No.6

Lượt đọc: 1196 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
những gì nhìn thấy qua đôi mắt này

Tâu bệ hạ, tôi phải bẩm với người những gì đã thấy qua đôi mắt này, nhưng tôi nên diễn đạt thế nào đây?

— Macbeth, William Shakespeare

Họ đang rơi.

Rơi theo phương thẳng đứng.

Với một tốc độ nằm ngoài sức tưởng tượng của Shion.

Bên tai cậu vang lên tiếng gió mà lẽ ra chẳng thể nghe thấy.

Đó là… tiếng gió trong cái đêm giông bão ấy.

Ngày 7 tháng Chín năm 2013, sinh nhật 12 tuổi của Shion, một cơn bão đã đổ bộ vào thành phố Thánh NO.6. Mưa trút xối xả xuống mặt đất, gió gầm rú từng cơn. Cây trong sân nghiêng ngả, những nhánh cây non bị cuốn bay lên trời. Suốt mấy năm qua chưa từng có cơn bão nào lớn như thế đổ bộ, thế nhưng cư dân Kronos chắc đều chẳng thấy nguy hiểm hay bất an. Shion và mẹ Karan của cậu cũng vậy.

Nơi đây là NO.6, thành phố lý tưởng được gầy dựng bởi trí tuệ đỉnh cao của con người cùng khoa học kĩ thuật tiên tiến hàng đầu. Hơn nữa, Kronos là khu dân cư cao cấp bậc nhất của thành phố, chỉ có những nhân tài ưu tú mới được phép sinh sống tại đây. Cho nên, nơi này không thể suy suyển gì trước thiên tai.

Mọi cư dân đều vững tin vào điều đó, không chút nghi ngờ. Bởi hoài nghi là điều cấm kị.

Trong đêm giông bão đó, tôi đã mở cửa sổ.

Thi thoảng tôi lại tự hỏi tại sao mình làm thế.

Tôi mở cửa sổ vì điều gì?

Phải chăng cơn cuồng nộ của thiên nhiên ngoài đó đã khiến tôi hưng phấn và kích động? Thế rồi tôi mở cửa sổ và hét toáng lên, như thể muốn trút toàn bộ cảm xúc dữ dội đang trào dâng trong tâm khảm. Nếu không làm thế, những cảm xúc ấy sẽ xé nát tôi thành từng mảnh. Trong vô thức, tôi sợ hãi cái sự thật rằng mình đang bị NO.6 nuôi nhốt và thuần hóa từng chút một.

Một nỗi sợ mơ hồ. Có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ biết đến cảm giác ấy.

Tôi thấy khó thở. Sợ hãi. Tôi muốn hét lên.

Vì vậy tôi đã mở cửa sổ…?

Không đúng.

Không phải như vậy.

Cậu đã gọi tôi.

Tôi nghe thấy tiếng gọi của cậu.

Xuyên qua tiếng gió, xé rách tiếng mưa, tiếng gọi của cậu truyền đến tai tôi.

Cậu gọi tôi, và tôi được cậu gọi.

Vì thế, tôi đã mở toang cửa sổ.

Tôi dang rộng hai tay, bởi vì tôi khao khát cậu.

Cậu sẽ cười tôi, phải không? Cậu sẽ chế nhạo tôi với nụ cười xán lạn trên môi, đúng chứ? Phải chăng cậu sẽ lắc đầu một cách tao nhã, rồi chối bỏ điều tôi nói?

Toàn ảo tưởng vớ vẩn, cũng như thứ tác phẩm ba xu của bọn tác gia rởm đời, chỉ là thứ hòng thỏa mãn bản thân mà thôi.

Cậu sẽ vứt cho tôi những lời này, phải không?

Chắc là thế rồi.

Cậu chế nhạo tôi cũng được. Thẳng thừng nói đó là ảo tưởng của tôi cũng không sao.

Nhưng, những gì tôi nói là sự thật.

Cậu đã gọi, và tôi đã nghe. Tôi vươn tay và cậu nắm lấy tay tôi. Tôi mở cửa sổ, là để được gặp cậu.

Đó là sự thật của chúng ta, Nezumi.

Bên tai là tiếng ầm ầm từng cơn.

Không phải tiếng gió bão. Là tiếng trượt trong đường ống. Nếu đây không phải máng đổ rác mà là đường dẫn xuống địa ngục…

Shion bỗng thấy đầu óc mụ đi. Vết thương trên người đau đến bỏng rát. Sức lực đang bị rút cạn.

Nếu được ở bên cậu thì dù rơi xuống địa ngục cũng không hẳn là tệ. Vậy tôi không chống cự nữa nhé? Giãy giụa, chiến đấu, và cả khát khao được sống, tôi cũng sẽ vứt bỏ hết nhé?

Cứ thế này mất đi ý thức thì có thể được giải thoát khỏi đau đớn và mệt mỏi rồi.

Shion nhắm mắt lại, để mặc cho bóng tối bao trùm tầm mắt cậu.

Cứ thế… Cứ như thế…

“Ư…”

Nezumi rên lên một tiếng. Tiếng rên ấy đâm vào màng nhĩ Shion, như một tia chớp lóe lên giữa trời đêm, xé toạc tấm màn tăm tối đang bao trùm ý thức cậu.

Chết tiệt.

Shion cắn môi thật mạnh, khiến mình thật đau đớn. Cậu tự mắng mỏ mình.

Đồ ngu! Mày đang nghĩ gì thế hả? Từ bỏ rồi thì phải làm sao? Phải sống! Phải tiếp tục sống! Có một nơi mà chúng ta phải sống để trở về.

Mình đã thề rồi mà. Đã thề với chính mình là phải bảo vệ Nezumi, phải cùng cậu ấy tiếp tục sống.

Shion cảm thấy tay mình trơn trượt. Máu của Nezumi dính đầy trên tay cậu. Chú chuột nhắt màu đen nhảy ra từ trong túi rồi chạy thoăn thoắt trên thành ống dẫn. Không phải rơi, mà là chạy.

Tsukiyo, trông cậy vào mày đấy. Hãy báo với Inukashi rằng, chúng tôi vẫn còn sống.

Shion nghiến chặt răng, dồn hết sức bình sinh áp hai chân vào thành ống dẫn. Xương chân của cậu kêu lên kèn kẹt. Hai người rơi chậm lại, nhưng xương cậu vẫn kêu rít như thể đang than khóc.

Khỉ thật, chẳng lẽ phải chịu thua ư?

Shion cắn môi, mạnh hơn nữa. Cậu không cảm nhận được vị của máu. Cái mùi vị như sắt gỉ. Vì lưỡi cậu đã tê liệt từ lâu.

Inukashi, Inukashi, cứu tôi.

Inukashi!

Rikiga ho sặc sụa. Dứt cơn ho, ông lại thở hồng hộc.

“Inukashi, tao không làm tiếp được nữa đâu, chịu hết nổi rồi.”

“Chịu hết nổi gì chứ?”

“Tao thở không ra hơi đây này. Mày định bắt tao chết ngạt hả?”

“Bắt ông chết ngạt thì tôi được gì? Ông sẽ để lại khối tài sản kếch xù cho tôi à? Mà thứ ông có thể để lại chắc cũng chỉ là mấy chai rượu rỗng thôi chứ gì.”

“Hừ. Một cái chai rỗng tao cũng không đời nào để lại cho bọn mày đâu!”

Miệng làu bàu thế nhưng Rikiga không hề có ý định bỏ trốn. Ông đang chuyển những tấm đệm đến bên dưới miệng máng đổ rác, xếp chúng chồng lên nhau. Mỗi lần chồng xong một tấm ông lại ho sặc sụa, vừa thở dốc vừa càm ràm than vãn.

Phòng quản lý vệ sinh đã ngập khói. Khu chứa rác cũng không ngoại lệ, dần chìm trong những tảng khói xám dày đặc. Lũ chó nằm bò ra đất, im lặng nín thở. Cả lũ chuột nhắt luôn kêu chít chít khẩn trương cũng túm tụm lại với nhau, đứng bất động.

Quả thật là sắp chịu hết nổi rồi.

Bản thân Inukashi cũng đang bị sặc khói, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng, tim đập thình thình trong lồng ngực.

Khó chịu quá.

Khó thở quá.

Thế nhưng, Inukashi không cảm thấy mình bất hạnh. Nó không hề thấy tuyệt vọng. Ngược lại, sâu thẳm trong trái tim nó còn đang nhảy múa hò reo.

Những tảng khói này là gì? Những luồng gió nóng thi thoảng phà tới này là gì? Tiếng huyên náo ập tới như từng đợt sóng này là gì?

Là điềm báo của sự sụp đổ.

Trại Cải tạo đang rú lên thảm thiết trước lúc tan thành tro bụi.

Inukashi hưng phấn đến mức muốn hét lên. Cổ họng nó run rẩy, toan tru lên như lũ chó. Có lần nó há miệng nhưng lại bị sặc do khói tràn vào.

Vừa di chuyển mấy tấm đệm, nó vừa liếm môi. Nếu không thể hét thì ít nhất nó cũng phải liếm môi cho thỏa mới được.

Nó từng nghĩ Trại Cải tạo là sự tồn tại tuyệt đối, nhưng bây giờ, nơi đây đang chuẩn bị sụp đổ.

Định mệnh bất biến mà nó đã từ bỏ, nay lại bắt đầu đổi thay.

Gì vậy? Đây chính là đời người ư, Nezumi, Shion? Nếu vậy, bọn mày đã cho tao hiểu thế nào là ý nghĩa của cuộc sống. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Những thứ do con người tạo ra chẳng phải là bất biến tuyệt đối.

Tao sẽ không biết ơn bọn mày đâu. Bọn mày quay tao như chong chóng ấy. Có xé miệng tao cũng chẳng moi được hai chữ cảm ơn đâu.

Nhưng tao sẽ khen ngợi bọn mày bằng mọi thứ tao có. Bọn mày là người tốt, không thua gì lũ chó. Thật đáng khâm phục! Chỉ một chút thôi nhưng tao đã có cái nhìn khác về bọn mày rồi.

Khói xộc vào mắt, họng và cả lỗ mũi. Hai mắt nó cay xè vì khói, nước mắt chảy giàn giụa.

Quay về đi! Nếu bọn mày không quay trở lại thì làm sao tao khen ngợi cho được? Nhanh lên, nhanh nữa lên, khi tao vẫn còn thở, nhanh lên!

Inukashi!

Có người gọi!

Inukashi ngoảnh lại phía sau.

Rikiga đang ngồi bệt trên sàn, che miệng bằng miếng vải trắng, gập lưng ho sù sụ.

“Ông gọi tôi à?”

“… Gì?”

“Ông gọi tôi à, ông chú?”

“Gọi mày… làm gì? Trao nhau nụ hôn trước lúc lâm chung à…”

“Ông thôi đi cho tôi nhờ! Cho dù là đùa thì nghe cũng buồn nôn chết đi được.”

“Tao… còn tệ hơn buồn nôn cơ… Thực sự… tao không chịu nổi nữa…”

“Thế thì thật đáng thương. Xin chia buồn cùng ông. Nhưng đến bây giờ mới hối hận thì cũng đã quá muộn rồi. Cho dù có cố gắng làm lại cuộc đời thì một gã đốn mạt như ông chú đây cũng chẳng có cửa vào thiên đường đâu.”

“Chết tiệt… Lúc nào rồi mà mồm mày vẫn không phun được câu nào dễ nghe…”

Tiếng nổ đì đùng. Khói tràn lan. Con chó đốm ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi. Dù vậy, đàn chó vẫn nằm yên, không hề bỏ chạy.

Chúng đang chờ đợi chỉ thị của Inukashi.

Chúng vừa đấu tranh với nỗi sợ hãi trước cái chết vừa chờ mệnh lệnh của Inukashi. Loài chó tuyệt đối không phản bội, không rời bỏ chủ nhân.

Không thể để chúng chết được.

“Đi đi!”

Inukashi chỉ về phía lối ra.

“Bọn mày mau chạy đi!”

Thế nhưng, lũ chó không hề đứng dậy. Chúng vẫn nằm bò ra sàn, ngẩng đầu nhìn Inukashi.

“Gì đây? Tao bảo bọn mày chạy đi cơ mà. Nhanh lên, rời khỏi đây!”

Nó chạm mắt với con chó đốm. Một cặp mắt tĩnh lặng. Chút hoảng sợ trước đó đã hoàn toàn mất dạng.

“Vậy à…”

Chừng nào chủ nhân vẫn ở đây thì bọn mày sẽ không đi ư?

“Mày không nói với tao à…” Rikiga ho khùng khục.“Mày không bảo tao chạy đi à?”

“Ông chú? Nếu muốn chạy thì ông cứ chạy đi. Cho dù ông ở lại đây cũng vô dụng thôi, không phải sao?”

“Inukashi!”

“Gì?”

“Mày… muốn chết à?”

“Chết? Tôi á? Tại sao?”

“Hai đứa nó… Shion và Eve… khả năng bọn nó trở về… gần như bằng không. Đặt cược vào khả năng mong manh đó… rồi ở lại đây… chẳng khác nào tự sát…”

Nói quái quỷ gì đấy? Cho dù trời đất có đảo lộn thì đời nào Inukashi này lại tự sát? Nói không chừng mai sau còn khối thứ thú vị đang chờ ấy chứ.

Sự sụp đổ của Trại Cải tạo chỉ là cảnh mở màn, chỉ là điềm báo cho sự suy tàn của NO.6.

NO.6 rồi sẽ biến thành một đống đổ nát.

Inukashi này có thể tận mắt chứng kiến khoảnh khắc ấy. Chết ư? Đừng có nói mấy câu ngớ ngẩn thế. Tôi sẽ sống và chứng kiến thời khắc cuối cùng của NO.6. Chỉ tưởng tượng tới cảnh đó thôi đã thấy háo hức rồi.

Khà khà khà!

Tiếng cười khe khẽ vang lên bên tai. Không phải. Tiếng cười ở trong tai, bên trong đầu nó.

Ai đó đang cười.

Một tiếng cười khe khẽ đầy vui sướng, nhưng cũng lạnh lùng khủng khiếp.

“Ai đó?”

Inukashi dáo dác nhìn quanh. Nó trông thấy một cái bóng đen nho nhỏ.

Một con côn trùng?

Cái bóng nhanh chóng bị khói nuốt chửng, biến mất tăm. Tiếng cười cũng im bặt.

Ảo giác à? Côn trùng làm sao bay trong khói mù mịt thế này được?

Rùng mình.

Inukashi chợt thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Chít chít chít! Chít chít!

Chít chít chít chít chít! Chít!

Đột nhiên, lũ chuột nhắt kêu loạn cả lên.

Chúng rít lên chói tai, rồi chạy vòng quanh trên đống nệm.

Inukashi nín thở.

Có một vật thể nhỏ màu đen lăn xuống từ miệng ống.

Không phải rác. Là một con chuột nhắt màu đen.

“Tsukiyo!”

Inukashi thử gọi. Con chuột nhắt màu đen vọt thẳng tới chỗ Inukashi, chạy thoăn thoắt lên cánh tay nó đưa ra, kêu lên dồn dập.

Chít chít chít chít! Chít chít chít chít!

Là Tsukiyo. Không còn nghi ngờ gì nữa. Chính là con chuột nhắt đã báo tin cho Inukashi đi tìm Nezumi. Inukashi chợt thấy máu chạy rần rật, cả người nóng bừng lên.

“Ông chú, dậy mau!”

“Hử?”

Rikiga đang ngồi xổm dưới đất, chớp mắt một cách mệt mỏi. Mắt ông đỏ lòm, mặt mày nhem nhuốc, tóc tai bù xù, trông như già đi mười tuổi.

“Họ sắp về rồi!”

“Hử?”

“Bọn nó sắp về rồi. Mau giữ chặt đống đệm!”

“Ớ… Ờ.”

Rikiga đứng dậy. Động tác nhanh nhẹn đến không ngờ.

Gió vẫn đang gầm gừ.

Gần như cùng lúc Inukashi và Rikiga giữ chặt chồng đệm, một lực va đập cực mạnh liền lao vào đệm. Chồng đệm oằn xuống, Inukashi mảnh khảnh suýt bị hất văng, nhưng nó vẫn dùng hết sức bình sinh giữ chặt tấm đệm.

Inukashi từ từ hé đôi mắt mà trước đó đã bất giác nhắm tịt lại.

Nó trông thấy hai thân thể chồng lên nhau.

“Shion, Eve!”

Rikiga hét lên, trước cả Inukashi.

“Không sao chứ? Này, không sao chứ?”

“Ư…”

Cánh tay Shion khẽ cử động. Một mảng tóc trắng của cậu nhuốm máu. Vai và chân đều chảy máu. Quần áo rách lỗ chỗ, đầy những vết bẩn màu đen, chẳng rõ là máu đã khô hay là rác dính vào người khi trượt trong đường ống.

Trông thật thê thảm.

Inukashi cứ căng mắt ra, nuốt hết đống nước bọt sặc mùi khói.

Thế này cũng thảm hại quá rồi.

Ngay cả người chết bò ra từ nghĩa địa có khi trông còn khá hơn Shion một chút.

“Inukashi…”

Shion lồm cồm ngồi dậy, nhìn về phía Inukashi. Nó thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh cùng những dấu vết chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt đã khô trên mặt cậu.

“Shion, cậu vẫn còn sống.”

Cậu đã sống sót quay về.

“Inukashi, hãy cứu Nezumi…”

“Nezumi? Cậu nói Nezumi làm sao? Nezumi…!”

Inukashi khó khăn lắm mới ngăn được tiếng rên suýt bật ra khỏi cổ họng.

Nezumi nằm bất động trên đệm. Quần áo từ bả vai cho đến ngực loang lổ một mảng màu đỏ sậm, nồng nặc mùi máu.

“Nezumi, này, mày làm sao thế?”

Inukashi run giọng gọi nhưng Nezumi không đáp lại. Trên khuôn mặt trắng bệch của Nezumi chỉ có cặp môi vẫn đỏ tươi.

Bộ dạng hiện giờ của Nezumi thực sự chẳng giống con người chút nào. Khuôn mặt nó vốn đã khác biệt với người thường, giờ đây giống hệt búp bê, một món đồ thủ công được chế tác tinh tế và tỉ mỉ.

Thế nhưng, búp bê sẽ không chảy máu.

“Đến bệnh viện, nhanh!” Shion gắng sức hét lên.

Một tiếng nổ vang dội lại ập tới.

Cả căn phòng rung lên bần bật. Không biết gió lùa từ đâu tới, khiến đám khói tản đi chút ít. Cơn rung lắc vẫn chưa dừng lại.

“Chạy mau! Chỗ này sắp sập rồi!”

Rikiga giằng lấy Nezumi từ tay Shion. Ông vác nó lên vai.

“Shion, cháu tự chạy được chứ?”

“Được ạ.”

“Tốt, chạy mau! Chúng ta phải thoát ra ngoài!”

Một âm thanh khủng khiếp hơn lúc trước vang lên, cánh cửa nối với Trại Cải tạo bị thổi bay.

“Chạy mau, chạy mau, nơi này đi tong đến nơi rồi!”

Vác Nezumi lên vai, Rikiga xông ra ngoài. Tsukiyo trốn trong túi áo của Shion, hai con chuột còn lại là Hamlet và Cravate thì nhảy lên lưng của một chú chó.

“Chạy đi, chết tiệt, nhanh chân lên!” Bên tai là tiếng hét của Rikiga.

Sau lưng nóng hừng hực.

Inukashi quay đầu lại, ngọn lửa đỏ rực ánh lên trong mắt nó. Bên kia cánh cửa đã bị thổi bay, Trại Cải tạo đang bốc cháy.

Cánh cửa bị thổi bay?

Cánh cửa ngăn cách Trại Cải tạo và phòng quản lý vệ sinh được chế tạo từ hợp kim đặc biệt, đến tên lửa cỡ nhỏ cũng không phá hủy được… Thật hả trời? Làm sao cái cửa đó lại bị thổi bay dễ dàng như thế?

Trong thoáng chốc, Inukashi lặng người đi.

Ngọn lửa vặn vẹo như một con quỷ dữ, vừa uốn éo vừa nuốt chửng xác con chó mực trên sàn. Con chó đã bảo vệ Inukashi và bị bắn chết. Thế nhưng, đến cả việc chôn cất nó, Inukashi cũng không làm được.

Tao xin lỗi.

“Inukashi, nhanh lên!” Shion kéo tay Inukashi.

“Chạy mau! Chúng ta phải ra khỏi đây!”

Rikiga tiếp tục hét, cứ như muốn biến tiếng hét đó thành sức mạnh để tiếp tục tiến về phía trước. Bị khói và hơi nóng đuổi theo bén gót, Inukashi lăn ra ngoài theo đúng nghĩa đen. Luồng không khí tươi mới tràn vào cơ thể nó.

Hà… Thở được rồi.

“Chưa được đâu. Chưa được. Chạy tiếp đi!”

Những ngón tay của Shion bấu chặt lấy tay Inukashi, tiếp tục lôi nó chạy. Đá nhỏ dưới chân kêu lạo xạo.

“Đau! Shion, đau tôi! Dừng lại…!”

Inukashi chợt im bặt. Nó bắt gặp ánh mắt của Shion.

Đôi mắt đen ánh tím. Giống như trước đây. Không hề thay đổi. Mặc dù mi mắt sung huyết sưng phù lên nhưng đó vẫn là đôi mắt của Shion.

Tuy vậy, Inukashi không thể mở miệng, cơ thể cứng đờ. Nó không biết vì sao lại thế. Cậu thiếu niên đang đứng trước mắt, ra lệnh cho nó chạy đi cứ như một người xa lạ, một người Inukashi chưa từng quen biết.

Không phải. Đây không phải là mắt của Shion.

Shion, cậu sao vậy?

Inukashi chỉ bối rối và hoang mang trong chốc lát. Nó biết giờ chưa phải là lúc để ngồi bệt ra sàn. Bản năng của nó đang réo lên từng hồi chuông cảnh báo. Cảm giác của cơ thể bằng xương bằng thịt đáng tin cậy hơn hệ thống cảnh báo tân tiến nhiều.

Nhanh chân lên! Phải thoát khỏi đây!

Inukashi bật dậy, chạy thục mạng. Tiếng gào rú của con quái vật đuổi theo sát nút. Đúng thế, đó không chỉ là tiếng nổ, mà là tiếng rống của một con quái vật đang cuồng nộ.

Nhanh chân lên! Chạy đi! Trốn mau!

Phải thoát khỏi đây!

Tsukiyo bò ra khỏi túi áo, bám vào cổ Shion. Nó mở to đôi mắt tròn xoe nhỏ xíu, nhìn chằm chằm Inukashi.

Đáng yêu quá.

Mắt của lũ chó hay lũ chuột đều giống nhau, trong veo thuần khiết khiến người ta phải yêu thương. Inukashi bỗng nhớ tới nhóc Shion mà nó luôn canh cánh. Vì ban nãy không thể phân tâm, nên nó đành gạt hình ảnh thằng bé sang một bên.

Một sinh linh thuần khiết, bé nhỏ và mũm mĩm.

Gửi gắm thằng bé cho con chó cái đã đẻ mấy lứa cùng vài con chó cái hiền lành khác, chắc nó sẽ được chăm sóc tốt thôi. Hẳn nó đang ngủ ngon trong sự bảo vệ của các “bà vú” dịu dàng.

“Shion, nhóc con của tao.”

Inukashi lẩm bẩm. Chợt, nó phát giác Rikiga đang chạy phía trước bỗng mất hút. Ngay sau đó, nó nghe thấy tiếng kêu cùng tiếng cơ thể người ngã ra đất.

“Oái.”

Vấp phải Rikiga, Shion ngã lăn ra, kéo theo cả Inukashi.

Cơn đau rền vang từ sâu trong cơ thể nhưng Inukashi chẳng rên nổi. Nó chỉ có thể giữ nguyên tư thế nằm sấp trên mặt đất mà thở hổn hển. Hơi lạnh của mặt đất truyền qua má nó. Thật dễ chịu. Không phải cơn rét buốt của mùa đông, mà là cảm giác man mát dịu dàng và ngọt ngào.

Mùa xuân sắp đến.

Mùa xuân muộn màng cuối cùng cũng đến với West Block.

Ở NO.6 có những công viên hoa nở rộ quanh năm và những con đường rợp bóng anh đào, nhưng ở West Block, người dân rất hiếm khi thấy những hàng cây đơm hoa. Dù vậy, hằng năm, những khóm hoa dại ven đường ở West Block vẫn nở hoa. Tuy Inukashi chẳng hứng thú gì với mấy bông hoa chả nhét no được bụng, nhưng thi thoảng nó vẫn xúc động khi nhìn thấy chúng.

A… Lại sống qua một mùa đông nữa rồi. Inukashi đã nghĩ như vậy. Nó chợt nhớ tới những người đã chết cóng trong mùa đông: bà lão ăn xin thân với nó, người đàn ông sống tạm trong khu đổ nát, người phụ nữ gầy nhom chẳng rõ bao nhiêu tuổi. Khuôn mặt họ lần lượt hiện lên, rồi nhanh chóng biến mất.

Mùa xuân sắp đến rồi.

Năm nay, hoa bên đường sẽ lại nở chứ?

“Nezumi.” Shion rên rỉ. Cậu toan nhổm dậy bò lại gần Nezumi. “Nezumi, Nezumi, có nghe thấy tôi nói không, Nezumi!”

Inukashi cũng bò khỏi bụi cây. Cái lần nó trốn ở đây rồi chứng kiến Getsuyaku bị bắn chết là khi nào nhỉ?

Nó cảm thấy chuyện đó như mới chỉ xảy ra vài phút trước, song cũng như chuyện của nghìn năm trước.

“Nezumi, mở mắt ra đi! Chúng ta ra ngoài rồi. Chúng ta đã thoát ra ngoài rồi!”

Giọng của Shion giống như cơn gió lùa qua khu đổ nát, buồn da diết, như thể muốn đóng băng linh hồn của người nghe.

Liếc nhìn khuôn mặt Nezumi qua bờ vai của Shion, môi Inukashi mím thật chặt.

Nó chết rồi sao?

Inukashi mở miệng, suýt thì nói ra câu hỏi đó.

Shion, Nezumi chết rồi ư? Hay đây cũng là diễn kịch? Tên này đang diễn vai nào thế? Mấy vai diễn có tên họ đọc líu cả lưỡi như Macbeth hay Hamlet ấy à?

Này, Shion. Đừng nói với tôi Nezumi thực sự đã…

“Ư…”

Lông mi của Nezumi khẽ rung lên.

“Cậu vẫn còn sống!” Shion ôm lấy Nezumi, kêu lên. “Nhất định cậu sẽ sống. Mau, tới bệnh viện!”

Đấy, mày vẫn còn sống. Tao không bị lừa đâu, Nezumi. Làm gì có chuyện mày đi đời dễ dàng như thế.

“Ông chú!”

Inukashi cất tiếng gọi Rikiga đang ngồi xổm trên mặt đất. Xe của Rikiga đang dừng trước bụi rậm. Tuy chỉ là con xe cà tàng sắp thành rác tới nơi nhưng vẫn có thể chở người di chuyển được. Mà thực tế, Inukashi và Rikiga đã đến đây bằng chiếc xe đó.

“Ông chú, mau lên!”

“… Tao biết rồi. Nhưng mà…”

Rikiga bụm miệng, chúi đầu vào bụi cây, nôn thốc nôn tháo.

“Đồ ngốc! Đây là lúc để nôn à! Nhanh lên, nhìn kìa!”

Inukashi túm lấy thắt lưng Rikiga, kéo ông ra khỏi bụi cây. Như thể góp thêm vào lời thúc giục của Inukashi, ngọn lửa phun ra dữ dội từ cửa sổ của Trại Cải tạo, khiến bốn bề sáng rực, khói đen dày đặc, leo thẳng tắp lên bầu trời, nuốt chửng nghìn sao lấp lánh.

Từ NO.6 có thể nhìn thấy ngọn lửa này không? Người dân West Block nghĩ gì khi chứng kiến đám lửa thiêu rụi màn đêm này?

Nhìn xem, tất cả đang sụp đổ.

Cái nơi đối với họ chẳng khác nào địa ngục ấy đang sụp đổ. Nó biến mất còn chóng vánh hơn cả khu chợ của họ.

Rikiga lảo đảo đứng dậy. Ông lấy mu bàn tay quệt miệng rồi lau mồ hôi trên trán.

“Sao tao lại… phải chịu khổ thế này? Thật là, nói chung, tao ấy mà…”

“Đừng có càu nhàu nữa! Không ai nghe ông nói đâu! Khởi động xe rồi hẵng ca thán!”

“Khởi động xe xong rồi thì chúng ta đi đâu?” Rikiga hét lên. “Ê? Mày trả lời thử tao xem Inukashi? Phải đưa người bị thương sắp chết đến đâu mới được đây? Trả lời đi xem nào! Nếu mày trả lời được, bất kể là đâu tao cũng sẽ đưa bọn mày đi!”

Inukashi rụt cổ lại, im lặng.

Nó không thể trả lời.

Không phải nó e sợ trước những lời nạt nộ của Rikiga, mà nó thực sự không biết phải đáp thế nào. Mặc dù Shion nói “Đến bệnh viện”, nhưng ở West Block không hề có một cơ sở y tế nào. Ở đó từng có mấy tay lang băm và vài hiệu thuốc rởm, nhưng đều đã bị thổi bay trong cuộc săn người rồi. Mà cho dù không bị thổi bay thì cũng chẳng giúp được gì cả.

“Nếu muốn di chuyển người bị mất máu nghiêm trọng nhường này nhất định phải có một số thiết bị y tế. Những thứ như vậy lấy đâu ra? Dù lùng sục cả cái West Block này cũng không tìm được một cái ống tiêm đâu! Inukashi, mày hiểu rõ điều này hơn ai hết mà.”

Rikiga nói như súng liên thanh. Inukashi nhìn Nezumi. Môi nó hơi hé mở. Nó vẫn còn đang thở. Nhưng mà…

Chỉ đến đây thôi sao?

Đôi chân Inukashi đã kiệt sức, nó cảm thấy mình sắp ngã quỵ rồi.

Đến đây thôi, Nezumi. Không thể làm gì hơn nữa. “Có.” Shion đứng dậy. “Có bệnh viện.”

Inukashi và Rikiga nhìn nhau.

“Bệnh viện… ở đâu?”

Rikiga hỏi bằng giọng khàn đặc. Shion nhìn sang bên cạnh. Trong mắt cậu là ngọn lửa hung tợn cùng bức tường bằng hợp kim đặc biệt.

“Ở đó.”

“NO.6!” Inukashi và Rikiga đồng thanh kêu lên.

“Đúng thế. Nếu là ở trong đó thì bao nhiêu bệnh viện cũng có.”

“Đồ ngốc. Chúng ta sẽ vào trong đó bằng cách nào? Xe của chú đến trạm kiểm soát cũng không thể đi qua. Đừng nói là đi qua, chưa biết chừng còn cách trạm vài mét đã bị nhận định là vật thể khả nghi và cho nổ tung rồi. Không thể đâu! Tuyệt đối không thể! À đúng rồi! Này, Shion. Làm sao cháu chạy được từ NO.6 ra ngoài? Liệu có thể lần ngược lại theo lối đó không?”

Thì ra là vậy, Inukashi gật gù.

Nếu có thể ra ngoài thì có lẽ sẽ vào được. Não của ông chú này khi lọc hết chất cồn cũng tinh tường gớm.

Thế nhưng, Shion lại lắc đầu.

“Không thể đi đường đó được. Quá tốn thời gian. Hơn nữa, thể trạng của Nezumi không cho phép. Còn… một giờ, trong vòng một giờ nữa nếu không đưa cậu ấy đến bệnh viện…”

“Nhưng mà làm sao xông qua trạm kiểm soát đây?”

“Cháu nghĩ không cần xông qua đâu.”

“Nghĩa là sao?”

“Trại Cải tạo đang sụp đổ, mọi hệ thống quản lý đều tê liệt. Rất có khả năng trạm kiểm soát cũng không thể hoạt động.”

“Cháu định đi qua trạm kiểm soát chuyên dụng của Trại Cải tạo để vào trong NO.6 ư?”

“Phải.”

“Shion, cháu… cháu biết trạm kiểm soát của Trại ở đâu chứ?”

“Cháu không chắc lắm. Chỉ là cháu từng nghe nói nó nối liền với Trại.”

Yết hầu của Rikiga chuyển động, nuốt nước bọt ừng ực. Inukashi cũng hành động y hệt. Cổ họng nó đau rát vì khói.

“Đúng thế đấy.” Giọng Rikiga lại khàn hơn nữa. “Đúng vậy. Gần như là nối liền với Trại. Cách trạm kiểm soát khoảng 100 mét là cửa sau của Trại Cải tạo. Sau cuộc săn người, hai đứa đã bị đưa vào Trại theo lối đó. Bị nhét trong thùng xe tải kín bưng nên cháu không biết cũng phải.”

Nghe Shion và Rikiga trao đổi, Inukashi vô thức siết chặt nắm tay.

Getsuyaku hồi ấy cũng ra vào bằng lối đó. Không biết bao nhiêu lần nó nghe Getsuyaku than thở rằng, “Tôi không khác gì lũ tù nhân cả.”

“Tù nhân sau khi bị bắt chỉ có con đường chết. Không có ai đi qua lối đó lần thứ hai. Thế mà ngày nào ông anh cũng đến rồi đi, lại còn được nhận cả lương. Rõ là khác với tù nhân còn gì?” Nó thản nhiên đáp.

“Nói cũng phải. Nếu là tù nhân thì tôi đã không thể về nhà rồi.” Getsuyaku nhún vai, nở nụ cười cay đắng.

Nhưng cuối cùng, Getsuyaku vẫn bị bắn chết một cách chóng vánh, giống như tù nhân, mà không, giống như sâu bọ.

Inukashi nhớ lại nụ cười cay đắng của Getsuyaku. Nó càng siết chặt nắm tay.

“Vậy, chúng ta có thể đi tới cái trạm kiểm soát đó bằng xe ô tô chứ?”

“Nếu không có chướng ngại vật nào thì được. Chẳng có tên mất trí nào ở West Block muốn tới gần Trại Cải tạo cả. Đương nhiên là trừ bọn mày ra…”

“Chú Rikiga, đưa cháu chìa khóa xe!”

Shion chìa bàn tay bê bết máu đầy thương tích ra. Rikiga dường như hiểu ngay ý định của Shion. Ông lập tức nhíu chặt mày lại.

“Cháu định làm gì?”

“Cháu sẽ lái xe. Chú và Inukashi cứ ở lại đây. Mau đưa cháu chìa khóa!”

“Đừng có đùa!” Rikiga một lần nữa tức giận hét lên. “Mắt cháu mù à? Không nhìn thấy đám lửa kia sao? Đúng là ngu ngốc!”

Trại Cải tạo chìm trong biển lửa và khói đen, càng lúc càng nguy khốn. Tiếng chuông cảnh báo không biết đã ngưng từ lúc nào, chỉ còn tiếng gió dữ tợn cùng ngọn lửa hung hãn.

“Cháu định quay lại Trại Cải tạo, cái chỗ cháu vừa mới chạy thoát hả? Đừng có đùa! Cháu có mấy cái mạng hả?”

“Cháu không định vào trong đó. Trạm kiểm soát ở bên ngoài Trại.”

“Nó chỉ cách Trại 100 mét thôi! Làm sao có chuyện cái trạm kiểm soát đó còn lành lặn được?”

“Thế nên cháu phải đi. Trạm kiểm soát thường ngày không qua được, giờ chỉ là một lối vào mà thôi.”

“Cái xe này chạy bằng xăng đấy, nhỡ khi tới gần đám cháy rồi bắt lửa thì…”

“Đưa đây!”

Cắt ngang lời gào thét của Rikiga, Shion thấp giọng ra lệnh.

Là ra lệnh. Chắc chắn đó là một câu mệnh lệnh. Không phải la lối, cũng chẳng phải thét gào, chỉ là một câu mệnh lệnh bình tĩnh và nặng nề.

Rikiga lùi lại nửa bước.

“Đưa cháu chìa khóa.”

Tựa như lời của một kẻ thống trị không cho phép bất cứ ai chống đối.

Rikiga run rẩy thò tay vào túi áo, lấy ra cái móc chìa khóa màu bạc cũ kĩ.

“… Dừng lại.”

Một tiếng nói còn trầm thấp hơn của Shion vang lên. Tiếng nói đó tựa như đến từ lòng đất sâu thẳm. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Inukashi.

Nezumi từ từ ngồi dậy.

“Đủ rồi. Dừng lại.”

Giọng nói rất rõ ràng.

Là giọng của Nezumi. Mặc dù Nezumi có thể thay đổi mười, hai mươi tông giọng khác nhau, nhưng giọng nói Inukashi nghe thấy lúc này, đích thực là giọng nói vốn có của Nezumi.

“Không được… tới gần đó, Shion.”

Shion không trả lời. Cũng không nhìn Nezumi. Cậu chỉ hướng về Rikiga rồi cúi đầu.

“Chú Rikiga, làm ơn đưa chìa khóa cho cháu. Cháu xin chú đấy.”

Không phải mệnh lệnh, mà là khẩn cầu.

Đây là Shion mà Inukashi biết. Một Shion thông minh, dịu dàng, hồn nhiên và có chút ngây ngô.

“Cứ đưa cậu ta đi, ông chú.”

Inukashi thở hắt ra. Nó không biết tại sao mình lại thở dài. Toàn những việc không thể hiểu nổi. Ngay cả bản thân mình nó cũng chẳng hiểu nổi.

“Shion, tôi sẽ đi cùng với cậu.” Sau tiếng thở dài, nó nói.

Đến chính nó cũng bất ngờ.

Nhìn mà xem. Tôi quý trọng tính mạng mình nhường nào, đã quyết tâm phải sống thật lâu, vậy mà lại mở miệng nói “sẽ đi cùng với cậu”. Đúng là không thể tin nổi. Lại còn là lời thật lòng nữa chứ, không phải lời giả dối hay cố tỏ vẻ ta đây. “Tôi sẽ đi cùng với cậu” là lời chân thành từ tận đáy lòng tôi. Cái quái gì thế này? Thật là! Tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa. Chuyện gì thế này? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chết tiệt!

“Hiểu rồi.” Rikiga tặc lưỡi. “Nếu đã quyết tâm thì cứ làm gì tùy thích. Dù sao đi nữa, bọn mày cũng đâu thèm nghe lời khuyên của người lớn.”

“Đừng có đánh đồng tôi với cậu công tử bột này nhé! Mà thôi bỏ đi. Tỉ số là 2:1, vậy là chuyện lái xe đến NO.6 đã được ấn định rồi! Tiếc nhỉ Nezumi.”

“Là 3:1.” Rikiga nắm lại chiếc chìa khóa. “Tao cũng sẽ đi.”

Inukashi chớp mắt, nhìn chằm chằm Rikiga.

Người đàn ông toàn thân lấm bẩn bởi bụi và máu, cũng đang chớp mắt. Cái gì đang xảy ra với tôi thế này? Sao lại nói ra lời như vậy chứ? Lại còn là lời thật lòng mới chết chứ!

Mặt Rikiga hiện rõ mồn một những câu đó.

Inukashi chẳng biết nên cười hay nên mếu.

Đúng là một cảm giác kì quặc.

Sợ hãi mà sảng khoái, tuyệt vọng mà thoải mái.

Trái tim con người… lạ thật đấy.

“Bởi vì đấy là cái xe quý giá của tao mà. Tao không thể để bọn mày phá hỏng nó. Hơn nữa, mấy đứa nhóc con như bọn mày làm sao lái xe được? Thật là, bọn trẻ thời buổi này, chẳng làm gì ra hồn, chỉ giỏi nói mồm.”

Rikiga làu bàu. Có lẽ nếu không nói chuyện tán phét thì ông sẽ không nhịn được mà thở dài chăng?

Xe của Rikiga là xe van cỡ nhỏ. Thân xe lồi lõm lung tung, kính chiếu hậu bên phải đã gãy. Một chiếc ô tô chạy bằng xăng lỗi thời, nếu ở NO.6, có khi đã được trưng bày trong viện bảo tàng rồi.

Nhưng mà, nó rất kiên cố. Công suất động cơ cũng lớn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Có thể lái xe ô tô vi vu ở West Block chứng tỏ là kẻ có của. Do đó, khi lái xe cũng có nguy cơ bị cướp tấn công. Vì vậy, Inukashi nhớ có lần nghe Rikiga tự mãn khoe khoang rẳng xe của ông đã được nâng cấp, độ kiên cố sánh ngang với xe bọc thép.

Inukashi ngồi vào ghế lái phụ, Shion ôm Nezumi ngồi vào hàng ghế sau. Cuối cùng, đàn chó nhảy lên chen vào chỗ trống.

“Tại sao đến cả lũ chó cũng lên xe thế? Mùi hôi của chúng sẽ ám vào xe mất!”

“So với mùi rượu thì mùi động vật vẫn tốt chán. Chó của tôi trung thành với chủ, nên tôi đi đâu chúng sẽ đi theo đó, cũng giống như lũ chuột nhắt này trung thành với chủ của chúng vậy.”

Lũ chuột nhắt túm tụm lại với nhau trên ghế, im thin thít như thể đã quên mất bản năng kêu chít chít.

“Chó và chuột à? Đích đến của chúng ta là sở thú rồi. Hừm, có khi đây sẽ là một chuyến đi thú vị cũng nên.”

Rikiga vặn chìa khóa. Động cơ vang lên từng tiếng bịch bịch rất buồn cười, thân xe rung lên.

“Đi thôi! Xe chạy tốc độ tối đa đấy nhé. Chuẩn bị sẵn sàng đấy!”

Chiếc xe đột ngột phóng đi. Cứ như vậy, nó lao nhanh về phía Trại Cải tạo.

“Này này, ông chú, ông đang liều mạng đấy à?”

“Không liều mạng thì sao tao lại làm cái chuyện này? Chết tiệt! Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao tao lại làm việc này cơ chứ?”

“Chắc là vì ông phải lòng Eve đấy.”

“Mày nói cái gì?”

Cửa sau của Trại Cải tạo đang mở toang. Chẳng biết có ai trốn thoát từ đây không? Bình thường cánh cửa này luôn đóng chặt, không một ai có thể đến gần, nhưng nay lại đang rộng mở, không chút phòng bị. Đằng sau cánh cửa đó, ngọn lửa đang nhảy múa, những tòa nhà đang tấu lên giai điệu của sự sụp đổ. Cảnh tượng tưởng như chỉ có trong ảo mộng.

Đây là hiện thực ư?

Cổng Trại Cải tạo đang mở. Cánh cửa làm bằng hợp kim đặc biệt đã bị thổi bay.

Chuyện không thể xảy ra đang xảy ra. Điều mọi người luôn tin tưởng, không, là bị ép phải tin tưởng, giờ đây đã đảo lộn. Không thiện không ác, chẳng phải sai cũng chẳng phải đúng.

Đây là hiện thực.

Sau khi gian nan lách khỏi cửa sau Trại, chiếc xe tiếp tục tăng tốc. Trạm kiểm soát gần ngay trước mắt.

“Vừa nãy mày nói cái gì cơ Inukashi?”

“Ông chú này, không phải ông từng say mê Eve lắm sao? Thật ra đến bây giờ ông vẫn hâm mộ tên đó chứ gì? Ông đổ đứ đừ lại còn chối. Nếu không phải như vậy, làm sao ông có thể vác Nezumi trên vai mà chạy hết tốc lụt như thế. Hi sinh cả tính mạng, thật vĩ đại làm sao!”

“Đừng có giỡn mặt với tao! Khi nào đến được cơ sở y tế, điều đầu tiên tao làm là khâu mồm mày lại! Cả cái lưỡi thối của mày nữa!”

“Thế thì tốt. Được chữa trị tại cơ sở y tế của NO.6, quả là quá vinh hạnh cho tôi!”

“Mày cứ việc huyên thuyên nữa đi!”

Rikiga nắm chặt vô lăng.

Inukashi mở to mắt, co người lại. Trạm kiểm soát đang đến gần với tốc độ chóng mặt. Không, là chiếc xe này đang đến gần trạm.

“Cháy.” Inukashi lẩm bẩm.

Mặc dù nó đã quyết tâm không lên tiếng, quyết tâm không miêu tả cảnh tượng trước mắt thành lời, nhưng…

Trạm kiểm soát đang cháy.

Lửa đang bủa vây trạm. Những tiếng nổ nhỏ, tuy không to như ở Trại Cải tạo, vang lên. Mảnh kim loại và thủy tinh đâm vào thân xe. Mỗi lần bị đâm, chiếc xe lại cất lên những tiếng ken két đáng sợ, cứ như tiếng khóc não nề.

Đau đớn. Sợ hãi. Sẽ chết mất thôi.

“Cháy.”

Một khi lời nói đã ra khỏi miệng, nỗi sợ liền siết chặt cả cơ thể. Chân tóc dường như dựng ngược cả lên. Cùng với nỗi sợ, một câu hỏi hiện lên trong đầu Inukashi.

Tại sao Trại Cải tạo lại sụp đổ nhanh đến mức này?

Inukashi biết Shion và Nezumi đã phá hủy hoàn toàn khu đầu não của Trại. Nó cũng vô cùng thán phục chiến công này. Thế nhưng, lạ quá. Sao lại dễ dàng như thế? Nơi này mong manh dễ vỡ đến thế sao? Cứ thế này mà sụp đổ ư? Giờ đây không ai còn nghĩ rằng NO.6 là một sự tồn tại tuyệt đối, hay NO.6 là kẻ thống trị toàn năng. Cũng giống như cánh cửa làm bằng hợp kim đặc biệt kia, bị bẻ cong, vỡ vụn, nằm chỏng chơ trong đống hoang tàn.

Nhưng… cho dù vậy, đó vẫn là NO.6. Vẫn là thành phố nhân tạo tập trung mọi tinh túy của trí tuệ loài người và khoa học kĩ thuật. Trại Cải tạo là một NO.6 khác, gánh vác sự xấu xa tối tăm của thành phố này. Không, phải nói Trại là đứa con rơi của NO.6, xấu xa giống hệt cha mẹ nó.

Một đứa con xấu xa thì sẽ có sức mạnh đen tối.

Chẳng phải nó nên đứng vững lâu hơn một chút sao?

Vậy mà lại bị hủy hoại dễ dàng và nhanh chóng đến nhường này ư?

Khà khà khà!

Lại nữa, nó lại nghe thấy.

Tiếng cười sảng khoái nhưng đáng sợ.

Còn ghê rợn hơn ngọn lửa trước mắt.

Inukashi hét lên. Gần như cùng lúc, Rikiga cũng gào thật to, khi cận kề bờ vực sống chết.

“Aaaaaaa!”

Chiếc xe lao thẳng vào tường lửa.

Lũ chó sủa dữ dội.

Inukashi không nhắm mắt. Nó mở to mắt, nhìn ngọn lửa bao trùm chiếc xe cùng mọi sinh vật trên xe. Ngọn lửa không phải chỉ có một màu đỏ đơn điệu. Màu đỏ son của hoàng hôn, màu đỏ thẫm của máu, màu đỏ rực của hoa, tất cả sắc đỏ ấy trộn lẫn vào nhau, lấp lánh rực rỡ, rồi ngả sang màu đỏ sậm, gần như biến thành sắc đen.

Một phần của kính chắn gió đã vỡ vụn. Gió nóng tạt thắng vào xe. Inukashi ngửi thấy mùi tóc cháy sém trong không khí. Nước trong cơ thể như bốc hơi vì sức nóng, khiến ai nấy cũng trở nên khô héo.

A, phải chết ở đây ư?

Cái quái gì thế này?

Cuối cùng cả bọn vẫn phải chết ở chốn này ư…

“Elyurias.”

Tiếng nói từ hàng ghế sau truyền tới. Chẳng rõ là tiếng của Shion hay Nezumi. Cũng không hiểu ý nghĩa của nó là gì. Thần chú ư? Nếu là lời trăng trối vào phút cuối đời thì thật là kỳ cục. Nhưng Shion và Nezumi vốn là hai kẻ kì quặc, hết thuốc chữa mà, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Có điều, Inukashi vẫn thấy tò mò.

Elyurias… là gì?

Tóc cháy sém. Da bỏng rát. Nóng.

Chết tiệt, nóng quá!

Ngọn lửa lay động, rồi từ từ lùi lại. Sức nóng cũng giảm đi, không khí trong lành hơn.

Ơ? Tại sao?

Inukashi chớp mắt.

Ngọn lửa đang lùi dần lại như có ý thức ư?

Sao lại thế được? Không thể nào. Thật hoang đường!

“Thoát rồi!” Rikiga phá ra cười như một tên điên. “Chúng ta thoát rồi! Thế nào? Khỉ thật! Chúng ta đã bình an vô sự! Ha ha ha ha ha ha ha! Thế nào? Chúng ta làm được rồi! A ha ha ha ha ha!”

Tiếng cười ha hả vang dội trong xe.

Ha ha ha ha, ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha!

Thoát rồi! Thực sự đã thoát rồi!

Xung quanh rất hoang vắng, chỉ thưa thớt vài gốc cây, không khác West Block là bao. Có hai làn đường thẳng tắp dành cho xe chạy. Cuối hai làn đường đó có lẽ là cánh rừng xanh mướt mát. Trong bóng tối, mắt chẳng thấy gì nhưng mũi của Inukashi lại ngửi thấy hương cây rừng tươi tốt.

Ở West Block sẽ chẳng bao giờ có làn đường chỉn chu và cánh rừng xanh mướt như thế này.

Họ đã vào NO.6.

Từ khi chào đời, đây là lần đầu tiên Inukashi đặt chân vào đây.

“Thế nào, chẳng phải rất tuyệt sao? Ha ha ha ha! Đúng là Rikiga ta đây! Người anh hùng vĩ đại! Ha ha ha ha ha, mở to mắt ra mà xem tao làm được gì! Ngài Rikiga, vạn tuế! Ha ha ha ha ha!!!”

Tiếng cười của Rikiga nghe nhức cả óc. Inukashi cầm chai rượu lăn lóc dưới chân, đánh vào đầu Rikiga.

“Đau! Mày làm gì đấy hả?”

“Tôi đã nhẹ tay rồi đấy. Đầu ông cũng có vỡ đâu.”

“Đồ ngốc! Mày làm cái quái gì với anh hùng thế hả?”

“Tôi chỉ chặn cơn phát bệnh thần kinh của ông thôi. Ông chú à, ông cũng thật đáng thương. Đến chó của tôi với lũ chuột này còn bình tĩnh hơn ông. Ông giống anh hùng chỗ nào cơ? Không phải chỉ là liều mạng xông vào đám lửa thôi sao? Hừ, nói mà không biết ngượng.”

“Im miệng! Chó với chuột có thể lái xe sao? Nếu làm được thì làm thử tao xem! Thích thì đi mà làm!”

Sau khi gào chán chê, Rikiga thở hồng hộc.

“Shion, bây giờ phải làm sao nữa? Chú chẳng biết mô tê gì về nội thành NO.6 đâu đấy, vì chú đã xa nơi này vài chục năm rồi.”

Inukashi cảm giác được Shion đang nhúc nhích.

“Cứ đi thẳng sẽ tới Lost Town. Bên kia cánh rừng là khu buôn bán bình dân của NO.6, tiếp theo là các khu dân cư thuộc khu vực trung tâm. Cánh rừng đã che khuất bức tường khỏi tầm mắt người dân thành phố.”

“Thì ra là vậy. Họ không biết rằng bản thân bị vây trong một bức tường và vẫn tiếp tục sống tốt?”

“Vâng.”

“Thế còn cơ sở y tế? Chúng ta phải đi lối nào mới được?”

“Đi qua cánh rừng sẽ thấy một ngã ba, rẽ phải, có một bệnh viện nhỏ.”

“Chỗ đó có ổn không? Thằng Eve này bị thương khá nghiêm trọng đấy.”

“Cậu ấy bị đạn súng trường bắn xuyên qua cơ thể.”

“Nếu vậy thì phải là một cơ sở y tế kha khá thì mới chữa trị được.”

“Đúng vậy. Nhưng bệnh viện này là cơ sở y tế gần nhất, lại có cả khoa ngoại. Chỉ có các cơ sở y tế ở trung tâm thành phố mới được trang bị đầy đủ thôi. Chúng ta không có thời gian để đến tận đó, hơn nữa rất có thể xe sẽ bị chặn lại. Càng đến gần trung tâm thành phố, việc khám xét sẽ càng chặt chẽ. Hơn nữa, tại hầu hết cơ sở y tế, nếu không có thẻ ID chứng minh tư cách công dân thì cũng không được vào.”

“Cháu không có à?”

“Cháu vứt rồi.” Ngừng một lúc để thở, Shion nói tiếp. “Cho dù có, thẻ của cháu cũng vô dụng thôi. Cư dân Lost Town không được phép đặt chân vào hầu hết các cơ sở ở trung tâm thành phố.”

“Không được phép?”

“Vâng. Tùy thuộc vào loại thẻ ID, hay nói cách khác, tùy thuộc vào địa vị của người dân, cơ sở vật chất có thể sử dụng, nơi ở, phương tiện đi lại, tất cả đều không giống nhau. Không chỉ y tế, từ việc mua sắm hằng ngày cho đến nơi giải trí, cư dân Lost Town đều không được phép bén mảng tới khu trung tâm. Đối với những nơi sở hữu trang thiết bị tối tân, cư dân được phép ra vào lại càng ít hơn.”

“Làm triệt để đến mức đó ư? Tuy có qua lại với mấy tay quan chức cấp cao của NO.6 nhưng chú cũng chỉ biết đại khái thôi. Chú biết bên trong thành phố tồn tại một nỗi bất an và bất mãn, rồi việc phân chia giai cấp, nhưng thành phố thực thi một hệ thống phân chia cổ hủ nhường này, thật ngoài sức tưởng tượng.”

“Cán bộ cấp cao là thành phần ưu tú đứng đầu chế độ phân chia giai cấp đó. Họ không thể nhìn thấy tình cảnh ở tầng đáy của xã hội.”

Inukashi khịt khịt mũi.

Rikiga nói đúng. Nó cũng thấy kinh ngạc. Phải nói là sửng sốt. Sốc tới nỗi chỉ có thể ậm ừ.

NO.6 không chỉ dùng bức tường ngăn cách trong và ngoài, mà ngay cả bên trong thành phố cũng dựng nên những rào cản chi li, để phân biệt giữa người với người.

Người giàu và người nghèo, người có của và người không có của, người ưu tú và người thấp kém, kẻ mạnh và kẻ yếu, NO.6 vạch ra rất nhiều ranh giới vốn không nên có giữa con người với con người, phân loại cư dân theo ý thích của nó.

Hệ thống như vậy tồn tại để làm gì? Tồn tại vì ai?

Xui xẻo thì chết. Tốt số thì được sống sót.

May hay không may, ở West Block chỉ có một khác biệt đó thôi.

“Bệnh viện chúng ta đi bây giờ không yêu cầu thẻ ID à?”

“Cần. Không có chỗ nào trong NO.6 không cần tới thẻ ID.”

“Nếu vậy…”

“Bác sĩ của bệnh viện đó là khách hàng tại tiệm của mẹ cháu.”

“Tiệm của Karan? Là tiệm bánh à?”

“Vâng. Mỗi tuần một, hai lần, ông ấy sẽ đến tiệm mua bánh mì cho bữa trưa.”

“Ông ta tên là gì?”

“Cái đó… cháu không biết. Mọi người chỉ gọi ông ấy là ‘bác sĩ’ thôi.”

“Đến tên cũng không biết ư? Này, tay bác sĩ đó có tin được không thế? Ông ta là người bác ái đến mức sẵn sàng chữa trị cho người không có thẻ ID, người không phải là cư dân NO.6 ư?”

“Cháu cũng không rõ. Nhưng chúng ta chỉ có thể trông cậy vào ông ấy thôi.”

Rikiga im lặng.

Họ không có sự lựa chọn nào khác.

Cũng không có thời gian để phân vân và lưỡng lự.

Càng đến gần cánh rừng, mùi của đất và cây cối màu mỡ càng nồng hơn. Bị cánh rừng này che khuất, phải chăng từ NO.6 sẽ không nhìn thấy Trại Cải tạo đang bốc cháy?

Bình tĩnh thật.

Inukashi nghĩ về Shion.

Shion nói năng rất bình tĩnh, không hề hoảng loạn. Không giống Shion thường ngày. Nếu là Shion thường ngày, chắc chắn sẽ chần chừ và đấu tranh nội tâm quyết liệt.

Triệt tiêu mọi cảm xúc, hành động thật bình tĩnh, Shion học được điều này từ lúc nào? Nơi nào đó trong Shion đã thay đổi, giống như tấm vải bị phai màu sau khi ngâm lâu trong nước?

Inukashi liếm mu bàn tay. Vết bỏng đang rộp lên.

Nó sợ quay đầu lại. Nếu quay lại, nó sẽ thấy một Nezumi toàn thân đầy máu và một Shion xa lạ. Nó hiểu nỗi sợ của mình rất vô căn cứ, nhưng nó vẫn thấy sợ. Cổ nó cứng đờ, sắp bị co cơ đến nơi.

Tuyệt đối không thay đổi đâu!

Vừa liếm vết bỏng, nó vừa nhắc đi nhắc lại trong đầu như thế.

Shion là Shion. Không thể có chuyện cậu ấy thay đổi được. Cũng như mình vẫn luôn là mình, nhất định sẽ không thay đổi, không thể có chuyện cậu ấy thay đổi được.

Chiếc xe đã tiến vào rừng.

“A!” Shion khẽ kêu lên.

“Bầu trời… đang bốc cháy.”

Rikiga cũng kêu lên rồi ngó ra ngoài. Chiếc xe lạng lách, vài lần suýt đâm vào đèn đường được lắp đặt giữa các hàng cây.

Bầu trời đang bốc cháy.

Bầu trời đêm nhuộm màu lửa. Không chỉ có Trại Cải tạo, lửa cũng đang bùng lên ở NO.6. Khắp nơi trong thành phố đang bị bao trùm trong biển lửa.

Chuyện gì vậy?

Inukashi há miệng, quay đầu lại.

“Này, chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Shion ngồi đó như bị đông cứng lại, chỉ ôm chặt Nezumi mà không chớp mắt lấy một cái. Chỉ có đôi môi cậu run run.

“… Cháy.”

Họ nghe thấy tiếng thứ gì đó phát nổ từ xa truyền tới.

Không phải phía trước, là từ đằng sau. Từ phương hướng mà bọn họ vừa thoát ra lúc nãy.

“Trạm kiểm soát…” Nói đến đây, Inukashi im bặt. Nó ngậm miệng, tròn mắt nhìn.

Sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Không hưng phấn, cũng chẳng mong đợi. Thậm chí cũng không có cả sợ hãi. Chỉ có một cảm giác khó diễn tả thành lời dâng lên trong lòng nó.

Shion cất tiếng.

“Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ ra khỏi rừng, tới Lost Town.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Tiến »