No.6

Lượt đọc: 1123 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
ai đã chứng kiến?

Ai giết Chim Cổ Đỏ?

“Tôi.” Chim Sẻ đáp,"Bằng chính cung tên của mình, tôi đã giết Chim Cổ Đỏ!”

Ai chứng kiến cái chết của Chim Cổ Đỏ?

“Tôi.” Ruồi đáp, “Bằng chính đôi mắt tinh nhạy của mình, tôi đã chứng kiến cái chết của Chim cơ Đỏ!”

- Ai đã giết Chim Cổ Đỏ-[*]

[*] Đồng dao Anh

Gương mặt gầy gò, cằm lưỡi cày, người đàn ông nhìn chằm chặp vào đồng tiền vàng Inukashi vừa đưa cho.

“Là vàng thật đấy.”

Inukashi ghé tai gã thì thầm. Nó cố ý hạ giọng thấp nhất có thể để câu nói nghe thực sự thuyết phục.

L Đồng dao Anh.

“Là vàng thật... là thật đúng không?”

Gã nuốt nước bọt.

“Cứ chiêm ngưỡng bao lâu tùy thích. Đã là vàng thật thì ngắm nghía thế nào đi nữa cũng như nhau thôi.*

“Phải, phải, đúng là vàng thật rồi.”

“Nó là của anh đấy.”

Lần này Inukashi nói thật nhanh. Gã đàn ông nọ giật bắn.

“Của tôi?”

“Đúng thế. Tôi cho anh.”

“Nhưng... sao lại cho tôi nhiều tiền như vậy? Những một đồng vàng...”

“Tất nhiên là tôi chẳng cho không rồi. Tôi có phải nhà hảo tâm giàu sụ đâu cơ chứ. Đây là thù lao cho công việc của anh. Thế nào, anh sẽ nhận chứ?”

“Công việc?”

Ánh mắt của gã đàn ông chuyển từ đồng tiền vàng sang Inukashi. Trong đôi mắt tròn xoe giống hệt mắt con thú nhỏ đang sợ sệt đó xen lẫn một tia nghi hoặc.

Lúc này đây!

Inukashi siết chặt tay.

Lúc này chính là thời khắc quyết định. Không được

để gã có thời gian nghĩ ngợi hay đắn đo. Phải dùng đồng vàng lảm mồi câu. Dẽ gì mà kiếm được một đồng vàng. Nhà gã lại đang rất cần tiền nữa... Thực tình, ngoài kẻ sắp tắt thở ra thì ai mà chẳng cần tiền.

Cứ lấy thứ người ta thèm khát nhất ra làm mồi nhử, thêm vài lời ngon ngọt, con mồi sẽ ngoan ngoãn chui vào tròng. Chỉ cần cẩn thận bắt chước cung cách của Nezumi là mọi chuyện sẽ trót lọt hết.

Nghĩ lại chính mình cũng từng mắc lỡm Nezumi y như vậy, Inukashi tức điên người.

Ha ha.

Bên tai Inukashi như vang lên tiếng cười của Nezumi, trong đầu hiện lên vẻ mặt mỉa mai cố hữu của nó.

Học hỏi và vận dụng tốt lắm, bé ngoan Inukashi. Rồi tao sẽ thưởng cho mày.

Câm mồm đi, Nezumi. Tao làm việc không phải là vì mày, mà vì đống vàng thỏi. Chỉ vì muốn có được đống vàng đó nên tao mới chơi canh bạc mạo hiểm này.

Inukashi lắc đầu nhằm xua đi ảo ảnh.

Đừng có tự tiện nhảy ra nhảy vào đầu tao như thế, thằng khốn kiếp!

“Công việc... là sao?”

“Thì là công việc thôi. Tôi thuê anh làm việc, thù lao là đồng vàng.”

Inukashi bẻ khớp ngón tay. Gã đàn ông chớp chớp mắt, tỏ vẻ ngờ vực.

Gã đàn ông này tên là Getsuyaku, người quen của Inukashi, hiện đang làm quét dọn ở Trại cải tạo. Suốt thời gian vừa qua, Inukashi thu mua rác thải và thức ăn thừa của Trại cải tạo thông qua Getsuyaku. Tất nhiên chỉ là giao dịch chợ đen phi pháp. Cứ ba ngày Inukashi lại đến gặp Getsuyaku một lần, nhận thức ăn thừa và đồ bỏ đi rồi trả cho gã một khoản tiền tương xứng. Thường là vài xu một lần, khi nào có món tốt hiếm thấy mới trả gã một đồng bạc.

Tuy hợp tác làm ăn đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên Inukashi và Getsuyaku nói chuyện nhiều đến vậy. Thông thường họ chỉ trao đổi một, hai câu đại loại như “Của cậu đây”, “Cảm ơn nhé, tiền của anh”, “ừ”... còn chẳng đủ để gọi là một cuộc đối thoại hoàn chỉnh. Hai người thậm chí chưa nhìn mặt nhau lần nào. Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.

Công việc của Getsuyaku là quản lý, thiêu hủy rác thải của Trại cải tạo, đồng thời điều khiển bọn robot dọn dẹp. Cả ngày gã quanh quẩn trong gian phòng nhỏ sát bên khu thu gom rác thải và lò thiêu hủy.

“Những lúc làm việc ở đây, tôi phải im lặng suốt, không gặp gỡ cũng chẳng trò chuyện với ai. Thực sự rất cô đơn. Lắm lúc tôi còn hoang mang chẳng biết mình là người hay máy móc nữa.”

Không rõ từ lúc nào, Getsuyaku bắt đầu than thở với Inukashi. Đó là một lần hiếm hoi gã nói nhiều đến thế. Bấy giờ Inukashi chỉ gật đầu rồi đáp qua quýt rằng “Khổ cho anh quá”. Dù vậy, trong lòng nó lại vô cùng khinh bỉ.

Đúng là một gã dở hơi.

Phòng điều khiến quản lý rác thải thức ăn thừa nằm sâu trong Trại cải tạo. Tất cả rác thải của Trại cải tạo đều được thu gom về đây. Máy móc sẽ làm hết mọi công đoạn, từ phân loại rác thải, chuyển tới lò đốt cho đến tăng giảm nhiệt độ của lò và xử lý phần tro.

Cả quy trình gần như hoàn toàn tự động, Getsuyaku chỉ phải điều chỉnh và kiểm tra chế độ vận hành của máy móc mà thôi. Ngần ấy việc thì một nhân công là đủ. Tất nhiên, làm việc trong môi trường thiếu người trò chuyện quả là rất cô đơn. Nhưng thế thì đã sao? Không khua môi múa mép một ngày có chết ai đâu.

Ông anh có muốn thử cuộc sống mà lúc nào bụng cũng đói meo, cả ngày chỉ nghĩ tới thức ăn, phải bò ra liếm láp sỏi đá ven đường để quên cơn đói không? Cô đơn e? Đó chẳng qua là món đồ chơi xa xỉ của những kẻ đã ních căng bụng mà thôi.

Tuy nhiên, Inukashi cũng chỉ khinh bỉ trong bụng, chứ ngoài mặt vẫn vờ tỏ vẻ đồng cảm, xót thương thay cho hoàn cảnh của Getsuyaku. Gã là mối làm ăn quan trọng, chọc gã điên lên chả ích lợi gì hết.

Dù tất cả các khâu phân loại, thiêu hủy, dọn tro đều được tự động hóa nhưng giai đoạn trước khi phân loại vẫn cần đến bàn tay con người.

Chẳng biết vì nguyên nhân gì mà khâu vận chuyển rác từ khu thu gom sang khu băng chuyền lại không được tự động hóa. Vì vậy, Getsuyaku phải đích thân đưa rác thải lên băng chuyền bằng một chiếc máy xúc cỡ nhỏ. Đôi lúc gã còn phải dùng đến dụng cụ thô sơ như xẻng để xúc rác. Trong khâu này, gã sẽ lén lọc đồ ăn thừa và những bộ quần áo còn sử dụng được rồi đem giấu đi. Inukashi mua tất cả những món đó từ Getsuyaku và bán lại cho các hàng ăn, cửa tiệm đồ cũ ở West Block, thu về một khoản tiền đáng kể.

Đối với Inukashi, khâu cần đến sức người trong cả quy trình tự động hóa là một cơ hội trời cho. Nhờ vậy nó mới kiếm được mối làm ăn này.

Nơi làm việc của Getsuyaku không lắp đặt máy quay giám sát và hệ thống an ninh. Nếu có bất trắc xảy ra, Getsuyaku phải tự nhấn nút báo động nằm ở góc bảng điều khiển.

“Tôi nghĩ dù có nhấn cái nút đó cũng chẳng ai tới giúp đâu.”

Inukashi nhớ có lần Getsuyaku vừa nhìn vào cái nút màu đỏ vừa lẩm bẩm như vậy.

Getsuyaku cũng từng kế rằng các nhân viên ở Trại cải tạo đều đi xe buýt vào cổng chính rồi được đưa tới khu làm việc, chỉ riêng gã là bị nhét vào một chiếc ô tô chật hẹp lỗi thời.

“Bị đối xử như thế, tôi cảm thấy thật khó chịu. Cảm giác như mình chẳng còn chút tôn nghiêm nào vậy.”

Lại than thở nữa hả? Sao gần đây gã này than thân trách phận lắm thế?

Tôn nghiêm? Hết cô đơn lại đến tôn nghiêm? Lại đang khoe khoang một món đồ chơi xa xỉ khác. Ông anh có thể nói gì đó giúp tôi no bụng được không?

Tất nhiên, những lời này Inukashi chỉ nghĩ trong bụng mà thôi.

Inukashi cóc quan tâm nỗi cô đơn cũng như tôn nghiêm của Getsuyaku. Nó chỉ quan tâm tới việc nơi đâylà kẽ hở duy nhất của mạng lưới giám sát chằng chịt chặt chẽ trong Trại cải tạo, là địa điểm duy nhất kết nối West Block với NO.6 mà không vấp phải bất cứ chướng ngại vật nào.

Giờ thì Inukashi đã hiểu nguyên nhân khiến Nezumi để mắt đến chỗ làm việc của Getsuyaku.

Thế nhưng, từ đây cũng không thể xâm nhập vào bên trong Trại cải tạo. Trên hành lang dẫn sang khu trung tâm của Trại cải tạo có hai lớp cửa, phía Getsuyaku không tài nào mở được hai lớp cửa đó.

Phải chăng người thiết kế tòa kiến trúc kiên cố này đã dốc hết tâm huyết để biến nơi đây thành một nhà tù vào hay ra đều khó hơn lên trời, thế nên mới không còn tâm trí suy xét việc hoàn thiện hệ thống xử lý rác thải nữa?

Không, có lẽ tên khốn kiếp ấy vốn chẳng hề đoái hoài tới các công nhân dọn dẹp. Thậm chí ở Cục Trị an, cơ quan quản lý trực tiếp Trại cải tạo, cũng chẳng có nhân viên nào để mắt đến công việc của Getsuyaku. Dẫu xảy ra tai nạn bất ngờ, Getsuyaku chỉ còn thoi thóp, thì cánh cửa nối liền với trung tâm Trại cải tạo vẫn không mở ra, nhân viên cứu hộ cũng không đến. Cánh cửa cứ đóng im ỉm và sẽ chẳng ai ra cứu Getsuyaku hết.

Inukashi bỗng thấy ngạc nhiên trước suy nghĩ của mình.

Vì sinh sống ở Lost Town, Getsuyaku chỉ được coi như bán-cư-dân của NO.6, nhưng không thế phủ nhận sự thật là gã đang sống trong thành phố Thánh. Tuy nghèo khó nhưng gã không phải nếm trải cơn đói kinh hoàng hay cái rét khủng khiếp, gã thậm chí còn có thế thở vắn than dài về nỗi cô đơn của mình kia mà.

So với những kẻ phải sống chui lũi ở West Block như Inukashi, cuộc sống của Getsuyaku không khác gì thiên đường.

Qua những cuộc đối thoại ngắn ngủi, Inukashi có thể khẳng định Getsuyaku là một người thật thà và tốt bụng. Tuy vậy, mỗi khi nhìn Inukashi, một cư dân West Block, trong mắt gã thi thoảng vẫn xen lẫn sự khinh bỉ và kiêu ngạo.

Địa vị mình cao hơn nó.

Mình được no bụng.

Không sợ bị chết cóng vào mùa đông.

Mình là cư dân của NO.6.

Cho nên địa vị của mình hơn hẳn nó.

Thật nực cười!

Con người lại tự sắp xếp giai cấp, địa vị sang cho nhau. Kẻ bị khinh thường, miệt thị lại quay sang khinh thường và miệt thị người khác. Chẳng thể chế xã hội nào ép buộc họ làm thế, họ chỉ đang tự đặt ra hệ thống phân chia giai cấp theo ý thích của mình mà thôi* Getsuyaku, kẻ bị tầng lớp thượng lưu của NO.6 đối đãi chẳng hơn gì cỗ máy vô tri vô giác, kẻ buông lời thê thảm về cuộc sống hiện tại, lại khinh thường Inukashi, rồi thì West Block.

Nực cười, và cũng thật lạ lùng.

Đôi khi Inukashi nghĩ con người còn ngu ngốc hơn trong một đàn chó cũng có đẳng cấp, nhưng được phân chia dựa trên thực lực, sức mạnh của bản thân chúng chứ không phải dựa trên huyết thống, mấy vị lông hay nơi chúng sinh ra.

, Việc mà loài chó cũng không thèm làm, con người lại thực hiện như thế đó là chuyện hiển nhiên. Con người, quả thật nực cười làm sao.

“Chúng ta đều như nhau cả thôi.”

Inukashi bỗng nghe thấy câu nói ấy vang lên từ sâu trong tai mình. Không phải giọng của Nezumi. Giọng Nezumi lanh lảnh và không dịu dàng như giọng nói này-

shion...

Cậu nhóc kì lạ với mái đầu bạc trắng, lại còn là tội phạm bị truy nã bậc nhất nữa chứ. Tội phạm bậc nhất lận đấy, không phải ai cũng có cái “vinh dự” ấy đâu. Phải nói là phục cậu ta sát đất. Thế nhưng, tính cách Shion lại ngây thơ vô cùng, Inukashi không thể hiểu nổi tư duy của Shion. Tóm lại, đó là một thằng nhóc quái lạ.

Shion từng nói, “Tất cả chúng ta đều như nhau thôi, Inukashi.”

Inukashi hỏi lại, “Tôi và cậu đều như nhau e?”

“Đúngvậy.”

Cư dân của N0.6 cũng giống chúng ta?

Shion đã đáp không chút do dự.

“Phải.”

Shion, cậu đúng là một tên quái đản.

Shion này, cậu không hề có quan niệm giai cấp ư? Cậu không tự vạch ra ranh giới giữa mình và người khác ư? Cậu chưa từng khinh thường kẻ khác vì bản thân vượt trội họ ư?

Shion, chúng ta thực sự ngang hàng với nhau à?

“Công việc... là gì?”

Getsuyaku chợt hỏi, giọng khàn khàn. Inukashi mải suy nghĩ nên không kịp phản ứng.

“Hả? Anh nói gì cơ?”

“Công việc được trả công một đồng vàng... là gìthế?”

“À, đúng rồi nhỉ, thì...”

Cá cắn câu nhanh chóng và dễ dàng hơn mình tưởng. Ông anh này ắt hẳn đang rất cần tiền.

“Nhưng nói trước, tôi không nhận những việc nguy hiểm đâu nhé. Mùa xuân tới nhà tôi sẽ có thêm một mụn con, cho nên tôi phải chăm chỉ kiếm tiền. Vì vậy, tôi tuyệt đối không nhận mấy việc nguy hiểm đến tính mạng.”

Hiểu rồi. Ông anh không muốn dấn thân vào nguy hiểm, nhưng vẫn khao khát kiếm thật nhiều tiền. Hóa ra là thế.

Inukashi nheo mắt lại, chậm rãi mỉm cười. Trò này nó học được từ Nezumi. Mỗi khi muốn dụ dỗ ai, thì phải nở một nụ cười dịu dàng và xán lạn đến mức khiến người đối diện thấy ngạt thở.

Có phải muốn là diễn được như thế đâu? Mình cóc phải diễn viên nên không thể diễn xuất thần sầu, dễ dàng mê hoặc người khác như tên Nezumi kia được.

Tóm lại là phải mỉm cười. Sau đó thì... Tiếp theo phải làm gì hả, Nezumi?

Inukashi nghe rõ mồn một tiếng trống ngực mìnhthình thịch đập dồn. Bàn tay đang siết chặt rịn đầy mồ hôi, lưng hình như cũng đã ướt đẫm. Cổ họng khô không khốc, lưỡi cứng cả lại.

Inukashi nhận ra mình đang vô cùng căng thẳng.

Phải lôi kéo được tên Getsuyaku này bằng mọi giá! Phải khiến gã răm rắp làm tất thảy mọi việc! Nếu lôi kéo y thất bại, lối thoát của Nezumi và Shion sẽ bị chặn đứng.

® Không bao giờ mình gặp lại họ được nữa.

* ị Ngay từ đầu đây đã là một canh bạc liều lĩnh. Cơ hộithoát khỏi Trại cải tạo còn không tới 1%, thế mà Shion ly và Nezumi lại đặt cược vào đó. Thật ngu ngốc. Đại ngốc! ra Bọn ngốc mất mạng vì chơi dại cũng là đáng kiếp thôi.

Mình hiểu lý lẽ đó. Mình hiểu chứ. Nhưng... Nhưng mình vẫn mong hai đứa ấy có cơ hội trở về. Mình muốn gặp lại chúng. Tất nhiên, vàng thỏi cũng là mục tiêu. Ai chẳng lóa mắt trước cả một núi vàng. Nhưng mình cũng muốn gặp lại hai đứa. Mình muốn nghe thấy giọng điệu bỡn cợt của Nezumi và những lời nói chân thành của Shion một lần nữa.

“Ái chà, về rồi đấy à?”

“Tất nhiên. Tôi đã bảo sẽ quay về mà. Tôi chưa bao giờ hứa suông nhé.”

“Chậc, bớt ra vẻ đi. Cậu quay về đồng nghĩa với việc tôi lại phải nghe cậu nói nhảm nữa. Trời ạ, phiền chết đi được.”

“Inukashi, tôi xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng.”

“Lo lắng? Này Shion, cậu còn mơ ngủ hả? Tôi đây chẳng thèm lo...”

“Cậu lo cho chúng tôi mà, phải không?”

“Thằng ngốc này.”

Mình muốn được trò chuyện với Nezumi và Shion như thế.

Mình... mình thành tâm cầu mong chúng sẽ vượt qua gian nguy và sống sót trở về.

Nhưng mình không nguyện cầu hay lạy lục van xin thánh thần, mà nguyện cầu với chính bản thân. Mình sẽ dốc hết sức làm mọi việc trong khả năng, tuyệt đối không bỏ cuộc... Phải tin vào bản thân, và tin vào hai đứa đó nữa.

Nguyện cầu là thế này đây, đúng không, Nezumi?

Nụ cười của Inukashi khiến Getsuyaku trở nên cảnh giác.

Quả nhiên không thể diễn xuất sắc như Nezumi. Có lẽ nụ cười giả tạo của mình đã khiến Getsuyaku phải sinh nghi.

Inukashi cố tình ho một tiếng, thu lại nụ cười.

“Thế tôi phải chúc mừng anh trước nhé. Đừng lo, tôi không ngu dại gì dùng một đồng vàng để đổi lấy cái mạng của anh cả. Công việc dễ dàng thôi. Rất dễ là đằng khác. Nhưng chỉ mình anh làm được nên thù lao mới là một đồng vàng.”

“Một công việc dễ dàng nhưng thù lao những một đồng vàng?”

“Đã bảo vì đó là công việc chỉ mình anh làm được nên tôi mới phải nhờ cậy anh, Getsuyaku. Thật đấy. Chỉ anh làm được thôi. Tôi tin anh làm được.”

Nghe xong, nét mặt Getsuyaku dịu lại.

Chỉ mình anh mới làm được thôi.

Anh làm được.

Mình phải vỗ về lòng tự trọng của Getsuyaku, dùng từ ngữ hoa mỹ để xoa dịu thể diện bị chà đạp bấy nay của gã.

“Anh làm ơn giúp tôi nhé, anh Getsuyaku.”

“Cậu nói rõ trước đi, cậu muốn tôi làm gì?”

“Tôi cần anh làm cho đám robot dọn dẹp gây rối.”

“Gì cơ?”

“Anh không chỉ trông coi việc xử lý rác thải mà

còn điều khiển bọn robot dọn dẹp trong Trại cải tạo đúng chứ?”

“Thì đúng là vậy, nhưng điền khiển ở đây cũng chỉ là nhấn nút khởi động thôi. Sau khi khởi động, đám robot sẽ vận hành theo lập trình và tự động dọn dẹp. Nhiệm vụ của tôi gói gọn ở việc bảo trì bọn chúng hàng tháng” “Đợt bảo trì tiếp theo là khi nào?”

“Tuần sau.”

“Có thể đổi thành ngày mai không?”

“Ngày mai? Ngày mai là ngày lễ Thánh mà.”

“Phải, ngày mai là ngày lễ của NO.6.”

“Là ngày lễ, nên tất cả cư dân sẽ được nghỉ, tôiCũng vậy

“Anh đâu có được nghỉ, đúng không? Tôi nhớ anh từng nói mình chí có ba ngày nghỉ một tháng, đến lễ Thánh cũng phải hùng hực làm việc. Anh từng cằn nhằn về chuyện đó với tôi mà.”

“Đúng là vậy, nhưng... nhưng...”

“Có gì khó đâu? Anh chỉ việc báo cáo là bọn robot có dấu hiệu hành động bất thường, nên anh muốn bảo trì sớm hơn một tuần, thế là xong.”

“Làm... làm s.*.”

“Không vấn đề gì đâu. Có tiền lệ rồi mà.”

Shion từng kể về một ca như vậy.

“Đám robot dọn dẹp phải thực hiện nhiều chuyển động phức tạp hơn cậu nghĩ đấy. Nếu chỉ là robot quét dọn công viên giống như Ippo (Lúc ấy Inukashi buột miệng hỏi Ippo là gì. Khi biết đó là tên của một con robot, nó muốn nổi điên lên. Nghe nói mấy cái tên này đều do 1 tay đồng nghiệp đã tử vong của Shion đặt, bao gồm Ippo, Niho và Sampo[*]. Inukashi cảm thấy việc Shion không chỉ đặt tên cho lũ chuột của Nezumi mà còn trìu mến gọi tên bọn robot là hành vi thực sự ngây ngô đến khó tin) thì chỉ cần các chuyển động đơn giản, vì người ta không đòi hỏi [ chúng phân loại rác thải tỉ mỉ.

[*] Thằng Cả, Thằng Hai, Thằng Ba.

“Nhưng nếu là robot quét dọn trong các tòa nhà không phải hộ dân, đặc biệt là những khu công sở với nhiều phòng ban tác nghiệp chuyên biệt thuộc đủ mọi ngành nghề thì không thể chỉ lập trình những chuyển động đơn giản được. Ngành nghề khác nhau, lượng rác thải và mức độ vệ sinh của môi trường làm việc sẽ khác nhau. Vì vậy, đám robot đó đưực lên chương trình vô cùng phức tạp.”

“Đồng thời cần được bảo trì kĩ lưỡng hơn bình thường vì không thể đảm bảo chúng luôn vận hành tốt không hỏng hóc.”

Inukashi nhớ Nezumi đã nói thế.

Shion gật đầu tán thành.

“Theo kinh nghiệm của tôi, chắc chắn những con robot dọn dẹp đó sẽ hay gặp các sự cố như phân loại thiếu chính xác hoặc di chuyển chậm chạp.”

“Hiểu rồi.”

Bấy giờ Nezumi nhếch mép cười và liếc nhìn Inukashi.

Ánh mắt thật đáng ghét, cứ như đang ẩn chứa toan tính nào. Mỗi khi Nezumi nhìn ai bằng ánh mắt ấy, mười phần hết cả mười chẳng có ý gì tốt. Inukashi vội nhìn đi chỗ khác, nhưng đã muộn.

Lúc đó, Inukashi không nắm bắt được ngụ ý ẩn trong ánh mắt Nezumi. Nhưng giờ nó đã vỡ lẽ.

Inukashi, đến phiên mày lên sân khấu rồi. Đây là một vai quan trọng đấy. Ráng diễn cho tốt vào.

Biết rồi. Cứ chống mắt mà xem đi, Nezumi. Tao sẽ đè bẹp thứ diễn xuất hạng bét của mày.

“Tôi nghe nói bọn robot thường xuyên trục trặc mà, đúng chứ?”

Getsuyaku cau mày, miễn cưỡng nói.

“Cũng đâu tới mức thường xuyên.”

“Vậy bảo trì sớm là chuyện bất thường hả?”

“Không bất thường, cũng không phải không thể xin bảo trì sớm...”

Inukashi suýt thì phá lên cười.

Ông anh này thật thà gớm.

Lẽ ra Inukashi mới là người đang nhờ cậy, phụ thuộc vào quyết định của Getsuyaku, vậy mà Getsuyaku lại thành thật tới mức hỏi gì đáp nấy.

Nhưng giờ không phải lúc để cười nhạo, cũng chẳng còn thời gian mà cười nữa. Inukashi nghiến răng. Cần lôi kéo bằng được con người này, cho dù phải lợi dụng bản tính thẳng thắn thật thà của gã.

“Không phải không thể, tức là có thể rồi, đúng không anh Getsuyaku?”

“Thay đổi ngày bảo trì... không phải là không thể. Nhưng cậu vừa bảo khiến bọn robot làm loạn là ý gì?”

“Như nghĩa đen. Tôi muốn anh chỉnh cho bọn robot gây ra những việc trái với chức năng dọn dẹp của chúng.”

“Trái với chức năng dọn dẹp?”

“Tức là khiến chúng xả hết đống rác tích tụ trong bụng chúng ra. Sau đó, anh hãy bỏ thứ này vào đống rác *

Inukashi lấy một cái lọ chứa viên con nhộng.

“Là gì vậy?”

“Yên tâm đi, không nguy hiểm đâu, nó chỉ bốc mùi thôi, mà cũng chẳng hôi thối lắm. Viên con nhộng này sẽ tan từ từ sau khi tiếp xúc với không khí.”

“Tại sao phải bỏ thứ này vào đống rác mà bọn robot xả ra?”

“Tôi chỉ muốn đùa tí thôi.”

Inukashi nhún vai, cười khanh khách dù chẳng thấy buồn cười chút nào. Toàn thân nó ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng.

Nhưng Inukashi vẫn phải cười, phải phô ra gương mặt thích chí hệt như một đứa trẻ con đang bày trò trêu chọc người khác. Getsuyaku nghiêm mặt, chẳng có vẻ gì là tin lời Inukashi.

Chậc. Một tay đa nghi và thận trọng. Có lẽ do gã vốn nhát gan.

“Nếu bọn robot đi khắp nơi xả rác bốc mùi hôi thối, thì mọi người sẽ loạn hết cả lên, đúng chứ?”

Getsuyaku gật đầu, tay vẫn nắm chặt đồng tiền vàng. “Đúng là sẽ loạn hết lên. Trong trại cải tạo, ngoại trừ tù nhân thì mọi người luôn làm việc trong những căn phòng sạch sẽ, thoải mái bậc nhất. Mấy người đó chẳng bao giờ nhìn thấy rác rởi cả, có khi họ còn chưa từng động tay vào bụi bẩn ấy chứ.”

“Đấy đấy, chẳng ai biết công việc của anh vất vả và quan trọng đến thế nào. Vì vậy, anh phải cho họ biết tay, cho bọn robot đi loanh quanh xả rác, đám người kia sẽ bát nháo hết cả lên. Tiếp đó họ sẽ...”

“Bảo tôi dừng đám robot lại.”

“Chính xác. Sau khi dừng bọn robot lại, anh sẽ được gọi vào khu trung tâm.”

“Để sửa chữa đám robot? Phải, có thể lắm.”

“Để dọn dẹp đống rác rởi bừa bãi nữa. Họ sẽ bắt anh làm, vì chẳng tên nào biết dọn dẹp cả. Khi anh được gọi sang đó, ‘nó’ sẽ mở ra.”

“Cái gì mở cơ?”

“Cửa chứ còn gì nữa. Cánh cửa mà từ bên làm việc của anh không bao giờ mở được, bấy giờ sẽ rộng mở chào đón anh. Anh sẽ mang theo mớ dụng cụ cũ lỗi thời của mình, đi qua cánh cửa. Viên con nhộng bắt đầu tan, khắpnơi thi nhau bốc mùi. Nếu nó không tan, cứ giẫm lên một lúc, làm như vậy hiệu quả hơn đấy.

“ừm, anh không cần lo lắng gì cả. Như tôi đã nói mùi của nó không nồng nặc lắm đâu. Nó sẽ bị thiết bị cảm ứng mùi ‘tóm’ được, nhưng mức độ nguy hiểm thì bằng không. Mũi tôi quá quen với mùi đó rồi nên thấy bình thường thôi, nhưng đối với đám người thượng lưu kia thì gay go đấy. Họ sẽ nhốn nháo hết cả lên. Anh phải vờ như đang nhanh chóng thu dọn đống rác, và...”

Đến điểm mấu chốt rồi.

Inukashi hạ giọng thì thầm bên tai Getsuyaku.

Một câu, hai câu.

Toàn thân Getsuyaku cứng đờ, mồm há hốc, để lộ hàm răng trắng.

“Tôi... Tôi không làm thế được đâu.”

“Sao lại không? Dễ thôi mà. Đâu có khó nhọc bằng việc dùng xẻng xúc rác.”

“Nhỡ ai phát hiện thì sao? Tôi sẽ bị sa thải... Không, có khi không chỉ là sa thải thôi đâu. Tôi sẽ bị Cục trị an bắt giam, và... Không, không được, dừng lại đi. Mới nghĩ thôi tôi đã sợ đến sởn gai ốc rồi. Xin lỗi, tôi không nhận việc này được, về đi, Inukashi. Cái này trả cho cậu đây.”

Getsuyaku chìa đồng vàng ra. Đồng xu bằng vàng thật lấp lóe sáng.

Inukashi nhếch mép, mỉm cười. Nụ cười đã tự nhiên hơn trước.

“Trả lại à? Tôi hiểu rồi. Anh không tham của nhỉ?”

“Mạng sống quan trọng hơn của nả nhiều.”

Inukashi từ tốn đặt bàn tay với màu da bánh mật của mình vào lòng bàn tay để ngửa của Getsuyaku.

Getsuyaku hít một hơi sâu. Trên tay gã, một đồng vàng đã thành hai.

“Này, Inukashi, tôi không...”

“Thêm một đồng nữa.”

Inukashi đặt thêm đồng vàng thứ ba vào lòng bàn tay Getsuyaku.

“Ba đồng vàng. Như vậy được chưa?”

“Tại sao... Tại sao cậu lại... đưa nhiều đến vậy...”

“Vì công việc tôi nhờ anh xứng đáng với cái giá đó. Nếu mọi việc suôn sẻ, tôi sẽ trả thêm cho anh ba đồng vàng nữa.”

“Inukashi, rốt cuộc cậu đang âm mưu gì vậy? Chuyện này nghe chẳng giống một trò đùa tí nào. Khôngthể chỉ là một trò đùa cho vui được. Hơn nữa, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Câu hỏi hay đấy. Thế anh có chịu nhận công việc này không? Mà thật ra, anh đâu thế từ chối được.” “Sao... Sao chứ? Tôi từ chối. Tôi không làm.”

“Anh không thể từ chối được. Anh đã bán thông tin nội bộ cho tôi. Quên mất rồi à?”

Inukashi liếm phần môi khô khốc. Nhịp tim đã ổn định lại. Nhìn Getsuyaku mặt cắt không còn giọt máu, inukashi thấy thật phấn khởi.

Không sao cả. Mình đang rất bình tĩnh. Mình sẽ không vì bối rối đã làm hỏng tất cả vào bước cuối cùng ấy đâu. Không đời nào.

“Trước kia anh từng nói với tôi về hệ thống điện bên trong Trại cải tạo, đúng chứ?”

“Cái đó... Tôi chỉ nói những gì mình biết thôi mà.” “Nhưng sự thật là anh đã nói với tôi. Không, bán thì đúng hơn. Tôi có trả cho anh hai đồng bạc. Anh đã bán thông tin về nơi làm việc của mình với giá hai đồng bạc. Như vậy không phải chỉ sa thải là xong chuyện đâu../

“Vì tôi cần tiền Vợ tôi ốm, tôi cần tiền đưa cô ấy đi khám bệnh.”

“Phải, anh là trụ cột gia đình. Nhưng anh nghĩ cấp trên sẽ thông cảm cho lý do đó của anh à? Anh thử đi tự thú với họ rằng ‘Tôi bán thông tin mật cho một cư dân West Block với giá hai đồng bạc để chăm lo cho gia đình. Thứ lỗi cho tôi nhé’ xem nào. Anh nghĩ họ sẽ vỗ vai an ủi rằng ‘Vất vả cho anh quá’ sao? Không đâu. Anh cũng hiểu vị thế của mình và mức độ nguy hiểm của Cục Trị an, đúng không? Đáng sợ thật. Chỉ nghĩ thôi đã thấy sởn gai Ốc rồi.”

Inukashi chà xát hai bắp tay. Sắc mặt Getsuyaku trắng bệch, không có biểu cảm gì, y như một bức chân dung thảm hại.

“Cậu... Cậu đang hăm dọa tôi đấy à?”

“Tôi chỉ miễn phí cho anh biết sự thật thôi.”

Getsuyaku nghẹn lời. Inukashi khẽ vỗ vai gã.

“Không sao cả đâu, anh sẽ không gặp bất cứ mối nguy hiểm nào hết. Tôi đảm bảo đấy. Nghĩ mà xem, anh đã luôn làm việc chăm chỉ, lại là một công dân hợp pháp với hồ sơ, lý lịch rõ ràng, ai lại nghi ngờ anh chứ? Chẳngai quan tâm hay ngó ngàng đến anh đâu.”

“Nhưng còn máy quay giám sát...”

“Nếu anh có hành động khả nghi thì chắc chắn sẽ bị tóm, nhưng nếu chỉ làm việc như bình thường thì quamặt máy quay dễ như trở bàn tay. Máy móc có thể ghi lại hình ảnh rõ rệt nhung còn lâu mới hiển thị nổi những điều anh nghĩ. Dù sao thì anh cũng đã nhúng một tay vào chàm rồi còn gì.”

Inukashi đưa thêm một đồng vàng cho Getsuyakũí “Anh đồng ý giúp tôi chứ, Getsuyaku?”

“Ưm... Chỉ một lần thôi. Một lần thôi đấy.”

“Cảm ơn anh. Hẹn gặp lại vào ngày mai, sau khi anh tan ca. ”

“Được. Cậu sẽ cho tôi số đồng vàng kia thật chứ?” “Đây chính là điểm khác biệt giữa loài người và loài chó. Chó không dối trá. Một khi đã hứa thi sẽ luôn giữ lời.”

“Cậu khổng nghe thấy tiếng trẻ con khóc à?”

“Trẻ con? Tối chẳng nghe thấy gì cả.* 8

"Tôi thề, rõ ràng tôi nghe thấy mà...”

"Anh nghe nhầm rồi. Chắc do con anh sắp chào đời nên anh hoang tưởng tiếng gió rít là tiếng trẻ con khóc. Nhắc mới nhớ, khi con anh chào đời, anh sẽ cần rất nhiều tiền đấy. Phải mua nôi này, rồi sữa bột cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng nữa.”

Getsuyaku mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng đóng sầm cửa phòng điều khiển lại.

Khi ánh đèn le lói từ căn phòng tắt ngấm, bóng đêm bao trùm lấy Inukashi. Gió đêm lạnh giá lướt qua chân nó.

Phù.

Inukashi thở phào một hơi thật dài. Trong tiết trời rét buốt nhường này, toàn thân nó vẫn ướt đẫm mồ hôi, hai vai căng cứng và nặng trĩu.

Phù.

Inukashi thở hắt ra lẳn nữa. Lần này là cố ý. Khi hít vào, luồng khí lạnh buốt ngập tràn lồng ngực tựa như một cơn lốc xoáy.

Xong cả rồi phải không?

Mình đã nối được sợi dây cứu sinh cho hai đứa kia rồi, đúng không?

Sao mình chẳng tự tin gì cả.

Tên Getsuyaku nhút nhát nhưng tốt bụng đó ắt phải lo sốt cả vó lên. Từ giờ đến khi hành động, chắc gã sẽ bối rối, do dự mãi không thôi.

Mình sẽ làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Có nên tiếp tục không? Hay dừng lại? A, mình phải làm sao? Làm sao nhỉ?

Getsuyaku sẽ quyết định thế nào? Liệu gã có thể hành đúng theo kế hoạch đã định? Inukashikhông tin để đưa ra kết luận cho nghi vấn đó.

Tâm hồn con người mong manh tựa một nhánh cây, dễ dàng đung đưa trước gió.

Chỉ còn cách tin tưởng thôi.

Không phải tin vào tên Getsuyaku mà là tin vào vận may của chính mình.

Gương mặt Shion hiện lên trong tâm trí Inukashi cả Nezumi nữa.

Chỉ còn cách tin tưởng vào hai người đó mà thôi. Trong đêm tối, inukashi bước nhanh hơn.

Có một cái bóng xiêu vẹo đi song song vói chiếc xe đẩy chở đầy thức ăn thừa. Inukashi nghe thấy tiếng rên

ứử. ^

“Đừng có để thằng nhóc khóc nữa.”

Inukashi tặc lưỡi, cau có gắt gỏng.

"Ông làm vú em kiểu gì đấy? Chăm thì chăm cho đàng hoàng vào, tôi không bảo ông tới để chọc cho Bé khóc đâu, Ông chú à”

"Tao mới phải phát khóc lên đây này*

Rikiga tay bế đứa bé, tặc lưỡi, mặt mày chắc cũng ị

méo xệch. Xung quanh tối om, chẳng nhìn thấy gì nên Inukashi chỉ phỏng đoán thôi.

“Nhìn kìa, Shion. Mama nhóc về rồi đấy, có vui không?”

“ông nói ai là mama hả?”

“Ai biết. Tóm lại không phải tao. Đây, trả cho mày.”

Inukashi đỡ lấy đứa bé được quấn trong một cái chăn mềm. Chính Rikiga đã mang chăn tới. Hơi ấm và sức nặng của đứa bé ngấm sang tay, Inukashi chợt thấy nó có da có thịt hơn trước.

Lấy đâu ra! Mình tưởng tượng thôi.

Đứa bé được nhặt về từ đống gạch đá đổ nát, miệng mút sữa của chó mẹ, tay chân vung vẩy, thoắt cười thoắt lại khóc oe oe. Đôi mắt nó to tròn, hai má phây phây.

“Mama.”

Đứa bé với tay về phía Inukashi như thể đang tìm kiếm hoặc vòi vĩnh, lại giống như đang gọi ai đó.

“Thấy chưa, thằng bé gọi mày là mama kìa. Chắc là nó nhớ mẹ lắm rồi.”

“Tại ông thở ra toàn mùi rượu nồng nặc nên nó mới khóc đấy chứ. Nào nào, tội nghiệp quá, chắc nhóc khó chịu lắm phải không?”

“Sao rồi?”

“Mọi việc tiến triển thế nào?”

“Chẳng biết nữa. Tôi đã làm hết những gì có thể theo lời Nezumi rồi.”

Rikiga “Hừ” một tiếng.

“Thằng nhóc Eve đúng là láo xược! Đã bị tống vào Trại cải tạo mà còn sai khiến chúng ta. Nó nghĩ mình là ai chứ?”

“Nezumi là Nezumi, chẳng là ai khác hết. Còn nữa, hai đứa chúng nó không phải bị tống vào Trại, mà là tự nguyện bước qua cánh cổng đó.”

“Cánh cổng địa ngục!”

“Này ông chú.”

“Sao?”

“Ông nghĩ chúng có thể quay về không?”

“Thoát ra khỏi cánh cổng địa ngục đó ư? Không thế nào. Trừ phi có kì tích.”

“Nezumi từng nói kì tích thật ra rất dễ xuất hiện.” “Eve là một tên lừa đảo, nên những lời nó nói chẳng có tí ti trọng lượng nào cả. Nhưng mà, Inukashi, tao rất mong Shion quay về.”

“Còn Nezumi?”

“Eve thì sao cũng được. Cả đời không gặp lại nó càng tốt. Như vậy cuộc đời tao sẽ sáng sủa hơn.”

Inukashi bật cười. Rikiga đang rất bực dọc. Chính vì biết nguyên nhân nên nó mới thấy buồn cười.

“Tsiudyo."

Inukashi hạ giọng gọi tên con chuột nhắt. Đó là cái tên mà Shion đã đặt, cùng với Hamlet, Cravate. Ban đầu, Inukashi nhớ tên lũ chuột chỉ vì thấy trò đặt tên cho chuột thật nực cười. Nhưng giờ đây, nhờ những cái tên mà nó phân biệt được từng con chuột vốn nhang nhác nhau.

Thật nực cười!

Chít.

Một con chuột nhắt màu đen bò ra từ dưới bụng con chó mực đang nằm rạp mình say giấc.

“Đi báo cho chủ mày biết, tao đã làm theo lời hắn dặn. Chiều mai, mọi việc sẽ được tiến hành.”

Chít.

“Tao cầu nguyện cho mày bình an đến bên chủ nhân, Tsukiyo.”

Chít chít chít!

Con chuột nhắt nhanh chóng biến mất trong bóng tối.

“Nó biết Eve ở đâu à?”

“Chắc vậy.”

“Nó hiểu mày nói gì ư?”

“Nó hiểu được những gì ông nói đấy, ông chú. Chỉ cần không phải lời nói trong lúc ông say bí tỉ thôi”

“Tại sao? Nó là một con chuột nhát bình thường cơ m à "

“Có lẽ không bình thường đâu. Chuột bình thường không hiểu tiếng người, nhưng lũ này lại rất thông minh, hiểu được tiếng người và ẩn ý đằng sau. Chẳng trách Nezumi rất mực nâng niu bọn chúng.”

“Làm sao mà lũ chuột này khác thường thế?”

“Ông hỏi tôi tôi biết hỏi ai đây?”

“Chúng là chuột robot à?*

“Không, sinh vật sống 100% đấy, chỉ là chúng có một tí trí thông minh thôi, ông biết không, Shion còn đọc sách cho chúng nghe nữa cơ, mà toàn đọc văn học kinh điển nhé. Ông chú này, chắc ông chưa đọc kinh điển bao giờ nhỉ?”

“Chưa bao giờ. Nhưng làm sao lũ chuột đó lại có thể thông minh?”

“Đã bảo tôi không biết mà. Chuột do Nezumi nuôi, nên có khác thường chút đỉnh cũng chẳng lạ lùng

“Lạ chứ sao không? Mà Eve tìm đâu ra lũ chuột nàyNhỉ?”

“Này ông chú.”

“Hở?”

“Sao ông quan tâm tới lũ chuột vậy? Gì đấy? Đừng bảo là ông đang ủ mưu dùng lũ chuột để kiếm chác nhé.”

“Không đâu. Tao không đời nào rớ tay vào chuột của Eve, dù chúng có ngậm tiền vàng mang đến đi chăng nữa.”

Inukashi tự nhủ Rikiga chẳng đời nào bỏ qua một con chuột ngậm tiền vàng, nhưng nó chỉ nhún vai, không hoạnh họe gì thêm.

Lũ chuột nhắt có thể nghe hiểu tiếng người...

Trưa hôm nay, một trong mấy con chuột đã mang thư đến cho Inukashi. Là thư của Nezumi. Trên mảnh giấy là vài dòng chữ viết bằng ngòi bút mảnh.

Inukashi, tao bảo lũ chuột mang thư này đến chỗ mày sau khi cuộc săn người kết thúc. Tao tin chắc chuột của tao sẽ tìm được mày.

Không có mở đầu trịnh trọng hay thăm hỏi hàn huyên, bập vào đã là mớ nội dung lạnh nhạt.

Mày có biết viết thư không đấy? Hay mày nghĩ tao không đáng để mày hỏi thăm? Nếu đúng vậy thì mày thật bất lịch sự.

Inukashi vô cùng bất ngờ khi nhận được thư của Nezumi, vì vậy nó vừa đọc vừa càm ràm.

Sau đó, nó chuyển tông rên rỉ.

Trong thư là chỉ dẫn dành cho các “đồng minh” ở lại West Block. Đọc xong lá thư, Inukashi mới cắt nghĩa được ánh mắt toan tính của Nezumi mấy hôm trước.

Hiểu rồi. Đây là những gì mày muốn tao làm. Lá thư tình cảm ra phết nhỉ.

Tuy đã biết Nezumi là một tên khó ưa từ lâu, nhưng Inukashi thật không ngờ nó có thể đáng ghét tới mức này.

Inukashi hít vào một hơi thật sâu. Nó biết mình nhất định phải lựa chọn, hoặc vò nát lá thư, xem như chưa từng hay biết, hoặc là nhất nhất thực hiện yêu cầu của Nezumi.

Đắn đo hồi lâu, Inukashi cẩn thận gấp thư lại, thở dài thườn thượt.

Những chỉ dẫn trong thư không chỉ dành riêng cho Inukashi mà còn có phần của Rikiga nữa, thế nên Rikiga mới hết sức bất bình.

“Một thằng ranh vắt mũi chưa sạch mà dám sai bảo tao làm cái này cái kia! Chết tiệt, cứ như mình bị thằng Eve khốn nạn thao túng từ xa vậy! Tao phát điên lên mất.”

“Thế ông sẽ mặc kệ à?”

“Tao muốn mặc kệ lắm, nhưng không được. Chuyện này liên quan tới an nguy của Shion mà.”

“Và liên quan đến núi vàng thỏi nữa chứ?”

“Chính xác.”

Tình yêu và lòng tham là hai yếu tố đủ sức lung lạc bất cứ ai. Rikiga luôn mồm cằn nhà cằn nhằn ra chiều bất mãn cực độ, nhưng hành động còn nhanh hơn cái bóng của chính mình. Chỉ chớp mắt đã mua xong mấy quả bom siêu nhỏ. Có lẽ ông chuẩn bị sẵn sàng từ lâu rồi.

Rikiga còn lải nhải mãi là kế hoạch này khiến ông bội chi, nhưng để có được núi vàng thì chút hi sinh này chẳng đáng là bao.

Cả Inukashi và Rikiga đều đã hoàn thành một nửa các yêu cầu của Nezumi, nửa quan trọng còn lại đang chờ ở phía sau.

“Bọn Tsukiyo chắc chắn là những trợ thủ đắc lực của chúng ta, nhiêu đó thôi là đủ.”

Inukashi thực sự nghĩ vậy. Bất kể là người, chó hay chuột, chỉ cần không phải kẻ địch thì đã là phước đức rồi. Còn chuyện chuột có trí thông minh kì lạ, khó tin ra sao thì đợi đến khi thảnh thơi nhàn nhã hãy nghĩ tiếp.

Ông chú à, chẳng phải ông đã biết Nezumi là một tên lai lịch bất minh, thần bí, kì lạ từ lâu rồi sao?

“ư…ma...ư.. ma.”

Bé Shion bập bẹ. Hình như thằng bé rất vui.

“Hãy chúc phúc cho tất cả chúng ta đi, nhốc Shion." Inukashi nhấc bổng thân thế bé nhỏ, giơ lên dưới bầu trời đêm lấp lánh ánh sao.

“Hãy chúc phúc cho hiện tại và tương lai của chúng ta “

“A... a..."

Bé shion chợt vươn tay ra khỏi lớp áo rách nát, duỗi thẳng lên như thể đang trỏ vào thứ gì. Gì thế nhóc?

Ở đằng xa kia là thành phố Thánh, đang tỏa sáng rực rỡ giữa đêm đen.

Bé Shion trỏ những ngón tay bé xíu của mình về phía ánh sáng lộng lẫy đó. NO.6 đấy. Sao thế? Nhóc thích nó hả?”

Bé Shion không cười cũng chẳng khóc. Đôi mắt màu tím mở to, nhìn chăm chằm về phía N0.6.

« Lùi
Tiến »