Những Miền Linh Dị Tập 3 Ấn Độ

Lượt đọc: 2923 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
chuyện ma ám ở delhi 2

Tại Ấn Độ cổ đại, chế độ giai cấp vô cùng nghiêm ngặt, giai cấp thượng lưu quý tộc Brahman sống trong giàu sang danh giá, còn giai cấp hạ lưu Shura dù có cố gắng đến mấy cũng không thể thay đổi được số phận nghèo hèn.

Thế nhưng trong giai cấp Brahman lại lưu truyền một bí mật đáng sợ: vào đêm trăng tròn, nếu một người thuộc tầng lớp hạ lưu dâng hiến một sinh mệnh thuộc tầng lớp Brahman, và khiến cho linh hồn Brahman ấy vĩnh viễn thờ phụng thần Shiva, thì người dâng hiến sẽ được thần Shiva phù hộ, trở thành người thuộc dòng Brahman cao quý. Do đó, không ít kẻ cùng đường liều mạng đã tàn hại người vô tội chỉ vì muốn đổi đời...

❀ 1 ❀

Bốn mươi năm trước...

Kashi buồn bực trở về nhà. Anh không tài nào hiểu nổi, là một sinh viên xuất sắc du học tại đại học Oxford mà khi về nước lại không kiếm nổi việc làm ở đất nước Ấn Độ mới độc lập không lâu. Chẳng lẽ lại vì dòng họ của anh?

Nghĩ đến ánh mắt xem thường đằng sau cặp kính dày cộp của trưởng ban tuyển dụng hôm nay, anh chỉ ước sao có thể nhảy vào bóp cổ ông ta.

Nhưng chế độ giai cấp đã lưu truyền suốt mấy ngàn năm ở Ấn Độ khiến anh không thể không cúi đầu trước hiện thực. Những kẻ ăn mày thuộc dòng Brahman đều có thể hung hăng quát tháo những anh chàng áo quần bảnh bao chỉ vì họ vốn thuộc giai cấp Shudra.

Ngay từ khi sinh ra, số phận đã được an bài, dù có cố gắng cách mấy cũng không tài nào thay đổi. Anh tuyệt vọng nhìn ra ngoài cửa sổ, càng nghĩ càng buồn, giận dữ xé tan bản hồ sơ xin việc.

Người vợ cùng du học trở về vẫn ngủ say trong phòng. Đứa con gái vừa tròn hai tuổi bỗng bật khóc ré lên. Vợ anh tỉnh giấc, dỗ dành con gái.

“Kashi, nếu không tìm được việc, chúng ta trở lại Anh đi.” Falguni dỗ con ngủ rồi bước tới ngồi cạnh chồng, khẽ nắm lấy tay anh.

“Anh vẫn muốn thử xem sao.” Kashi ôm vai vợ, bờ vai gầy guộc của cô khiến anh cảm thấy hố thẹn.

“Chúng ta không nên kết hôn mới phải.” Kashi bỗng cảm thấy bất lực. “Khoản tiền tiết kiệm đã sắp cạn rồi.”

“Chỉ cần có anh bên em là đủ.” Falguni hôn lên khuôn mặt lởm chởm râu ria của Kashi. “Mai đi xin việc, anh nên cạo râu đi, như vậy sẽ dễ gây ấn tượng hơn.”

Kashi không nói gì. Lời an ủi của vợ không mang lại cho anh thêm chút hi vọng. Nếu anh thuộc dòng dõi Brahman, dù mặt mũi có đầy râu ria cũng chẳng sao.

“Choang... choang...” Bên ngoài bỗng vọng vào tiếng cồng chói tai. Kashi cảnh giác đứng dậy lắng nghe một lúc rồi chạy ra ngoài.

Một đoàn người mình trân bôi đầy vôi trắng đang vừa đi vừa hò hét om sòm. Ông lão đi đầu gõ cái chiêng đồng hoen gỉ, lớn tiếng đọc đi đọc lại một câu nghe rất lạ lùng: “Ta thuộc dòng Shudra, ta dâng hiến mồ hôi và máu, cơ thể tuy bẩn thỉu nhưng tâm hồn ta thánh thiện.”

Đoàn người xếp thành hàng dài, đi sau cùng là bốn người khiêng một giá gỗ, trên đó đặt thi hài loã thể của một thanh niên trẻ tuổi.

Kashi nhìn cái xác, thấy hai hốc mắt trũng sâu, khóe mắt có hai vệt máu đông đặc chảy vào tai, sáp nến trắng bịt kín mũi miệng, những đầu ngón tay bị khâu lại bằng chỉ, một sợi dây thép xuyên qua gót chân, cố định chắc chắn hai bàn chân.

“Tuy ta thuộc dòng Shudra, nhưng tâm hồn ta thờ thần Shiva, kiếp này ta xuất thân hèn mọn, ta không nên lấy vợ cao quý.”

Ông lão vẫn vừa gõ chiêng vừa ngâm nga.

Những người đứng xem nghe đến câu này ai nấy đều tỏ thái độ căm ghét, chiếu ánh mắt khinh bỉ vào cái xác rồi lập tức né tránh như tránh bệnh dịch.

Đoàn người đi qua trước cửa nhà Kashi, ông lão không biết vô tình hay cố ý lừ mắt nhìn anh một cái. Kashi vội đóng sập cửa vào nhà, mồ hôi lạnh đã ướt sũng cả quần áo.

“Lại có một người bị bắt ư?” Falguni sợ hãi nhìn ra ngoài cửa sổ rồi co rúm người trên ghế sofa.

“Tại sao anh lại mang dòng Shudra cơ chứ?” Kashi quỳ sụp xuống đất, hét lên tuyệt vọng.

❀ 2 ❀

Rác rưởi bốc mùi hôi thối nồng nặc, thức ăn thiu chảy nhầy nhụa xung quanh, ruồi nhặng bay vù vù như trấu.

“Kashi, nghe nói anh là thạc sĩ tốt nghiệp đại học Oxford tận bên Anh phải không?” Anh chàng đồng nghiệp Riju cười cười hỏi.

Từ lâu Kashi đã quen với những câu nói thẳng thừng thô lỗ của Riju nên chẳng thèm bận tâm. Anh chống xẻng, châm một điếu thuốc, hi vọng sẽ át được cái mùi rác tởm lợm.

“Nghe nói vợ anh đẹp lắm.” Riju tò mò ghé lại gần hỏi tiếp. “Con gái Anh đẹp hơn hay vợ anh đẹp hơn?”

Kashi bực bội: “Riju, sao ngày nào anh cũng hỏi đi hỏi lại mấy câu này thế nhỉ? Anh không chán nhưng tôi thì chán đến tận cổ rồi.

“Ai bảo anh cứ giấu khư khư vợ ở nhà cơ.” Riju cầm xẻng xúc rác hất lên xe. “Hay mấy hôm nữa tới nhà tôi ăn cơm nhé. Vợ tôi không đẹp nhưng nấu nướng tuyệt vời.”

“Dạo này đang có dịch lao phổi, để vài hôm nữa đi.” Kashi mím môi hùng hục xúc rác.

Tìm việc hơn nửa tháng trời, cuối cùng Kashi từ bỏ ý định tìm những công việc tương xứng với học vị để đến công ty môi trường dọn rác. Tuy bẩn thỉu, mệt mỏi, nhưng dù sao cũng kiếm đủ tiền để nuôi ba miệng ăn. Làm được hai tháng, Kashi cũng dần quen với cuộc sống này, vứt bỏ cái mác sinh viên xuất sắc của đại học Oxford, học theo phong cách bỗ bã của Riju, thi thoảng cùng anh ta ra quán uống vài chén rượu rồi mới về nhà.

Falguni hiểu nỗi vất vả của chồng, ngày nào cũng nấu nướng cẩn thận đợi anh về. Khuôn mặt gầy xanh của cô dần bầu bĩnh và tươi hồng trở lại, cô con gái Jiya cũng bắt đầu chạy nhảy tung tăng cười nói suốt ngày. Falguni cảm thấy cuộc sống như vậy đã đủ mãn nguyện rồi.

“Cạch!” Mũi xẻng đâm phải cục gì vừa mềm vừa cứng, cắm chặt vào đó. Kashi dốc hết sức lực nhố ra, mất thăng bằng ngã nhào, rác rưởi rơi tung toé khắp người.

Có một cục gì đó rơi đúng vào lòng anh. Anh quơ tay cầm lên rồi rú lên vút vội, run rẩy lùi lại phía sau.

Thứ anh vừa cầm lên là một bàn tay người bị xẻng xúc lìa.

Thấy Kashi bị ngã, Riju liền vứt xẻng chạy tới, nhìn thấy một cái xác thối rữa lộ ra trong đống rác, cổ tay đã bị xắn đứt, dịch phân huỷ xanh đen đang chảy ròng ròng.

Riju chau mày ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Kashi, chuyện này chỉ hai chúng ta biết thôi.”

Kashi gật đầu, anh biết rằng ở Ấn Độ, hành vi thiếu tôn trọng xác chết là một tội lỗi rất lớn, nếu bị phát hiện, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ.

Riju kéo Kashi đi lôi cái xác ra khỏi đống rác. Người này mặc bộ trang phục lộng lẫy có thêu biểu tượng của giai cấp Brahman.

Vì mâu thuẫn giai cấp vô cùng căng thẳng nên chuyện người của giai cấp này sát hại người của giai cấp kia xảy ra khá thường xuyên, Kashi cũng từng nghe nói, nhưng hôm nay là lần đầu tiên anh gặp phải.

Nhìn quanh không có ai, Riju thì thào: “Kashi, cứ vứt lên xe rác, đổ ra ngoài bãi hoang, chẳng ai biết đâu.”

Khiếp đảm và lo sợ, Kashi làm theo lời Riju như một cái máy. Hai người hợp sức khiêng cái xác lên. Thịt da thối rữa trầy trượt, rơi rụng lả tả, dòi bọ lúc nhúc. Quẳng được cái xác lên xe, Kashi thụp xuống nôn thốc nôn tháo.

“Kashi, khi qua trạm kiểm soát nhớ phải tỏ ra bình tĩnh đấy.” Riju nhặt bàn tay lên, lấy mảnh giẻ rách quấn lại rồi cũng ném lên xe rác.

Đất nước Ấn Độ mới độc lập thường xuyên xảy ra bạo loạn nên các chốt kiểm soát được đặt khắp các ngả đường ra vào thành phố, canh phòng rất nghiêm ngặt, phòng tránh những kẻ khủng bố mang súng ống gây bạo động. Riju lái xe, luôn miệng trấn an và động viên Kashi:

“Yên tâm, không có chuyện gì đâu, tôi sẽ không để anh gặp nguy hiểm. Tôi khác anh, tôi không được học hành, nên chỉ có thể làm những việc mạt hạng. Còn anh là thạc sĩ du học Anh quốc, tôi tin rằng không bao lâu nữa, chế độ đẳng cấp sẽ được xoá bỏ, và anh sẽ có tương lai...” Chiếc xe chạy tới gần trạm kiểm soát, Kashi đã nhìn thấy những khẩu súng tiểu liên sáng lóa trên tay binh lính. Kashi vô cùng căng thẳng, tim đập thình thịch, hai tai ù đặc, cứ như không nghe thấy Riju nói gì.

“Vợ trước của tôi chết từ lâu rồi. Cô ấy đi làm thuê cho một gia đình Brahman, rồi bị... bị người ta cưỡng hiếp dã man, uất quá tự sát. Tôi đã báo cảnh sát, nhưng lại bị cảnh sát đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, may mà tôi cao số nên không chết. Tôi quyết tâm báo thù cho vợ. Đêm hôm đó, tôi xách dao lẻn vào nhà kia, định đâm chết cả nhà, thì nhìn thấy một đứa trẻ tầm ba tuổi đang nằm ngủ trên giường. Chẳng hiểu tại sao, tôi không tài nào ra tay được. Bao nhiêu hận thù tan biến hết.”

“Quay về nhà, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Con người ta sinh ra ai cũng lương thiện cả, cội nguồn của tội ác chính là chế độ đẳng cấp. Nếu tôi giết người thuộc đẳng cấp Brahman, thì mâu thuẫn giai cấp sẽ càng thêm gay gắt, với lại tôi cũng không có quyền tước đoạt sinh mệnh của người khác. Cho nên, tôi nhủ thầm, tôi phải sống để chờ đợi cái ngày chế độ đẳng cấp được xoá bở ở Ấn Độ.”

Riju hút thuốc liên hồi, trong xe sặc mùi khói thuốc. Anh ta đấm cho Kashi một cái: “Này, Kashi, anh phải cố gắng để xoá bỏ chế độ đẳng cấp đấy nhé!”

Kashi định thần, khẽ “Vâng” một tiếng.

Đến trước trạm kiểm soát, binh lính chặn xe, tra hỏi kỹ lưỡng, kiểm tra giấy tờ tùy thân. Rác rưởi trên xe bốc mùi khủng khiếp, gã lính bịt mũi rồi xua hai người đi cho mau.

Riju vui vẻ lên xe. Kashi theo sau, chân tay run rẩy, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, trượt chân mấy lần không trèo lên xe được. Phản ứng bất thường của anh khiến cho đám lính sinh nghi, lập tức giương súng, ra lệnh cho hai người đứng im rồi nhìn chằm chằm vào thùng xe chở rác.

Mặt Kashi tái xanh tái mét, chân tay run lên lấy bẩy, mặc kệ Riju tìm mọi cách trấn an. Đám lính trèo lên thùng xe, dùng nòng súng bới rác. Họ càng tiến lại gần chỗ giấu xác chết, Kashi lại càng khiếp sợ, tim anh đập thùm thùm như sắp vỡ lồng ngực, cảm giác mình sắp chết đến nơi.

Những nòng súng lăm lăm vẫn chĩa vào anh. Chi cần cái xác bị bới lên, cuộc đời anh sẽ kết thúc, mọi hi vọng của anh sẽ khép lại...

Đột nhiên, anh lao tới trước mặt tên sĩ quan, chỉ vào Riju hét toáng lên: “Không liên quan tới tôi, là anh ta!

Anh ta đã giết một người Brahman rồi giấu xác trong xe. Tôi không biết gì hết!”

“Kashi!” Riju sững sờ kinh ngạc, rồi sau đó là phẫn uất. Anh ta xông lại phía Kashi, bỗng nghe thấy một tiếng nổ chói tai.

Máu. Máu ứa ra ròng ròng từ hai lỗ đạn trước và sau hộp sọ. Riju ngã bật ngửa, hai mắt trợn trùng, cơ thể giãy mấy cái rồi bất động.

Kashi đứng từ xa chứng kiến tất cả. Anh ôm đầu rú lên, sĩ quan cầm súng lục ấn vào trán anh...

❀ 4 ❀

Falguni vừa nấu cơm xong thì Kashi lao thẳng vào nhà, tóc tai bù xù, người ngợm nhem nhuốc loang lổ những máu khiến cô sợ hãi hét toáng lên. Đang định hỏi anh đã xảy ra chuyện gì, Kashi đã gạt cô ra, chạy thẳng vào phòng tắm.

Tắm rửa rất lâu, Kashi mới trở ra, rầu rĩ nói với Falguni anh đã thôi việc, định ở nhà nghỉ một thời gian.

Falguni vô cùng thương xót. Cô biết, anh là một nhân tài, chính vì thế nên cô đã bất chấp tất cả để yêu anh, lấy anh. Nhưng hiện thực quá phũ phàng, chế độ phân biệt giai cấp đã đày đọa anh và cả cô. Nếu thần Shiva có linh thiêng, cô tình nguyện hi sinh tính mạng của mình để giúp anh thay đổi vận mệnh.

Hơn nửa tháng trôi qua, tiền nong sắp cạn nhưng Kashi ngày nào cũng chỉ giam mình trong phòng. Thấy chồng hai mắt vằn vện tia máu, mặt mũi hốc hác, tóc tai dài cợp, Falguni đau xót bật khóc: “Chúng ta sang Anh đi, ở đó không có chế độ đẳng cấp, chắc chắn anh sẽ tìm được một công việc tốt.”

Kashi nhìn cô, ánh mắt không chút cảm xúc.

Một đêm nọ, từ trong phòng anh bỗng vọng ra tiếng gào thét phấn khích.

Bé Jiya khóc toáng lên, Falguni đang dỗ dành con gái thì nhìn thấy Kashi xông vào phòng ngủ: “Anh tìm thấy rồi! Cuối cùng anh cũng tìm thấy rồi!”

“Anh tìm thấy cái gì?” Falguni khẽ hỏi.

Thình lình, Kashi chụp lấy cổ áo Falguni: “Tại sao em không nói với anh?”

“Anh đang nói gì vậy? Con đang sợ đấy!” Hành động bất thường của chồng khiến Falguni sợ hãi.

“Cách thay đổi đẳng cấp.” Kashi giận dữ. “Vậy mà em không nói với anh. Thế mà em bảo là yêu anh?”

“Em không nói với anh là vì em cũng chỉ nghe nói thôi.” Falguni cố nắm lấy cánh tay của chồng, “Anh hãy tin em.”

“Anh không hiểu tại sao em lại làm như vậy!” Kashi đấy Falguni ra. “Lẽ nào em muốn nhìn anh làm công nhân xúc rác cả đời? Lẽ nào em muốn chúng ta sống trong khu ổ chuột cả đời? Lẽ nào em muốn để Jiya phải nhục nhã vì đẳng cấp hạ lưu, sau này sống cuộc đời mạt hạng?”

“Tất nhiên là em không muốn vậy, nhưng em tin chế độ đẳng cấp sẽ bị xoá bỏ. Chúng ta hãy kiên nhẫn chờ đợi.” Falguni cố gắng giải thích.

“Nhưng anh không đợi được nữa rồi!” Kashi đạp cửa bước ra. “Em quyết định đi!”

❀ 5 ❀

Ban đêm, trường đại học Delhi, trước một khu nhà cũ nát.

Trong bóng tối, thấp thoáng nhìn thấy những bóng người lầm lũi đi vào. Chốc sau, trong nhà đèn thắp sáng trưng.

Kashi vô cùng kích động, miệng anh khô khốc. Sau khi biết được rằng có một cách bí mật để thay đổi dòng dõi từ trong một cuốn sách cổ, anh ngày đêm thúc ép Falguni. Cuối cùng, cô buộc phải nói cho anh biết, đến nơi này sẽ biết được bí quyết.

Còn bí quyết cụ thể là gì Falguni cũng không biết.

Lúc này, trong căn nhà toàn những người thuộc tầng lớp hạ lưu cùng đinh, áo quần rách rưới, mặt mũi hốc hác, xem ra không chỉ một mình anh biết được bí mật này.

“Các người tới đây vì dòng giống và cũng sẽ ra đi vì dòng giống. Những ai muốn thay đổi dòng giống đều phải thờ phụng thần Shiva.”

Trên bục đối diện với đám đông thắp một dãy nến, một ông lão ăn mặc sang trọng từ sau tấm màn bước ra.

“Các người phải chịu nỗi nhục nhã của thế gian, các người có tài năng, các người cũng là con dân được thần Shiva che chở, các người có sẵn lòng hi sinh vì dòng giống không?” Ông ta cất giọng trầm trầm đầy mê hoặc.

“Chúng tôi sẵn lòng!” Tất cả mọi người có mặt giống như bị thôi miên, cơ thể đung đưa qua lại theo một nhịp, tạo thành một làn sóng người nhấp nhô.

Kashi cũng lớn tiếng đáp theo, trước mắt hiện ra viễn cảnh tươi sáng khi được hòa mình vào giới thượng lưu.

“Thế thì...” Ông già cố tình dừng lại một lát, toàn bộ đám đông lập tức im lìm. “Các người cần phải dâng hiến một vật cúng dường để thể hiện thành tâm và quyết tâm. Hãy dâng hiến người dòng dõi Brahman đã nói cho các ngươi biết bí mật này. Đêm mai, vào lúc trăng tròn, hãy đưa họ tới, các người có thể thay thế họ, trở thành dòng Brahman thực thụ.” Ông già giơ cao hai tay, ngửa mặt lên trời. “Hãy để họ trả giá vì đã tiết lộ bí mật này. Chỉ có như vậy mới có thể làm trong sạch dòng dõi Brahman.”

“Cái gì?” Kashi bàng hoàng. giờ anh mới bừng hiểu ý nghĩa thực sự của việc thay đổi giai cấp.

Ông lão mỉm cười: “Quyền lựa chọn ở trong tay các người. Là dân cùng đinh đời đời kiếp kiếp hay là trở thành giai cấp Brahman danh giá, điều đó phụ thuộc vào lựa chọn của các người.”

Tất cả đám dân đen hoang mang nhìn ông lão, không ai lên tiếng, cũng không ai bỏ đi, tất cả đều đang giằng co mâu thuẫn trước lựa chọn khó khăn này.

Trong bầu không khí, mùi mồ hôi, tiếng thổ, mùi tham vọng nồng nặc, quyện lẫn vào nhau, ngột ngạt như sắp sửa bùng nổ đến nơi.

Đến khi ông già lặng lẽ lui vào hậu trường, đám đông vẫn đứng im. Không biết bao lâu sau, bỗng nhiên có người bật khóc. Chẳng mấy chốc, tiếng khóc đã lan khắp đám đông, mọi người đều khóc thảm thiết, không biết là khóc cho thân thế bất hạnh của mình hay là khóc vì cái giá phải trả quá ư khủng khiếp.

Phải làm sao đây? Kashi đứng trong đám đông, hoang mang cô độc.

❀ 6 ❀

Falguni để túi đồ xuống dưới chân, bế con gái Jiya lên, còn Kashi bận rộn thu dọn đồ đạc trong nhà.

Từ khi Kashi tham dự nghi lễ trở về, Falguni thấy chồng tính tình thay đổi hẳn, hết lòng thương yêu hai mẹ con. Đã vài lần Falguni hỏi chồng bí quyết thay đổi dòng giống là gì, nhưng anh chỉ cười mà không đáp lại, rồi tranh vào bếp làm cơm. Dường như họ đã quay trở về với thời gian mới yêu hồi ở bên Anh.

Niềm hạnh phúc khiến Falguni yên tâm. Cô là người thuộc tầng lớp Brahman, tuy mồ côi nhưng từ nhỏ đã được các vị thầy tu trong đền trợ giúp nên không phải lo chuyện ăn mặc. Đến năm mười tám tuổi, nhờ thành tích học tập xuất sắc, cô đã nhận được học bổng của đại học Oxford.

Và chính ở đó, cô đã quen Kashi, một sinh viên giàu ý chí, sôi nổi, tràn đầy hoài bão và nhiệt huyết. Anh đã gắng gởi gấp bội người bình thường vì muốn dựa vào tài năng và học lực để thay đổi số phận, hãnh diện trở về Ấn Độ, dùng tri thức để thay đổi sự trì trệ lạc hậu của đất nước mình, giúp cho nhiều người hơn nữa thoát khỏi sự trói buộc của giai cấp.

Chính tính cách và nhiệt huyết đó đã lôi cuốn cô. Hai người lập tức chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào, rồi kết hôn, sinh con.

Cô không bao giờ quên được nỗi xúc động khi con gái chào đời, chồng cô thấp thỏm chờ đợi bên ngoài, liên tục hỏi han về cô. Và khi anh nắm tay cô, giọng nói tràn đầy yêu thương: “Falguni, con gái chính là thiên thần bé nhỏ của chúng ta!”

Khoảnh khắc đó khiến cô sẵn lòng hi sinh tất cả vì anh. Cho đến một ngày, Kashi cầm tờ báo, hồ hởi nói với cô, Ấn Độ đã độc lập, tất cả đều bắt đầu lại từ đầu. Họ nên về nước để gây dựng sự nghiệp.

Cô phân vân khi nghĩ đến chế độ đẳng cấp đã tồn tại nhiều đời. Người thuộc đẳng cấp Brahman cao quý mà kết hôn với người thuộc đẳng cấp Shudra là phạm phải tội lỗi khủng khiếp, nếu như bị phát hiện, người dòng Shudra sẽ phải chịu hình phạt phong ấn linh hồn, còn người mang dòng Brahman sẽ bị đày làm nô lệ, kỹ nữ.

Nhưng người chồng đầy nhiệt huyết lại tin rằng, chính sách của Ấn Độ mới nhất định sẽ thay đổi chế độ đẳng cấp, để tất cả mọi người được sống bình đẳng.

Nhưng hiện thực lại không như lý tưởng. Vừa trở về Ấn Độ, bao nhiêu hăng hái và nhiệt huyết đã bị đập tan bởi chế độ đẳng cấp đã ăn sâu bén rễ suốt mấy ngàn năm. Cô buộc phải che giấu thân phận dòng Brahman, tự nhận là người dòng Shudra, cho dù trong nhà hết sạch đồ ăn, cô cũng không dám tới đền lấy đồ cúng dường của người Brahman.

Cô gần như không dám bước chân ra ngoài, bên ngoài hơi chút động tĩnh là cô lại thấp thỏm sợ hãi. Nỗi lo sợ triền miên dằn vặt tinh thần cô, cho nên khi chồng hỏi cô về cách thay đổi dòng giống, tuy cô hơi lo lắng, nhưng vẫn tiết lộ cho chồng biết cái bí mật ngặt nghèo vốn chỉ được phép lưu truyền trong nội bộ dòng dõi Brahman.

Mặc dù cô không biết làm thế nào mới thay đổi được dòng giống, nhưng tâm trạng của chồng trong những ngày qua khiến cô thấy an tâm. Kashi tràn đầy nhiệt huyết thuở nào đã trở lại. Khi chồng nói cả nhà sẽ tới khu nhà này sống vài ngày, cùng nhau vượt qua thử thách mới có thể thay đổi dòng giống, cô đồng ý ngay không một chút chần chừ.

Trong hành lang, phụ nữ đứng đông nghịt, nước da nâu đồng mang đặc trưng huyết thống của dòng dõi Brahman. Họ gật đầu mỉm cười với nhau, hạnh phúc chờ đợi các ông chồng người Shudra sắp xếp phòng ở.

“Thì ra không chỉ có một mình mẹ yêu người Shudra siêng năng tài giỏi đâu.” Falguni dỗ dành cô con gái Jiya đang ngủ say, hôn nhẹ lên trán cô bé.

Trong lòng cô tràn đầy hạnh phúc. Cô không còn cảm thấy cô đơn.

Căn phòng chật hẹp sơ sài nhưng Falguni ngủ rất say, thậm chí đến cả làn gió đêm ẩm ướt hay lũ ruồi muỗi đáng ghét cũng trở nên đáng yêu. Từ sau khi quay về Ấn Độ, cô chưa bao giờ được ngủ ngon như vậy.

Trong mơ, cô thấy mình đang cùng chồng vui đùa thỏa thích trên bãi biển Dumas, không còn phải lo lắng sợ hãi ánh mắt của người đời. Kashi hái một đóa hoa dại, nâng niu cài lên mái tóc đen nhánh của cô.

“Chính vì có em nên cuộc đời anh mới trọn vẹn.” Ánh mắt Kashi sáng lấp lánh. “Cả đời này, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau. Đến kiếp sau em cũng không được rời xa anh. Em hãy đứng ở đây, đứng nguyên đây đợi anh nhé!”

Cô gật đầu, đôi mắt ướt đẫm vì hạnh phúc.

Sóng biển xô vào bờ đá, bọt nước trắng xoá như những bông tuyết bên Anh quốc, như chúc mừng tình yêu bất chấp rào cản dòng tộc của hai người. Những cơn sóng biển xóa tan bốn hàng dấu chân kéo dài trên bãi cát, cuốn lời hứa xuống sâu dưới lòng Ấn Độ Dương vĩnh hằng.

Bất thình lình, khuôn mặt Kashi méo xệch, hai mắt tôi to như quả bóng, rồi “bụp” một tiếng vỡ tan. Dòng chất lỏng đen đặc bắn vào mặt cô bỏng rát.

“Á...!” Falguni hét lên, choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, thấy chồng không nằm ở bên mình.

Cô ôm ngực thở hổn hển, khẽ gọi tên chồng.

“Keshi!” Cánh cửa mở ra, Kashi chắp tay sau lưng lặng lẽ đi tới trước giường, ánh mắt lạnh băng khiến Falguni thấy sợ.

“Kashi, anh đi đâu thế?” Falguni níu tay chồng hỏi.

Kashi không nói không rằng, hất tay cô ra rồi thình lình bóp chặt lấy cổ cô. Falguni vô cùng kinh ngạc, hai mắt trợn trừng nhìn chồng, vùng vẫy tuyệt vọng. Cô không kêu được tiếng nào, chỉ nhìn thấy ánh mắt của Kashi đỏ vằn hung hãn như thú dữ, khuôn mặt hung tợn đến biến dạng.

Đầu óc xây xẩm, trước mắt mờ mịt, hai tai ù đặc, Falguni đã gần như mê man. Kashi buông tay, cô rũ rượi ngã vật xuống đất. Trước khi bất tỉnh, cô đã nghe thấy lời nói của chồng mình: “Muốn thay đổi dòng giống, cần phải huỷ hoại ngũ quan của người phản bội dòng giống rồi phong ấn ở đây!”

Falguni nhắm mắt, mỉm một nụ cười chua chát. Cố gắng gượng mở miệng, thều thào không thành tiếng: “Kashi, hãy chăm sóc con của chúng ta...”

Cả khu nhà tựa như mười tám tầng địa ngục, tiếng gào thét thê thảm của những người vợ dòng dõi Brahman liên tục vang lên hết chỗ này đến chỗ khác trong tiếng gầm mãnh thú của những người đàn ông, tiếng khóc thét của những đứa trẻ, tiếng rì rầm như thôi miên của một ông già...

Trời tờ mờ sáng. Những gã đàn ông người Shudra lem luốc bụi bặm, loang lổ máu me lại đứng xếp hàng trong đại sảnh.

“Ha ha ha! Tôi là người Brahman! Tôi đã giết vợ và cả con trai nữa!” Một người đàn ông bất chợt giơ hai cánh tay dính đầy máu lên hô lớn.

Hai người, ba người, bốn người... đám đàn ông theo nhau gào thét như phát điên. Một đám còn lại câm lặng đứng nhìn, ánh mắt trống rỗng không một chút cảm xúc.

❀ 8 ❀

Cảnh sát Bhavin thu súng lại, lạnh lùng nhìn ông hiệu trưởng đang ngồi rũ rượi dưới đất. Kể xong câu chuyện đẫm máu và rùng rợn, Kashi không kiềm chế được nữa, xông tới ôm ghì lấy những xương cốt vụn vỡ của vợ và con gái vào lòng, bật khóc thảm thiết.

“Ông chọn cách làm hiệu trưởng trường này là để che giấu tội ác, hay là để sám hối với vợ con, hay là để giữ cho bí mật này không bị phát hiện?” Bhavin lắc đầu khinh bỉ. “Thì ra nơi này lại chứa đựng nhiều tội ác đến vậy. Để thay đổi dòng giống, biết bao người vợ hiền lành và con thơ vô tội đã bị sát hại dã man, còn bị xây kín vào trong tường để phong ấn.” Ông giận dữ đạp Kashi một nhát. “Đồ cặn bã. Lựa chọn đã khiến ông sống trên đời này bao nhiêu năm qua nhưng chẳng khác gì một người đã chết.”

Kashi ôm chặt bộ hài cốt vào lòng, gào khóc điên dại. Thế giới của ông ta chỉ còn lại có thế.

“Tôi vẫn chưa kịp nói với ông là tôi thuộc đẳng cấp Chandala, dòng dõi hạ đẳng nhất do đàn ông dòng Shudra lấy vợ dòng Brahman sinh ra.” Bhavin vỗ mạnh mái tóc. “Cha tôi đã sống trong trại tâm thần suốt bốn mươi mấy năm qua. Có lẽ tôi là đứa trẻ duy nhất sống sót sau đại nạn năm đó. Còn mẹ tôi, có lẽ cũng đang ở đâu đó trong những bức tường quanh đây...”

Hai hôm sau, chuyện ông hiệu trưởng Kashi vào trại tâm thần xôn xao khắp trong ngoài trường.

Sau khi nộp báo cáo về vụ án, Bhavin liền tắt điện thoại. Suốt hơn nửa tháng trời, không ai liên lạc được với ông. Bởi vì ông thực sự đã quá mệt mỏi, ám ảnh quá khứ tàn phá tinh thần ông.

Đến khi mở điện thoại, chuông lập tức reo vang.

“Cảnh sát Bhavin, đã phát hiện ra một chuyện kỳ lạ, Jiya là đàn ông!”

❀ 9 ❀

Mua xong vé nằm, Nguyệt Bính lại trở lên tàu. Viên cảnh sát ở giường đối diện sắc mặt trầm nặng, trông đầy tâm sự, chốc chốc lại lắc đầu lẩm bẩm. Nguyệt Bính nổi tính tò mò, làm quen bắt chuyện rồi hỏi dò vài câu. Và suốt hơn hai tiếng đồng hồ sau đó, ông cảnh sát đã kể cho nó nghe câu chuyện bi thảm trong trường đại học Delhi.

Kết thúc câu chuyện, trong lúc Nguyệt Bính trầm ngâm thương cảm, ông cảnh sát lại lẩm bẩm: “Sao Jiya lại là đàn ông được nhỉ?”

“Cũng không khó giải thích. Cậu sinh viên phát bệnh tim chết trong lớp học sau đó có phải là không tìm thấy xác không?” Nguyệt Bính hỏi.

“Sao anh biết?” Cảnh sát Bhavin ngạc nhiên hỏi.

Nguyệt Bính ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Tôi suy đoán thôi. Có một hiện tượng kỳ dị được gọi là mượn xác hoàn hồn. Oan hồn do oán khí không tiêu tán nên cứ quanh quẩn ở nơi bị sát hại. Nếu phạm phải điều cấm kỵ, oan hồn sẽ bị đánh thức, nó sẽ tìm một cái xác vừa chết trong vòng một tháng để nhập vào.”

“Thật không?” Bhavin bán tín bán nghi.

“Falguni là âm khí nên sẽ tiêu tan, đó chính là nguyên nhân cô ta mất tích. Jiya thì mượn xác hoàn hồn. Oán khí của họ ám vào người Kamal, vì Kamal thuộc đẳng cấp Brahman, nên trở thành người chết thảm.” Nguyệt Bính thở dài. “Chế độ đẳng cấp cần phải xóa bỏ càng nhanh càng tốt.”

Bhavin gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khu rừng nhiệt đói kéo thành một vệt dài xanh ngắt, tựa như thời gian chảy.

“Nhưng có một điều tôi vẫn không hiểu, rốt cuộc là đã phạm phải điều cấm kỵ gì, khiến cho oan hồn bị đánh thức? Ông có giải thích được không?”

“Tôi không biết.” Bhavin vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ giật giật...

« Lùi
Tiến »