2. Màn 1 cảnh 2
Không thể như vậy được
Chúng tôi muốn tiếp tục sống,
Nên chúng tôi trốn chạy.
- Grand Dolls, Tezuka Osamu
Tiếng gió rít mỗi lúc một lớn. Gió thổi lướt qua tòa nhà đổ nát, tạo nên những tiếng hú thê lương vang vọng. Người đàn ông tỉnh dậy trong âm thanh đó. Trông hắn không hoảng hốt lắm. Vẫn bị trói ở tư thế ngồi, hân nhìn khắp căn phòng.
Bằng giọng khàn khàn, hắn hỏi, "Chuyện này là sao?"
Không ai trả lời.
"Rikiga, thế này là thế nào? Ông có biết mình đang làm gì không?"
"Thật tiếc là có."
Rikiga lại thở dài, không biết là lần thứ mấy.
"Tôi biết rõ đến mức phát ốm lên đây, vì tôi chẳng muốn biết tí nào."
"Thả tôi ra!"
Fura quằn quại trên sàn. Đến khi nhận ra càng cử động thì sợi dây thừng càng siết chặt, hắn lập tức ngồi yên. Hắn đảo mắt nhìn quanh và cất tiếng ho khan, thái độ vô cùng bình thản.
"Mục đích của bọn mi là gì, tiền ư? Bọn mi nghĩ mình có thể bình an vô sự sau khi hành động thế này sao?"
"Bình an vô sự thì còn gì là vui nữa."
Nezumi quỳ một chân xuống, ngang hàng với Fura. Người đàn ông mở to mắt ngạc nhiên.
"Đẹp thật."
Và chợt mỉm cười.
"Rikiga, đây mới là một viên ngọc quý này."
"Nếu ngài muốn tôi phục vụ..."
Nezumi dùng ngón tay đeo găng da nâng cằm Fura lên.
"Thì tôi sẽ chiều theo mọi yêu cầu của ngài. Chỉ là, giá hơi đắt một chút. Cỡ năm đồng vàng thì chưa đủ."
"Hà hà, bọn mi quả nhiên chỉ vì tiền thôi. Vậy muốn bao nhiêu?"
"Cái tôi muốn không phải tiền."
Nụ cười nhạo đầy khinh bỉ trên mặt Fura biến mất. Hắn muốn rụt cằm lại nhưng không thể, vì Nezumi đang siết chặt cằm hắn.
"Không phải tiền thì là gì?"
"Thông tin."
"Cái gì cơ?"
"Là thông tin. Tôi muốn ngài khai hết tất cả những gì ngài biết."
"Rõ là ngớ ngẩn."
"Đổi lại tôi sẽ vui vẻ với ngài thật lâu, như vậy ngài đâu có thiệt thòi gì."
"Thật nực cười. Dân West Block thấp hèn mà cũng đòi nói chuyện thông tin. Lũ hạ đẳng bọn mi sẽ làm gì với thông tin của thành phố Thánh? Biết được thì có ích gì? Bọn mi cứ bò trườn dưới mặt đất mà sống cho xứng với vị trí của mình đi."
Một tiếng tát đanh giòn. Nezumi vung tay phải tát một cú trời giáng vào má Fura làm hắn ngã nhào xuống sàn. Nezumi nắm tóc kéo dựng hắn lên rồi tát má bên kia. Thêm một lần nữa. Rồi lại lần nữa. Sau mỗi cú đánh, Fura đều ngã xuống sàn và không kêu được tiếng nào.
Shion nín thở đứng nhìn cảnh tượng đó. Khuôn mặt nhìn nghiêng dưới ánh nến của Nezumi hoàn toàn vô cảm. Nó như đang đeo một chiếc trơ cứng để tra tấn Fura.
"Nezumi..."
Người cậu run lên bần bật.
Dừng lại đi. Đừng. Đủ rồi.
Shion vừa dợm bước tiến lên thì một cánh tay với làn da rám nắng chắn trước mặt cậu.
"Inukashi..."
"Trật tự mà xem đi. Cậu ấm."
Inukashi nói thầm, nó dùng đầu lưỡi liếm môi.
Cuộc vui giờ mới bắt đầu. Đừng có xen ngang."
"Nhưng thế này thì thật quá đáng."
"Lúc trước cậu từng nói đấy thôi, Shion."
"Hả, nói gì?"
"Cậu từng bảo Nezumi rất tốt bụng, ngay trong chính căn phòng này. Quên rồi à?"
"Tôi nhớ chứ."
Inukashi bật cười khúc khích.
"Chỉ mới bắt đầu thôi, Shion. Cậu hãy nhìn cho kĩ xem Nezumi yêu quý của mình tốt bụng hiền lành đến mức nào nhé."
Mép Fura bị rách, khoang miệng chắc cũng bị thương. Máu chảy ra cùng với nước dãi.
"Dừng lại đi... Làm ơn."
Hắn hổn hển nói. Nezumi dừng tay.
"Giờ ngài chịu khai thật chưa?"
"Tôi... không biết gì hết..."
"Một quan chức cấp cao của Ủy ban Quản lý Trung ương mà không biết gì ư? Ngài nói đùa chẳng buồn cười tí nào."
"Tất cả thông tin đều được máy tính theo dõi và xử lý, những gì tôi biết... chẳng đáng là bao."
Cũng có thể. Shion nghĩ. Quan chức cấp cao đến mấy đi chăng nữa cũng không có chuyện được phép tiếp cận với tất cả thông tin nội bộ của No.6. Thông tin càng cơ mật thì càng có nhiều lớp bảo vệ. Chỉ một vài người biết đến chúng thôi. Chỉ một vài người...
Họ là ai? Cậu bỗng tự hỏi. Câu hỏi mà cậu chưa một lần băn khoăn trước đây. Tại Tòa thị chính của No.6, tòa nhà hình mái vòm mang tên "Giọt Trăng", có một người đàn ông trị vì thành phố.
Thị trưởng?
Với tư cách là người xây dựng nên No.6 phồn thịnh, thị trưởng nhận được sự tôn kính và ủng hộ tuyệt đối từ cư dân thành phố. Ngoại trừ lần bầu cử đầu tiên, tất cả các cuộc bầu cử thị trưởng sau này đều diễn ra yên bình, không có một sự phản đối nào.
Là người đó sao?
Hình ảnh thị trưởng xuất hiện trên ti vi với nụ cười thân thiện hiện ra trong đầu Shion.
Ngoài nụ cười đó ra, cậu không thấy cũng như chẳng có cơ hội thấy được biểu cảm nào khác trên gương mặt ông ta. No.6 càng phát triển thì cư dân càng ít cơ hội được gặp trực tiếp thị trưởng, người nắm trong tay mọi quyền lực và danh vọng của thành phố Thánh. Ngài thị trưởng thường phát biểu trước công chúng qua các phương tiện truyền thông là một quý ông hiền hòa đầy vẻ thông thái và giàu lòng từ bi.
"Mẹ không thích ông ta."
Có một lần mẹ Karan đã nói như vậy và tắt ti vi ngay lập tức. Shion bấy giờ chưa đầy mười tuổi, không khỏi ngạc nhiên trước cái giọng khó chịu hiếm thấy của mẹ, cũng như việc bà nói xấu ngài thị trưởng mà ai cũng ngưỡng mộ.
"Vì sao ạ?"
"Mẹ không thích tai ông ta. Trông thật thô thiển."
"Tai ạ?"
"Cứ giật lên giật xuống như tai con thú đang săn mồi ấy."
Ngài thị trưởng trên màn hình có đôi tai lúc lắc ư?
Shion nghiêng đầu. Karan nghiêm mặt lại và bảo cậu phải giữ bí mật. Ngay từ hồi đó, người ta đã lên án những hành động hay lời nói chỉ trích nhắm đến thị trưởng, mọi người luôn cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, khắp thành phố được bao trùm bởi bầu không khí như vậy. Từ ấy đã gần mười năm trôi qua, thị trưởng vẫn ngồi ở vị trí quyền lực nhất No.6, còn Shion đang ở đây, bên ngoài bức tường.
"Trả lời cậu hỏi của tôi."
Giọng nói trầm thấp của Nezumi như trườn qua mặt đất truyền đến tai cậu.
"Cơ sở mới được xây dựng trong Trại Cải tạo là gì? Nhằm mục đích gì?"
Fura lắc đầu.
"Tôi không biết."
"Nó thuộc cơ quan nào?"
"Không biết."
"Vài ngày trước, một nữ học viên ưu tú bị Cục Trị an bắt giữ và tống vào Trại Cải tạo. Chuyện này có liên quan đến cơ sở mới đó không?"
"Tôi không... biết."
"Nghe nói gần đây trong thành phố xuất hiện những người mắc căn bệnh lạ chưa rõ nguyên nhân. Có thật không? Triệu chứng của nó là gì? Có bao nhiêu bệnh nhân rồi?"
Không có câu trả lời. Nezumi đứng thẳng dậy, khẽ nhún vai.
"Vốn từ vựng của ngài quá nghèo nàn so với thân phận đáng kính của mình thì phải? Lúc tán gái chắc ngài phải ba hoa hơn thế này chứ?"
"Cởi trói cho tôi."
Giọng Fura nghẹt lại, có lẽ vì bên trong miệng đã sưng lên.
"Nếu cởi trói và thả tôi về thì tôi sẽ bỏ qua chuyện hôm nay, coi như chưa có gì xảy ra."
"Thật nhân từ biết bao, xin cảm tạ ngài từ tận đáy lòng. Inukashi!"
"Gì?"
"Giữ lấy hắn."
"Được."
Inukashi nhanh chóng bước ra sau Fura, nắm lấy vai và tay hắn. Nezumi rút con dao ra khỏi vỏ.
"Các cậu định làm gì?"
Giọng Fura run lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
"Đừng hốt hoảng. Tôi chỉ đang thực hiện mong muốn của ngài thôi."
Lưỡi dao sáng loáng dưới ánh nến mờ ảo. Đó là một lưỡi dao trơn không có bất cứ hoa văn trang trí nào, nhưng đẹp đến rợn người. Dây trói được cắt. Nezumi cất dao đi, từ tốn cầm tay Fura lên. Nó nắm lấy cổ tay và nhìn chằm chằm vào Fura. Hắn vẫn ngồi bất động dù đã được cởi trói. Đúng hơn là, hắn không thể cử động. Toàn thân hắn như đóng băng dưới ánh nhìn màu xám ấy.
Những đầu ngón tay bên dưới lớp găng da vuốt ve lòng bàn tay hắn.
"Tôi cứ nghĩ quý ngài ưu tú đến từ No.6 đây chỉ cần chịu khổ đôi chút thôi là sẽ khóc lóc và khai hết mọi chuyện. Nhưng có vẻ tôi đã lầm to."
Nezumi lần theo từng ngón tay Fura, khẽ thở dài đầy âu yếm.
"Ngài cũng có bản lĩnh đấy, được lắm. Để tôi thưởng cho ngài nhé."
Nó lấy một mảnh thủy tinh đặt vào lòng bàn tay người đàn ông. Đó là mảnh vỡ từ chai rượu lúc nãy.
"Thêm một mảnh nữa."
Đầu nhọn của mảnh vỡ lóe sáng.
"Gì... Cậu định làm gì?"
Cả giọng và toàn thân Fura run bắn lên. Hắn lắc đầu.
"Dừng lại đi, xin đừng làm thế!"
"Sao vậy? Đây là món quà đặc biệt đấy. Ngài hãy nhận lấy nó đi."
Nezumi ôm trọn bàn tay của Fura trong tay mình, rồi gập các ngón lại thật chặt.
Gió lặng đi. Trong khoảnh khắc, một tiếng thét vang vọng giữa căn phòng tĩnh mịch. Rikiga nhăn mặt nhìn ra chỗ khác. Inukashi vừa giữ lấy Fura vừa cắn môi, mắt nhắm nghiền.
"Trả lời đi!"
Nezumi ra lệnh, tay vẫn bóp chặt nắm tay của Fura.
"Trả lời hết những gì tôi hỏi. Nếu không năm ngón tay của ngài sẽ đi tong đấy."
"Nezumi!"
Shion vừa hét vừa lao tới, đâm sầm vào người Nezumi. Những mảnh vỡ dính đầy máu của Fura rơi xuống sàn.
"Dừng lại, dừng lại đi!"
Nezumi không ngạc nhiên cũng chẳng tức giận, sắc mặt nó thản nhiên, như thể đã biết trước phản ứng của Shion. Nó tặc lưỡi.
"Đừng có phá đám."
"Không được. Cậu không thể làm những việc như thế này. Đây... đây chẳng phải là tra tấn sao?"
"Còn cách nào khác không? Cúi đầu van xin thì hắn sẽ khai hết ra chắc?"
"Cái đó... nhưng, nhưng... thế này thì không được. Xin cậu đừng làm như vậy. "
"Đủ rồi đấy Shion. Dẹp cái suy nghĩ ủy mị ngây thơ đó đi, nếu không kế hoạch của chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu. Đây không phải chơi đồ hàng, mà là chiến tranh thật sự."
Cậu biết chứ. Cậu hiểu rõ sự ngây thơ của bản thân lẫn những khó khăn đang chờ phía trước. Nhưng...
"Nhưng... không được. Việc tra tấn người khác vẫn là sai trái. Cậu hãy dừng lại đi!"
"Tại sao?"
"Vì ông ấy cũng là con người. Không thể hành hạ ông ấy như vậy.*
Nezumi bật cười. Nó ngoảnh mặt đi, cười mà miệng mím chặt. Fura khóc lóc đau đớn với bàn tay run run đầy máu. Tội nghiệp quá, Inukashi nói thầm. Nezumi đá mũi giày vào người hắn rồi quay sang nhìn thẳng vào Shion.
"Cậu nghe hắn nói rồi đấy. Cư dân West Block chúng ta chỉ là lũ rác rưởi chẳng khác gì loài sâu bọ bò dưới đất. Hắn không coi chúng ta là con người có da thịt, có tình cầm giống như mình. Dù chúng ta đổ máu, chết đói hay quằn quại đau đớn đến mức nào đi nữa cũng không liên quan đến bọn người sống trong thành phố đó. Hắn nghĩ như thế đấy. Vậy thì tại sao chúng ta phải đối xử với hắn như con người? Chúng ta mà là sâu bọ thì bọn chúng cũng chẳng phải người..."
"Tôi không muốn nhìn thấy nữa!"
Shion hét còn to hơn hồi nãy, ngắt lời Nezumi.
"Gì cơ?"
"Tôi không muốn thấy cậu làm tổn thương người khác."
Shion bỗng thấy ghê tởm. Với bản thân. Cảm giác chán ghét chính mình bỏng dâng lên trong lòng cậu.
Không muốn thấy ư? Nhắm mắt lại là được mà. Lúc nào cũng vậy. Mày luôn lảng tránh những chuyện trái ý và vờ như không thấy. Nezumi hành động tàn nhẫn thế này là vì ai? Tất cả chẳng phải là vì mày sao? Chính mày ép Nezumi phải làm như vậy mà? Chính mày bắt Nezumi phải gánh hết những việc bẩn thỉu đáng ra mày phải làm, còn mày chỉ biết ở đây nói những lời bóng bẩy? Tất cả chỉ là sáo rỗng thôi, Shion ạ. Những lời mày nói, những việc mày làm, đều là sáo rỗng hết. Tay chưa từng nhúng chàm, trái tim chưa từng chịu tổn thương hay đau đớn mà dám hét lên rằng không được hành hạ người khác, như thể đang nhân danh công lý?
Cái thói chỉ biết nghĩ cho riêng mình, ngạo mạn, dối trá, hời hợt, xấu xí này!
Đó chính là mày đấy.
Lời lên án không của ai khác ngoài chính cậu. Cậu thấy lợm giọng, ghê tởm với bản thân mình.
Dẫu vậy, cậu vẫn không muốn nhìn. Cậu thật lòng không muốn chứng kiến cảnh tượng này.
"Tôi... không muốn thấy."
Nezumi, tôi không muốn nhìn thấy cậu nhẫn tâm đến vậy. Vì sao ư? Bởi vì sự tàn nhẫn ấy là dối trá. Tất cả những gì cậu dạy tôi đều hướng về sự tái sinh, tái tạo. Cậu buộc tôi phải sinh tồn, bảo tôi phải suy nghĩ. Yêu thương người khác, thấu hiểu lẫn nhau, đi tìm sự kết nối, khao khát thứ gì đó... Những điều cậu dạy cho tôi hoàn toàn trái ngược với sự tàn ác. Tôi không muốn nhìn thấy bộ mặt giả này của cậu.
"Eve."
Rikiga lảo đảo bước lên phía trước.
"Shion nói đúng đấy, đủ rồi. Fura từ nhỏ đã được nuôi dạy trong giới thượng lưu, chắc chắn không chịu nổi đau đớn đâu. Nếu làm quá rủi hắn trụy tim đột tử mất thì sao?
Nezumi nhún vai. Cặp mắt ẩn chứa những cảm xúc khó tả của nó đảo qua đảo lại giữa Shion và người đàn ông đang kêu khóc. Và rồi nó lẳng lặng lùi xuống, từ tốn tháo đôi găng tay da dính đầy máu.
Nhường sân khấu lại cho cậu đấy. Cứ làm những gì cậu muốn.
Shỉon quỳ xuống sàn nhà dính máu, nói với Fura.
"Ông Fura, xin hãy nghe tôi nói. Cô gái bị Cục Trị an bắt giữ là một người bạn rất quan trọng của tôi, tôi phải cứu cậu ấy bằng mọi giá. Vì vậy, tôi cần những thông tin mà ông biết."
"Đau... đau quá... chảy nhiều máu thế này..."
"Nếu ông chịu nói, tôi sẽ sơ cứu cho ông."
"Làm ơn cầm máu lại đi! Dừng cơn đau cho tôi! Nhanh lên!"
Fura giơ tay lên, hai hàng nước mắt chảy dài. Bàn tay bị thương nhiều chỗ và chảy máu, nhưng vết thương không sâu lắm. Chỉ cần không mưng mủ thì sẽ chẳng nguy hiểm đến tính mạng.
"Cái đó cứ để cho chó liếm, qua một đêm là khỏi liền."
Inukashi nhăn răng ra cười khì.
"Chú Rikiga, chú đi lấy cho cháu nước sạch và cồn được không?"
"Để sát trùng thì chú chỉ có rượu thôi."
"Thế cũng được rồi ạ."
"Nước lấy từ sông nhé?"
"Vâng."
"Hiểu rồi, chú đi lấy đây."
Rikiga thở dài rồi rời khỏi phòng.
Shion lấy lại bình tĩnh, đưa mắt nhìn gương mặt mệt mỏi của Fura.
"Tôi sẽ chữa vết thương cho ông, nên hãy trả lời. Chúng tôi không có nhiều thời gian, vì vậy xin ông hãy nói sự thật."
"Tôi hiểu rồi. Mau lên, mau dừng cơn đau lại đi!"
"Cơ sở mới được xây trong Trại Cải tạo là gì?"
"Cái đó... thực sự tôi không biết."
"Ở cương vị của ông mà không được biết, hẳn đây là thông tin tối mật của thành phố?"
"Đúng vậy, có một nhóm dự án báo cáo trực tiếp lên thị trưởng. Tất cả đều do họ quản lý. Chúng tôi không tham gia dự án đó, cũng không được phép nhúng tay vào."
"Không được phép nhúng tay nhưng ông biết là có dự án như vậy tồn tại, đúng không?"
"Nó tiêu tốn một lượng ngân sách khá... khá lớn của thành phố, tổng chi phí được kê trong bản dự toán đưa lên hội đồng thẩm định. Cho nên..."
"Hội đồng thẩm định có đưa ra chất vấn chứ?"
Đương nhiên rồi. Thị trưởng không thể tránh khỏi việc trả lời những câu hỏi của hội đồng. Ngân sách lớn như vậy chi vào việc gì? Dự án đó nhằm mục đích gí? Chỉ cần có người đặt câu hỏi...
"Sao thế được?"
Fura cười khẩy.
"Nào ai dám phản đối hay thắc mắc gì về dự án của thị trưởng. Vì phần chi phí được ghi trên giấy tờ nên mọi người mới biết việc này. Mà đến lúc ấy thì..."
"Nó đã xây xong rồi."
"Phải."
"Thế còn thành viên trong nhóm dự án?"
"Tôi không biết gì hết, kể cả số lượng người hay tên của họ. Chắc cũng chẳng ai được biết."
Inukashi huýt sáo.
"Tuyệt vời. Không ai biết gì về nó, chẳng có lời giải thích nào. Chỉ cần là dự án của thị trưởng thì được phép tiêu tốn ngân sách thoải mái. Không ai dám ho he gì sao? Ôi chao, ghen tị quá đi, tôi đến lăn kềnh ra vì ghen tị mất. Ước gì mình cũng được như vậy."
Nói là làm, Inukashi ôm lấy đầu gối và đổ nhào ra
Lúc này, Rikiga bước vào, đặt xô nước xuống sàn. Con sông nhỏ gần tòa nhà đổ nát này hình như bắt nguồn mạch nước trong rừng, quanh năm luôn đầy ắp nước trong và mát. Vào mùa xuân, hai bên bờ nở đầy những khóm hoa nhỏ màu hồng nhạt. Karan, cô bé trùng tên với mẹ Shion, đã kể cậu nghe điều đó.
Cái xô cũ đựng đầy nước trong vắt đang sóng sánh.
"Giờ chúng ta sẽ rửa vết thương, ông cho tay vào nước đi. Inukashi, có miếng vải sạch nào không?"
"Sạch á? Từ này chưa nghe bao giờ. Đây là West Block. Thứ sạch nhất ở đây chỉ có lưỡi của lũ chó thôi."
Rikiga không nói lời nào, chìa ra một cuộn băng gạc. Trông hơi cũ và ố vàng nhưng chưa qua sử dụng, ở West Block, thứ này là của hiếm.
"Chú đã lường trước tình huống nên chuẩn bị sẵn đấy. Chú không có thứ xa xỉ như thuốc sát trùng nhưng nếu được thì dùng tạm cái này đi."
Ông ta ném một chai rượu nhỏ vào lòng Shion, trong đó chứa một chất lỏng không màu.
"Chai Gin chú giữ mãi đấy."
"Cảm ơn chú."
Shion nhúng tay Fura vào xô nước, máu tản ra trông giống những sợi rong biển màu đỏ.
"Sẽ hơi xót nhé."
Cậu ấn miếng gạc thấm ướt rượu vào vết thương. Fura cất tiếng rên nhưng không kháng cự. Shion cuốn băng quanh vết thương rồi buộc chặt.
"Không phạm vào gân hay dây thần kinh gì cả, nên sau chỉ cần ông chăm sóc vết thương cẩn thận thì sẽ ổn thôi."
"Vẫn... còn đau..."
"Nơi đây không có thuốc giảm đau. Ông phải ráng chịu thôi."
Fura lúc này mới nhìn kĩ Shion.
"Cậu... bao nhiêu tuổi?"
"Mười sáu."
"Sao tóc lại như vậy?"
"À, cái này..."
Shion sờ lên mái tóc trắng. Kể từ lúc bắt đầu sống ở West Block, cậu phải gồng mình để sống sót từng ngày một, mấy ngày qua lại toàn lo nghĩ cho Safu nên chẳng còn bận tâm tới màu tóc. Cậu đã quên mất nó. Dù Nezumi từng nói mái tóc hiện giờ của cậu rất bóng mượt và nhìn theo góc độ nào đó thì vẫn đẹp, nhưng một cậu con trai mới mười sáu tuổi có tóc trắng thế này là quá khác biệt và lạ lùng.
"Có nhiều lý do, nhưng không phải tôi nhuộm trắng đâu."
"Cậu không phải cư dân ở đây?"
"Phải."
"Thế cậu từ đâu đến?"
"Bên kia bức tường."
"Từ trong thành phố ư? Không thể nào!"
"Cách đây không lâu tôi vẫn sống tại No.6."
"Người của thành phố sao lại đến nơi này?"
"Có nhiều lý do lắm."
Từ trong ra ngoài bức tường. Tính khoảng cách chẳng xa xôi gì, nhưng lại là hành động bước qua lằn ranh giữa hai thế giới cách biệt hoàn toàn. Dù có muốn kể ra nguyên nhân khiến mình ở đây, cũng chẳng là sao kể xiết vào lúc này.
"Cậu làm công việc gì trong thành phố?"
"Tôi phụ trách dọn dẹp ở công viên, có điều tôi vẫn là học sinh."
"Này, này."
Inukashi huých cậu.
"Đủ rồi đấy. Sao lại đi trả lời các câu hỏi của hắn ta, đáng lẽ phải ngược lại chứ."
"À, đúng rồi nhỉ."
"Ngốc hết chỗ nói. Tôi xin cậu đấy, tỉnh táo chút đi. Thật chịu hết nổi."
"Ừm, xin lỗi."
"Xin lỗi tôi thì có ích gì. Cậu đúng là không hợp với việc tra khảo, vô tích sự, chó của tôi còn làm tốt hơn nhiều."
Inukashi vò mái tóc đen, cố ý thở dài thườn thượt làm Shion ngượng chín mặt. Quả thật cậu không biết và cũng không giỏi việc tra khảo. Cậu vẫn quỳ dưới sàn, ngẩng lên nhìn Nezumi. Nó đang khoanh tay đứng dựa , vào tường, ẩn mình trong bóng tối mờ mờ, khuất khỏi ánh đèn, khiến cậu chẳng thấy được biểu cảm của nó.
Shion biết thời gian không cho phép cậu suy nghĩ lan man nào là mình thật kém cỏi, mình không làm được. Cậu cắn môi.
"Ông Fura, tóm lại là ông không biết gì về vụ việc liên quan đến Trại Cải tạo, đúng không?"
"Đúng thế."
"Vậy ông nghĩ nó là gì?"
"Hả?"
"Theo ý kiến cá nhân ông, cơ sở mới xây trong Trại Cải tạo nhằm mục đích gì?"
"Ý kiến cá nhân tôi..."
"Phải. Tôi muốn nghe suy nghĩ của ông về thứ thị trưởng bí mật cho xây dựng mà không ai được tham gia đấy."
"Làm sao tôi biết. Chẳng có tài liệu hay thông tin gì về nó cả."
"Đoán thôi cũng được. Hãy tưởng tượng xem."
Tưởng tượng. Fura chậm rãi nhắc lại từ đó. Như lần đầu nếm thử một loại quả lạ, hắn sợ sệt phát âm từng tiếng.
"Tưởng tượng..."
Mùi của máu và rượu hòa vào nhau, thoảng trong không khí. Cơn gió mạnh lại nổi lên, riết róng thê lương.
Đôi môi trắng nhợt vì mất máu của Fura cử động.
"Tôi nghĩ nó liên quan đến Cục Dịch tễ."
"Cục Dịch tễ? Không phải Cục Trị an sao?"
Cục Dịch tễ là cơ quan duy nhất quản lý vấn đề vệ sinh trong thành phố và sức khỏe người dân, kiểm soát hoạt động của tất cả các bệnh viện và phòng khám. Kể cả cuộc sát hạch trẻ em nhằm tuyển chọn nhân tài ưu tú ngay từ nhỏ, hay cuộc tổng kiểm tra sức khỏe định kì mỗi năm một lần mà mọi công dân bắt buộc phải tham gia đều do Cục Dịch tễ tổ chức. Dù giữ vai trò rất quan trọng nhưng nó không có mối liên hệ mật thiết nào đến bộ máy cấp cao của thành phố như Cục Trị an hay Ủy ban Quản lý Trung ương. Văn phòng quản lý công viên nơi Shion làm việc trước đây là cơ quan cấp thấp trực thuộc Cục Dịch tễ, nên cậu ít nhiều biết về hoạt động của nó.
Trại Cải tạo và Cục Dịch tễ, hai tổ chức ngoài mặt hoàn toàn tách biệt lại có mối liên hệ với nhau ư?
"Ông Fura, sao ông lại nghĩ vậy?"
"Tôi chỉ tưởng tượng thôi. Chính cậu bảo tưởng tượng đi mà?"
"Vâng, đúng thế."
"Là tưởng tượng. Tuy nhiên..."
"Tuy nhiên...?"
"Bệnh viện Trung ương Thành phố..."
Fura ngưng lại, hít một hơi thật sâu. Không phải muốn trêu ngươi Shion mà vì hắn đang do dự. Do dự không biết có nên nói ra điều này hay không.
Shion kiên nhẫn chờ Fura nói tiếp những lời từ đáy lòng. Cậu không biết làm gì khác ngoài chờ đợi. Thế nên cậu đợi. Đó là cách của cậu.
Fura quẹt miệng bằng mu bàn tay đã băng bó. Lớp băng gạc đang chuyển sang màu đỏ thẫm.
"Vài tháng trước, bệnh viện thành phố thay đổi nhân sự. Các bác sĩ và y tá ưu tú nhất về chuyên môn lẫn cung cách làm việc lần lượt được điều đi nơi khác. Nhưng điều đi đâu thì chẳng ai biết."
"Không ai biết ư?"
"Không có dữ liệu nào về cuộc thuyên chuyển đó. Thông tin của toàn bộ cư dân thành phố bình thường được lưu tại Ủy ban Quản lý Trung ương. Tất cả hoạt động trong ngày đều lưu lại không sót chút gì. Việc quan trọng như chuyển công tác, nhất là của các bác sĩ và y tá bệnh viện thành phố lại càng phải ghi chép cẩn thận."
"Nhưng không thấy ghi lại..."
"Không hề. Tôi đã lấy làm lạ. Nhưng chỉ nghĩ vậy thôi..."
"Ông thử điều tra chưa?"
"Chưa từng nghĩ đến. Mà có nghĩ cũng bất lực. Nếu chẳng may động chạm phải thông tin mật của thành phố thì tiêu . "
Fura ngoảnh mặt đi như bảo cậu đừng hỏi mấy câu ngớ ngẩn như vậy.
Cục Dịch tễ, các bác sĩ và y tá giỏi, Trại Cải tạo. Một ý kiến lóe lên trong đầu Shion.
"Tôi nghe nói có chuyện lạ xảy ra ở No.6. Theo ông liệu chuyện đó có liên quan đến vụ việc của Trại Cải tạo không?"
"Chuyện gì?"
"Chuyện có người mắc bệnh. Không phải sao?"
"Tìm hiểu kĩ nhỉ. Làm sao cậu biết?"
Rikiga bước liêu xiêu, thở ra mùi rượu nồng nặc.
"Anh không phải khách hàng duy nhất ở No.6 sang đây, anh chỉ là người có địa vị cao nhất thôi. Từ thường dân cũng moi được thông tin, như lúc họ tán hươu tán vượn với các cô gái sau khi vui vẻ chẳng hạn. "
"Đấy mà gọi là thông tin? Toàn tin đồn nhảm."
"Nhưng cũng có khi tin đồn lại sát thực tế hơn sự truyền bá rộng rãi của chính quyền. Có điều..."
Rikiga cau mày, nheo mắt lại.
"Dạo gần đây chính quyền thành phố bỗng kiểm soát gắt gao hơn, chặt chẽ đến mức khó tin. Trừ những cán bộ cao cấp như anh ra, tầng lớp thấp hơn ngày càng khó lẻn ra ngoài. Nghe nói sắp tới sẽ ban lệnh cấm mọi hoạt động ra vào. Kiểu này làm ăn sẽ khó khăn đây."
"Vậy mà ông còn gài bẫy khách sộp nhất như thế. Ông chú à, không chỉ làm ăn khó khăn thôi đâu, ông sắp phá sản đến nơi rồi."
Inukashi cười khúc khích. Rikiga tặc lưỡi, quay sang lườm nó.
"Kiểu gì cũng tiêu tùng, mày có khác gì đâu."
Inukashi ngưng cười, ngậm miệng im lìm.
"Các bệnh nhân chắc chắn được chuyển đến bệnh viện thành phố. Rồi sau đó thì sao?"
"Tôi chịu."
"Bệnh này không lây nhiễm chứ?"
"Chưa có thông báo gì từ thành phố. Hơn nữa, làm gì có chuyện bệnh truyền nhiễm lan rộng ở No.6."
"Cũng phải."
Shion nhìn xuống tay mình. Bàn tay có vài vết sẹo, da khô ráp, trông thật gầy gò. Tuy giờ đây chúng không còn mềm mại như hồi cậu ở bên trong bức tường, nhưng lại mạnh mẽ hơn nhiều, trở thành một đôi tay có sức sống, biết cố gắng nắm bắt thứ gì đó. Đôi tay này có thể đột ngột xuất hiện những nốt đồi mồi, ngón tay co lại và lão hóa chỉ trong tích tắc. Cảnh Yamase chết bỗng hiện rõ mồn một trong đầu Shion.
"Người mắc bệnh không được cứu chữa... không chừng sẽ chết rất thảm khốc, có thể là chết do lão hóa nhanh chóng..."
Fura rụt cằm lại, nheo mắt đầy vẻ nghi ngờ.
"Cậu nói gì vậy?"
Shion chăm chú nhìn hắn, rồi đưa mắt sang Nezumi. Bóng tối lan rộng và dày đặc hơn, như muốn nuốt chửng cậu thiếu niên đang đứng im như tượng.
Người này không biết. Thực sự không biết gì. Về ong kí sinh, những hiện tượng quái lạ hay cái chết thương tâm. Tuy là cán bộ cao cấp nhưng hắn mù tịt.
"Mẫu vật"
Fura bỗng thì thầm.
"Mẫu vật?"
"Tình hình thu thập mẫu vật. Tôi nhớ trong dữ liệu của Cục Dịch tễ có một mục như vậy ."
"Mẫu vật của cái gì?"
"Tôi không biết. Chỉ thấy một mục nhắc đến tình hình thu thập mẫu vật, nhưng phải có mật khẩu mới xem được. Việc này với dự án của ngài thị trưởng..."
"Có liên quan đến nhau?"
"Tôi đoán vậy."
Mẫu vật. Cái từ nghe thôi đã thấy đáng sự. Shion rùng mình.
Safu. Nghĩ đến cô bạn, sống lưng cậu càng lạnh hơn.
"Shion."
Cuối cùng Nezumi cũng cất tiếng. Bóng đêm cử động.
"Đến đây đủ rồi. Không moi thêm được gì từ hắn ta đâu."
Giọng Nezumi nghe thật băng giá. Cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, Fura cứng đơ người.
"Các người định giết tôi?"
"Đương nhiên."
Nezumi giẫm lên vết máu còn chưa khô hẳn.
"Tôi... tôi nói hết những gì mình biết rồi. Các cậu không giữ lời hứa!"
"Hứa hẹn hay thỏa thuận không tồn tại giữa chúng ta."
"Xin đừng làm vậy. Tôi không muốn chết!"
"Thôi nào, Nezumi."
Shion đứng chặn giữa Nezumi và Fura.
"Đủ rồi, đừng dọa ông ấy nữa. Chúng ta phải đưa ông ấy về chỗ gần trạm kiểm soát. Nhờ chú Rikiga nhé."
"Rồi, rồi. Để chú vòng xe lại."
"Hắn ta là kẻ thù đấy."
Nezumi xoay con dao đã rút khỏi vỏ.
"Cậu bảo tôi trơ mắt nhìn hắn sống sót rời khỏi đây?"
"Bây giờ giết ông ấy là không cần thiết."
Hừ. Nezumi cười khẩy, nửa thân trên vẫn chìm u trong bóng tối.
"Có bao giờ cậu thấy cần phải giết ai đâu? Cậu nghĩ Fura sẽ giữ bí mật cho chúng ta khi quay về No. 6 hả?"
"Phải."
Shion ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt xám ẩn hiện trong bóng tối của Nezumi.
Dù giữa đêm đen hay ánh sáng chói lòa, tôi cũng không lạc lối, vẫn tìm được ánh mắt cậu. Cậu có nhận ra điều đó không?
"Ông ấy sẽ không nói gì cả, vì như thế khác nào tự lấy mạng mình. Một cán bộ cao cấp của Ủy ban Quản lý Trung ương tự tiện ra vào khu cấm West Block mà không có lý do chính đáng hay giấy phép. Hành vi này bại lộ thì sẽ thế nào? Cậu hiểu mà?"
"Sao tôi biết được."
Nezumi ỉm lặng bước tới.
"Lấy gì đảm bảo hắn sẽ không tiết lộ việc một đám người ở West Block đang thăm dò tình hình Trại Cải tạo?"
"Người này sẽ không nói đâu."
"Shion." Nezumi hạ thấp giọng. "Tôi hỏi một lần nữa. Cậu tính để hắn sống sót trở về?"
"Đúng vậy."
Nezumi vung tay, chế ngự Shion trong chớp mắt. Chỉ một cánh tay gầy gò trông yếu ớt vô hại cũng đủ khiến Shion bất động. Cậu cảm thấy sau gáy lành lạnh. Đó là lưỡi dao.
"Tôi chán ngấy thứ chính nghĩa và lòng tốt giả tạo của cậu rồi. Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần, nếu không tháo bỏ bộ mặt đạo đức công lý rởm ấy đi thì chẳng sống sót nổi đâu, Shion. Cậu cứ việc chết một mình, nhưng đừng gây liên lụy cho bọn này."
Lưỡi dao trượt trên cổ Shion. Cậu thấy đau nhói. Mắt cậu dán chặt vào Nezumi. Trong thoáng chốc, một cảm giác ngọt ngào râm ran khắp người cậu. Ôm chặt người đối diện, cứa cổ họ.
Cái ôm chết chóc.
Phải rồi. Đây đích thực là hành động của quỷ dữ.
Nezumi buông cậu ra. Shion đưa tay lên cổ và cảm nhận nhịp đập nóng ran. Lòng bàn tay cậu dính máu. Vừa nhìn vào mắt Nezumi cậu vừa nắm chặt tay lại.
"Chú Rikiga, xe ô tô."
"Hả?"
"Nhờ chú lấy xe đưa ông ấy về hộ cháu."
"À... ừ."
Shion quay sang nhìn Fura và cố gượng cười, "Thành thật xin lỗi ông vì đã làm những chuyện kinh khủng như vậy. Nhưng chúng tôi không còn cách nào khác."
"Shion..."
Fura chớp mắt lia lịa, chăm chú quan sát gương mặt Shion.
"Có một tội phạm cấp một mang tên này. Một học sinh ưu tú bị tha hóa và phát điên, đầu độc đồng nghiệp rồi trốn sang West Block. Kẻ đó là cậu à?"
"Câu chuyện thành ra hấp dẫn quá nhỉ."
Shion cười méo xệch. Cậu nhớ đến mẹ Karan, nghĩ tới việc bà phải khổ sở thế nào khi sống trong một thành phố nhan nhản tin đồn con trai mình là tội phạm giết người. Cậu thấy tim mình nhói đau. Nhưng dù đau đến đâu, giờ đây cậu chỉ có thể nói câu xin lỗi. Nezumi giúp cậu chuyển lời tới bà, cầu xin tha thứ. Nó đưa bà bức thư với chỉ một dòng chữ. Những lời nhắn viết vội vỏn vẹn có tám chữ ấy hẳn đã phần nào kéo bà khỏi hố sâu tuyệt vọng. Tất cả là nhờ Nezumi. Ít nhất bây giờ mẹ cậu không gặp nguy hiểm. Thế nên, cậu phải nén nỗi đau và tạm quên đi chuyện của mẹ. Không nghĩ tới nữa. Cậu chỉ nghĩ đến việc giải cứu Safu.
Không được để tâm trí mình nhiễu loạn, phải biết lúc nào cần suy nghĩ cái gì. Không biết từ bao giờ, Shion học được điều cần thiết để tiếp tục sống sót ấy. Fura khẽ lắc đầu.
"Thật khó tin."
Hắn hất cằm về phía Shion.
"Trông cậu chẳng giống tên tội phạm cấp một trên ti vi chút nào. Một người khác hoàn toàn."
"À, vì màu tóc tôi khác trước rồi, với lại cũng gầy hơn một chút."
"Không phải vậy. Ừm, đường nét khuôn mặt không thay đổi nhưng vẫn khác lắm. Thần thái khác hẳn nhau. Kẻ đó có ánh mắt điên dại, trông rất dữ tợn. Cấp dưới của tôi nói một tên thế này đi giết người cũng không lạ. Đúng thế. Không phải đôi mắt hiền như của cậu. Là một người khác hoàn toàn."
"Có thể chỉnh sửa biểu cảm gương mặt thành đủ kiểu mà."
Rikiga uống nốt chỗ rượu Gin sót lại sau khi dùng sát trùng.
"Mà không chỉ gương mặt, bất cứ thông tin nào y cũng có thể bị bóp méo theo ý muốn của nhà chức trách. Fura, anh cũng đâu lạ gì. Chuyện thao túng thông tin để làm lợi cho chính quyền là một phần công việc của anh, đúng chứ?"
"Rikiga, ông nói năng thật khiếm nhã."
"Nhưng đó là sự thật."
Rikiga dốc nốt giọt rượu cuối cùng rồi thở hắt ra.
"Vì là sự thật nên mới che giấu. Ở No.6 có sự thật nào tồn tại không?"
"Tôi chưa từng nhúng tay vào việc bẩn thỉu như thao túng thông tin. Trước giờ tôi chỉ quản lý và truyền tải chúng thôi."
"Vậy anh đã từng nghi ngờ nguồn gốc của những thông tin đó chưa?"
"Ý ông là sao?"
"Anh chỉ biết gửi thông tin từ thành phố tới cơ quan truyền thông chứ chưa bao giờ nghi ngờ tính chính xác của chúng, đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi. Sao tôi có thể nghi ngờ..."
Rikiga đặt bàn tay thô kệch của mình lên vai Shion.
"Sự khác biệt giữa cậu bé đang đứng trước mặt và tên tội phạm với ánh mắt điên dại đó chính là khoảng cách giữa sự thật và thông tin bịa đặt."
Môi Fura run lên như muốn nói rồi lại thở dốc. Đứng trong căn phòng lạnh giá không có lò sưởi nhưng trán hắn đẫm mồ hôi. Sau gần một phút im lặng, Fura lấy lại bình tĩnh, cất tiếng gọi.
"Này Shion."
"Vâng."
"Cậu muốn biết thông tin về Trại Cải tạo?"
"Đúng."
"Và muốn cứu bạn mình?"
"Đúng thế. Cậu ấy đột nhiên bị Cục Trị an bắt giữ và đưa đến Trại Cải tạo."
"Tên cô bé là gì?"
"Safu. Cậu ấy lẽ ra đã đi du học với tư cách học sinh ưu tú."
"Cậu biết số hiệu công dân đăng kí với thành phố của cô bé không?"
"Số hiệu công dân..."
Trước khi Safu đi du học, hai đứa ăn tối cùng nhau. Trên đường ra nhà ga, người của Cục Trị an chặn họ lại và bắt trình thẻ ID. Cậu nhắm mắt, lục lọi kí ức của mình. Cậu không phải máy tính nhưng có khả năng ghi nhớ một lượng lớn thông tin, sắp xếp và ứng dụng chúng. Khả năng này được khai phá và rèn giũa từ khi còn nhỏ. Cậu dễ dàng nhớ ra một dãy kí tự hay con số dù chỉ nghe thấy một lần.
"Đó là SSC-000124GJ."
"SSC-000124GJ."
Fura nhắc lại.
"Trong các công dân bị Cục Trị an bắt giữ, không ai mang số hiệu đó."
"Chuyện Safu bị bắt có xảy ra, chỉ là tất cả được bí mật thực hiện nên ông không biết thôi."
"Các cậu tính giải cứu cô bé sao?"
"Đúng vậy."
"Giúp phạm nhân trốn khỏi Trại Cải tạo. Mấy người nghiêm túc đấy chứ?"
"Safu không phải là phạm nhân. Cậu ấy chẳng phạm tội gì. Những kẻ bắt cậu ấy mới có tội."
Inukashi ngáp dài.
"Ôi dào, thế nào chẳng được. Tôi đi ngủ nhé? Sáng mai phải dậy sớm chăm lũ chó nữa."
"Đúng rồi, nếu muộn quá thì dù là thẻ ID của quan chức cấp cao cũng khó qua nổi trạm kiểm soát. Đi thôi quý ngài Fura."
Fura phớt lờ Rikiga, vẫn ngồi im tại chỗ. Mồ hôi lăn dài, hòa với máu rồi nhỏ xuống từ cằm hắn. Khi giọt mồ hôi rơi xuống mu bàn tay, hắn thì thầm, giọng nhỏ đến mức khó nghe thấy.
"Tôi biết..."
"Sao cơ?"
"Tôi biết những thông tin mới nhất, nhưng các thông tin về cơ sở mới xây thì không có."
Shion mở to mắt. Cậu quỳ cả hai gối trước mặt hắn, giọng lạc đi vì phấn khích.
"Ông sẽ cho chúng tôi biết cấu trúc bên trong Trại Cải tạo?"
Fura im lặng, lau mồ hôi đang chảy và gật đầu. Ngay lập tức, Inukashi chồm lên, chìa ra con chuột robot màu trắng, ấn vào cái đầu nhỏ của nó. Lưng con chuột tách ra, phóng luồng sáng màu vàng pha chút đỏ vào khoảng không. Một hình ảnh xuất hiện. Fura nuốt nước bọt.
"Hình ảnh ba chiều sao..."
"Chắc vậy, tôi đâu rành mấy thứ này. Những chỗ khoanh tròn màu đỏ là nơi lắp đặt hệ thống báo động mà tôi điều tra ra. Không sai chứ, lão già?"
Inukashi khịt mũi, nhìn Fura chằm chằm. Người đàn ông vẫn dán mắt vào sơ đồ Trại Cải tạo đang được chiếu lên.
"Bút điện tử đây."
Nezumi đưa cho hắn một cây bút màu bạc.
"Khỏi, tôi cũng có."
Fura lấy bút từ túi trong của chiếc áo khoác, chấm vào luồng sáng. Máu rỉ ra từ lớp gạc cuốn ở mu bàn tay, nét mặt hắn cứng đờ, đầu ngón tay run rẩy, nhưng đầu bút vẫn lướt một cách uyển chuyển, vẽ những đường phức tạp lên sơ đồ.
"Chà... tuyệt thật."
Inukashi trầm trồ thán phục. Rikiga cúi nhìn Fura, trong mắt đầy vẻ thương cảm.
Cây bút rơi khỏi tay Fura.
"Những gì tôi biết... chỉ có ngần này thôi."
Vị trí lắp thiết bị báo động nhiều gấp ba lần mức Inukashi thu thập được. Ngược lại, số lượng phòng giam chỉ còn hai phần ba. Chẳng biết để ngăn phạm nhân bỏ trốn hay muốn cản chân kẻ xâm nhập, tường ngăn tự động được lắp đặt đều đặn khắp hành lang. Một khi tường ngăn kích hoạt, phạm nhân chạy trốn hay kẻ đột nhập đều phải khoanh tay chịu trói. Không, có lẽ họ đã chết trước khi bị bắt giữ rồi.
Shion nuốt nước bọt. Theo sơ đồ hệ thống điện, các tường ngăn đó có gắn thiết bị phóng điện cao áp. Khi chúng chặn mọi lối thoát, kẻ bị bao vây sẽ như ngồi vào ghế điện tử hình. Hành lang sẽ biến thành pháp trường.
"Giống hệt một căn cứ quân sự."
Shion thở hắt ra.
"Là thảm sát."
Nezumi nhặt cây bút lên, bỏ lại vào túi áo Fura.
"Sớm muộn gì nơi đó cũng trở thành nhà tưởng niệm thảm sát thật hoành tráng."
"Thảm sát... Trong quá khứ có bao nhiêu người bị giết ở đấy rồi?"
Nezumi khẽ lắc đầu.
"Shion, không phải là trong quá khứ. Đây không phải chuyện ngày xưa mà bây giờ, ngay lúc này, vẫn có người chết. Số lượng phòng giam giảm xuống không phải do phạm nhân ít đi, mà là số người bị giam giảm xuống. Cậu hiểu ý tôi chứ?"
"Tôi hiểu."
Các phạm nhân đã bị sát hại trước khi đến được phòng giam. Họ dễ dàng bị trừ khử, chẳng khác gì dọn dẹp đống rác.
"Oẹ."
Rikiga đưa tay lên bụm miệng. Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt cắt không còn giọt máu.
"Dừng lại đi. Chú bắt đầu thấy buồn nôn rồi."
"Đừng đùa, cấm phun ra trong phòng tôi đó."
Inukashi vung vẩy cánh tay gầy gò.
"Tôi có câu hỏi."
Vẫn khuỵu gối, Nezumi chỉ vào hình ảnh ba chiều.
"Làm sao ông nhớ kĩ được đến từng chi tiết trong Trại Cải tạo vậy?"
"Tôi vừa thấy cách đây không lâu. Trong thông tin tuyệt mật có một mục liên quan đến Trại Cải tạo. Tôi đã xem qua tài liệu về sơ đồ kết cấu."
"Vậy thông tin tuyệt mật liên quan đến Trại Cải tạo là gì?"
"Đó là..."
"Không phải dự án của thị trưởng, vậy thông tin tuyệt mật mà một quan chức cấp cao như ông có thể tiếp cận là gì?
Fura nghiến răng. Có vẻ như vết thương trong miệng đang nhức nhối, hắn nhăn mặt lại.
"Là săn người phải không?"
Vừa nghe Nezumi nói thế, Inukashi và Rikiga lập tức nhìn nhau rồi nhanh chóng ngoảnh đi. Shion vẫn ngơ ngác, bởi chưa ai giải thích rõ ràng cho cậu ý nghĩa của "săn người". Fura tiếp tục im lặng, thẫn thờ nhìn vào khoảng không.
"Săn người sắp diễn ra sao?"
"Gọi là quét dọn."
"Quét dọn sao? À, phải rồi. Đấy là cách các người gọi việc đó, ý là dọn dẹp rác rưởi đúng không? Vậy là khi nào?"
"Tôi không biết. Vẫn chưa có lịch chính thức, nhưng chắc sẽ diễn ra trước ngày Lễ Thánh."
Shion biết rất rõ về ngày Lễ Thánh. Đó là sự kiện ăn mừng ngày No.6 ra đời. Thành phố sẽ bắn pháo hoa, khắp nơi treo đầy cờ có hình ê-líp màu vàng phỏng theo hình dáng Giọt Trăng trên nền vải trắng. Người dân ăn mừng niềm hạnh phúc được làm công dân thành phố Thánh, ra sức ca ngợi No.6 vĩ đại. Một năm trước, Shion từng trải nghiệm sự náo nhiệt ấy. Cậu vẫn nhớ như in ngày hôm đó, đang trên đường về Lost Town thì cậu bị một người đàn ông đứng tuổi gọi lại và quở trách vì không vẫy cờ của thành phố để chào mừng ngày Lễ Thánh. Không chỉ người đàn ông đó, trong chưa đầy một tiếng đi bộ từ ga trung tâm về nhà, cậu phải chịu đựng những câu hỏi hay lời trách móc tương tự từ biết bao nhiêu người, cô gái trẻ, phụ nữ trung niên đến ông lão già nua. Người phụ nữ cuối cùng chặn cậu lại còn cố dúi lá cờ vào tay cậu và bảo, "Hãy hoàn thành nghĩa vụ công dân của cháu đi. Kìa, vẫy cờ đi!"
Shion nhớ lại cảm giác khó chịu, bực bội và buồn nôn khi nhìn những lá cờ vẫy vẫy hoặc nghe tiếng mọi người đồng thanh "Thành phố vĩ đại của chúng ta!". Ngày Lễ Thánh là một ngày như thế đấy.
Nezumi cười khẩy.
"Bọn chúng định tiến hành tổng vệ sinh trước ngày lễ lớn đây mà."
"Dân số West Block đang tăng lên chóng mặt. Gần đây số lượng dân nhập cư cũng như tỉ lệ phạm tội tăng cao, cuộc tấn công vào Văn phòng Xuất nhập cảnh lần trước là một ví dụ. Đã đến lúc thực hiện việc quét dọn rồi."
"Vậy trên trái đất này còn chỗ nào để con người có thể sống yên bình đây? Con người tìm kiếm một nơi thích hợp hơn dù chỉ một chút để sinh sống và dồn về nơi đó. Đấy cũng là cái tội sao?"
"Với số lượng vừa phải thì có thể bỏ qua."
"Vừa phải? Ha ha, ý ông là miễn con số đó chưa biến thành mối đe dọa với No.6?"
"Đúng vậy. Lũ cư dân đói khát ở West Block khi tuyệt vọng sẽ gây bạo động, như vậy rất phiền phức. Mà dọn dẹp xong các cậu cũng đỡ được cảnh nhồi nhét chật chội, chẳng phải tốt hơn sao?"
"Ối chà, các người chu đáo với West Block quá nhỉ."
Nezumi nhún vai một cách khoa trương. Shion nắm chặt lấy vai nó.
"Nezumi. Săn người không lẽ là..."
"Không lẽ là gì?"
"Không lẽ... đừng nói là... Hãy cho tôi biết đi. Trước ngày Lễ Thánh có chuyện gì diễn ra tại đây?"
"Cậu tự nghĩ đi!"
Nezumi hất tay Shion ra, giọng gay gắt.
"Tôi có nói sẽ làm gia sư giải đáp thắc mắc cho cậu à? Đừng nghĩ chuyện gì cũng có câu trả lời dễ dàng thế. Hãy tự động não. Tưởng tượng đi xem nào."
Nó hít một hơi thật sâu và hạ giọng.
"Có lẽ sự thật khủng khiếp hơn nhiều so với trí tưởng tượng nghèo nàn của cậu."
Đoạn phủi hai tay rồi đứng dậy.
"Cho tôi về."
Fura nói khẽ, loạng choạng đứng lên.
"Tôi muốn về nhà, hãy để tôi về."
"Ông Fura, cảm ơn ông."
Lời cảm tạ buột ra khỏi miệng Shion. Trước câu chuyện của Nezumi và Fura, tâm trí cậu rối bời, nhưng cậu vẫn cảm kích vì Fura chịu cung cấp thông tin. Một người từ nhỏ đến lớn sống với tư cách công dân ưu tú nay lại phản bội thành phố, cậu có thể hiểu áp lực nặng nề và nỗi sợ hãi mà Fura đang gánh chịu.
"Thật sự rất kì cục vì chúng tôi đối xử với ông thế này rồi bây giờ lại cảm ơn, nhưng tôi vẫn muốn nói. Chân thành cảm ơn ông."
Fura dừng bước trước cửa, quay đầu lại hỏi.
"Còn cậu thì sao?"
"Sao cơ?"
"Cậu không về ư?"
Không hiểu ý nghĩa của câu hỏi bất chợt đó, Shion nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng vều của Fura.
"Ý ông là về No.6?"
"Phải. Cậu chưa từng nghĩ đến việc quay về thành phố?"
"Không."
"Định ở đây luôn?"
"Đúng thế."
"Tại sao? Cậu không nhớ thành phố Thánh chút nào sao? Không muốn về lại đó?"
"Tôi nhớ mọi người ở đó và muốn gặp lại họ. Nhưng tôi không có ý định quay về."
"Tại sao?"
"No.6 đã không còn là chốn về thân thương của tôi. Vì trót nhận ra điều ấy..."
Fura cầm tay nắm mở cửa.
"Cậu thật ngu ngốc."
"Vậy ư? Tôi không nghĩ thế."
"Đồ ngốc!"
Fura đi mất, Rikiga theo sau. Cánh cửa đóng lại, gió thổi khiến ánh nến bập bùng. Ba người trong phòng nhìn sơ đồ Fura để lại.
"A, nhớ ra rồi."
Inukashi ngồi phịch xuống giường.
"Mẹ từng kể tôi nghe câu chuyện về gió bấc và mặt trời. Hai người biết không?"
"Biết, nó nằm trong một quyển sách tranh của Nezumi, truyện kể gió bấc và mặt trời thi tài, xem ai có thể làm lữ khách cởi áo khoác của mình ra."
"Đúng đúng, là nó. Gió bấc càng tạt những cơn gió mạnh vào lữ khách thì anh ta càng siết chặt áo khoác để nó không bay mất. Thế nhưng mặt trời chỉ cần rọi tia nắng ấm áp xuống là anh ta cởi ra liền."
"Inukashi, mày muốn nói gì hả?"
Nezumi cau mày khó chịu.
"Thì thấy giống hai người đó. Chia buồn với mày, Nezumi. Shion mới là người biết cách khiến lão già kia cởi áo khoác của mình."
"Sao cũng được. Shion."
"Hửm?"
"Cậu nghĩ sơ đồ này có đáng tin không?"
"Có."
"Ngây thơ quá."
"Cậu cho rằng ông ấy cố tình vẽ sai thông tin cho chúng ta?"
"Nếu như thế thật thì cậu sẽ làm gì? Nếu lấy được áo khoác nhưng thực chất bên trong hắn mặc sẵn áo giáp thì sao?"
"Fura không cần phải nói dối chúng ta. Lúc đó ông ấy thừa hiểu dù im lặng thì vẫn có thể trở về nhà. Nhưng ông ấy cho chúng ta biết thông tin tuyệt mật."
"Có thể hắn giả bộ để lừa chúng ta."
"Cậu nghĩ vậy sao? Cậu thực sự nghĩ vậy à?"
"Tôi chỉ muốn nói là có rủi ro đó. Tuy vậy, chúng ta chẳng thể làm gì. Những gì Fura để lại là thông tin chi tiết nhất mà ta có. Chúng ta không thể và cũng không đủ thời gian xác thực thông tin."
"Ý cậu là ta chỉ còn cách tin vào nó."
"Đáng tiếc là vậy."
Inukashi nằm lăn ra giường cười khanh khách.
"Cái gì đáng tiếc chứ, đừng làm bộ làm tịch nữa! Hì hì, Shion à, thầy Nezumi của cậu ngạc nhiên vì cậu khai thác được thông tin tuyệt mật từ lão già kia chóng vánh quá đấy. Nezumi không ngờ cậu làm tốt đến vậy, không khỏi thán phục cậu từ tận đáy lòng. Thán phục người ta thì cứ nhận đi, còn bày đặt!"
"Inukashi!"
"Đừng nóng. Tao nói toàn là sự thật mà."
Inukashi nghiêm mặt lại, nằm sấp trên giường, mắt nhìn Nezumi và Shion.
"Mà giờ mày tính làm gì tiếp theo, Nezumi? Mày định lợi dụng cuộc săn người để lẻn vào Trại Cải tạo thật à?"
"Đúng vậy. Thật may là săn người sắp diễn ra."
"May ấy hả? Nói trước nhé, tao rút khỏi vụ này. Việc nguy hiểm như vậy tao không muốn dây vào, mà tao cũng không có nghĩa vụ phải tham gia."
"Nhiệm vụ của mày chỉ mới bắt đầu thôi. Mày phải lo liệu mọi chuyện ở bên ngoài Trại Cải tạo. Ông chú nghiện rượu nổi rồi đấy, chúng ta ở chung một con thuyền. Không có chuyện mày nhón hai đồng tiền vàng rồi một mình rút lui đâu. Mày hiểu hơn ai hết mà, đúng không Inukashi?"
Inukashi bĩu môi, ra chiều bất mãn. Nezumi chỉ vào hình ảnh ba chiều, quay sang Shion.
"Shion."
"Ừ?"
"Cậu hãy ghi nhớ toàn bộ sơ đồ này. Chúng ta không thể mang chuột robot vào Trại Cải tạo. Ở đó bất cứ thiết bị nào không gắn chip nhận dạng, dù bé đến đâu cũng sẽ phát nổ. Không khéo người cầm nó cũng nổ cùng luôn. Hơn nữa, dù đi lạc chúng ta cũng không thể chốc chốc lại lấy sơ đồ ra đối chiếu."
"Tất cả chỗ này sao?"
"Tất cả. Cậu phải nhớ chính xác vị trí của từng thiết bị cảm biến, hệ thống báo động, vị trí đặt thùng rác, không được nhầm dù chỉ một chỗ. Chỉ sai một li thôi chúng ta mất mạng."
"Tôi hiểu rồi."
Nezumi ném con chuột về phía Shion.
"Không còn nhiều thời gian đâu. Ráng ghi nhớ cho kĩ vào, đó là bài tập của cậu."
"Bài tập khó nhất mà cậu giao cho tôi từ trước đến nay đấy."
"Có đủ tự tin chứ?"
"Có."
Nezumi chớp mắt ngạc nhiên. Chắc nó bất ngờ vì câu trả lời dứt khoát của Shion.
"Cậu quả nhiên giỏi những việc liên quan đến trí óc hơn nhỉ."
"Vấn đề không phải ở chỗ giỏi hay không giỏi, có thể hay không thể, mà là bắt buộc phải làm."
Tính mạng của mọi người phụ thuộc vào đây. Mạng sống của Safu, Nezumi, của chính cậu, Inukashi hay chú Rikiga đều phụ thuộc vào đây.
Shion nắm chặt con chuột robot màu trắng. Dù cậu bóp mạnh đến mức vỡ nát ra thì cỗ máy nhân tạo này cũng không thét chói tai như Cravate hay Hamlet, toàn thân nó cũng không ấm áp và mềm mại, chỉ cứng và lạnh lẽo mà thôi. Nezumi nở nụ cười.
"Khà khà, xem ra cậu phần nào nắm được tình hình hiện tại của chúng ta rồi đấy."
"Nhờ công cậu huấn luyện cả."
Nezumi mím chặt môi, thì thào.
"Không được rời khỏi tôi."
"Sao cơ?"
"Cuộc săn người sắp diễn ra rồi. Cậu không được rời xa tôi, phải luôn ở trong tầm mắt tôi. Nếu lạc nhau giữa cuộc săn người thì chẳng thể gặp lại đâu. Và cơ hội sống sót của cậu sẽ vô cùng thấp."
"Tôi hiểu."
"Tao thấy chẳng cần lạc nhau cũng thấp rồi."
Inukashi cười rung cả người, lò xo gỉ sét kêu kẽo kẹt nghe rất chói tai.
"Người bị bắt giữa cuộc săn người sẽ vào Trại Cải tạo. Vào đó mà không chết thì cũng hóa điên. Sống sót ra khỏi Trại đúng là một kì tích. Như thể mặt trời tách ra làm hai."
"Kì tích có thể xảy ra dễ hơn mày tưởng đó, Inukashi. Mẹ mày không dạy mày điều đó sao?"
Nezumi khoác tấm vải siêu sợi lên vai, đi ra phía cửa. Inukashi cất tiếng gọi nó từ sau lưng.
"Nezumi, vẫn còn đoạn tiếp theo."
"Đoạn tiếp theo? Của cái gì cơ?"
"Tuy không nói gì đến kì tích, nhưng sau khi kể câu chuyện về gió bấc và mặt trời, mẹ tao bảo rằng, dù là gió bấc hay mặt trời cũng không thể lấy đi bộ lông của chúng ta. Tuy con không có lớp lông này nhưng nhất định không được thua gió bấc hay mặt trời đâu nhé. Nói xong bà liếm khắp người tao."
"Một người mẹ tuyệt vời."
"Số một trên đời luôn."
Inukashi nhảy khỏi giường, vụt một cái xẹt đến bên Nezumi.
"Tao được mẹ nuôi lớn, tao nhớ rõ mồn một mọi thứ về bộ lông, mùi hương hay những câu chuyện mẹ kể. Vậy nên..."
"Sao?"
"Vậy nên tao sẽ sống sót. Tao sẽ tiếp tục sống ở đây với đàn chó. Kể cả khi bọn mày chết hết, không thể ra khỏi Trại Cải tạo thì tao, chỉ mình tao, sẽ tiếp tục sống. Tao sẽ sống và kể lại câu chuyện về mẹ cho những con chó khác."
"Nguyện vọng lớn lao lắm. Người mẹ đã mất của mày mà nghe thấy hẳn sẽ rất vui đấy."
Nezumi đưa tay vuốt đôi má màu bánh mật của Inukashi.
"Ngủ ngoan nhé, con yêu. Cầu chúa cho con giấc mơ đẹp và thức ăn cho ngày mai."
Nezumi nói bằng tông giọng nữ ngọt ngào. Trước khi Inukashi kịp mở miệng, Nezumi đã khuất dạng sau cánh cửa. Inukashi nói thầm về phía bóng tối.
"Tao sẽ sống sót mà không cần bọn mày."
"Tất cả chúng ta sẽ sống sót."
Shion cũng nói thầm. Cái chết không nằm trong kế hoạch của chúng ta. Chúng ta sẽ hành động, suy nghĩ và chiến đấu vì sự sống.
"À, tao quên nói điều này."
Giọng nói pha chút hóm hỉnh của Nezumi vọng lại từ phía màn đêm.
"Inukashi, nếu mày muốn một nụ hôn chúc ngủ ngon thì hỏi Shion ấy. Cậu ta sẽ tặng mày một nụ hôn nồng nhiệt và điêu luyện."
"Nezumi!"
Giọng cười của nó càng lúc càng xa, hòa vào tiếng gió và dần biến mất như bị bóng đêm nuốt trọn.