Những đứa trẻ bị bỏ rơi trong tủ gửi đồ

Lượt đọc: 851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Hashi cứ ngồi nguyên trong bồn tắm. Thấy đầu ngón tay đã bắt đầu nhăn lại nên anh tắt cái vòi hoa sen vẫn xả nước nguyên như thế từ nãy. Tay anh vẫn cầm nguyên con dao bếp. Máu vẫn đang chảy trôi theo nước từ vòi hoa sen. Việc đâm Neva hình như là giấc mơ thì phải. Hashi cứ ướt sũng như vậy quay về phòng gọi Neva, tìm những dấu tích chứng tỏ Neva đã trở về và đang ở trong phòng. Hashi tìm cái gạt tàn, giấy gói kẹo Caramel, mỹ phẩm trên bàn trang điểm, vết giầy ở hành lang và những vết bẩn trên bàn ăn. Đặt con dao đang cầm lên giá bếp. Hashi thấy không có gì thay đổi cả, chắc đó chỉ là một giấc mơ kỳ lạ.

Trong đầu anh, vẫn còn hiện rõ đầu mũi dao đâm vào cái bụng chửa của Neva với vết máu đen đọng lại. Anh nhớ Ngài D đã từng nói "Mày bị điên rồi". Hashi cảm thấy bất an. Có phải ta thực sự bị điên? Nếu gặp giấc mơ mà như thật thì đấy là chứng cớ chứng tỏ mình bị điên. Anh nhớ tới bà già đã gặp hồi nhỏ ở bãi rác. Bà đó bị điên. Bà ta cứ chỉ tay lên bầu trời và thét lên "Máy bay" trong khi chẳng có gì bay trên bầu trời và nằm úp sấp xuống đất. Phải chăng minh đã trở thành loại người như thế? Tại sao lại như vậy chứ? Phải chăng mình là đứa con mà bà già ăn xin bị điên đó sinh ra rồi bỏ rơi? Phải chăng vì mình đã cắt lưỡi nên mình bị tội. Vì những cái mình nhìn thấy là những thứ mà người khác không nhìn thấy được. Những cái người khác nhìn thấy rõ thì mình lại nhìn thấy chúng méo mó đi.

Hashi lấy đá từ trong tủ lạnh, cứ nắm lấy viên đá cho đến khi tay tê cứng lại và đau. Sau đó anh châm lửa bếp ga và cho tay vào trong lửa. Hashi kêu thét, nhảy dựng lên. Lòng bàn tay bị bỏng nhẹ. Anh viết mấy con số lên tờ giắy rồi làm phép tính cộng những con vô nghĩa. Mở báo ra đọc thành tiếng mục cáo phó. "Nhà thư đạo Gyourayoshio đã mất tại bệnh viện Matsuyama hồi 2 giờ 20 phút sáng ngày 11 vì bệnh tim, thọ 83 tuổi, lễ viếng tại Gyaurageisuku - TP Matsuyama 9-3 honcho. Chủ tang là bà vợ Yoshi Eda, địa chỉ là thành phố Matsuyama phố Kamiiri số 3-4". Hashi vẫn đọc vanh vách được tất cả. Anh nghĩ: ta vẫn bình thường mà.

Chiếc túi rác trong suốt để ở bồn rửa trong bếp đập vào mắt. Hashi nhìn thấy cái gì màu đỏ. Đó là miếng bông thấm máu. Toàn thân Hashi sởn gai ốc. Việc đâm Neva không phải là giấc mơ rồi? Hashi run sợ. Ngay bây giờ có lẽ cảnh sát sẽ đến bắt, nếu như bị bắt sẽ giống như Kiku là bị nhận án tù. Và còn bị đưa đến toà nhà màu xám với bức tường cao lưới sắt. Mình rất yếu ớt nên không biết sẽ làm được gì. Mình vốn là niềm tự hào của đảo mỏ hoang nhưng giờ đây có lẽ sẽ trở thành nỗi hổ thẹn của đảo mất thôi.

Có tiếng gõ cửa. Hashi run sợ và trở lên mất bình tĩnh. Nhưng Hashi lại nghĩ rằng đây có thể là cơ hội tốt để kiểm chứng xem minh có bị điên không. Lại có tiếng gõ cửa. Nhìn qua lỗ thấy cảnh sát mặc đồng phục, Hashi run lên. Hashi run run mở khoá và mời cảnh sát vào, chuẩn bị tinh thần về việc bị còng tay. Hai người cảnh sát nhìn thấy Hashi liền kính cẩn cúi chào. Một người đứng tuổi hơn nói: "Thật sự xin lỗi vì đã làm phiền ông lúc khuya khắt thế này nhưng bà nhà vừa gặp chuyện không may như vậy. Xin lỗi là trong lúc gia cảnh đang rối ren thế này lại đến, nhưng chúng tôi chỉ điều tra xem thế nào mà thôi". Tôi cũng hoàn toàn không hiểu có chuyện gì xảy ra nữa, nhưng nếu thế thì xin mời vào". Hashi dẫn họ vào nhà. Nhìn quanh căn phòng, viên cảnh sát nói với Hashi "thật khủng khiếp". Hashi cười cay đắng và gật đầu. Cảnh sát tìm thấy con dao bầu từ trên kệ bếp, đưa ra hỏi Hashi "Vợ ông đã định tự sát bằng con dao này nhỉ?" Hashi lại gật đầu. "Tuy nhiên đây là kiểu tự sát cũ rích, không còn dính vết máu nhỉ?".

Hashi đứng lên và nói rất to "Tôi đã lau rửa rồi". Người cảnh sát nói "Thế, tại sao hai vợ chồng lại cãi nhau như vậy?" rồi anh ta giơ ngón tay út lên "Bồ bịch hả?". Hashi trả lời "Thật chán, một cô gái là fan hâm mộ tôi đã đến nhà và nói vớ vẩn rằng đã có quan hệ với tôi. Một sự dối trá trắng trợn nhưng đã khiến Neva tức điên lên". Giống như một cuộc phỏng vấn. Dù không hiểu chuyện gì cũng vẫn nhìn thẳng vào mặt người hỏi chuyện cười đau khổ và trả lời và thế là thành câu chuyện. "Thế ư? Hóa ra những người nổi tiếng là thế. Đằng sau cuộc sống của họ cũng có những điều buồn khổ đấy nhỉ? Nếu chỉ nhìn trên tivi thì tưởng cuộc sống của họ chỉ là toàn là những điều vui vẻ cả thôi. Hình như bà nhà đã mang thai phải không? Vì nghe nói ông nói một điều gì đó kinh khủng lắm nên cô ấy mới có ý định tự sát đấy nhỉ? Có lẽ là vì ông đã nói "hãy bỏ đứa con đi hoặc một cái gì đó tương tự như vậy chăng?".

Hashi lấy nước cam từ trong tủ lạnh mời 2 viên cảnh sát uống. Anh mời họ ngồi xuống ghế và cả 2 đồng ý ngay. Họ muốn biết cuộc sống của người nghệ sĩ. "Có nữ ca sĩ nổi tiếng khi tổng duyệt, để giữ được bình tĩnh đã đánh rắm". Khi anh kể những chuyện đó cho họ, 2 người đó rất vui. Hashi cũng cười. Vừa cười anh vừa nghĩ toàn bộ câu chuyện chỉ là một giấc mơ. Và chắc chắn rằng mình đã ở trong mơ rất lâu. Hai người cảnh sát thôi không cười nữa, sau khi hút xong mỗi người hai điếu thuốc, định đứng dậy ra về thì Hashi lại hỏi "Đây, tất cả là mơ phải không? Những người trong giấc mơ của tôi như các anh sau khi đóng vai xong thì sẽ trở về đâu? Sẽ tan biến hết sao?". Người cảnh sát gãi đầu và cười. "Đúng như vậy, chúng ta đều mong có được những giấc mơ đẹp". Họ chào và đang định đóng cửa thì Hashi lại hét lên "Đợi đã!" Viên cảnh sát ngạc nhiên quay lại. Hashi vuốt má anh ta và hỏi: "Hãy nói cho tôi sự thật! Đây là giấc mơ sao? Vì là giấc mơ, nên dù đã đâm Neva tôi cũng không bị tội phải không?" Nghe thấy vậy, trong chốc lát 2 viên cảnh sát mặt biến sắc, nhìn nhau. Họ nắm lấy tay Hashi và hỏi: "Có phải anh đã đâm bà ấy không?". Hashi sợ hãi, lắc đầu. Hashi nói giọng yếu ớt "Vì không hiểu gì cả nên tôi mới hỏi các ông đấy chứ". Hai người cảnh sát không hiểu đang thì thầm cái gì. Hashi lại sờ má viên cảnh sát, làn da anh ta nhớp nháp mồ hôi và dầu. Hashi nghĩ: "Làm thế nào để xoá đi được cái giấc mơ sắp xếp hoàn hảo thế này về mấy viên cảnh sát?". - "Anh Hashi này, đã đêm khuya rồi, chúng tôi không thể nghe mãi các câu chuyện đùa của anh được. Rất may là, đứa trẻ ở trong bụng hình như không bị việc gì, nên nếu có thể anh nên đến bệnh viện thăm nó đi".

Hai người cảnh sát đi khuất sau thang máy. Hashi đóng cửa, sờ bàn tay vào cánh cửa kim loại. Anh bị mất cảm giác. Anh sờ vào tấm thảm ở trên sàn. Lông và bụi dính đầy kẽ tay. Anh chạm vào mặt bàn, cầm bình nước cam nhỏ một giọt vào lòng bàn tay, nếm những giọt nước cam màu vàng có vị chua. Hashi nghĩ đến chuyện con ngỗng sờ vào cái gì thì mọi thứ đều bị biến thành vàng. Con ngỗng đó thật cô đơn. Trong khoảnh khắc chạm vào mọi thứ đều mất đi cảm giác về chất như thế thì rốt cục trên thế giới này chỉ còn lại mỗi mình nó mà thôi. Hashi cảm giác như ngẹt thở. Có lẽ vì nóng quá hay vì cái gì cũng không biết nữa. Anh bật điều hòa. Có tiếng kêu khó chịu và phản vào mặt là cơn gió khét mùi dầu. Anh áp má vào kính cửa sổ. Cảm giác mát lạnh thật dễ chịu. Nhiệt độ của lớp kính đục màu trắng lập tức trở về với nhiệt độ cơ thể.

Hashi nhớ lại hồi còn nhỏ. Hồi ở đảo mỏ hoang. Dạo đó anh luôn có cảm giác rõ ràng về cơ thể mình. Trên khắp bề mặt con người anh lúc nào cũng có cái gì đó sưng tấy đau nhói. Nhói như sau khi bóc khi những vết thương do bị đánh hoặc lớp da cháy xám do ánh nàng mặt trời thì lại mọc ra một lớp da non màu hồng, tai tái. Chỉ cần một chút thay đổi ánh nắng hay hướng gió là cơ thể sẽ lập tức có phản ứng ngay. Còn bây giờ, lúc nào cơ thể anh cũng có một lớp da dính bao bọc bên ngoài, dù có bị tiếp xúc nặng nề đến đâu vẫn có lớp da trơ đó bảo vệ, ngăn cách với không khí bên ngoài. Nó giống như lớp nhựa nilon hay lớp phấn hoặc lớp dầu gì đó. Ta không thể còn xác định được những vật mà ta đã sờ vào. Nhãn cầu, tai mũi của ta đang rời xa cơ thể ta. Hashi định làm sưng tấy cơ thể để thoát khỏi giấc mơ đó. Để có thể thoát ra khỏi giấc mơ thì có lẽ nên chết ở đây một lần. Hashi cầm lấy tay trái, lấy con dao bếp trên bàn cắt lên mạch máu ở cổ tay. Đường gân màu đỏ căng lên và ngay lập tức máu bắt đầu phun ra. Chợt thấy sợ hãi vì không có cảm giác đau. Hashi nghĩ nếu chết đi trong mơ này biết đâu lại có thể trở về lại với cái thế giới nơi có thể cảm nhận được cái đau nhói trước đây chăng?

Hashi chạy ra khỏi căn phòng và lao nhanh vào hành lang, chui vào thang máy. Sau khi cho nó khởi động, anh ấn vào nút liên lạc khẩn cấp. Thang máy dừng lại và có tiếng Alô, Alô... Có tiếng nói của người đàn ông từ trong hộp nhựa nhỏ phát ra. "Có chuyện gì thế? Mất điện à?". Hashi lại ấn vào nút và thét lên "Hãy đưa tôi ra khỏi đây! Mất bao nhiêu tiền cũng được". Giọng người đàn ông như cái Radio hỏng lại vang lên: "Hoả hoạn à? Hay là mất điện? Trong thang máy có chuyện gì thế? Tình trạng ra làm sao?". Cái giọng đó giống như cái đài radio bị hỏng. Cái giọng được phát trên sóng bị tắc nghẽn lại. Cái thang máy này dẫn tôi đi đâu vậy? Nếu cửa mở ra và đó là địa ngục thì sao? Hãy đưa tôi ra khỏi đây nhanh lên. Hashi nói. Hashi đá chân vào tường thang máy. Cái loa ở thang máy vẫn phát ra những câu hỏi của người quản lí. "Hãy giải thích rõ cho tôi sự cố gì đang xảy ra. Bây giờ thang máy đang dừng ở giữa tầng 12 và tầng 11. Trong thang máy có điện không?".

Hashi đấm vào cái hộp nhựa nhỏ. Anh định phá hỏng nó vì có cảm giác như trong đó có 4 người. Thang máy bắt đầu hạ xuống, cửa mở ở tầng 1. Hai người đàn ông ôm bình cứu hoả đứng đợi. Hạ cái hộp dụng cụ xuống, nhìn cổ tay Hashi và hỏi. Sao vậy? Anh bị thương à? Hashi không để ý và ra khỏi thang máy, chạy ra đường. Máu hình như đã cầm. Hashi đã tìm được phòng khám ngoại khoa. Hashi ấn chuông. Đèn đã tắt và không có phản ứng gì. Hashi đập vào cánh cửa. Một người đàn ông trẻ thò mặt từ cửa sổ tầng hai và hỏi "Gì thế anh kia?". Hashi cho xem cổ tay trái bị chảy máu. Tôi bị chảy máu. Người đàn ông tức giận, thét lên "Chết đi" và đóng sầm cửa lại.

Hashi đi bộ giữa đường, cảm nhận được chỉ có tay trái đang tồn tại. Hashi nhìn thấy 13 cái tháp ở phía đằng kia. Đôi mắt mờ mờ. Con đường này là con nhộng màu bạc lớn. Nó nhả tơ nhơn nhớt và làm kén. Kén của nó cách biệt với không khí bên ngoài. Cảm giác thật mơ hồ. Con nhộng khi nào sẽ thành ngài nhỉ. Cái kén lớn đó khi nào sẽ bay. Tơ, kén và những toà tháp kia lúc nào sẽ đổ xuống? Hashi nằm xuống giải phân cách. Chỉ có tay trái đang thở. Ánh đèn pha từ khe bụi cây chiếu vào mắt. Anh ngửi mùi của đất. Khô không khốc và chẳng có mùi gì. Hashi ra lệnh cho mình: "Hãy ngủ đi!". Có cái gì đó đang sôi sục trong cơ thể. Bỏ đi thứ đã cắn xé và làm cơ thể sục sôi, anh muốn đánh vào con đường đêm của con nhộng mềm nhẽo. Hashi chậm rãi rơi vào giấc ngủ.

⚝ ✽ ⚝

Kiku đứng trên bãi cát và hình như đang đào một cái hố. Ánh nắng chói chang nên không nhìn rõ lắm. Bên cạnh Kiku là một thi hài vẫn đang mặc bộ đồ lặn nhưng đã cứng lại. Kiku chôn thi hài xuống hố. Có giọng một người con gái. Một cô gái trẻ có gò bồng đảo và cái mông nhọn. Anemone che cái ô đỏ và cầu nguyện, lấp cát vào hố. Gió khiến cho cát cuốn tung lên. Anemone che mắt lại.

Kiku chôn xong thì bẻ một cành đước to nhô ra bờ biển, bắt đầu dùng dao róc hết cành nhỏ và đẽo gọt. Anh lấy chiều dài của cơ thể mình để đo độ dài của cái gậy, chọc vào cát đu người lên và thử độ cứng. Một lão già cùng với một con dê núi đen đi xuống bờ biển. Lão già lấy cát chà vào tay đầy dầu và rửa bằng nước biển. Cát chìm xuống còn dầu nổi loang trên mặt biển.

Lão già thông báo đã sửa xong chiếc trực thăng. Anemone đứng lên gọi Kiku "Kiku! Đi tấn công Tokyo thôi" Kiku giơ tay về phía hai người ra hiệu đợi một chút. Lão già lẩm bẩm: "Làm gì thế không biết!" Từ cái vú phình căng của con dê đen chảy ra những giọt sữa trắng. Bãi cát đang hút chúng vào hừng hực. Kiku sẽ dùng cành gậy đó để nhẩy cao đấy. Mùi ngọt ngọt của sữa dê phảng phất. Đàn ruồi bu lại. Kiku kiểm tra lại vị trí nắm gậy. Anemone giương cao cái ô đứng ở chỗ sóng biển đánh vào bờ. Hãy bay thẳng về phía em đi, Kiku. Kiku nhìn lên chóp cái ô đỏ, nhằm hướng cái bóng lõa lồ của Anemone đổ xuống nơi bãi cát mà chạy. Các đường gân căng lên. Cát trắng bị đá tung lên nhảy múa ở phía sau. Kiku khuấy động bầu nhiệt huyết của tất cả mọi vật ở bãi biển. Đầu của cây gậy đước rung rung. Mồ hôi từ người Kiku rơi xuống cát. Có cảm giác như hơi thở của Kiku vọng đến tận đây. Anemone nhắm mắt lại. Lúc nào hơi thở nóng bỏng đó cũng thổi vào lỗ tai, dưới nách cô và bao bọc lấy toàn thân cô. Có tiếng bước chân tiến gần.

Anemone mở mắt. Một cây gậy lớn cắm phập vào cát trắng. Có cơn gió thổi đến thoáng chốc đã làm mồ hôi như đông cứng lại. Cái ô bay, lăn xuống bãi cát. Cái ô màu đỏ phát sáng lấp lánh, nổi trên mặt nước san hô. Anemone nhìn chằm chằm vào cái màu vải vinilon đỏ nhỏ đang từ từ quay tạo thành một vòng tròn đỏ trong nước biển màu xanh sẫm.

Lũ dơi bắt đầu gây ồn ào. Vì có trần và bờ tường nên toàn bộ cái kho chứa máy bay phát ra âm thanh rào rào. Trực thăng rú lên, cánh bắt đầu quay. Bánh xe nghiến lên lũ dơi. Tốc độ cánh quay tăng lên, thổi bay những con dơi đẫm máu. Kiku mở cửa kho, ánh sáng lùa vào. Những con sống sót tập trung vào góc kho, tìm kiếm hơi ẩm và bóng tối, vẫy những cái cánh cứng. Chúng nhe răng cắn vào đồng bọn và cào bằng móng. Chúng rúc sâu vào cái bóng do bọn chúng tạo ra. Chiếc trực thăng bay lên, bỏ xa những đám đen rung rung trong bóng tối nhỏ còn sót lại. Kiku lẩm bẩm: "Đợi anh nhé Hashi. Anh sẽ đi gặp em ngay bây giờ, Hashi". Hình ảnh Hashi hiện lên trong đầu. Một người luôn sợ ngay cả những kẻ mình chưa gặp bao giờ.

⚝ ✽ ⚝

Hashi ôm đầu gối run rẩy. Định nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời. Hashi vẫn thường nghĩ rằng tất cả những người cao lớn hơn mình sẽ làm mình đau. Từ cơ thể Hashi tỏa ra mùi thuốc, và Hashi đang đợi sự xuất hiện của con chó hiền lành chỉ đường cho người mù. Không có con chó nào cả. Chỉ có xác của con chó bị khô dính lại mặt đường ray của thành phố vào buổi sáng. Ai đó vỗ vai Hashi. "Không được nghỉ ở chỗ thế này. Không được đâu. Dậy đi". Hashi định bỏ chạy. Khí thải bốc lên từ mặt đất đã thiêu đốt bề mặt của mắt và cổ họng. Có khuôn mặt nhìn ra bao trùm cả cửa sổ của xe ôtô. Máu từ cổ tay chảy ra đông lại trên bãi cỏ.

Đường hai bên đang tắc khủng khiếp. Hashi ngẩng mặt lên. Cảnh sát vỗ vào vai. "Không được ngủ ở chỗ thế này đâu. Anh đang bị thương mà". Tiếng còi của xe cứu thương vang lên từ xa. Người lái xe tải nhả kẹo cao su. "Đây chính là ca sĩ mà bị bỏ rơi từ bé thường xuất hiện trên tivi sao? Tại sao lại thành ăn xin thế này". Hashi ngồi dậy. Cánh tay trái vẫn để trên bãi cỏ, máu đông lại không gỡ ra được. Có cảm giác như đang bị đất hút mất máu. Và hình như toàn thân đã thành các cành cây. Hashi gỡ cổ tay trái dính xuống cỏ ra. Có tiếng rách của làn da. Nhiều cây cỏ chạm vào vết thương.

"Ôi, anh thành ăn xin từ khi nào vậy?" Người lái xe tải hét lên. Người cảnh sát khoát tay: "Tiến lên trước nhanh lên!". Tài xế lấy tạp chí và cái bút bi chìa ra từ cửa sổ chỗ ngồi của lái xe và nói. "Này anh! Hãy cho tôi xin chữ kí. Hãy ký vào trang này", chỗ có ảnh người phụ nữ nước ngoài hở ngực. Anh ta xuống khỏi xe tải đưa tờ báo cho Hashi. Hashi lắc đầu lầm bầm: Không. Tiếng còi giận dữ của chiếc xe đằng sau nên anh ta không nghe thấy gì. Anh ta liền nhấm nước bọt đầu ngón tay và lật sang trang khác của cuốn tạp chí và nói "Đây!", đưa ra trước mặt Hashi. Đó là trang mà người phụ nữ nước ngoài với bầu vú to đang đứng trước những dụng cụ tra tấn thời trung cổ. "Hãy kí nhanh đi. Tôi sẽ mua đĩa của anh mà". Cảnh sát ngăn người lái xe lại. Hãy cho xe chạy đi, anh đang làm phiền người khác đấy. Từ xe bị chặn không đi được phía sau, hai người đàn ông bước xuống và đá vào thùng hàng. Làm cái quái gì thế? Thằng ngốc, xe tao đang chở trứng đấy. Hashi nhìn người phụ nữ nước ngoài ở trong tạp chí và nghĩ khuôn mặt cô gái với đầu vú rung rinh có vẻ gì đó rất buồn. Cánh lái xe đập nhau, một người đàn ông lấy gậy kim loại đập vào thùng hàng xe tải. Bị đập, khoá bật ra, một hai quả trứng rơi ra đường vỡ tan. Tiếng còi của xe cứu thương đã tới gần. Hashi đứng dậy. Không khí trắng đục. 13 toà tháp đang lấp lánh. Đường phố nhầy nhụa trứng. Xe cứu thương rú lên và đi qua. Người thanh niên đội mũ bảo hiểm cười. Trang tạp chí bị cơn gió khét mùi xăng lật lật. Lại không nhìn thấy người phụ nữ nước ngoài với khuôn mặt buồn buồn nữa. Vô số quả trứng lăn ra đường. Hashi nhặt lấy một quả, ném vào toà tháp cao. Nó không tới nơi mà đập vào cốp trước của xe ôtô vỡ tan. Quả trứng bị vỡ, màu vàng nhầy nhầy chảy từ từ trên thân xe. Bán cầu mầu vàng di chuyển phản chiếu kính cửa sổ của toà nhà.

Kính cửa sổ phòng bệnh phản chiếu cây cảnh trong phòng, lấp lánh màu xanh. Một chậu cây nhựa cảnh với những chiếc lá dầy rung rung trước làn gió lạnh của cái điều hoà. Một phụ nữ với khuôn mặt xanh xao đang dùng Vasaline đánh bóng các phiến lá dầy của cái cây cảnh đỏ. Cô mặc một chiếc áo ngủ màu tím nhạt với hai cái chân bị phù. Dưới làn áo mỏng nhìn rõ cái bụng có quấn quanh một mảnh băng. Nghe tiếng gõ cửa, cô trở lại giường, kéo cái chăn lên bụng, vắt cái khăn mặt lên vai. Neva nói:

"Xin mời vào, cửa mở đấy". Hashi bước vào cùng với người y tá. Neva thét lên sợ hãi.

"Hãy đuổi người đàn ông này ra ngay". Hashi lắc đầu buồn bã, cho Neva xem cổ tay trái.

"Anh không điên nữa đâu, Neva. Anh đã tự trừng phạt mình rồi. Anh đã suy nghĩ suốt cả đêm". Neva run lên. Y tá định đuổi Hashi ra ngoài. Hashi nói cho tôi 5 phút thôi. Neva thu mình vào góc giường, chỉ tay ra cửa.

"Hãy về đi". Người y tá định túm tay Hashi đưa ra ngoài thì bị Hashi hất cánh tay đó ra. Người y tá loạng choạng tránh ra và làm đổ lọ dịch tẩy mùi để trên sàn. Cái lọ màu trà lăn ra sàn, đập vào tường vỡ tan. Mùi cồn làm ngột ngạt không khí trong phòng bệnh. Neva che mắt, bịt mũi.

"Rút cục, tôi là người vô dụng. Hết đường rồi". Mắt Hashi bị sưng đỏ vì khí cồn. Anh nói:

"Anh biết không ai cần anh. Mọi người đã không cần anh từ lâu rồi. Và vì vậy anh sẽ trở thành người không cần ai. Thế nhưng, Neva ạ không chỉ mình anh. Không có ai là cần thiết cả. Tất cả mọi người đều không cần thiết. Anh rất buồn và cô đơn nên anh đã bị bệnh. Tối hôm qua, máu của anh đã bị đất hút, cơ thể đã rắt yếu. Những con bọ nhỏ đâ tập trung lại, vả nghỉ trên cánh tay của anh. Anh đã đập nát từng con một. Chúng chết thành một đường đen dài. Anh đã nghĩ là có ai đó sẽ giết anh như việc anh giết các con bọ đó. Những con bọ chắc đã nghĩ cánh tay anh là công viên. Con bọ bị anh giết làm sao biết được anh là con người mà chúng tưởng nhầm anh là con sư tử cũng nên. Nó có thể chỉ biết là khác với con bướm. Cũng giống như loài sâu bọ, có đứa dù có bị anh giết, cũng không hiểu là bởi cái gì. Chắc chắn cơ thể của chúng đã được tạo ra từ không khí. Chúng giống như quả bóng bay căng tròn. Chúng đã dùng đất sét 1 tạo ra người phụ nữ sinh ra và bỏ rơi anh.

- Tại sao lại anh đâm tôi?

- Có lẽ anh làm vậy để bọn đó thích anh.

- Tại sao anh lại phải đâm tôi cơ chứ?

- Vì anh đã rất sợ. Nếu không giết em, thay vào đó anh sẽ bị chúng giết, vì nghĩ thế nên anh sợ.

- Hashi, tốt hơn hết là anh nên đến bệnh viện đi. Tôi không thể nào làm được gì hơn.

Ngài D bước vào phòng bệnh. Theo sau là mấy người đàn ông đội mũ bảo hiểm và mặc blu trắng. Họ tóm lấy Hashi từ hai bên nách. Hashi chống cự, trốn vào góc phòng và lấy những mảnh vỡ của lọ tẩy uế ném vào họ. Những người đàn ông mặc blu trắng giữ cả hai tay, hai chân, cả đầu của Hashi lại. Hashi thét lên: "Ngài D, ông là công cụ của những kẻ giống như không khí căng phồng".

Hashi bị nhét quả bóng cao su vào miệng, quấn lấy cằm và buộc lại thật chắc bằng dây lưng. Quả bóng cao su trượt ra phía sau lưỡi của Hashi, dính vào răng làm miệng không cử động được.

Cảm nhận về chất cao su trong miệng khiến Hashi cảng hoảng loạn, muốn hét lên: tôi không làm gì cả nên hãy tha cho tôi. Nhưng các từ ngữ đều bị quả bóng cao su chặn lại, không phát ra được mà chỉ có tiếng ga ga ga lọt ra....Hashi vùng vẫy đôi chân. Gương mặt co giật vì sợ hãi. Anh nghe thấy tiếng khóc tức tưởi của Neva. Những người đàn ông mặc blu mặc cho Hashi bộ quần áo màu xám. Không phải là quần áo mà chính xác hơn là cái túi có ống tay dài khác thường thì đúng hơn là cái áo. Có thắt lưng da rất lạ. Bị cái túi bao chặt, khi cái khoá được xiết lại thì không thể nào nhúc nhích được. Hashi sợ quá đái ra cả quần.

"Thẳng ngốc bẩn thỉu này". - Người đàn ông gõ vào đầu của Hashi bảo. - 'Thôi đi!".

Sợ quá mà! Neva từ giường tụt xuống sàn nhà. Ngài D ngăn Neva khi cô định tiến gần Hashi.

"Nó bị điên đấy. Tôi lấy làm tiếc nhưng anh ấy điên rồi". Hashi ngã lăn xuống chân của Ngài D và chỉ nhìn thấy được chân và bụng của Neva. Dưới lớp vải mầu tím nhạt mỏng thưa, nhìn rõ cái bụng của Neva đang chuyển động. Cái bụng căng tròn thi thoảng lại phập phồng nhô lên. Hashi định tiến gần đứa con của mình. Dồn hết sức, anh muốn chạm vào cái bụng của Neva. Cái túi và dây cao su thắt vào cơ thể anh nên không thể trườn qua được. Những người đàn ông mặc blu trắng túm Hashi lên rồi vác lên vai đưa đi.

Neva, ngươi không được buồn. Anh ta sẽ bị nướng cháy. Sẽ bị cháy đen. Nếu ngươi nghỉ ngơi một chút có lẽ sẽ ổn thôi. Hashi được chở đến hành lang. Neva nghĩ mình không được nghỉ. Làm gì có thời gian cũng như chỗ để mà nghỉ ngơi. Neva ôm cái bụng và đuổi theo sau Hashi. Cô tháo cái nhẫn và nhét vào trong cái áo trói Hashi. Neva thì thầm vào tai Hashi:

"Ngọc lục bảo. Hiểu không Hashi? Ngọc lục bảo đã từng nói là sẽ có lúc thích anh. Anh có nghe thấy không Hashi". Các máy quay truyền hình vây quanh Hashi. Ánh đèn chiếu vào Hashi và Neva, bắt giữ hình ảnh của họ. Khuôn mặt trắng xanh của Hashi nổi lên. Máy quay chụp cái bụng bầu của Neva.

"Hashi, anh không được nghỉ. Cho dù bị đốt bằng dây điện hay bị cơ thể cháy đen cũng không được nghỉ, không được trốn. Vì dù có trốn đi đâu thì những người này cũng sẽ đuổi theo anh đấy. Anh hãy tiếp tục cháy và trở thành ngọc bích. Anh sẽ trở thành viên ngọc quý đấy". Hashi nhòm vào máy quay. Có thể nhìn thấy sắc cầu vồng mầu đen trên màn hình máy quay. Khuôn mặt Hashi hiện lên. Khuôn mặt gầy gò khóc vì bị nhét bóng cao su vào miệng. Hashi nghĩ: "khuôn mặt mình kìa". Hashi lẩm bẩm liên tục từ sâu trong cổ họng bị nhét bóng cao su. Anh hỏi khuôn mặt khóc nhăn nhó của mình hiện trên màn hình máy quay "Này anh đi đâu mà tôi đã tìm anh mãi?".

Trên tóc của Hashi còn dính những mảnh thủy tinh vỡ. Mảnh vỡ của lọ tẩy uế. Mùi rất nặng. Từ toà nhà Hashi bị dẫn đến cũng toát ra cái mùi giống như vậy. Trong vườn của toà nhà có cây hoa anh đào rất lớn. Một người con gái mặc áo Yugata đang ngồi đan dưới bóng cây. Những người đàn ông mặc đồ Pijama đang chơi bóng rổ. Những người phụ nữ vây quanh đàn organ đang hát nhất loạt nhìn Hashi. Hashi vẫn bị vác trên vai và đi ngang qua khu vườn. Khuôn mặt Hashi chảy đầy mồ hôi. Cứ mỗi lần những người đàn ông mặc blu trắng bước 1 bước, thì dường như mặt trời lại đung đưa. Họ chui qua hàng rào dây thép gai ở cuối vườn, rồi bước vào một toà nhà tối om. Ở cửa vào của tòa nhà có đặt một còn búp bê nhựa manơcanh. Con búp bê trẻ con đội mũ đeo ba lô sau lưng, tay cầm bảng nhựa ghi dòng chữ: "Bố ơi, mẹ ơi con khỏe và đang chờ bố mẹ ở đây". Có vết nứt trên cánh tay và khuôn mặt sáng bóng màu trà của nó. Tiếp đến họ đi vào một căn phòng có tường và trần nhà màu trắng. Hashi được đặt lên giường ngủ. Cái dây đai da buộc thắt ở đùi được tháo ra. Cái kéo lướt qua trước mặt, tưởng chừng như nó đang xẻ cái quần. Có cái gì mềm mềm chạm vào bắp đùi. Đó là một cơn gió mát.

Từ đầu kim tiêm 1 giọt thuốc chảy xuống. Mũi kim đâm vào da. Cơ thể trở lên ấm áp hơn. Hashi thả lỏng cái cằm bị cắn chặt và không phân biệt được đâu là bóng cao su trong miệng, đâu là răng là lưỡi. Có cảm giác như cơ thể lún sâu vào cái giường. Cái đèn neon ở trên trần nhà bị hỏng mất một cái nên ánh sáng rất tối và liên tục nhấp nháy một cách yếu ớt. Mỗi lần như thế cái bóng của nó mở rộng ra rồi lại biến mất. Một cái bóng với những đường viền xoăn màu nhạt. Có tiếng tháo khoá ở bộ quần áo tù. Quả bóng cao su đen được lấy ra. Nó dính đầy nước bọt ẩm ướt. Các bọt trắng làm cho bề mặt của nó nhờn trơn.

Hashi bị tóm hai cánh tay và bị thả xuống giường. Hashi đi bộ ra hành lang như thể bị những người đàn ông mặc blu trắng kéo lê đi. Hai bên là những căn phòng bằng lưới sắt. Anh được thả trên cái chiếu Tatami ẩm ướt. Trong góc phòng chất mấy cái chăn. Người bệnh nhân ở phía phòng đối diện đang nhìn Hashi. Một lão già có mụn đốm khắp người, bộ yukata há ra nhìn thấy cả tã nilon trong suốt. Ngay sau đó, lão đã bắt chuyện với Hashi.

"Này! Anh kia. Anh có phải là người tốt không?". Hashi chống khuỷu tay xuống chiếu rồi nhổm dậy. Người đàn ông nhìn thấy vậy liền thét lên và trốn vào trong góc phòng. Lão tì cái lưng vào tường và thở dốc. Rồi hướng khuôn mặt lên trần nhà và không hiểu đang nói gì đó. Thỉnh thoảng lão lại nhìn trộm Hashi nhưng nếu bắt gặp ánh mắt của Hashi lại hét lên:

"Anh kia, tôi biết đấy. Anh là người xấu. Anh dẫm lên cái bóng khiến cho người tốt bị bất hạnh. Tôi đang chịu đựng nên tôi hiểu. Anh muốn bao nhiêu? năm trăm Yên à? Anh định giải quyết bằng tiền ư. Này, Tôi không có năm trăm yên. Không có nhưng tôi là người tốt. Lúc nào tôi cũng cảm ơn trời phật". Lão già phấn khích. Mạch máu trên trán nổi lên. Vì lão nói to nên người y tá chạy tới, đá vào cái lưới sắt và quát:

"Không được thế!" Lão già chỉ tay về phía Hashi tỏ ý yêu cầu y tá giúp đỡ.

"Hắn là người xấu. Hắn dẫm lên bóng của tôi khiến tôi bất hạnh. Đừng dẫn người xấu đến chỗ này nhé. Điện cứ chập chờn. Người xấu thì dẫn đến cảnh sát còn chỉ cho những người tốt ở bệnh viện thôi. Vì chính nghĩa không phải bao giờ cũng thắng cả đâu. Cả thần thánh cũng thế thôi, khi mà điện cứ chập chờn, bị giẫm lên bóng, bị bắt thì cũng hết chịu nổi". Người y tá lại đá vào lưới sắt, nện cái dép đang đi xuống sàn bê-tông hét lên: "Không được thế! Lão kia, không được thế". - Người y tá cầm quả bóng cao su huơ huơ trước mặt lão già và nói tiếp - "tôi nhét cái này vào miệng lão nhé?". Lão già nhìn thấy quả bóng cao su vội lấy tay chọc vào miệng. Và định ngậm luôn cả bàn tay phải. Sau khi phát ra tiếng kèn kẹt lão bắt đầu khóc.

Người y tá tức giận gọi.

"Này lão kia, không hiểu sao? Không được làm thế". Lão già tiếp tục khóc.

'Tôi gọi bác sĩ nhé? Tôi gọi bác sĩ bây giờ đây này". Nghe thấy từ bác sĩ, lão già run run và không khóc nữa. Lão cắn bàn tay chịu đựng. Tiếng rên rỉ vẫn còn. Lão cắn răng vào bàn tay.

"Bỏ tay ra. Không được cắn! Hình như máu chảy ra rồi kia kìa". Lão già lắc đầu quầy quậy. Viên y tá mở khoá, vào bên trong định bỏ tay của lão ra khỏi miệng. Anh ta nện cái dép đi trong nhà xuống chiếu. "Không được thế!" Viên y tá lấy cái dép đánh vào má lão. Cuối cùng thì lão già cũng trở lại bình thường. Viên y tá kéo tai lão, mắng: "Không được thế!" Lão già gật đầu sợ hãi. "Vâng, vâng, vâng, vâng". Viên y tá lại giơ cái dép lên lần nữa. Hashi đột nhiên lên tiếng: "Dừng lại!". Viên y tá quay đầu lại: "Gì thế anh kia? Anh vừa nói gì?" Hashi im lặng. Y tá lại hỏi lại: "Anh vừa nói gì?". Hashi sợ hãi. Người y tá trợn mắt lên. Hashi cúi xuống. Có tiếng đánh lão già bằng dép và tiếng kêu yếu ớt: Vâng, vâng. Hashi cảm thấy khó chịu. Cậu muốn chắc lưỡi. Cậu nghĩ chắc người đàn ông mặc y phục trắng kia đang chắc lưỡi. Nhắm mắt lại, cậu cầu nguyện cái câu học ở thời Cô nhi viện và nói "Dừng lại", "Hãy dừng lại" một lần nữa rồi mở mắt ra. Y tá nhìn về phía Hashi. Bỏ cái tay khỏi tai lão già và nói "giỏi lắm!"

Viên y tá chậm rãi ra khỏi cái chuồng của lão già và mở khoá chuồng của Hashi, bước vào. "Anh đã nói ai dừng lại?" Hắn xỏ chân vào dép và tháo cái gậy đeo bên hông xuống. Hashi cúi xuống. Tay y tá giơ cái gậy trước mặt Hashi. Hashi véo nhẹ vào tay. Không có cảm giác gì và anh nghĩ cho dù có bị đánh chắc cũng không đau. Hashi ngước nhìn người y tá. "Tôi nói anh đấy". Người y tá cười đau khổ và lắc đầu. Hắn đánh vào vai Hashi, đẩy anh ngã xuống chiếu và tóm lấy cổ chân trái, nâng lên. Hashi dậm chân phải xuống chiếu và định chạy trốn. Y tá nói: "Tao cấm mày ra vẻ ta đây!" Rồi dùng gậy đánh vào chân của Hashi. Cảm giác đau chạy khắp người. Hắn nện thêm một phát nữa. Da đầu phía sau của Hashi bị kéo căng ra. Cảm giác đau đớn truyền từ gót chân lên đến cằm. Dù có thế Hashi cũng không kêu. Cắn chặt răng, Hashi quyết không nói lời xin lỗi. Phát thứ ba đánh vào cẳng chân.

Khớp háng run run. Hashi bắt đầu hiểu giữa những trận đòn sẽ sinh ra nỗi sợ, từ những tưởng tượng về nỗi đau sẽ khiến sợ hãi. Anh vẫn cắn răng, cổ chân tê cứng. Phát thứ tư khiến bắp thịt co giật và nước tiểu đọng lại trong dương vật. Cú đánh tiếp theo chắc chắn sẽ khiến mình đái dầm mất. Nghĩ vậy Hashi đã định xin lỗi. Phút chốc nỗi sợ hãi đã tràn đầy trong cơ thể, đầy đến cả chân răng. Răng cắn chặt lại và cằm bắt đầu run run. Vừa định nói tôi xin lỗi thì cắn phải vào lưỡi. Anh nhớ mình đã từng cắt lưỡi, mình đã chịu đựng nỗi đau đó. Anh tự nhủ và định bụng sẽ cố vượt qua nỗi sợ hãi. Không được. Mình đã quên mất nỗi đau lúc cắt lưỡi. Vì cái lão già kì dị đó mà mình đã phải khổ sở. Cái mà mình thấy chỉ là lão già.

Dù có đái ra quần cũng không xấu hổ. Anh lẩm bẩm: "Lại đây!". Anh lại lẩm bẩm một lần nữa để xua đuổi đi nỗi sợ hãi cho đến khoảng khắc bị đánh tiếp theo. Nhanh lên! Hãy đánh nhanh lên! Thét ra những lời đó anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Dự cảm về nỗi đau bị đánh giảm dần. Sự buồn đái cũng mất. Lúc đó, tiếp tục phát thứ 5. Cố cắn răng chịu đựng. Hình như són đái rồi. Anh gồng mình lên chịu đựng. Chuẩn bị nhận gậy tiếp theo, anh lại lẩm bẩm.

"Đến đi! Lại đây nhanh lên xem nào! Tao không thua mày đâu!" Anh đấm xuống chiếu và thét lên.

"Đánh nhanh lên!" Y tá bỏ cổ chân đang giữ ra. Bụng Hashi cuộn sóng. Lòng bàn chân nóng rực. Anh ngồi dậy và nhìn y tá. Cái má đỏ lên. Giơ cái gậy lên. Trong phút chốc Hashi lại hét lên.

"Đánh thử xem nào!" Cái gậy dừng lại trên đầu y tá và hạ xuống từ từ. Y tá nói:

- Anh không được ra khỏi đây! Có hiểu không? Tôi sẽ cho anh uống thuốc tốt, sẽ rất hiệu quả đấy. Nó sẽ làm sạch cái đầu của anh, hút ra hết phiền não, là sẽ vui thôi.

Gan bàn chân của Hashi sưng tấy lên. Lão già nhìn Hashi. Người y tá vừa đi về phía hành lang, lão cười và nói: "Anh là người tốt". Hashi im lặng nắn bóp gan bàn chân. Áp nó vào tường thì sẽ mát hơn và dễ chịu hơn. Lão già vừa liếm bàn tay vừa gọi: Này anh, anh người tốt ơi, anh người tốt! Hashi lườm ông già "Ông thật lắm chuyện. Vì không liên quan gì nên ông hãy yên lặng đi". Khuôn mặt lão già trở lên buồn buồn và gật đầu mấy lần. Vâng, vâng, vâng... Hashi nhìn vào trong góc phòng và giật thót. Vì nhìn thấy cái ngón chân nhỏ thò ra từ cái chăn được gập. Một người con gái đang trốn ở sau. Cô ta đắp chăn lên chân. Chỉ có tóc, trán, tay trái và ngón chân là thò ra khỏi cái chăn. Hashi nghĩ đó có lẽ là con gái vì ngón tay ngón chân nhỏ và trắng. Lão già giải thích" Bị vỡ đầu". Tên cô gái là Cabbage (cải bắp), không phải người tốt cũng không phải là kẻ xấu. Cải Bắp đang thối nhưng vẫn là Cải Bắp nên không phải người tốt cũng không phải kẻ xấu, có điều không thể ăn được. Cải Bắp đeo cái nhẫn vàng ở ngón tay út bên trái. Đắp chăn như thế không nóng sao? Bên trong cái chuồng không có cửa sổ. Có tiếng quạt hút gió ở hai đầu hành lang nhưng cũng chẳng có gió vào. Hashi tựa vào tường. Nóng khủng khiếp thế này mà Cải Bắp không toát mồ hôi. Bóng đèn màu vàng trên trần và cái bóng vừa đủ đến tay trái của Cải Bắp. Chiếc nhẫn ở tay trái của Cải Bắp lại ánh lên lên sau một khoảng thời gian nhất định. Hashi nhìn lên trần nhà. Bóng đèn và cái chao không đung đưa. Cải Bắp đang cử động ngón tay. Khi đến một góc độ nào đó thì cái nhẫn phản chiếu lại bóng đèn và phát sáng. Ngón tay của Cải Bắp chạm vào mép chăn rồi lại rời khỏi chăn. Khoảng cách giữa cái chăn và ngón tay thụt ra thụt vào cứ lặp đi lặp lại không đổi.

Người y tá mang đồ ăn tới. Đó là thức ăn lỏng được đựng trong cái ống. Trong đó có sữa, cơm, rau và muối. Hashi nhìn y tá đưa cái ống vào miệng của Cải Bắp rồi ấn chất lỏng vào. Khuôn mặt của Cải Bắp được che bởi cái mặt nạ rất kỳ lạ nên không thể nhìn thấy được. Nó che toàn bộ khuôn mặt. Hashi đã nhiều lần nhìn thấy cái mặt nạ giống như vậy khi ở đảo mỏ hoang. Cái mặt nạ chống độc có cái ống dài thõng xuống từ miệng. Tháo chỗ nối của ống ra, người y tá cắm cái ống thức ăn vào trong lỗ tối. Cổ họng đang kêu vì thế chắc hẳn cô đang ăn.

Ăn xong, người y tá bỏ toàn bộ chăn ra. Đúng là con gái. Và thay tã lót cho Cải Bắp. Cải Bắp được lau bắp đùi và bôi phấn. Dù bị làm gì cô gái cũng chẳng nhúc nhích. Xong lại đắp chăn vào. Chỉ khi tự mình ôm chăn cô mới phát ra một tiếng nhỏ. Người y tá nói với Hashi: "Đầu của Cải Bắp đã được vệ sinh sạch sẽ. Chẳng bao lâu nữa sẽ đến lượt anh". Cải Bắp bắt đầu cử động ngón tay. Hashi vẫn tiếp tục theo dõi sự cử động của ngón tay. Thi thoảng có mùi phấn hoa bay đến. Cải Bắp đang phát sóng. Sự cử động của ngón tay khiến không khí lay động. Trong căn phòng không có cửa sổ chỉ có bóng đèn cực tím ở trên trần. Không thể biết lúc nào là đêm lúc nào là ngày. Hashi từ từ tiến gần về phía Cải Bắp. Mỗi lần Hashi tiến về cái chiếu ẩm thì cách cử động ngón tay của Cải Bắp lại thay đổi. Hashi nghĩ tới người đàn ông bị co giật có vẻ cô đơn ở công viên của dược đảo. Hashi đã luyện hát với đối tượng là người đàn ông mắc bệnh nhẩy. Hashi đã hát liên tục mấy giờ liền bên cạnh người đàn ông nhẩy múa như thể chân đang bị súng máy bắn quét vào chân. Vừa nghĩ tới giai điệu của hàng vạn thể loại, Hashi vừa bò vào cái chiếu và đến gần sát tới mức có thể chạm vào chân của Cải Bắp đang thò ra khỏi chăn. Hình như máu lưu thông kém nên khô, có màu bã chè và bị phù. Hashi chạm nhẹ vào đầu ngón chân. Không có phản ứng gì. Véo nhẹ các ngón, có cảm giác như túi cao su đầy dịch thể rất nặng. Nếu lấy cái kim chọc thì chắc nó sẽ biến mất. Hashi nghĩ nó giống như kẻ lang thang liếm cho Hashi lúc ở nhà vệ sinh công cộng dọc con sông Sasebo. Người con gái này giống như con cún đã cứu mình ra khỏi tủ gửi đồ công cộng. Hashi có ý định trả ơn. Cái mà tôi có thể làm chỉ là hát. Hướng về khuôn mặt chắc chắn đang ẩn giấu trong chăn, Hashi cất giọng với âm vực thấp giống như tiếng kèn. Lúc đầu không thấy sự thay đổi ở Cải Bắp. Có lẽ tai không thể nghe được chăng. Hashi thay đổi một chút âm sắc. Từ âm thanh của cây sáo vượt qua rừng sâu đến âm thanh của những chiếc lá mềm rơi nhẹ trên mặt hồ. Rồi là âm thanh của tiếng sóng đập vào bãi biển làm ướt cát. Tiếp theo ngâm nga ba đoạn điệu ballade của người bệnh nhẩy giống như tiếng chim kêu bắt đầu bằng nốt hoa mỹ. Cái chăn hơi lay động. Hẳn là Cải Bắp đã nghe thấy bài hát. Hashi hát to hơn. Các ngón của Cải Bắp cử động nhanh hơn. Trên bàn tay cô ta toát ra mồ hồi dinh dính. Lúc đó có tiếng thét từ phía sau. "Hãy hát khoẻ lên!".

Những người bệnh đang xếp hàng ngoài hành lang đu người lên lưới sắt. Người hét lên chính là ông già. Hashi ngừng hát. "Người tốt này, đúng là anh rồi. Chỗ này không phát dự báo thời tiết nên tôi biết không phải bài hát phát ra từ cái Radio. Đúng là Người tốt đang hát mà. Vì anh là người tốt nên hãy hát to lên nữa. Nếu hát những bài hát mừng sinh nhật hay những bài hát khi đi dã ngoại thì thật tuyệt. Em gái anh chết à? Không có khí thế gì cả. Bài hát của anh không vui vẻ, khí thế. Cải Bắp ghét như vậy. Vì nếu người tốt hát những bài hát ảm đạm thì sẽ càng mất hết sinh khí".

Khi Hashi ngừng hát, Cải Bắp bắt đầu cử động các ngón như lúc đầu. Có thật sự là cô ấy ghét thế không? Liệu có đúng thế không nhỉ.

- Này người tốt, anh ốm à?

Những người bệnh xếp hang thò đầu từ lưới sắt nhìn Hashi. Tất cả đều có vẻ lo lắng cho anh.

- Nếu bị bệnh thì tôi sẽ gọi bác sĩ tiêm cho.

Hashi hỏi các bệnh nhân khác: Các anh cũng ghét bài hát của tôi sao? Mọi người nhìn nhau. Lão già đại diện cho mọi người nói có vẻ khó nhọc.

- Uh. Tôi muốn được khóc hơn..

Hashi lẩm bẩm nho nhỏ: "Hiểu rồi" rồi lủi xa khỏi phía Cải Bắp, tiến về góc phòng phía đối diện và nằm xuống. Các bệnh nhân nhìn Hashi một lúc. Rồi rời khỏi cái chuồng, trở về nơi mà ánh đèn cực tím không chiếu đến. Chỉ còn lại lão già lúc nào cũng nhìn Hashi một cách lo lắng. Hashi ngồi dậy nửa người và nói "Chúc ngủ ngon!" Lão già gật đầu có vẻ rất vui và mãi rồi cũng lui lại. Hashi nói một mình để không ai nghe thấy. "Hãy hát khỏe lên à?. Nếu nói vậy, tôi không biết cái bài hát nào mà hát lên thì có thể khỏe ra được". Nghĩ vậy anh cười đau khổ. "Chịu thôi!". Lẩm bẩm vậy rồi Hashi cười thành tiếng. Anh thấy tất tần tật mọi thứ đều trở nên dở hơi rồi không nhịn được cười. Mình đã sáng tác giai điệu của hàng vạn thể loại, ghi nhớ tất cả các loại âm thanh, cắt cả lưỡi, vậy mà chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là mình ngẫu nhiên gặp lại con người thật sự của mình thôi. Con người miệng bị nhét quả bóng cao su, cả người bị trói bằng dây lưng da, vừa lầm nhẩm cầu xin hãy tha thứ cho tôi vừa khóc. Chỉ tìm được con người mình như thế. Có tiếng Cải Bắp cử động sột soạt chăn. Hashi nhìn về phía đó và một lần nữa mở miệng định hát nhưng ngay lập tức ngừng luôn. Anh cảm thấy chán nản. Muốn quên. Anh đã hát hết tất cả những giai điệu những ca khúc tích luỹ từ trước đến giờ. Giờ anh muốn hát một bài hát mới. Anh nhắm mắt lại và tìm kiếm những cảm xúc để có thể hát bài hát mới. Anh loại bỏ từng ký ức một ở trong đầu, cái ký ức nối kết một số lượng vô cùng lớn những giai điệu và âm sắc mà anh có được cho đến bây giờ và tìm kiếm. Hashi nhớ tới những người lang thang, cái kéo đẫm máu, thịt mỡ vịt, người phụ nữ với làn da mềm mại, không khí ẩm ướt của đảo mỏ hoang, khuôn mặt tươi vui trán đẫm mồ hôi của Kiku, để kỳ cùng gột sạch tất cả mọi nơi, những con người, những mùi vị. Mất rất nhiều thời gian và làm nhiều lần. Những thứ còn đọng lại trong con mắt trống rỗng này luôn là một hình ảnh giống nhau vừa nhìn thấy vài giờ đồng hồ trước đây. Khuôn mặt của chính mình sợ hãi và không thể nói gì được đang hiện trên màn ảnh máy quay. Hashi đã không muốn xoá hình ảnh khuôn mặt đó. Không phải chỉ vì nó rất thân thiết mà ngay cả bản thân anh cũng không hiểu lý do tại sao. Chính khuôn mặt đó muốn hát bài hát mới. Hashi quyết định lần theo khuôn mặt đang sợ hãi đó, gỡ bỏ cả những cái tên, những ý nghĩa, trang phục, sự vận động. Từ bây giờ dù có chuyện gì xảy ra cũng quyết không rời xa khuôn mặt đó. Dù đã nuốt phải con ruồi mang gương mặt con người thì vẫn quyết không quên và cũng không ghét bản thân luôn sợ hãi mà khóc. Bởi vì dù có tìm ở đâu cũng không tìm thấy chính bản thân mình mà.

⚝ ✽ ⚝

Nghe thấy tiếng ồn của chiếc trực thăng từ xa. Đó là chiếc trực thăng cao tốc có những vết máu khô của con dơi dính bết vào bộ điều khiển và ống Cross. Nó bay cắt ngang trên đầu theo một đường chéo. Lão phi công nắm cần lái cười khoái trá. Thực ra 4 năm rồi lão mới lại bay mà. Chiếc trực thăng hạ cánh xuống sân bay nằm tại vùng đất lấp biển thuộc vịnh Tokyo để cấp dầu và bảo dưỡng. Kiku và Anemone ôm cẩn thận cái cặp dùng để đi du lịch bên trong đựng bình khí xuống khỏi trực thăng. Hai người uống nước Coca ở góc kho rộng nơi chứa chiếc máy bay. Người phi công già và hai người thợ bảo dưỡng như quen biết nhau. Họ đang nói chuyện về chiếc trực thăng kiểu mới có thể thu cả cánh quạt vào bên trong thân. Chiếc trực thăng đó khi bay với tốc độ cao sẽ trở thành máy bay phản lực theo đúng nghĩa, hình như có thể tăng tốc đến MO.8. Đợi hết câu chuyện, Kiku lên tiếng. Chúng tôi có chút việc cần làm. Người phi công già gật đầu. Dừng có muộn giờ đấy nhé! Vì mọi người ở tháp điều khiển khó tính lắm nên sau bốn tiếng sẽ phải trở về Miruri đấy. Kiku cầm tay Anemone bước đi, không quay lại và nói: "Có đến bốn tiếng. Thế là đủ". Hai người không nói câu nào mà rảo bước trên bãi biển hầu như không có chiếc xe nào qua. Mùa hè vẫn chưa kết thúc nhỉ! Tokyo nóng như Karagi và Miruri. Cái khác là có mùi xăng bay lại từ phía đằng kia con đường và tiếng nói chuyện lao xao của những người bản xứ vọng lại. Cả 2 chui xuống một đường hầm chạy thẳng. Đó là cái đường hầm dài màu bạc, có những chiếc xe tải cỡ lớn thường xuyên ầm ầm đi qua. Anemone nghĩ tới con cá sấu bị cắt tả tơi trong không trung. Lúc đó mà có mưa thì tốt. Tại sao nhỉ? Tại sao mình không bao giờ muốn mưa rơi nữa nhỉ. Anemone chạm vào lưng Kiku. Cái áo sơ mi đẫm mồ hôi dính chặt vào cơ thể. Có một trạm bảo dưỡng mô tô ở đầu con đường giao nhau nơi cửa ra vào của đường hầm. Cái bảng hiệu đã tróc sơn, một người thợ trẻ nhìn chằm chằm vào Kiku mặc bộ vét bằng vải đay màu trắng, da cháy nắng và Anemone mặc chiếc đầm liền thân. Anh ta nhuộm chóp tóc màu đỏ. Trong nhà trưng bày giới thiệu sản phẩm kính mờ có hai chiếc xe cổ, Anemone chỉ tay về chiếc có phân khối lớn.

Tôi mua cái đó, đó là chiếc mô tô địa hình 250CC, Anemone nói: Hãy khởi động động cơ cho tôi. Sau khi lắng tai nghe tiếng nổ của động cơ, Anemone mặc nguyên váy đầm liền thân màu trắng và cưỡi lên nó. Cô cho xe chạy trên đường khoảng 10 m thì bỏ hai tay khỏi tay lái. Người thợ trẻ lẩm bẩm: thật là tài. Kiểm tra độ an toàn của thân xe khi mua cái xe cổ là một việc quan trọng. Anemone cho xem giấy phép lái xe và ký vào những giấy tờ cần thiết. Còn Kiku thì cho cái cặp đựng bình khí vào cái cốp xe màu

trắng. "Hai anh chị có làn da rám nắng rất đẹp, hình như hai người đều là những tay lướt sóng chuyên nghiệp à? Vì tôi nhìn thấy anh chị chọn bộ vét màu trắng". Người bán hàng vừa đếm tiền vừa hỏi: "Anh chị là những người lướt sóng chuyên nghiệp nhỉ?" Thắt cái dây mũ bảo hiểm vào Kiku trả lời:

- Sai bét. Chúng tôi là những đứa trẻ bị bỏ rơi ở tủ đựng đồ.

⚝ ✽ ⚝

Con đường cao tốc tắc đường khủng khiếp, Anemone cho xe len lỏi vào giữa các xe, giữa chừng thì bị kẹt vào hai chiếc xe tải cỡ lớn và chạy chậm lại. Kiku nhìn thấy ảnh của mình ở trong chiếc xe taxi chạy song song, bên cạnh là ảnh của Nakakura và Hayashi. Dưới bức ảnh là dòng chữ đậm: "Ai nhìn thấy người đàn ông trong ảnh này hãy báo cho cảnh sát". Bức ảnh do cảnh sát chụp. Sau cái đêm giáng sinh Kiku giết chết người phụ nữ đã sinh ra và bỏ rơi mình, anh bị kéo lê từ nơi giam giữ ra và bị chụp ảnh. Lúc đó, Kiku cứ thét lên: "Không được động vào tôi". Anh bám chặt sàn nhà, khóc và rên rỉ mấy trăm lần: "Hãy tha thứ cho tôi". Bức ảnh có khuôn mặt thật khủng khiếp, đôi mắt đẫm lệ mờ nhạt, cái môi hé một nửa lộ cả hàm răng, "khuôn mặt thảm hại quá!" Kiku nhìn về bức ảnh và lẩm bẩm như vậy. Không được phép sợ hãi, nếu mà tức giận và bị lạc thì coi như xong. Chỉ chần chừ một lát thôi là sẽ bị ngăn cách và nhốt lại sau lớp kính dày. Đột nhiên, hết tắc nghẽn giao thông. Một bên làn đường có 1 chiếc xe gặp sự cố. Đó là xe chở sữa bò. Thùng chứa bị vỡ, sữa màu trắng đục đọng thành vũng khắp trên đường. Chiếc taxi có dán ảnh Kiku chạy qua với tốc độ rất nhanh. Trong mùi sữa, 13 cái tháp hiện ra ở phía đối diện con đường nơi chiếc ta-xi biến mất. Cái tháp bị hâm nóng mờ đi. Ánh sáng màu cam nhấp nháy trên đỉnh tháp. Cái ánh sáng được phản chiếu bởi mặt trời trở nên yếu ớt. Từ đằng xa những cái tháp như thể đang xích lại gần nhau, thở hổn hển. Cái bức tường đá và cửa sổ kim loại có vẻ mềm hơn cả bụng con rùa. Những cái hộp mềm bị tan chảy trong mùa hè, mùi sữa phảng phất. Mỗi một cái hộp nhốt một đứa trẻ. Kiku nới cái dây đai bằng da của cốp xe và mở cặp, kiểm tra lại cái bình khí. Anemone kéo căng cái van. Chiếc xe máy chạy qua cái cầu dài và lớn bắc qua thành phố như thể bị hút vào cái tháp đằng kia, không có cái gì thay đổi cả. Ai cũng phanh lồng ngực, nhận được một luồng gió mới và cầu mong làm vang vọng tiếng đập của con tim mình. Tất cả đều muốn sống như thể người lái xe mô tô lách qua những con đường cao tốc đang bị tắc đường rồi chạy hết tốc lực. Mình thì tiếp tục nhảy sào, còn Hashi thì tiếp tục hát. Chúng tôi, tất cả những đứa trẻ ngủ trong cái hộp mềm vào mùa hè đều nghe thấy âm thanh đó. Cái mà chúng tôi vẫn tiếp tục nghe cho đến khi ra đời, chạm vào không khí là nhịp đập trái tim của người mẹ. Chúng tôi không thể nào quên được cái tín hiệu đã liên tục không ngừng không nghỉ dù chỉ một phút, đã được gửi đến chúng tôi. Cái tín hiệu đó chỉ có một ý nghĩa. Kiku đã chọn loại thuốc độc datura. 13 cái tháp hiện lên dần trước mắt. Khối màu bạc che cả tầm nhìn. Chúng trông như những con nhộng lớn sắp hoá ngài. Những đứa trẻ nằm trong cái hộp mềm vẫn tiếp tục nhả tơ và những con nhộng ở bê-tông, sắt, kính đồng loạt hoá ngài.

⚝ ✽ ⚝

Có tiếng vỡ kính ở phía hành lang. Có tiếng thét của y tá: "Hãy khiêng nhanh lên! Cho vào trong chuồng! Cửa hành lang bật mở. Người đàn ông mặc bộ đồ buộc kín được chở tới, bị ném vào chuồng của Hashi ở. Khi người đàn ông rơi xuống chiếu, cả căn phòng rung lên. Giống sản phẩm điêu khắc bằng sắt có hình người rơi từ trên trần nhả xuống. Cải bắp sợ hãi trùm chăn kêu rên rỉ. Cái ống thõng xuống từ cái mặt nạ rung lên. Trong phòng ngập tràn những âm thanh nghe ghê rợn. Những âm thanh nghe như thể bộ xương cùa mình bị gọt, phát ra từ hàm răng đang nghiến lại của người đàn ông đó. Người đàn ông bị bốn người là các bác sĩ và y tá giữ lại. Bác sĩ tháo cái kim tiêm, ở đầu kim tiêm những giọt dịch rơi xuống tong tong, ở trên trán người đàn ông đó nổi lên những mạch máu, nhãn cầu lồi ra hết cỡ, đỏ ngầu. Hashi nghĩ người đàn ông đó đang kéo căng mắt hay sao ấy vì con mắt chảy máu đông đen lại. Người đàn ông đột nhiên cong người lại trong bộ quần áo đó với một lực rất mạnh. Người y tá giữ vai bị văng đến tận tường. Hashi hiểu rất rõ bộ quần áo kín đó thắt cơ thể như thế nào. Nó phủ bằng vải cứng và được quấn bằng cái dây đai da dầy vì thế mà không thể nào dịch chuyển được ngón tay dù chỉ 1 mm. Những bệnh nhân khác vươn người xem và kêu lên. Người đàn ông khoẻ thật. Hãy cố lên, hãy cố lên! Lão già mặc yukata kêu lên như vậy. Y tá lườm lão già như muốn trút cơn thịnh nộ nhưng tiếng kêu thất thanh của bác sĩ đã ngăn nó lại. Người đàn ông dùng cổ và chân lật thành tư thế cây cầu. Dây đai sắp đứt - Bác sĩ giữ cái kim tiêm và cao giọng. Cái dây đai da dầy ôm theo hình cơ bắp của người đàn ông phát ra những âm thanh kèn kẹt, trên dây đã xuất hiện nhiều vết nứt. Vì đã cắn chặt răng quá mạnh nên chiếc răng của người đàn ông như sắp gãy tận gốc đến nơi. Cái dây đai da bị bật tung ra. Cái khoá bật vào mắt một người y tá và người y tá bị ngã quay ra sàn nhà. Tiếng kêu của những bệnh nhân to hơn hẳn. Hashi ngửi thấy mùi lạ toả ra từ miệng của người đàn ông. Cái mùi đó giống như cái móng tay bị đốt cháy. Ngực đập hỗn loạn. Anh đã ngửi thấy cái mùi giống như vậy ở bồn tắm - nơi đã đâm Neva. Cái mùi giống như mùi toả ra từ đầu con dao bếp. Người khổng lồ ở trong lưới sắt đã tỉnh giấc. Máu từ bụng chảy ra, người khổng lồ trong lưới sắt bị chôn ở dưới tảng đá tỉnh dậy sau giấc ngủ bởi tiếng sấm sét xuất hiện từ biển. Thời đại của thịt cá thối rữa đã kết thúc rồi. Giờ chuyển về thời đại đồ đồng, đồ sắt và bom đạn. Để có thể thoát ra khỏi cái chuồng, và có thể lại được chơi bóng chày bóng bàn thì thần linh sẽ từ cõi Niết bàn xuống cho chúng ta sức khoẻ để ra khỏi cái chuồng này. Ánh mắt lão già long lên và thét đúng lúc bác sĩ định tiêm vào cổ họng người đàn ông. Cánh tay của người đàn ông chọc rách bộ quần áo tù, cái cánh tay ấy tóm vào cổ của người y tá. Ngón tay chọc vào cổ họng. Người y tá rên rỉ, tháo cái gậy ra và đánh vào cánh tay của người đàn ông đó. Có âm thanh nghe như đánh vào loại cao su cứng. Người đàn ông làm rách bộ quần áo cười vang lên. Giọng cười như thể bị sặc nước. Bác sĩ định tiêm vào cánh tay trần lộ ra của người đàn ông. Kim tiêm không đâm vào được, chỗ da đó chỉ bị lõm xuống chứ không bị xuyên thủng. Bác sĩ ấn thật mạnh. Cái kim tiêm bị gãy tận gốc, người y tá bị tóm cổ họng bắt đầu bị chảy nước màu vàng từ mũi và miệng. Cái lưỡi trắng xoá và chảy xuống tận cằm. Bác sĩ lại dí cái bơm tiêm có gắn cái kim tiêm lớn vào cái gân cổ của người đàn ông, nhằm vào cái mạch máu to nổi ở gân cổ. Kim tiêm đâm thủng da nhưng không ấn được pít tông để bơm thuốc vào người được. Bác sĩ lẩm bẩm: "Không được rồi!" Không còn nghe thấy gì do tiếng kêu của các bệnh nhân, nhưng bác sĩ mấy lần lắc đầu và lẩm bẩm: "Không được rồi, làm thế nào bây giờ?"

Hashi đã ra khỏi chuồng, chạy ra hành lang, cái sàn của phòng khám dính chặt vào gan bàn chân, cái lọ thuốc bị vỡ làm tan vải sơn lót sàn. Ống nghe, máy đo huyết áp, ống truyền dịch, blupanh và những viên thuốc rơi vãi lả tả.

Bên ngoài là giữa trưa. Hashi luồn qua hàng rào kẽm gai và đi xuyên qua vườn. Khu vực này trở nên yên tĩnh. Anh hướng về phía tường. Lũ sâu kiến có cánh đang bu đầy trên các bông hoa hướng dương trồng trong bồn. Trong khu vườn không có dấu tích con người chỉ nghe thấy tiếng đập cánh của lũ sâu kiến. Khu vườn của bệnh viện tâm thần không nhìn thấy bóng dáng của các bệnh nhân cứ giống như một bãi tử hình chưa chuẩn bị xong. Tử tù là ai nhỉ? Hashi tiến sát vào cái ao hình elip có đài phun nước. Hashi muốn uống nước. Cái mùi tỏa ra từ miệng của người đàn ông làm đứt cả cái đai da trói buộc mình, cái mùi khét của móng tay bị đốt cháy làm cổ họng của Hashi đau rát. Hashi nhìn xung quanh, dùng hai tay vốc nước ao, đưa sát vào mặt rồi chợt ré lên. Xác của những con sâu có cánh đang nổi đầy trên mặt nước.

Cái cổng sắt thông về phía bức tường đối diện đang mở. Ngay bên cạnh cổng, một chiếc xe ô tô bị vứt bỏ với cái kính cửa nát vụn. Mặc dù không có vết tích bị va chạm, nhưng ở trên ghế sau nó lại có vết máu. Cái cánh cửa phía bên trái bị vỡ đôi nát nham nhở. Hashi bắt đầu thả bộ theo con đường kẹp giữa khu nhà dân với xưởng sản xuất pháo hoa. Thỉnh thoảng lại có những cơn gió thổi đến cùng với cái mùi khó chịu bám theo. Mùi chua chua sộc vào tận sâu trong mũi khiến cậu không thể mở mắt được. Nhưng Hashi lại thấy phải cảm ơn cái mùi khó chịu đó. Bởi đi mãi suốt cả dọc con đường mà vẫn không gặp được ai, rồi từ cả các nhà xưởng hay là khu nhà ở cũng hoàn toàn không có lấy một bóng người nào nên Hashi bắt đầu nghĩ: có lẽ mình vẫn đang bị điên chăng? Và cậu đã lần bước đi, nương tựa theo cái mùi khẳm chua cực kỳ khó chịu đó. "Nếu như cái mùi khó chịu sộc vào mắt đó không bay đến thì chắc là ta đã đứng lì mãi một chỗ ở giữa đường, không thể nào dịch chuyển đi như thế này được", ở chỗ ngã tư có mấy cái xe ôtô đang đỗ nhưng trong xe lại không có người. Không có dấu tích chứng tỏ ở đây đã xảy ra tai nạn. Đèn giao thông vẫn nhấp nháy như thường. Hashi bật thử cái Radio của cái xe vẫn còn cắm nguyên chìa khoá. Nghe thấy một giọng đàn ông, Hashi vặn to hết cỡ lên. Người đàn ông với cái giọng như đọc thông báo thời tiết đang lập đi lặp lại những câu giống hệt nhau. "Hãy vặn chặt van gas vào. Khi đi không được mang theo đồ đạc gì. Hãy ưu tiên đường lánh nạn cho các phụ nữ có bầu trên 8 tháng và các em bé dưới 6 tuổi. Nhóm được xe bọc thép dẫn đường là chỉ dành cho trẻ em dưới 6 tuổi và phụ nữ có bầu trên 8 tháng. Hãy vặn chặt van gas vào. Khi đi không được mang theo...", có chỉnh sóng đến đài phát thanh nào đi nữa thì cũng chỉ có một nội dung giống vậy. Hashi tiếp tục đi bộ theo sự dẫn đường của cái mùi khó chịu đó. Cậu cắt ngang qua sân vận động của một trường học. Hashi lẩm bẩm: "Sao mà giống thế!". Nó giống ngôi trường không người sót lại trên đảo mỏ hoang. Những đôi giầy nhỏ bị cởi vứt ra, những chiếc cập học sinh với các bộ dồ thề thao, các tập sách giáo khoa vẫn nằm nguyện trong đó bị vứt lăn lóc đó đây. Cái đường kẻ trắng đá vôi phân ranh giới của khu vực sân bóng chuyền giữa hai vùng ranh giới vẫn dùng dang dở. Cậu đi tiếp qua một khu phố mua sắm nhỏ hẹp. Tại ngân hàng, trong những chiếc túi mua đồ bị người khách trốn ra ngoài bỏ quên, những miếng thịt và cá đã bắt đầu có mùi. Còn trong nhà hàng thì món thịt viên rán vẫn còn cám nguyên cả cái đĩa đổ lăn trên mặt bàn ở quầy hàng. Một cái máy quay đĩa không phát ra tiếng mà vẫn tiếp tục quay. Trước cửa hàng hoa quả, ruồi bậu thành đàn trên các loại quả như nho, lê và chuối bị giẫm nát vẫn chưa khô.

Hashi đã đặt chân đến tận cái nơi phát ra cái mùi khó chịu từ nãy. Đó là một công viên có rất nhiều tre trồng ở xung quanh và cái gây ra mùi chua đó là một thứ bột trắng được rắc đầy khắp cả mặt đất. Hashi che mắt, định chạy khỏi chỗ đó. Một cái khăn trải nilon màu xanh che lấp một nửa công viên đập vào mắt. Ruồi nhặng đang bu lại đó giống như chúng vẫn bu bám vào các đống hoa quả nát. Hashi tiến sát lại, cầm 1 góc cái khắn trải nilon giơ lên. Mấy ngón chân người hiện ra. Hashi kêu lên, đưa tay phải lên miệng. Anh cắn vào mu bàn tay, từ đó có mùi móng tay cháy khét thoảng nhẹ bay lên nhưng Hashi không nhận thấy. Nghe thấy tiếng kêu của lũ ve từ rừng tre vọng đến, Hashi lấy tay che miệng và chạy trốn về phía đó. Hashi cố nén cơn buồn nôn và chạy. Vì ánh nắng mặt trời không thể xuyên vào trong nên rừng tre rất ẩm. Đất mềm chui vào giày khiến đôi chân như nặng hơn. Chỗ cuối rừng tre đứt quãng có con chó bị chết. Cái đầu nó bị đập nát. Hashi đứng lại và định bụng sẽ chôn nó. Cậu định đào một cái hố thật sâu để chôn và mong là biết đâu nhờ thế mà cơn buồn nôn có thể sẽ lắng xuống và có thể suy nghĩ một cách bình tĩnh về những việc xảy ra xung quanh cho ra ngô ra khoai cũng nên. Chắc là đất mềm nên việc đào hố cũng dễ dàng thôi! Bất chợt anh nhớ đến việc đã chôn một đứa trẻ bị chết ở vùng đất trống trong khu Dược đảo. Gió thổi lá tre kêu xào xạc. Cơn buôn nôn đã lắng xuống. Cơn khát cũng dịu bớt. Hashi cảm thấy nhẹ người hơn. Giống như đang lướt sóng. Vùng cổ họng và dạ dày nóng lên, Hashi thấy dễ chịu hơn. Lúc này, Hashi mới ngửi thấy mùi móng tay cháy. Một cái mùi rất nặng. Hashi hơi chóng mặt. Đào hố xong, đúng lúc anh túm lấy cái chân sau con chó thì cơ thể có cảm giác bị kéo căng phồng với một cái lực rất khủng khiếp. Và đột nhiên anh bị xâm chiếm mạnh mẽ bởi ý nghĩ muốn xé xác con chó đang cầm trên tay phải thành từng mảnh nhỏ. Hashi ngạc nhiên. Ý nghĩ bất ngờ đó lan toả một cách bùng phát trong cơ thể Hashi. Dù nhắm mắt lại, lắc đầu và ngay cả cắn môi cũng không thể xóa được nó. Hashi thấy sợ, định thả tay phải đang cầm con chó ra. Đúng lúc đó, thái dương chợt nhói đau. Theo phản xạ, anh dồn lực vào tay đang nắm con chó. Thế rồi cái đau nơi thái dương biến mất. Anh cầm một cái chân chó nữa bằng tay trái. Có tiếng nói là hãy xé đi! Hashi lạnh sống lưng, nhìn quanh, không có ai cả. Lại nghe thấy một lần nữa có tiếng nói bảo rằng: "hãy xé nát đi!". Hashi thấy sởn gai, ngậm chặt miệng lại. Chính Hashi đã nói những câu ấy. Cái gì thế nhỉ? Tại sao lại như vậy?. Ta lại điên sao? Như thể cái lỗ trong đầu mở ra và được rót nước vào vậy. Vừa định bỏ con chó ra thì thái dương anh lại đau như sắp vỡ ra. Cái miệng anh tự nhiên cử động và nói: "Hãy xé đi!". Hashi ngậm miệng lại và lẩm bẩm: "Đừng đùa!". "Ngày xưa, từ trong cái tủ đựng đồ công cộng ta đã được chó giúp đỡ. Ta không thể đối xử tệ với con chó chết thảm này được"! Hashi hét lên và thả xác con chó ra. Anh loạng choạng đi ra khỏi rừng tre, thái dương đau như búa bổ. Không thể nào mở được mắt. Anh mơ hồ nhận ra gan bàn chân mình đã giẫm lên nhựa đường cháy nắng. Anh sờ lên đầu kiểm tra xem có cái lỗ nào thực sự mở ra không. Vì anh cứ có cảm giác như liên tiếp bị đổ dầu nóng sôi sùng sục vào. Đó là mỡ động vật có lửa, nó làm máu chảy nhanh, dính vào gân thịt, khiến co giật và làm cứng cả người. Bắp đùi bị nóng. Nóng đến mức không thể chịu đựng được hơn. Hashi nhắm mắt và chạy ra, đâm vào cây bạch dương, cái ba-đờ-sốc của ôtô, túi đựng rác, bờ tường, hộp điện thoại và cả cột điện. Trán bị rách toạc và chảy máu. Biết vậy nhưng anh hoàn toàn không đau. Mỗi lần va chạm thì gân thịt lại tăng độ cứng. Hashi bị vấp vả ngã xuống cái rãnh hẹp. Khi đi xuyên qua rãnh nước cống âm ấm, anh cảm nhận được có hơi người. Anh nhìn thấy có chân người dầm trong rãnh nước. Ý nghĩ xảy ra với con chó lại dâng lên khắp người, và nó đồng thời lật hai mí mắt của Hashi ra. Những con phố, con đường có hàng cây hai bên. Khí nóng bốc lên. Có một người con gái lơ đãng đang ngồi thả một chân xuống rãnh nước. Vì loại mỡ dính lửa lan khắp người chăng nên Hashi cảm thấy như mình đã thành một người khổng lồ. Từ miệng Hashi trào ra nước dãi nhờn xanh và anh cảm thấy có thể giết người con gái đang ngồi kia chỉ bằng đầu ngón tay út của mình. Hashi tiến lại gần và phát hiện ra cô ta có bầu, mặc váy liền thân chấm thuỷ. Cô ta bị thương ở vai trái. Cô đang đùng chân khuấy chỗ nước bẩn. Cô ta nhìn Hashi và cười một cách yếu đuối rồi nói rằng: "kỳ nghén đã qua rồi thì uống một ít bia cũng được, bác sĩ nhỉ?. Tôi chỉ nghén nhẹ, và đã cố nhịn bia đấy..". Mỗi lần tiến gần từng bước tới người con gái, các cơ hàm của Hashi lại thả lỏng ra. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh mình đưa hai tay vào miệng cô gái và xé rách mặt cô ta ra "Xé nát mặt nó ra đấy. Ta sẽ xé nát mặt mày". Hashi nghĩ. Cổ họng của cô gái đang nuốt nước bọt run lên. Hashi cười. Điệu cười như tiếng súc miệng. Hashi đặt tay vào giữa đùi. Hashi phun trào... với cảm giác thoải mái ập đến từ nhựa đường dưới gan bàn chân đến lưng. Cơn phóng- vẫn chưa dừng lại. Dường như một chất dịch màu trắng đang phóng ra rất mạnh trong các lỗ chân lông bên trên khắp cả người.. Hashi sờ vào tóc của cô gái, tóm lấy, kéo lên khỏi cái rãnh. Trước khi cô gái thét lên, Hashi đã nhét tay phải vào trong mồm cô ta. Cô gái tiết ra dịch chua từ trong cổ họng, cuộn cứng cái lưỡi lại. Hashi đưa cái tay trái đang giữ tóc lên cằm trên của cô gái. Lúc đó, anh mới ngừng phóng... Cái cảm giác mềm mềm, man mát thật tuyệt đó bao quanh anh. Cảm giác thật sự hạnh phúc. Môi của người con gái hơi nứt. Cơ thể của Hashi chợt run lên. Anh đã nghe thấy nhịp đập của con tim. Tiếng đập đó vọng đến từ một nơi rất xa. Đúng rồi. Khi sắp sát hại người phụ nữ mang thai trong niềm hạnh phúc vô tận và trong khoái cảm cực độ thì âm thanh này chắc chắn đã bao trùm quanh ta. Thế nhưng, con tim đó là của ai? Của ta hay của cô gái này? Hashi nhìn vào tận đáy cái cổ họng của người phụ nữ đang mở rất to. Trong cái hố tối om là cơ thịt, huyết quản chạy đan nhau. Và trong tận cùng Hashi nhìn thấy một mảng da mỏng. Đó là niêm mạc gần như trong suốt có đầy các đường vằn màu trắng dính vào. Ở đó nổi lên những đường nét khiến anh nhớ lại hình ảnh của một con chim rất đẹp dang đôi cánh trong cảnh tuyết rơi: Đó là hình ảnh của một con công. Con công mà Hashi đã nhìn thấy vào đêm trước lễ giáng sinh Kiku giết chết người phụ nữ kia. Một phụ nữ đứng tuổi bệnh tật đang đứng dưới cái bóng của đôi cánh màu xanh và màu bạc của nó. Hashi đã vô cùng tức giận, lột da của bà nhà văn già bệnh tật đang im lặng mỉm cười. Một phụ nữ chưa một lần gặp mặt đã lặn vào phía sau da thịt của nữ tác giả già. Vậy à, chính bà đã vứt tôi vào tủ đựng đồ à? Hashi lẩm bẩm như vậy. Hashi xé toang ngực của người đàn bà đã sinh ra anh và bỏ rơi anh, gạt hết nội tạng ra và chui vào trong đó. Có một cục màu đỏ co bóp thoi thóp và ấm nóng. Một quả tim. "Cuối cùng rồi ta cũng tìm ra được nó". Hashi hét lên. "Chính là nhịp đập của quả tim này đây", "là âm thanh của con tim người phụ nữ đã sinh ra mình? Suốt trong thời gian chưa tiếp xúc với không khí, ở trong bụng bà ta mình đã nghe thấy âm thanh này đây". Hashi thấy cảm ơn cái âm thanh đó. Anh cảm tạ cái âm thanh đã mang đến cho mình năng lực tràn trề và niềm hạnh phúc tột đỉnh. "Ta không thể nào căm ghét cái âm thanh đó được". Hashi đã tha thứ cho bà mẹ. Hơn thế nữa Hashi còn cảm ơn bà nhà văn già, con chim công và cả cái màng nhầy gần như trong suốt phản chiếu cái hình ảnh đó. "Ta không còn muốn giết người con gái có cái màng nhầy, mạch máu, cái hốc tối và cả cái lưỡi cuộn cứng ấy đang đứng trước mặt ta". "Hãy lấy hết sức lực của tôi đi! Hãy lấy hết máu của tôi đi! Hãy buộc chặt tôi lại bằng bộ quần áo cứng đó đi! Đừng để tôi giết người con gái này!" Hashi bắt đầu đi tìm. Trong cái mùi khét cháy của móng, Hashi bắt đầu đi tìm các bộ phận của cơ thể mình, những nơi không bị cái thứ mỡ dính lửa kia chi phối. Hashi tìm từ các đầu ngón chân đến từng sợi tóc một. Không ở đâu có cả. Lớp mỡ dính lửa đã chi phối hết tất cả các tế bào. Có những chỗ cứ rung lên. Ở đâu vậy? Hashi gắng gượng hết sức để tìm kiếm. Chính là cái Lưỡi đây. Cái đầu lưỡi!

Cái ký ức về cái đầu lưỡi đã bị Hashi cắt đi từ hồi nào. Cậu để cái kí ức đó trượt qua kẽ hở giữa các khe răng nghiến chặt. Cái ký ức về đầu lưỡi tạo ra một nỗi đau rồi từng chút một đã chuyển nỗi đau đó ra khắp cả cái lưỡi. "Ta quyết không chịu thua. Ta không giết người con gái này. Ta quyết không tước đi nhịp đập của con tim".

Cái lưỡi mềm bật ra, răng suýt cắn đứt lưỡi. Cơn đau rát đột ngột mạnh lên rồi nó từ từ lan khắp vòm miệng, làm tan chảy dần dần lớp mỡ nối với dây thanh. Đúng rồi. Vì nhịp tim vẫn tiếp tục gửi tín hiệu đến mà. Cái thai nhi ở trong bụng bà bầu khùng này cũng đang nhận được các tín hiệu tương tự. Hashi hít một hơi sâu. Không khí mát lành làm dịu cả cái lưỡi và dây thanh. Tín hiệu mà người mẹ truyền những nhịp tim đó đến thai nhi đã dạy cho anh một điều duy nhất. Ý nghĩa của những tín hiệu đó là chỉ có một. Hashi lại hít thở thật sâu một lần nữa. Không khí mát lạnh chạm vào các dây thần kinh nối với cổ họng và môi làm Hashi bật hét lên. Hashi bật khóc như đứa bé mới được sinh ra lần đầu tiên chạm vào không khí. "Ta không bao giờ còn quên được nữa. Ta không bao giờ còn quên cái tín hiệu của nhịp đập con tim ta nhận được từ mẹ. Không được chết! Không được chết! Tín hiệu đó bảo vậy. Hãy sống! Anh kêu lên như vậy khi trái tim anh vẫn đập từng khắc một. Gân thịt, mạch máu, thanh quản anh đã không còn quên được nhịp đập đó nữa rồi.

Hashi buông tay khỏi cằm người phụ nữ mang bầu. Anh kêu lên như đứa trẻ nhỏ, bỏ lại người phụ nữ ở phía sau rồi đi về phía trung tâm thành phố không người. Tiếng kêu của Hashi dần chuyển thành lời bài hát. Vừa hướng về phía những cái tháp xa Hashi vừa lẩm bẩm: "Có nghe thấy không? Đây là bài hát mới của ta đấy!"

Hết.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Tiến »