No.6

Lượt đọc: 1118 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Anh trai tôi ăn thịt người.

Tôi là em trai của kẻ ăn thịt người.

Dù bản thân có bị ăn thịt đi nữa, tôi vẫn là em trai của kẻ ăn thịt người.

- Nhật kí người điên, Lỗ Tấn

S-H-I-O-N.

Cô cố gọi tên cậu. Từ lúc bị bắt đến đây, cô đã gọi cái tên ấy bao nhiêu lần rồi? Dù gọi mãi, gọi mãi cũng không thể đến tai người đó được.

Safu thở dài thườn thượt. Tiếng thở vang mồn một bên tai

Không chỉ tiếng thở dài mà cả tiếng trở mình rất khẽ, nhịp tim đập, thậm chí cả tiếng gọi không cất thành lời cũng vang vọng rõ ràng. Vậy mà tầm mắt lại mông lung, cứ như đang bị bao vây bởi sương trắng mịt mờ.

Đây là đâu?

Cô đưa mắt nhìn quanh.

Thế giới trắng xóa như có vô số tấm màn ren che phủ, như được bao bọc bởi sương mù dày đặc. Lúc mới mở mắt ra, cô cứ ngỡ mình đang lạc giữa rừng sâu. Tuy nhiên, cô lập tức nhận ra mình đã lầm. Nơi đây chỉ có bóng đêm trắng xóa che khuất tầm nhìn chứ không hề có tiếng chim hót chuyền cành, tiếng suối chảy róc rách hay tiếng cây cối rì rào. Nơi này cũng chẳng phảng phất hương hoa hay mùi đất ẩm nồng. Không mùi hương lẫn âm thanh, chỉ có tiếng động phát ra từ cơ thể và trí óc bản thân là ngày một rõ rệt.

Giữa rừng sâu...

Safu lại thở dài lân nữa. Có lần cô đã đi dạo trong rừng cùng Shion. Tuy nhiên, đó chỉ là khu rừng ở công viên tọa lạc tại trung tâm No.6 nên toàn bộ hệ sinh thái đều do bàn tay con người quản lý và giám sát. Một nơi như thế khó lòng gọi là rừng. Shion đã nói vậy rồi nhăn mặt, tỏ vẻ vô cùng khó chịu.

Aa, để xem nào. Đó là chuyện từ mấy năm trước ấy nhỉ? Mình có thể nhớ lại rất rõ ràng.

Safu mỉm cười. Cảm giác hân hoan chảy khắp cơ thể, ấm áp, dễ chịu và dịu dàng. Mỗi khi nghĩ về Shion, mỗi khi những kỉ niệm về quãng thời gian ở bên Shion trỗi dậy, cô lại có thể mỉm cười.

Nhớ ra rồi, khi ở cạnh người đó, mình đã rất hạnh phúc. Shion à, hồi ức, kỉ niệm thật sự rất tuyệt vời. Những kỉ niệm khi ở bên cậu đến nay vẫn khiến mình thấy sung sướng, ừ, đúng thế. Mình không hề quên điều gì cả. Giọng nói, ánh mắt, cử chỉ, mùi hương của cậu... mình thảy đều ghi nhớ.

Lúc đi dạo trong rừng dẻ gai ở công viên, cậu đã nói gì nhỉ?

"Gọi là rừng nhưng nó chỉ là một nơi chịu sự kiểm soát của con người, thật sự không giống rừng chút nào. Giá có dịp đi dạo trong cánh rừng tự nhiên ở North Block thì hay biết mấy. Tiếc là việc đó lại chẳng được cho phép."

"Nhưng đây là nơi làm việc của cậu mà?"

"Chính vì vậy mà mình hiểu rõ nó bị kiểm soát chặt chẽ tới mức nào. Tự nhiên phải là thứ gì đó khó đoán hơn, vượt xa trí tuệ của con người. Safu không thấy lạ lùng sao?"

"Ừm... mình chẳng thấy lạ chỗ nào cả. Nơi này đẹp thế cơ mà."

Safu nhìn lên những cành cây đan xen trên đầu. Lá dẻ gai đang chuyển màu vàng, đón lấy nắng thu, trông như tỏa sáng vậy.

"A, nhìn kìa."

"Hử?"

"Có một con sóc. Nó vừa phóng qua cành cây."

"Dẻ gai mùa này đang đậu quả nên bầy thú kéo đến tìm thức ăn đấy."

"Quả dẻ gai ăn được à?"

"Ừ. Dẻ gai thuộc nhóm quả kiên, mỗi quả đấu có hai hay ba hạt."

"Quả đấu là gì?"

"Để xem, quả cây sồi Mông Cổ hay cây sồi răng cưa, tóm lại là hạt sồi ấy, phần đuôi của nó chính là quả đấu."

"A, mình biết, mình biết rồi."

Safu mỉm cười. Shion cũng cười. Giữa rừng dẻ gai, ánh nắng lấp lánh xuyên qua tán cây, rọi xuống khuôn mặt tươi cười của họ, in sâu vào tận đáy lòng. Lúc đó, Safu thật muốn bật khóc.

Chỉ hai người đi dạo với nhau, vậy mà toàn nói về quả kiên với chả quả đấu. Không có đề tài nào riêng tư, thân mật hơn ư? Cậu không hề nghĩ đến chuyện lại gần mình, sẻ chia hơi ấm hay sao? Này, Shion, cậu không muốn ôm mình vào lòng ư? Không muốn yêu thương mình ư?

Chắc là không. Cậu tỏ ra rất vui khi ở cạnh mình, hay cười và hoạt ngôn hơn bình thường. À, đúng rồi, dù chỉ có một lần nhưng cậu từng nói, "Ở cạnh Safu, mình rất vui."

Chắc chắn không phải nói dối. Vì cậu là người không bao giờ có thể nói dối được.

Shion, ở bên mình cậu có vui không?

Ừ, vui lắm.

Ước gì chúng ta có thể bên nhau mãi.

Có thể chứ. Đối với mình, Safu là người quan trọng nhất...

Cậu luôn quan tâm, trân trọng mình nhưng lại không yêu mình. Trái tim cậu chưa bao giờ khao khát mình.

Đối với mình, Safu là người bạn quan trọng nhất.

Thật độc ác. Cậu độc ác lắm. Không ai có thể dịu dàng, ngây thơ nhưng lại tàn nhẫn như cậu cả.

Này, Shion, cậu yêu ai? Đang khao khát tìm kiếm ai?

Với bản tính của cậu, chắc cậu sẽ yêu thương người nào đó nồng nhiệt, chân thành và chung thủy đến cùng? Phải chăng cậu và người đó sẽ sống chết có nhau, sẽ cùng nhau hướng đến con đường sống?

Shion, cậu yêu ai? Đang tìm kiếm ai? Tại sao không phải là mình?

Tấm rèm trắng lay động. Một bóng đen xuất hiện.

Lại là người đàn ông đó.

Người đàn ông phảng phất mùi máu tanh.

"Xin chào, Safu."

Hình như ông ta đưa một tay lên.

"Em cảm thấy thế nào?"

Đến giọng của ông ta cũng rướm máu. Cô không muốn nói chuyện. Không muốn cất tiếng. Không muốn ông ta tiến lại gần.

"Em nghe thấy giọng tôi đúng không? Ô kìa, phản ứng này là thế nào? Em ghét tôi sao, Safu?"

Người đàn ông bật cười. Giọng cười đen tối, chỉ có âm thanh thuộc dạng cười chứ không xuất phát từ niềm vui trong tâm khảm.

"Buồn làm sao khi bị em ghét bỏ. Hiểu rồi, em không thích giọng tôi phải không? Trời ơi, em phản ứng thái quá rồi đó."

"Tôi không... nhìn được."

"Ôi, em đang đáp lời tôi đấy ư, Safu? Tuyệt quá. Thật vui khi được nói chuyện với em. Chà, cố hơn chút nữa xem nào."

"Tôi không... nhìn được... Chỉ toàn... màu trắng."

"Không nhìn được ư? Àà, vậy à. Em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, hệ thống thị giác lại phục hồi chậm nhất nữa. Nhưng sắp rồi, chỉ một chút nữa thôi, Safu, những sự vật mờ ảo sẽ lại hiện ra rõ ràng, Lúc đó em sẽ thấy được hình dạng của bản thân."

Người đàn ông lại cất tiếng cười, Lần này là vui sướng thật sự. Tiếng cười the thé xen lẫn sự bỉ ổi, Thật ghê tởm. Safu thấy ớn lạnh cả người.

"Chao ơi, tôi lại làm em thấy khó chịu ư? Hử? Rung động này... Này này, Safu, em không phải ghét mà là sợ tôi à?"

Người đàn ông tiến lại gần. Ngón tay chạm vào cô.

"Dừng lại... Đừng... đến gần."

"Safu, không phải sợ. Tôi không định làm hại em đâu. Em rất xinh đẹp. Nói là người đẹp nhất tôi từng biết cũng không ngoa. Vì vậy, tôi muốn làm em hạnh phúc."

"Hạnh... phúc..."

"Đúng thế. Hạnh phúc. Không khổ sở buồn bã cũng không bệnh tật hay quần quại vì đau đớn. Cũng chẳng già đi, đúng rồi, ngay cả cái chết cũng sẽ không đến với em. Tôi muốn ban cho em niềm hạnh phúc đó."

Người đàn ông thao thao bất tuyệt như bị ma nhập.

"Safu, em đẹp lắm, thật đấy. Tôi không bao giờ nói dối người đẹp cả. Em đừng giận mà. Ban đầu tôi chỉ muốn một mẫu thử trong đám nhân tài nên mới đưa em đến đây. Miễn là nhân tài thì ai cũng được. A, nhưng phải là phụ nữ nhé. Tôi cần một mẫu thử là giống cái... à không, là nữ giới. Tuy nhiên, em quá xinh đẹp, trái tim tôi bị đánh cắp mất rồi. Tôi không thể đối xử với em như những mẫu thử khác. Vì vậy, tôi đã giữ em lại bên mình. Này, Safu, em sẽ hết sợ sớm thôi, còn thấy biết ơn tôi nữa đấy."

"Không... Không... ông rất... đáng sợ."

"Người xinh đẹp ưu tú như em không được ăn nói ương ngạnh như trẻ con thế. Phải rồi, em là học sinh chuyên ngành nghiên cứu về chức năng của não bộ mà nhi? Tôi đã đọc qua luận văn em nộp cho kì thi tuyển chọn du học sinh. Nó viết về trụ não, hoạt động của những vi cấu trúc trong vỏ não đúng không? Tên luận văn là 'Mô-đun chức năng trụ não - Cơ chế xử lý thông tin tống hợp'. Khá thú vị đấy. Tuy triển khai có hơi vụng về, nhưng luận văn của học sinh được như thế là khá lắm rồi."

Một tấm rèm trắng nữa lại được vén lên. Người đàn ông không còn là một bóng đen mờ ảo mà đã có nhân dạng.

"Ái dà? Xem ra thị giác cũng phục hồi kha khá rồi. Thông số tốt đấy. Em không chỉ thông minh xinh đẹp mà còn khỏe mạnh nữa. Quả là hoàn hảo. Tôi thật may mắn khi gặp được người hoàn hảo như em."

Thị giác đang phục hồi? Mình có thể thoát khỏi thế giới trắng xóa này ư?

Safu chẳng thấy vui mừng, cũng không thấy nhẹ nhõm. Ngược lại, cô khiếp sợ. Cô sợ thứ sẽ đập vào mắt, thứ cô sẽ phải chứng kiến khi sương tan và tất cả bức màn được kéo lên.

Shion. Mình muốn gặp cậu. Mình muốn nhìn thấy cậu. Mình muốn nghe giọng nói của cậu. Bây giờ, mình chỉ khao khát mỗi cậu mà thôi.

Shion.

Safu.

Nghe thấy rồi. Cô nghe thấy giọng nói thân thương đang gọi tên mình rành rọt.

"Hả? Này, Safu. Sao thể? Phản ứng này là gì? Em nhận kích thích này từ đâu vậy?"

Safu, hãy chờ mình.

Shion.

Mình sẽ đến, nhất định mình sẽ giải cứu cậu.

Shion...

Shion đang ở gần đây. Cậu ấy đang ở gần mình.

Niềm vui sướng trào dâng trong lòng Safu. Hi vọng lại nảy mầm. Hi vọng là sức mạnh. Sức mạnh rực cháy trỗi dậy, thấm nhuần cơ thể.

Shion, cậu chính là niềm hi vọng của mình. Mình đang chờ. Chờ cậu đến bên mình.

Shion.

Cậu chụp phải một mớ tóc dài và chắc khỏe, không biết màu gì. Cậu nắm chặt lấy nó như sợi dây cứu sinh và trèo lên. Cậu đang leo lên núi người chất chồng sừng sững. Chân đạp lên đầu, mông và vai người, cậu cứ tiến lên nữa, lên mãi.

Có kẻ rên rỉ khi bị Shion đạp trúng. Cậu muốn hét lên, nhưng tiếng hét kẹt lại trong cổ, cào cấu cuống họng cậu. Một góc đầu đau biêng biếng, cơ bắp sau lưng căng cứng, mồ hôi chảy dọc xuống lưng và ngực, toàn thân ướt đẫm.

Mình đã chuẩn bị tinh thần rồi.

Cậu cứ tưởng mình đã sẵn sàng kể từ lúc quyết định đột nhập vào Trại Cải tạo, nhưng lòng tin đó giờ đây đã tan thành tro bụi. Nếu biết trước về địa ngục này cậu còn dám hùng hồn tuyên bố sẽ đột nhập Trại Cải tặọl nữa không? Trong cái đầu đang đau nhói từng hồi, cậu liên tục tự hỏi mình như vậy.

Sao hả, Shion?

Dĩ nhiên là tôi sẽ đi.

Lời khẳng định nghe thật yếu ớt, thiếu kiên định.

Ý chí mong manh. Quyết tâm hời hợt.

Cậu ngẩng đầu nhìn theo bóng Nezumi.

Nezumi đã biết đến địa ngục này, nhưng vẫn tới đây, còn cậu chỉ là kẻ chẳng biết gì đang vật vã với cái quyết tâm nửa vời. Khoảng cách khác biệt giữa nó và cậu cứ như trời với đất.

Cho dù bị khinh thường hay chế giễu là cậu ấm ngờ nghệch cũng đành chịu. Vì đó là sự thật mà.

Cậu trượt chân. Ngón tay vươn ra chạm phải thứ gì mềm mềm. Cậu đã chộp trúng mặt một người, ngón trỏ thọc vào lỗ tai người đó. Đầu cậu càng lúc càng nhức buốt. Cậu thấy xây xẩm. Chân tay mềm nhũn. A a, không được nữa rồi...

"Shion!"

Ai đó nắm chặt lấy cổ tay và kéo cậu lên.

"Đến nơi rồi."

"Đến nơi?"

"Đã lên tới đỉnh, dù mới được nửa hành trình. Cậu vất vả rồi."

Đỉnh của ngọn núi người á?

"Rất tiếc không có cơm hộp, nhưng cứ nghỉ một lát đã nhé?"

"Nghỉ một lát... ở đây à?"

"Còn chỗ nào khác nữa thì cậu cứ tới đó mà nghỉ."

Tiếng rên siết dội lên ầm ì. Phải, âm thanh ấy đang dâng lên từ dưới chân.

"Vẫn có... người còn sống..."

"Khá nhiều là đằng khác. Những người rơi xuống đầu tiên thì chết chắc, nhóm thứ hai và ba thì có trường hợp chi gãy xương thôi. Này, Shion, may là chúng ta ở nhóm thứ hai. Nếu ở nhóm đầu tiên thì đã đáp xuống sàn rồi."

Shion nhớ lại cảm giác lúc mới rơi xuống, cảm giác va đập vào cơ thể người. Những người bị nhét vào nhóm đầu tiên, những kẻ xui xẻo rơi thẳng xuống sàn nhà đã làm đệm đỡ giảm xóc cho cậu.

Đó mà gọi là may mắn à?

"Ổn chứ? Nếu thấy khó chịu thì nôn ra hết sẽ khỏe hơn đấy."

"Nezumi..."

"Hả?"

"Xin lỗi."

"Hả? Sao lại xin lỗi?"

Cậu đưa hai tay bưng mặt. Mũi ngửi thấy mùi mồ hôi và máu, tai nghe thấy tiếng kêu than của những kẻ sắp chết. Chúng ăn sâu vào da thịt, xói mòn xương cốt cậu.

Quá đủ rồi. Mình không thể chịu đựng thêm được nữa.

"Tôi... không được rồi."

Mình chỉ có thể đi đến đây thôi. Đến đây là sức cùng lực kiệt rồi. Không thể dấn thêm bước nào nữa. Lúc nãy mà không có Nezumi thì mình đã trượt chân lăn xuống rồi. Chỉ với sức của bản thân mình sẽ chẳng làm được trò trống gì cả.

"Tôi chỉ... làm vướng tay vướng chân cậu thôi."

"Giờ này mà cậu còn nói gì vậy? Cậu làm vướng tay vướng chân tôi ngay từ đầu đấy, có phải đến bây giờ mới vậy đâu."

"Nezumi... cứ bỏ mặc tôi ở đây đi."

"Bỏ cậu ở lại một mình ư?"

Shion gật đầu.

"Cậu sẽ chết đấy, Shion."

"Ừ..."

"Chết không dễ như vậy đâu. Tôi còn không biết tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu. Dù mùa đông có băng giá đến mấy, cứ để thế này, xác chết ở đây cũng bắt đầu thối rữa. Cậu sẽ phát điên mà chết trong mùi hôi của thi thể hoặc ngất lên ngất xuống vì thiếu không khí rồi yếu dần đi..."

"Hoặc là... tự kết liễu."

"Shion, đừng nghĩ cái chết đơn giản thế. Cứ xem nhẹ nó như vậy sẽ gặp chuyện chẳng hay ho gì đâu. Cậu có mang độc dược công hiệu tức thời bên người à? ở cái nơi chẳng có dao để cắt họng hay dây thừng để thắt cổ thì cậu định tự tử kiểu gì? Dù có cắn đứt lưỡi hay nhảy từ đây xuống cũng không thể chết nhanh gọn như vậy."

"Cậu có... mang theo dao mà."

Vai Nezumi giật nhẹ.

"Ra vậy."

Tóc cậu bị giật mạnh, đầu bị lôi về phía sau. Một con dao gí vào cổ họng trần trụi. Chỉ cần hít thở mạnh, lưỡi dao bén ngót sẽ lập tức cứa vào da thịt.

"Cậu muốn chết dưới tay tôi a?"

Shion khẽ hít một hơi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu bị chính tay Nezumi cắt cổ ngay lúc này? Máu có phụt ra nhuộm đỏ người Nezumi không?

"Shion."

Giọng Nezumi run rẩy.

"Cậu muốn tôi giết cậu à?"

"Hả?"

"Không hử hả gì cả. Tôi đang hỏi có phải cậu muốn bắt tôi tiếp tục giết người không?"

"Làm gì có chuyện đó."

Cậu lắc đầu. Nezumi thả tay ra.

"Làm sao tôi lại muốn cậu giết người chứ? Tuyệt đối không."

Nezumi thở một hơi dài. Con chó già ở chỗ Inukashi thỉnh thoảng cũng hay thở dài như vậy.

Trời ơi là trời, thật là một đứa trẻ hết thuốc chữa.

"Này, nghĩ kĩ đi. Tôi mà cứa cổ cậu thì sẽ mang tội sát nhân đấy. Đưa dao cho cậu cũng là tiếp tay cậu tự sát. Kiểu gì cái chết của cậu cũng sẽ đổ lên đầu tôi. Cậu đang bắt tôi phải chịu trách nhiệm đấy à? Còn nữa..."

Tóc cậu bị giật mạnh hơn cả lúc nãy.

"Cậu học thuộc sơ đồ Trại Cải tạo để làm gì? Bây giờ là lúc cần đến bộ não của cậu đấy. Đã đến tận đây rồi, tôi không cho phép cậu bỏ cuộc. Tuyệt đối không."

Đầu tóc bị kéo mạnh không thương tiếc. Cơn đau như những cây kim đâm vào nhận thức mơ hồ của Shion.

"Không có cậu thì gần như không thể chạy trốn khỏi đây được. Cậu muốn chết, tôi không cấm, nhưng đợi thoát ra ngoài rồi hẵng chết. Có hiểu lời tôi nói không?"

"Hiếu."

"Vậy thì nghe đây. Giờ chỉ mới bắt đầu thôi. Hiểu chưa, Shion? Tôi cần cậu."

"Ừ."

Shion dồn sức vào hai chân, khó nhọc đứng dậy.

"Ngoan lắm."

"Ừm."

"Giờ thì đi thôi."

"Ừ."

Bây giờ sẽ đi đâu, leo lên hay trèo xuống, cậu hoàn toàn không đoán được chặng đường phía trước sẽ thế nào. Cậu cũng chẳng buồn hỏi. Không còn sức nữa. Sức có bao nhiêu phải để dành cho việc bám theo Nezumi. Viễn cảnh trở nên hữu ích cho Nezumi hấp dẫn hơn nhiều việc phải chết ngay tức khắc. Suy nghĩ dó chừng tò trong cậu vẫn còn ý chí sinh tồn. Vẫn còn... ý chí. Có vẻ trái tim cậu vẫn chưa héo úa.

Nezumi huýt một hơi ngân. Âm thanh trong trẻo cao vút vang lên trong đêm tối. Khi âm thanh đó tan biến, sự yên lặng ập tới. Cả tiếng rên của những kẻ sắp chết cũng tắt lịm.

Chít.

"Hả?"

Chít chít.

Hai đốm sáng tí hon màu đỏ hiện lên giữa khoảng không tối đen.

"Hamlet?"

Là màu mắt của lũ chuột. Những ngôi sao đỏ thườnglấp lánh trên gối Shion khi cậu chìm vào giấc ngủ, trên những chồng sách cao ngất hay ở dưới gầm giường.

"Không phải Cravate hay Tsukiyo nhỉ, lẽ nào là..."

"Đã bảo đừng có tự ý đặt mấy cái tên ngớ ngẩn ấy cho lũ chuột của tôi, Với lại, bọn chúng làm sao mà có mặt ở nơi này được chứ."

"Cũng phải."

"Đều là chuột cả thôi. Chuột nhỏ không tên."

Nezumi lại huýt sáo. Lần này ỉà một giai điệu. Đốm sáng vụt tắt trong nháy mắt rồi lại hiện ra sát bên cạnh. Nezumi gỡ cuộn dây nhỏ quấn quanh cổ tay ra rồi nhẹ nhàng ném nó về phía đốm sáng đỏ.

"Trông cậy vào mày cả đấy."

Chít chít chít.

Con chuột kêu lên. Đốm sáng biến mất. Hình như nó đã ngậm một đầu dây rồi chạy đi.

"A... nó còn bé."

"Cậu nói gì thế?"

"Chuột nhỏ không tên. Nó nhỏ hơn bọn Hamlet phải không?"

"Làm sao cậu biết? Có nhìn thấy hình dạng của nó đâu."

"À... ờ, nhưng mà, tôi có cảm giác nó vẫn còn bé lắm."

Sau vài giây im lặng, cậu nghe thấy tiếng tặc lưỡi.

"Chậc. Trực giác của cậu toàn nhạy bén vào những chuyện không đâu. Chẳng biết nên nói cậu dễ hiểu hay khó hiểu nữa."

"Tôi chỉ thấy sao nói vậy thôi. "

"Ha. Mới nãy còn nói không ra hơi mà giờ nhiều chuyện nhỉ? Xem ra cậu còn dư sức lắm."

"Cậu đã nói cần tôi, nên tôi sẽ cố gắng."

"Đồ ngốc, đừng có đối đáp ngây thơ như con nít thế. Tôi chỉ cần cái đầu của cậu thôi. Lát nữa nó sẽ phải vận hành hết công suất đấy. Bây giờ lo mà tận hưởng kì nghỉ đi. Đây, tóm lấy."

Shion nhận lấy sợi dây. Hình như nó được bện bằng một loại sợi đặc biệt, rất dẻo dai và chắc tay. Tùy theo cách dùng, sợi đặc biệt có thể treo được vật nặng trên một tấn hay cắt ngọt một sợi tóc.

Sợi dây căng lên, xem chừng đã được buộc vào đâu đó.

"Hãy quấn sợi dây này quanh người, thắt thật chặt rồi bay nhé."

"Bay á?"

"Đúng thế, bay trong bóng tối như những cánh chim đêm. Quấn xong chưa?"

"Xong."

"Tốt, chuẩn bị nhảy nào. Lấy hơi đi."

Nezumi kéo Shion lại, ôm lấy cậu, rồi cả hai đu người trong không trung. Bóng đêm bốn bề lay động, Shion cảm thấy mình đã hóa thành quả lắc đồng hồ. Cậu ngửi thấy mùi đất. Sắp đập vào tường rồi.

"Hai tay giữ chặt dây. Đừng có ngây ra, bám chân vào tường ấy. Đến giờ leo núi rồi, Shion."

"Rất tiếc. Tôi chưa leo núi bao giờ."

Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào, cậu tự trấn an. Mùi đất phảng phất giúp cậu có thêm can đảm. Không phải mùi máu, mùi dịch nôn hay mùi tử thi. Shion hít một hơi. Như để làm mẫu cho cậu, Nezumi leo lên trước.

"Không phải leo cao lắm đâu, cứ từ từ mà leo lên. Dễ hơn núi người nhiều."

"Đúng thật."

Nói thì nói vậy, nhưng việc leo lên bức tường gần như dựng đứng là một nhiệm vụ khó khăn vô ngần. Cậu thấy mình chỉ đang vật lộn với sợi dây mà thôi.

"Con chuột kia leo bằng đường này à?"

"Bọn chúng có lối đi riêng. Cậu yêu thích lũ chuột quá nhỉ. Xem này, đặt tay vào đây, chỗ có hòn đá nhô ra ấy .. Đúng thế, tiếp theo là chỗ này, có khoảng hơi lõm vào phải không nào. Cứ thế nâng người lên."

Được hướng dẫn tỉ mỉ, Shion toàn tâm chiến đấu với bức tường. Hình như Nezumi chỉ bám vào sợi dây bằng một ngón tay nên người nó đong đưa suốt. Có lẽ độ dài của sợi dây không đủ để cả hai người quấn quanh eo. Không chỉ vướng chân vướng tay, mình còn đang khiến tính mạng Nezumi bị đe dọa. Vô dụng đến thế là cùng.

Một lần nữa, Shion nhận ra sự thật rằng cậu là kẻ vô dụng.

Thế nhưng...

Tôi cần cậu.

Cận nuốt chửng câu nói đó như nuốt một liều thuốc kích thích. Toàn thân như được tiêm thêm sức mạnh, Shion bấu chặt móng tay vào bức tường đất, nhích lên từng chút một.

Ngón tay chạm phải thứ gì đó cưng cứng. Lúc nhận ra cũng là lúc cả người được kéo bổng lên. Cậu thở hổn hển, áp mình vào một bề mặt cứng đờ và đanh lạnh.

Đây là... đá à?

Chít chít chít.

Lũ chuột kêu rối rít. Shion cảm thấy có con thú bé nhỏ đang chạy lung tung trên lưng mình. Mỗi khi đòi ăn hay chơi, đám Cravate cũng hay chạy loạn trên bụng và lưng cậu như thế này.

Cậu từ từ đứng dậy, nắm lấy sợi dây quấn quanh eo, bắt đầu tiến bước. Đầu kia của sợi dây được buộc chắc chân vào hòn đá nhô ra. Hòn đá có một cái lỗ tròn, trông thật kì lạ. Hẳn là chuột nhỏ đã chạy qua chạy lại cái lỗ để cố định sợi dây. Nó đã được huấn luyện để làm thế ư? Nếu vậy thì hòn đá này cũng là một mỏ neo do con người tạo ra à? Cậu tháo sợi dây khỏi eo rồi quấn vào quanh tay.

Cậu định trao lại sợi dây cho Nezumi nhưng nó vẫn ngồi xổm dưới đất, không ngẩng mặt lên, hơi thở rất gấp. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nó vừa phải coi chừng cậu, vừa hướng dẫn và hỗ trợ cậu lên đến tận đây. Tất nhiên là mất sức hơn hẳn khi leo một mình. Ngực cậu đau nhói.

"Nezumi... Xin lỗi. Tôi..."

"Đừng xin lỗi."

Nezumi ngắt lời Shion. Giọng nó khàn hơn bình thường.

"Cậu lúc nào cũng xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi thì giải quyết được gì? Chẳng phải nó chỉ thỏa mãn cho cái lòng tự trọng ích kỉ của cậu thôi sao?"

"Ừm."

"Đừng có đem lời xin lỗi ra làm lá chắn cho bản thân, hãy thành khẩn suy ngẫm về hành động của mình đi."

"Ừ."

Đúng vậy. Dù có đưa ra mấy vạn câu xin lỗi cũng chẳng giải quyết được việc gì. Phải nuốt hết mấy lời nói đầu môi chót lưỡi đó vào bụng. Trước khi buông lời xin lỗi phải im lặng nhận thức cho được tội lỗi của mình đã. Cậu ngắm gương mặt trông nghiêng, đôi môi hé mở và bờ vai lên xuống do thở dốc của Nezumi.

Một ngày kia, tôi sẽ báo đáp. Cậu đã nói cậu cần tôi, vì vậy, tôi sẽ đáp lại tấm lòng của cậu, sẽ liều mình để bảo vệ cậu.

"A... Nezumi."

"Phiền nhiễu quá. Đã nói đừng xin lỗi nữa rồi mà."

"Không, không phải vậy, tôi có thể nhìn thấy mặt cậu."

"Đồ ngốc... Giờ mới nhận ra à? Từ đoạn này trở đi sẽ có ánh sáng, dù rất ít ỏi nhưng cũng là món quà tuyệt vời lắm rồi."

Cậu nhìn xung quanh. Chõ này rộng hơn mặt giường một chút, lát đây những hòn đá đủ hình đủ dạng vài viên trong số đó tỏa ánh sáng trắng.

"Đây là... LED..."

"Đúng thế, đi-ốt phát quang. Dân No.6 chắc quá quen với thiết bị chiếu sáng này rồi. Ở No.6 thì nó sáng hơn nhiều."

"Tại sao ở đây lại có đèn LED? Lối đi phía dưới chỉ có bóng đèn bình thường thôi mà? Nezumi, chúng ta vào bên trong Trại Cải tạo rồi ư?"

"Rất tiếc là vẫn chưa."

"Nhưng mà... bức tường chúng ta vừa leo lên là tự nhiên chứ không phải nhân tạo, đúng không?"

"Ồ, cậu cũng nhận ra à?"

"Vẫn nhận ra chứ. Nếu là nhân tạo thì một là tôi có thể leo lên dễ như trở bàn tay, hai là tuyệt đối không leo lên được dù có cậu hỗ trợ đi chăng nữa. Nhưng bức tường đó không thuộc cả hai trường hợp trên. Nó có chỗ để bám tay, đặt chân, nhưng muốn leo lên vẫn hết sức khó nhọc, ừm, mặc dù tôi leo lên được toàn là nhờ cậu giúp đỡ."

"Cậu tức tối vì không thể tự mình trèo lên à? Trông vậy mà dễ tự ái ghê."

"Phải, đang tự ái lồng lộn đây này. Nezumi, bên dưới Trại Cải tạo lại có một hang động tự nhiên nối thẳng tới khu tử hình, chuyện này thật ra là thế nào?"

Nezumi đứng dậy. Một con chuột nhắt lông xám, đuôi dài hơn bọn Cravate đã chễm chệ trên vai nó tự bao giờ.

"Nơi đây vốn là một hang động khổng lồ có cấu trúc phức tạp. Sau đó một phần của nó trở thành khu tử hình của No.6. vậy đấy."

"Nhưng mà, những hòn đá này không phải đá tự nhiên. Nơi đây cũng có bàn tay con người tác động nhưng hoàn toàn khác với Trại Cải tạo. Nghĩa là nó được tạo nên bởi một người khác."

Nezumi vươn tay ra. Shion còn chưa kịp hỏi gì đã bị nó bịt mũi.

"Nói nhiều quá. Im lặng đi theo tôi nào."

"Hiểu rồi. Theo ngay đây."

"Shion này, cậu không chỉ dễ tự ái mà còn dễ nổi lòng hiếu kì nữa. Mắt sáng long lanh lên kìa."

Đau, đau quá. Lòng hiếu kì đang đập thình thình vào tim Shion. Tiếp theo đây là gì? Đoạn đường phía trước không đơn thuần là địa ngục. Nó dẫn đến một thứ gì đó, một thế giới khác với địa ngục gớm ghiếc kia.

Đó là gì?

Thứ gì đang chờ đợi mình?

Nezumi đi chầm chậm xuống một đoạn dốc khá hiểm trở. Bóng lưng nó như trôi lững lờ giữa ánh sáng mờ ảo.

Con đường hai người đang đi giống như chen vào giữa đất đá. Trần rất thấp, phải khom lưng mới qua được. Thỉnh thoảng Nezumi đứng lại hít một hơi thật sâu, vai hạ xuống. Hình như nó thấy không thoải mái.

Shion vừa định hỏi Nezumi có sao không thì thấy nó lảo đảo, dựa hẳn lưng vào vách.

"Nezumi!"

Cậu tưởng Nezumi sẽ giống như lần trước, đột nhiên gục xuống, bất tỉnh nhân sự. Cơn đau đó lại đến sao? Shion vội chìa tay ra, định đỡ lấy Nezumi, nhưng nó không quỵ ngã. Nó đứng dựa vào vách, lẩm bẩm khe khẽ.

"Lại nữa."

"Hả?"

"Không..."

"Cậu có đi được không?"

"Dĩ nhiên là được. Chân vẫn sờ sờ ra đây, đi khỏe hơn cậu nhiều."

Hất tay Shion ra, Nezumi bước tiếp. Shion lắc bàn tay bị hất rồi tiếp tục bám theo.

Con dốc đã thoai thoải hơn. Mặt đất dưới chân bằng phẳng hẳn. Trần cũng đột nhiên cao lên.

"Đây là..."

Shion mở to mắt. Đây chắc là trung tâm của hang động, tuy có những hòn đá gồ ghề nhưng vẫn khá rộng rãi, thoáng đãng. Trong hang tối mờ mịt, không thể nhìn rõ từng ngóc ngách. Nhưng bóng tối ở đây không phải thứ bóng tối đen kịt mà vẫn có ánh sáng leo lắt. Nguồn sáng đó không bắt nguồn từ những đi-ốt phát quang.

"Nến?"

Có vài cây nến nằm giữa những khe đá. Lần đâu tiên cậu thấy dụng cụ chiếu sáng này là ở West Block.

"Nezumi, nơi đây là..."

Câu hỏi nghẹn lại trong họng. Cậu thấy khuôn mặt Nezumi căng thẳng tột độ, yết hầu chuyển động liên hồi. Thật hiếm khi thấy Nezumi ở trong trạng thái này.

"Sao thế? Có gì..."

"Shion, cúi xuống!"

Cùng lúc với tiếng la, cậu bị đẩy mạnh, ngã giập mông xuống đất. Có bóng đen lướt qua trước mặt.

Kẹc kẹc.

Nghe như tiếng bánh răng gỉ sét khi chuyển động. Không đúng, là tiếng kêu của sinh vật sống.

Nezumi vung tay. Bóng đen lăn ra ngay bên chân Shion.

"Ối."

Cậu ngã người về phía sau. Đó là một con chuột lông xám. Khá to. Chắc là chuột cống.

Kéc kẹc. Kẹc kẹc. Kẹc.

Lũ chuột cống liên tục tấn công. Một con nhảy lên vai Shion, ngoác mõm chuẩn bị cắn phập vào cổ họng cậu. Cậu tóm lấy nó ném ra xa. Hôi hám quá. Cơn đau nhói chạy qua tay. Một con khác đang ghim răng vào tay cậu. Trước khi kịp thấy sợ, tay cậu đã tự cử động.

"Chết tiệt."

Cậu nện tay thật mạnh vào vách đá.

Kéc kẹc.

Tiếng kêu đục ngầu vang lên liên hồi. Chúng đang báo động.

Vô số đốm sáng đỏ nhấp nháy. Những đôi mắt đỏ nhìn xuống Shion từ mấy tảng đá. Cậu đang bị bao vây bởi mấy chục con chuột cống. Cứ như đang tính toán cơ hội tấn công tiếp theo, những con thú mắt đỏ nhìn chằm chằm vào hai thiếu niên.

"Shion, cậu ổn không?"

"Ổn."

"Tôi nói trước là giả tiếng mèo kêu không qua mặt được bọn chúng đâu đấy."

"Tôi biết. Đến mèo thấy chúng còn sợ chạy mất dép nữa là."

"Đã lâu không gặp mà tiếp đón thô bạo quá đi mất."

"Hả? Đã lâu không gặp á?"

Nezumi đưa hai ngón tay lên môi huýt sáo. Giai điệu trầm bổng ngân lên. Lần đầu Shion nghe bài này. Cậu liên tưởng đến màn sương trôi dạt giữa rặng cây tối. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh mập mờ như một thước phim trắng đen.

Chít.

Một con chuột cống gần đó kêu lên rồi chầm chậm bò lại. Nezumi nhẹ nhàng chìa tay ra. Con chuột sục mũi ngửi ngửi các đầu ngón tay. Nezumi âu yếm vuốt ve lớp lông xám của nó.

Chít, chít, chít.

Một con, rồi một con nữa xuống khỏi những tảng đá. Nezumi liếc Shion. Cậu gật đầu ra hiệu đã hiểu. Cậu ngồi xổm xuống, bắt chước Nezumi đưa tay ra.

Chít.

Một con chuột nhỏ hơn cọ vào tay cậu. Cậu gãi gãi sau tai nó.

Đôi mắt đỏ híp lại, ra chiều khoan khoái lắm.

Gì chứ, chẳng khác gì đám Cravate cả.

Lũ chuột nhắt rất thích được gãi tai. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, chúng luôn vòi vĩnh để được gãi tai. Bầy chó ở chỗ Inukashi cũng vậy. Chúng vô cùng sung sướng khi được chải lông thật kĩ.

"Được rồi được rồi, này, chờ tí đã. Mày cũng muốn được gãi à?"

Shion nhận ra vài con chuột cống đang ngồi trên đầu gối mình. Tuy không dễ thương bằng lũ chuột nhắt nhưng chúng chẳng đáng sợ chút nào. Cơn hung hãn đã biến đi đâu hết, cứ như ban nãy chỉ là một trò đùa. Lũ chuột cống leo lên chân cậu mỗi lúc một đông, bắt đầu thấy nặng.

"Trông cậu kìa."

Nezumi ngừng huýt sáo, lắc đầu.

"Người thổi sáo thành Hamelin còn phải chào thua ấy chứ."

(Nhân vật trong bộ truyện cổ Grim cùng tên, có khả năng thổi sáo dẫn dụ lũ chuột và mê hoặc trẻ em)

Nói rồi nó ngửa mặt nhìn vào không trung.

"Nghi thức chào mừng đến đây là kết thúc chưa?"

Giọng nói tuyệt diệu của Nezumi dội vào trần đá, ngân vang miên man. Nghe cứ như đang ở một sân khấu với thiết bị âm thanh chất lượng cao vậy.

"Ra đây mau. Lũ chuột cống của anh vô dụng rồi."

Một hòn đá nhỏ lăn xuống. Bóng tối lách mình nơi khe đá. Một khối đen ào ra như xé tan màn đêm. Nó tiếp đất không tiếng động.

Lũ chuột chạy tán loạn khỏi dầu gối Shion. Trong thoáng chốc, chung hòa vào màn đêm.

Là người... ư?

Hình như người đó đang quấn một tấm áo choàng đen. Khi thấy tấm áo bay phấp phới, Shion không khỏi hoảng hốt, đứng bật dậy, không dám thở mạnh.

Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ hiện hình. Toàn thân hắn là màu xám, cả mái tóc dài ngang hông và làn da đều là màu xám. Tròng mắt đang nhìn chòng chọc về phía này cũng vậy. Không phải màu xám tro óng ánh như mắt Nezumi. Đó ỉà màu của cát, của sa mạc. Nó chối bỏ nguồn sống, không dễ dàng đón nhận các sinh mệnh khác, cũng, chẳng nuôi dưỡng thứ gì, có thể thả mình theo gió bất cứ lúc nào, Cậu cảm nhận được sự sống từ Nezumi, nhưng chỉ nhìn thấy một thế giới khô cằn, tiêu điều và ảm đạm từ người đàn ông này.

"Vì sao mày quay lại?"

Người đàn ông cất tiếng, môi gần như không mấp máy. Không hiểu sao, Shion thấy lạnh run. Cậu nắm chặt tay mình.

"Đã quay lại đây thì phải chết."

"Hãy cho tôi gặp Lão."

Nezumi tiến tới nửa bước.

"Có việc rất quan trọng. Hãy cho tôi gặp đi."

Người đàn ông cũng tiến nửa bước.

"Mày phải chết. Đó là luật."

Quả nhiên là sa mạc. Gần như chẳng có dấu vết gì của sự sống, Shion càng thấy lạnh gáy.

"Mày phải chết, đó là luật."

Shion cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo thổi ra từ người đàn ông nọ. Là ảo giác ư?

Nezumi khẽ thở dài.

Bóng tối ẩn hiện trên gương mặt nó.

Shion không thể nhìn thấu cử động của người đàn ông. Có lẽ vì trong hang khá u ám, nếu bóng tối dày hơn thì thân hình màu xám của hắn sẽ nổi bật hẳn. Thế nhưng trong không gian lờ mờ chỉ có ánh nến bập bùng này, hân như tan nhòa vào cảnh vật. Shion gần như không thể nhìn thấy gì với thị lực của mình. Tuy nhiên, dù giữa thanh thiên bạch nhật chắc cũng khó lòng bắt kịp cử động của hắn, bởi hắn di chuyển với tốc độ quá nhanh. Thân hình màu xám trượt đến tấn công Nezumi. Nhanh như cắt, Nezumi lăn ngang người. Hắn đuổi theo, chân đá lên, Nezumi dùng tay phản đòn. Hắn chỉ hơi loạng choạng rồi lại lập tức lao đến. Tất cả mọi việc đều diễn ra trong tĩnh lặng.

Một con chuột cống trèo lên vai Shion.

Chít chít chít.

Nó kêu lên, hai chân trước chắp lại, vẻ hào hứng theo dõi trận chiến. Chẳng biết nó cổ vũ cho bên nào.

"Mày nhìn thấy à?"

Chít chít chít.

"Vậy à, mày thấy được à? Nezumi... Nezumi có sao không?"

Shion căng mắt nhìn vào màn đêm tối mờ. Cậu chỉ có thể tập trung cao độ mà thôi.

Không làm được gì hơn ngoài giương mắt nhìn.

Lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng vậy, nhưng mà, nhưng mà, bây giờ chi thế thôi thì không được. Phải làm gì đó, làm gì đó.

Người đàn ông nói Nezumi phải chết. Đó chẳng phải lời hù dọa suông. Giọng hắn đều đều vô cảm nhưng đầy sát khí. Hắn thật sự muốn kết liễu Nezumi.

Chi chi chít chít.

Con chuột cống nhoài mình ra, tiếng kêu cao hơn. Đồng thời có tiếng da thịt va mạnh vào nhau. Nezumi ngã quỵ dưới chân Shion.

"Nezumi!"

"Đồ ngốc! Đừng có đến đây."

Nezumi ho sặc sụa rồi run rẩy đứng dậy.

"Sao thế?"

Từ bên kia bóng tối, người đàn ông hỏi vọng lại, giọng vẫn lạnh lùng.

"Ở trên mặt đất dài ngày, mày ủy mị yếu đuối hẳn đi nhỉ?"

"Chắc là... tôi đã hưởng thụ... kì nghỉ quá lâu rồi."

Shion nghe tiếng Nezumi thở dốc. Cậu tiến lên trước.

"Điên rồ. Đứng còn không vững mà đòi đánh nhau với tao sao?"

"Dĩ nhiên rồi!"

Shion hét lớn. Không thể thấy rõ hình dạng người đàn ông nhưng cậu có thể nói chuyện.

"Ông nghĩ Nezumi đã hao tổn bao nhiêu sức lực để đến tận đây hả? Tôi không biết ông là ai, nhưng hãy làm được như thế đi rồi hẵng to mồm. Thử trèo bức tường ấy mà xem. Không những vậy còn phải kéo theo một cục nợ như tôi nữa."

Lặng phắc như tờ. Trên vai Shion, chuột cống vẫy chiếc đuôi dài.

"Cậu ta là thế nào vậy?"

"Chỉ là cục nợ thôi."

Nezumi trả lời.

"Tại sao lại dẫn cậu ta đến đây?"

"Vì tôi muốn cho cậu ta gặp Lão."

"Gặp rồi thì sao?"

"Có chuyện muốn kể."

"Chuyện của cậu ta à?"

"Của tôi."

"Ở đây không ai rảnh tai nghe chuyện của một tên ngốc dám mặt dày quay lại cả."

"Chưa thử thì làm sao biết được."

Nezumi đến bên cạnh Shỉon. Có vẻ ánh sáng tù mù này đã quá đủ để nó nhìn rõ mọi thứ.

"Shion, nghe nhé."

Nezumi thì thầm bên tai cậu.

"Giữa vách đá sau lưng cậu có một lối đi hẹp. Hãy lẩn vào đó rồi chạy đi."

"Cậu thì sao?"

"Kệ tôi, nhanh lên!"

Nẹzumi xô vào ngực Shion, Cậu bắt đầu chạy.

"Đừng hòng trốn thoát."

Sát khí của người đàn ông ập đến như làn sóng. Nezumi thốt lên một tiếng.

Đi đi. Hay là, chạy đi... nhỉ?

Shion dừng chân, quay đầu lại. Hai bóng đen đang vật lộn. Bóng tối vẫn mịt mờ, nhưng cậu có thể nhìn thấy. Cậu có thể.

"Nezumi."

Người đàn ông đang cưỡi lên người Nezumi, hai tay siết cổ nổ. Nezumi vùng vẫy. Shion thở từng hơi gấp gáp.

Nezumi đang vùng vẫy ư?

Lần đầu tiên cậu thấy Nezumi bị khống chế, phải chống cự vật vã nhường này.

Mày phải chết.

Người đàn ông đã nói vậy.

Shion giơ tay lên, cổ tay đang quấn dây bện bằng sợi đặc biệt. Cậu không suy nghĩ gì cả. Toàn thân tự ý hành động chứ không theo lệnh của bộ não. Không, không phải thế. Là trái tim cậu đang ra lệnh cho thân thể.

Giết hắn ta đi.

Con chuột cống phóng khỏi vai Shion, chạy vào con đường nhỏ mà Nezumi đã chỉ. Shion thì không làm vậy. Cậu không làm theo lời Nezumi.

Chít chít chít.

Từ khắp các tảng đá, lũ chuột cất tiếng kêu đầy sợ hãi, dường như đang cảnh báo. Người đàn ông dừng lại, đảo mắt nhìn quanh. Cằm hơi ngẩng lên.

Shion nhảy lên lưng hắn. Cậu vòng sợi dây qua cổ hắn, vắt chéo rồi kéo mạnh về phía sau.

Ặc.

Người đàn ông oằn mình. Cậu đạp chân lên bả làn, ra sức thắt chặt sợi dây. Khi định bóp cổ người đàn ông đáng thương ở khu tử hình, đầu óc cậu mụ mị, không biết mình định làm gì. Bây giờ thì khác. Cậu hoàn toàn tỉnh táo. Ý thức rất minh mẫn. Mọi suy nghĩ và hành động lúc này, cậu đều biết rõ.

Giết.

Kẻ định giết Nezumi phải bị tiêu diệt! Nhất định phải giết!

Cậu vận sức.

Thân thể người đàn ông uốn cong như một cánh cung.

"Shion!"

Có tiếng rên. Một tiếng rên run rẩy đang gọi tên cậu.

"Shion! Dừng lại, làm ơn dừng lại!"

Nezumi lao đến sau lưng Shion.

"Dừng lại đi, xin cậu đấy. Shion."

"Hả?"

Hai bàn tay nó áp vào má cậu.

"Có nghe được tiếng tôi nói không?"

"À, có."

"Thả tay ra. Nhanh lên. Nới lỏng ra nào."

Cậu làm theo lời nó. Người đàn ông lộn một vòng, toan đứng lên nhưng không được. Hắn vẫn quỳ gối, ho sặc sụa. Hơi thở chạy qua cổ họng suýt bị nghiền nát nghe như tiếng gió thổi qua đồng hoang.

"Shion, tôi đã nói rồi mà. Cậu không thích hợp làm đao phủ hành hình đâu."

Nezumi thu sợi dây lại. Môi nó bị rách, nhuộm đầy máu. Đôi môi đỏ thẫm mấp máy.

"Hay cậu muốn bảo việc này là giải thoát?"

"Không."

"Vậy thì là sao? Nếu định giải cứu tôi thì cậu thật không biết tự lượng sức. Shion, không được làm thế nữa. Đây không phải việc cậu nên làm."

"Hình phạt."

"Cậu nói sao?"

"Đây là hình phạt."

"Hình phạt... nghĩa là sao?"

"Người đàn ông đó định giết cậu. Do đó hắn ta phải chịu phạt."

"Shion, cậu..."

"Tôi sẽ lại làm vậy. Chỉ cần hắn ta còn muốn giết cậu thì tôi sẽ lặp lại hành động vừa rồi."

Người đàn ông ngồi xổm dưới đất thở phì phò, tay vẫn ôm chặt cổ họng.

"Cậu ta là... ai vậy?"

Nezumi không trả lời. Nó chỉ im lặng nhìn Shion. Những ngón tay đang nắm sợi dây run lẩy bẩy.

"Cậu ta đã thắt cổ tao. vậy mà tao không hề phát giác sự hiện diện của cậu ta."

"Ừ, có vẻ thế."

"Tao bị thắt cổ từ phía sau và không sao thoát ra được."

"Đúng thế. Vùng vẫy như một con thỏ bị mắc bẫy."

"Lũ chuột đã run sợ trước cậu ta."

"À à..."

Người đàn ông rùng mình.

"Cậu ta là... ai vậy?"

"Cư dân của No.6."

"No.6? Tại sao cư dân của No.6 lại ở đây?"

Nezumi thở hắt ra.

"Hãy cho tôi gặp Lão, tôi sẽ kể tường tận mọi chuyện."

Shion lắng nghe cuộc đối thoại của Nezumi và hắn ta. Vết hằn của sợi dây trên lòng bàn tay cậu bắt đầu nhức nhối.

"Hãy kể đi."

Có tiếng nói vọng xuống từ phía trên.

Shion ngẩng mặt nhìn quanh. Nơi ánh sáng của những ngọn nến không chiếu đến có một khoảng không đen như mực. Giọng nói phát ra từ đó. Chỉ một câu duy nhất.

Hãy kể đi.

Giọng nói thốt lên một câu như thế rồi mất tăm. Không lưu lại chút hơi thở nào của con người.

"Cảm ơn."

Nezumi thở dài. Người đàn ông nọ đứng dậy, lảo đảo lẩn vào khe đá.

"Shion, đi thôi."

"À, ừ."

Cậu đưa chân vào bóng tối.

"Shion."

"Gì thế?"

"Chuyện này nói ra nghe thật vô nghĩa, nhưng mà..."

"Sao cơ?"

"Tôi muốn cậu hãy cứ là Shion thôi."

"Hả? Nghĩa là sao?"

"Shion mà tôi biết dù có xảy ra chuyện gì cũng không định tội người khác. Tuyệt đối không."

Hãy chiến đấu với bản thân đi. Nezumi thì thầm.

"Hãy chiến đấu với bản thân."

Câu nói đó cứ như một lời cầu khẩn. Âm thanh van vỉ đau đớn. Đây chẳng phải âm thanh Nezumi ghét nhất sao?

Shion nhắm mắt.

Khi đôi mi khép lại, một màn đêm thăm thẳm hơn cả bóng tối trước mặt cậu cũng buông xuống.

« Lùi
Tiến »