Những Miền Linh Dị Tập 3 Ấn Độ

Lượt đọc: 2929 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
đền thờ thần tình ái khajuraho

Một nhà khảo cổ học người Mỹ nghiên cứu về đền thờ thần tình ái Khajuraho đã từng đưa ra một quan điểm táo bạo: vua chúa Ấn Độ thời xưa tin là có cõi âm nên sau khi qua đời, thường hắt rất nhiều nô lệ tuần táng theo mình, dùng những bức tượng dựng lên một cõi âm giới phồn hoa giàu có, hy vọng vẫn có thể được hưởng thụ cuộc sống vinh hoa phú quý ở thế giới bên kia, cho nên, trong đền thờ thần tình ái Khajurako chôn vùi rất nhiều hài cốt nô lệ, thậm chí rất có khả năng thì thể của họ còn bị phong ấn trong những bức tượng...

❀ 1 ❀

Nguyệt Bính cứ lầm lì mãi, nó không kể chuyện gì ở Ấn Độ nữa. Tôi cũng không muốn hỏi, chi lẳng lặng gửi một món tiền cho quỹ quyên góp vì bệnh nhân phong qua mạng, tin rằng số tiền ít ỏi này có thể đến được tay những người cần.

Ba, bốn hôm sau, tâm trạng Nguyệt Bính có vẻ đã bớt nặng nề, chúng tôi lại trò chuyện bình thường. Tôi tò mò hỏi Nguyệt Bính, sau đó nó có tìm đến nhà thương điên hay không.

Nguyệt Bính trầm ngâm một lát, rồi kể cho tôi nghe những việc nó đã tận mắt chứng kiến ở nhà thương điên...

Nhà thương điên, một nơi mà người bình thường đi vào sẽ cảm thấy mình mới chính là kẻ điên khùng. người sống ở trong này, ngoài số ít bệnh nhân tâm thần kích động có khả năng tấn công, còn phần lớn mọi người đều câm lặng, lặp đi lặp lại những hành vi vô nghĩa của riêng mình. người thì ngửa cổ đọc thuộc lòng một đoạn kịch Shakespeare không sai một chữ; người lại mải mê phân tích một công thức toán học kỳ quặc; người thì hát nghêu ngao một điệu hát chưa bao giờ xuất hiện trên đời.

Hoặc giả, nhà thương điên là nơi hội tụ của các thiên tài không được xã hội thừa nhận.

Một ông già tóc bạc mặc chiếc áo có dòng chữ “Kashi” trước ngực đang ngồi câm lặng trong phòng cách ly, bộ mặt gầy guộc chằng chịt nếp nhăn, mắt nhìn chằm chằm vào mấy khúc xương nát trên mặt bàn, lúc cười lúc khóc. Một hiệu trưởng danh giá của đại học Delhi, người đã dành trọn cuộc đời để giải thoát khỏi chế độ đẳng cấp khắc nghiệt, mà giờ lại rơi vào tình cảnh này, thật đáng thương. Nguyệt Bính đứng bên ngoài lớp kính rất lâu, khẽ lắc đầu rồi bước theo hành lang hun hút trở ra ngoài.

Ở trong sân, một cô gái tóc vàng đang cầm một khúc cây vạch vẽ liên tục lên tường, mạt gỗ vụn thành đống dưới chân tường cho thấy cô ta đã đứng đó vẽ rất lâu rồi, khúc cây trên tay chỉ còn một đoạn ngắn. Một người đàn ông trung niên vận chiếc quần kaki và chiếc áo gilê nhiều túi chuyên dụng của nhiếp ảnh gia đứng cạnh đưa cho cô một khúc cây khác, cô đờ đẫn cầm lấy rồi lại tiếp tục vạch vẽ lên tường.

Cả bức tường đã bị cô ta vẽ kín quá nửa. Nguyệt Bính nhìn bức vẽ một lúc, móc cuốn cẩm nang du lịch Ấn Độ từ trong ba lô ra, lật giở mấy trang đối chiếu.

Người đàn ông trung niên cười với Nguyệt Bính, chỉ tay về chỗ phòng khách có kê bộ bàn ghế ở bên phải, ra hiệu tới đó nói chuyện.

Hai người ngồi xuống, người đàn ông nhìn về phía cổ gái, hỏi: “Cô ấy là một thiên tài, đúng không?”

“Hẳn là vậy!” Nguyệt Bính cầm sách đối chiếu, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên nét mặt.

“Iverson, người Anh.” người đàn ông trung niên tự giới thiệu, rồi như sực nhớ ra điều gì, giơ tay nhìn đồng hồ. “Thật xin lỗi, tôi phải đi rồi. Nếu có hứng thú, tôi sẽ đợi anh ở đó.”

Nguyệt Bính nhướng mày: “Sao ông biết tôi sẽ đến?”

Iverson cười cười đứng dậy: “Bởi vì tôi nhìn thấy sự hiếu kỳ trong mắt anh, cũng giống như ở những người theo cái nghề của tôi vậy. Đó là sự đam mê với những gì chưa biết.”

Mấy phút sau, ngoài sân vọng lại tiếng nổ máy rất vang của dòng xe việt dã. Nguyệt Bính ngồi lại, ngắm nghía tác phẩm sắp sửa hoàn thành của cô gái. “Rắc!” Cành cây gãy đôi. Cô gái nghiêng đầu, chọc tay vào chỗ gãy. Dằm nhọn đâm vào ngón tay, máu tươi nhỏ ra, cô gái phá lên cười ngây ngô, quẹt luôn ngón tay viết lên tường chữ “CURSE”.

“Muốn nghỉ một chút cũng không xong!” Nguyệt Bính ngáp dài, đi quanh sân vài vòng. “Nhưng đến Ấn Độ mà không tới đó thì chẳng khác nào chưa tới Ấn Độ.”

Cái dáng cao gầy của Nguyệt Bính biến mất ở chỗ rẽ. Cô gái cho ngón tay vào miệng mút, thì thào: “Lại thêm một kẻ!”

❀ 2 ❀

Chiếc xe Jeep cuốn tung bụi đất vàng quạch, lao băng băng trên con đường núi ở huyện Chhatarpur bang Madhya Pradesh cách New Delhi sáu nghìn cây số, chạy về phía thị trấn Khajuraho. Nguyệt Bính một tay chống cằm, thảnh thơi điều khiển chiếc xe chạy ngoắt ngoéo trên đường núi quanh co.

Phóng mắt nhìn về phía khu rừng rậm, vài ngọn tháp hùng vĩ màu vàng đất nhô cao lên khỏi rừng cây.

Nguyệt Bính nhấn ga, chiếc xe nhảy chồm chồm trên con đường rùng, vòng vèo qua Những bụi cây. Quần thể kiến trúc đền thờ cổ xưa nổi tiếng bậc nhất Ấn Độ - đền thờ thần tình ái Khajuraho đã hiện ra trước mắt.

Quần thể đền thờ chia thành ba cụm kiến trúc ở phía Đông, phía Nam và phía Tây, trong đó kiến trúc ở phía Tây có quy mô lớn nhất. Bên trong đền thờ tối om bài trí đơn sơ, thờ cúng Rijul (bộ phận sinh dục nam) tạc bằng đá. Mặt tường bên ngoài tạc những phù điêu hình người đang nhảy múa, chơi nhạc, trồng trọt, chiến đấu. Phần lớn những bức tượng mang hình phụ nữ mông ngực nở nang, đeo đủ loại trang súc, ở trong đủ các tư thế như trang điểm, hái hoa, chải đầu, nhảy múa, thậm chí là đang nhổ gai ở gót chân.

Nguyệt Bính cầm máy ảnh lên chụp, nhận ra phần lớn những bức phù điêu đều phản ánh cảnh sinh hoạt đương thời, chứ đâu phải là “trên tường chạm khắc toàn hình nam nữ trong đủ các tư thế giao phối” giống như đồn thổi trên mạng.

“Thất vọng phải không?” Iverson tay cầm bàn chải khảo cố lững thững đi tới. “Rất nhiều khách phương lầy rồng rắn kéo nhau đến đây tham quan, những tưởng những bức tượng trong đền thờ này đều là hình ảnh minh hoạ trực quan cho cuốn sách Kama Sutra nổi tiếng của Ấn Độ, nào ngờ phần lớn chỉ mô tả cuộc sống thường ngày, vì thế nên du khách thường là hào hứng tìm đến, cụt hứng quay về.”

“Nếu đúng là như vậy mới đáng thất vọng.” Nguyệt Bính xem lại ảnh chụp. “Một đất nước từng đề cao tình dục ở thời cổ đại, lại xuất hiện những di sản văn hoá cổ xưa không liên quan gì đến tình dục, thế mới đáng để nghiên cứu.”

“Anh cũng làm về khảo cổ à?” Iverson thích thú quan sát Nguyệt Bính.

“Tôi chỉ là một du khách quá hiếu kỳ thôi.” Nguyệt Bính chọn ảnh post lên mạng. “Giờ thì tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cô gái kia.”

“Hãy đi theo tôi.” Iverson dẫn Nguyệt Bính đến trước cửa đền thờ, chỉ vào bức tượng đầu voi mình người. “Đây chính là thần Ganesh đầu voi con trai thần Shiva. Khi thần Ganesh ra đời, thần Shiva không có nhà. Thần Ganesh lớn nhanh như thổi. Một hôm, mẹ ông là nữ thần Parvati muốn tắm gội, bảo Ganesh trông nhà. Vừa đúng lúc đó, thần Shiva trở về, Ganesh không biết mặt cha nên không cho cha vào nhà. Thần Shiva giận dữ, cũng không biết chàng thanh niên này là con trai mình liền vung kiếm chém rơi đầu con trai. Sau khi vợ ông cho biết chân tướng sự việc, thần Shiva rất hối hận, bèn tìm đến thân hộ pháp Vishnu xin giúp đỡ. Thần Vishnu dặn ông hãy chém đầu của con vật đầu tiên mà ông nhìn thấy sau khi bước chân ra khỏi cửa, đem lắp vào người con trai mình. Thần Shiva làm theo lời dặn và trông thấy con voi đầu tiên. Đó chính là nguồn gốc của vị thần đầu voi Ganesh.”

“Tôi không rõ thần Ganesh thì có liên quan gì đến cô gái.” Nguyệt Bính thắc mắc.

“Anh hãy nhìn toà sen của thần Ganesh mà xem.”

Trên toà sen có tám cái đầu người chạm khắc rất tinh xảo, sống động, Nguyệt Bính nhìn thật kỹ, bỗng “ồ” lên một tiếng rồi xoa nước ngải cứu vào lòng bàn tay, sờ lên cái đầu thứ bảy.

“Không được động vào!” Iverson kéo phắt Nguyệt Bính lại.

Nguyệt Bính bị bất ngờ, ngã ngồi xuống đất. Đang định hỏi, lại thấy Iverson nhìn trân trối vào bức tượng, mặt xanh mét: “Muộn rồi!”

Vừa dứt lời, bức tượng thứ tám đột nhiên biến đổi. Mạt đá rơi xuống rào rào, mắt mũi mồm miệng trên mặt tượng co rúm lại, nghiến vào nhau kèn kẹt đến năm sáu phút mới lại giãn ra, biến thành một khuôn mặt khác.

“Chuyện gì thế?” Nguyệt Bính không thấy sợ hãi mà hết sức tò mò.

“Tôi cũng không biết.” Iverson đi về phía khu rừng. “Cũng tại tôi không dặn anh cẩn thận. Đến chỗ của chúng tôi nhé.”

Chỗ ở của đoàn khảo cổ là bốn căn lều dựng ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, trong lều bề bộn đủ loại dụng cụ khảo cổ, nhưng không thấy có người nào khác.

Iverson đi vào trong lều, lúc đi ra, trong tay cầm một tập ảnh, đưa cho Nguyệt Bính: “Anh tự xem đi.”

Nguyệt Bính cầm lấy ảnh xem, ngạc nhiên hỏi: “Những người này đâu rồi?”

“Người thì chết, người thì điên.” Iverson nói gọn lỏn, cho thêm mấy thanh củi vào đống lửa giữa khu trại. Chỉ còn mỗi mình tôi.”

❀ 3 ❀

Iverson sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghiên cứu khảo cổ ở Anh. Ngay từ ông nội của ông nội ông đã thường xuyên qua lại khắp những di tích cổ ở mọi nơi trên thế giới. Gia tộc ông tập trung nghiên cứu châu Nam Mỹ và châu Phi, nhưng Iverson lại say mê đất nước Ấn Độ và đặc biệt hào hứng với đền thờ thần tình ái Khajuraho.

Ông cho rằng, bất kỳ một đất nước nào, cho dù có khai phóng đến đâu, cũng không thể cho xây dựng nhiều miếu thờ với những bức tượng mô tả cảnh nam nữ giao phối trực quan đến vậy từ cả ngàn năm trước. Mục đích của việc này là gì?

Người đưa ra nghi vấn này sớm nhất chính là Nielsen, ông nội ông, nhưng ông nội đã ra đi mãi mãi sau một lần tham gia hoạt động khảo cổ trên đảo Búp Bê Ma ở Mexico từ hai mươi năm trước. Lúc đó, Iverson còn chưa tốt nghiệp khoa khảo cổ đại học Oxford. Bản tính siêng năng vốn có của người Anh đã giúp Iverson có được tấm bằng xuất sắc. Sau nhiều phát hiện khảo cổ giá trị, ông đã thuyết phục được một tập đoàn sản xuất xe hơi nổi tiếng Châu Âu tài trợ, tổ chức một đoàn khảo cổ gồm tám người tới Khajuraho.

Sở dĩ ông hào hứng với đền thờ Khajuraho đến vậy, là bắt nguồn từ một chuyện kỳ quái. Khi ông còn nhỏ, có lần vẽ bừa một bức tranh, nhưng sau đó ông nội ông nhận ra đó là một bức vẽ hoàn chỉnh về ngôi đền Khajuraho. Ông không dám nói với ông nội sự thực, mà nói dối rằng mình chỉ vẽ lại hình ảnh trong sách. Từ lúc đó, ông tin chắc rằng ngôi đền xa xôi này có mối liên quan đặc biệt nào đó với mình.

Ngôi đền được sĩ quan Porter của công ty Đông An phát hiện ra vào năm 1839 trong một chuyến đi săn. Sau gần hai thế kỷ, ngôi đền vẫn chưa có giá trị khảo cổ lớn lắm. Nếu không nhờ danh vọng của gia tộc Iverson, chắc chắn sẽ không có ai muốn tài trợ. Cho dù là vậy, trang thiết bị, số người tham gia và số tiền đầu tư vẫn cực kỳ ít ỏi. Nhưng Iverson rất tự tin, ông khẳng định rằng nếu phát hiện ra bí mật trong việc xây dựng đền thờ, đó sẽ là một phát hiện vĩ đại trong giới khảo cổ, gây chấn động toàn cầu.

Nhưng một di tích lịch sử đã được nghiên cứu gần hai trăm năm, muốn có được phát hiện mới không phải chuyện dễ dàng. Mấy hôm đầu, cả đoàn còn tràn đầy hứng thú, sau khi sự hăng hái ban đầu qua đi, mọi người bắt đầu chán nản, làm việc cứ như làm khoán. Anh chàng Joseph ham vui tối đến còn chuồn ra ngoài chơi bời đến tận sáng hôm sau mới uể oải quay về.

Ngoài Iverson và Joanna, tất cả những người khác đều không hy vọng gì ở chuyến khảo cổ lần này, chỉ coi đây là một chuyến du lịch miễn phí.

Đúng vào lúc này, một chuyện vô cùng kỳ quái đã xảy ra, hé lộ bí mật của ngôi đền.

Hơn ba giờ sáng, cả đoàn đang ngủ say, đột nhiên trong lều có tiếng người kêu toáng lên: “Ông Iverson! Tôi... tôi...”

Iverson choàng tỉnh, vội mặc quần áo chạy ra ngoài lều, thấy ngoài Joanna và Joseph ra, năm người còn lại đều đã tập trung ở giữa khu trại. Ông nhìn quanh hỏi: “Joseph đâu?”

“Không thấy đâu.” Allen đáp.

Ông nhận ra sắc mặt ai cũng đầy hoảng hốt thì hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Nghe thay tiếng Joseph, chúng tôi liền chạy vào lều, nhưng không thấy Joseph bên trong.” Allen luôn tay làm dấu thánh.

“Thế ai vừa hét lên vậy?” Iverson gắt lên.

“Ông Iverson, tôi ở đây.” Tiếng Joseph lại vang lên lần nữa trong lều.

Lúc này, Iverson mới giật mình kinh hãi.

Mọi người vội bật đèn pin soi khắp trong ngoài, những cột sáng đan vào nhau như lưới, nhưng chẳng thấy bóng dáng Joseph đâu.

Đột nhiên, trong lều của Joanna vọng ra những âm thanh hỗn loạn, có thứ gì đó đang nhảy thình thịch như đang cuống quýt muốn thoát ra ngoài.

Chẳng lẽ Joseph lại chui vào trong lều của Joanna? Mọi người chạy xúm cả lại. Bỗng “rầm!”, cái lều đổ chỏng gọng, tấm vải bạt trên mái lều căng phồng lên như bị thổi căng. Chốc lát sau, tấm vải bạt xẹp xuống, nhô lên một thứ giống như thân người.

“Cứu tôi với.” Tiếng Joseph rên rỉ.

Mọi người vội vàng vạch tấm vải bạt lên, vừa nhìn thấy “con người” trong đó, ai cũng giật mình kinh hãi.

Allen ngã ngồi xuống đất, làm dấu thánh liên tục.

Nằm dưới tấm bạt là một pho tượng to bằng người thật. Từ trong cái miệng cứng nhắc vẫn phát ra giọng nói giống hệt Joseph: “Cứu tôi với!”

Iverson soi đèn pin lên đầu bức tượng, thì thấy đó chính là khuôn mặt của Joseph.

Cả đoàn lại càng kinh hãi.

“Lời nguyền!” Allen mặt tái mét, ngã vật xuống đất.

❀ 4 ❀

Lúc đoàn khảo cổ vừa đến hạ trại ở đây, từng có một gã quái gở xuất hiện. Hắn mặc trang phục của thầy tu nhưng đầu lại quấn khăn trắng giống như tín đồ đạo Hồi, càng tức cười hơn nữa là trên cổ hắn lại lủng lẳng cây thánh giá.

“Các người quấy nhiễu thần Ganesh, sẽ bị biến thành nô lệ dưới trướng thần linh.”

Mọi người nghĩ hắn bị điên nên chẳng ai quan tâm.

“Thân thể các người sẽ bị biến thành tượng đá, phục dịch cho Khajuraho vĩnh viễn.”

Iverson dùng tay, đưa cho Joseph hai mươi rupi, bảo anh ta đuổi gã điên đi. Chuyện này ông đã gặp nhiều lần, dân bản địa thường ăn bận kỳ quặc đến quấy nhiễu đoàn khảo cổ, mục đích cũng chỉ là muốn xin xỏ ít tiền.

Quả nhiên, gã kia nhận tiền xong, chẳng nói chẳng rằng biến mất vào rừng.

Đoàn khảo cổ càng chẳng buồn bận tâm. Cho đến lúc này, tận mắt chứng kiến Joseph biến thành tượng đá, họ mới nhớ ra.

Lời nguyền đã ứng nghiệm!

Mọi người như đờ dại trong nỗi kinh hoàng khủng khiếp. Iverson cầm điện thoại lên, quay số gọi cho đồn cảnh sát địa phương, nhưng chỉ nghe thấy tiếng tạp âm rèn rẹt.

“Joanna đâu rồi?” Iverson cố gắng trấn tĩnh lại, hỏi.

Mọi người thất thần nhìn nhau. Ăn tối xong, cả đoàn ai về lều người nấy, Joanna cũng vậy.

“Á!” Có tiếng kêu rú của Joanna vang lên từ phía đền thờ.

Tất cả đều nghe thấy rõ rành rành, mặt ai nấy tái xanh tái mét, chân tay run lên cầm cập. Allen đã tỉnh lại, nhưng vừa nhìn thấy Joseph hóa tượng đá, lại hét lên ầm ĩ.

Iverson là trưởng đoàn, ông buộc mình phải trấn tĩnh lại. Ông nhanh chóng đưa ra một quyết định dứt khoát: sáu người lập tức trang bị đầy đủ, đi về phía phát ra tiếng kêu cứu của Joanna.

Không ai đồng tình, cũng không ai phản đối, các thành viên đờ đẫn đi chuẩn bị dụng cụ, dường như hồn vía đã bạt đi đâu mất.

Không còn thấy Joanna lên tiếng nữa. Bàn tay phải của pho tượng Joseph chỉ thắng về phía rừng sâu, cái miệng chu tròn như hình chữ o.

Huyết thống của dòng họ tiếp thêm lòng can đảm cho Iverson. Ông chỉ huy sáu người chia thành hai tốp, tiến vào rừng rậm.

❀ 5 ❀

Ngôi đền chi cách đó chừng năm chục mét, nhưng mọi người di chuyển hết sức thận trọng. Những cột sáng đèn pin lúc dài lúc ngắn do bị cây cối chặn lại khiến cho bầu không khí cũng nhuốm màu ma quái.

Iverson đi sau cùng, đây chính là nguyên tắc hành động của các đoàn khảo cổ: trong tình huống nguy hiểm nhất, trưởng đoàn sẽ đảm nhiệm vị trí nguy hiểm nhất. Ánh trăng kéo những cái bóng dài lê thê, như những hồn ma bám theo đoàn người.

Iverson thầm tính toán khoảng cách, còn chừng hai chục mét nữa mới có thể băng qua khu rừng chết tiệt này. Đến được đền thờ, hẳn là sự thật sẽ được phơi bày.

Lau mồ hôi vào lòng bàn tay, đi thêm vài bước, ông bỗng khựng lại, sống lưng lạnh toát.

Ông nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo phía sau.

Các thành viên vẫn đi đằng trước, Iverson gắng định thần, đang định gọi mọi người dừng lại, nhưng vừa mở miệng, một bàn tay lạnh toát đã bịt chặt miệng ông lại.

“Tại sao ông lại bỏ rơi tôi?”

Iverson trợn trừng mắt, con ngươi như muốn rớt khỏi tròng. Là giọng nói của Joseph.

“Ông đã muốn vứt lại tôi lâu rồi phải không?” Bàn tay Joseph siết mạnh thêm, cơn đau đớn và bản năng sinh tồn đã tiếp thêm sức mạnh cho Iverson, ông thúc mạnh khuỷu tay về phía sau.

Khuỷu tay đánh trúng bụng Joseph như thúc vào đá tảng. Iverson đau đến choáng váng, xương khuỷu tay như vỡ vụn.

Một cú đập mạnh vào sau gáy, Iverson thấy trước mắt tối sầm, ông ngã vật xuống. Joseph bật cười, giẫm mạnh lên lưng ông. Ông hét lên kêu cứu.

Nhưng không một ai ngoái đầu lại. Họ vẫn đi về phía đền thờ, cứng nhắc như Những cỗ máy bị điều khiển.

“Chúng ta đều được chọn làm sứ giả phục vụ cho Khajuraho, thân thể chúng ta sẽ ở trong đền thờ mãi mãi.” Joseph đá văng Iverson đi. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Iverson nhìn thấy một pho tượng đá đang từ từ đi về phía ông, những mảnh đá vụn rơi xuống lả tả.

Những người còn lại đã ra khỏi vạt rừng. Allen bỗng quay đầu lại, nhìn Iverson với ánh mắt thờ ơ.

Iverson nhìn Allen, nỗi kinh hoàng khiến trái tim ông như ngừng đập, thậm chí quên mất cả Joseph đang tiến tới.

Trên làn da tái nhợt của Allen đã xuất hiện vô số những vết nút rời rạc màu xanh xám, những tiếng lách cách vang lên không ngót như tiếng đá rạn. Những vết nứt nối liền với nhau, xoắn xuýt lấy nhau, lớp da sần lên những bọng mủ, căng phồng như quả nho, rồi theo nhau nổ vỡ, da bong ra từng mảng, rũ xuống lõng thõng. Lớp thịt bên trong vết thương ngả màu xám trắng như màu đá, đôi mắt bất động, vô hồn.

Allen đã biến thành một pho tượng đá.

Miệng Allen đã hoá đá, không thể há ra được, nhưng vẫn nói rất rõ ràng: “Đội trưởng, chúng tôi không đợi ông nữa.”

“Ông không phải là lựa chọn của Khajuraho.” Joseph cũng bò lại Iverson, đi theo cả đoàn ra khỏi vạt rừng, tiến về phía đền thờ.

Qua kẽ hở của những thân cây, Iverson đã lờ mờ trông thấy Joanna lõa thể nằm ngang trước tượng thần Ganesh.

Iverson cố gắng đứng dậy, nhưng xương cốt đau đớn rã rời khiến ông không thể nhúc nhích. Ông lấy điện thoại ra, điên cuồng bấm số, nhưng đáp lại ông chỉ có những tiếng rèn rẹt.

“Chúng con nguyện phụng sự thần linh suốt đời, kính dâng những vật tế này lên thần linh, xin hãy ban cho con sự bất tử.” Gã điên ăn mặc cổ quái hôm trước đi ra khỏi đền, trong tay cầm cây gậy đầu rắn.

Những thành viên đã bị biến thành người đá quỳ sụp dưới đất, lặp lại lời gã.

Gã điên gõ cây gậy rắn lên trán Joanna, rì rầm tụng niệm một tràng những âm tiết kỳ dị. Joanna lờ đờ đứng dậy, làn da trắng sứ phơi trần dưới ánh trăng, chầm chậm đi về phía thần Ganesh.

Gã bỗng lên giọng, toàn thân Joanna rung lên, da thịt nhấp nhô như sóng. Cô hôn lên vòi thần Ganesh, rồi thè lưỡi ra liếm, bất chấp bụi bặm bám dày.

Cho đến khi cái vòi dài ngoẵng của thần Ganesh được liếm sạch bóng, lộ chất đá màu đỏ sẫm, gã thổ dân bỗng khua cây gậy lên không, vặn vẹo thân mình, làm thành những tư thế kỳ dị khó tưởng tượng mà không ai tin rằng loài người có thể làm nổi. Những pho tượng cũng bắt chước gã, làm ra động tác tương tự. Tiếng nứt gãy vang lên liên tiếp, từng khúc cơ thể gãy rời, rơi xuống đất, cát bụi bay lên mù mịt.

Cái đầu của Allen lăn lông lốc cho đến khi va phải bậc thềm thì dừng lại, đôi mắt đá xám nhỏ nhìn xuyên qua rừng rậm, lạnh lẽo chiếu vào Iverson.

Joanna ôm lấy thần Ganesh, cơ thể uốn éo cuồng dại. Gã thổ dân giơ cây gậy rắn lên, đập vào các mảnh hình hài rời rạc, khiến các phần cơ thể bằng đá nát vụn.

Hắn vốc lấy một vốc đá vụn, rắc lên mái tóc dài màu vàng kim của Joanna. Joanna đưa hai tay hứng lấy mạt đá, dốc vào miệng nuốt chửng.

“Cơ thể ngươi đã được thần linh lựa chọn.” Gã thổ dân giơ cao cây gậy rắn, gõ vào trán Joanna. Một làn khói đen lờ mờ bốc ra, chui vào trong mũi cô.

Iverson cào bới điên cuồng xuống lớp đất ẩm ướt, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra được bất cứ âm thanh nào.

Gã thổ dân biến mất trong đền thờ, Joanna lại ngất lịm lần nữa. Phía đằng Đông, bầu trời đã sáng bạch. Một tia nắng lách qua dãy núi phía xa xăm. Chẳng mấy chốc, ngôi đền Khajuraho âm u đã được bao trùm trong lớp tơ vàng óng ả.

Iverson gắng gượng bò dậy, loạng choạng tiến về phía đền thờ. Ông phát hiện ra những bức tượng đá trên toà sen của thần Ganesh đã thay đổi hoàn toàn, biến thành bộ mặt của các thành viên trong đoàn khảo cổ. Khuôn mặt nào cũng tràn đầy thống khổ, dường như có thể nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết vọng ra từ những cái miệng đang há hốc.

Ông đếm thấy tất cả có tám cái, chỉ có một bức tượng là chưa thay đổi. Ông hoảng loạn sờ lên mặt mình. Chẳng lẽ rồi cũng đến lúc ông phải biến thành pho tượng đá dưới toà sen của thần Đầu Voi?

Joanna tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh, chợt phát giác ra mình hoàn toàn loã lồ, cô ôm ngực sợ hãi kêu lên: “Chuyện gì thế này?”

❀ 6 ❀

Kể xong câu chuyện kỳ quái này, Iverson cúi gục đầu, ngồi lặng đi. Nguyệt Bính rót cho ông chút whisky, ông mới thở dốc, gắng gượng trấn tĩnh lại.

“Tôi muốn báo cảnh sát, nhưng điện thoại không tài nào kết nối được. Hơn nữa, sẽ chẳng ai chịu tin lời tôi nói.” Iverson sục hai bàn tay vào mái tóc, vò mạnh. “Sau khi Joanna tỉnh lại, cô ấy mất hết trí nhớ, cứ luôn miệng lặp đi lặp lại một câu: “Tôi là Hemvati”. Tôi không biết phải làm sao, đành phải đưa cô ấy vào nhà thương điên.

Nguyệt Bính đứng dậy, xốc lại ba lô: “Cảm ơn ông đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất thú vị.”

Iverson gượng cười lắc đầu, lại dốc thêm mấy ngụm whisky, khuôn mặt trắng bệch đã đỏ gay: “Tôi đã biết sẽ chẳng ai tin tôi đâu. tôi cho anh xem cái này, có lẽ anh sẽ hiểu.”

Nguyệt Bính ngồi xuống, tay lần lấy một cây đinh gỗ đào.

Iverson chống hai tay lên đầu gối, chậm chạp đứng dậy, từ cơ thể ông vọng ra những tiếng trèo trẹo liên hồi. Ông cởi cúc áo: “Anh tự xem đi!”

Nguyệt Bính cảnh giác lùi về phía sau một bước. Trong ánh đèn lờ mờ, cơ thể Iverson từ ngực trở xuống phủ kín từng lớp đá như vảy rắn.

Iverson gõ lên đám vảy đá: “Từ hôm đó, tôi đã biến thành thế này. Đúng như anh đang nhìn thấy, tôi sắp bị biến thành người đá rồi. Bởi vậy, tôi chỉ có thể ở lại đây để tìm cho bằng được bí mật của ngôi đền, có lẽ sẽ phá giải được lời nguyền.”

Nguyệt Bính đã từng chứng kiến vô số chuyện kỳ quặc khó tin, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được lại có người mọc đầy vảy đá trên mình, nên thoạt tiên, vẫn nghi ngờ Iverson bị mắc chứng bệnh da liễu lạ lùng nào đó.

“Anh có thể lại gần xem cho rõ.” Iverson cởi hẳn chiếc áo, quay người lại.

Nguyệt Bính bước lại gần, nheo mắt quan sát. Những mảng vảy đá đều có dạng nửa trong suốt, to cỡ bàn tay, kết chặt với nhau, thoạt nhìn giống như khoác lên mình lớp áo giáp bằng ngọc. Nhìn kỹ còn loáng thoáng trông thấy mạch máu phập phồng bên dưới mảng vảy.

“Giờ thì anh đã tin chưa?” Iverson giật mạnh lấy một mảng vảy, đưa cho Nguyệt Bính.

Nguyệt Bính nhăn mặt nhưng vẫn cầm lấy, nhấc thử trên tay rồi soi dưới ánh đèn, thấy mảng vảy nhẵn bóng trông như có gợn sóng chuyển động bên trong.

“Đá thạch anh?”

Máu ứa ra từ chỗ mảng vảy vừa bị giật đứt, hoà vào với nhau, rồi lại nhanh chóng mọc lên một vảy đá mới. Iverson vỗ vào lớp vảy đá, giễu cợt: “Đây là loại ngọc cực quý của Ấn Độ - đá aventurine, nếu không bị hoá thành đá, chắc chắn tôi sẽ trở thành tỷ phú nhờ thứ này. Đúng là tự mình mọc ra cả một kho báu.”

“Thế thì tôi cứ đợi đến khi ông biến thành một cục ngọc rồi mang ông đi bán sẽ hời to, phải không?” Nguyệt Bính chau mày. “Nhưng tôi thích có bạn hơn là có tiền. Tôi phải làm sao để giúp ông?”

“Tôi cũng không biết, có lẽ liên quan đến cái này.” Iverson có vẻ cảm động trước lời nói của Nguyệt Bính. Ông ta ngẫm nghĩ một lát rồi lấy ra cuốn sổ tay. “Anh hãy đọc đi.”

Nguyệt Bính lật giở sổ, bên trong là Những dòng chữ viết tay rất đẹp theo phong cách hoa mỹ của quý tộc Anh, chép về nguồn gốc của đền thờ thần tình ái Khajuraho.

❀ 7 ❀

Sau thế kỷ 7, phía bắc Ấn Độ bị nhiều đế quốc xâu xé tranh giành, trong đó có một thế lực quan trọng là người Rajput, đây là vương tộc phong kiến được hình thành qua quá trình dung hợp lâu dài giữa người Aryan xâm lược Ấn Độ và người dân bản địa. Họ tin thờ Ấn Độ giáo, sùng chuộng tự do, rất dũng cảm thiện chiến, nhưng nội bộ không đoàn kết, các gia tộc xung đột, đấu đá triền miên.

Vào thế kỷ 9, một nhánh người Rajput, cũng chính là gia tộc do vua Chandravarman lãnh đạo, đã thành lập nên vương triều Chandra, kinh đô của vương quốc được đặt ở Khajuraho.

Vốn dĩ đô thành của vương triều này không có tên, nhưng do có hai cây khajur (tức cây chà là) màu vàng kim tươi tốt bao trùm lấy cổng thành, nên được đặt tên là Khajuraho.

Tương truyền, mẫu thân của Chandravarman khi mười tuổi đã nổi tiếng khắp vùng nhờ nhan sắc rực rỡ. Nhưng thật đáng tiếc, chồng bà lại nhận được lệnh xuất chinh vào đúng ngày cử hành hôn lễ, rồi không bao trở về nữa, để lại người vợ goá tuổi còn rất trẻ. Một đêm hè, bà nóng nực không ngủ được, cảm thấy bứt rứt khó chịu, liền xuống hồ sen tắm.

Trăng sáng sao thưa, nước hồ lóng lánh, thân hình kiều diễm tuyệt vời của bà đã mê hoặc thần Mặt Trăng Chandrama. Thần liền hạ phàm xuống dương gian, ôm chặt lấy bà. Hai người quấn quýt bên nhau suốt một đêm, cho đến khi bình minh sắp ló rạng, thần Mặt Trăng đành phải đi. Bà quyến luyến không nỡ lìa xa, thần Mặt Trăng liền nói: “Xin đừng trách móc, hỡi người đẹp yêu kiều. Hãy vui lên, vì cái thai trong bụng nàng sẽ là một quốc vương mạnh mẽ vô song, thống trị thế gian, dòng dõi thịnh vượng đời đời.

“Nhưng thiếp không chồng mà chửa, thì còn đâu danh dự nữa?”

“Nàng đừng sợ con trai nàng sẽ trở thành quốc vương vào năm 16 tuổi và sẽ rửa sạch những nỗi nhục nhằn cho nàng” Nói xong, thần Mặt Trăng biến mất.

Khi con trai chào đời thần Mặt Trăng mời chư thần khắp nơi đến chúc mừng, đồng thời đặt tên cho đứa bé mới chào đời là Chandravarman. Đúng như lời tiên đoán, Chandravarman là một chàng trai quả cảm quyết đoán, tràn trề sức mạnh. Năm mười sáu tuổi, ông đánh chết một con hổ và một con sư tử hung dữ thuận lợi lên ngôi quốc vương.

Ông xây cho mẫu thân tám mươi lăm ngôi chùa, chạm khắc rất nhiều cảnh tượng nam nữ giao hoan. Ấn Độ giáo cho rằng, có bốn con đường dẫn đến giải thoát, đó là trách nhiệm, tiền tài, yoga và tình dục. Những bức tượng này được dùng để giúp người ta đạt đến giải thoát, Chandravarman đã dùng cách này để cứu vãn danh dự cho mẫu thân.

Khép cuốn sổ lại, Nguyệt Bính nghĩ ngợi một lúc: “Truyền thuyết này có vẻ như không có mấy liên quan đến câu chuyện mà ông gặp phải. Ổng còn có chuyện gì chưa kể với tôi phải không?”

Ánh mắt Iverson lộ vẻ tán thưởng: “Anh thông minh lắm. Ngay từ khi nhìn thấy anh, tôi đã nhận thấy anh khác hẳn mọi người và rất đáng tin cậy. Tôi đã phát hiện ra bí mật của ngôi đền. Nếu công bố bí mật này, sẽ gây chấn động toàn thế giới và tôi sẽ được lưu danh trong giới khảo cổ.”

Sau đó, Iverson kể cho Nguyệt Bính nghe câu chuyện tiếp theo.

❀ 8 ❀

Iverson cố ghìm cơn khiếp đảm, run cầm cập nhích lại gần Joanna, lay gọi cô dậy. Nhưng Joanna vẫn chìm trong hôn mê. Ông thất vọng, ngồi bệt dưới chân tượng thần Ganesh. Joanna nằm trước mặt ông, hoàn toàn khoả thân, cơ thể cô tuyệt đẹp, nhưng ông hoàn toàn không một chút cảm giác.

“Hề hề!” Một tiếng cười vang lên ngay sau lưng, rồi một bàn tay lạnh toát sờ vào thắt lưng ông, sau đó lập tức rụt về.

Ông vội chúi người về phía trước để tránh né theo phản xạ, nhưng cổ chân lại bị chụp lấy khiến ông chới với, ngã sấp lên người Joanna. Cảm giác mềm mại, êm ái chợt đánh thức phần bản năng trong ông...

“Chàng đã quay lại tìm ta rồi đấy ư?” Hàng mi hung hung của Joanna run rẩy mở ra, đôi mắt xanh thẫm thăm thẳm như lòng biển, nhìn Iverson đăm đăm.

Iverson thở dốc. Joanna lập tức quấn chặt lấy ông như con bạch tuộc. Có một thứ gì đó nổ bùng trong lồng ngực, lấn át hoàn toàn lý trí của Iverson. Trong đầu ông vụt qua những tư thế giao hoan của vô số pho tượng trong đền thờ.

“Chandrama, ta đợi chàng đã rất lâu rồi, cuối cùng thì chàng cũng quay trở lại.” Hơi thở của Joanna phả bên tai Iverson.

Câu nói ấy chẳng khác nào luồng điện chạy ngang người, Iverson vội vàng giãy ra, lùi về phía sau, đầu va trúng chiếc vòi của thần Ganesh. Trong cơn choáng váng, ông nhìn thấy Joanna đứng lên, mỉm cười nhìn ông, hỏi: “Chandrama, chàng nói chàng yêu Hemvati, nhưng tại sao lại trốn tránh ta? Chẳng lẽ vì ta không còn kiều diễm như xưa?”

Tiếng cười lại vang lên bên tai. Trong cơn hoảng loạn, Iverson vẫn nhìn thấy rõ ràng, những bức tượng mang hình hài của các thành viên trong đoàn khảo cố đang mở to đôi mắt hau háu ngắm nhìn Joanna, bật lên tiếng cười dâm đãng.

Từ chỗ toà sen của thần Đầu Voi vọng lên những tiếng kẽo kẹt. Cái vòi đã được Joanna liếm sạch tinh đang ngóc lên không trung, thần Đầu Voi xoay ngược chiều kim đồng đồ, quay cái mặt voi đi, lộ ra một cái hố hình chữ nhật bên dưới toà sen.

Dưới đó, có hai vật thể hình người bị bó chặt trong những miếng ngọc nằm song song với nhau, trông như hai con nhộng tằm khổng lồ.

Joanna nhìn chằm chằm vào cái hố, đôi mắt đang vô hồn bỗng trở nên sợ hãi, cô bưng mặt kêu lên: “Chandrama, chàng chết rồi ư? Chàng đã chết ngay bên cạnh ta ư?”

Iverson gần như ngừng thở, hai mắt trợn trừng khi thấy Joanna điên cuồng nhảy xuống hố, ôm lấy một con nhộng ngọc gào khóc thảm thiết. Tiếng khóc yếu dần, rồi cô lại ngất lịm đi lần nữa. Pho tượng thần Ganesh lại kêu lên cọt kẹt và bắt đầu quay trở lại, Iverson mới giật mình choàng tỉnh, vội vàng kéo cô ra khỏi hố. Toà sen khép chặt lại như cũ, bụi đất bốc lên mù mịt khiến Iverson ho sặc sụa.

Các bức tượng mang hình hài các thành viên trong đoàn khảo cổ đều ngẩng đầu lên, như muốn vùng thoát ra ngoài, chỗ nối giữa cổ và toà sen nứt ra một đường. Đúng lúc này, dường như tất cả các pho tượng trong đền thờ đều sống lại, gào thét như những linh hồn bị cầm từ, giãy giụa trong đau đớn vật vã như muốt đào thoát khỏi sự trói buộc của bức tường.

Cho đến khi chiếc vòi của thần Ganesh quay trở về vị trí cũ, tất cả các bức tượng mới yên lặng và bất động trở lại.

Iverson rùng mình sợ hãi. Ông đã nhận ra một sự thực khủng khiếp. Lẽ nào những bức tượng sống động như thật ở đây đều là do người sống biến thành? Và ngôi đền này đã giam cầm linh hồn của họ?

Mọi thứ lại trở nên im ắng, cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, nhưng bên tai ông vẫn như văng vẳng tiếng kêu la thảm thiết của linh hồn. Ông không chịu đựng nổi nữa, bò dậy định chạy đi thì lại ngã nhào. Ông phát hiện ra đôi chân mình nặng trịch, cứng đờ, lạnh toát.

❀ 9 ❀

“Joanna bị oan hồn nhập xác?” Nguyệt Bính gãi mũi, đi đi lại lại trong lều. “Hemvati là ai?”

“Mẹ của Chandravarman.” Iverson uể oải đáp, mí mắt cụp xuống, trên da hằn lên một vệt đen rất mảnh. “Tự dưng tôi thấy buồn ngủ quá.”

Nguyệt Bính sững sờ nhìn Iverson đang từ từ biến thành một con nhộng ngọc. Nguyệt Bính cứ ngồi thế hồi lâu, bất động như đá, rồi cuối cùng lẳng lặng đứng dậy, xốc ba lô trên vai chạy ra ngoài.

Ngước nhìn bầu trời đầy sao, Nguyệt Bính hít vào một hơi thật sâu. Vô số hình ảnh lạ lẫm chạy qua trước mắt: bức tranh Joanna vẽ trong nhà thương điên giống hệt như những bức tượng trong đền thờ. thần Ganesh với cái vòi dài ngoẵng, khuôn mặt các thành viên trong đoàn khảo cổ dưới toà sen và Iverson biến thành nhộng ngọc ở trong lều.

Đây có lẽ là trải nghiệm kỳ lạ nhất của Nguyệt Bính tại Ấn Độ. Giữa khu lều và đền thờ Khajuraho chỉ có một quãng rừng rộng vài chục mét, mà cứ như dằng dặc.

Bị trí tò mò thôi thúc, Nguyệt Bính vẫn quyết định đến đó. Vì khi chạm phải pho tượng giống hệt như Joanna dưới toà sen của thần Ganesh, bức tượng cuối cùng đã biến thành hình dáng của Nguyệt Bính.

Xuyên qua rừng cây rậm rạp, Nguyệt Bính lại tới phía trước đền thờ. Cửa đền mở toang như cái miệng dã thú khổng lồ, toát ra vẻ lạnh lẽo u tịch. Trong đêm tối, dường như các bức tượng trên tường đang sống lại, vùng vẫy giằng ra khỏi bức tường, nhào về phía Nguyệt Bính.

Nguyệt Bính đi đến trước pho tượng thần Ganesh. Khuôn mặt của bảy thành viên đoàn khảo cổ và Nguyệt Bính dàn hàng trên toà sen, vẫn giống hệt như ban ngày. Thần Ganesh kiêu hãnh vươn dài cái vòi voi to tướng đỏ sẫm, hệt như rijul của đàn ông.

Nguyệt Bính đeo găng tay, vặn cái vòi voi. Dưới toà sen phát ra tiếng cọt kẹt nặng nề.

“A” Nguyệt Bính nhảy lùi về phía sau ba bốn mét, cho đến khi cái bệ xoay hẳn đi, lộ ra hố đất ẩm ướt. Đứng cách một đoạn, không thể nhìn thấy thứ gì bên dưới, chỉ nghe thấy những âm thanh kỳ quái vọng ra từ trong hố. Dưới ánh trăng, Nguyệt Bính nhìn thấy một bàn tay vươn lên, cố bám lấy mép hố bò ra ngoài. Khi cái đầu “người” nhô hẳn lên trên, Nguyệt Bính bỗng sững sờ.

Dưới bộ tóc dính bết bùn và cỏ dại là khuôn mặt rữa nát ướt đẫm, mắt, mũi, miệng chỉ còn là những cái hốc đen ngòm nham nhở. Thế nhưng đường nét khuôn mặt trông vẫn vô cùng quen thuộc, chính là người mới vừa nãy còn kể câu chuyện về đền thờ.

Iverson!

“Anh đã tới. Nếu không có anh, sẽ không thể tập hợp được tám bộ chúng, ta và Hemvati cũng không thể tái sinh. Chúng ta đã chờ đợi cả nghìn năm rồi, cuối cùng thì cũng đợi được.” Từ trong bóng tối đền thờ bước ra một gã thổ dân tay cầm gậy rắn, ăn mặc kỳ quặc, đeo mặt nạ bằng đồng đen. “Ta là Chandrama.”

“Thần Mặt Trăng?”

“Hừm! Đó chỉ là lời bịa đặt của Chandravarman để che giấu chân tướng cho chuyện tình giữa ta và Hemvati mà thôi.” Chandrama hằn học liếc về phía cái thây ma thối rữa của Iverson, rồi giơ gậy rắn gõ vào sau gáy thần Ganesh. “Là người cuối cùng của tám bộ chúng, Atula, ngươi có quyền được biết tất thảy.”

Thần Ganesh thình lình nhấc chân trái lên, giẫm thẳng xuống bệ. Mặt đất rung chuyển, cơn chấn động truyền lên những vách tường, khiến cho những pho tượng cứ như sống dậy.

“Huỳnh!” Một tiếng động lớn vang lên, những bức tường đền thờ như một màn hình ti vi cỡ bự, tất cả những pho tượng bắt đầu biểu diễn một bộ phim sống động về Ấn Độ cổ đại.

Nguyệt Bính lần sờ lấy một thứ từ trong ba lô, kín đáo rắc lên toà sen của thần Ganesh, sau đó làm bộ kinh hoàng, trợn tròn mắt theo dõi câu chuyện cả nghìn năm trước do các bức tượng đang phô diễn.

❀ 10 ❀

Những người đàn bà múc nước mặc bộ sari xấu xí quấn quanh cơ thể phì nộn, trầy trật xách nước đổ vào cái ang trước cửa nhà. Lũ trẻ còm cõi chạy nhong nhong trên con phố nghèo nàn, nô đùa ầm ĩ, những dẻ xương sườn nhô cao như muốn chọc thủng bộ da võ vàng. Vài thợ săn xách theo thú rùng, dao săn và cung tên đi nghênh ngang trên đường, đắc ý đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của đám phụ nữ.

Là tầng lớp Vaishya xếp thứ ba trong bốn giai cấp lớn ở Ấn Độ, đám thợ săn đương nhiên cảm thấy hãnh diện trước sự thán phục của đám tầng lớp tiện dân Shudra.

Yamha tay xách vò rượu, lảo đảo bước đi, chỉ có rượu mới giúp gã tạm quên cơn đau đớn bỏng rát do đòn roi để lại trên lưng. Gã căm hận trừng mắt nhìn cánh cổng lớn khép chặt của phủ Chandrama, thầy tư tế của đẳng cấp Brahmana. Dấu ấn hình răng chó tượng trưng cho đẳng cấp Shudra vừa mới in còn bỏng rát trên cổ.

“Chỉ vì quá chén quên chuẩn bị ngũ cốc tế thần linh mà giáng ta làm Shudra. Mối nhục này ta phải trả cho bằng được!” Yamha giơ cao vò rượu, dốc nốt những giọt cuối cùng vào miệng, giật dò bước đi. “Ta sẽ báo thù!”

Đoàn quân đang chầm chậm tiến về hoàng cung. Yamha đã say bí tỉ, nằm ngủ ngáy khò khò giữa đường, chắn ngang đường hành quân.

“Một kẻ tiện dân Shudra mà dám cản đường quân triều đình! Thiến nó đi, rồi đưa vào hoàng cung hầu hạ cho Chandravarman vĩ đại.” Viên tướng quân quất roi lạnh lùng ra lệnh.

Mấy binh sĩ nhận lệnh, xốc nách Yamha lôi đi.

Lúc này, Chandravarman và mẫu thân Hemvati đứng trên vương thành, nhìn về thành phố phồn hoa.

“Con hãy đối xử tốt với những người Shudra, vì họ là người cung cấp tất cả thức ăn và vật dụng cho chúng ta.” Hemvati ba mươi hai tuổi vẫn xinh đẹp tuyệt trần, cảm khái thở dài. “Năm ta mười sáu tuổi, gặp gỡ thần Mặt Trăng mà mang thai con, nhưng phải chịu điều tiếng không trong sạch, bị gia tộc sỉ nhục, giam lỏng ta ở sau nhà, không cho cơm ăn nước uống, muốn ta chết đói. May nhờ một người Shudra thân tín ngày ngày mang cơm nước bỏ qua lỗ tường cho ta, tính mạng của mẹ con ta mới giữ được.”

“Con xin vâng lời mẫu hậu.” Chandravarman đáp. Đúng lúc ấy, nhà vua trông thấy binh lính lôi gã say vào phòng hành hình. “Mẫu hậu vừa dạy con nên đối xử tốt với người Shudra, giờ có một người sắp bị tịnh thân đưa vào hoàng cung, đây chính là ý trời. Con sẽ giữ lấy món quà thần linh ban cho, để hắn làm người hầu của con.”

“Được lắm.” Hemvati gật đầu. “Ta hơi mệt, lễ tế thần linh của đại tư tế Chandrama ngày mai, ta không đi được. Con hãy mang viên xá lợi này đến đó trước khi trời tối.”

Trở về cung điện, Hemvati ngâm mình trong bồn tắm gỗ rắc đầy hoa mạn đà la. Bà hiểu rõ, thầy tư tế Chandrama thông minh ắt sẽ hiểu ra ẩn ý của viên xá lợi, đi qua đường hầm bí mật tới chỗ hẹn gặp bà.

“Không thể cứ tiếp tục như thế này được.” Hemvati nằm bên cạnh người tình, trăn trở. “Nếu để con trai ta biết, chúng ta sẽ phải chết.”

“Đã vậy, tại sao nàng lại đưa cho ta viên xá lợi, hẹn gặp nhau lúc nửa đêm?” người đàn ông thản nhiên vờn nghịch mái tóc óng ả của Hemvati. “Nó sẽ không thể biết được. Chuyện này đã giấu được mười sáu năm rồi, chẳng phải vẫn vô sự đấy ư? Huống hồ, ta một tay đưa nó lên ngôi vua, điều này đã đủ bù đắp cho việc ta và nàng đầu độc gã chồng già của nàng năm ấy.”

“Nhưng càng ngày ta càng sợ hãi, giờ ta không còn dám nhìn thẳng vào mắt nó nữa. Ta thật sự lo sợ tới một ngày.. ”

“Truyền thuyết nó là con của thần Mặt Trăng do ta bịa ra , nhưng đến giờ thì dân chúng đều tin như vậy, nó không thể dễ dàng từ bỏ niềm vinh dự chí cao vô thượng, nếu không, vương vị coi như cũng mất. Cho nên, cho dù nó có biết, cũng sẽ chọn cách im lặng thôi. Huống hồ kẻ hạ độc năm xưa đã bị ta giáng làm Shudra tống cổ đi rồi. Chẳng ai lại đi tin lời của một kẻ tiện dân, hắn dám buông lời xằng bậy, sẽ lập tức bị giết chết vì tội phỉ báng nhà vua.”

“Sao chàng không giết chết hắn luôn đi?”

Người Vaishya trong nhà đại tế tư đều có cơ hội được thoát chết một lần. Hắn nghiện rượu, khi uống say sẽ càng dễ làm điều xằng bậy, sớm muộn gì cũng bị giết chết thôi.”

“Thế thì tốt. Trời sắp sáng rồi, chàng mau về đi, còn chuẩn bị làm lễ tế thần Nông.”

Người đàn ông ung dung mặc áo quần, hôn lên trán Hemvati rồi chui vào tủ quần áo, lẻn theo đường hầm bí mật ra ngoài.

Bình minh bừng rạng trên vương thành, các thầy tư tế đã xếp hàng ngũ chỉnh tề, quốc vương Chandravarman đi trên đầu, kính cẩn làm lễ tế thần Nông.

Đại tư tế Chandrama đúng giữa đàn tế, những người tuỳ tùng của ông ta được gọi là tám bộ chúng, chia làm hai hàng tả hữu, nghênh đón nhà vua tới.

Dưới ánh mặt trời sớm mai, dáng vẻ cao lớn, cường tráng của đại tư tế được nhuộm lên một sắc màu thần thánh. Chandravarman không khỏi kính sợ trong lòng. Sau khi lễ tế thần kết thúc, Chandravarman cung kính lắng nghe lời giáo huấn của đại tư tế, cho đến khi mặt trời lặn mới trở về vương thành.

Về đến cung điện, Chandravarman ăn vài múi mít, thấy ngon miệng bèn sai tuỳ từng mang đến cho mẫu thân. Sực nhớ ra một chuyện, ông lại gọi tuỳ tùng đến căn dặn vài câu.

❀ 12 ❀

Chi sau một năm, Chandravarman thống lĩnh đội quân dũng mãnh đánh Nam dẹp Bắc, từng bước thống nhất đất nước Ấn Độ, chỉ còn lại vài nước nhờ dựa vào địa thế hiểm trở vẫn ngoan cường chống cự, nhưng khó lòng cầm cự được bao lâu nữa. Quốc lực ngày càng phồn thịnh, nhưng có một chuyện khiến ông buồn phiền mãi không yên.

“Mẫu hậu, con muốn xây tám mươi lăm ngôi đền xung quanh vương thành.” Chandravarman bước vào tẩm cung của mẫu thân Hemvati, lên tiếng.

Hemvati thoáng giật mình: “Xây dựng đền thờ tuy là việc nên làm, nhưng những tám mươi lăm ngôi đền sẽ khiến cho quốc khố kiệt quệ. Ngay cả vua Asoka thần thánh cũng vì xây tám vạn bốn nghìn tòa tháp mà khiến cho vương triều Maurya bị huỷ diệt.”

“Mẫu thân, con muốn xây dựng đền để chính danh cho người,” Chandravarman kiên quyết, “cũng là để chính danh cho con.”

Hemvati thở dài. Bà biết, con trai vẫn luôn canh cánh trong lòng về thân thế của mình. Tuy truyền thuyết “con trai của thần Mặt Trăng” đã ăn sâu vào lòng dân, nhưng vẫn khó tránh được điều tiếng.

“Khi tòa bảo tháp đầu tiên được hoàn thành, mẫu thân nhất định phải đến tận nơi chứng kiến công trình của con, được không?” Chandravarman ngẩng đầu nhìn mẫu thân, khẩn cầu.

Hemvati bỗng thấy lòng mình đau nhói. Bà nhìn đăm đăm vào khuôn mặt cương nghị của con trai, gật đầu.

Tại nơi xây đền, binh lính phong tỏa tầng tầng lớp lớp, ngoài quốc vương, quan giám sát và nô lệ xây đền, không một ai được phép đặt chân vào công trường. Xuyên qua vạt rừng, chỉ lờ mờ thấy được vẻ uy nghi của đền thờ mỗi ngày một vươn cao. Thời gian chầm chậm trôi đi. Ngôi đền Khajuraho dần dần thành hình mà tất cả mọi người đều không hề hay biết nhà vua xây ngôi đền này để làm gì.

Khi Hemvati bốn mươi hai tuổi, ngôi đền đã được xây xong. Vào ngày khánh thành, bà lên đường đến đền thờ Khajuraho. Từ xa, bà trông thấy con trai oai nghiêm cưỡi ngựa đi đầu đoàn quân. Cuối đoàn là đại tư tế Chandrama và tám bộ chúng. Đoàn người kèn rong trống mở, nghi trượng rợp trời, vô cùng oai vệ.

Khi đến gần đền thờ, từ xa đã thấy đám nô lệ bò rạp dưới đất, đen kịt một vùng trông như đàn kiến khổng lồ.

“Lùi lại năm dặm!” Chandravarman xua tay về phía cánh quân ra lệnh. Đây là điều bình thường, vì khi đại tư tế làm lễ tế thần linh, không cho phép sát khí xuất hiện.

Xuống xe, Hemvati không nhìn đại tư tế, bước thẳng về phía đài tế. Quốc vương Chandravarman đã đúng sẵn trên đài tế, tay giơ cao tiếp nhận lễ bái kiến của hai người. Sau đó, Hemvati và đại tư tế bước vào miếu thờ hùng vĩ vừa mới khánh thành. Vừa bước chân tới trước miếu thờ, nhìn thấy những pho tượng sống động chạm khắc trên tường, cả hai người đều chết sũng.

Những cảnh tượng giao hoan sống động như thật chạy dài trên tường như một màn hoan lạc triền miên không dứt.

“Đã mười năm rồi, hai người lén lút hẹn gặp nhau tổng cộng tám trăm bốn mươi bảy lần, lần nào ta cũng cho vẽ lại, để nô lệ khắc lên tường.” Chandravarman lạnh lùng nói. “Có biết ta căm phẫn nhất là điều gì không? Đó là bà ở trong vương cung do chính ta xây dựng cho bà, nhưng lại vụng trộm với người ngoài. Đây chính là nỗi nhục nhã lớn nhất với ta.”

“Sao... sao nhà vua biết được?” Hemvati kinh ngạc, run rẩy hỏi lại.

“Nhờ tôi!” Một người từ trong đền bước ra, dấu ấn răng chó in hằn trên cổ. “Năm đó tôi giả vờ say rượu chặn đường quan quân triều đình chính là để bị bắt đưa vào cung, có cơ hội tiếp cận quốc vương, tiết lộ điều bí mật.”

“Yamha, tên phản phúc!” Đại tư tế trợn mắt quát lớn.

❀ 13 ❀

“Phản phúc ư?” Yamha cũng trừng mắt nhìn lại. “Năm đó ông thèm muốn nhan sắc của Hemvati, sai ta hạ độc giết chết chồng bà ấy. Ta đã giữ bí mật giúp ông mười sáu năm trời, vậy mà lại bị ông giáng làm nô lệ đuổi khỏi nhà. Ông còn dám nói ta là kẻ phản phúc?”

“Tất cả mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa.” Chandravarman đau đớn nhìn đám nô lệ đang quỳ mọp tít đằng xa. “Ta nhẫn nhịn nỗi uất ức nhục nhã suốt bao nhiêu năm trời, chính là vì ngày hôm nay. Hai người sẽ nhận được sự trừng phạt xứng đáng! Yên tâm đi, vì danh dự của ta, ta sẽ giữ bí mật.”

“Tam bộ chúng! Hãy bảo vệ ta!” Đại tư tế hốt hoảng lùi lại, thét gọi tám tuỳ từng thân tín. Tam người lập tức lao lại, vây quanh bảo vệ đại tư tế. Còn bên cạnh Chandravarman chỉ có người nô lệ Yamha.

“Chúng ta đã sai rồi, đừng nên tiếp tục sai lầm nữa!” Ặc Hemvati giữ lấy tay áo của đại tư tế, đau đớn nói. “Không được làm hại con trai của chúng ta!”

“Ta biết ông là cha ta.” Chandravarman mỉm cười. “Ông cho ta một vương quốc, nhưng lại bắt ta phải cõng trên lưng nỗi nhục nhã cả đời.”

Đại tư tế thẳng tay xô Hamvati ra, chỉ vào Chandravarman quát: “Giết hắn cho ta!”

“Sột!” Một mũi dao nhọn hoắt thò ra trước ngực đại tư tế. Ông ta bàng hoàng, loạng choạng, kinh ngạc quay đầu lại: “ Atula, ngươi...”

“Quốc vương hứa sẽ ban cho chúng ta đẳng cấp Brahmana, tôn quý gấp vạn lần làm kẻ hầu hạ cho ông.” Atula xoay mạnh chuôi dao.

Cơn đau đớn khủng khiếp khiến đại tư tế ngã gục. Atula vẫn chưa buông tha, giơ chân đạp mạnh vào vết thương. Kinnara vốn rất mực trung thành với đại tư tế vừa định rút dao bảo vệ chủ nhân, đã bị Gandharva vung đao chém đứt đầu, máu phun như suối.

Hemvati quỳ mọp xuống, bò đến bên chân con trai, ôm lấy chân con: “Mẹ sai rồi, hãy tha thứ cho chúng ta, hãy tha mạng cho cha con.”

“Ta sẽ tha thứ.” Chandravarman chỉ vào bức tượng thần Ganesh sừng sững trước cửa đền. “Nhưng các người sẽ phải ở lại đây canh giữ ngôi đền, đời đời kiếp kiếp.”

Nói đoạn, ông dứt khoát xua tay rồi quay mặt đi. Bảy người còn lại trong tám bộ chúng lập tức lấy móc sắt, dao kéo ra, khoét xẻo mắt, mũi, tai của Chandrarman, lấy dây thừng trói nghiến hai người lại từ đầu đến chân như hai con nhộng, thả xuống cái hố đã được đào sẵn từ trước dưới toà sen của thần Đầu Voi. Hai con nhộng người giãy dụa kịch liệt dưới hố.

Một nụ cười lạnh lẽo nhếch bên khoé miệng của Chandravarman, nhưng đôi mắt ông ướt đẫm. Ông đưa mắt ra hiệu cho Yamha, gã nhanh nhẹn bước vào trong đền, xách ra một bao nặng, cởi nút, trút xuống hố. Bụi bay tung mù, là một thú bụi đá kỳ lạ.

“Ngươi giết cha giết mẹ, sẽ bị thần linh trừng phạt!” Đại tư tế ấm ó kêu lên trong Những tiếng gào thét khủng khiếp đầy đau đớn. Còn Hemvati cố gắng nhìn con trai lần cuối qua những mối dây chằng chéo và bụi đá mờ mịt, đôi mắt đẫm lệ.

“Ta sẽ cứu nàng! Ta sẽ hồi sinh!” Đại tư tế gầm lên.

Chandravarman vặn mạnh cái vòi thần Ganesh. Pho tượng xoay chuyển, đài sen chặn kín miệng hố, vĩnh viễn.

Thảm cảnh ấy khiến tất cả những người có mặt trên đài tế đều chết lặng. Chandravarman hít một hơi thật sâu, căn dặn: “Ở đây canh giữ ba ngày ba đêm, đợi đến khi da thịt họ bị bụi đá ăn mòn hoàn toàn, biến thành vảy ngọc rồi mới được quay về vương thành, Khi đó, đẳng cấp của các ngươi sẽ được thay đổi. Nên nhớ, tuyệt đối giữ bí mật, không được để đám nô lệ tới gần.”

Bảy người và Yamha bò rạp dưới đất phụng mệnh.

Chandravarman một mình bước xuống khỏi đài tế, ra khỏi ngôi đền, trở về bên đội cận vệ thân tín, gằn giọng đưa ra mệnh lệnh cuối cùng: “Ba hôm nữa, nửa đêm, giết sạch. Dẫn một toán nô lệ khác đến, đóng toàn bộ xác chết vào tường, khắc thành tượng.”

❀ 14 ❀

Đến đây, các pho tượng đều bất động. Không gian lại yên ắng như cũ.

Nguyệt Bính như choàng tỉnh khỏi giấc mơ dài, vừa chân thực, lại vừa hư ảo. Nếu không phải thân thể thối rữa của Iverson vẫn đang giãy giụa bò lên khỏi hố và quái nhân đeo mặt nạ đồng đen tự xưng là đại tư tế Chandrama đang đứng trước mặt, Nguyệt Bính không tài nào tin nổi sự thật này - đền thờ thần tình ái Khajuraho lại là một ngôi đền do người con trai xây ra nhằm gột rửa nỗi ô nhục từ người mẹ ngoại tình, rồi phong ấn cha mẹ ruột tại đây, dùng thi thể của bao nhiêu nô lệ làm vật tuỳ táng. Đây nào phải ngôi đền, rõ ràng là một ngôi mộ cầm từ vô số oan hồn.

“Atula, ngươi đã hiểu chưa?” Quái nhân mang mặt nạ đồng đen tự xưng là Chandrama giơ cao cây gậy rắn, một tia khói xám mờ mắt thường không nhìn thấy được từ miệng rắn phun ra.

“Hiểu thế quái nào được! Sao tự dưng ông lại khẳng định tôi là Atula?” Nguyệt Bính cau có hỏi. “Vừa nãy ông cho tôi xem phim 3D phải không?”

Rõ ràng Chandrama chẳng hiểu phim 3D là cái gì, ngây ra một lúc mới hằn học nói: “Tuy thân xác và linh hồn của những kẻ phản bội ta đã bị phong ấn trong miếu thờ, nhưng con trai ta, Chandravarman, vĩnh viễn không thể ngờ rằng, ta bị bột đá gặm khoét, chôn vùi dưới toà sen của thần Ganesh, nhưng ta chưa chết. Ta đã dùng oán niệm kinh người để ngày đêm nguyền rủa, nguyền rủa cho chúng phải mang theo oán niệm của kiếp trước để chuyển thế luân hồi, đến kiếp này nhất định phải quay cả lại đây.

“Hai trăm năm trước, Burt đã quay lại đây đầu tiên, nhưng không phát hiện ra ta. Sau mấy lần đầu thai, cuối cùng hắn lại đến, dẫn theo bảy người còn lại trong tám bộ chúng. Burt chính tên phản phúc Yamha đầu thai và kiếp này hắn chính là Iverson. Bởi vậy, ngay từ hồi bé tí, hắn đã vẽ ra được ngôi đền này, và quyết chí phải tới đây cho bằng được.” Chandrama chỉ vào Iverson. “Ta đã cắt lấy rijul của hắn và mắt, miệng, mũi của mấy con người kia...”

“Cũng có nghĩa là, ông cũng sẽ lấy đi một thứ gì đó trên người tôi, như vậy ông mới có thể tái sinh hoàn toàn?” Nguyệt Bính phá lên cười. “Sau đó lại tái sinh cho nhân ngãi Hemvati của ông?”

Vẻ khinh mạn của Nguyệt Bính khiến Chandrama nổi khùng: “Atula, nghìn năm trước ngươi đã đâm ta một dao, giờ đây ta sẽ moi tim ngươi để trả nợ cho ta.”

Nguyệt Bính gãi mũi: “Còn Joanna trong nhà thương điên chính là kiếp trước của Kinnara trung thành nhất với ông? Cô ta muốn tìm kiếm người có cảm ứng với bức tranh vẽ về miếu thờ, rồi để Iverson dẫn đến đây xác nhận xem có đúng là Atula hay không? Thực ra, họ đều là những con rối do tượng đá hoá thành. Còn thân xác của họ, ngay từ khi họ phát hiện ra ông, đã bị ông cướp lấy để ghép thành cơ thể mình, phải không?”

“Suy đoán được đấy, không hổ danh là Atula.” Chandrama giơ cao cây gậy rắn đập thẳng xuống đầu Iverson. “Ngươi đã hít phải mùi xác chết, chẳng mấy chốc sẽ bị biến thành bộ dạng như hắn.”

Nguyệt Bính vừa nghe vậy, mặt mũi bỗng tái xám, người lảo đảo, đưa tay ôm bụng như sắp ngã vật xuống. Chandrama phá lên cười điên dại.

“Cả ngày chả có gì bỏ bụng, đói muốn chết.” Nguyệt Bính thình lình đứng thẳng dậy, dõng dạc nói. “Óc của ông đã bị bột đá ăn mòn cả, chẳng còn chút IQ nào nữa phải không? Nên mới không phát hiện ra thi thể của nhân ngãi Hemvati đã biến mất? Khéo bà ta đã đầu thai chuyển kiếp lâu rồi.”

“Ngươi đã nhận ra rồi? Vì ta không muốn nàng phải chịu đựng nỗi thống khổ như ta, nên khi ta nguyền rủa lũ bản đồ, cũng nhân thể cầu khấn cho nàng được chuyển kiếp luân hồi. Nhưng chẳng sao cả, chỉ cần có được trái tim của ngươi, ta sẽ tìm được nàng.” Chandrama chĩa cây gậy rắn vào trước ngực Nguyệt Bính.

“Tôi muốn cho ông biết một chuyện.” Nguyệt Bính nắm lấy cây gậy rắn, cười nhạt. “Sự hiếu kỳ không thế làm cho người ta sống được, mà sự thận trọng mới có thể giúp người ta biết đến một thế giới ly kỳ hơn. Trước khi ra khỏi nhà thương điên, tôi đã đi một vòng quanh sân để bày ra một trận pháp, có tên là “mượn xác hoàn hồn”. Vì tôi đã nhận ra Joanna và Iverson không phải người sống. Chỉ vì muốn biết thêm nhiều chuyện nên tôi mối cố nhịn đến bây giờ.”

Nguyệt Bính giơ tay phải lên, chìa ra ba ngón tay: “Tất cả những lời nguyền ông đã thực hiện với tôi, tôi đều đã chuyển hết sang Joanna. Vì thực ra, cô ta đã chết rồi. Lúc ban ngày, khi tôi tới đây lần đầu tiên, tôi đã phát hiện ra thần Ganesh thực ra chính là một con thú trấn ma quỷ. Nếu tôi sờ vào bức tượng, vẩy nước gạo nếp lên mặt, lại rắc tro ngải cứu ra xung quanh, cách cục trấn quỷ sẽ bị phá hoại. Vừa nãy tôi đã rắc tro ngải cứu rồi. Ông còn sống được thêm ba phút nữa.”

“Ngươi rất điềm tĩnh. Nếu không phải ta muốn lấy trái tim của ngươi, ta có thể cân nhắc cho ngươi làm tuỳ tùng của ta.” Chandrama lại ghì cây gậy rắn vào trước ngực Nguyệt Bính.

Nguyệt Bính bực bội hất cây gậy ra: “Phút đầu tiên, sau lưng ông sẽ xuất hiện oan hồn của mấy con người.

Phút thứ hai, họ sẽ nhập vào thân thể ông. Phút thứ ba, ông sẽ phải chết lần nữa.”

Vừa dứt lời, sau lưng Chandrama liền hiện ra mấy cái bóng xám xịt, chầm chậm tiến vào cơ thể ông ta. Sau một tràng những tiếng lách cách, trên người ông ta mọc ra chi chít những vảy ngọc nửa trong suốt, phủ kín cơ thể từ dưới lên trên, lan lên đến tận khuôn mặt sau tấm mặt nạ đồng đen.

“Keng!” Cây gậy rắn rơi xuống đất, khói xám phụt ra nghi ngút từ miệng rắn, kéo theo những tiếng gào rú thảm thiết, chui tọt vào những bức tượng trên tường. Trên mặt đất chỉ còn lại một cây gậy tầm thường.

Chandrama kinh ngạc nhìn xuống cơ thể mình rồi gắng gượng bước đi, nhưng phát hiện ra mình không tài nào nhúc nhích nổi, loạng choạng ngã nhào xuống đất.

Cơ thể bị lớp ngọc bao kín vỡ toác thành bốn, năm phần. Mặt nạ đồng đen văng đi, lăn lông lốc, lộ ra cái đầu chi chít vảy ngọc, chỉ còn mí mắt vẫn còn chóp chóp.

Nhìn thấy bộ mặt của Chandrama, Nguyệt Bính giật nảy mình, lùi về phía sau mấy bước. Đờ đẫn mất một lúc, Nguyệt Bính mới quỳ xuống, hai tay nâng đầu Chandrama lên: “Thật không ngờ lại là ông! Tôi nói cho ông biết, thực ra, ông cũng đã chuyển thế luân hồi từ lâu rồi. Trong cái thân thể mục ruỗng này chỉ còn oán khí mà thôi. Ồng và Hemvati đã gặp gỡ nhau trong vô số lần luân hồi. Có lẽ tôi biết bà ấy là ai.”

Có vẻ như Hemvati đã nghe được lời Nguyệt Bính nói. Cô từ từ khép mắt, vết nứt nhỏ bé nơi cổ nhanh chóng lan đi như mạng nhện, bao trùm khắp đầu, mặt, mỗi lúc một ăn sâu. Cuối cùng, cả cái đầu nứt vỡ tan tành, chỉ còn lại một đống mảnh ngọc vỡ vụn.

Nguyệt Bính chắp tay, thầm tụng niệm Vãng sình chủ một hồi, mới thở dài: “Tình yêu vốn không có tội, chỉ con tim có tội.”

Rồi Nguyệt Bính quay sang vặn cái vòi của thần Ganesh. Tiếng kẽo kẹt vang lên, pho tượng xoay chuyến, bệ tượng đóng chặt lại. Thi thế rữa nát của Iverson bị phong tỏa trong cái hố mãi mãi. Không biết rồi những kiếp sau của ông ta có lại tìm đến đây không.

❀ 15 ❀

Tôi nghe xong câu chuyện của Nguyệt Bính mà mồm miệng há hốc. Nó vừa dứt lời, tôi đã hấp tấp hỏi ngay: “Nguyệt Bính, thế mày là Atula đầu thai à?”

“Mày mới là Atula đầu thai ấy, thằng chó!” Nguyệt Bính bực bội nhìn tôi. “Mày có biết Atula là gì không? Là một trong tám bộ chúng, nữ Atula cực kỳ xinh đẹp nhưng nam Atula xấu xí khủng khiếp. Trông tao đẹp trai lồng lộng thế này mà là Atula đầu thai được à?”

“Thế thì mày là nữ Atula đầu thai, được chưa!” Tôi trêu chọc.

“Mày không thấy tò mò về bộ mặt thật của Chandrama à?” Nguyệt Bính cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của một thằng tò mò thành thần như tôi.

Tôi thừa hiểu cái tính “người khôn ăn nói nửa chừng” của nó, nên cố tình tảng lờ, kiểu gì nó không chịu nổi cũng sẽ bật ra thôi. Nhưng đợi mãi chẳng thấy nó ừ hữ gì. Nhìn sang, thấy mặt nó đần thối, ngập ngừng như kiểu nửa muốn nửa không, tôi giả vờ không quan tâm, nhưng trong lòng bắt đầu suy đoán linh tinh.

« Lùi
Tiến »