Những Kẻ Bất Khả Trị

Lượt đọc: 5978 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

MỖI NĂM TÔI đều tham dự nghi lễ nhập môn của phái Abnegation, ngoại trừ năm nay. Đó là một buổi lễ khá trầm lặng. Những kẻ khai tâm, những người đã trải qua ba mươi ngày làm các việc công ích trước khi trở thành thành viên chính thức, ngồi kế bèn nhau trên một cái băng ghế dài. Một thành viên lớn tuổi sẽ đọc bản tuyên ngôn của phái Abnegation, là một đoạn ngắn nói về cái tôi và những nguy hiểm của những thứ liên quan tới cái tôi. Rồi sau đó tất cả các thành viên cũ sẽ rửa chân cho kẻ khai tâm. Rồi họ cùng ăn một bữa ăn, mỗi người lấy thức ăn cho người ngồi bên trái mình.

Phái Dauntless không làm vậy.

Ngày nhập môn nhấn khu Dauntless chìm trong sự điên rồ và náo loạn. Người ở khắp mọi nơi, và hầu hết bọn họ đều xỉn quắc cần câu trước buổi trưa. Tôi chen lấn qua họ để lấy được một dĩa thức ăn và mang nó về phòng ngủ. Trên đường đi tôi thấy có người té khỏi con đường trên tường Hố Bẫy và, xét theo tiếng hét và cách ông ta ôm chân thì chắc là ổng bị gãy cái gì rồi.

Phòng ngủ chung ít ra cũng im ắng. Tôi nhìn cái dĩa đồ ăn của mình. Tôi chỉ chụp đại thứ gì nhìn có vẻ khá khẩm lúc đó, và giờ khi nhìn kĩ hơn, tôi nhận thấy mình đã chọn một cái ức gà trơ trọi, một thìa đậu, và một miếng bánh mì nâu. Đồ ăn của phái Abnegation.

Tôi thở dài. Abnegation là con người tôi. Đó là con người tôi khi tôi không nghĩ về điều mình đang làm. Đó là con người tôi khi tôi tham gia bài kiểm tra. Đó là con người tôi ngay cả khi tôi có vẻ can đảm. Có phải tôi đang ở nhầm phái rồi không?

Suy nghĩ về phái cũ làm tay tôi run run. Tôi phải cảnh báo gia đình mình về cuộc chiến phái Erudite đang hoạch định, nhưng tôi không biết làm cách nào. Tôi sẽ tìm được cách, nhưng không phải hôm nay. Hôm nay tôi phải tập trung vào điều đang chờ đợi tôi. Giải quyết lần lượt từng thứ một.

Tôi ăn như cái máy, chuyển từ gà sang đậu sang bánh mì rồi vòng lại. Việc tôi thật sự thuộc về phái nào chẳng thành vấn đề. Trong hai tiếng tới tôi sẽ bước vào trong căn phòng bối cảnh kinh hoàng với những đứa khai tâm khác, đi vào trong bối cảnh kinh hoàng của tôi, và trở thành một Dauntless. Đã quá trễ để quay đầu lại rồi.

Khi ăn xong, tôi vùi mặt xuống gối. Tôi không định ngủ, nhưng một lát sau tôi thiếp đi, và chỉ thức dậy khi Christina lay tôi.

“Tới giờ rồi,” nó nói. Con nhỏ nhìn xám xịt.

Tôi dụi mắt để xua cơn buồn ngủ. Tôi đã mang giày rồi. Những đứa khai tâm khác cũng đang ở trong phòng ngủ chung, đang cột dây giày và cài nút áo khoác và cười phớ lớ với nhau không có chủ đích. Tôi búi tóc lại thành một búi và mặc vào cái áo khoác màu đen, kéo khóa lên tới tận cổ. Màn tra tấn sẽ chấm dứt sớm thôi, nhưng chúng tôi có thể quên được những trình mô phòng không? Liệu chúng tôi sẽ lại được ngủ ngon không, với những ký ức về nỗi sợ của mình đầy ắp trong đầu? Hay liệu rồi chúng tôi có quên được nỗi sợ như đáng lẽ ra phải thế không?

Chúng tôi bước về phía Hố Bẫy và leo lên con đường dẫn tới tòa nhà bằng kính. Tôi nhìn lên trần nhà. Tôi không thấy được ánh sáng ban ngày vì nhũng cái đế giầy đã che hết từng phần một của tấm kính trên đầu chúng tôi. Trong tích tắc tôi nghĩ mình nghe thấy tiếng kính nứt, nhưng chỉ là do tôi tưởng tượng ra thôi. Tôi leo lên cầu thang cùng với Christina, và đám đông làm tôi nghẹt thở.

Tỏi lùn quá không thấy được qua đầu của ai nên tôi nhìn chằm chằm vào lưng Will và bước theo nó. Nhiệt độ từ quá nhiều người xung quanh làm tôi khó thở. Trán rịn mồ hôi. Một kẽ hở giữa đám đông làm lộ ra thứ mà mọi người đang tụ tập xung quanh: một chuỗi các màn hình treo trên tường phía bên trái tôi.

Tôi nghe tiếng reo hò và dừng lại để nhìn lên màn hình. Màn hình bên trái chiếu cảnh một đứa con gái trong căn phòng bối cảnh kinh hoàng - Marlene. Tôi nhìn nó di chuyển, mắt nó mở lớn, nhưng tôi không đoán được nó đang đối mặt với cái gì. Ơn trời cũng không ai ngoài này thấy được nỗi sợ của tôi - họ chỉ thấy được phản ứng của tôi mà thôi.

Màn hình chính giữa hiển thị nhịp tim của con nhỏ. Nó tăng lên một ít rồi lại giảm xuống. Khi nó đạt tới tỉ lệ bình thường, màn hình nhá xanh và những Dauntless reo hò. Màn hình bên phải hiển thị thời gian của con nhỏ.

Tôi rời mắt khỏi màn hình, chạy đuổi theo Christina và Will. Tobias đang đứng ngay phía trong một cánh cửa phía bên trái căn phòng mà lần trước đến đây tôi không để ý. Căn phòng kế bên phòng bối cảnh kinh hoàng. Tôi đi ngang qua mà không nhìn Tobias.

Căn phòng rất lớn và có một cái màn hình nữa, tương tự như màn hình bên ngoài. Một hàng người đang ngồi trên ghế trước nó. Eric là một trong số đó, và Max cũng vậy. Cũng có những người khác già hơn. Nhìn đống dây nhợ được nối vào đầu họ, và đôi mắt vô hồn của họ thì họ chắc đang quan sát trình mô phỏng.

Sau lưng họ là một hàng ghế khác, tất cả đều đã có người ngồi. Tôi là người cuối cùng vô trong nên không có ghế.

“Ê, Tris!” Uriah gọi từ bên kia căn phòng. Nó ngồi với những đứa khai tâm Dauntless bẩm sinh khác. Tụi nó chỉ còn lại bốn người; đám kia đã đi vào bối cảnh kinh hoàng của tụi nó rồi. Thằng nhỏ vỗ cái đét lên chân. “Cậu có thể ngồi trong lòng mình nè, nếu muốn.”

“Xúi dại hả,” tôi hét trả lại, nhoẻn cười. “Được rồi mà. Mình thích đứng.”

Tôi cũng không muốn Tobias thấy tôi ngồi trong lòng người khác.

Đèn trong phòng bối cảnh kinh hoàng bật sáng, để lộ Marlene đang co rúm người lại, mặt nhòe nhoẹt nước mắt. Max, Eric, và vài người khác lắc đầu tỉnh khỏi cơn mê của trình mô phỏng và bước ra. Vài giây sau tôi thấy bọn họ trên màn hình, chúc mừng con nhỏ đã hoàn thành bối cảnh kinh hoàng của nó.

“Các bạn nhảy phái, thứ tự đi vào bài kiểm tra cuối cùng được xét từ thứ hạng hiện tại của các bạn,” Tobias nói. “Nên Drew sẽ đi trước, và Tris sẽ đi cuối cùng.”

Điều đó có nghĩa là năm người sẽ vô trong trước tôi.

Tôi đứng ở cuối phòng, cách Tobias vài mét. Anh và tôi nhìn nhau khi Eric châm kim vào Drew và đẩy nó vô phòng bối cảnh kinh hoàng. Khi đến lượt tôi, tôi sẽ biết được những đứa khác tốt xấu như thế nào, và tôi phải làm tốt tới mức nào mới đánh bật được tụi nó.

Chẳng thú vị gì khi quan sát bối cảnh kinh hoàng từ bên ngoài. Tôi có thế thấy Drew đang cử động, nhưng tôi không biết nó đang phản ứng lại cái gì. Vài phút sau, tôi nhắm nghiền mắt lại thay vì nhìn ngó và cố gắng không nghĩ gì hết. Mường tượng ra nỗi sợ nào tôi phải đối đầu, và có bao nhiêu nỗi sợ, lúc này là vô ích. Tôi chỉ phải nhớ trong đầu rằng tôi có khả năng kiểm soát các trình mô phỏng, và rằng tôi đã làm điều đó trước đây rồi.

Tiếp theo tới lượt Molly. Thời gian nó tốn chỉ bằng nửa thời gian của Drew, nhưng ngay cả Molly cũng gặp rắc rối. Nó tiêu quá nhiều thời gian cho việc hít thở khó nhọc, cố kiểm soát cơn hoảng loạn, có lúc nó còn vận hết sức để hét lên nữa.

Tôi ngạc nhiên khi thấy mọi thứ hòa hợp với nhau dễ dàng như vậy – những ý nghĩ về cuộc chiến chống lại phái Abnegation, Tobias, Caleb, ba mẹ tôi, bạn bè tôi, phái mới của tôi đều đã biến mất. Tất cả những điều tôi có thể làm bây giờ là vượt qua được chướng ngại vật này.

Kế tiếp là Christina. Rồi tới Will. Tới Peter. Tôi không nhìn tụi nó. Tôi chỉ biết tụi nó mất bao nhiêu thời gian thôi: mười hai phút, mười phút, mười lăm phút. Và rồi tên tôi được xướng lên.

“Tris.”

Tôi mở mắt ra và bước lên phía trước căn phòng quan sát, nơi Eric đang đứng với một cái ống tiếm đầy chất lỏng màu cam. Tôi hầu như không cảm giác được kim tiêm đâm vô cổ tôi, không thấy gương mặt chằng chịt khuyên bấm của Eric khi anh ta ấn cái ống tiêm xuống. Tôi hình dung huyết thanh là adrenaline lỏng đang chảy khắp các mạch máu tôi, làm tôi trở nên mạnh mẽ.

“Sẵn sàng chưa?” anh ta hỏi.

« Lùi
Tiến »