáo huấn, giám đốc trại theo lần lượt sẽ thừ nếm thức ăn trước khi đem đi chia cho các phạm nhân. Họ phải bày thức ăn trong thực đơn lên trên cái khay sơn được đậy nắp kính để tránh bụi vào phòng giám đốc. Cơm nấu theo tỷ lệ 7 gạo 3 mì, cá trích ướp muối nướng, đậu ninh với rau kiona, súp tảo wakame. Sau khi ông giám đốc gắp từng miếng ăn thử, ông nhờ Kiku đi tưới cây. Còn ông nhờ Yamane cho con chim sẻ Giava được nuôi ở cạnh cửa sổ ăn và thay tờ giấy báo lót chuồng cho nó.
Kiku cầm siêu nước được người ta đưa cho và đi đến khu vệ sinh để lấy nước, giữa lúc đó ông giám đốc cũng đi ra ngoài. Yamane đang cố lấy ống thức ăn và nước trong lồng con chim ra. Sau khi tưới xong 5 khóm Geranium, Kiku ngắm nhìn Yamane làm việc. Con chim sẻ bắt đầu rỉa cánh với nước mới được thay. Yamane chìa tay gọi Kiku. Sau khi biết chắc ông giám đốc chưa quay về, Yamane cho ít thức ăn vào trong lòng bàn tay, chìa cho một con chim sẻ khác ở trong lồng. Sau khi chờ nó mổ mấy hạt, Yamane đột ngột nắm tay lại và bắt được con chim. Hắn rút tay ra khỏi lồng và dùng tay kia vuốt nhẹ vào đầu nó. Con chim sợ hãi kêu lên, mổ vào ngón tay Yamane. "Mày thử sờ vào nó xem nào!" Yamane đưa con chim sẻ đã hiền trở lại cho Kiku. Con chim không trốn khỏi lòng bàn tay của Kiku. Yamane áp tai mình vào ngực con chim khi nó vẫn đứng trong lòng bàn tay của Kiku. "Kuwayama này", vẫn trong tư thế ấy, hắn bắt chuyện với Kiku. "Tao ấy à, hồi nhỏ tao nghịch lắm, nhưng sau khi phẫu thuật, tao còn kinh khủng hơn. Tao bây giờ thành thần kinh không bình thường rồi, mấy tay bác sĩ bảo vậy. Mày có biết tại sao con người ngủ được không? Tất nhiên là để khôi phục lại thể lực nhưng cũng là để một phần sâu não được nghỉ ngơi. Cái phần sâu của não cũng cần được nghỉ ngơi đấy. Hình như người nào không để cho phần não sâu ấy được nghỉ ắt hẳn trở lên hung bạo thì phải. Tao bị như thế mất rồi. có một thời gian tao bị nặng lắm. Tao chẳng nhớ rõ nữa nhưng chỉ biết là mỗi khi nó phát tác là tao lại lên cơn. Tao đập phá đồ đạc này, đánh nhau bằng ghế của y tá này, phải nói rằng tao cảm giác có những thứ kỳ lạ đang đầy ứ trong người tao nếu tao không mở đường thông cho nó ra thì tao sẽ chết mất ấy chứ không phải là tao bị lên cơn. Tao nói, mà cơ thể tao nó không chịu nghe. Tao luôn bị trói ấy chứ nếu tao mà được thả ra thì không khéo tao lại giết mấy chục người nữa ấy chứ. Thế cho nên, cứ khi nào tao nghĩ là nó chuẩn bị phát tác là tao lại thử muôn vàn cách để chịu đựng nó. Đếm số này, ngồi thiền này, hát này... Kuwayama, theo mày cách nào là tốt nhất hả. Đó là việc nghe nhịp tim đấy. Nghe nhịp tim của mình cũng được mà của người khác cũng không sao. Cứ nghe thật chăm chú. Khi vợ tao cho thằng cu đến bệnh viện ấy, nó mới 4 tháng tuổi mà tim nó đập cứ thình thịch đấy nhé. Tao lúc đó thấy cảm động lạ lùng. Cứ mỗi lần tao nhớ đến nhịp tim thằng cu con là tao lại gắng gượng được một cách lạ kỳ".
Kiku áp tai vào ngực con chim sẻ Giava. Hơi ấm từ con chim truyền qua vành tai sang anh. Tiếng trống ngực của con chim đập nhanh lắm, xa lắm nó giống như tiếng của xe máy.