No.6

Lượt đọc: 1095 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Phật cũng từng là người phàm, chúng ta rồi cũng thành Phật. Thật đáng buồn làm sao khi cứ phân biệt ai có Phật tính hay không.

- Truyện Heike, quyển Một, Giou

Shion lặng lẽ bò dậy. Trong lò sưởi chỉ còn lại ít than củi nên căn phòng lạnh lẽo như đóng băng tới nơi. Cravate co ro núp bên cạnh cậu, ngẩng đầu kêu chít chít.

"Suỵt!" Shion kéo tấm chăn sang cho con chuột "Mày ngủ ở đây đi, trật tự chút nhé."

Shion giờ đã quen với việc di chuyển trong phòng tối om. Cậu lẳng lặng đến bên cửa, mở khóa. Trước khi bước ra, cậu ngoái đầu nhìn lại phòng.

Shỉon dỏng tai lắng nghe, hoàn toàn im ắng. Hình như vết thương không làm Nezumi mất ngủ.

Cậu ấy cũng không phải người hay rên rỉ khi bị thương.

Shion còn rất nhiều điều muốn nói với Nezumi. Niềm vui khi gặp gỡ, những lời cảm ơn trong quá khứ, sự nể trọng sâu sắc... những điều đó vẫn chưa nói ra.

Được gặp cậu, thật là tuyệt.

Shion chỉ dám nói đến đó.

Hít một hơi thật sâu, cậu lặng lẽ mở cửa.

Đèn hiệu của đường dây chuyên dụng liên lạc với Tòa thị chính đang nhấp nháy. Người đàn ông ngẩng đầu lên khỏi xấp tài liệu xem dở, khẽ tặc lưỡi. Ông ta rất hứng thú với tài liệu in trên giấy mười mấy năm trước, còn muốn xem nhiều hơn nữa, nhưng chiếc điện thoại đang nhấp nháy đèn đỏ báo cuộc gọi khẩn. Người đàn ông lại tặc lưỡi, cất xấp tài liệu vào bìa hồ sơ.

Ông ta nhấn nút nhận cuộc gọi, trên màn hình hiện lên gương mặt quen thuộc, người đàn ông trước kia thường được gọi là Fennec.

Fennec, cáo sa mạc. Ai là người đầu tiên gọi ông ta như thế?

"Xảy ra chuyện gì vậy, Fennec?"

"Có tình huống khẩn. Vừa nãy có hai mẫu vật được đưa vào Bệnh viện Trung ương."

"Thế thì sao?"

"Cả hai đều không có đăng kí trong hồ sơ mẫu thí nghiệm."

"Anh nói gì cơ?"

"Không phải loại mẫu tôi chuẩn bị theo yêu cầu của anh. Sự việc cũng phát sinh ở nơi không liên quan."

"Mới đó mà đã nhận định là mẫu vật, có vội vàng quá không? Ngộ nhỡ là do nhân tố khác thì sao?"

Fennec lắc đầu. Màn hình thay đổi, vang lên giọng nói báo cáo tình trạng khi còn sống của hai cái xác nọ.

Họ tên, tuổi tác, địa chỉ, nghề nghiệp, tiền sử bệnh, chỉ số sức khỏe, mã số đăng kí công dân... Hai xác chết, một nam và một nữ, cả hai đều mang vẻ mặt đau đớn và già nua. Nếu không có nét mặt đau đớn đó thì bảo là chết vì tuổi già ai cũng tin ngay. Nhưng theo báo cáo, hai người họ một chỉ mới đôi mươi, một tầm ba mươi lăm đến bốn mươi tuổi.

"Đích thực do chúng gây ra." Người đàn ông lẩm bẩm.

Màn hình lại thay đổi, hiện lên vẻ mặt rất không vui của Fennec.

Người đàn ông khẽ thở dài.

"Đây là... chuyện gì thế này?"

"Tôi cũng muốn hỏi anh câu ấy!"

Fennec cao giọng nói, hai tai khẽ nhúc nhích.

Phải rồi, chính là vì cái tật lạ này đây. Từ hồi trẻ, ông ta chỉ căn hơi kích động là đôi tai sẽ nhúc nhích, cho nên mới được gọi là Fennec.

Cáo Fennec có đôi tai dài đến 15 centimet, là loài cáo nhỏ có đôi tai dài nhất trong tất cả các loài cáo.

"Tại sao lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này? Tôi thực sự không tin nổi. Đây rốt cuộc là chuyện gì?"

"Một khâu nào đó chưa kiểm soát tốt. Nhưng chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để anh bận tâm."

Nghe người đàn ông nói thế, yết hầu Fennec di chuyển lên xuống.

"Có thật không?"

"Dĩ nhiên."

"Anh là người phụ trách kế hoạch này."

"Đúng thế, nhưng là chỉ đạo ngầm. Bản thân kế hoạch cũng không được công khai."

"Nhưng sau khi kế hoạch này thành công, kế hoạch xây dựng và phát triển No.6 mới hoàn thiện, đúng chứ?"

"Thế thì không được phép có sai sót nhỏ nào nữa."

"Rõ rồi, tôi sẽ bắt tay điều tra nguyên nhân ngay, hãy giúp tôi chuyển hai cái xác vào phòng giải phẫu đặc biệt khu V."

"Tôi đã cho người thực hiện rồi."

"Thế thì tôi bắt tay vào việc ngay."

"Được, tôi chờ báo cáo của anh."

"Còn nữa, tôi dự định sau khi sự cố lùm xùm này lắng xuống sẽ tiến hành một cuộc thanh trừng."

"Thanh trừng? Đã lâu không làm nhỉ. À phải, sắp đến ngày Lễ Thánh rồi."

"Đúng vậy, lại sắp đến ngày vĩ đại ấy. Nếu anh cần mẫu vật làm thí nghiệm, tôi sẽ để lại cho anh, bao nhiêu cũng có."

"Cảm ơn ngài đã chiếu cố, thưa ngài."

"Đừng nói quá như thế."

"Nhưng anh sắp trở thành người thống trị tuyệt đối của mảnh đất này, trở thành vị vua duy nhất. Đến lúc đó tôi phải gọi anh là bệ hạ rồi."

"Còn anh, muốn được gọi là gì?"

"Tình trạng hiện tại của tôi rất tốt. Tôi chỉ mong có được đãi ngộ và thiết bị đầy đủ để nghiên cứu thôi."

"Anh vẫn không mong mỏi gì. Được rồi, thế thì làm phiền anh nhé."

Màn hình lẳng lặng tắt đi.

Người đàn ông liếc nhìn xấp tài liệu xem dở trong bìa hồ sơ.

Thật đáng tiếc, hôm nay không có thời gian để xem rồi.

Đó là tài liệu nghiên cứu về kiến quân đội thuộc họ Eciton burchelli trú ngụ trong rừng rậm Nam và Trung Mỹ. Loài kiến này sẽ tụ tập thành một đàn khoảng năm trăm nghìn con, không chọn chỗ ở cố định mà sẽ sống cảnh lang bạt cả đời. Trong đàn kiến đông đảo đó chỉ có một con kiến chúa, nhưng kiến chúa chỉ lo đẻ trứng chứ không thống lĩnh đàn, kiến lính và kiến thợ thì làm việc theo bản năng của mình. Kết quả là cả đàn kiến dường như được lãnh đạo bởi một trí tuệ vĩ đại, hành vi của chúng được quản lý một cách hoàn hảo không tì vết.

(Kiến Eciton burchelli nổi tiếng về những cuộc di chuyển đường dài qua các khu rừng ở Nam và Trung Mỹ. Kiến thợ tạo đường đi từ tổ của nguồn thức ăn. Một số con bắc cầu nằm trên những lỗ chứa hay ổ gà để cho những con khác đi qua)

Kiến cũng thế mà ong cũng thế, chúng đều tạo ra một thể chế xã hội lý tưởng. Côn trùng làm được điều đó, loài người không thể nào lại không làm được, chỉ cần mỗi người đều làm tròn bổn phận của mình, không cần suy nghĩ, chẳng nghi ngờ gì, cứ làm là được rồi. Không cần đầu óc, cũng chẳng cần tâm hồn.

Một quần thể năm trăm nghìn con, một con đứng đầu. Chỉ thế thôi, không cần gì hơn...

Đúng, Fennec à, tôi chẳng có ước ao, cũng không cần ước ao, tôi không bị dục vọng chi phối như anh.

Người đàn ông cười thầm, nhấn nút thang máy đến thẳng phòng giải phẫu đặc biệt.

Đang có sương. Chân đạp trên những cây cỏ dại phát ra tiếng xào xạc.

Khoảnh khắc mặt trời mọc từ hướng Đông, tuyết sương trắng xóa sẽ sáng lấp lánh, cả một vùng khô cằn liền được ánh sáng bao phủ. Nhưng vẫn còn sớm. Phải một lúc nữa mặt trời mới mọc. Shion dừng chân, ngước nhìn bầu trời phía Bắc. Cậu muốn đến Trại Cải tạo trước khi mặt trời mọc.

Shion cũng không biết sau khi tới Trại Cải tạo sẽ làm gì, trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ, cậu phải đi.

Safu đáng lẽ đã đi du học, sao giờ lại bị nhốt trong Trại Cải tạo? Phải chăng có liên quan tới mình? Nếu đúng thì liệu mẹ có an toàn không?

Nỗi bất an và sốt ruột làm nghẹn khí quản, trái tim Shion se thắt. Mẹ, Safu, Nezumi... cậu không muốn mất ai cả. Chỉ cần có thể bảo vệ họ, cậu sẵn sàng làm tất cả.

Rốt cuộc phải làm sao bây giờ?

Cậu thấy não nề vì hoàn toàn bế tắc.

Mình đang ở ngoài này, còn Safu một mình chìm trong sợ hãi. Nhất định phải tìm ra cách, làm thế nào cũng phải cứu được Safu. Nhưng mà, phải làm gì mới được chứ? Phải làm sao...

Chít chít.

Tiếng kêu khe khẽ vang lên, Shion dừng lại. Đôi mắt đã quen với bóng tối nên Shion thấy ngay sinh vật nhỏ bé mặt ra từ trong bụi cỏ.

"Cravate?" Shion bế con chuột lên. "Mày đi theo tao tới đây à? Không được đâu, mày phải về nhà."

Đúng lúc này, Shion lại nhận ra đây không phải Cravate, cũng không phải Hamlet, thậm chí còn không có thân nhiệt của một sinh vật sống.

"Đây là... chuột robot..."

"Chuột dẫn đường."

Tiếng nói vang lên sau lưng. Không cần ngoái lại nhìn, Shion cũng biết là giọng của ai. Cậu cố thở đều rồi chậm rãi quay đầu lại. Nezumi cũng từ tốn đi tới, nhấc lấy con chuột trong tay Shion bỏ vào túi áo.

"Đây là chuột robot trang bị chức năng dẫn đường cùng hệ thống định vị, bởi vì cậu đã đi sai hướng nên nó phát ra tiếng cảnh báo."

"Đi sai hướng..."

"Chẳng phải cậu muốn đến chỗ Inukashi sao? Muốn cạo lông cho những con chó có lông quá dài, sắp mắc bệnh da liễu, không phải thế ư? Đi làm sớm thế này thật là vất vả, chỉ có điều cậu đã đi lạc đường rồi."

Shion hít vào làn hơi lạnh giá của buổi sớm chưa thấy bóng mặt trời.

"Không liên quan tới cậu. Tôi muốn làm gì, muốn đi đâu, không cần cậu lo. Tôi chán ngấy cái thái độ cậu xem mình như người giám hộ của tôi rồi. Tôi không phải trẻ sơ sinh vô tri, cậu làm ơn đừng lo cho tôi nữa. Đủ rồi, quá đủ rồi. Nếu cậu thấy nợ tôi vì việc bốn năm trước thì cậu đã trả đủ. Cho nên từ nay tôi muốn làm theo ý mình. Tôi không cần cậu quản thúc tôi, tôi muốn tự do. Tôi đã quyết rồi nên đừng có ngáng đường tôi."

Shion thở hồng hộc và im lặng.

Trời còn quá tối nên không nhìn rõ nét mặt của Nezumi. Trong bóng tối lờ mờ, hình như Nezumi hơi run lên, rồi có tiếng vỗ tay khe khẽ.

"Với dân nghiệp dư thì thoại khá tốt đấy. Xem chừng cậu có khiếu diễn kịch đó, chí ít nó hay hơn nụ hôn tối qua nhiều."

"Nezumi, cậu nói g..."

Shion vừa thoáng thấy bàn tay phải của Nezumi giơ lên, ngay sau đó má cậu đã hứng trọn một đòn nặng nề. Shion loạng choạng, ngã ngửa ra sau, trong miệng xộc lên mùi máu tanh.

"Cậu làm gì vậy?"

"Có thời gian hỏi vớ vẩn thì mau đứng lên đi, tôi tiếp tục đấy nhé."

Nezumi vung chân đá, Shion liền lăn sang một bên.

"Làm gì vậy? Đừng có đờ người ra, di chuyển tiếp đi."

Nezumi đá một cú vào bụng Shion làm cậu đau điếng đến không thở được, người lăn lông lốc, tay cậu bắt lấy một hòn đá trong bụi cỏ.

"Không được nhắm mắt! Phải nhìn chăm chú vào động tác của đối thủ. Đừng có đực mặt ra."

Shion quay đầu lại, ném hòn đá về phía Nezumi, rồi giậm chân, toan dùng vai huých Nezumi, nhưng chẳng hiểu thế nào lại vấp chân rồi ngã nhào xuống đất, lần này cậu không dậy nổi nữa. Cậu ngước nhìn trời, thấy những vì sao trước lúc bình minh nhấp nháy sáng đến chói cả mắt.

Nezumi bắt lấy cổ tay Shion kéo cậu ngồi dậy.

"Shion, đây là trừng phạt."

"Trừng phạt gì chứ?"

"Cậu nói dối tôi."

"Đó là vì..."

"Thừa nhận rồi hả?"

"Ừm... là nói dối."

"Tội thứ hai, coi thường tôi."

"Tôi đâu có."

"Nói dối, có nghĩa là coi thường đó. Vả lại, cậu tưởng lời nói dối tệ hại ấy có thể lừa được tôi ư? Đừng khinh nhau quá thế."

"Tôi đã cố hết sức rồi..."

"Cậu chẳng thích hợp làm chính trị gia hay tiểu thuyết gia đâu. Cậu không thể nói dối mà mặt mày tỉnh rụi được."

"Tệ đến thế sao?"

"Quá tệ. Vả lại điều khiến tôi giận nhất là, Shion..."

"Ừm."

"Cậu coi tôi như đứa trẻ con ngay cả nụ hôn gì cũng không nhận ra được! Gì mà nụ hôn chúc ngủ ngon, vớ vấn!" Nezumi quỳ một chân trước mặt Shion, kéo mạnh cổ áo của cậu. "Cậu nghe cho rõ đây, không được phép có nụ hôn ly biệt nào nữa. Không được phép!"

"Xin lỗi."

"Cũng không được phép nói dối."

"Thề đi!"

" Tôi thề."

Nezumi buông tay ra rồi ngồi bệt xuống, ngước nhìn bầu trời.

"Nghe nói trong No.6 có vụ lùm xùm kì lạ."

"Vụ lùm xùm kì lạ?"

"Tình hình cụ thể tôi còn chưa nắm rõ, Inukashi sẽ thu thập thông tin. Cũng có thể tranh thủ nhờ Rikiga moi ít tin tức từ khách hàng của ông ta. Còn nữa, phía Trại Cải tạo hình như cũng có biến động. Cả trong lẫn ngoài No.6 cùng xáo trộn, kì lạ quá đúng không?"

"Trại Cải tạo... Nezumi, chẳng lẽ là..."

"Chính là người bạn quan trọng của cậu. Cậu từng nói cô ấy là bạn thân của cậu, đúng không? Chuyện của cô ấy tôi biết từ lâu rồi."

Nezumi chìa mẩu giấy của Karan ra. Sau khi đọc xong, tay Shion run lên bần bật.

"Trước mắt, mẹ cậu bình an vô sự, còn bạn thân của cậu thì không biết thế nào. Nhưng không cần sốt ruột, tóm lại chúng ta phải lấy được thông tin, rồi lập kế hoạch kĩ càng. Inukashi sẽ giúp một tay. Chúng ta cần nhanh chóng lẻn vào Trại Cải tạo, đây là mục đích của chúng ta, rõ chưa? Chúng ta không vào đó để tự chui đầu vào rọ, mà là đi cứu người. Cậu phải bình tĩnh."

Shion gật gù, "Rốt cuộc vẫn lôi cậu vào chuyện này."

"Không liên quan đến cậu. Vả lại, Inukashi nói có vấn đề, tôi cũng rất tò mò, tại sao một nhân tài ưu tú lại bị bắt? Có thể liên quan đến vụ ong kí sinh không chừng."

"Ong kí sinh... Nhưng mà, ong không thể nào sống được trong mùa này."

"Cho nên chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi, tình huống bất ngờ chẳng hạn. Nếu thật vậy thì đáng để mạo hiểm lắm. Tóm lại, chừng nào Inukashi liên lạc thì chúng ta sẽ hành động ngay. Trước đó chúng ta cũng phải thu thập thông tin và chuẩn bị mới được." Nezumi đứng dậy, nói với giọng dịu dàng, "Phấn chấn lên, sẽ có cách giải quyết thôi. À không, tôi nhất định sẽ giải quyết mọi chuyện."

"Cảm ơn, cậu lại cứu tôi lần nữa."

"Bước tiếp theo đây mới là quan trọng."

Shion cũng đứng dậy, "Nezumi."

"Hử?"

"Thế này... chắc là được nhỉ?"

"Gì cơ?"

Shion tát mạnh vào má Nezumi khi nó ngoảnh mặt sang. Cái tát tuy không khiến Nezumi nghiêng ngả nhưng cũng làm nó giật mình. Hít sâu một hơi, Nezumi hét lên.

"Cậu làm cái quái gì thế?"

"Trừng phạt!"

"Trừng phạt?"

"Cậu đã giấu giếm tôi mẩu giấy này."

"Nói ra có ích gì. Nếu để cậu lén lút bỏ đi như đêm nay thì tôi đau đầu lắm. Tôi lo lắng cho cậu mà, hay là tôi không có quyền lo lắng cho cậu... Ơ, sao câu này nghe quen quá vậy?"

"Lo lắng và giấu giếm là hai chuyện khác nhau. Cậu chẳng phải người giám hộ của tôi, tôi không muốn mặt dày sống dưới sự che chở của cậu. Tôi..."

Shion siết chặt bàn tay vẫn còn nguyên cảm giác khi chạm vào má Nezumi.

"Tôi muốn đứng ngang hàng với cậu."

Nezumi nhún vai, giơ tay phải lên, "Tôi xin tự kiểm điểm, từ nay sẽ không làm chuyện như thế nữa."

"Thề không?"

"Tôi thề với cái má bị tát của mình."

Tiếng gà gáy vọng lại từ đằng xa. Mặc dù trời chỉ mới tờ mờ sáng nhưng có lẽ con gà trống đã nhận ra hơi thở của buổi sớm mai nên cao giọng gáy to. Không lâu nữa bầu trời phía Đông sẽ sáng bừng, nắng mai sẽ xua đi bóng tối.

Ngày đầu tiên chuẩn bị nghênh chiến sắp bắt đầu.

Safu sắp tỉnh dậy. Cô biết ý thức mình đang dần hồi phục, nhưng xúc giác của cơ thể lại rất mơ hồ.

Đây là đâu? Mình đang làm gì ở đây? Là mơ ư? Mình nhất định phải nhớ ra, nhớ ra cái gì nhỉ? Một chuyện rất quan trọng, một người rất quan trọng.

"Safu."

Giọng nói vọng lại từ nơi rất gần, là giọng nam. Không phải, không phải giọng nói này. Giọng nói mà mình chờ đợi không phải giọng nói này.

"Thấy thế nào? Thấy khác một chút với trước kia đúng không? Không sao, em sẽ quen ngay thôi mà. Mong rằng em sẽ thích căn phòng đặc biệt này, nó chỉ dành cho mình em thôi, Safu."

Giọng nói thật đáng ghét. Đừng gọi tên tôi, đừng dùng cái giọng đó gọi tên tôi.

"Safu, em thật đẹp, vượt xa tưởng tượng của tôi. Đẹp quá, tôi rất hài lòng."

Giọng nói đáng ghét. Còn có thứ mùi đáng ghét. Là... máu.

"Hôm nay tôi rất bận. Tôi sẽ đến thăm em sau, Safu à. Em hãy nghỉ ngơi thêm một lát nữa nhé."

Tiếng bước chân xa dần, mùi máu tanh cũng xa dần. Safu thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tại sao? Sao mình cứ mơ mơ màng màng thế này?

Nhưng mà, mình...

Từ sâu thẳm bên trong ý thức chưa hoàn toàn hồi tỉnh bỗng xuất hiện bóng dáng một người. Mắt, móng tay, miệng, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phương xa, nụ cười sống động, nét mặt mơ màng, ngón tay thon dài...

A... có thể nghe thấy giọng nói của cậu ấy.

"Cậu là bạn thân của mình mà."

Lúc nào cũng trẻ con, hoàn toàn không để ý tới nỗi lòng của mình, nhưng lại một lòng một dạ đuổi theo một người nào đó. Mình yêu linh hồn non nớt nhưng chân thành ấy. Mình yêu cậu ấy hơn bất cứ ai. Cho dù là bây giờ...

Ý thức dần xa, bóng tối lại ùa về.

Không thấy gì nữa rồi...

Shion.

Cả ngày này chỉ có mình Shion chăm sóc chó. Inukashi đã mất dạng từ sáng sớm, Shion đành một mình ôm hết công việc chuẩn bị thức ăn và vệ sinh lông cho mấy chục con chó. Tình trạng bận túi bụi không có thời gian nghỉ ngơi giúp cậu quên đi nỗi đau. Thật ra, cậu phải cảm ơn công việc lo không xuể này đã khiến cậu bớt sốt ruột.

Không được sốt ruột, phải kiên nhẫn chờ đợi, bình tĩnh mà hành động.

Lời nói của Nezumi rất có sức thuyết phục, cậu không thể không tán đồng. Nhưng cậu vẫn thấy lòng như lửa đốt, không tài nào bình tĩnh được.

Khi mình đang tất bật với những việc này, Safu...

Mỗi khi ý nghĩ đó lóe lên, lòng Shion lại rối bời. Cậu cắn chặt môi dưới đến bật máu.

Ẳng ẳng...

Những chú cún con cất tiếng kêu. Lũ cún này vừa chào đời hồi đầu thu. Chúng kêu vì thấy bàn tay đang chuẩn bị thức ăn của Shion khựng lại khi cậu thất thần.

"A, xin lỗi."

Shion vội đổ cơm thừa đã nấu lại vào bát. Lũ cún con vẫy mấy cái đuôi màu nâu giống nhau và vùi đầu vào bát cơm.

Trong hoàn cảnh cả con người cũng đói khát, đàn chó của Inukashi dù không được ăn no cũng sẽ không chết đói.

Cuối cùng Shion cũng biết đống cơm thừa canh cặn chuyển vào khách sạn đổ nát lúc nửa đêm rồi chia làm hai loại: bán ra chợ cho người ăn và giữ lại nuôi chó, là từ đâu ra.

Inukashi hiện giờ chắc đang thu thập thông tin theo đường dây này. Nezumi cũng mất dạng từ sớm. Mình làm được gì nhỉ? Càng nghĩ càng thấy bản thân vô dụng, chẳng làm được gì cả. Sốt ruột quá, không tài nào bình tĩnh được, chỉ đành cân chặt môi dưới cố chịu đựng.

Lòng bàn tay Shion có cảm giác âm ấm, một chú cún con đang liếm bàn tay cậu. Cravate ló đầu ra từ miệng túi áo Shion, rồi lại thụt vào ngay.

Rất muốn để Safu gặp lũ cún con và chuột nhắt này, muốn để cô ấy vuốt ve chúng, cảm nhận đầu lưỡi nhỏ xíu ấm áp của chúng.

Cậu rất thương và coi trọng Safu. Cảm giác khác với yêu đương nam nữ, nó ổn định và thân thiết hơn, giống như người nhà hay bạn thân vậy. Đấy cũng là một loại tình yêu.

Shion nhắm mắt lại, gọi tên Safu.

"Cậu cần tôi giúp à?" Rikiga chần chừ ra mặt.

"Đúng, tôi nghĩ ông có thể moi được ít tin tức từ khách hàng của mình." Nezumi ngồi phịch xuống ghế, vắt chân lên bàn.

"Thông tin về thành phố Thánh ư?"

"Đúng vậy."

"Thù lao thì sao?"

"Sẽ là một món kếch sù."

Rikiga đứng dậy, bước đến chỗ Nezumi. Căn phòng này từng là phòng làm việc của Rikiga. Tạp chí, chai rượu vứt lung tung trên sàn nhà, cả căn phòng đều nồng nặc mùi cồn. Rikiga cúi nhìn Nezumi, nói khẽ, "Chân dài thật, cậu đang khoe mẽ đấy à?"

"Được ông khen ngợi thật là niềm vinh hạnh cho tôi. Đây là công cụ hái ra tiền nên tôi chăm sóc rất kĩ lưỡng."

Rikiga đánh mạnh vào đôi chân đang vắt trên bàn, "Đừng đặt chân lên bàn của tôi! Thật tình, chẳng có phép tắc gì cả. Cậu không biết phép lịch sự là gì à?"

"Với người cần lịch sự thì tôi sẽ lịch sự."

"Miệng mồm láo lếu hết chỗ nói. Giờ sao? Yêu cầu là gì đây? Tập vở kịch mới à?"

"Là vấn đề thực tế."

"Thực tế mà có tài sản kếch sù ư? Nhảm nhí!"

Nezumi liếc nhìn Rikiga, cười nhạt, "Thế nào? Chẳng phải ông thích kiếm tiền lắm ư? Sao lại co vòi vậy?"

"Ai mà tin nổi lời tên diễn viên quèn lừa đảo như cậu chứ?"

"Vậy thì ông tin ai? Shion à?"

Ánh mắt Rikiga hơi dao động, "Shion? Có liên quan đến Shion ư?"

"Liên quan mật thiết."

"Eve, nhất định là chú mày lôi thằng bé vào rắc rối."

"Không, vấn đề là ở Shion."

"Là sao?"

"Nếu ông chú chịu giúp thì tôi sẽ nói."

"Nói đi!"

"Hãy cho tôi xem hồ sơ khách hàng của ông trước đã. Khi nào thì mấy quan chức cấp cao của No.6 sẽ tới mua vui? Tôi còn muốn biết tên và chức danh của mấy gã đó nữa."

Rikiga hà một hơi, khoanh tay trước ngực, "Eve, cậu bao nhiêu tuổi?"

"Trẻ hơn ông."

"Chắc làm con tôi được nhỉ. Tôi luôn muốn dạy cho cậu hiểu rằng, nhãi ranh thì phải biết thân biết phận, đừng có khinh nhờn người lớn, coi chừng hối không kịp."

Rikiga nhìn chằm chằm vào Nezumi rồi hét to, "Conk!"

Cánh cửa bên cạnh mở toang ra, một gã đàn ông bước vào.

"Đây là bảo vệ tôi mới thuê. Hồi xưa anh ta từng đấu vật trong những trận cá cược, chỉ tay không thôi cũng đủ khiến mấy thằng cùng lúc phải thừa sống thiếu chết, bất kể là trên hay dưới võ đài."

Gã đàn ông vừa bước vào đã khiến căn phòng bẩn thỉu càng thêm chật chội. Gã trố mắt cúi nhìn Nezumi, không nói một lời.

"Conk, chăm sóc chu đáo chàng hoàng tử này giúp tôi, đừng giết nó, dạy dỗ cho nó bớt ngạo mạn đi là được."

"Hả? Ơ..."

"Hả gì mà hả. Cho thằng ranh con này biết sự lợi hại của người lớn đi."

Conk liếm môi, bước lên một bước, rồi lại một bước nữa. Nezumi cũng đứng dậy. Rikiga bật cười thích chí.

"Anh ta sẽ cho cậu biết mùi, Eve ạ."

Conk khựng lại, "Eve... Là Eve thật ư?"

Nezumi mỉm cười, chìa tay ra một cách tao nhã, nở nụ cười kiều diễm đến nỗi Rikiga cũng phải đắm đuối.

"Anh tên là Conk à? Chào anh, Conk. Rất cảm ơn anh thường xuyên đến xem tôi diễn, không ngờ có thể gặp anh ở đây, tôi rất vui."

"A à... Eve, tôi cũng thế." Conk ngượng chín mặt, bắt lấy tay Nezumi, "Tôi hâm mộ cậu lắm, buổi diễn nào của cậu tôi cũng đi xem hết..."

"Tôi biết chứ, vì anh nổi bật giữa đám đông mà, nên tôi biết anh thường tới xem tôi diễn. Có khi còn tặng quà cho tôi nữa, tôi luôn muốn tìm cơ hội để cảm ơn anh."

"Thật ư? Cậu nhớ mặt tôi thật sao?"

"Dĩ nhiên, lần trước anh còn khóc nữa. Tôi đứng trên sân khấu cũng nhìn anh đăm đăm đó."

"Eve, tôi không biết nên nói thế nào..."

"Anh rất cảm động?"

"Đúng, cảm động. Tôi vui quá, tôi chưa từng vui thế này. Cả người tôi đang lâng lâng vì hạnh phúc."

"Cảm ơn anh, Conk. Phải rồi, tôi và chú Rikiga cố chuyện cần bàn bạc, anh có thể mời tôi một cốc cà phê chứ?"

"Dĩ nhiên là được, ăn thêm gì không?"

"Nếu có dĩ nhiên là tốt rồi, bánh pie nhân thịt thì sao?"

"Có, tôi đi chuẩn bị ngay đây."

Conk lủi nhanh vào căn phòng bên cạnh, tốc độ trái ngược hẳn với thân hình đồ sộ. Rikiga bất lực lắc đầu.

"Cà phê và bánh pie? Toàn là đồ ăn của tôi kia mà."

"Ông mà than phiền coi chừng bị ném ra ngoài đấy. Chẳng phải anh ta là tay đấu vật có thể xử đẹp vài tên cùng lúc ư?"

"Thảo nào anh ta bị vợ đuổi cổ ra khỏi nhà, cái thể loại lúc cần lại chẳng được tích sự gì."

"Anh ấy khá tốt bụng, nhất định sẽ pha cốc cà phê ngon cho tôi uống."

Rikiga tặc lưỡi, "Giỏi thật đấy, Eve, không chỉ biết chơi dao, cậu còn biết lợi dụng nhan sắc của mình nữa."

"Cả hai đều là vũ khí."

"Thế thì dùng vũ khí của cậu đi."

Nezumi ngồi xuống, bắt chéo chân.

"Eve, cậu không phải chuột, cậu là con hồ ly trắng bản tính tà ác, rất giỏi dụ dỗ người khác, chỉ có điều tôi không biết cậu có mấy chiếc đuôi. Tôi có khách hàng rất thích loại người như cậu, hắn làm việc trong Ủy ban Quản lý Trung ương của No.6, là khách hàng sộp nhất của tôi."

"Ông chịu giúp tôi rồi à?"

Nezumi trở nên nghiêm túc, Rikiga cũng thôi cợt nhả.

"Tôi cũng nghe nói gần đây trong No.6 có chút lộn xộn."

"Quả không hổ danh là ngài Rikiga, tin tức cập nhật nhanh đấy."

"Miệng mồm bớt dẻo cái đi. Không nhanh chóng cập nhật tin tức thì làm nghề này thế nào được? Nói thật, lần đầu tiên tôi nghe thấy sự huyên náo trong thành phố đó. No.6 hình thành đã mấy chục năm, tới lúc lộ ra sơ hở rồi. Nếu thực sự như vậy thì tôi muốn biết đó là gì. Ít nhất, tôi phải biết được sự thật, Eve à, huống chi... nếu có liên quan đến Shion, tôi không muốn giả vờ như không muốn biết."

"Ông quý Shion ra phết nhỉ?"

"Nó là con của Karan, lại ngây thơ và lương thiện, hoàn toàn khác với cậu, nó là một đứa trẻ ngoan. Karan dạy dỗ con rất cẩn thận, chắc cô ấy đã dốc hết tình yêu vào nó."

"Ông bị làm sao à? Ông chú!"

"Nói gì vậy?"

"Trông ông chú tử tế quá, không khỏe ở đâu hả?"

"Mặc kệ tôi! Ở gần Shion tự khắc sẽ trở nên ôn hòa hơn, dù tôi không hiểu tại sao lại như vậy. Tóm lại, tôi sẽ cho cậu xem hồ sơ khách hàng, sau đó cậu từ từ kể mọi chuyện cho tôi nghe. Cho dù không có món hời nào thì vẫn kiếm chác được chút đỉnh."

"Đây mới là lời thật lòng của ông chứ gì?"

"Cậu muốn nghĩ sao cũng được."

Hương cà phê thơm lừng bay ra.

Nezumi nghĩ đến Shion.

Lớn lên trong tình yêu thương... Có lẽ thế. Cậu ấy không biết phòng vệ, nhưng khoan dung, thẳng thắn, độ lượng, có lẽ tất cả đều là minh chứng cho việc cậu ấy đã lớn lên trong tình yêu thương. Chắc Shion chưa từng biết đến cảm giác khao khát được yêu. Cậu ta mới hạnh phúc làm sao. Nhưng đôi khi tình yêu cũng bị phản bội. Tình yêu sẽ mời gọi căm ghét, dẫn đường đến hủy diệt.

Mong sao tình yêu nuôi dưỡng Shion lớn lên, mong sao tình yêu trong tim Shion sẽ không biến thành gông cùm ràng buộc, đưa cậu ấy tới cõi chết...

Vì hít vào mùi hương nồng nàn của cà phê, Nezumi mới nén được tiếng thở dài.

Inukashi bước đi trên đường, thi thoảng nghiêng đầu suy ngẫm. Nó không biết phải sắp xếp các thông tin mà mình thu thập được như thế nào. Từ đống thông tin vàng thau lẫn lộn đó lọc lấy điều quan trọng, xử lý và rút ra kết luận, nó không thạo việc này.

Thôi bỏ đi, bọn họ sẽ tự tìm cách thôi. Công việc của mình chỉ là bày hết nào vàng nào thau ra trước mặt họ.

Nói là nói thế...

Inukashi dừng bước, nghển cổ nhìn ra xa. Đằng kia là dãy tường thành của No.6. Vào mùa đông, hợp kim đặc biệt phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Inukashi chưa từng suy nghĩ về những chuyện ở nơi hoàn toàn khác với thế giới của nó. Trong ấn tượng của Inukashi, đó chỉ là một nơi tỏa ánh hào quang xa vời vợi.

Mỗi ngày đều phải vật lộn với đói khát và khốn đốn để tìm cách sống qua ngày, như thế đã đủ khiến nó sức cùng lực kiệt rồi. Nó chưa từng liên tưởng những điều ấy với thành phố Thánh. Nhưng Nezumi thì khác, luôn ôm một nỗi hận thù dai dẳng về No.6.

Tại sao lại dai dẳng? Bị thứ gì giam hãm ư?

Bất kể là hận hay yêu, đều bị giam cầm.

Một cơn gió lạnh thoảng qua. Gió rét quá, có lẽ thời tiết ngày mai sẽ thay đổi. Inukashi co ro, hắt hơi một cái.

Mình bị lôi vào cuộc rồi. Bị sự cố chấp của Nezumi và tình cảm của Shion lôi vào cuộc.

Không, không đúng... Có một nửa là do mình tự chui đầu vào...

Không phải vì Nezumi đe dọa, cũng chẳng phải vì thương hại Shion, chính ý thức của mình chủ động chui đầu vào.

Tại sao vậy?

Dù đã tự hỏi lòng nhưng vẫn không có đáp án.

Tại sao? Tại sao mình...

Inukashi lại nghển cổ ngước nhìn thành phố Thánh. Nơi đó có ánh sáng của thành phố Thánh No.6, ở đây có cuộc sống của chúng ta. Cơm thừa canh cặn mà No.6 thải ra hằng ngày đủ để giải quyết vấn đề đói khát của chúng ta. Cơm thừa đấy, họ ăn không hết bỏ đi đấy. No và đói, lãng phí và thiếu thốn, vui mừng khi sống và khiếp đảm khi chết, ngạo mạn và ti tiện...

Có thay đổi được không?

Inukashi bước nhanh trong gió rét. Mái tóc dài bay phất phơ sau lưng.

Có thay đổi được cái hiện thực cam chịu này không? Có thay đổi được những ngày tháng mà mỗi việc sống thôi cũng đã vất vả cùng cực không? Có thay đổi được cuộc đời cô quạnh khi bị tước đoạt niềm kiêu hãnh làm người không?

Thật nực cười. Toàn là chuyện hão huyền! Đã đến nước này mà còn... Nhưng Nezumi, không, ngay cả Shion cũng thế, Nezumi và Shion đều cho rằng có thể thay đổi mọi thứ bằng chính sức mình.

Inukashi không cười nhạo họ được, thậm chí nó còn bắt đầu tin.

Quá nguy hiểm.

Chỉ chút xíu bất cẩn thôi là sẽ chẳng sống tới được mùa xuân năm sau.

Nguy hiểm, quá nguy hiểm.

Nhưng lại thấy phấn khởi, đến mức muốn hát vang lên.

Inukashi khẽ huýt sáo, cất bước chạy ngược gió.

Sau khi chải nốt lông cho con chó cuối cùng, Shion mệt lả, nằm lăn ngay ra tại chỗ.

Mệt quá! Cả ngày hôm nay chỉ chăm sóc cho đàn chó, cậu thấy mình sắp biến thành chó rồi. Sắc trời đã tối sầm, lũ cún con rúc vào người cậu muốn nô đùa.

"Biết rồi. Xong hết rồi. Bọn mày xem, không còn rận nữa đúng không?"

Khi Shion bế một chú cún con lên, cùng lúc Cravate trong túi áo cất tiếng kêu. Cậu ngước nhìn thì thấy Nezumi đang đứng ngay trước mặt. Shion hoàn toàn không nhận ra có người tới. Dĩ nhiên, giờ cậu chẳng còn ngạc nhiên vì điều này nữa. Shion thả chú cún xuống, lặng lỗ đứng dậy. Nezumi cũng im lặng hất cằm rồi đi thẳng một mạch về phía khu đổ nát.

"Nezumi, Inukashi có tin gì không?"

"Hai người họ đang chờ chúng ta."

"Hai người?"

Leo lên cầu thang ọp ẹp, mở cánh cửa ở cuối dãy hành lang. Trên mặt bàn tròn nho nhỏ, một ngọn nến đang cháy, Inukashi và Rikiga đang ngồi bên chiếc bàn.

"Mọi người đều sốt sắng nhận lời giúp đỡ chúng ta, Shion, cậu phải cảm ơn họ."

"Sốt sắng?"

Inukashi cố tình than thở, "Người bị đe dọa, ném tiền vào mặt, bị lời ngon tiếng ngọt lừa phỉnh cũng gọi là sốt sắng được à, Nezumi?"

Shion bước lên một bước, cúi gập người.

Cậu không biết phải nói gì hơn, vì bất kể nói gì cũng không lột tả hết lòng cảm kích của cậu.

"Cảm ơn mọi người..." Cuối cùng chỉ thốt ra được một câu quá đỗi bình thường.

"Shion, không cần cảm ơn thành khẩn thế đâu, dù gì hai người này đều có dụng ý riêng của mình, họ chi ngửi thấy món hời nên mới sán vào thôi."

"Eve, chắc chắn sẽ có ngày lưỡi cậu bị thối rữa rồi đứt lìa luôn!"

Rikiga cầm chai whisky trên tay phải, uống một ngụm rồi chậm rãi nuốt xuống. Nezumi dùng ánh mắt hối thúc Shion ngồi, rồi cũng ngồi xuống một chiếc ghế khác. Người đứng lên là Inukashi.

"Bắt đầu được chưa, Nezumi?"

"Được, cảm phiền mày."

Shion siết chặt nắm tay đặt trên đầu gối.

Kẻ lôi họ vào chuyện này là mình, tuyệt đối không được quên.

Bỗng có cánh tay đưa qua, là tay Nezumi. Như muốn trêu Shion, nó bẻ từng ngón đang siết chặt của cậu ra.

"Mới bắt đầu thôi mà cậu đã gồng mình thế này, quá phí sức rồi đó."

Nezumi thì thầm, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn nến. Không biết gió thổi qua khe hở ở chỗ nào mà ngọn lửa cứ bập bùng. Sắc trời ngoài kia đã tối hẳn, một ngày dài sắp kết thúc. Không, giờ mới bắt đầu, bắt đầu từ đây...

"Phạm nhân đưa vào Trại Cải tạo tuần này có ba người, trong đó..."

Inukashi vừa nói vừa nhìn đăm đăm vào ngọn nến.

Bóng tối áp sát, lửa lắc lư.

"Trong đó không có phụ nữ. Vả lại cũng không có ở ai thành phố bị đưa vào trại. Cả ba người đều là đàn ông, West Block."

Nezumi hạ giọng, "Chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn, tao hỏi trực tiếp người phụ trách chuẩn bị áo tù. Trong hồ sơ đăng kí phạm nhân ghi nhận ba người. Theo như họ nói thì đó là những người xông thẳng vào văn phòng quản lý xuất nhập, mưu đồ trộm tiền, có lẽ do đói quá làm liều. Tóm lại, không có phụ nữ."

"Không thể nào!" Shion bất giác bật dậy khỏi ghế.

Không thể nào có chuyện đó. Nhưng vừa nghĩ thế, Shion lại thấy yên tâm một phần.

Có lẽ Safu không sao, có lẽ mình đã nhầm lẫn, chiếc áo khoác đó không phải của Safu... Có lẽ...

"Như vậy thì càng rắc rối hơn nữa."

Nezumi nhíu mày, nói bằng giọng lạnh lẽo, giống như cơn gió đông vờn ngọn nến.

"Rắc rối?"

"Nghĩa là cô ấy không phải tội phạm thông thường. Tôi biết nói thế này rất kì lạ, nhưng nếu không được đăng kí trong sổ phạm nhân, tức là cô ấy thậm chí không có thân phận của một phạm nhân. Nói cách khác, cô ấy bị xóa sổ rồi."

"Xóa sổ..."

"Ngay khi bị Cục Trị an tóm thì hồ sơ công dân của bạn cậu đã bị xóa sạch. Thông thường, hồ sơ sẽ được chuyển thẳng đến máy chủ Trại Cải tạo, kết hợp với thông tin ghi nhận từ Trại Cải tạo như hình ảnh chụp trái phải trước sau, chiều cao, cân nặng, vân tay, giọng nói, giác mạc, tĩnh mạch ngón tay, tất cả sẽ được đưa vào hồ sơ phạm nhân. Hoàn tất thủ tục đó, người bị bắt sẽ chính thức trở thành phạm nhân. Nếu là bọn cướp bóc ở West Block thì có thể qua loa, nhưng nếu là công dân của No.6 thì thủ tục này sẽ phải tiến hành thật gắt gao. Nhưng diễn biến không như thế. Tại sao? Bởi vì họ không muốn lưu lại bất cứ vết tích nào chứng minh bạn cậu từng tồn tại."

"Ê, Nezumi!" Rikiga hét váng lên, đặt chai rượu lên bàn. "Ăn nói gì mà trắng trợn vậy? Gì mà bị xóa sổ, không để lại vết tích, nói y như thể cô bé đó... ờ, tên là Safu phải không? Như thể cô bé Safu đã bị giết chết rồi ấy."

"Giọng điệu ông chú còn trắng trợn hơn kìa."

Nghe hai người họ bốp chát nhau, Shion nuốt nước bọt.

Khó chịu quá, như thể mình uống say vậy, nhưng lại không thể gục xuống bàn đánh một giấc.

Safu...

"Safu là một nhân tài được chính quyền bỏ ra nhiều tài lực và thời gian bồi dưỡng từ khi còn nhỏ, sau này cậu ấy sẽ trở thành cán bộ ưu tú. Tại sao phải xóa sổ cậu ấy? Đối với thành phố mà nói thì đây là một tổn thất to lớn."

Giọng của mình sao giống như ai khác đang nói vậy? Khàn đặc thật khó nghe.

"Đúng thế, vấn đề chính là ở đây. Một nhân tài tốn bộn tiền và thời gian đào tạo tại sao lại bị xóa sổ? Cô ấy còn chẳng làm chuyện gì ngu xuẩn như khi cậu mười hai tuổi."

Inukashi khịt khịt mũi.

"Chuyện ngu xuẩn gì? Có liên quan đến việc Shion bị đuổi khỏi No.6 ư?"

"Có, nhưng không liên quan đến sự việc hôm nay. Shion..."

"Ừm..."

"Nhà bạn cậu còn ai không?"

"Safu không có cha mẹ, chỉ còn lại người bà thôi. Bà đã nuôi dạy Safu khôn lớn."

"Chỉ còn mỗi bà thôi ư? Tức là nếu bà mất thì bạn cậu sẽ chẳng còn người thân nào nữa."

"Đúng thế..."

Shion ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chạm vào đôi mắt xám. Cậu hiểu Nezumi muốn nói gì.

"Safu mất tích cũng sẽ không có người thân nào đi tìm, hơn nữa..."

"Hơn nữa?"

"Safu vốn phải đến thành phố khác du học hai năm. Cho nên dù cậu ấy biến mất khỏi thành phố cũng chẳng ai thấy lạ."

"Chắc chắn có vấn đề. Nhân tài, không có người thân, cho dù biến mất cũng chẳng ai thấy lạ. Bạn cậu phù hợp với những điều kiện đó, cho nên bị bắt vào Trại Cải tạo, nhưng lại không có thân phận phạm nhân..."

"Không có thân phận phạm nhân... Tại sao?"

"Không biết."

Nezumi lắc đầu. Inukashi nhoài người ra.

"Có khi nào liên quan đến tin đồn trước kia không? Là tin đồn trong thành phố đang lây nhiễm bệnh lạ."

"Có thông tin cụ thể về chuyện đó không?"

"Không có. Chuyện nội bộ trong thành phố đâu dễ thăm dò vậy. Có lẽ đây là việc của lão nghiện rượu kia."

Rikiga húp cạn chất lỏng trong chai rượu, đôi mắt vằn đỏ nhìn trừng trừng vào Inukashi!

"Tao đây không muốn bị một đứa nhóc sống với lũ chó gọi là lão nghiện rượu đâu nhé. Chuyện trong thành phố tao không thể nắm tin ngay được, nhanh nhất cũng phải đến ngày kia. Nhưng Eve này, cho dù có đầy đủ thông tin cũng đâu đảm bảo mọi chuyện được tiến hành suôn sẻ. Cậu tính lẻn vào Trại Cải tạo bằng cách nào?"

Không có câu trả lời. Rikiga nhún vai, nói tiếp, "Tính sao đây? Định hành động giống ba tên ngu ngốc nọ, cố tình xông vào văn phòng quản lý để bị bắt ư?"

"Làm thế không được, vì thông tin cá nhân của tôi đã được đăng kí trong máy chủ ở đó từ lâu rồi."

"Hóa ra chuyện cậu từng bị nhốt trong Trại Cải tạo là thật hả? Hóa ra có người thoát khỏi đó an toàn. Ngạc nhiên chưa, lát nữa cho xin chữ kí nhé, tôi phải treo nó lên tường, nhưng mà phải kí tên thật mới được."

Nezumi phớt lờ lời châm chọc của Rikiga. Ngọn nến chao đảo dữ hơn, chắc gió đã thổi mạnh lên.

"Inukashi, còn về hệ thống báo động thì sao?"

"Không tài nào điều tra chi tiết được, chỉ biết tình hình chung. Còn nữa, nghe nói tầng hầm đã tăng thêm trang thiết bị mới."

"Trang thiết bị mới? Dùng để làm gì?*

"Không rõ. Ngay cả người dọn vệ sinh cũng bị cấm vào. Nghe nói có thang máy thông lên tầng trên cùng, nhưng bên trong lắp đặt hệ thống nhận dạng vô cùng tinh vi, cực ít người được phép sử dụng."

"Cơ mật ư? Thế mà không đặt ở Giọt Trăng, lại đi đặt bên trong Trại Cải tạo. Ừm..."

Nezumi trầm tư. Shion nhìn nét mặt trông nghiêng của nó.

"Nezumi."

"Gì cơ?"

"Bị bắt là cách lẻn vào chắc ăn và đơn giản nhất phải không?"

"Đúng vậy, vào thì vào được, nhưng vào xong thì không thể hành động tự do đâu."

"Không thể cứu Safu ra được? Một phần trăm cơ hội cũng không ư?"

Nezumi chợt hiểu. Nó nhìn Shion bằng ánh mắt đồng cảm.

"Cậu cũng như tôi thôi. Họ đã nắm giữ toàn bộ thông tin cá nhân của cậu. Nếu cậu bị bắt, chỉ cần đối chiếu hồ sơ, chưa đầy một giây cậu liền bị lật tẩy là tội phạm cấp độ một đang đào tẩu. Nếu may mắn sẽ được đưa vào phòng giam riêng, nếu xui xẻo thì sẽ bị xử tử ngay tức khắc."

Rikiga ho sặc sụa. Inukashi ngã ngửa.

"Tội phạm cấp độ một đang đào tẩu? Cậu ấm khờ khạo này á? Chờ đã, Nezumi, chuyện này tao chưa nghe nói gì hết."

"Vì tao không nói."

Phớt lờ ánh mắt của Inukashi và Rikiga, Shion vẫn nhìn Nezumi.

Chắc chắn có, chắc chắn có cách nào đó. Cho dù cơ hội chưa tới một phần trăm, cho dù cơ hội mong manh như tơ nhện cũng phải chớp lấy, không được tuyệt vọng.

"Sau khi bị bắt, tất cả đều phải lập tức đối chiếu hồ sơ ư? Không có cách gì né tránh khâu đối chiếu cho tới khi cứu được Safu ư?"

"Không có, một khi bị bắt, toàn bộ hồ sơ cá nhân sẽ bị lật ra để đối chiếu, ngay cả vị trí nốt ruồi cũng chẳng bỏ sót đâu. Vả lại sẽ bị cấy chip VC. Trong thời gian đó bị quản thúc và giám sát như tù nhân, chẳng có lấy một giây hoạt động tự do."

"Không có ngoại lệ ư?"

"Không có ngoại lệ. Không hề..."

Nezumi bỗng khựng lại, nét mặt như đông cứng.

"Nezumi?"

Nezumi đột ngột im lặng khiến Shion, Inukashi, Rikiga đều nín thở, dồn mọi tâm trí vào đôi tai. Có tiếng nói vang lên.

"Có."

"Hử?"

"Chỉ có một ngoại lệ."

Shion trợn mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt trông nghiêng của Nezumi dưới ánh nến. Môi Nezumi mấp máy.

"Săn người."

Âm thanh khàn đặc và trầm thấp. Cơ thể Inukashi cứng đờ trên ghế. Rikiga thì chuyển ánh mắt từ Nezumi sang chỗ khác, siết chặt chai rượu.

"Săn người? Đó là gì?"

Shion nhìn một lượt cả ba người, nhưng không ai trả lời. Căn phòng dường như tối tăm hơn. Inukashi thở dài.

Màn đêm đã buông.

No.6 đang lấp lánh ánh hào quang như mời gọi. Tại một ngõ ngách ở West Block, trong căn phòng nơi khu nhà đổ nát, giữa bóng tối nặng nề, bốn con người lặng thinh, ngồi vây quanh ngọn nến bập bùng.

Tiếng gió thoảng qua, thê lương như đang mời gọi, mong chờ ai đó. Bóng đêm bao trùm tất cả.

Gió gào thét, ánh nến lay lắt, cuối cùng chỉ còn tro sáp.

Trong bóng đêm vang lên tiếng thì thào của Nezumi, giọng nói đã không còn khàn đặc.

"Cuộc săn người... là ngoại lệ duy nhất."

« Lùi
Tiến »