Williams, một nhiếp ảnh gia người Mỹ rất say mê nền văn hóa Ấn Độ, đắm đuối trước vẻ huyền bí của sông Hằng, nên ông quyết định định cư ngay bên bờ sông Hằng, cưới một cô gái địa phương làm vợ. Hai năm sau, vợ ông lâm bệnh nặng qua đời. Ông đau buồn vô hạn.Ông thuỷ táng thi thể của người vợ xuống sông Hằng theo đúng dì nguyện của bà.
Nửa năm sau, ông quay lại sông Hằng và chụp rất nhiều ảnh. Tối nọ, khi copy ảnh chụp cảnh đêm trên sông Hằng ra máy tính, bỗng một bức ảnh kỳ dị đập vào mắt ông. Trong ảnh, ông thấy người vợ quá cố đang đứng giữa dòng sông vẫy tay với mình...
❀ 1 ❀
Tôi bỏ điện thoại xuống, vào trang tìm kiếm gõ từ khoá “sông Hằng”. Hình ảnh dòng sông mẹ của Ấn Độ hiện lên với đủ mọi góc độ. Thình lình, đập vào mắt tôi là hình ảnh những thi hài nham nhở trôi lập lờ giữa dòng sông, khiến tôi ghê sợ chỉ muốn nôn oẹ.
“Đây là dòng sông linh thiêng của người Ấn Độ đấy, mày đừng có phản ứng như vậy.” Nguyệt Bính càu nhàu.
Tôi vuốt ngực: “Sốc quá, ngoài sức chịu đựng của tao.”
Nguyệt Bính gãi mũi: “Đấy là sự khác biệt văn hoá thôi, chứ thực ra, sông Hằng thực sự rất linh thiêng. Tao đã nghe khá nhiều chuyện ly kỳ về sông Hằng. Một người Ấn Độ đưa đứa con mới đầy tháng tới sông Hằng làm lễ thanh tẩy. Khi bế đứa bé từ dưới nước lên, đứa bé lại nói được tiếng Anh rất lưu loát, nói rằng mình tên Manthan, chết năm 2006.”
Tôi nghi ngờ hỏi: “Thật thế à?”
Nguyệt Bính gật đầu chắc nịch: “Còn nhiều chuyện ly kỳ hơn thế nữa. Có một du khách người Anh tên gọi Edward sau khi đọc bài giới thiệu về sông Hằng trên tạp chí liền háo hức theo đoàn du lịch sang Ấn Độ. Nhưng khi tới nơi, thấy dòng sông Hằng huyền thoại lại lềnh bềnh phân bò, rác rưởi và xác chết phân huỷ thì thất vọng đau đớn, buột miệng chửi thề vài câu rồi bỏ đi. Anh ta ghé vào quán ven đường uống thử một cốc trà sữa masala nổi tiếng. Khi thanh toán, anh hỏi ông chủ quán bí quyết gì mà trà sữa ở đây lại thơm ngon đến vậy. Chủ quán thành thực trả lời, chỉ có pha bằng dòng nước thần thánh của sông Hằng mới có thể cho ra món trà sữa thơm ngon nhất. Vừa nghe xong, anh ta liền nôn thốc nôn tháo.”
“Kết quả đến sáng hôm sau, đoàn du lịch không thấy Edward đâu nữa. Tìm suốt cả buổi sáng mới phát hiện ra anh ta đã treo cổ trên một thân cây bên cạnh sông Hằng, trên cổ chân có vết móng tay cào cấu.”
“Một nhiếp ảnh gia người Mỹ tên là Williams rất say mê nền văn hoá Ấn Độ, đắm đuối trước vẻ huyền bí của sông Hằng, nên ông đã định cư ngay bên bờ sông Hằng, cưới một cô gái địa phương làm vợ. Hai năm sau, vợ ông lâm bệnh nặng qua đời. Ông đau buồn vô hạn. Ông thuỷ táng thi thể của người vợ xuống sông Hằng theo đúng di nguyện của bà. Nửa năm sau, ông quay lại sông Hằng và chụp rất nhiều ảnh. Tối nọ, khi copy ảnh chụp cảnh đêm trên sông Hằng ra máy tính, bỗng một bức ảnh kỳ dị đập vào mắt ông. Trong ảnh, ông thấy người vợ quá cố đang đứng giữa dòng sông vẫy tay với mình...”
Tôi bắt đầu tò mò: “Ly kỳ thật đấy. Mày kể tiếp đi.”
“Hết rồi!” Nguyệt Bính đáp cụt lủn.
Tôi bực mình quay đi: “Mày đúng là đồ thất đức!”
Nguyệt Bính gọi với theo: “Này Bí Ngô, về sau nếu có tới Ấn Độ, tuyệt đối đừng bao giờ nói những lời bất nhã về sông Hằng. Tao sẽ kể cho mày nghe một chuyện mà đích thân tao đã trải qua...”
❀ 2 ❀
Dòng sông Hằng nhuộm ánh tà dương đỏ rực trông tựa như một dải gấm khổng lồ. Thế nhưng nhìn gần, mặt sông rác rưởi lềnh bềnh, kết thành từng mảng lớn khiến dòng sông thần thánh năm xưa ô nhiễm nghiêm trọng. Ven bờ, những phụ nữ ăn mặc giản dị đội vò lội xuống sông lấy nước, những đứa trẻ trần truồng nô đùa té nước ràn rạt. Vài người già lội nước ngang lưng, thành kính chắp tay khấn vái rồi vốc nước sông từ từ tưới lên đầu. Cuộc sống của họ vẫn gắn bó khăng khít với sông Hằng.
Bỗng nhiên, lũ trẻ hét toáng lên, ù té chạy lên bờ, tay chỉ rối loạn xuống mặt sông.
Mấy người Ấn Độ đang quỳ lạy vội vàng chạy tới xem. Cái vật kia đang quay tròn, dường như định tiến vào bờ.
Đó là một cái xác trương phềnh, đã bị cá sông rỉa nham nhở, không còn rõ hình thù. Khuôn mặt gần như trơ xương, chỉ còn lơ thơ vài nhúm tóc. Cá, rùa vẫn bơi theo hàng đàn rỉa xác, từ từ đẩy cái xác vào bờ. Mùi xác thối bốc lên lợm giọng.
Mấy người lớn kia nhăn mặt, rồi dè dặt tiến lại, kéo xác chết lên bờ. Sau đó, họ chạy đi gom nhặt củi khô chất thành đống, đặt xác chết và những bộ phận phân huỷ rơi rụng khác lên trên rồi châm lửa đốt.
Khói lửa nghi ngút, phả hơi nóng hầm hập trong buổi chiều tà nóng nực. Trong không khí phảng phất một thứ mùi cháy khét thum thủm rất khó hình dung. Cái xác trương sình Những nước bốc hơi mù mịt...
Lửa cháy âm ỉ hồi lâu mới yếu dần rồi lụi hẳn. Cái xác ghê rợn chỉ còn lại một đống tro màu trắng và những mảnh xương cháy sém. Mấy người kia cầm cây gậy đập vụn Những mảnh xương chưa cháy hết rồi lấy mảnh vải bọc cả lại, ném xuống sông. Tàn tro theo gió kéo thành một vệt dài trên mặt sông rồi nhanh chóng tan biến trong làn nước.
Những người vừa thiêu xác xúm lại bên bờ, quỳ xuống lầm bầm cầu nguyện một hồi lâu mới bỏ đi. Màn đêm dần buông, bờ sông vắng lặng, chỉ còn một anh chàng trẻ tuổi người Á Đông nãy giờ đứng quan sát đầu đuôi sự việc, tay run run cất lại cái chai vào trong ba lô.
“Sông Hằng là dòng sông thiêng liêng nhất thế giới đấy.” Một giọng nói thình lình vang lên phía sau khiến anh chàng giật nảy mình.
Quay lại nhìn, thấy một ông lão mặc bộ quần áo thầy tu đang chắp hai tay mỉm cười đứng sát sau lưng từ bao giờ. Ông lão gật đầu: “Đây là dòng sông của truyền thuyết và huyền thoại.”
Anh chàng tỏ ra hào hứng: “Không biết cháu đã được nghe chưa nhỉ?”
Ông lão chậm rãi nói: “Nếu anh rảnh và có hứng thú, tôi sẽ từ từ kể cho anh nghe. Đây là một câu chuyện liên quan đến vị vua Asoka của vương triều Maurya.”
Thời đó, chiến tranh triền miên khiến cho thành Rajgir vốn phồn hoa trở nên đổ nát hoang tàn. Quân lính mệt mỏi kiệt quệ vì giao chiến, áo giáp rách nát, binh khí sứt mẻ, đi lại dật dờ ngoài phố như những bầy vong hồn. Đến voi chiến cũng gầy trơ xương, hoàn toàn không còn vẻ dũng mãnh của loài voi.
Quân lính xuất hiện ở đâu, dân chúng liền chạy vội về nhà đóng chặt cửa lại, sợ rằng trai trẻ trong nhà bị bắt đi lính.
Ngoài cổng thành chợt xuất hiện hai thầy tu ăn mặc rách rưới. Vị thầy tu đi sau chau mày trước cảnh tượng hoang tàn, còn vị thầy tu đi trước vẫn ung dung điềm đạm, tay bưng bát, nét mặt tươi cười.
Trước mặt họ là hai đứa trẻ một trai một gái ăn vận rách rưới đang nô đùa trên bãi cát. Đứa bé trai tên là Jaya, bé gái tên là Vijaya, chúng bốc cát đắp nhà cửa, lâu đài, kho tàng, nói cười rất vui vẻ. Hai vị thầy tu đứng lại, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai đứa trẻ.
Cậu bé nhìn thấy vị thầy tu cầm bát khất thực liền bốc một nắm cát cho vào trong bát, nói: “Dạ, con xin dâng cho thầy chút mì.”
Thầy tu cầm bát gật đầu, mỉm cười đáp lễ rồi bước đi.
“Cậu bé bốc cát cho người, tại sao người lại tươi cười đón nhận?” Thầy tu còn lại băn khoăn hỏi.
Thầy tu cầm bát đưa ngón trỏ vào trong bát cát, vẽ hình mặt người: “Ananda, ông không biết đấy thôi, một trăm năm sau khi ta qua đời, cậu bé sẽ trở thành một vị hoàng đế tên là Asoka tại xứ Pataliputra. Ông sẽ thống trị một trong bốn lục địa và mang tro xương của ta rải khắp cõi Diêm Phù Đề, xây tám vạn bốn ngàn ngọn tháp đế ban công đức cho chúng sinh. Ông sẽ cho các nơi đó được kính trọng bởi thần linh cũng như con người. Tiếng tăm của ông sẽ lan đi khắp nơi. Bởi vậy mà ta mới cười. Thế nhưng...”
Đúng lúc đó, đám lính trước mặt bỗng ồn lên hỗn loạn. Thì ra một con voi chiến đang nổi điên, giày xéo trong quân lính, sau đó xông về phía đống cát. Hai đứa trẻ không kịp chạy, đứa bé trai bị con voi quấn lấy, tung lên cao rồi xóc ngà trúng bụng trong tiếng la hét của mọi người. Bé gái ôm chầm lấy cái xác bê bết máu của bé trai, khóc lóc thảm thiết. Bé gái nhìn thấy bàn tay Jaya vẫn chỉ vào đống cát, nhìn theo thì thấy đó là toà lâu đài đã bị phá hỏng quá nửa.
“Jaya, kiếp sau chắc chắn anh sẽ được sống trong lâu đài.” Vijaya nghẹn ngào nói.
Thầy tu lắc đầu, đọc một bài kệ, chậm rãi bước đi...
❀ 3 ❀
Thời gian vùn vụt trôi qua, Ấn Độ trải qua một trăm năm chiến tranh loạn lạc, cuối cùng đã được thống nhất bởi vương triều Maurya (Khổng Tước).
Hôm đó, vị vua thứ hai của vương triều Maurya là Bindusara đang dạo chơi ngoài hoa viên, bỗng người hầu chạy lại bấm báo: “Tâu bệ hạ, vương phi đã sinh rồi!”
Vua Bindusara nghiêm giọng hỏi: “Trai hay gái?”
Người hầu phủ phục đáp: “Tâu bệ hạ, là hoàng tử, thế nhưng... thế nhưng... ”
Thấy người hầu ấp úng nói không thành câu, nhà vua Bindusara nổi giận, bản tính tàn bạo nổi lên, liền rút dao chém thẳng vào đầu người hầu, rồi rảo bước ra khỏi hoa viên, đi thẳng tới phòng vương phi.
Quanh phòng vương phi, rất nhiều người hầu đang cuống quýt chạy đi chạy lại. Vừa thấy quốc vương, họ đều sợ hãi quỳ mọp cả xuống run rẩy.
Nhà vua Bindusara bước vào trong, thấy vương phi đã bất tỉnh, bà đỡ ngồi trước giường, ôm một đứa bé đỏ hỏn. Vừa nhìn thấy vua Bindusara, đứa bé liền toét miệng cười, kỳ lạ là trong miệng đã mọc bốn chiếc răng. Đáng sợ hơn nữa, toàn thân đứa bé dây rốn quấn chằng chịt, trông cứ như cả bộ ruột đã bị kéo ra ngoài.
Vua Bindusara giật mình kinh sợ. Tương truyền đứa trẻ nào sinh ra đã mọc bốn chiếc răng sau này sẽ là kẻ bạo tàn, giết cha giết anh. Vốn là bạo chúa sát phạt đã quen, ông ta chẳng chút nghĩ ngợi, lập tức rút dao chém thẳng xuống đứa bé.
Lưỡi dao sắc lạnh đã sắp chém xuống đến nơi, nhưng đứa bé vẫn tươi cười.
“Bindusara, dừng tay!” Ngoài cửa có tiếng quát vọng vào.
Nếu là người khác thì Bindusara chẳng thèm bận tâm, nhưng cả vương triều Maurya chỉ có một người dám gọi thẳng tên ông, đó chính là vị sư phụ mà ông đã quy y. Ông không biết sư phụ tên gì. Lúc ông năm tuổi, theo phụ vương ra ngoài đi săn, trên đường gặp một thầy tu đang gieo hạt trong đống sởi. Quốc vương lấy làm lạ, định cho người tới hỏi, nhưng Bindusara liền nói: “Trong lồng có đất, sao lại không thể gieo hạt?”
Thầy tu nghe vậy liền bật cười, bước tới nhìn Bindusara rồi bốc một nắm đất đưa cho hoàng tử.
Bindusara đưa hai tay nhận lấy rồi kính cẩn nói: “Ông ban đất cho tôi, tôi coi đó là quốc thổ.”
Kể từ đó Bindusara bái thầy tu đó làm sư phụ. dưới Sự trị vì và chinh chiến của ông, vương triều Maurya trở thành một thời đại hưng thịnh chưa từng có.
Lưỡi dao dừng lại cách cậu bé chưa đầy ba tấc. Bindusara gằn giọng nói: “Sư phụ, thằng bé này không nên giữ.”
Thầy tu thở dài: “Bệ hạ đã theo tôi học Phật nhiều năm, tại sao vẫn không hiểu rõ hai từ sân, nộ? Cũng vì bệ hạ sinh ra sát khí đã quá nặng, nên cũng là chuyện tất nhiên. Hãy cắt dây rốn của thằng bé, bệ hạ sẽ nhìn thấy tương lai của vương triều Maurya.”
Bindusara nghe mà kinh sợ, liền kéo đứa bé lên rồi thận trọng tháo dây rốn ra. Trên ngực đứa bé nổi lên một nốt ruồi son màu đỏ, ông kinh sợ thốt lên: “Nốt ruồi son giống hệt như con chim công đang vỗ cánh bay!”
Nhà sư nói: “Cuộc đời đứa bé này sẽ phải trải qua rất nhiều trắc trở, nếu có thể trưởng thành nên người, chắc chắn sẽ trở thành đấng minh quân của vương triều Maurya. Tiếc là vừa sinh ra đã bị sát khí của lưỡi dao xâm nhập cơ thể, nên nửa đầu đời sẽ phải sát hại đủ mười vạn tám ngàn người mới khiến sát khí lắng xuống, tôi sẽ đặt tên cho đứa bé này là Asoka (vô ưu), mong rằng cái tên này có thể tiêu trừ mọi nghiệp chướng trong lòng nó. Tôi đi đây, chớ nên níu kéo, duyên phận thầy trò giữa chúng ta đã dứt. Có lẽ tôi sẽ còn quay lại.”
❀ 4 ❀
Chín năm sau, hoàng tử Asoka đã trở thành một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú, cao lớn dũng mãnh. Tuy Bindusara rất tin tưởng những lời sư phụ nói, nhưng nhìn Asoka ngày một khôn lớn, trong lòng ông dâng lên một nỗi sợ hãi khó hiểu. Ngày nào ông cũng nhìn về phía chân trời, mong ngóng một người quay trở lại.
Một buổi chiều nọ, một người phong sương gầy guộc bước vào cung thất yết kiến Bindusara. Nhìn thấy ông ta, Bindusara vô cùng phấn chấn, vội hỏi dồn: “Duranjaya, đã tìm thấy chưa?”
Duranjaya quỳ sụp xuống đất, bật khóc mà nói: “Tâu bệ hạ, sau chín năm đằng đẵng, thần đã tìm thấy rồi!”
Bindusara đỡ Duranjaya đứng dậy, khẽ hỏi: “Ngươi có chắc không?”
“Bí thuật Ba Tư,” Duranjaya cũng hạ giọng, “tuyệt đối chắc chắn!”
“Kể cho ta nghe!” Bindusara ấn người này ngồi xuống ghế, nôn nóng giục giã.
Duranjaya không dám ngồi, vội vã bật dậy, nhưng hai tay Bindusara đã ấn chặt xuống bả vai ông ta: “Ngươi đã lập công lớn cho vương triều Maurya, đó là vinh dự mà ngươi đáng được hưởng.”
Hồi lâu sau, Bindusara chau mày đi đi lại lại trong phòng ngủ: “Chỉ đơn giản thế thôi sao?”
“Hoàn toàn chính xác!” Duranjaya vội đứng dậy. “Bí thuật này thoạt nghe có vẻ đơn giản, nhưng đủ để giải tỏa nỗi lo lắng của bệ hạ bấy lâu nay!”
Bindusara gật đầu, bước lại gần: “Tốt lắm! Ta sẽ trọng thưởng cho ngươi!”
Duranjaya đang định quỳ lạy, bỗng thấy dưới bụng mát lạnh, nhìn xuống, thấy lưỡi dao trong tay Bindusara đã cắm phập vào giữa bụng mình. Ông ta ngỡ ngàng, bàng hoàng ngẩng nhìn Bindusara. Trong mắt nhà vua lóe lên Những tia sáng hung tàn: “Ngươi nên biết, bí mật chỉ có thể cất giữ trong lòng của một người duy nhất.”
Bỏ lại thi thể co giật của Duranjaya trên sàn nhà, Bindusara bước ra ngoài, hạ lệnh cho thị vệ vào dọn xác, đồng thời vây giết toàn bộ người nhà của Duranjaya.
Binh lính rầm rập ra khỏi hoàng cung, vây kín lấy phủ đệ của người cận thần xấu số, tàn sát bằng hết lớn bé già trẻ. Tới chập tối, một ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, chiếu sáng rực nửa kinh thành Maurya, cứ thế cháy tới nửa đêm mới tắt...
Không ai phát hiện ra, ở một góc phố tối om, có một người đàn ông ôm theo bọc tã âm thầm lẫn vào bóng tối.
❀ 5 ❀
Kinh thành giữa trưa yên ắng như tờ. Một tốp phụ nữ đầu đội vò xuống sông Hằng lấy nước đang vội vã trở về nhà.
“Chát!” Một ngọn roi quất xuống, vò nước vỡ tan, nước bắn tung toé ướt hết người phụ nữ. Tốp phụ nữ vội vã nhấc vò bỏ cả xuống, run rẩy quỳ mọp dưới đất. Những chiếc vò liên tiếp bị quật vỡ. Một thiếu niên mặc bộ đồ gấm sang trọng vung tít cây roi da rắn, phá lên cười giòn tan: “Chiếc roi của ta tốt thực!”
“Hoàng tử, đám dân phụ này phải ra tận sông Hằng lấy nước về cho cả nhà sinh hoạt, hoàng tử chớ nên lấy họ làm trò tiêu khiển. Huống hồ, bất kính với nước sông Hằng lại càng không nên.” Cận vệ Devri khuyên can.
Nhưng thiếu niên quý tộc kia chẳng thèm đếm xỉa: “Ta là hoàng tử Asoka cao quý của vương triều Maurya phồn thịnh! Vài kẻ tiện dân, dăm cái vò nước có nghĩa lý gì. Ngươi còn lảm nhảm, ta sẽ quẳng ngươi cho chó ăn!”
Người hầu nghe vậy thì rùng mình, vội quỳ sụp xuống đất không dám ho he gì nữa.
Asoka giắt roi vào hông, nghênh ngang đi tới trước tốp phụ nữ đang quỳ mọp, hất hàm hỏi: “Các ngươi có biết ta là ai không?”
“Dạ... biết.” Đám phụ nữ tranh nhau nói lấy lòng. “Người là hoàng tử Asoka vĩ đại, vị minh quân trong tương lai của vương triều Maurya.”
Asoka nghe vậy thì bật cười vui vẻ.
“Tại sao anh lại hắt nước sông Hằng xuống đất? Anh đã xem thường thần linh!” Một giọng trẻ con ngây thơ vang lên sau lưng Asoka.
Từ nhỏ đến lớn, Asoka chưa bao giờ bị ai trách mắng, nên vừa nghe đã đùng đùng giận dữ, rút roi quay lại quất liền. Ngọn roi quất trúng người một bé gái chừng tám, chín tuổi, khiến bộ quần áo vốn tả tơi lập tức rách toạc, da thịt tứa máu.
“Ngươi vừa nói gì?” Asoka mắt long sòng sọc.
“Anh đã khinh nhờn nước sông thiêng, anh sẽ gặp quả báo.” Cô bé tuy đau đớn đến run lẩy bẩy, nhưng vẫn kiên gan ngẩng đầu đáp.
Asoka bật cười: “Ta là hoàng tử cao quý, là minh quân trong tương lai, ta chẳng việc gì phải sợ.”
“Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một kẻ ngang ngược, hống hách ngu ngốc, một kẻ như thế không thể làm minh quân được!” Cô bé đáp thẳng thừng.
Asoka đùng đùng nổi giận, rút dao đeo hông chém thẳng vào người cô bé.
Tất cả mọi người đều nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng đẫm máu.
“Á!” Một tiếng rú thảm thiết vang lên, nhưng lại là giọng của Asoka.
Vì lúc nãy nước trong vò đổ đầy xuống đất đã khiến mặt đất lầy bùn trơn trượt, Asoka nóng nảy xông lại chém cô bé nên trượt chân ngã nhào, lưỡi dao sắc lẹm cứa vào má, gọt đứt phăng một miếng thịt. Asoka rú lên đau đớn, máu tứa ra từ vết thương trộn lẫn với bùn. Nhưng thật kỳ lạ, nước bùn bỗng toả hơi nghi ngút như nước sôi, bốc lên mù mịt trắng xoá như sương.
Asoka càng kêu gào thảm thiết, hai tay cào lia lịa lên mặt. Đám người hầu kinh sợ, vội vã chạy lại kéo hoàng tử dậy. Vừa nhìn thấy mặt Asoka, ai cũng mất vía. Khuôn mặt vốn khôi ngô tuấn tú giờ máu thịt tơi tả, vết dao cứa, vết móng tay cào lẫn lộn vào nhau. Ngước mắt nhìn lên, cô bé đã lặn mất tăm hơi. Đám phụ nữ sợ tội cũng đã kéo nhau chuồn sạch. Quán xá, nhà dân gần đấy đều đóng chặt cửa vì sợ liên luỵ...
❀ 6 ❀
Hay tin Asoka gặp nạn, nhà vua Bindusara vẫn bình thản như không. Gần đây, nhà vua tuổi đã xế chiều, mang nhiều bệnh tật bỗng chốc như thể hồi xuân, lại vạm vỡ tráng kiện, đến mái tóc hoa râm cũng trở nên đen nhánh.
Sau khi cho người báo tin lui ra, nhà vua Bindusara lập tức sầm mặt lại, hạ lệnh đi điều tra ra đám phụ nữ múc nước và đứa bé gái, giết chết tất cả những người ở xung quanh nơi Asoka gặp nạn trong phạm vi nửa tầm tên bắn, lột hết da mặt, vứt xác cho chó ăn.
Mệnh lệnh được thi hành. Một góc kinh thành chìm trong giết chóc máu tanh, quạ, chuột, chó hoang kết thành bầy đổ dồn về đó, tranh cướp ầm ĩ suốt ngày đêm.
Asoka nằm mê man suốt nửa tháng trời với khuôn mặt băng bó chằng chịt. Đến khi ngự y thận trọng tháo lớp băng ra, Asoka yếu ớt hỏi: “Trông ta như thế nào?”
Ngự y chỉ cúi đầu không đáp. Asoka sờ tay lên mặt, chạm vào đâu cũng thấy cứng ngắc, nham nhở như sỏi đá, thì nước mắt ứa ra.
“Asoka, đó là số phận của con.” Nhà vua Bindusara bước vào nói. “Điều quan trọng nhất đối với một vị vua là trí tuệ chứ không phải là tướng mạo.”
“Nhưng, phụ vương...” Asoka bật khóc.
Bindusara thở dài, đưa ra một thứ: “Nếu con vẫn chú tâm đến tướng mạo, thì hãy đeo cái này vào.”
Đó là một tấm mặt nạ da người tinh xảo.
Asoka cầm lấy chiếc mặt nạ, đặt lên trên mặt. Chiếc mặt nạ cứ như có sự sống, lập tức dính chặt lấy khuôn mặt của Asoka như một lớp da thứ hai, không thể gỡ ra được nữa.
“Lẽ nào cả đời con phải sống dưới lớp vỏ bọc của người khác ư?” Asoka khẽ hỏi.
Bindusara gằn giọng nói: “Con đã lựa chọn rồi.”
“Con phải giết chết con bé đó!” Asoka siết chặt bàn tay, đến mức những khớp ngón tay kêu lên răng rắc.
❀ 7 ❀
Dưới sự thống lĩnh của nhà vua Bindusara, vương triều Maurya ngày một hùng mạnh, lãnh thổ mở rộng nhanh chóng. Ông lần lượt chinh phục hơn mười nước nhỏ xung quanh, chống trả thành công sự xâm lược của vương triều Ba Tư, đánh cho quân Ba Tư tan tác.
Con trai cả của nhà vua Bindusara là hoàng tử Susima đã bộc lộ tài năng trong cuộc chiến, lập công lớn cho triều đình, nên được phong làm thái tử. Cả nước nô nức, không ai không kính phục sự vũ dũng của thái tử Susima. Dường như tất cả mọi người đều đã lãng quên hoàng tử Ạsoka.
Từ sau vụ tai nạn, tính khí của hoàng tử Asoka thay đổi hẳn, ngày ngày giam minh trong phòng, không gặp bất kỳ ai, cửa sổ kéo rèm kín mít không cho một tia nắng lọt vào. người hầu chỉ dám bưng đồ ăn đến bày trước cửa, nhưng đến bữa sau, thấy đồ ăn vẫn còn nguyên.
Mấy năm ròng như vậy, Asoka không ăn bất kỳ thứ gì, căn phòng lúc nào cũng đóng cửa im ỉm không bao giờ chịu mở ra. Trong cung có nhiều lời đồn đại, nói rằng Asoka không chấp nhận nỗi diện mạo bị huỷ hoại nên đã tự sát và nhà vua Bindusara đã giấu kín bí mật này.
Nhưng cũng có người nói, nửa đêm họ vẫn nghe thấy trong phòng vọng ra tiếng người rì rầm nói chuyện. Người ta cho rằng Asoka đã chết, còn tiếng động ở trong phòng là hồn ma của hoàng tử. Nhà vua Bindusara đã phong ấn hồn ma trong phòng để tránh gây tai hoạ cho kinh thành.
Và kỳ lạ hơn nữa là có người phát hiện ra, tháng nào trong cung cũng có một người hầu mất tích bí ẩn, sống không thấy người, chết không thấy xác. Mọi người cứ đoán già đoán non đủ mọi lý do. Và căn phòng đóng cửa im im của hoàng tử đã trở thành nơi đáng sợ nhất trong cưng, những người đưa cơm cũng nơm nớp sợ hãi, đi lại thật nhanh, không dám tới quá gần.
Một đêm trăng sáng. Gió từ sông Hằng thổi vào lồng lộng, người dân đã ngủ yên từ lâu sau một ngày bận rộn.
Trong căn phòng kín bưng của Asoka lại vang lên tiếng thì thầm.
Trong phòng tối om. Một thanh niên sắc mặt cứng ngồi rũ đầu bên giường, mắt nhìn xuống đất.
“Hoàng tử phải phấn chấn lên mới được. Đã mấy năm rồi, vương triều Maurya của chúng ta đã phồn thịnh khác xưa, hoàng tử nên ra ngoài tham quan cho biết.” Là giọng của một cô gái.
Asoka vẫn không nhúc nhích.
“Dung mạo bị phá huỷ thì đã sao? Với một người đàn ông, không ai lại đánh giá chỉ qua tướng mạo!”
“Nàng không biết giờ ta xấu xí thế nào đâu.” Asoka thốt lên, giọng khàn đặc.
“Cái cần thiết nhất cho một đất nước không phải là một vị vua đẹp đẽ, mà là một người cai trị tài năng và dũng mãnh.”
“Nhưng anh trai ta đã được phong thái tử, vương triều Maurya không liên quan tới ta nữa. Khi Susima đăng cơ, chắc chắn sẽ giết ta.”
“Vậy thì hoàng tử càng phải gắng gỏi hơn nữa. Hoàng tử hãy giúp thái tử trấn giữ biên cương, giành lấy lòng tin của thái tử, vậy thì người sẽ có cơ hội sinh tồn.”
“Ta chẳng thiết sống nữa!” Asoka rầu rĩ đáp.
Cô gái đặt tay lên mái tóc Asoka, thì thầm: “Nhiều năm về trước, thiếp đã yêu chàng.” Cô hôn nhẹ lên trán Asoka. “Dù chàng có làm quốc vương hay không, thiếp vẫn sẽ mãi yêu chàng. Nhưng thiếp không muốn người thiếp yêu biến thành một kẻ vô dụng.”
“Ta bây giờ có gì đáng để nàng yêu?” Asoka quay đi.
Bàn tay cô gái bỗng vuốt mạnh, giật phắt tấm mặt nạ ra khỏi khuôn mặt Asoka: “Vậy chàng muốn đeo tấm mặt nạ giả dối này suốt đời hay sao?”
Asoka vội giằng lấy tấm mặt nạ, hoảng hốt đeo lên mặt, quát: “Cút ngay!”
Cô gái thở dài, bỏ làm bánh nướng xuống bàn, đứng dậy nói: “Ngày mai thiếp lại tới thăm chàng.”
Rồi nàng đi tới góc tường, cạy một viên gạch lên, lộ ra một cái lỗ đen ngòm rồi chui xuống đó.
Asoka bỗng gầm lên điên dại.
Tiếng gầm vang khắp cung điện như tiếng thú hoang cùng đường, khiến nhà vua Bindusara đang say giấc nồng cũng giật mình choàng tỉnh, hoang mang biến sắc.
❀ 8 ❀
Trời sáng, đám người hầu quét dọn hoa viên hết sức bất ngờ khi thấy cửa phòng hoàng tử Asoka lại mở. Một chàng trai mặt xám như tro tàn thẫn thờ đứng ngoài cửa, chỉ còn đôi mắt vẫn sáng lên lấp lánh.
“Cảm ơn nàng. Tuy ta không biết tên nàng, không nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng chính nàng đã giúp ta sống tiếp. Nếu có một ngày ta trở thành quốc vương, ta sẽ xây cho nàng một lâu đài đẹp nhất trên thế gian này.” Asoka khẽ nhủ thầm, hít vào một hơi thật sâu, rồi đưa tay xé toạc tấm mặt nạ.
Khuôn mặt chi chít những vết sẹo tôi lõm đỏ quạch, chằng chịt đan xen tựa rễ cây, dưới ánh ban mai trông lại càng rùng rợn, khác nào ác quỷ hiện hình.
Đám người hầu sợ đến vỡ mật, chỉ quỳ mọp xuống đất, không dám liếc mắt lên nhìn.
“Phụ vương, con muốn cầm quân đánh trận.” Asoka quỳ trước mặt nhà vua Bindusara, hồi lâu mới lên tiếng.
“Con đã nhiều năm không ra khỏi phòng, làm sao có thể cầm quân đánh trận được?” Bindusara vừa đùa nghịch với con công vừa hỏi.
“Con muốn đi đánh trận!” Asoka quả quyết nhắc lại.
Lẽ nào ngày đó đã đến thật rồi? Bindusara nhìn Asoka, trong lòng càng thêm ớn lạnh.
“Được, vậy con hãy cầm quân đi thảo phạt những nước nhỏ đang nổi loạn ngoài ba trăm dặm kia.” Bindusara chỉ tay. “Anh trai con sẽ điều quân và vũ khí cho con.”
Asoka dẫn cánh quân già yếu bệnh tật, mệt mỏi rệu rã được cấp phát lên đường, tiến thẳng đến thành trì nước địch. Sức tàn lực kiệt, binh khí cũ nát, đến việc giết thú còn khó chứ đừng nói là đánh thành chiếm đất. Lại thêm đây là lần đầu tiên hoàng tử Asoka cấm cung cầm quân chinh chiến, nên lòng quân càng thêm hoang mang sợ hãi, mặc kệ mối nguy bị chém đầu thị uy, ngày nào cũng có binh lính tìm cách bỏ trốn.
“Hoàng tử, rõ ràng là thái tử Susima muốn dồn chúng ta vào chỗ chết.” Devri, cận vệ thân tín của Asoka phẫn nộ nói.
“Ngươi nghĩ thế nào là chết?” Asoka chỉ tay về phía xa. “Tâm còn sống thì người không chết. Tâm chết thì người sống cũng như chết. Nếu ông trời thực sự muốn ta làm vua, cho dù có một mình xung trận, ta vẫn sẽ cười vang trên xác quân thù!”
Asoka thúc ngựa xông ra trước trận, gỡ bỏ tấm mặt nạ ác quỷ đúc bằng đồng đen, để lộ bộ mặt thật không khác gì ác quỷ, nói lớn: “Ta biết các ngươi đều là những kẻ bị vứt bỏ. Trong cuộc chiến này, người ta không hi vọng các ngươi chiến thắng, mà chỉ mong các ngươi chết đi để tiết kiệm lương thực cho ngân khố. Nhưng, ta muốn nhắc nhở các ngươi rằng, ta, Asoka này cũng từng là người bị vứt bỏ! Ta đã chìm đắm trong đau khổ rất lâu, thất vọng vào bản thân mình, cho đến khi tình yêu thương của một cô gái đã thức tỉnh ta. Ta tin rằng ai trong số các ngươi cũng có người mình thương yêu nhất. Hôm nay, kẻ thù đang ở ngay trước mặt, không đánh sẽ chết! Nếu đánh, có lẽ cũng chết, nhưng cái chết của chúng ta sẽ biến thành niềm tự hào cho những người thân yêu. Sau trận chiến này, không biết sẽ còn được bao nhiêu người sống sót, nhưng ta tin rằng, tất cả những người sống sót sẽ trở thành Những dũng sĩ anh hùng được vương triều Maurya sùng bái.”
Khuôn mặt như ác quỷ hiện hình của Asoka bùng bùng một vẻ cương nghị phi thường.
Quân sĩ đồng loạt reo hò. Tiếng reo chấn động khắp toàn quân, vang dội cả đất trời.
“Đây là trận chiến đầu tiên trong cuộc đời của Asoka, chắc chắn sẽ là một trận hồi sinh trong biển máu!” Asoka hét lớn rồi thúc ngựa xông thẳng về phía trước.
Quân lính tràn lên theo sau như nước thuỷ triều, ngay cả lũ voi chiến già nua gầy xác cũng rống lên từng hồi dũng mãnh. Tất cả say sưa trong một niềm tin thần thánh, phấn chấn xông lên, không gì cản nổi.
❀ 9 ❀
Chẳng mấy chốc, thành luỹ của phản quân đã bị cánh quân quyết tử của Asoka san phẳng, máu chảy thành sông, tiếng hò reo, tiếng binh khí vang dội trong gió, liên hồi kỳ trận.
Quân địch phải đầu hàng, bị bắt trói nằm ngồi la liệt.
“Có thể đưa đám từ binh này về làm nô lệ.” Devri nói, bàn tay đã cụt mất ngón trỏ trong cuộc chiến, máu vẫn chảy ròng ròng.
“Giết!” Asoka đứng trên tường thành cao ngất, lạnh lùng hạ lệnh.
“Giết?” Devri giật mình hoảng hốt. “Nhưng đây là chiến lợi phẩm kia mà, để lại sẽ có ích hơn!”
“Giết!” Asoka lặp lại. “Không sót một tên!”
từ binh đã nạp mình chịu trói, cứ ngỡ sẽ bị dẫn về làm nô lệ, nên hoàn toàn bất ngờ và kinh hãi khi đột nhiên thấy quân đối phương vung vũ khí, đâm chém túi bụi xuống người họ...
Đầy thành máu tanh, đầy đất xác chết. Máu chảy thành vũng, gộp thành dòng rồi từ từ đổ vào sông Hằng linh thiêng.
“Tòa thành này là của ta!” Asoka ngửa mặt lên trời hét lớn. “Devri, ta không về kinh thành nữa!”
Devri kinh hãi: “Hoàng tử, như vậy là công khai nổi loạn đấy!”
“Nên ta muốn ngươi về kinh thành bẩm báo với phụ vương, ta muốn ở lại đây nghỉ ngơi dưỡng sức. Nhân dịp về kinh, ngươi hãy tìm một trợ thủ giúp ta.” Trong ánh mắt lạnh lùng của Asoka thoáng qua một tia ấm áp. “Một cô gái biết làm bánh nướng thật ngon.”
Devri tuân lệnh. Không lâu sau một đội kỵ binh hộ tống Devri phi băng băng về phía kinh thành. Asoka vịn tường mỉm cười: “Bãi đất trống trước mặt đủ để xây dựng một cung điện tráng lệ.”
Cứ thế liền năm chinh chiến, Asoka dẫn quân đánh thành chiếm đất, mở rộng biên cương cho vương triều Maurya, nâng cao danh tiếng cho thái tử Susima.
Sau ba năm xây dựng, cuối cùng, tòa cung điện tráng lệ cũng sắp sửa hoàn thành. Nhưng thật lạ lùng là Asoka chưa bao giờ đặt chân vào cung điện nửa bước, nhưng xế chiều nào cũng đứng rất lâu phía trước cung điện.
Devri liên tục chạy đi chạy lại giữa kinh thành và thành luỹ. Rồi có một hôm, ông ta trở về với sắc mặt đầy kinh hãi, mang theo một tin mật đáng sợ.
Bindusara đổ bệnh khó qua khỏi.
“Hoàng tử, quốc vương lâm trọng bệnh, nếu lúc này không trở về kinh thành giành lấy ngôi vị, e là...” Devri thì thào với Asoka.
Asoka ngẫm nghĩ chốc lát: “Devri, ta cũng thấy nhớ hương vị bánh nướng ở kinh thành.”
❀ 10 ❀
Dân chúng trong kinh thành an cư lạc nghiệp đã lâu, bỗng một hôm thấy kinh thành đổi khác. Chỉ trong một đêm, quân lính nghìn nghịt kéo vào kinh thành, giương cao lá cờ lớn thêu hình chim công vỗ cánh.
Đến trưa, đạo quân vẫn không có dấu hiệu tấn công, mà chỉ cử hai người phóng ngựa ra tiến vào trong thành.
Trong đó một người đeo mặt nạ đồng đen lạnh lẽo, người đi theo sau bên tay phải mất một ngón trỏ.
“Asoka, con đã trở về?” Vua Bindusara bật ho dữ dội.
“Nhi thần thỉnh an phụ vương!” Asoka quỳ sụp xuống đất, ánh mắt không chút cảm xúc.
“Asoka, ta biết con trở về với mục đích gì.” Nhà vua Bindusara hướng ánh mắt đục ngầu về phía hoàng tử. “Ta không muốn thấy cảnh huynh đệ tương tàn. Vì điều đó sẽ phá huỷ vương triều Maurya.”
Asoka lạnh lùng đứng dậy, phủi bụi dính trên đầu gối: “Bởi vậy, phụ vương đã dùng bí thuật Ba Tư để huỷ hoại mệnh cách của con, nối dài thọ mạng, tăng cường vận thế cho phụ vương, tìm cách huỷ hoại diện mạo của con, vì sợ lời nguyền giết cha giết anh sẽ ứng nghiệm phải không?”
“Ta biết Devri là kẻ không đáng tin.” Bindusara lắc đầu nói khẽ.
“Phụ vương hứa hẹn ban thưởng của cải và quyền lực cho hắn, thì con cũng có thể. Huống hồ, Devri đã nhìn thấy gương tày liếp là Duranjaya, bởi vậy hắn hiểu rõ nên phò tá ai. Hơn nữa, trong nhiều năm chinh chiến, con đã cứu mạng hắn vô số lần. Devri không giống phụ vương, phụ vương hoàn toàn không có một chút nhân từ, chỉ nghĩ đến ngôi vị và quyền lực của mình mà thôi.” Nói đoạn, Asoka rút soạt lưỡi dao đeo bên hông. “Phụ vương, người đã sinh ra con, cớ sao lại muốn huỷ diệt con?”
“Bởi vì ngay từ lúc chào đời, con đã là đứa trẻ bị nguyền rủa. Ta phải nuôi một đứa trẻ mà biết chắc rằng sau này lớn lên, nó sẽ giết ta, con có biết cảm giác đó như thế nào không? Ngày nào ta cũng phải sống trong lo sợ.” Bindusara cười rầu rĩ. “Nhưng cứ nghĩ đến vương triều Maurya sẽ phát triển phồn thịnh dưới sự cai trị của con, ta lại thấy mâu thuẫn. Lòng ta giằng xé khôn nguôi. Cho nên, ta đã mất chín năm để tìm kiếm bí thuật Ba Tư để đổi vận thế của con cho ta. Nào ngờ sau đó, con lại quyết định rời xa kinh thành, xây dựng thế lực cho riêng mình. Có lẽ đây là số trời, không ai có thể ngăn cản.”
“Con đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi.” Asoka nghiến răng nói. “Con ẩn nhẫn ở biên cương, chinh chiến triền miên, là để chờ đợi ngày này. Con đã chờ đợi đến gần như phát điên!”
“Asoka, con là con trai ta.” Bindusara khó nhọc nói. “Susima là anh trai con...” Ông thều thào rồi im bặt.
Trong cung điện lặng phắc như tờ, Asoka từ từ hạ lưỡi dao xuống. Asoka đã vô số lần tưởng tượng đến cảnh mình xách dao đi hỏi tội phụ vương, trả thù ông đã hành hạ vận số của mình suốt từng ấy năm, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng đến một kết cục thế này.
Đúng lúc ấy, Susima xông vào cung điện, đứng sững lại rồi gầm lên: “Asoka, ngươi đã giết chết phụ vương?”
“Vậy thì đã sao? Phụ vương ta còn dám giết, vậy thì ngươi cũng chẳng là gì cả!” Asoka thình lình quay lại, đâm thẳng lưỡi dao vào giữa ngực Susima.
Susima không kịp trở tay, lãnh trọn nhát dao vào giữa tim, không kêu được một tiếng, hai mắt trợn trừng nhìn chuôi dao rung rẩy, cuộn giấy da dê rớt xuống khỏi tay, rồi gục ngã.
Asoka rút phắt lưỡi dao ra khỏi ngực Susima, máu phụt loang lổ trên cuộn giấy da dê. Asoka rũ cuộn giấy ra xem. Vừa liếc mắt, Asoka biến ngay sắc mặt, vứt vội cuộn giấy đi rồi chạy thẳng tối căn phòng trước đây của mình.
Thấy Asoka sát khí đằng đằng, không một ai dám ngăn cản. Asoka chạy tới nơi, đạp cửa xông vào. Căn phòng rất lâu không có người ở, bụi bặm xộc lên mờ mịt. Asoka chạy vào góc phòng, cạy viên gạch nền lên rồi chui xuống dưới hầm.
Đến khi chui ra khỏi đường hầm bí mật, nhìn thấy rõ cảnh tượng xung quanh, Asoka mới khuỵu xuống, hét lên thê thảm: “Phụ vương, hoàng huynh, con đã sai rồi!”
❀ 11 ❀
Devri dấy binh làm phản!
Asoka giết cha diệt anh khiến mọi người bất mãn, tuy giành được ngôi vị, nhưng mất lòng binh sĩ. Devri vây thành, tấn công dồn dập nhiều ngày, kinh thành sắp sửa không thể trụ vững.
Đêm đó, bầu trời rực rỡ ánh sao, một bóng đen lặng lẽ trèo qua tường thành rồi biến mất trong bóng tối, tài tình vượt qua lớp lớp vòng vây.
Sông Hằng in bóng sao trời vằng vặc, lềnh bềnh xác người tử trận, trông vừa đẹp đẽ lại vừa ghê rợn.
“Con biết con đã sai rồi!” Một bóng người quỳ trước dòng sông, cất giọng lầm bầm. “Con đã mắc lừa Devri. Con cứ nghĩ rằng vì lời nguyền giết cha diệt anh nên phụ vương mới dùng bí thuật Ba Tư để huỷ hoại diện mạo, huỷ hoại vận mệnh của con. Cho tới khi nhìn thấy chiếu thư nhường ngôi trên tay hoàng huynh, con mới biết phụ vương và hoàng huynh đã quyết định nhường ngôi cho con từ trước. Phụ vương đã dùng bí thuật Ba Tư để chuyển vận cho con, chịu đựng vận hạn giúp con, chịu đựng lời nguyền thay con.”
Sông Hằng gợn lên vài đợt sóng, nhưng vẫn êm ả trôi đi.
“Giờ con mới biết đường hầm bí mật dẫn đến phủ đệ đã bị phá huỷ của Duranjaya, và con đã hiểu ra tất cả. Cô gái kia hẳn là hậu duệ duy nhất của nhà Duranjaya còn sống sót, Devri đã lợi dụng cô ta để kích động con, bịa đặt về chuyện cha dùng bí thuật Ba Tư để huỷ hoại diện mạo, huỷ hoại vận mệnh của con, khiến con nuôi lòng thù hận, thù hận khiến con lu mờ lý trí. Con biết mình đã phạm phải tội ác tày trời, nhưng vẫn muốn cầu xin phụ vương tha thứ. Nếu để Devri đoạt mất kinh thành, toàn bộ dân chúng sẽ biến thành nô lệ, đất nước sẽ sa vào cảnh lầm than. Hỡi sông Hằng linh thiêng, người mẹ của vương triều Maurya, con cầu xin sự trợ giúp của người! Nếu trận chiến lần này thắng lợi, con sẽ suốt đời tôn thờ Phật pháp, xây dựng tám vạn bốn nghìn chùa tháp để bù đắp cho Những lỗi lầm mà con đã gây ra.”
Asoka hôn xuống mặt đất ướt át bên bờ sông Hằng, rồi vốc một vốc nước sông rưới lên đầu.
Mặt nước yên ắng bỗng gợn lên vô vàn xoáy nước. Những con sóng khơi dậy, mỗi lúc một cao, tiếng sóng uỳnh uỳnh chấn động cả một vùng trời. Sóng nước xô vào bờ tung bọt trắng xoá, dòng nước sông Hằng tựa như sống dậy, vùng vẫy muốn thoát khỏi sự ràng buộc của lòng sông, xô vỡ bờ đê, lao thẳng tới đạo quân của Devri.
Quân phản loạn đang ngủ say trong lều trại bỗng giật mình choàng tỉnh bởi tiếng nước ầm ầm. Vừa mở mắt, đã thấy trước mặt sóng lớn ngút trời, cuồn cuộn một sức mạnh không gì cản nổi, lập tức hò nhau bỏ chạy tán loạn.
“Sông Hằng nổi giận!” Devri đứng giữa trại quân, kinh hoàng run rẩy. “Lẽ nào ta đã sai rồi? Ta báo thù cho người anh em Duranjaya kia mà! Lajita, chạy mau đi!”
Đứng cạnh ông ta là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, nàng kiên cường nói: “Thưa chú, năm xưa khi chú liều chết để cứu cháu ra, cháu đã quên cái mạng của mình rồi.”
“Nhưng cháu yêu hắn, phải không?” Devri nở nụ cười thê thảm. “Nếu cháu không can ngăn chú, chú đã hạ được kinh thành rồi. Chú hiểu, cháu muốn để cho hắn có cơ hội đầu hàng. Lajita, có lẽ kiếp trước hai người đã quen nhau nên kiếp này vẫn còn nghiệt duyên. Tòa cung điện hắn xây bấy lâu nay chính là để dành cho cháu đấy.”
“Trong lòng cháu chỉ có thù hận, hoàn toàn không có tình yêu!” Lajita dứt khoát. “Cháu không thể yêu con trai của kẻ đã giết chết cả gia tộc cháu!”
“Cháu có thể che giấu được người khác, nhưng không thể giấu nổi trái tim của cháu. Ngay từ khi hắn ngã nhào trước mặt cháu, cào nát khuôn mặt mình, cháu đã đem lòng yêu hắn rồi, phải không? Mỗi lần chú trở lại kinh thành, cháu đều dò hỏi tin tức của hắn, chú đâu phải kẻ ngốc mà không biết.” Sóng nước cuồn cuộn đã sắp phá huỷ toàn bộ doanh trại, Devri mỉm cười trong tiếng nước ầm ầm. “Những lời tiên đoán đã ứng nghiệm, chắc chắn hắn sẽ trở thành một đấng minh quân của vương triều Maurya! Cháu hãy quên hết thù hận mà làm vợ hắn đi.”
“Thưa chú, cháu thề chết cũng không bao giờ làm vợ hắn.” Lajita ứa nước mắt nói.
Sóng dữ xô tới, nháy mắt đã nhấn chìm hai người, cuốn đi cách kinh thành cả dặm. Sau đó, ngọn lũ mới dừng lại rồi từ từ rút về sông Hằng, cuốn theo dày đặc xác người. Đứng trên bờ sông Hằng bập bềnh xác chết, Asoka thành kính quỳ lạy, lầm rầm cầu nguyện.
Đột nhiên, Asoka nhìn thấy một cái xác từ từ nổi lên ngay trước mặt mình. Ngẩng đầu nhìn, thấy đó là xác của một cô gái trẻ cực kỳ kiều diễm, khoé miệng vẫn như tươi cười, thanh thản nằm ngửa trên mặt nước phẳng lặng.
“Buông xả, buông xả, xả tức là đắc, nàng cho ta bánh mì và hi vọng, ta sẽ đền đáp cho nàng bằng cung điện và kiếp sau.” Asoka chắp tay, nước mắt ứa ra, nhỏ xuống mặt sông.
❀ 12 ❀
Câu chuyện của Nguyệt Bính đã kết thúc, tôi ngồi bần thần trên giường thêm một lúc, rồi đứng dậy mở toang cửa sổ. Không khí trong lành ùa vào phòng, tôi hít một hơi thật sâu để xua đi cảm giác nặng trĩu trong lòng.
“Nguyệt Bính, câu chuyện mà ông thầy tu kể cho mày thì có liên quan gì đến mấy chuyện kỳ dị mà mày đã chứng kiến?” Im lặng một lúc, tôi hỏi.
“Có thể liên quan, cũng có thể không.” Nguyệt Bính nằm xuống giường. “Sự thần bí của sông Hằng, chúng ta không thể nào lý giải. Vua Asoka và nàng Lajita là do Jaya và Vijaya đầu thai. Biết đâu nhiếp ảnh gia người Mỹ và người vợ quá cố của ông ta cũng vậy.”
“Tình yêu, sự nghiệp, thù hận, cái nào quan trọng hơn?” Nhớ tới Tsukino đang ở Nhật Bản, tôi bỗng chua xót trong lòng.
“Tất cả đều quan trọng, mà cũng có thể không hề quan trọng. Cái hay của sinh mệnh chính là tương lai không thể dự đoán trước, cho nên chúng ta phải dùng cả cuộc đời để thể nghiệm, từ đó biết được thế nào là vui vẻ, hạnh phúc, giả trá, hối hận, đau buồn, nhưng tất cả đều là một phần của sinh mệnh.”
Bên ngoài, vài nhóm sinh viên đi qua, nói cười vui vẻ. Nhìn con đường nhỏ rợp bóng cây xanh, tôi bỗng liên tưởng đến dòng nước sông Hằng, lúc êm đềm, khi dữ dội, lúc đẹp tươi huyền hoặc lúc bập bềnh tử thi...
Sinh mệnh là gì?
Là luân hồi hay lựa chọn, tôi không biết!