No.6

Lượt đọc: 1192 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
giữa gió đêm

Nghìn năm sầu muộn đã trôi qua, Ophelia nàng hỡi. Bóng ma nàng điểm trắng nước sông huyền. Nghìn năm qua nàng hãy còn điên dại. Gửi khúc ái ân theo gió đêm xa mãi.

— Ophelia, Arthur Rimbaud

Nezumi ngã xuống vô cùng chậm rãi, hệt như một cảnh phim quay chậm.

Một cảnh phim đen trắng và cũ kĩ.

Nezumi ngã vào người Shion. Cậu đón lấy sức nặng và thân nhiệt của nó. Trong khoảnh khắc đó, cảnh phim đen trắng bỗng khôi phục lại màu sắc sống động.

Toàn bộ sức nặng cơ thể cùa Nezumi đè hết lên đôi tay Shion. Mùi máu tanh xộc vào mũi cậu.

Nezumi...

Shion không thốt nên lời. Cậu không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hoàn toàn không hiểu. Chuyện gì vậy? Sao thế này? Một tên lính đang chĩa súng vào Shion và Nezumi. Súng trường. Lưỡi lê đầu súng sáng quắc. Tên lính thè lưỡi liếm môi.

Lại thêm một tốp tù nhân nữa đổ xô xuống cầu thang, chen vào giữa Shion và tên lính. Một gã đô con đầu trọc kêu lên một tiếng, rồi ôm ngực, loạng choạng chực ngã.

“Khốn kiếp! Mày dám nổ súng...” Gã đô con bước thêm hai, ba bước, bỗng gào lên, “Khốn kiếp!”

Gã lao vào tên lính. Đúng lúc đó, một vụ nổ bùng lên. Khói và lửa bốc ra từ phòng điều khiển gần cầu thang. Do chấn động của vụ nổ, tên lính bị hất văng vào tường. Chỉ chốc lát, khói trắng đã ngập hành lang, vấn vít rồi trườn lên cầu thang như một con rắn.

Shion dìu Nezumi chạy về phía cuối hành lang. Theo hướng khói lan thì nên chạy xuống cầu thang, nhưng cuối hành lang có phòng quản lý vệ sinh.

Theo sơ đồ cấu tạo, trong phòng quản lý vệ sinh có một phòng y tế nhỏ. Shion dìu Nezumi bước qua cánh cửa mở toang, vào phòng quản lý vệ sinh rồi đóng chặt cửa lại, ngăn khói tràn vào phòng.

Shion lảo đảo. Cơ thể Nezumi gần như trượt khỏi tay cậu. Cậu muốn đỡ nó, nhưng lại loạng choạng và ngã luôn. Cậu chống vội tay xuống sàn. Và thấy dấu tay máu in ra. Ngón tay cậu nhuộm đầy máu.

Máu của Nezumi.

“Nezumi!” Shion kêu lên. Tiếng gọi như muốn xé toạc cổ họng. “Nezumi, cậu có nghe tôi nói gì không? Nezumi!”

Mắt vẫn nhắm nghiền, Nezumi không đáp lại lời nào. Máu lan ra từ vai, nhuộm đỏ cả ngực, chảy xuống tay và nhỏ giọt từ các đầu ngón tay.

“Ôi... sao... sao lại thế này...”

Không được hoảng loạn. Phải trấn tĩnh. Phải bình tĩnh hoàn thành việc cần làm.

Mình biết. Mình biết chứ. Nhưng mình không cử động nổi. Tâm trí và thể xác đều cứng đờ cả rồi.

“Nezumi, Nezumi. Làm ơn mở mắt ra đi.” Shion nghiến răng.

Đồ ngốc! Cậu nghe thấy ai đó mắng nhiếc mình. Đồ đại ngốc hết thuốc chữa! Đồ vô tích sự chỉ biết nói suông! Ngu xuẩn và hèn nhát!

Inukashi? Là cậu đấy à?

Cậu không bảo vệ nổi người quan trọng của mình hay sao? Không thử cứu chữa gì hết, chỉ biết khóc thôi à? Nếu thế thì cậu ở bên Nezumi bấy lâu nay là để làm gì? Cho tới tận bây giờ, cậu vẫn chỉ là tên nhân tài ngây thơ ở NO.6 thôi sao? Shion chẳng rõ đó là giọng Inukashi hay của chính mình nữa. Chỉ biết nó đang gay gắt chỉ trích cậu.

Shion, cậu chắc chứ? Mất Nezumi cũng chẳng sao à? Cậu có chịu được nỗi đau khi mất nó không?

Shion hít một hơi thật sâu. Mùi máu tanh tràn ngập lồng ngực cậu.

Shion ghé sát tai vào môi Nezumi, kiểm tra hơi thở, lại đặt ngón tay lên cổ tay nó để kiểm tra mạch đập. Đầu ngón tay cậu cảm nhận được nhịp đập yếu ớt, như thể sẽ dừng lại bất cứ lúc nào.

Shion đứng dậy, quan sát căn phòng. Bảng đồng hồ ở giữa phòng xẹt lửa và bốc khói nhẹ. Đằng sau bảng đồng hồ là một cái tủ có cửa kính. Cửa kính đã vỡ nát, mấy chai nhựa nằm lăn lóc trên sàn. Vài chai bị bung nắp hoặc thân chai thủng vỡ, khiến thứ chứa bên trong đổ ra ngoài. Shion đến gần đống chai nhựa, không ngửi thấy mùi gì lạ. Trên mỗi chai đều dán nhãn viết tên từng loại thuốc. Giả như bình thường, nhìn thấy nét chữ viết tay tròn trịa này, Shion sẽ mỉm cười. Ở một nơi vô nhân đạo như Trại Cải tạo lại có người dùng nhãn thuốc viết tay chứ không dùng nhãn đánh máy sẵn, nghĩ tới thôi đã thấy hài hước rồi.

Nhưng bây giờ cậu chẳng có thời gian đâu để cười.

Shion nhanh chóng kiểm tra từng nhãn thuốc một, cố nén cơn kích động, liên tục lặp đi lặp lại câu thần chú “Hãy bình tĩnh”.

Thuốc sát trùng, thuốc cầm máu, thuốc giảm đau, nước cất, ống tiêm, panh cầm máu, gạc cuộn, bông băng... Trong góc tủ còn có một cây đèn pin dùng khi khẩn cấp. Quả nhiên nơi này có đủ các loại thuốc và vật dụng y tế cơ bản.

Với những thứ này có thể tiến hành sơ cứu không? Nếu là vết thương nhẹ thì không thành vấn đề, nhưng liệu mình có thể xử lý một vết thương đã khiến nạn nhân ngất lịm và mất máu nghiêm trọng không?

Hầu hết kiến thức y học của Shion đều đến từ sách vở, cậu không hề có kinh nghiệm thực hành. Hơn nữa trong hoàn cảnh hiện thời, làm sao để tiến hành sơ cứu chuẩn xác? Làm được không? Shion có cảm tưởng lưỡi lê ban nãy đang đâm xuyên họng mình.

Có làm được không?

Mình phải làm. Không còn thời gian để chần chừ nữa. Giờ không phài là lúc lo trước nghĩ sau. Mình không thể để mất Nezumi một cách dễ dàng như vậy được. Tuyệt đối không được.

“Nezumi, cậu nghe thấy tôi nói chứ? Cậu nhất định nghe thấy, đúng không?”

Dứt khoát là cậu nghe thấy. Bất kể khi nào, dù xảy ra chuyện gì, cậu luôn nghe thấy, thấu hiểu, nắm bắt lời tôi nói, và rồi đáp lại. Cậu luôn về bên tôi. Lần này, chính tôi sẽ giành lại cậu. Tôi sẽ dùng chính sức mình giành lại cậu.

“Nezumi!”

Shion xé áo Nezumi ra. Viên đạn xuyên từ dưới bả vai trái lên tới ngực trên. Chỉ cần lệch thêm chút nữa, có lẽ đã trúng tim và Nezumi sẽ chết ngay tại chỗ.

Cậu phải sống. Nhất định phải sống. Ông trời đã cho tôi chút cơ hội cứu sống cậu, tôi sẽ không lãng phí đâu.

Trước tiên phải cầm máu đã. Ưu tiên hàng đầu lúc này là cầm máu. Sau đó đưa Nezumi tới một nơi có đầy đủ điều kiện chữa trị. Phải tranh thủ từng giây một. Shion chỉ làm được bấy nhiêu thôi.

Cậu cầm đèn pin rọi vào miệng vết thương của Nezumi, rồi nhỏ thuốc sát trùng, để thuốc lan từ trong ra ngoài. Đoạn, cậu căng mắt kiểm tra vết thương. Động mạch chưa đứt lìa. Shion đè mạnh vào xương đòn của Nezumi để ngăn máu chảy. Các đầu ngón tay cậu run lẩy bẩy.

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. Mình phải bình tĩnh. Gạt hết những cảm xúc khác đi, chỉ tập trung vào vết thương của Nezumi thôi.

Shion giữ động mạch bằng panh, đặt gạc và bông gòn lên miệng vết thương, dùng băng quấn chặt lại.

Đây là biện pháp sơ cứu duy nhất mình có thể làm. Mồ hôi vã ra, chảy dài trên mặt, len vào miệng, để lại vị mặn trên đầu lưỡi. Như thế này sẽ cầm cự được bao lâu?

Ba tiếng… không, với lượng máu đã mất có lẽ chỉ hai tiếng đồng hồ thôi. Nếu Nezumi không được cứu chữa đúng cách trong vòng hai tiếng nữa, nó sẽ không qua khỏi.

Thời gian giới hạn là 120 phút.

“Ư…” Nezumi khẽ rên rỉ. Mí mắt hơi hé ra.

“Nezumi! Có nghe tôi nói không? Nezumi!”

“… Shion…”

“Ráng chịu đựng một chút nữa thôi. Tôi đưa cậu đến bệnh viện ngay đây. Cố gắng tỉnh táo nhé.” Shion dồn hết mọi sức lực vào lời nói.

“… Shion… tôi không thể… cử động được…”

“Không sao. Tôi dìu cậu đi.”

Tôi ở đây. Tôi đang ở bên cậu, vì vậy cậu sẽ ổn thôi.

Một tay Shion kéo tay Nezumi quàng qua cổ mình, tay kia ghì chặt thắt lưng nó, cả hai lết ra hành lang.

Khói làm mắt Shion cay sè. Cậu ho sù sụ, cổ họng đau rát, khí quản như tắc nghẽn. Shion không có kinh nghiệm thoát thân lúc nguy cấp, nhưng cậu đã học được từ Nezumi quyết tâm sống sót.

Shion cúi thấp người, dìu Nezumi đi về phía cầu thang. Hơi nóng và khói đã bao trùm khắp cầu thang. Đi lối này vô cùng mạo hiểm, nhưng cậu chẳng còn thời gian phân tích xem có lối thoát nào khác không. Nếu cứ chần chừ ở đây, chẳng mấy chốc cả hai sẽ chết ngạt trong biển khói.

Làm sao đây? Mình nên làm gì đây?

Sự bình tĩnh của Shion sắp sửa bị khói và cơn nóng ruột nuốt chửng.

Không được hoảng loạn. Dứt khoát không được hoảng loạn. Nhất định sẽ có cách thôi.

“Shion...” Nezumi khẽ cử động, “Thoát ra... bằng... máng đổ rác...”

Giọng Nezumi đứt quãng từng hơi. Shion biết Nezumi đang cố sức giữ tỉnh táo. Nó biết thừa nếu ngất đi lúc này, sẽ khó lòng tỉnh lại nữa.

Máng đổ rác. Đúng rồi, có thể thoát bằng đường đó.

Ở khu tầng thấp, tầm tầng một đến tầng ba, máng đổ rác được lắp đặt giữa hành lang mỗi tầng. Hình như không chỉ rác sinh hoạt thường nhật, mà ngay cả máy móc cỡ nhỏ cũng bị vứt vào đấy, vì vậy máng khá rộng. Khi biết được điều này, Shion từng nghĩ tới chuyện thâm nhập vào Trại qua cái máng. Thế nhưng cậu lập tức loại ý tưởng đó ra khỏi đầu, bởi trèo lên cái máng gần như dựng đứng, không có chỗ bám víu là điều bất khả thi. Hơn nữa, nếu có vật thể lạ xuất hiện ở miệng máng, chuông báo động sẽ vang lên. Lối đó không thể vào.

Nhưng có thể ra.

Hai ngày trước cuộc săn người, Shion và Nezumi từng bàn về việc này.

Ngày diễn ra cuộc săn người là một ngày lạnh lẽo, gió rét căm căm, nhưng hai ngày trước đó lại ngập tràn nắng đẹp. Bầu trời West Block trong vắt, xanh ngắt, ánh mặt trời ấm áp rọi chiếu khắp nơi, cứ như không phải đang mùa đông. Mọi người chậm rãi dạo chợ, như đang hưởng thụ tiết trời đẹp hiếm có. Những người ăn xin già nua và lũ trẻ đói khát vẫn nhan nhản trên đường, nhưng bộ dạng thư thái hơn. Các chủ cửa hàng mọi ngày vẫn đay nghiến, xua đuổi họ, hôm nay cũng nheo mắt nhìn nắng, nét mặt dễ chịu hẳn ra. Tuy vẫn không bố thí, nhưng họ để mặc đám ăn xin lảng vảng trước tiệm, miễn là hàng trong tiệm không mất mát gì. Một vài ông bà chủ còn đùa cợt với những người ăn xin quen mặt.

Trong những người ở chợ hôm ấy, có bao nhiêu người đoán được nơi họ đang đứng hai ngày sau sẽ biến thành địa ngục trần gian? Lại có bao nhiêu người thoát khỏi địa ngục mang tên săn người ấy? Bữa ăn của Nezumi và Shion hôm đó là bánh mì cứng ngâm nước sôi. Có lẽ là nhờ nụ cười của Nezumi nên cô chủ tiệm bánh mì tặng kèm phô mai, còn là loại phô mai hạng nhất không bị mốc.

Trong căn phòng chất đầy sách chỉ có giọng nói của hai người họ. Cơn gió bấc gào thét đêm đêm cũng lặng tắt. Phải chăng gió đã dừng thổi trong lúc hai người trò chuyện? Hay do Shion quá nhập tâm, ngoài giọng nói của Nezumi ra thì chẳng còn nghe thấy âm thanh nào khác?

“Shion, có thể máng đổ rác sẽ là lối thoát của chúng ta. Cậu thấy sao?” Nezumi vừa hỏi vừa xoay cốc nước nóng trong tay.

“Máng đổ rác ư? Phải rồi, nó giống như một con đường dẫn thẳng từ tầng ba xuống điểm hẹn dưới tầng hầm vậy.”

“Ừ. Theo sơ đồ cấu tạo, ngoài miệng máng ra thì toàn bộ máng trượt không lắp đặt bất cứ hệ thống rà soát và triệt tiêu dị vật nào cả. Khà khà, xem ra NO.6 không chú ý tới những chỗ liên quan tới rác thải.”

“Cậu nói đúng. Hơn nữa, máng trượt này to hơn máng thông thường nhiều, hai chúng ta chắc chắn chui lọt.”

“Phải. May mà cả hai đều gọn người, chứ như lão Rikiga có khi trôi nửa chừng liền mắc kẹt, lên không được xuống không xong, giống hệt một mớ rác ngoại cỡ vậy.”

“Cậu độc mồm độc miệng quá đấy.”

“Cậu quá khen. Tôi chỉ nói sự thật thôi. Cậu có tưởng tượng nổi cảnh ông chú nát rượu nhà ta trượt băng băng trên máng trượt không?”

“Ừ... cậu nói đúng.”

Nhớ tới chú Rikiga với cái bụng bia ngày càng to, Shion suýt nữa bật cười. Cậu nuốt nước bọt, ngậm chặt miệng mình lại. Chuyện Nezumi đang nói tới không phải việc có thể cười hi hi ha ha.

Liệu máng đổ chất thải có thích hợp để làm lối thoát không?

Shion suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói, “Thú thật tôi không rõ có khả thi hay không, nhưng về mặt lý thuyết thì có khả năng sẽ trót lọt.”

Nezumi đặt chiếc cốc xuống, ngả lưng vào ghế, “Có khả năng?”

“Ừ.”

“Có khả năng à...”

Nezumi bắt tréo chân và nhắm mắt. Shion cũng dựa vào kệ sách, tay ôm lấy một bên đầu gối. Lúc này Shion mới để ý đến tiếng gió, nghe như tiếng khóc thút thít khàn đặc của một bà cụ.

Trong căn phòng sáng lờ mờ, gương mặt nhìn nghiêng của Nezumi, tiếng gió trầm đục... Shion chợt thấy dường như mình đang thưởng thức một cảnh trong vở kịch nào đó.

Shion đang ngồi trên ghế khán giả, đắm chìm trong khung cảnh lờ mờ của vở kịch không lời. Thỏa mãn, bi ai cùng một cảm xúc không tên gần giống với sợ hãi đan xen nhau, ngập tràn trong trái tim Shion.

Giá khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi...

Giá thời gian ngừng trôi, toàn bộ thế giới của mình thu bé lại bằng những thứ nơi đây...

Shion bất giác ước thầm như thế.

Đời người đều là những cái bóng biết đi, là con hát bi ai.

Không hiểu vì sao, Shion lại nhớ tới lời thoại trong Macbeth .

Tắt đi, tắt ngúm đi, hỡi những ngọn lửa của tháng năm vội vã.

Đời người đều là những cái bóng biết đi, là con hát bi ai.

Nezumi mở mắt, nhìn sang Shion, “Gì vậy?”

“Hả? Không, không có gì đâu...”

Shion nhích đi một chút để tránh cái đèn. Cậu không muốn Nezumi trông thấy hai má mình ửng hồng.

“Shion, cậu có biết tôi đang nghĩ gì không?”

“Cậu á? Ừ thì... chắc là về cái máng đổ rác?

“Làm gì có chuyện đó? Tôi không phiền não mãi vì chỗ đổ rác đâu. Hơn nữa vấn đề được giải quyết rồi mà. ‘Có khả năng’ tức là đáng để thử, không phải sao?”

“Phải.”

Bất kể là lý thuyết sách vở hay là suy đoán, chỉ cần “có khả năng” thì phải ghi nhớ hết vào đầu.

Nezumi muốn nói thế đấy.

Shion chầm chậm gật đầu, tỏ ý mình đã nghe và thấu hiểu.

“Nhưng nói thật thì tôi vẫn muốn được đưa tiễn long trọng ở cửa chính cơ, nhưng đây hẳn là mơ ước viển vông không bao giờ thành hiện thực.”

“Tất nhiên rồi. Đừng mong chờ gì vào một cuộc tiếp đón nồng hậu. Có điều, cậu không nghĩ về cái máng thì đang nghĩ về cái gì? Suy tính một lối thoát khác à?”

Nezumi đổi chân bắt tréo, thở dài, ra vẻ ủ rũ, “Tôi đang nghĩ về đồ ăn.”

“Hả?”

“Đồ ăn. Đ-ồ-ă-n. Tôi đang nghĩ nếu được cho phép ăn bất cứ món nào mình thích thì tôi sẽ chọn gì.”

“... Cậu thực dụng nhỉ?”

“Đồ ăn quan trọng mà. Đối với con người, đôi lúc một mẩu bánh mì do chủ tiệm bánh bố thí còn có ý nghĩa hơn triết lý do nhà hiền triết nào đó đưa ra. Đây là bản chất của con người. Tóm lại, tôi đói đến mức cảm thấy cái bụng mình thật thê thảm, dù có leo lên giường cũng chẳng thể ngủ nổi.”

“Cậu ăn rồi mà. Ăn tận hai ổ cơ.”

“Bánh mì vừa cứng vừa khô ngâm nước sôi và một mẩu phô mai, chả bõ dính răng.”

“Đừng tham lam thế chứ. Nhờ ơn cô chủ chúng ta mới có phô mai ngon để ăn. Một bữa tối ra trò còn gì.”

“Nếu cậu tỏ ra thân thiện hơn một chút thì có khi chúng ta sẽ được tặng thêm hộp thịt cừu hoặc một bình sữa tươi. Tiếc thật.”

“Tôi á? Liên quan gì đến tôi chứ?”

“Cậu nói sao? Liên quan mật thiết là đằng khác. Cậu không thấy ả chủ tiệm cứ đá lông nheo với cậu suốt à? Tôi tưởng cậu cố ý lơ ả, hóa ra là cậu khỏng nhận ra?”

“Tôi không biết.”

Nezumi cố ý nhăn nhó thật phô trương, lắc đầu nói, “Shion, cậu nên rèn luyện thêm một chút. Rèn luyện việc ‘bắt sóng’ phụ nữ thật nhiều vào, chứ cứ thế này thì gay đấy.”

“Sao lại gay?”

“Gay đến mức không thể diễn đạt thành lời luôn á, chí ít thì tôi không nói nổi luôn. Trời ạ! Nhưng mà gay thật, tôi nghĩ tới thôi đã thấy sởn gai ốc rồi.”

“Cậu đang nói cái gì thế hả? Cậu khiến tôi tò mò rồi đấy. Kiểu này thì tôi sẽ mở mắt thao láo, không ngủ nổi cho mà xem, chẳng thua gì cái bụng đói của cậu cả.”

Nezumi phá ra cười ha hả, rất khác với thường ngày. Tiếng cười vui vẻ và thoải mái thấm dần vào tim Shion.

“Nezumi này.”

“Sao?”

“Cậu đọc tôi nghe Macbeth được không?”

“Macbeth à? Đoạn nào?”

“Màn 5 cảnh 5, đoạn thoại sau khi Macbeth nhận được tin vợ chết.”

“Tại sao lại là Macbeth?”

“Tôi cũng không biết vì sao, chỉ là bỗng dưng tôi muốn nghe cậu đọc Macbeth thôi. Được không?”

“Được.”

Hamlet và Tsukiyo trèo lên vai Shion. Nezumi ngồi thẳng người lại, mới bắt đâu ngâm nga.

Ngữ khí trầm lắng bi ai của viên tướng vang lên, báo hiệu kết cục diệt vong vì dã tâm của bản thân cùng tình yêu với vợ.

“Ngày mai, ngày mai, rồi lại ngày mai. Thời gian cứ trôi đi, cho đến khi phút giây cuối cùng của cuộc đời được chép lại. Những ngày gọi là ‘hôm qua’ ấy, chỉ là ngọn đèn rọi đường trần thế, đưa chúng sinh tới cái chết. Tắt đi, tắt ngúm đi, hỡi những ngọn lửa của tháng năm vội vã. Đời người đều là những cái bóng biết đi, là con hát bi ai.”

Shion và hai con chuột nhắt nín thở lắng nghe. Lửa đèn chập chờn, bóng chao đảo, giọng nói và biểu cảm của Nezumi đều nhuộm màu bóng tối. Shion thậm chí cảm thấy hồn mình thoát xác, được đưa đến nơi cao. Thoát ly trong khoảnh khắc, thỏa mãn suốt vĩnh hằng. Những phút giây cậu vừa trải qua nồng đượm và đẹp đẽ biết bao.

Hai ngày trước khi diễn ra cuộc săn người, trong căn phòng đó đã diễn ra một khung cảnh ấn tượng nhất trong mười mấy năm cuộc đời của Shion. Chỉ mới đây thôi mà sao cứ như đã lâu lắm rồi.

Nước mắt trào ra.

Vì khói chứ không phải vì những hoài niệm thân thương khiến cậu mủi lòng.

Chít chít, chít chít, chít chít.

Tsukiyo nhày phốc xuống sàn, kêu chít chít liên hồi. Tấm áo choàng siêu sợi rơi xuống, Shion cúi xuống nhặt lên. Nezumi không còn chút sức lực nào, trọng lượng cơ thể đè hết lên vai Shion.

“Nezumi, gắng cầm cự nhé. Tỉnh táo nào.”

“... Thoát khỏi đây... mau lên...”

“Tôi biết chứ. Tôi đâu định nghỉ chân ở đây. Nezumi, chúng ta sắp đến nơi rồi, gắng thêm chút nữa thôi.”

“Shion... hai người... không thoát... nổi đâu...”

“Hả? Cậu nói gì vậy?”

“Chạy đi... chỉ mình cậu thôi... chạy đi.”

“Đồ ngốc! Cậu đừng có đùa!”

Lửa giận bùng dậy. Giận Nezumi, giận đến mức tưởng chừng mái tóc trắng của cậu dựng hết cả lên. Luồng khí nóng không chỉ tràn vào từ bên ngoài, mà còn bốc ra từ nội tâm Shion.

Bảo tôi bỏ mặc cậu? Bảo tôi hãy chạy trốn một mình? Đừng có đùa! Đừng có đùa! Không ngờ cậu lại sỉ nhục tôi như thế. Cậu coi thường tôi đến mức đó sao? Tôi không yếu đuối đến mức bỏ mặc cậu tự tìm đường sống. Bảo vệ cậu và bản thân mình, tôi thừa sức làm được.

“Đừng có coi thường tôi! Chết tiệt!” Cơn giận hóa thành sức mạnh đẩy Shion tiếp tục tiến bước.

Shion dồn sức vào cánh tay, căng mắt ra nhìn phía trước. Chỗ này đã chẳng còn bóng người nào, chỉ có cơn gió nhẹ thoáng qua. Lửa bắt đầu bén lên trần nhà. Có lẽ có vài loại hóa chất bắt lửa nên phát ra tiếng nổ nhỏ, liền đó là một mùi gay mũi.

“Tsukiyo, qua đây.”

Tsukiyo chui tọt vào túi Shion. Nó thò đầu ra, rú rít liên hồi. Shion cảm thấy tiếng kêu của Tsukiyo như lời dẫn dắt của hoa tiêu, liên tục khích lệ cậu. Sinh vật nhỏ bé này đang phải chịu đựng cái nóng hừng hực, rú rít từng cơn, cho nên cậu phải nhanh chóng rời khỏi đây, vì cả Tsukiyo nữa.

Shion bất chợt vấp chân, suýt thì ngã ngửa. Gã tù nhân đô con nằm sấp trên sàn, mặt úp vào vũng máu, đã tắt thở từ lâu. Shion bước qua xác gã, tiếp tục tiến bước.

Cầu thang ở đây, tức là máng đổ rác nằm ở... Shion hồi tưởng sơ đồ cấu tạo mà cậu đã khắc sâu vào tâm trí. Sau khi lục lọi kí ức, cậu nhớ ra máng đổ rác nằm trong góc hành lang, nơi đang bốc khói mù mịt.

Shion dùng đầu ngón tay nhấn Tsukiyo trở vào túi.

“Nezumi.”

Chúng ta đi nào.

Shion nín thở, lao vào đám khói. Cậu không còn thời gian, cũng chẳng có cách gì để xác định miệng máng chính xác nằm ở đâu. Hành lang phủ đầy khói, tầm nhìn gần như bằng không. Chần chừ chút thôi là tất cả chết ngạt.

Phải tin vào bản thân! Nếu muốn dựa dẫm, hãy dựa vào chính mình!

Shion khựng lại.

Cậu đã thấy miệng máng đổ rác. Một tên lính đang nằm chặn miệng máng. Chân hắn thõng trên sàn, mẳt khép hờ, bất động, cổ ngoặt một cách kì lạ. Khẩu súng trường nằm trên gối. Chẳng biết có phải do hắn vẫn nắm chặt khẩu súng khi bị thổi bay vì chấn động của vụ nổ không. Hắn đã dùng khẩu súng đó bắn Nezumi.

Shion không có chút cảm xúc nào với tên lính này. Không căm hận, phẫn nộ hay tiếc thương, thậm chí không cả sự tôn trọng dành cho người đã khuất. Thứ nằm trước mặt cậu kia không phải xác người mà chỉ là một chướng ngại vật. Nếu không nghĩ vậy, cậu sẽ không thể sống sót. Đó chỉ là chướng ngại vật mà thôi.

Shion đá tên lính một cú.

Xác tên lính với cái cổ ngoặt ngoẹo cùng khẩu súng lăn sang một bên. Miệng máng hiện ra.

Đau quá. Không thở được. Cổ họng nóng ran. Mình cần không khí.

Huyết quản cùa Shion như muốn nổ tung. Tim đập dữ dội. Ý thức dần mơ hồ. Sức lực dần cạn kiệt.

Chết tiệt. Đã đến được đây rồi, tuyệt đối không được bỏ cuộc. Đã đến được đây rồi...

Nezumi này. Sao? Cậu đọc tôi nghe Macbeth được không? Macbeth à? Đoạn nào? Màn 5 cảnh 5...

Gió đang gào thét. Ánh lửa bập bùng. Đột nhiên tôi rất muốn nghe cậu đọc đoạn thoại đó. Tôi chẳng biết vì sao nữa. Có thể chỉ đơn giản là tôi muốn nghe giọng cậu, đắm chìm vào hơi thở của cậu. Nghe đoạn thoại khi vua Macbeth bước vào đường diệt vong, tôi bỗng thấy phấn khích và thỏa mãn lạ thường.

Tắt đi, tắt ngúm đi, hỡi ngọn lửa của tháng năm vội vã.

Đời người đều là những cái bóng biết đi, là con hát bi ai.

Nezumi, chúng ta về nhà thôi, về lại căn phòng đó. Thời gian không thể quay ngược, nhưng có thể tạo nên một khởi đầu mới.

Giả như bình thường, khi có người đứng trước máng đổ rác, thiết bị cảm ứng sẽ hoạt động và miệng máng sẽ tự động mở ra, thế nhưng lúc này nó vẫn im lìm. Shion đặt Nezumi ngồi xuống rồi nhặt khẩu súng trường, nã hết đạn vào tấm cửa lật ở miệng máng, khiến nó nát bấy.

Một khoảng không đen ngòm vuông vức mở ra. Shion vui mừng khôn xiết.

Nezumi, sắp rồi. Chúng ta sắp được về nhà rồi.

Shion muốn kêu lên nhưng chẳng nói thành lời. Cậu dùng tấm áo choàng siêu sợi bọc lấy Nezumi. Nếu có thể thì cậu muốn ôm Nezumi trượt một lượt xuống máng, nhưng cái máng chỉ vừa đủ rộng cho một người lọt qua thôi.

Shion đỡ Nezumi đứng lên, nhét hai chân nó vào miệng máng. Sau đó, cậu cũng chui vào máng, tay trái nắm lấy mép máng, tay phải ghì chặt đầu Nezumi vào bụng mình. Tiếng nổ ầm ầm và cơn chấn động từ xa vọng tới.

Shion nhắm mắt lại, buông tay trái ra. Hai người gần như rơi theo một đường thẳng.

“Đau quá!” Inukashi nhăn nhó. Tai nó bị cắn. “Đau chết đi được! Lũ chuột quái quỷ này, làm trò gì thế hả?”

Inukashi sờ cái tai bị đau, trừng mắt nhìn hai con chuột đang ngồi cạnh nhau.

“Mắng lũ chuột này cũng bằng thừa. Chết tiệt, đau kinh lên được.”

Inukashi cũng chẳng biết mình đã nằm bò ra bàn và ngủ quên từ lúc nào.

Trong tình cảnh này mà còn ngủ đươc, hờ hờ, gan mình to ghê gớm. Inukashi vừa xoa lỗ tai vừa nghĩ. Có lẽ tình hình căng thẳng hiện tại khiến nó mệt rã rời, cho nên mới thiếp đi. Nhưng lâu lâu tự khen mình cũng không tệ chút nào.

Inukashi nghe thấy tiếng ngáy. Rikiga đang nằm co ro trên sàn, ngáy như kéo bễ. Quái thú trong truyền thuyết chưa chắc đã phát ra được âm thanh khủng khiếp đến thế.

“Ối chà, hóa ra lá gan của ông chú cũng to ra phết.”

Inukashi tặc lưỡi. Lũ chuột nhắt chợt chạy ùa lên tay nó.

“Này, dừng lại. Tao chỉ tặc lưỡi thôi chứ đâu có rủ bọn mày chơi đùa. Tao cũng không có đồ ăn cho bọn mày đâu. Này, đừng cắn tai tao chứ! Tao cũng đói meo đây này!”

“Chít chít chít. Chít chít chít.”

“Chít! Chít! Chít!”

Lũ chuột lần lượt chạy lên tay Inukashi rồi lại trượt xuống. Hành động và tiếng kêu của chúng rất khác thường.

“Gì vậy? Có chuyện gì vậy?”

Inukashi khịt mũi. Có mùi khét. Khói đang tràn vào phòng qua cánh cửa khép hờ. Trại Cải tạo đang cháy.

“Nguy to...”

Căn phòng này không sớm thì muộn cũng sẽ tràn ngập khói. Họ phải rời khỏi đây trước khi cảnh đó xảy ra.

Nguy thật. Nhưng cũng đáng nể thật.

Khói đã tràn tới tận đây, chứng tỏ đám cháy phải lớn lắm.

Hệ thống phòng cháy chữa cháy thì sao? Không hoạt động à? Các hệ thống tiên tiến trong Trại đều đình trệ? Có chuyện đó thật sao?

Inukashi nuốt nước bọt. Là tác phẩm của Nezumi và Shion hả? Chính hai người họ đã dừng toàn bộ hệ thống trong Trại và tạo ra kì tích này ư?

Kì tích đôi khi rất dễ xảy ra đấy, Inukashi à.

Hóa ra câu nói đó không phải là lừa lọc, cũng chẳng phải là ba hoa bốc phét.

Khói tràn vào càng lúc càng nhiều, kèm theo mùi cháy khét và hơi nóng. Inukashi chợt lạnh sống lưng.

Khoan. Khoan đã. Shion và Nezumi vẫn còn ở trong Trại sao?

Khói dày đặc, mùi khét và hơi nóng đều là những thứ nguy hại đến tính mạng con người. Sống lưng Inukashi lạnh toát.

Nezumi, mày hiểu hơn ai hết mà? Khi và chỉ khi mày sống sót trở về, mới có thể gọi là kì tích. Nếu mày gục ngã ở đây thì sẽ chẳng có kì tích, di tích gì hết. Mày đã bốc phét văng cả nước bọt mà cuối cùng lại không quay về thì thật nực cười. Tao sẽ cười vào mặt mày đấy.

Rikiga sặc khói, bắt đầu ho sù sụ.

Hai con chuột kêu rít lên, cứ như đang cố hết sức bình sinh để kêu vậy.

“Gì thế? Tao nên làm gì? Chủ của bọn mày thế nào rồi?” Inukashi cũng muốn gào lên.

Phải làm gì mới được đây?

Một con chuột, Inukashi không phân biệt được là Cravate hay Hamlet, chạy sang khu chứa rác. Nó chạy loạn lên gần một cái cửa vuông, là điểm cuối của máng đổ rác. Liền đó, con chuột còn lại cũng nhập bọn. Cả hai chạy loạn xạ, khiến Inukashi hoa cả mắt.

Máng đổ rác?

Khoan đã, tại sao Nezumi lại bắt mình và ông chú đợi ở đây?

Máng đổ rác...

Toàn thân Inukashi run lên. Nó đá vào mông Rikiga.

“Giúp một tay xem nào, ông chú!”

“Cái... cái gì? Chuyện gì?”

“Hai đứa nó sắp về rồi. Tới giúp tôi một tay.”

Trong góc khu chứa rác có vài tấm đệm cũ. Getsuyaku dùng mấy cái đệm này để giảm thiểu hư hại khi các máy móc, vật dụng rơi xuống từ máng, vì đồ càng ít hư hỏng thì giá bán lại càng cao. Getsuyaku đã kiếm được kha khá tiền từ mớ rác đổ xuống từ cái máng này.

Đống rác trong khu chứa có lẫn cả kính vỡ và tấm nền bê tông. Vật gì rơi thảng vào những thứ này đều sẽ tan nát hết, bất kể là đống máy móc bỏ đi, hay là tấm thân bằng xương bằng thịt của Shion và Nezumi.

“Nhanh lên, ông chú. Lề mà lề mề cái gì không biết!”

“Tới... tới ngay đây.” Rikiga lạch bạch chạy tới lấy miếng đệm.

“Chúng ta phải dàn đều mấy tấm đệm này ra. Nhanh lên!”

“Biết rồi... Nhưng Inukashi, Shion và Eve thực sự sẽ trở về sao? Về bằng cách nào...”

“Lắm chuyện quá! Nhanh tay lên!”

Inukashi dỏng tai nghe ngóng trong lúc trải những tấm đệm.

Trở về đi, Nezumi. Trở về đi, Shion.

“Inukashi, khói mịt mù cả rồi!”

Rikiga kêu lên. Căn phòng nhỏ giờ đây đã ngập khói.

Quay về đi, Nezumi, Shion.

Làm ơn, về đây đi.

Inukashi nghe thấy tiếng gió từ bên trong máng đổ rác.

Về đi.

Làm ơn, về đây đi!

Thần linh ơi, xin hãy phù hộ cho hai người họ.

Inukashi chắp tay, lần đầu tiên trong đời, nó cầu nguyện.

Thần linh ơi...


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Tiến »