4. Sân khấu tai ương
Hỡi các quý cô đáng yêu của giữa chúng ta, lòng nhân từ luôn được ca ngợi, cũng giống như nhờ có công lý thiêng liêng mà sự'độc ác luôn bị trừng trị nghiêm khắc. Và đểlàm rõ hơn điều này, để xua đi sự tàn nhẫn trong tâm hồn của tất cả chúng ta, tôi xin mạn phép kể cho các cô nghe một câu chuyện thú vị nhưng cũng không kém phần cảm động.
- Decameron, Giovanni Boccaccio
(Tập truyện ngắn của nhà văn, nhà thơ người Ý Giovanni Boccaccio (1313-1357) gồm 100 câu chuyện mang nhiều sắc thái bi hài, thực ảo đan xen, với hơn hàng nghìn nhân vật thuộc nhiều tầng lớp trong xã hội bấy giờ)
Nó đang đi giữa một vùng thơm mùi cỏ. Nó cúi nhìn đôi chân nhỏ nhắn của mình, cỏ cao tới tận vai, mọc rậm rạp đến mức như chôn vùi thân hình bé nhỏ của nó. Ngước mắt lên, nó thấy bầu trời xanh ngắt cao vời vợi. Gió lặng, trời nóng vô cùng.
Ai đó đang gọi tên nó.
Tên thật của nó, cái tên lâu lâm rồi chưa được dùng đến. Không khí chuyển động, gió lay đùa ngọn cây cao vượt đâu nó. Mùi cỏ càng lúc càng nồng.
Là ai đang gọi vậy? Ai biết tên thật của nó?
Nó nghe thấy tiếng hát cùng tiếng vỗ cánh của côn trùng. Những cái bóng màu đen lướt qua trước mắt nó.
Một con. Một con nữa. Lại một con nữa. Hàng trăm nghìn con côn trùng bay tán loạn trên nền trời xanh, vẽ nên những vòng tròn. Đến gần rồi lại tách ra, bay tỏa bốn phía rồi tụ vào một chỗ.
Là nhảy múa.
Chúng đang nhảy múa theo giai điệu.
Đến đây nào.
Một giọng nói ngọt ngào vang lên.
Ta sẽ dạy con hát. Dạy cho con khúc hát để tiếp tục sinh tồn. Hãy đến đây nào.
Ai đó đang gọi tên nó, mời gọi nó. Giọng nói thân quen quá. Nhưng nó không cử động được.
Tiếng vỗ cánh mỗi lúc một dày, vo vo vọng vào tai nó. Không gian rung chuyển. Những cái bóng màu đen nhảy múa điên cuồng.
A, khung cảnh này...
"Nezumi!"
Nó bị kéo trở lại bởi một lực rất mạnh và vô cùng chân thực.
Bài hát, tiếng gọi, tiếng vỗ cánh và cả mùi cỏ cây hăng hăng đều nhạt nhòa dần rồi biến mất.
Ánh sáng chập chờn chiếu vào mắt nó, đằng sau gáy nó chườm một tấm khăn lạnh. Thật dễ chịu.
"Shion..."
"Cậu tỉnh rồi à? Có nhận ra tôi không?"
"Ừ, có."
"Cậu biết chúng ta đang ở đâu chứ?"
"Trên giường... cậu đưa tôi lên đây hả?"
"Ba cộng bảy bằng mấy?"
"Gì cơ?"
"Phép cộng đó. Ba cộng thêm bảy bằng bao nhiêu?"
"Chuyện gì thế? Cậu đang đố tôi à?"
"Trả lời nghiêm túc nào. Ba cộng bảy bằng mấy?"
"Mười..."
"Ừ, đúng rồi. Tiếp, ba nhân bảy bằng?"
"Shion, nghe này..."
"Ba nhân bảy bằng bao nhiêu? Trả lời tử tế đi."
"Hai mươi mốt."
"Đúng. Vậy bữa tối nay cậu đã ăn gì?"
"Gọi là bữa tối thì nghe xa xỉ quá. Xem nào, hai lát khoai sấy và một ít sữa dê. Còn chôm được của Inukashi một gói bánh ỉu. Suýt nữa bị nó xua chó cắn rồi."
"Có chóng mặt không?"
"Không hề."
"Buồn nôn?"
"Tôi ổn mà."
"Không đau đầu chứ?"
"Không."
"Chuyện gì đã xảy ra? Cậu có nhớ cảm giác lúc ngã xuống không?"
Nó nhìn chằm chằm vào mắt Shion. Đáy mắt cậu lấp loáng nét cứng cỏi, khiến nó không khỏi liên tưởng tới mặt hồ đóng băng.
"Thấy... gió thổi."
"Gió ư?"
"Gió thổi, cuốn đi cả linh hồn."
Ngọn gió lấy đi linh hồn, con người đánh cắp trái tim
Hỡi đất mẹ, hỡi gió mưa, bầu trời và ánh sáng
Hãy lưu giữ tất cả ở nơi đây
Người đó hình như đang hát bài hát ấy.
Nó không nhớ rõ nữa. Bây giờ cổ họng nó khát khô tới mức đau rát.
Một chiếc cốc trắng xuất hiện trước mặt, bên trong chứa đầy nước sạch. Nó uống cạn. Dòng nước mát trôi qua cuống họng, thấm vào cơ thể như cơn mưa rào tưới tắm mảnh đất khô cằn. Mùi vị ngon ngọt đến mức không thể diễn tả bằng lời. Nó thở một hơi và hỏi.
"Shion, có phải cậu lo tôi bị chấn thương sọ não không?"
"Tại cậu bỗng nhiên ngất mà, đương nhiên là tôi lo rồi."
Nezumi đưa tay sờ gáy rồi trượt xuống chạm vào phần ngực hở ra dưới chiếc áo sơ mi. Không có gì bất thường. Ít nhất nhìn bằng mắt vẫn thấy ổn.
"Không phải do ong kí sinh."
Shion thở phào nhẹ nhõm.
"Da và tóc cậu không thay đổi. Không phải là bọn chúng."
"Tiếc quá nhỉ. Có một bộ tóc giống của cậu cũng không tệ lắm."
"Đừng đùa vớ vẩn như thế. Cậu đã bất tỉnh nhân sự, dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn, nhưng đây không phải chuyện có thể cười trừ cho qua đâu."
"Chi là thiếu máu não thôi."
"Thiếu máu não? Cậu nói cậu chỉ bị thiếu máu thôi hả?"
"Cái giọng điệu đó là sao?"
"Nezumi."
Shion ngồi xuống giường và thở dài.
"Cậu đừng tự tin quá như thế."
"Về chuyện gì?"
"Đừng quá tự tin với bản thân. Đừng quên cậu cũng là con người bằng da bằng thịt, cũng có thể đổ bệnh hay bị thương. Tôi không phải bác sĩ, thiếu kiến thức về y học, nhưng kiểu ngất xỉu ban nãy của cậu tuyệt đối không chỉ do thiếu máu."
"Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tôi. Ngày mai phải tới bệnh viện khám tổng quát mới được. Nếu tôi nhập viện, được nằm phòng VIP trên tầng cao nhất, cậu nhất định phải đến thăm tôi đấy."
"Nezumi, tôi không đùa đâu."
"Nói nhiều quá!"
Nezumi quát. Bản thân nó cũng không hiểu tại sao mình lại hét ầm lên như thế. Không phải nó không kiềm chế được cảm xúc hay ghét bỏ gì Shion. Nhưng giọng điệu của nó vô cùng gay gắt.
Nó chưa từng được quan tâm như thế, nó không muốn người khác lo lắng cho mình, bận lòng vì mình. Quan tâm, lo lắng, bận lòng... những cảm xúc rất dễ quy thành yêu thương, nên không cần thiết. Không có chúng, nó vẫn sống tốt.
Shion không hiểu điều này. Cậu sống ở đây và ôm đồm một đống thứ không cần thiết. Có lẽ Nezumi phát cáu vì sự ngu ngốc của cậu.
"Đầu ngón tay cậu không bị tê chứ? Cũng không thấy sưng..."
Shion ấn nhẹ vào bàn tay Nezumi đang buông thõng trên giường. Cậu bình tĩnh, cẩn thận kiểm tra xem có dấu hiệu tê bì hay phù nề gì không, dường như chẳng thèm đoái hoài đến cơn giận của Nezumi.
Ngây thơ, ngu ngốc, lại chậm hiểu nữa.
Nó hất tay Shion ra, nhảy khỏi giường.
"Không được đâu, Nezumi. Đừng cử động đột ngột như thế."
"Tôi dạy cậu nhé."
"Hở?"
"Tôi sẽ dạy cậu khiêu vũ."
"Cậu đang nói gì thế? Nghỉ ngơi thêm chút nữa đi!"
"Nào, lại đây."
Nezumi nắm tay Shion, kéo cậu đứng dậy rồi vòng tay qua eo cậu.
"Nhìn này, đúng như tôi nói."
"Gì cơ?"
"Tôi cao hơn cậu."
"Xạo. Đâu có chênh nhau là mấy."
"Hà hà, vậy thì thưa hoàng tử, ngài đã từng khiêu vũ chưa?"
"Chưa."
"Tôi cũng đoán thế. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những bước cơ bản nhé. Nào, thẳng lưng lên, nâng cằm và đừng nhìn xuống dưới."
Nezumi bắt đầu ngâm nga một giai điệu.
"Tôi nói dừnglại mà. Nhảy nhót gì ở đây được. Nguy hiểm lắm! Cứ di chuyển lung tung trong căn phòng chật hẹp này không khéo chúng ta sẽ làm đổ đống sách mất."
"Tôi không vụng về đến thế đâu. Nào, giờ thì xoay người. Lùi xuống. Lại xoay một lần nữa. Đấy, cậu làm được rồi kìa."
"Toàn là cậu dắt tôi đấy chứ."
"Như thế cũng tốt lắm rồi. Cậu di chuyển rất nhẹ nhàng. Bước lên, xoay người. Đó, dần dần cậu đã bắt được nhịp. Lặp lại các bước như lúc đâu nhé. Nhảy tiếp nào, nhảy đi, Shion."
Shion định nói gì đó nhưng lại thôi, im lặng nhảy theo sự dẫn dắt của Nezumi. Cậu lắng nghe giai điệu khe khẽ phát ra từ môi nó, chăm chú chuyển động theo bước chân của nó. Ánh lửa từ lò sưởi in bóng hai người họ. Lũ chuột nhắt nằm túm tụm lại với nhau trên chồng sách cao ngất ngưởng, nhìn xuống dưới.
"Ối."
Chân loạng choạng, Shion vấp ngã rồi nằm phịch xuống giường. Cậu thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi.
"Cũng mệt phết nhỉ. Thì ra khiêu vũ phải vận động toàn thân."
"Cậu không biết điều ấy à?"
"Không. Coi như tôi biết thêm một điều mới. Rồi sao nữa?"
"Gì cơ?"
"Tôi thở không ra hơi trong khi cậu vẫn chẳng hề gì. Cậu muốn nói thế phải không?"
"Ờ thì..."
"Thể lực, khả năng vận động hay sức bền của cậu đều hơn tôi nhiều, cho nên đừng lo lắng quá. Có phải ý cậu là vậy không?"
"Không đến mức phải nói thẳng ra, nhưng mà..."
Shion đứng dậy, đến trước mặt Nezumi, giơ tay. Một hành động trong tích tắc.
Ơ?
Cậu nắm lấy gáy Nezumi. Không hẳn là nắm, chỉ đặt nhẹ đầu ngón tay lên đó. Người Nezumi run lên như một con thú hoang bị mắc bẫy.
"Tôi cứ tưởng nó sẽ chui ra từ chỗ này."
Shion nói thầm. Giọng khàn đặc như nghẹn trong cuống họng.
"Lúc cậu ngã xuống, tôi đã tưởng vậy. Tôi nghĩ rằng cậu sắp chết. Không phải vì cậu đâu, Nezumi."
"Hả?"
"Tôi lo lắng cho cậu không phải vì cậu mà là vì chính tôi. Vì muốn trốn chạy nỗi sợ hãi của mình nên tôi mới lo lắng cho cậu."
Shion buông tay. Bấy giờ Nezumi mới nhận ra mình đã nín thở cho đến khi những ngón tay ấy buông xuống.
"Nezumi, tôi không biết rất nhiều điều, duy điều này là tôi biết rõ, mất cậu thì đáng sợ nhường nào. Có lẽ tôi sợ mất cậu hơn bất cứ ai. Tôi không chịu đựng nổi nỗi sợ đó. Tôi chỉ muốn xác định cậu không biến mất khỏi tầm mắt mình. Cậu cười nhạo hay coi thường cũng được, nhưng đây là những lời thật lòng của tôi."
Chẳng khác gì một lời tỏ tình thẳng thừng và đơn giản.
Tôi không sống nổi khi không có cậu.
Một lời tỏ tình trắng trợn và ngốc nghếch làm sao. Ngay lúc này đây, Shion đã phạm phải một sai lầm khi phơi bày sự ngây ngô, nhu nhược và yếu đuối của bản thân. Thế nhưng Nezumi chẳng thể cười nhạo hay khinh thường cậu. Không phải vì xúc động trước thái độ thành thật đó, cũng không phải xao xuyến bởi lời tỏ tình ủy mị kia.
Thật ra cậu ấy... là ai?
"Ngủ ngon nhé."
Shion cúi đầu, đi lướt qua người Nezumi.
"Tôi sẽ ngủ dưới sàn. Tóm lại, tối nay cậu hãy nghỉ ngơi cho thật khỏe. Cậu ra rất nhiều mồ hôi, chắc chắn là mệt hơn cậu nghĩ nhiều đấy."
"Ừ..."
Nezumi gượng gạo đáp. Khi bóng dáng Shion biến mất đằng sau đống sách, nó bất giác đưa tay sờ gáy, hai vai thõng xuống theo tiếng thở dài.
Nó đã không tránh được.
Nó không tránh được bàn tay của Shion. Cổ là một trong những yếu điểm trên cơ thể người. Chỉ một vết thương hay lực tác động nhỏ vào đó là có thể lấy mạng người khác. Thế mà nó đã không thể hất bàn tay Shion khi bị cậu sờ gáy. Cậu chẳng có sát khí, nhưng không phải vì thế mà nó lơ là phòng bị, càng không phải nó thản nhiên đón nhận để những ngón tay đó chạm vào gáy mình.
Nó không tránh được. Một người như nó, không ngờ lại để bị tóm một cách dễ dàng.
Không thể đoán biết, né tránh hay kháng cự lại hành động của Shion. Nó hoàn toàn bị khống chế. Nếu Shion là kẻ thù, nếu cậu muốn giết Nezumi, và bàn tay đó đang cầm dao thì chắc chắn Nezumi đã mất mạng rồi.
Nó sẽ chết khi chưa kịp kêu, chẳng kịp hét lấy một tiếng.
Mình sẽ bị giết chết.
Vào khoảnh khắc gáy mình nằm trong tay Shion, thứ cảm xúc cuồn cuộn dâng trào trong lòng Nezumi không thể nói là ngọt ngào. Nó hoảng sợ, chỉ sợ mà thôi.
Nó đã trải qua vô vàn tình huống nguy hiểm, bị dồn đến đường cùng chẳng biết bao nhiêu lần, nhưng nó chưa từng lâm vào cảnh sợ hãi đối thủ đến mức toàn thân cứng đờ như vậy .
Ánh mắt ấy, hành động ấy, cảm giác ngột ngạt ấy.
Đó là gì?
Nezumi nghiến chặt hai hàm răng.
Trong phòng vang tiếng lũ chuột nhắt chạy lăng xăng trên sàn.
"Yên lặng nào, Cravate, Tsukiyo. Lại đây."
Shion cất tiếng gọi chúng. Sau khi tiếng chăn sột soạt và tiếng chuột kêu đều im bặt, bên kia giá sách không còn âm thanh nào nữa. Cả căn phòng lặng ngắt như tờ.
Tôi không sống nổi khi không có cậu.
Lời tỏ tình ngây thơ nhưng chân thành cùng hành động tóm lấy Nezumi mà chẳng tốn chút sức lực nào. Chỉ phút chốc, mọi cảm xúc trong mắt Shion biến mất. Đó không phải ánh mắt của một người đang bày tỏ yêu thương, mà là đôi mắt của thợ săn tóm lấy nhược điểm của con mồi. Có lẽ bản thân Shion không nhận ra.
Phải chăng mình mới là kẻ không biết gì?
Một cậu nhóc với trí não siêu việt và trái tim nhân hậu, lớn lên trong nhà kính, không hề biết đến thù hận, đấu tranh hay phản kháng. Cậu có thể dang tay ôm lấy người khác nhưng lại không thể làm tổn thương họ, có thể bảo vệ nhưng không thể tấn công. Cậu hoàn toàn không hợp với phá hoại, tàn nhẫn và máu lạnh, chỉ có thể trở thành vầng dương ấm áp. Không phải như vậy sao?
Nếu như không phải...
Nezumi không thể nhìn thấu bản chất của Shion. Cậu từng cứu giúp nó, và nó cũng cứu cậu, rồi sống chung với nhau, ngày qua ngày. Giữa họ có một sợi dây kết nối sâu sắc và bền chặt hơn bất cứ ai. Tuy chán ghét, ngờ vực mối liên kết đó nhưng Nezumi không tìm cách cắt đứt. Đâu đó trong trái tim Nezumi còn khao khát, thậm chí xem mối liên kết ấy là chỗ dựa.
Tôi sợ mất cậu hơn bất cứ ai.
Câu nói của Shion cũng chính là cảm nghĩ của nó. Tuy không muốn nhưng nó buộc phải thừa nhận. Dù vậy, ngày hôm nay, lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt, nó cảm giác mình đã lạc mất cậu bé tên Shion ấy.
Nezumi lại nghiến chặt răng. Tiếng nghiến răng ken két nghe nặng nề như những bánh răng gỉ sét đang chuyển động. Âm thanh ấy vọng vào sâu thẳm tâm hồn.
Không phải lạc mất, mà nó chưa từng thấy được con người thật của cậu bé ấy. Nó chỉ nhìn thấy bộ mặt được ánh đèn sân khấu rọi sáng mà thôi. Từ trước đến nay, Nezumi nhìn rễ cây dưới lòng đất nhiều hơn đóa hoa bên trên, chăm chăm vào phần chìm trong trong bóng tối thay vì phần phơi bày ra ánh sáng. Nó vẫn luôn tự tin về khả năng đó của mình.
Thế nhưng nó bị lóa mắt.
Nó lóa mắt bởi nụ cười vô tư, không hề phòng bị và ánh mắt chân thành, đến nỗi không thấy được gì khác.
Không phải lạc mất, mà ngay từ đầu nó đã không nhìn thấu.
Nó nổi da gà.
Shion, cậu là ai?
Trong lòng nó cất tiếng hỏi cậu bé đang nằm quấn chăn bên cạnh lũ chuột.
Thật ra cậu là ai?
Chuyện xảy ra vô cùng đột ngột.
Trời âm u từ sáng, giăng đầy những đám mây nặng trĩu. Mặt đường đóng đầy băng, chẳng có dấu hiệu gì là sắp tan dù đã quá trưa. Tuyết rơi lất phất, những cơn gió lạnh thổi qua khu chợ West Block. Đó là một ngày như thế.
Một con chó già ở chỗ Inukashi đã trút hơi thở cuối cùng.
"Là một người anh em của mẹ tôi."
Inukashi lặng lẽ nói trong lúc đào cái hố trên mặt đất đóng băng.
"Vậy là cậu của Inukashi rồi?"
"Chắc vậy. Thế là lại mất đi một người có thể chia sẻ những kí ức về mẹ rồi."
"Nó cũng già lắm rồi."
"Ừ. Tính theo tuổi người chắc cũng gần một trăm. Có lẽ nó không phải chịu nhiều đau đớn. Tối qua còn thấy nó liếm mấy con cún con. Sáng nay lúc tôi dậy đã thấy người nó lạnh ngắt. Chẳng ai biết gì hết. Lũ cún con ngủ cùng thấy thân mình nó lạnh đi nên ngạc nhiên, mới sủa báo cho tôi biết. Chắc nó đã ra đi thanh thản."
"Nó đã sống rất vẻ vang."
"Phải, nó rất vĩ đại."
Mặt đất đóng băng cứng đơ đơ, cái xẻng cũ và miếng gỗ mục họ dùng để đào đều không ăn thua.
"Nezumi."
Shion ngước nhìn Nezumi đang ngồi vắt vẻo trên bức tường trong đống đổ nát, cất tiếng gọi.
"Cậu rảnh thì giúp một tay đi."
"Tôi ư? Sao tôi phải đi đào mộ cho một con chó chứ? Thật vớ vẩn."
Inukashi khịt mũi.
"Kệ đi Shion. Tôi cũng chẳng muốn tên đó đào mộ cho chó của mình."
"Nhưng vẫn phải nhờ cậu ấy hát mà."
"Hát đưa tang à?"
"Phải. Để tiễn đưa linh hồn nó về trời. Được chứ hả Nezumi?"
"Bài hát đưa tang khá đắt đó. Ba đồng bạc."
Inukashi ném chiếc xẻng qua một bên, nhe răng gầm gừ.
"Mày có ngon thì xuống đây. Thằng khốn lòng tham không đáy! Tao phải cắn nát họng mày ra!"
"Mày chỉ cắn nát được miếng bánh mì mốc thôi. À, nhắc mới nhớ, hình như trong tủ ở phòng mày vẫn còn gói bánh quy. Tao lấy nó làm bữa trưa vậy."
"Đùa tao đấy à? Đợi đã! Động vào gói bánh là tao không tha cho mày đâu, Nezumi!"
Inukashi chạy rầm rầm trên đống gạch đá, tức tốc đuổi theo, nhưng Nezumi mất dạng từ lúc nào.
"Ê, hai người đợi đã! Nezumi, cậu bảo tôi không được ra khỏi tầm mắt cậu cơ mà? Inukashi, cậu định bỏ mặc cậu của mình à?"
Chẳng ai đáp lại. Cuối cùng, Shion phải một mình đào hố và chôn chú chó già.
Khi Inukashi thở hồng hộc lao vào phòng thì Nezumi đã ung dung ngồi trên bàn với gói bánh trong tay rồi.
"Trả đây!"
Inukashi trợn mắt lườm Nezumi, trong lòng không nghĩ Nezumi sẽ chịu trả bánh. Nào ngờ Nezumi ném trả gói bánh ngay, khiến nó ngạc nhiên khôn xiết.
"Sao vậy? Mày không đói à?"
"Ủa? Nếu bảo đói thì mày sẽ mời tao ăn chắc?"
"Nằm mơ! Chó thì tao cho ăn, còn mày một miếng cũng đừng hòng!"
Inukashi cất gói bánh vào tù. Cái tủ cũ ọp ẹp được khóa rất cẩn thận, thế mà Nezumi cạy ra nhanh như vậy.
Đúng là không thể mất cảnh giác với tên này được!
Inukashi khóa tủ lại, ngoảnh sang nhìn Nezumi, thấy nó vẫn ngồi nguyên tư thế cũ.
Inukashi nhặt một viên đá nhỏ từ dưới sàn lên. Trong một khách sạn đổ nát thì căn phòng này tương đối vững chãi, tường với sàn đều nguyên vẹn. Không chỉ che mưa che gió, còn là chỗ ở thuộc loại tốt nhất West Block. Dù vậy, căn phòng cũng đã bắt đầu xuống cấp, các viên đá nhỏ trang trí khảm trên tường bong ra gần hết.
Nếu nhìn kĩ sẽ thấy viên đá nhỏ được phủ một lớp sơn màu xanh ngọc bích. Inukashi nắm hờ viên đá trong lòng bàn tay.
"Nezumi."
Nezumi vừa quay lại, Inukashi đã ném thẳng viên đá vào mặt nó. Nezumi cau mày, nghiêng đầu né viên đá.
"Nezumi."
Inukashi lại gọi, lần này không ném gì cả.
"Mày làm sao vậy?"
"Ý mày là gì?"
"Mày có tâm sự à?"
"Tâm sự?"
"Có phải mày đang phiền não chuyện gì không?"
"Hả?"
Hai đứa nhìn nhau, bật cười gần như cùng lúc, rồi lại im lặng. Nezumi lên tiếng trước.
"Từ khi ra đời chưa bao giờ tao thấy phiền não cả."
"Tao cũng nghĩ vậy."
"Chẳng phải mày cũng thế sao?"
"Tao á? Lúc nào tao chẳng lo nghĩ với phiền não. Thực phẩm cho lũ chó, tiền ăn cho ngày mai, toàn những lo toan chẳng bao giờ hết. Lũ chó giúp được nhiều nhưng cũng là gánh nặng, không thể để chúng chết đói được. Tao đâu thể vô tư lự như mày."
"Vô tư lự ư? Này, Inukashi."
"Gì?"
"Cuộc săn người sắp đến rồi. Trực giác cho tao biết chỉ vài ngày nữa thôi."
"Trực giác ư?"
"Ừ, trực giác. Có nên báo cho họ không nhỉ?"
"Cho ai?"
"Cư dân West Block."
Inukashi chớp mắt, đăm đăm nhìn Nezumi.
"Bảo với mọi người rằng cuộc săn người sắp đến mau chạy đi hả?"
"Đúng vậy."
"Chạy, chạy đi đâu?"
Nezumi không trả lời, chỉ cụp mắt nhìn xuống mũi giày. Trông như đang trầm tư suy nghĩ lại như đang do dự.
"Nếu đám người hảo tâm của No.6 thông báo sẽ tổ chức săn người vào ngày nào, từ mấy giờ đến mấy giờ, cư dân West Block chỉ việc chạy trốn trong khoảng thời gian đó thôi. Nhưng chúng ta đâu biết chính xác thời gian, mày nói vài ngày nữa cũng chỉ dựa vào trực giác mà thôi. Có thể là năm phút nữa, hoặc một tuần sau, nếu dựa vào thông tin mơ hồ như thế mà chạy trốn thì đã chẳng ai sống ở đây rồi. Chính vì không còn nơi nào để chạy, vì ngoài nơi này ra không thể sống được ở bất cứ đâu, nên mọi người mới bám lấy West Block."
Vừa nói Inukashi vừa nghĩ thầm, tên này phải biết rõ điều đó đến tận xương tủy rồi chứ.
Trên hành tinh chỉ có vài vùng đất hiếm hoi hội tụ đủ điều kiện cho con người sinh sống. Ngoài sáu thành phố độc lập ra chắc chẳng còn nơi nào nữa. Có lẽ Inukashi không biết, nhưng No.6, tính cả khu vực xung quanh, là nơi có môi trường sống dồi dào hơn hẳn năm thành phố còn lại. Con người tập trung tại đây để sinh tồn, rời khỏi nơi này đồng nghĩa với cái chết. Đó không phải kiến thức, thông tin được truyền bá, mà là lời răn từ chính bản năng con người.
Không thể chạy, cũng chẳng có nơi nào để trốn. Cuộc săn người vài năm lại diễn ra một lần, nếu may mắn thì thoát được. Vậy cứ ở lại đây, vì chẳng còn cách nào khác.
Bỏ cuộc hay tiếp tục sống? Đến cuối cùng, mọi người đều chọn lựa ở lại, nơi duy nhất họ có thể sinh tồn. Chính vì thế, nơi đây giống như địa ngục.
"Những điều này chắc chẳng cần tao phải nói cho mày biết."
Inukashi cố ý "hừ" một tiếng rõ to.
"Cũng phải."
Nezumi thì thầm.
Tên này làm sao vậy?
Đang run sợ vì những chuyện sâp tới ư?
Nezumi? Run sợ á?
Inukashi lắc đầu ngay tắp lự, khiến mái tóc dài sau lưng kêu sột soạt.
Không đời nào. Inukashi chẳng ưa gì Nezumi, còn thấy Nezumi là một kẻ đáng gờm, không bao giờ để lộ điểm yếu hay cho người khác biết mình đang nghĩ gì, có lúc còn vô cùng tàn nhẫn. Mỗi lần Inukashi chứng kiến tài dùng dao điêu luyện của Nezumi, nó lại tự hỏi không biết tên này đã tiễn bao nhiêu người xuống mồ bằng cách đó rồi.
Nếu có thể, Inukashi thật sự chẳng muốn dây dưa gì với Nezumi. Dù vậy, trong thâm tâm Inukashi hiểu rõ Nezumi không phải loại người ti tiện, xảo trá, Nezumi hành sự luôn thận trọng nhưng không hề hèn nhát.
Nếu Nezumi đã quyết định đột nhập Trại Cải tạo thì nhất định sẽ làm. Đến nước này rồi còn sợ hãi hay do dự gì nữa?
Như thể nhận ra sự hoài nghi trên gương mặt Inukashi, Nezumi khẽ nhún vai.
"Đúng là không cần mày phải nói ra. Có điều..."
"Có điều sao?"
"Shion không nói gì."
"Ý mày là cậu ấy không nói hãy bảo mọi người chạy trốn hả?"
"Ừ."
"Ừm, cậu ấm ngây thơ đó kiểu gì cũng nói như thế. Vấn đề là cậu ta chưa biết rõ về cuộc săn người."
"Cậu ấy đã lờ mờ nhận ra rồi."
Nezumi nhảy khỏi bàn, nhặt viên đá nằm lăn lóc cạnh bức tường.
"Cậu ấy ngây thơ nhưng không đần độn, nên đoán ra săn người là như thế nào rồi. Chỉ chưa dám chắc chắn thôi."
"Hừm. Coi như khôn ra rồi đấy. Cuối cùng thì cậu ta đã hiểu được phần nào thực trạng ở West Block."
"Có lẽ."
Nezumi mân mê viên đá trên đầu ngón tay. Inukashi buột miệng hỏi.
"Mày bận tâm chuyện gì à?"
Đôi mắt màu xám tuyệt đẹp tối sầm lại, dường như hơi gợn sóng. Inukashi từng bắt gặp ánh mắt tối tăm gợn sóng đó rất nhiều lần. Đó là ánh mắt của một đứa trẻ sắp chết mà vẫn không biết tại sao mình phải chịu nhiều đau đớn như vậy, không biết điều gì sẽ xảy ra. Đôi mắt mở to đong đầy thống khổ, hoang mang và sợ hãi. Ánh mắt của Nezumi lúc này tuy không hoàn toàn như thế, nhưng rất giống.
"Mày sợ hãi điều gì sao?"
Inukashi lại hỏi.
Nezumi đang lo sợ điều gì? Không phải Trại Cải tạo, cũng không phải cuộc săn người. Những thứ đó có thể lấy mạng Nezumi nhưng không thể khiến nó sợ hãi. Nếu vậy thì là...
Shion?
Inukashi nhăn mặt, khẽ hắt hơi.
"Mày hỏi tao lo sợ điều gì sao?"
"Không."
Inukashi không hiểu và cũng không muốn biết về mối quan hệ rắc rối lằng nhằng giữa Shion và Nezumi. Nó chẳng quan tâm. Nhưng nó dám chắc Shion sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của Nezumi. Hơn nữa, dù cậu ấm ngây thơ, không biết mùi đời đó trở thành kẻ thù đi nữa thì cũng có gì đáng sợ?
Inukashi hít một hơi thật sâu.
Không hơi đâu để ý mấy chuyện đó. Đừng dính dáng tới chuyện này nữa thì tốt hơn. Inukashi quay sang Nezumi, xua tay đuổi.
"Thôi, về đi."
"Tiễn tao lịch sự quá nhỉ?"
"Ai thèm tiễn mày. Nezumi?"
Nezumi đưa cả hai tay lên ôm mặt. Nó bước lảo đảo, dựa người vào bức tường, rồi từ từ ngồi phịch xuống sàn.
Nó co đầu gối lên, gục mặt xuống.
"Nezumi, có chuyện gì vậy?"
Không có câu trả lời.
"Ê này, Nezumi, thôi cái trò đùa kì quặc này ngay. Mày đang tập kịch hả? Tao không có chỉ dẫn gì cho mày được đâu."
"Bài hát..."
"Hả?"
"Lại nghe thấy... tiếng hát."
Cuối câu nói của nó run lên, xen giữa hơi thở ngắt quãng, nghe như tiếng rên rỉ nỉ non.
Ngọn gió... lấy đi linh hồn, con người... đánh cắp trái tim.
"Nezumi, mày đang nói cái gì thế? Tỉnh lại đi!"
Tên này bị bệnh rồi.
Inukashi cúi xuống, đặt tay lên vai Nezumi.
"Đợt chút, để tao đi gọi Shion."
Cổ tay bỗng bị ghì chặt, chặt đến mức Inukashi suýt kêu toáng lên. Nezumi đỡ trán bằng một tay, chậm rãi đứng dậy, hít thở thật sâu.
"Này, Nezumi?"
"Tao không sao."
"Trông mày chẳng có vẻ gì là ổn cả. À mà thôi, mày có làm sao cũng chẳng liên quan tới tao."
"Tao cũng thế."
Nezumi buông tay Inukashi, dõng dạc bước ra khỏi phòng.
"A, đúng rồi."
Ra đến cửa, Nezumi ngoái đầu lại, huơ huơ ngón tay, một đồng bạc bỗng dưng xuất hiện.
"Cái đó... không lẽ là...?"
"Đoán đúng rồi đó. Có cả cửa bí mật đằng sau ngăn tủ cơ đấy. Phòng mày hiện đại nhỉ, Inukashi."
"Đợi, đợi đã! Mày mở nó ra rồi sao?"
"Dĩ nhiên. Một đồng bạc cùng một gói bánh quy coi như tiền công hôm nay của Shion nhé."
"Cả bánh nữa sao! Đừng chọc tức tao chứ!"
"Không ỉu cũng không mốc, là bánh quy hảo hạng. Buổi trà chiều hôm nay sẽ tuyệt lắm đây. Cảm ơn nhé."
Inukashi định nhảy xổ ra, Nezumi liền đóng sầm cửa lại.
Đã chôn xong con chó già.
Shion lấp đất và đặt lên nấm mồ khối đá Inukashi chọn từ đống gạch vụn thay cho bia mộ. Cậu chắp tay lại. Lũ cún con ngồi bên cạnh cậu, vẫy vẫy đuôi trước ngôi mộ mới hoàn thành.
Có gì đó sau lưng. Vì không nghe thấy tiếng bước chân nên chẳng cần quay lại cậu cũng biết người đang đứng sau lưng mình là ai.
"Cậu đang làm gì thế?" Nezumi hỏi.
"Chắp tay cầu nguyện."
"Cầu nguyện cho con chó à?"
"Nó đã sống một đời trọn vẹn trên mảnh đất này. Thật đáng ngưỡng mộ."
Dùng mũi giày đá mấy viên sỏi, Nezumi gật đầu.
"Cậu nói không sai, nó sống được hết đời và chết thanh thản là một kì tích. Có thể ra đi an bình trong cái thế giới hỗn loạn này là chuyện đáng để thán phục."
"Cậu không cầu nguyện sao?"
"Thôi, tôi xin rút. về thôi. Công việc hôm nay xong hết rồi chứ?"
"Cậu lại chôm bánh quy của Inukashi hả?"
Nezumi huơ huơ ngón tay, ra chiều bất mãn.
"Nào nào, hoàng tử đáng kính của tôi ơi, xin đừng dùng những từ khiếm nhã như thế."
"Đúng là chôm rồi."
"Đây là thù lao cho việc đào hố chôn con chó. Đây nữa."
Một đồng bạc xuất hiện trên tay Nezumi.
"Một đồng bạc với một gói bánh, có nhiều quá không?"
"Có sao đâu. Tôi còn giới thiệu cho Inukashi công việc kiếm được hẳn hai đồng vàng cơ mà. Một đồng bạc này coi như phí môi giới đi. Chúng ta ra chợ mua thịt bò rồi về thôi."
Cậu sóng vai với Nezumi. Mấy chú cún con chạy lót tót theo sau, tiễn họ đến tận rìa của khu đổ nát.
"Inukashi thế nào? Chẳng thấy bóng dáng đâu."
"Đang khóc rồi."
"Cậu làm cậu ấy khóc phải không?"
"Tên đó dễ khóc lắm. Lúc nào cũng mạnh miệng thế thôi chứ thực ra mau nước mắt vô cùng. Nó đang khóc tu tu, ấm ức vì mất gói bánh với một đồng bạc."
"Tội nghiệp quá. Nezumi này."
"Sao?"
"Inukashi, có khi nào cậu ấy..."
"Tên đó làm sao?"
"À thôi, không có gì. Xin lỗi."
Họ bước nhanh trên mấy bậc thang đá đổ nát, hướng về phía khu chợ với những dãy nhà bằng gỗ. Gió phả thẳng vào người như muốn cướp hết thân nhiệt. Không biết Safu giờ ra sao. Cô có lạnh không? Có đói không?
Mình yêu cậu, Shion. Mình yêu cậu hơn bất cứ ai.
Cậu không thể đáp lại tình cảm của cô gái ấy. Sau này cũng không thể. Cậu không thể yêu Safu theo cách cô muốn. Nhưng cậu sẽ yêu cô bằng một cách khác.
Safu, cậu nhất định phải sống. Phải đợi mình. Xin cậu đấy.
Gió thổi càng lúc càng lớn. Cậu co người lại.
"Cậu đang nghĩ gì thế?"
Gió thổi bay làn tóc, Nezumi liếc nhìn Shion, hỏi.
"Nghĩ về Safu."
"Đừng quá sốt ruột. Tôi biết nói thì dễ làm mới khó, nhưng cậu phải nhớ dù nôn nóng đi nữa cũng chẳng làm gì được.
"Ừ."
"Kéo thấp mũ xuống. Những kẻ thu dọn đang ở đây, dây vào chúng là mệt lắm."
Nezumi vừa dứt lời, một gã đàn ông lực lưỡng trong đám người đang ngồi uống rượu giữa quán hầm hè tiến phía họ.
"Mấy thằng kia, đợi chút."
Chính là kẻ lần trước gây sự với Shion. Cậu nhớ gã có hình xăm con rắn ở cánh tay.
"Là hai thằng oắt khốn kiếp hôm nọ đây mà! Tới đúng lúc lắm, hôm nay tao phải cho bọn mày biết tay!"
Chậc. Nezumi tặc lưỡi. Nó bất chợt vung tay phải, ném một viên đá màu xanh vào giữa trán gã đàn ông nọ. Gã hét toáng lên, ngã ngửa ra sau. Shion vội vàng tháo chạy, luồn lách giữa đám đông đang đi lại.
"Hướng này!"
Shion theo sau Nezumi, chui vào một ngõ nhỏ và ngồi thụp xuống. Những kẻ thu dọn vừa la ó giận dữ vừa chạy vụt qua.
"Toi rồi. Lần sau đụng mặt cậu không chỉ bị tẩn chơi một trận đâu. Cứ chuẩn bị tinh thần đi."
"Chỉ có tôi thôi sao?"
"Bởi vì tôi sẽ chạy thoát."
"Tôi cũng sẽ chạy thoát."
Nezumi nhìn ngó xung quanh, từ từ chui ra khỏi ngõ. Mọi người đã quá quen với cảnh một đám đàn ông tức giận chạy loạn nên ai nấy vẫn thản nhiên đi lại như không có chuyện gì xảy ra.
"Nhưng phải công nhận dạo này cậu chạy trốn nhanh hơn rồi. Tiến bộ đáng kể so với trước đấy, Shion ạ."
"Nhờ cậu huấn luyện thôi. À, tôi nhớ lần trước cậu cũng nói câu tương tự."
Nezumi cười. Khác với điệu cười cay đắng, khinh bỉ hay lạnh lùng, đó là một nụ cười rạng rỡ. Shion liền bị hớp hồn.
"Eve!"
Từ sâu trong ngõ có ai đó cất tiếng gọi oang oang.
"Cậu đang làm gì ở đây?"
Một người đàn ông nhỏ thó mặc áo trắng quần đen đứng đấy, vẻ mặt rất kích động, ông ta đội chiếc mũ đen rộng vành và choàng khăn cùng màu. Tuy không hợp với vóc dáng lắm nhưng đây là bộ đồ bảnh bao hiếm thấy ở West Block.
"A, Ông quản lý. Lâu rồi không gặp."
"Quá lâu rồi ấy chứ! Tôi đi tìm cậu mãi. Sao cậu không đến rạp hát? Không có cậu diễn chúng tôi làm ăn chẳng ra sao. Cậu bận bịu gì vậy?"
"À, có vài chuyện xảy ra. Tôi muốn xin nghỉ một thời gian."
"Nghỉ ư? Cậu nói cái gì thế? Phần lớn khán giả đến để xem cậu biểu diễn. Cậu định làm rạp hát của tôi đóng cửa à?"
Nói đến đó ông ta đổi giọng, nhe răng cười khúm núm, ra vẻ lấy lòng.
"Eve này, chúng ta trao đổi thẳng thắn với nhau được không? Có gì bất mãn cậu cứ nói thẳng với tôi."
"Bất mãn ư? Khó nhỉ..."
"Không có bất mãn sao? Nếu vậy..."
"Là có quá nhiều, đến mức nếu kể ra từng mục thì phải đến sáng mai."
"Eve, làm ơn đi. Nếu là tiền lương tôi sẽ không để cậu chịu thiệt đâu. Cậu bận tối nay thì mai đến cũng được."
Đúng lúc ấy, một tiếng động vang lên. Âm thanh ấy suốt đời này Shion không thể quên được. Nó ám ảnh trong tai, khảm sâu vào kí ức, liên tục xuất hiện trong giấc mơ của cậu.
Đó là âm thanh của tàn sát, hủy diệt, chết chóc và tuyệt vọng. Tiếng la hét, kêu than, gào khóc, tiếng bước chân dồn dập, tất cả hòa quyện, chồng chéo lên nhau, tạo nên một âm thanh hỗn loạn tột cùng. Địa ngục hiện rõ mồn một ngay trước mắt Shion.
Người người cuống cuồng chạy tìm đường thoát. Những gian nhà đổ sập, những túp lều bị xé nát.
"Là săn người!"
Ai đó hét lên.
Là săn người.
Săn người.
Săn người.
Ngay tiếng gió gào thét cũng bị nhấn chìm.
Một ông lão ngã lăn xuống. Shion chẳng kịp kéo ông dậy. Hàng trăm nghìn người giẫm đạp lên ông để tháo chạy.
"Bắt đầu rồi."
Nezumi hít một hơi, quay về phía ông quản lý, quát lên.
"Chạy đi!"
Tiếng nổ phát ra ngay trên đầu họ. Bầu không khí rung chuyển. Cú nổ mạnh đến điếng người, phá tan toàn bộ cửa hàng thịt.
"Shion!"
Nezumi nhào tới, lấy thân che cho Shion, đè nghiến xuống đất đến mức cậu không thở nổi. Giọng nó vang lên bên tai cậu.
"Shion, cậu không sao chứ?"
"Không sao."
Đây không phải lúc để lăn ra ngất. Cuộc săn người đã bắt đầu. Đang diễn ra, ngay lúc này.
Nezumi buông Shion ra. Shion vừa ngồi dậy vừa khẽ rên rỉ, ngẩng nhìn khoảng trời xám xịt trải dài. Ngôi nhà hai tầng lúc trước chắn tầm nhìn của họ đã bị thổi bay. Khói bụi mịt mờ.
"Người đó sao rồi?"
"Ai cơ?"
"Ông quản lý ấy."
"À, chắc ông ta chạy rồi. May mắn thì thoát. Còn không thì sẽ như thế kia."
Nezumi hất cằm. Bên dưới bức tường đổ nát thò ra một cánh tay to béo đầy lông bê bết máu.
"Chắc là ông chủ hàng thịt."
Đây là săn người.
Cứu với!
Thần linh ơi!
Khốn kiếp. Sẽ bị giết mất.
Chạy đi, chạy đi, chạy đi!
Aaaaaaaa!!!
Những tiếng kêu thất thanh đan xen lẫn lộn. Shion và Nezumi ngồi nép mình vào một góc của bức tường đổ nát để không bị cuốn theo đám đông hỗn loạn. Ngay sát chỗ họ nấp là cánh tay của người bán thịt.
"Nezumi, đây là... "
"Nhìn kìa."
Shion đưa mắt nhìn theo hướng tay Nezumi chi.
"Ơ..."
Câu nói nghẹn lại nơi cuống họng.
Hai xe bọc thép chạy song song chắn ngang đường. Chúng chậm rãi tiến vào khu chợ cứ như đang tản bộ. Những gian hàng giống như đồ chơi bằng giấy, bị cán bẹp dưới bánh xe khi chúng đi qua.
"Nezumi, mấy chiếc xe bọc thép đó..."
"Ừ. Kiểu dáng cũ nhưng trang thiết bị rất hiện đại. Nó thổi bay hai tầng của hàng thịt bằng sóng âm. Không biết đưa vào sử dụng từ lúc nào, hay bọn chúng đang thử nghiệm nó ở đây?"
"Tôi không hỏi chuyện ấy. Những chiếc xe kia là của No.6?"
"Ít nhất thì không phải của tôi."
Bây giờ cậu mới biết No.6 có quân đội.
Trước khi Shion ra đời, sáu thành phố độc lập rải rác khắp thế giới đã tụ họp lại để kí một hiệp ước hòa bình, trong đó quy định các thành phố phải giải tán quân đội, nghiêm cấm hoàn toàn việc sở hữu, phát triển hay sử dụng các loại vũ khí. Quá khứ để lại bài học rằng, chiến tranh giữa các nước chỉ kéo theo sự tàn phá thiên nhiên và hủy hoại lãnh thổ, gây nguy hiểm cho sự tồn tại của chính loài người. Để tránh khỏi kết cục diệt vong, tất cả các thành phố đều kí vào hiệp ước và thề sẽ tuân thủ nó. Hiệp ước đó được kí kết tại thành cổ Babylon, nên có tên là Hiệp ước Babylon.
Nhưng Shion chẳng kinh ngạc mấy. Nếu No.6 là một thành phố lý tưởng giả dối, thì quân đội, binh lính và vũ trang, những thứ dùng để đàn áp, thống trị và tàn sát người dân vô cùng thích hợp với nó.
Cậu quan sát chiếc xe bọc thép đang tiến đến gần, điềm tĩnh hít thở. Nezumi bật cười.
"Tôi nghĩ cậu sẽ hoảng loạn cơ. Xem ra cậu đã cứng rắn hơn nhiều."
"Là nhờ cậu huấn luyện thôi."
"Quả không uổng công sức tôi bỏ ra. Nhưng màn biểu diễn giờ mới thật sự bắt đầu."
"Ừ."
Chiếc xe bọc thép mới xuất hiện buộc dòng người đang hoảng loạn tháo chạy như ong vỡ tổ phải thoái lui. Tiếng kêu gào càng lúc càng lớn. Mọi người chen lấn, xô đẩy, ngã lăn lóc như những quân cờ, vừa la hét vừa kêu khóc. Chẳng mấy chốc đám đông chật ních đã bị dồn vào giữa khu chợ, chính là chỗ Shion và Nezumi đang nấp trước hàng bán thịt đã hoang tàn. Cả hàng thịt, quán rượu đối diện, cửa hàng quần áo cũ và hàng bán đồ khô bên cạnh đều bị phá hủy hoàn toàn. Có lẽ việc thổi bay những hàng quán đó giúp quá trình bắt giữ người trở nên dễ dàng hơn. Binh lính cầm súng từ đâu xuất hiện bao vây đám đông.
"Yên lặng đi!"
Một giọng đàn ông sang sảng vọng ra từ chiếc xe bọc thép.
"Cứu với, xin hãy cứu đứa bé này thôi."
Một người mẹ tay ôm đứa trẻ còn đỏ hỏn liên tục kêu khóc với người xung quanh. Không một ai đáp lại.
"Xin hãy giúp con tôi, nó vẫn chưa tròn một tuổi. Xin đừng để nó bị giết!"
Đứa bé trong tay cô khóc ré lên như bị lửa đốt.
"Làm ơn đừng để nó bị giết!"
Shion cắn chặt môi. Toàn thân run rẩy.
Phải làm thế nào đây? Mình có thể làm được gì? Làm gì... không thể làm gì cả.
Là tiếng chó sủa. Shion quay đầu lại, bắt gặp một con chó vừa chui khỏi đống gạch đá. Đó là con chó to lông nâu từng đưa thư của Inukashi cho cậu. Hôm trước, Shion đã tắm cho nó thật cẩn thận để cảm ơn. Shion giơ tay ra, nói với người mẹ kia.
"Đưa đứa bé cho tôi."
Cô mở to mắt nhìn cậu, tay vẫn ôm chặt đứa bé đang khóc.
"Nhanh đưa con cho tôi!"
"Cậu định làm gì?"
"Biết đâu sẽ cứu được nó. Nhanh lên!"
Shion gần như giằng đứa bé khỏi tay người mẹ. Cậu cởi áo khoác ra, quấn quanh hình hài nhỏ bé của đứa trẻ rồi đặt nó nằm xuống giữa đống gạch đá. Con chó nằm xuống bên cạnh, liếm mặt đứa bé. Tiếng khóc bỗng im bặt. Bộ lông nâu tiệp màu với gạch đá đổ nát, rất khó phân biệt.
Biết đâu có thể cứu được đứa bé. Có lẽ...
"Nhờ mày đấy."
Con chó im lặng vẫy đuôi.
"Con tôi... Con của tôi..."
Người mẹ trẻ bưng mặt khóc.
"Nếu chị sống sót hãy đến chỗ khách sạn đổ nát đón con."
"Khách sạn?"
"Khách sạn đổ nát. Sẽ có người chăm sóc cho em bé ở đó. Đừng lo, nó sẽ được nuôi dưỡng tốt. Thế nên chị nhất định phải sống sót rồi đến đón con đấy."
Người mẹ gật đầu, rồi nhắm mắt lại như đang cầu nguyện.
"Còn lâu tao mới chết trong tay bọn mày."
Một giọng khàn khàn cất lên đầy thách thức.
"Không đời nào tao để cho lũ khốn bọn mày giết chết!"
Lời vừa dứt, người đó liền ném đá vào binh lính. Đám đông xôn xao rồi hùa nhau ném đá xối xả vào toán lính.
"Không xong rồi."
Nezumi cau mày.
"Cúi xuống, Shion!"
"Hả?"
"Ôm đầu nằm xuống mau!"
Shion đưa hai tay ôm đầu và cúi rạp người. Gần như cùng lúc, đám lính bắt đầu xả súng. Ánh sáng từ1 những khẩu súng điện bắn xuyên qua trán, ngực và bụng của người dân. Trai, gái, già, trè, lớn, bé ngã xuống mà chưa kịp kêu tiếng nào, co giật rồi nằm bất động.
"Kẻ nào dám chống đối, giết không tha!"
Một giọng nói trầm thấp vang lên. Ai cũng hiểu đó không phải là lời đe dọa. Cả khu chợ, à không, nơi từng là khu chợ bỗng im phăng phắc, không ai dám cử động. Họ chết lặng trong sợ hãi, điếng người vì tuyệt vọng.
Shion từ từ đứng dậy. Một xác người nằm dưới chân cậu, giữa hai đầu lông mày có vết sưng đỏ. Vết bắn chí mạng ở trên đó một chút, ngay giữa trán. Đây là một thành viên trong hội những kẻ thu dọn. Gã chết với cái miệng há hốc, mắt nhìn lên trời. Bên cạnh đó, một bà lão đang ngồi thụp xuống, lẩm bẩm gì đó trong miệng, đưa ánh mắt thất thần nhìn quanh quất.
Khung cảnh ngày hôm nay dần mất đi màu sắc, khắc ghi vào kí ức Shion qua đôi mắt cậu. Hình ảnh người đàn ông đã chết nằm vất vưởng, bà lão quẫn trí cùng đám đông tê liệt ấy mãi mãi chìm trong hai sắc đen trắng, dù cậu chắc chắn rằng trang phục cùng tóc mọi người và gạch đá mang những màu khác nhau, dù cậu nhớ như in bộ lông màu nâu của con chó. Ngoại lệ duy nhất là màu xám hiển hiện trước mắt cậu. Không phải màu của đám mây nặng trĩu mà là màu mắt, đôi mắt sáng long lanh, sâu thăm thẳm, tràn đầy sức sống. Đôi mắt ấy mê hoặc, hớp hồn Shion. Sắc xám ấy là sắc màu suốt đời này cậu không sao quên được.
"Nhắc lại một lần nữa, ai kháng cự sẽ bị giết! Tất cả đứng yên!"
Không ai cử động. Họ không thể. Chỉ có gió tự do thổi.
"Shion."
Nezumi nắm lấy tay Shion.
"Phải thật bình tĩnh đấy."
Shion nhìn vào mắt Nezumi, đặt tay mình lên bàn tay nó. Không phải cậu muốn bám víu hay dựa dẫm mà chỉ muốn xác nhận. Trái tim cậu ở đây. Cậu là một con người, và đã bị tên này cướp mất trái tim. Cậu muốn ở bên cạnh nó. Bất kể cảm xúc ấy gọi là gì, đó vẫn là minh chứng cho việc cậu là con người.
Trong một hiện thực quá đỗi tàn khốc và phi nhân tính, chỉ còn cách không vứt bỏ cảm xúc dành cho người khác, giữ gìn trái tim của chính mình, mới khiến con người vẫn là con người. Shion nắm chặt tay Nezumi.
Nezumi, tôi muốn là người.
Nezumi bỗng thở phào.
"Nhớ giữ tỉnh táo đấy. Cậu làm được chứ?"
"Không thành vấn đề."
"Phải rồi. Cậu sẽ xoay xở được thôi. Tôi lo lắng hơi quá rồi."
"Giải bọn chúng đi!"
Chiếc xe bọc thép chuyển hướng, sau đó một xe tải lớn màu đen lừng lững hiện ra.