Những Miền Linh Dị Tập 3 Ấn Độ

Lượt đọc: 2914 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
cà ri xác sống

Dưới triều vua Asoka, nhà vua cho xây dựng rất nhiều đền chùa và cung điện, hỏi vậy cần đến một số lượng nhân công đông đảo. Các công trình đều được quy định thời hạn rất nghiêm ngặt, hỏi vậy, những viên quan phụ trách đốc thúc nô lệ làm việc quần quật suốt ngày đêm. Nô lệ chết vì kiệt sức, ốm đau, gỗ đổ, đá đè nhiều không kể xiết, lại khiến cho tiến độ xây dựng không thể nhanh được. Vợ của một viên quan phụ trách thấy chồng lo lắng tới mất ăn mất ngủ, bèn lẳng lặng khăn gói ra đi.

Nửa tháng sau, người vợ trở về như đã hẹn, mang theo một cái học. Sau khi về đến nhà, bà liền khóa trái mình ở trong phòng.

Ngày hôm sau, từ trong phòng hay ra một thứ mùi kỳ lạ, cay nồng, thơm sực, ai ngửi thấy cũng chảy nước dãi, toàn thân tràn trề sức lực...

❀ 1 ❀

Suốt mấy ngày trời sương mù bao phủ, cả thành phố dường như biến mất khỏi trái đất, đi ra ngoài cứ y như chơi trò khai phá vùng đất mới, lại thêm sự ám ảnh của câu chuyện thai nhi báo oán khiến tôi cứ có cảm giác lẩn quẩn bên mình đâu đâu cũng là oan hồn của thai nhi. Nên tôi gần như không bước chân ra khỏi cửa, ngày ba bữa hầu như chỉ mì ăn liền và nước.

Nhưng mấy ngày liền như vậy, tôi bắt đầu thấy ngán. Nhớ đến những món ngon ở Thái, ở Nhật, bụng dạ tôi liền biểu tình ầm ĩ.

Nguyệt Bính mang từ Ấn Độ về rất nhiều món hay ho, chuỗi hạt, vòng tay, dây chuyền đủ kiểu, tôi thường đeo đi học, đám bạn xúm lại trầm trồ, đều khen là hàng độc. Hôm nay, Nguyệt Bính ra ngoài mãi chưa về, tôi nhạt mồm nhạt miệng liền mở vali của nó ra xem có gì thú vị không, thì lục được một cái lọ thuỷ tinh có đề chữ “Kari”, nhìn màu sắc rất giống tương ớt.

Tôi nhìn mà chảy nước miếng, đây chắc chắn là lọ cà ri Ấn Độ chính hiệu! Thế mà cái thằng keo kiệt kia định giấu tôi ăn một mình, bạn với bè! Tôi bèn hí hửng đi lấy nồi vo gạo nấu cơm.

Gạo Basmati cũng là Nguyệt Bính mang từ Ấn Độ về, là giống gạo nổi tiếng thế giới, hạt gạo sáng bóng, chắc mẩy, thon dài, ăn dẻo mà không dính răng. Kỳ diệu hơn là sau khi nấu chín, hạt cơm ngả màu vàng tươi bóng bẩy, mới nhìn thôi đã thấy thèm.

Đợi mãi cơm mới chín, tôi hào hứng xới một bát tú ụ, mở lọ cà ri, xúc hẳn một thìa tướng trộn với cơm nóng.

Hương thơm đặc biệt của gạo Basmati hoà quyện với mùi thơm cay nồng của cà ri thật đưa cơm vô cùng, tôi ăn như rồng cuốn, thìa nọ tiếp thìa kia, ăn đến đâu sảng đấy.

Khi Nguyệt Bính quay về, tôi đã bắt đầu chiến bát thứ hai: “Nguyệt Bính, tao để phần cho mày nửa nồi đấy. Cơm cà ri tuyệt cú mèo!”

Nguyệt Bính tái mặt: “Mày lấy lọ cà ri của tao à?”

Tôi đang mải nhai, chỉ gật đầu.

“Đúng là cái loại chết vì ăn!” Nguyệt Bính làu bàu chửi, đi về giường.

Nhồi xong hai bát cơm, tôi xoa bụng thoả mãn: “Có một lọ cà ri mà mày cũng tiếc à? Không đáng mặt bạn bè!”

“Nếu mày biết được lai lịch của lọ cà ri này, chắc mày sẽ nghĩ khác đấy.” Nguyệt Bính cười méo xệch.

❀ 2 ❀

Delhi, Ấn Độ.

Thành phố Delhi được tách đôi thành hai nửa Nam Bắc từ cổng Ấn Độ, được gọi là New Delhi và Old Delhi, giống như hai nhà hàng xóm sát vách nhưng chênh lệch giàu nghèo rất lớn. New Delhi hiện đại, hào nhoáng, sang trọng bao nhiêu thì Old Delhi cũ kỹ, ô nhiễm, hỗn loạn bấy nhiêu, đó là nơi cư trú của dân nghèo, tội phạm và đủ các hạng người thấp kém trong xã hội. Thế nhưng lại có rất nhiều công trình kiến trúc cổ xưa được bảo tồn gần như nguyên vẹn ở đó.

Ngày nào cũng có rất nhiều người dân ở New Delhi chạy xe sang Old Delhi, chẳng phải vì say mê văn hóa lịch sử gì, mà là ở đây có nhà hàng Shahala nối tiếng nhất Delhi. Ông chủ nhà hàng Sabhya tuổi ngoài năm mươi, béo tròn béo trục, tuy sống ở khu ổ chuột Old Delhi nhưng xuất thân từ dòng họ cao quý của giai cấp Brahma, đây chính là điều khiến ông tự hào nhất ngoài món cà ri nổi tiếng.

Nhưng thực khách dường như không quan tâm lắm đến xuất thân danh giá của ông, cho nên khi ông tự hào giới thiệu về mình, ánh mắt họ vẫn dán vào tờ thực đơn. Điều này khiến ông cảm thấy hơi hụt hẫng, đành phải lẳng lặng trở vào trong bếp.

Món cà ri của Shahala cần tới hai chục cân hành tây, chục cân cà chua, rất nhiều tỏi và các hương liệu khác, xào với dầu ô liu thượng hạng, hầm với lửa nhỏ đủ bốn mươi tiếng đồng hồ. Các nguyên liệu khác nhau được cho vào với thời gian chính xác đến từng giây, đảm bảo cho một món cà ri tuyệt hảo chưa từng có.

Thế nhưng sau khi chảo cà ri thơm nức, đẹp mắt đã chế biến xong, Sabhya lại bưng cả chảo vào trong căn phòng bí mật mà chỉ mình ông được bước vào, nghe nói trong đó cất giấu món gia vị bí truyền sau cùng của món cà ri và chính thứ gia vị ấy đã tạo nên hương vị đặc biệt riêng có của món cà ri nhà hàng Shahala.

Nhưng gần đây, lượng thực khách giảm hẳn. Đống rác trong ngõ cụt phía Tây nhà hàng bất ngờ bốc cháy, mấy kẻ du côn hoá điên, lại thêm mấy vụ cưỡng hiếp giết người xảy ra trước đó khiến dư luận bàn tán xôn xao, doanh số của nhà hàng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.

Nhưng Sabhya không vì thế mà phân tâm. Ngày nào ông cũng nấu món cà ri đúng giờ, có vẻ như ông không cần biết đến doanh số, ông chỉ quan tâm đến hương vị của món cà ri.

Buổi tối, trong nhà hàng chỉ lác đác vài bàn khách. Sabhya ngồi lờ đờ uống bia, lặng lẽ cười một mình.

Cánh cửa mở ra. Một anh chàng trẻ tuổi người Á Đông vóc dáng mảnh khảnh bước vào, nhìn quanh một lượt rồi chọn một bàn ở sát tường.

Sabhya đã ngà ngà say, ông vẫy tay ra hiệu cho bồi bàn. Bồi bàn mang thực đơn lại, anh chàng kia gọi món cơm rang cà ri và một chai bia Kingfisher - nhãn hiệu bia nổi tiếng nhất Ấn Độ.

Bỗng nhiên, thực khách ở bàn kế bên bỗng reo toáng lên. Quay sang thì thấy một người đàn ông Ấn Độ cao lớn giơ lên một sợi lông xoăn tít, vẻ mặt hào hứng như vừa trúng số độc đắc.

Vấn đề vệ sinh ăn uống của người Ấn Độ khá kém, chuyện sợi giẻ lau, lông tóc, ruồi nhặng lẫn trong đồ ăn không phải hiếm. Nhưng Shahala có luật bất thành văn, nếu phát hiện ra những thứ này trong món ăn, cả bữa đó sẽ được miễn phí. Chẳng trách nhặt được sợi lông trong thức ăn mà họ lại vui mừng đến vậy.

Anh chàng Á Đông kia chau mày, món cơm rang cà ri vẫn còn nửa đĩa nhưng không tài nào nuốt nổi nữa, liền ngửa cố uống hết chai bia rồi vội vàng thanh toán.

Bàn khách kia lại gọi thêm bia, ăn uống ồn ào...

❀ 3 ❀

Gân đây, ở Old Delhi lan truyền một tin đồn ma quái: Có người nói trong đống rác bị cháy tìm thấy rất nhiều thi thể, hung thủ là những kẻ lang thang, ăn mày sống gần đó, họ ngấm ngầm câu kết với các tài xế chạy xe ba bánh, bắt cóc phụ nữ đi một mình rồi cưỡng hiếp, giết hại, cắt lấy nội tạng đem bán. Tin đồn khiến dư luận hoang mang, rất nhiều người không còn dám lai vãng đến Old Delhi nữa. Lượng khách đến nhà hàng giảm hẳn, ban ngày còn có vài bàn, đến tối thì được một bàn đã may.

Nồi cà ri cuối cùng nấu từ hai hôm trước vẫn chưa bán hết. Sabhya quyết định tắt lò, định chờ đến khi nào khách đông trở lại mới nấu tiếp.

Nhưng lạ một điều là hôm nào cũng vậy, cứ đúng bảy giờ tối là anh chàng Á Đông kia lại tới, lần nào cũng gọi một đĩa cơm rang cà ri và một chai bia, nhưng chỉ uống bia chứ không ăn cơm, uống xong thì thanh toán rồi đi.

Cho tới tối nay, anh chàng gọi một lèo hơn chục chai bia, còn uống rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng đã chi vào đống chai bia trống trơn rồi lại gọi tiếp.

Những ngày này nhà hàng vắng khách, bồi bàn xin nghỉ về quê cả, Sabhya xách vài chai bia để lên bàn: “Tôi mời anh.”

Anh chàng gật đầu, lập tức cạy nắp chai không buồn khách sáo. Sabhya lại đưa cho anh chàng điếu shisha: “Hút không?” Nhưng anh chàng xua tay rồi cắm cúi uống bia.

“Chê bẩn phải không.” Sabhya cười vang, cái cằm nung núc và cái cổ múp míp rung rinh. “Anh là người Nhật à? Bên nước các anh có món cơm cà ri không?”

“Có, nhưng không ăn nhiều như ở Ấn Độ.” Anh chàng gãi mũi.

“Thế tại sao anh lại chỉ uống bia? Anh có biết món cà ri ở đây nổi tiếng nhất thành phố Delhi không? Hay tại hôm trước nhìn thấy khách bàn bên nhặt phải sợi lông nên anh thấy ghê?” Sabhya cười híp mắt, tò mò hỏi.

“Không. Tại mấy hôm trước tôi tới thư viện, tình cờ đọc được một cuốn sách cổ nói về nguồn gốc của món cà ri nên không dám ăn nữa.”

“Vậy sao? Tôi muốn biết đấy.”

“Hẳn là ông phải biết chứ? Nhưng thôi được, vẫn còn sớm, tôi sẽ kể cho ông nghe.”

❀ 4 ❀

Dưới triều vua Asoka, vương triều Maurya trở nên hùng mạnh chưa từng có. Nhà vua cho xây dựng đền chùa, lâu đài rầm rộ. Ngay bên bờ sông Hằng linh thiêng, ông còn cho xây một cung điện lộng lẫy, đặt tên là Maurya.

Nhưng dù đất nước có hùng mạnh, dân chúng có giàu có đến đâu, thì cuộc đời của nô lệ vẫn bi thảm như cũ. Hưng công rầm rộ cần đến một lượng nô lệ đông đảo, công trình càng hùng vĩ thì số nô lệ bỏ mạng trong lúc thi công lại càng nhiều. Lúc sống, họ bị đánh đập tàn nhẫn, bóc lột tàn bạo; sau khi chết đi cũng không được chôn cất tử tế, xác chết bị vứt bừa ra đồng hoang mặc cho quạ, diều rỉa róc.

Các công trình đều bị giám sát thời gian ngặt nghèo. Vua Asoka vốn nóng nảy hạ lệnh, nếu công trình không hoàn thành đúng thời hạn, sẽ chém đầu quan giám sát, bắt cả gia tộc làm nô lệ, tham gia xây dựng công trình.

Lệnh được ban ra, các viên quan giám sát đều vô cùng sợ hãi, càng ráo riết đốc thúc nô lệ làm việc suốt ngày đêm, không cho phép nghỉ ngơi. Nhưng càng làm vậy, nô lệ lại càng chết nhiều hơn, tiến độ công trình vẫn không thể nhanh được.

Gandhi, quan giám sát xây dựng cung điện Maurya vô cùng lo lắng. Tuy cung điện đã gần hoàn thành, nhưng số nô lệ còn lại quá ít ỏi, lại kiệt sức rệu rã, nên làm việc hết sức ì ạch. Ông vốn không phải kẻ tàn bạo nên hiểu rằng, lúc này có đánh đập trừng phạt cũng chẳng ích gì, chỉ khiến tình hình càng thêm tệ hại. Nhưng thời hạn của nhà vua mỗi ngày một gần, ông vô cùng lo sợ, đã manh nha ý định dẫn cả nhà bỏ trốn để né tránh thảm cảnh phải làm nô lệ.

Về đến nhà, người vợ Hiya thấy chồng sắc mặt đăm chiêu lo lắng, hỏi han biết chuyện, bà liền nói với ông rằng mình đã có cách, nhưng bà phải xa nhà nửa tháng để quay về nhà ngoại - một ngôi làng trên núi, hỏi ý kiến các trưởng bối trong gia tộc.

Gandhi cứ ngỡ vợ mình muốn kiếm có bỏ trốn, lại càng đau khổ. Hiya cười đáp: “Mạng sống của tôi là do ông cứu, cả đời tôi đền ơn ông còn chưa hết, làm sao có thể bỏ ông mà đi được?”

Nói đoạn, bà cầm dao chặt đứt ngón tay trỏ để thề.

Gandhi vô cùng ân hận, bèn đồng ý với tất cả yêu cầu của bà.

Trước khi đi, người vợ căn dặn ông ba điều. Thứ nhất, trước khi bà trở về, cứ để nô lệ nghỉ ngơi, không được làm việc. Thứ hai, tìm một nô bộc giỏi may vá đem bỏ ngón tay trỏ bị chém đứt của bà vào trong gối của cô con gái rồi khâu kín lại. Thứ ba, ngày ba buổi sáng, trưa, tối đều phải tụng kinh, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được bận tâm.

Nghe vậy, Gandhi rất lấy làm lạ, nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành của người vợ, ông đành hứa với bà.

❀ 5 ❀

Nửa tháng sau, Hiya trở về như đã hẹn, ôm khư khư một cái bọc, tuy gầy yếu hốc hác nhưng ánh mắt đầy phấn khởi. Bà lập tức cho thu dọn nhà sau, bắc một cái nồi rất to, tự tay mua gia vị về bày kín nửa sân, sai lấy nước sông Hằng đổ vào đầy nồi rồi chất củi đun.

Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Hiya khoá trái cửa nhà sau, không cho phép bất kỳ ai đặt chân vào. Ngày hôm sau, từ trong nhà bay ra một mùi thơm lạ lùng, cay nồng sực nức, ai ngửi thấy cũng ứa nước miếng, tự dưng thấy phấn chấn khoẻ mạnh đến lạ lùng. Ngày thứ ba, mùi thơm đã bay tới tận công trường, những nô lệ đang mệt mỏi kiệt sức vừa ngửi thấy lập tức phấn chấn hẳn lên.

Không ai biết Hiya làm gì, chỉ có Gandhi là ngày càng bồn chồn bất an.

Ngày thú tư, cánh cửa nhà sau bỗng mở ra, Hiya xuất hiện, khuôn mặt tiều tuỵ, hai mắt trũng sâu, khoé mắt chằng chịt nếp nhăn, mái tóc đen nhánh đã lốm đốm bạc, mới có vài ngày mà trông bà như đã già đi mấy chục tuổi.

Hiya chỉ vào cái nồi trong sân, sai nô bộc mang món cơm trộn cà ri trong đó ra công trường cho nô lệ ăn, họ sẽ có đủ sức để xây xong công trình đúng thời hạn.

Nói dứt lời, Hiya liền ngất xỉu.

Món cơm trộn cà ri được mang tới công trường. Đám nô lệ vừa ăn xong, lập tức sức lực tràn trề, không còn thấy mệt mỏi, làm việc hăm hở suốt ngày đêm. Chẳng mấy chốc, cung điện đã sắp hoàn thành.

Hiya mê man suốt mấy ngày đêm. Lúc tỉnh dậy, bà phát hiện ra mình đang bị trói trong nhà giam.

Qua dãy song gỗ, bà nhìn thấy Gandhi với ánh mắt kinh sợ đứng bên hai thầy tu đang lầm rầm tụng kinh.

“Bà... bà là yêu quái!” Gandhi run rẩy nói. “Có người nói rằng bà đã tìm tới chỗ vứt xác nô lệ để ăn thịt người chết. Nên bà mới luyện được yêu thuật, điều khiển đám nô lệ làm việc không biết mệt mỏi.”

“Ông hiểu lầm rồi!” Hiya hét lên, lao tới bên song gỗ, nhưng vì quá yếu nên bà lại ngất lịm.

Gandhi không đành lòng, bèn quay sang nhìn thầy tu như muốn hỏi ý. Thầy tu lớn tuổi không nói gì, mà mở cửa nhà giam, tháo bàn tay phải quấn chặt của Hiya ra.

Tại chỗ ngón trỏ bị chặt cụt đã mọc ra một mấu thịt đỏ ửng, bấy bớt, ướt rượt, trông như một ngón tay non nớt.

Lúc này, Gandhi lại tin Hiya chính là yêu quái. Thây tu vung chuỳ hàng ma gõ thẳng vào trán Hiya.

Tiếng xương vỡ vang lên lạo xạo. Cơn đau đớn khiến Hiya bừng tỉnh. Bà thều thào: “Ông... ông đã cứu tôi... Vợ của ông không thể nào làm hại ông. Tôi... tôi không phải là yêu quái.”

Tình cảm vợ chồng suốt bao năm khiến Gandhi mềm lòng, ông bật khóc xin thầy tu hãy dùng tay.

Thầy tu lớn tuổi nghiêm mặt quát: “Nghiệt duyên đã hết, nghiệp chướng phải trừ!”

Chuỳ hàng ma lại gõ xuống, xương sọ Hiya vỡ toác, thất khiếu ứa máu, bà gục xuống bất động.

Không biết vì hối hận hay đau buồn mà Gandhi quỳ sụp xuống bên xác Hiya, gào khóc thất thanh. Hai thầy tu lặng lẽ bỏ đi, trong nhà giam chỉ còn lại tiếng khóc đau đớn của Gandhi.

❀ 6 ❀

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó khiến Gandhi đau đớn khôn nguôi, mái tóc bạc trắng.

Cung điện hoàn thành đúng thời hạn. Cô con gái Maurya được đặt theo tên cung điện đã lớn lên, trở thành một cô bé xinh đẹp. Khu nhà sau đã trở thành cấm địa, không ai được phép bước vào, ngoại trừ Gandhi. Ngày nào ông cũng vào đó, ở lì từ sáng sớm tới đêm khuya.

Còn món cà ri của Hiya đã được phổ biến rộng khắp, trở thành món ăn không thể thiếu trong bữa cơm của mọi nhà.

Maurya không hề biết mẹ mình đã chết như thế nào, chỉ biết mỗi khi hỏi đến, cha mình lại bật khóc. Cô bé tin rằng cha rất yêu mẹ. Nhưng cô bé cảm thấy khó hiểu khi càng ngày, người cha càng hay né tránh ánh mắt của mình. Hay là tại cô bé quá giống mẹ nên đã khiến cha phải đau lòng? Maurya buồn rầu suy nghĩ.

Vào ngày cung điện hoàn công, nhà vua Asoka ban thưởng hậu hĩnh cho Gandhi và mở tiệc mừng công. Tối hôm đó, mọi người đều uống khá nhiều, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say sưa.

Không ai phát hiện ra có một bóng đen lén lút cạy cửa phòng của Maurya rồi lẻn vào.

Maurya đang ngủ say, gối đầu trên chiếc gối mẹ mình để lại. Đó là di vật duy nhất mà mẹ để lại cho cô. Bỗng nhiên, mùi rượu sặc sụa khiến cô bé choàng tỉnh và cảm thấy một cơ thể nặng nề đè sập xuống người mình.

Cô bé nhận ra đó chính là người nô bộc lâu năm trong nhà mình, Jatin. Hắn đang lột quần áo của cô.

Cô bé vừa định hét lên, đã bị Jatin bóp chặt lấy miệng, nhét giẻ vào, rồi rút dây trói quặt hai tay cô bé ra sau lưng, sau đó lại tiếp tục xé bỏ y phục.

Maurya tiếp tục giãy giụa trong tuyệt vọng. Jatin vừa chế ngự cô bé, vừa gằn giọng nói: “Con bé kia, mày xinh đẹp y như mẹ mày vậy, cứ nhìn mày là ta lại nhớ đến sắc đẹp của mẹ mày, Hiya. Có biết tại sao mẹ mày chết không? Năm xưa Gandhi bảo ta bám theo mẹ mày xem sau khi rời nhà, bà ta đi đâu. Ta mừng lắm, vì ta đã say mê sắc đẹp của Hiya từ lâu rồi! Và mẹ mày đã thuộc về ta, ha ha ha! Bà ta biết một người phụ nữ thất tiết sẽ có hậu quả ra sao, vả lại bà ta còn phải giúp cha mày xây dựng cung điện, nên đã cầu xin ta giữ kín bí mật. Sau đó, ta vẫn tiếp tục bám theo bà ta về làng, thì nào thấy làng mạc gì, mà chỉ là một bãi tha ma. Bà ta chui tọt xuống một nấm mộ. Ta còn nhìn thấy ngón trỏ đã chặt đứt của bà ta mọc lên được một nửa. Ta sợ quá, bỏ chạy luôn về, phao tin bà ta là yêu tinh, chuyên tìm ăn xác nô lệ. Đương nhiên là Gandhi không tin, thậm chí suýt nữa giết chết ta! Nhưng may ta cẩn thận, đã bỏ khối tiền ra mua chuộc hai người đóng giả làm thầy tu tìm đến nhà, nói với Gandhi rằng ở đây có yêu khí. Ha ha, tín đồ Phật giáo đương nhiên là phải tin theo lòi thầy tu, huống chi sau khi Hiya trở về, hành động lại vô cùng kỳ quái. Lại thêm nhìn thấy ngón tay mọc dở của Hiya, không tin cũng phải tin. Thế là cái lão ngốc Gandhi đổ riệt cho mẹ mày là yêu quái rồi giết chết bà ta rồi!”

Maurya nghe mà choáng váng. Sự thật tàn khốc phơi bày khiến cô bé đau đớn, kinh hãi đến quên cả giãy giụa. Jatin tự cởi quần áo, cười dâm đãng: “Hiya đúng là một người đàn bà xinh đẹp, bà ấy chết đi, ta cũng tiếc lắm. Nhưng mày rất giống Hiya, cũng coi như bù đắp cho ta. Hôm nay ta đã bỏ thuốc mê vào trong rượu, sẽ chẳng ai tỉnh lại để cứu mày đâu!”

Đúng lúc đó, một giọng nói trống rỗng vang lên ngoài cửa.

“Còn ta!”

❀ 7 ❀

“Ai?” Jatin sợ hãi quay phắt người lại, thì thấy ngoài cửa, dưới ánh trăng ảm đạm, một bóng người đứng đó, tóc dài phủ mặt, thịt da thối rữa, cứng nhắc bất động.

Cái bóng từ từ ngẩng lên, để lộ hai hốc mắt đen ngòm, trên mặt lủng lẳng thịt rữa, tuy ghê rợn không thể tả, những đường nét trông vẫn na ná giống Maurya.

“Ngươi... ngươi là ai?” Jatin kinh hoàng vùng dậy khỏi giường, nhưng chân tay mềm nhũn nên lại ngã sụp xuống đất, run rẩy bò về phía sau.

“Không nhận ra người quen sao? Ta chính là Hiya đây.” Cái xác bật cười, miệng ngoác ra đen ngòm, đôi môi thối rữa nham nhở dưới trăng. “Ngươi nhớ chứ, trước đây ngươi đã hứa với ta sẽ giữ kín bí mật, sau khi trở về sẽ tiếp tục gặp gỡ kia mà?”

Jatin tì lưng vào bờ tường, hét lên: “Ngươi tránh ra, không được lại gần!” Đúng lúc ấy, bỗng thấy hai khoé mắt đồng loạt rách toạc, con ngươi tôi hẳn ra ngoài, chóp mắt đã chằng chịt tia máu.

“Ngươi đã từng thề thốt rằng yêu ta nhất trên đời, rằng trong lòng ngươi chỉ có một mình ta. Vậy giờ thì sao? Ngươi thấy ta đẹp hơn hay con gái ta đẹp hơn?” Bóng ma lừ lừ liến lại gần rồi ngồi thụp xuống sát trước mặt Jatin, mỗi một động tác lại vọng ra tiếng xương cốt trèo trẹo.

“Mẹ? Mẹ phải không?” Maurya đã nhả được miếng giẻ trong miệng ra, run rẩy kêu lên.

Cái xác không trả lời, đôi tay thối rữa nham nhở ôm lấy Jatin đã gần như rũ liệt vì kinh sợ, cái miệng lở loét ghê sợ ghé lại gần miệng hắn, rồi hôn. Maurya rúm người trên giường, nhìn thấy rành rành Những dòi bọ, thịt thối trên miệng cái xác trôi tuột vào trong miệng Jatin. Cảnh tượng quá đỗi ghê sợ khiến cô bé phải nôn oẹ.

Jatin như thể đã hoá đá, hoàn toàn không thể động cựa, từ cổ họng xuống bụng từ từ phình lên căng trướng, đầu ngoẹo sang một bên...

“Mẹ...” Maurya đã trấn tĩnh lại, bèn tuột xuống giường, chạy về phía cái xác không chút sợ hãi.

“Con đứng lại, đừng lại gần! Cũng đừng trách cha con. Từng đấy năm cha con đã ân hận lắm rồi, ngày nào cha con cũng bầu bạn bên mẹ.” Hiya nói rồi đi thẳng ra ngoài. “Mẹ không phải là yêu quái, nhưng dòng họ của mẹ mắc phải một căn bệnh quái lạ nên phải sống ở nơi chôn người chết. Mẹ là người duy nhất không mắc phải căn bệnh này, nên mới có cơ hội đến với thế gian, quen biết cha con. Cha con lúc nào cũng tốt với mẹ. Còn về món cà ri kỳ lạ, đó là do gia tộc mẹ phát hiện ra. Để chữa trị căn bệnh quái lạ, nhiều đời tổ tiên đã mày mò bào chế rất nhiều loại thuốc, nhưng đều không thành công. Trong khi chế thuốc, mọi người đã vô tình phát hiện ra, món cà ri bí truyền nếu cho thêm mỡ người sẽ giúp người ta phấn chấn khoẻ mạnh, không biết mệt mỏi. Mẹ đã quay về mượn lấy công thức bí truyền, rồi nấu món cà ri suốt ba ngày ở sân sau, sau đó rút mỡ của chính mình cho vào trong đó... Món cà ri giúp mọi người khoẻ mạnh, nhưng cơ thể mẹ đã trở nên khô xác. Chao ôi, đều là duyên số.”

Ánh trăng trắng nhợt hắt xuống người Hiya, cơ thể bà từ từ tan biến vào không khí.

Ngoài cái xác ghê rợn của Jatin, trong phòng lặng phắc như tờ, dường như tất cả mọi chuyện đều chưa từng xảy ra.

Maurya ngồi xuống giường, chợt phát hiện ra, vừa nãy trong lúc chống cự, chiếc gối đã bị rách toạc, từ trong vết rách thò ra một ngón tay nguyên vẹn, trắng muốt.

Quên cả áo quần rách nát, Maurya chạy ra ngoài, đi thẳng ra nhà sau rồi đẩy cửa bước vào.

Trên thân cây giữa sân đang treo lủng lẳng một cái xác đã chết khô. Cơn gió thổi qua, cái xác đung đưa như bộ quần áo đang phơi.

Đó chính là cha cô - Gandhi!

Ngón trỏ trên bàn tay phải của ông cũng không còn.

❀ 8 ❀

“Tôi nghĩ nghe thấy câu chuyện này sẽ chẳng còn ai dám ăn món cà ri nữa.” Sabhya rít một hơi thuốc, nhả khói nghi ngút.

“Chỉ là truyền thuyết chứ có thật đâu.” Anh chàng nói rồi lấy ra hai chiếc điện thoại, bày trên mặt bàn. “Nhưng tôi muốn biết, tại sao trong điện thoại của tên du côn ăn cắp nội tạng và lão chủ nhà nơi tôi trọ đều có số của ông, lại còn gửi cả tin nhắn cho ông nữa?”

“Có gì đâu, nguyên liệu để nấu món cà ri bí truyền thôi mà, có vậy tôi mới sống được!” Sabhya thình lình giơ ống tẩu đập thẳng xuống đầu anh chàng.

Anh chàng như đã đề phòng từ trước, vội nghiêng đầu tránh sang một bên. Sabhya thò tay vào túi bấm một cái, cửa cuốn của nhà hàng tự động sập xuống.

“Ông là Jatin?” Ánh mắt anh thanh niên rực lên như ngọn lửa.

“Thông minh đấy! Sự thực là đêm đó tao vẫn chưa chết,” Sabhya bật cười khiến những súc mỡ trên người rung lên bần bật, “nhưng cũng gần như chết. Tao nghe thấy lời Hiya nói, nhưng không thể nhúc nhích. Sau đó tao bị quăng vào đống xác chết nô lệ, ngâm trong máu mỡ dịch thể và tao phát hiện ra mình đã sống lại. Lúc này tao mới hiểu, dòng họ nhà Hiya có lẽ chẳng mắc bệnh gì, mà đó là một nhóm người vô dụng sống nhờ vào mỡ của xác chết. Sau đó, tao cũng hiểu ra, các loại gia vị, hương liệu chế biến món cà ri cũng chính là những hương liệu dùng để bảo quản xác chết thời xưa. Thế là từ đó, tao bắt đầu chế biến món cà ri bằng mỡ của xác chết. Rất nhiều năm về trước, loại mỡ này rất dễ tìm, nhưng gần đây thì ngày càng khó khăn. Nhưng sau đó, tao vô tình phát hiện ra một điều, những ai ăn phải món cà ri chế từ mỡ do tao tự hút trên người tao ra sẽ trở nên dâm tà vô độ. Thế là tao đã có cách để kiếm mỡ người nhanh hơn.”

“Ông sống quá lâu rồi đấy, đã đến lúc chết đi được rồi.” Anh thanh niên lạnh lùng nói.

“Cái chết với tao chẳng có nghĩa lý gì cả.” Sabhya phá lên cười sằng sặc. “Đừng quên là mày cũng đã ăn món cà ri của tao rồi đấy nhé.”

“Bởi vậy hôm nay tôi mới đến đây tính sổ.” Anh chàng gãi mũi, thản nhiên nói. “Hôm đó ăn được nửa chừng, tôi nhận ra có cái gì đó không ổn, về uống thuốc mấy ngày mới trừ được hết đấy.”

“Thế thì sao nào?” Sabhya lắc lư cái đầu. “Một người như tao cực kỳ khó giết, người chết chỉ có thể là mày thôi! Vừa hay tao đang cạn nguyên liệu.”

“Ông không nhận ra năm ngày vừa qua tôi thay đổi chỗ ngồi liên tục à?” Anh chàng giễu cợt. “Ông chỉ giỏi giết người, nhưng về huyền thuật, lý số chắc là mù tịt. Những thứ ấy có từ trước khi ông đẻ ra cơ.”

“Rào!” Từ trong tay anh chàng bay vọt ra một nắm trắng xoá, vãi tứ tung khắp người Sabhya. Là gạo nếp. Năm cái bàn ở phía Đông, Nam, Tây, Bắc và chính giữa mà anh ta từng ngồi đều rung lên cành cạch. Bên dưới mỗi cái bàn đều cắm một que gỗ đào.

Sabhya đưa ánh mắt chế giễu nhìn anh ta, đang định phá lên cười, bỗng thấy những hạt gạo nếp vừa chạm vào người đã chui tọt vào da cứ như sởi thụt xuống bùn. Những tiếng “xì xì” vang lên đồng loạt, cơ thể của hắn phun khói trắng mù mịt, từng hạt gạo nếp cháy rực lên như những mạt sắt nung đỏ, khiến lớp mỡ dày dưới da hắn sôi lên xèo xèo.

“Ông đã làm nhục dòng họ Sabhya. Đừng nghĩ rằng mình mang dòng họ cao quý của giai cấp Brahma là có thể ung dung hưởng phúc. Người tà ác không xứng đáng được mang dòng họ cao quý.” Anh chàng chẳng buồn nhìn, rút từ trong túi ra một cái ghim giấy, quay đi cạy mở khoá cửa cuốn.

Sau lưng, Sabhya gào rú thảm thiết, tiếng gào chẳng khác nào của loài ma quỷ. Từng dòng mỡ nhễ nhại trào ra khỏi các lỗ thủng chi chít trên da, thân thể từ từ teo tóp lại, cho tới khi chỉ còn trở lại một bộ da bọc xương.

Khoá cửa “tách” một tiếng bật mở. Anh chàng châm một điếu thuốc vứt lên bộ da người nằm trong vũng máu lênh láng. “Phụt” một tiếng, ngọn lửa bốc lên cao ngất, khét lẹt...

❀ 9 ❀

Tôi nghe mà bụng dạ nhộn nhạo như sóng cuộn: “Nguyệt... Nguyệt Bính, thế cái lọ ấy là... là cà ri...”

“Ừ!” Nguyệt Bính bước lại xới một bát cơm đã gần nguội ngắt.

“Mày...” tôi bụm miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, nôn đến mật xanh mật vàng, mặt mũi xây xẩm, ruột gan như vắt lên tận họng.

“Mày uống rượu lúc nào mà say kinh thế?” Nguyệt Bính bưng bát cơm đúng trước cửa phòng vệ sinh hỏi tôi.

Nhìn bát cơm trộn đỏ những cà ri, tôi lại oẹ lên oẹ xuống, chỉ vào bát cơm của nó không nói nên lời.

“Mày làm gì mà ghê thế?” Nguyệt Bính chau mày “Tao có bảo đây là cà ri của nhà hàng Sabhya đâu. Đây là cà ri đóng hộp, tao nhặt đại ở sân bay New Delhi hôm xuất cảnh mà.”

“Nguyệt Bính!” Tôi quát lên. “Thằng chó, mày cố tình chơi đểu tao phải không? Tao...”

“Rồi, rồi,” Nguyệt Bính cười nhăn nhở, “vừa nảy Kuroba gọi điện tới bảo trí nhớ của Tsukino đã khôi phục được kha khá, đã nhớ ra mày rồi đấy, mày mau mau gọi lại cho người ta đi.”

Tôi lập tức quên sạch mọi chuyện, vồ ngay lấy điện thoại bấm gọi cho Kuroba.

Lúc đang chờ nghe máy thì Nguyệt Bính vừa nhai cơm vừa lúng búng: “Sau khi trải qua vụ cà ri xác sống, tao đã băn khoăn rất nhiều. Tại rất nhiều nước trên thế giới lại có những món ăn nổi tiếng khiến người ta vừa ăn đã mê, ăn một lần là nhớ mãi, cứ muốn ăn nữa, ăn mãi, không ăn thì thấy trong người như thiếu thứ gì đó. Liệu họ có bí quyết gì tương tự không nhỉ?”

« Lùi
Tiến »