No.6

Lượt đọc: 1081 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Dòng nước thải sâu và chảy xiết hơn cậu tưởng.

Đủ mọi thứ chẳng rõ là thứ gì trôi dập dềnh trước mặt, có lúc còn dính lên bề mặt kính bơi, che khuất tầm nhìn. Mùi hôi thối khác thường tràn ngập không khí, một hỗn hợp của thối rữa pha ngòn ngọt, nhớp nháp trộn hôi hám. Trong làn nước màu nâu đục, rất khó để bắt kịp bóng dáng Nezumi, khổ sở nhất là phải nhịn thở, có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của mình, lồng ngực quặn lên từng cơn.

Nezumi thoải mái xoải bơi, đến một chỗ thì trỏ bánh lái trên vách tường. Shion đưa tay nắm lấy bánh lái, hợp sức với Nezumi xoay một vòng, trên tường đột nhiên xuất hiện một lỗ hổng hình tròn.

Hô hấp ngừng trệ, đã gần hết sức chịu đựng, tâm trí càng lúc càng mơ hồ. Đúng lúc đó, cậu bị hút vào lỗ theo dòng nước trồi lên trên, rồi bị đánh bật ra ngoài.

"Ối!"

Shion va mạnh phải cái gì đó, toàn thân tê dại, tê tới tận các đầu ngón chân. Nhưng cảm giác khó thở như bị khăn ướt phủ lên mặt đã biến mất. Có thể hô hấp trở lại, cậu vừa kịp thở một hơi nhẹ nhõm thì cơn ho khan và buồn nôn dữ dội từ lồng ngực trào lên, khoang miệng dinh dính. Shion kéo kính bơi ra, nhắm mắt lại, cứ thế không nhúc nhích.

"Vẫn chưa đến giờ chúc bé ngủ ngon đâu nhé!"

Tiếng nhắc của Nezumi vang lên cùng tiếng thở hồng hộc. Shion mở mắt, nhìn thấy một bức tường xi măng trần trụi.

"Đây là... ?"

"Đây là đường cống ngầm, di sản của thế kỉ 20, à không, nếu chúng ta vẫn sử dụng thì không thể gọi là di sản được."

Nezumi hất mái tóc ướt sũng, những giọt nước văng tung tóe.

"Khi nước thải vượt quá một mức nhất định, người ta sẽ mở cửa xả ban nãy, tháo nước ra ngoài bằng đường cống ngầm này."

"Nước thải? Tháo ra ngoài khi chưa qua xử lý ư?"

"Ừ, thành phố yêu quý của cậu thỉnh thoảng cũng làm những việc như vậy."

"Nó sẽ chảy đến đâu?"

"West Block."

"Sao... sao có thể tháo nước chưa qua xử lý...."

Shion không nói nên lời. Nezumi đứng dậy.

"West Block không trực thuộc No.6, mà chỉ là một nơi hoang sơ thôi. Bọn người đó cho rằng West Block chỉ là chỗ chứa rác thải của No.6."

"Bọn người đó?"

Nezumi bất động, mắt đăm đăm nhìn ra trước. Nó đang nhìn ống xả, nơi vừa đẩy hai người họ cùng nước thải ra ngoài. Nước thải vẫn từ từ chảy, nhỏ giọt trên bức tường xi măng.

"Đi nào!"

Nhặt con chuột nhắt dưới chân lên, Nezumi quay lưng lại, bắt đầu tiến bước. Shion vội đứng dậy theo, tuy còn buồn nôn nhưng chân đã khỏe lại. Vẫn còn đủ sức, hoàn toàn đủ sức, không sao cả! Shion tự cổ vũ mình. Con chuột dẫn đường trong nước đang ở trên vai Nezumi, miệng kêu chít chít

"Ối!"

Shion sờ vào cổ mình, hơi lạ là một phần cổ đã mất cảm giác. Nhận ra một mụn nước cỡ hạt đậu mọc trên; gáy, cậu thấy khó chịu, bèn gãi nhè nhẹ. Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến tim cậu như thắt lại.

Hành động này... Hành động gãi cổ này, hình như có ai đó từng làm.

"Anh Yamase."

Trong đầu Shion hiện lên hình ảnh Yamase, một tay pha cà phê, một tay gãi sồn sột lên cổ.

"Chẳng lẽ mình cũng..."

Nezumi quay lại hỏi, "Sao thế?"

"Không có gì."

"Đừng có bảo tôi là cậu định khóc than rằng đi không nổi nữa nhé?"

"Tôi còn thấy là vận động chưa đủ đây! Cậu có muốn tôi cõng cậu không?"

"Thôi khỏi, tôi xin kiếu."

Con chuột nhắt kêu chít chít.

Shion đi đến bên cạnh Nezumi.

Mình cả nghĩ rồi, chỉ là một hạt mụn nước thôi, bận tâm làm gì cho mệt. Cánh tay đầy vết va quệt cùng toàn thân bầm dập nghiêm trọng hơn nhiều. Là mụn nước, chỉ là một hạt mụn nước nhỏ mà thôi... Shion tự nhủ.

"Mặt cậu sao nặng nề vậy? Có chuyện gì à? Hay là bắt đầu nhớ mẹ?"

"Mẹ... Nezumi này, cậu có cách nào liên lạc với mẹ không?"

"Không."

"Đừng trả lời phũ phàng như vậy chứ."

"Chính cậu cũng hiểu rõ mà, chẳng phải sao? Có khi bây giờ nhà cậu bị Cục Trị an theo dõi từ cái thùng rác trở đi ấy! Ngoài năng lượng ngoại cảm ra thì chẳng còn cách nào khác để liên lạc với mẹ cậu đâu."

"Nói cũng đúng."

Mẹ, con xin lỗi.

Hiện giờ con chỉ có thể nói xin lỗi với mẹ thôi.

Con không sao, con vẫn còn sống.

Mẹ đừng thở dài, cũng đừng đau lòng.

"Thật vô bổ."

Nezumi phun ra một câu.

"Vô bổ? Cái gì vô bổ?"

"Cậu chứ ai, thật vô bổ."

Lần đầu tiên Shion bị Nezumi mắng một cách thậm tệ như vậy.

"Thật ra cậu muốn nói gì?"

"Tôi nói cậu gánh theo quá nhiều thứ vô bổ, lại còn xem chúng như của báu nữa."

Nezumi nhìn Shion chằm chằm, ánh mắt sắc nhọn đầy đối địch.

Shion vừa định hỏi rõ ngọn nguồn thì Nezumi trèo lên bức tường trước mặt. Nhìn kĩ, trên bức tường có một cái thang sắt đã hoen gỉ.

Trèo lên trên, trông thấy ráng chiều nhuộm cả chân trời. Hai người leo xuống đất. Vòm trời tắm trong ánh hoàng hôn diễm lệ, hơi lạnh dâng ngập không gian. Nơi này dường như là con đường dẫn vào West Block, dõi mắt ra xa, có thể trông thấy bức tường bao quanh No. 6 đang phản chiếu sắc chiều tà. West Block là một vùng đất trũng thấp, nên phải ngước lên mới thấy được No.6. Giữa lớp tường bao rực rỡ hào quang, thành phố rộng lớn ấy vươn lên trang nghiêm và đẹp đẽ. Nezumi đi về hướng ngược với bức tường, xuyên qua khu rừng nhỏ cây cối thưa thớt, thì thấy một tòa nhà để nát bị bỏ hoang, bên trong bốc lên khói bếp, cũng nghe thấy tiếng người.

"Có người sống trong đó sao?".

"Cũng khá nhiều đấy."

Ngoài tòa nhà bỏ hoang còn có vài lán trại.

"Hướng này."

Nezumi nắm tay Shion kéo đến tòa nhà bên cạnh. Đó cũng là nhà hoang, trông như nhà kho nên tương đối rộng rãi, nhưng phân nửa đã đổ sập do mục nát.

"Phải chui vào lòng đất."

Nezumi đẩy một phần bức tường, làm nó từ từ dịch sang một bên. Shion thấy lộ ra một cầu thang xi măng giống như ở đường cống dẫn nước. Con chuột nhắt chạy xuống trước. Dưới cầu thang có một cánh cửa, bên trong tối đen. 'Tách" một tiếng, đèn bật sáng.

Shion nín thở, đứng ngây ra.

Sách chất cao như núi, không, phải nói là cả căn phòng này bao phủ bởi sách.

"Đây là... sách sao?"

"Thế trông giống đồ ăn à?"

"Lần đầu tiên tôi thấy nhiều sách thế này."

"Cậu chỉ đọc sách điện tử, đúng không?"

"Ừ. À không, không phải.... Nhưng tôi chưa bao giờ thấy nhiều sách như vậy."

"Tôi cá là cậu chưa hề đọc các tác phẩm của Molière hay Shakespeare , cũng chẳng biết đến văn học cổ điển Trung Quốc và thần thoại Aztec luôn."

(Tên thật là Jean-Baptiste Poquelin (1622-1673), nhà thơ, nhà viết kịch, nghệ sĩ người Pháp, người sáng tạo ra thế loại kịch cổ điển.

Wiliiam Shakespeare (1564-1616), nhà văn và nhà viết kịch người Anh.

Một nền văn minh, đế chế trong khu vực Mexico, kéo dài từ thế kỉ 13 cho đến khi bị người Tây Ban Nha đánh bại vào thế kỉ 16. Văn minh Aztec có rất nhiều bản sắc văn hóa đặc biệt, nhưng cũng ghê rợn, nhất là trong nghi lễ hiến tế.)

"Ừ."

Shion thật thà gật đầu, cậu hoàn toàn bị áp đảo.

"Vậy cậu biết những gì?" Nezumi hất tóc hỏi.

"Gì cơ?"

"Cậu học được những gì? Ngoại trừ các kiến thức về hệ thống, kĩ thuật tiên tiến và cách đọc hiểu văn bản chuyên ngành, cậu còn học được những gì nữa?"

"Nhiều lắm."

"Ví dụ?"

"Nướng bánh mì, pha cà phê, quét dọn công viên, rồi bơi trong nước thải..."

"Và lúc cô bạn thân đề nghị lên giường, cậu cũng biết cách từ chối, tuy rằng không tế nhị cho lắm."

Shion hất mặt, nhìn trừng trừng vào đôi mắt xám.

"Nếu cậu dư thời gian chế giễu tôi, thì có thể để tôi tắm trước không?"

"Tôi phải tắm trước chứ."

Nezumi rút ra một cái khăn mặt từ trong đống sách, ném về phía Shion.

"Đừng giận mà."

Nezumi nói.

"Điều tôi muốn nói là, so với bốn năm trước, cậu đã tiến bộ rất nhiều, đã học được rất nhiều điều hữu dụng ngoài cách pha ca cao."

"Cảm ơn lời khen của cậu."

"Đã nói là đừng giận mà."

Nezumi khuất dạng trong núi sách, liền đó Shion nghe tiếng nước chảy. Cậu nhìn quanh quất, bốn phía đều là kệ tủ, tất thảy đều chất đầy sách, có vẻ không được phân loại, sách lớn chen sách nhỏ trông giống một nhà ga chật ních người, có cảm giác vô cùng náo nhiệt. Thảm trải sàn cũ kĩ hình như vốn có màu xanh lá cũng chất một chồng sách thật cao, chính giữa thảm kê một cái giường ngổn ngang sách, không có cửa sổ, không có nhà bếp, hình như không có cả đồ gia dụng.

Chít chít.

Tiếng kêu của con chuột nhắt, lúc này đang ngồi trên sách. Shion thuận tay vớ lấy một quyển, mở ra, mùi giấy tỏa lên thoang thoảng. Rất lâu rất lâu trước kia, cậu đã từng ngửi thấy mùi này.

Ngồi trên một thứ vừa mềm mại vừa ấm áp... Kí ức đã nhòa mờ, cậu cũng không nhớ được rõ ràng hơn. Con chuột bò lên vai cậu, đung đưa râu, kêu chít chít liên hồi.

"Muốn nghe tao đọc sách à?"

Chít chít.

Sách đã kẹp sẵn một cái thẻ đánh dấu, Shion lật trang đó ra, bắt đầu đọc.

"Ở đây vẫn còn mùi tanh của máu! Có xức hết dầu thơm xứ Ả Rập cũng không thể khiến bàn tay nhỏ bé này ngọt ngào hơn. Ôi...! Ôi...! Ôi...!"

"Tiếng thở dài não nề! Linh hồn phu nhân chứa đây khổ đau! Dẫu ban cho tôi địa vị cao ngất, tôi cũng chẳng muốn linh hồn mình nặng trĩu nhường này!"

Một con chuột nhắt khác xuất hiện bên chân Shion, không biết chui ra từ khi nào, nó có đôi mắt màu nho đáng yêu. Con chuột nhắt màu nâu ngồi trên sách cứ gục gặc đầu, hình như thúc giục Shion tiếp tục đọc.

"Trở về buồng ngủ, nhanh chân lên, nhanh lên. Có tiếng người gõ cửa. Đến đây, đưa tay anh cho tôi. Những việc đã làm không thể vãn hồi. Hãy nhanh chóng quay về buồng ngủ, nhanh lên nào."

(Trích thoại của hoàng hậu và bác sĩ trong Hồi 5, Cảnh 1, "Phòng chờ trong lâu đài trên đồi Dunsinane" thuộc vở Macbeth của Shakespeare)

Tự nhiên thấy gai người, Shion ngoái lại, bắt gặp Nezumi đang quấn khăn trên cổ, cúi người thật thấp.

"Tâu bệ hạ, mời ngài đi tắm, hạ thần đã chuẩn bị n áo sẵn sàng cho ngài rồi ạ."

"Nezumi, đây là?"

"Vở kịch Macbeth của Shakespeare."

"Tất cả sách ở đây đều là văn học cổ điển?"

"Tâu bệ hạ, không phải. Cũng có những quyển nhập môn Sinh thái học và tạp chí khoa học mà bệ hạ yêu thích nữa."

"Đều là sách của cậu?"

"Lại thắc mắc? Một lát nữa sẽ cho cậu ăn tối, giờ thì đi tắm mau."

Nezumi quay ngoắt đi, mặc kệ Shion.

Vòi sen trong phòng tắm đã khá cũ kĩ, chỗ điều chỉnh nước nóng cũng kì quặc, lúc lạnh lúc nóng, nhưng thật thoải mái. Đã lâu rồi Shion không tắm rửa thỏa thuê thế này, cảm giác ngứa ngáy trên cổ cũng biến mất.

Mình vẫn còn sống, mình đã được cứu.

Khi làn nước ấm xối xuống người, Shion nghĩ vậy.

Chẳng ai biết chuyện ngày mai, nhưng hiện tại mình vẫn sống, còn có thể tắm táp.

Chưa cảm ơn cậu ấy nữa.

Nezumi đã cứu mình, đã liều mạng, nhưng giờ mình mới nhận ra, ngay cả một câu cảm ơn mình cũng chưa nói.

Shion tắm rửa sạch sẽ xong, con chuột nhắt lập tức tiến lại gần.

"Hình như nó rất thích nghe cậu đọc sách."

Nezumi đang đứng khuấy gì đó trong cái nồi bắc trên bếp, khói bốc lên nghi ngút, khiến cả căn phòng tràn ngập hơi ấm.

"A!"

Shion đột nhiên kêu lên. Cậu đã nhớ ra vì sao mình lại có cảm giác hoài niệm và ấm áp khi mở quyển sách.

"Gì vậy? Tính hù chết người ta à?"

"Tôi nhớ ra rồi, rất lâu trước đây, mẹ đã từng đọc sách cho tôi nghe."

"Mẹ cậu đọc Macbeth à?"

"Không phải! Khi đó tôi còn nhỏ, ngồi trong lòng mẹ, nghe mẹ đọc sách."

Là câu chuyện gì nhỉ? Mẹ chầm chậm lật giở từng trang sách, giọng lúc trầm lúc bổng, lúc mạnh lúc nhẹ vang vọng bên tai, cảm giác ấm áp hòa lẫn mùi ngai ngái của giấy.

"Rồi cậu sẽ tự mình hại mình thôi." Nezumi lạnh lùng nhận xét.

"Cậu bảo sao cơ?"

"Chẳng phải hồi nãy tôi đã nói rồi ư? Cậu gánh theo quá nhiều thứ vô bổ, rồi sẽ có ngày cậu bị chính chúng hành cho sống dở chết dở."

"Thật ra là cái gì vô bổ mới được chứ?"

"Kí ức là công dân của No.6, cuộc sống thoải mái nhàn nhã ngày xưa, niềm kiêu hãnh về năng lực của mình, tin rằng mình là người được chọn, rồi sự tự tôn, rất nhiều thứ. Mà nghiêm trọng nhất là mẹ cậu đấy. Không phải là cậu có phức cảm Oedipus với mẹ đấy chứ? Cậu quá bận tâm đến mẹ, như thế rất nguy hiểm. Chắc chẳng bao lâu nữa cậu sẽ bảo tôi là muốn quay về No.6 thăm mẹ."

(Trong Phân tâm học, mặc cảm hay phức cảmOedipus là đặc điểm tâm lý dành sự yêu thương đặc biệt cho đấng sinh thành khác giới tính với mình nhưng lại đố kị với người sinh thành cùng giới tính. Đặc điểm tâm lý này được đặt tên dựa theo nhân vật vua Oedipus, người đã giết cha và cưới chính người mẹ của mình trong thần thoại Hy Lạp)

"Nhớ mẹ là chuyện bình thường mà! Dĩ nhiên tôi biết tình cảnh hiện tại, ý thức được là không thể liên lạc với mẹ. Nhưng tôi muốn nghĩ thế nào là tự do của tôi chứ? Không cần cậu phải hỏi đến."

"Quẳng hết đi." Giọng Nezumi còn lạnh lùng hơn ban nãy, nghe như tiếng kim loại cà vào nhau. "Quẳng hết mớ hoài niệm của cậu đi."

"Tại sao?"

"Vì nó quá nguy hiểm."

"Nguy hiểm? Kỉ niệm ư?"

"Ban nãy cậu đã ném thẻ ID đi, bởi vì nó sẽ mang lại nguy hiểm. Kỉ niệm của cậu với người khác cũng như thẻ ID vậy, nó sẽ khiến cậu bị liên lụy, bị ràng buộc, một ngày nào đó gây ra nguy hiểm cho cậu. Dù là mẹ, cha, hay bà... thì đều là người khác cả. Cậu không còn hơi sức để mà hoài niệm nhớ nhung họ nữa đâu, chỉ nghĩ cách tự lực sinh tồn cũng đủ hao tổn toàn bộ tâm trí rồi."

"Cho nên phải rũ bỏ hết?"

"Đúng! Phải chặt đứt mọi mối liên hệ cậu từng có, tính tới ngày hôm nay."

Shion nắm chặt hai tay bên hông, tiến đến gần Nezumi.

"Còn cậu thì sao?"

"Hử?"

"Tại sao cậu lại giúp đỡ một người xa lạ như tôi? Cứu tôi bất chấp mọi nguy hiểm nữa chứ. Lời cậu nói thật mâu thuẫn với hành động của cậu."

"Tính cách cậu khó ưa ghê! Đã coi tôi là ân nhân cứu mạng thì nên nói năng lịch thiệp hơn mới phải!"

Nezumi nắm lấy cổ áo Shion, ấn cậu vào kệ sách.

"Là vì tôi nợ cậu."

Nezumi thấp giọng thì thầm bên tai Shion.

"Bốn năm trước cậu cứu tôi, tôi chỉ muốn trả ơn cậu thôi."

"Nếu vậy thì cậu đã trả đủ, thậm chí còn trả thừa nữa rồi."

Shion nắm lấy tay Nezumi, muốn nó buông mình ra. Nhưng cố sức thế nào, bàn tay rắn chắc mạnh mẽ của Nezumi cũng không mảy may suy suyển.

"Buông tay ra."

"Cậu tự đi mà nghĩ cách khiến tôi buông tay, đồ công tử bột!"

"Tôi cắn mũi cậu bây giờ!"

Shion nghiến răng ken két. Chớp lấy cơ hội, cậu tóm chặt cổ Nezumi từphía sau.

"Cắn mũi kẻ địch là tuyệt kĩ của tôi đấy."

"Cái gì? Không phải chứ! Chờ chút, thế này là phạm quy."

"Hình như tôi quên nói với cậu, trong bốn năm qua tôi cũng đã học được cách đánh nhau."

"Dừng lại, cắn người là cách tệ hại nhất. Oái!"

Hai người giằng co, ngã nhào vào chồng sách, và hứng đòn công kích từ một lượng sách đồ sộ.

"Đau quá! Xui xẻo thật, bị cuốn bách khoa toàn thư đập trúng rồi... Shion, cậu không sao chứ?"

"Ừ... Đây là gì vậy? Book of Chilam Balam of Chumayel?

(Cuốn sách thiêng liêng của người Maya trên bán đảo Yucatan, được đặt theo tên nhà tiên tri vĩ đại và cuối cùng của họ. Chilam, tên của ông nghĩa là người đưa tin của thượng đế. Balam nghĩa là báo đốm, nhưng cũng là một họ phổ biến tại Yucatan)

"Là thánh thư của người Maya , kể toàn những chuyện giữa con người và thần linh. Chắc là cậu không có hứng thú đâu."

(Người Maya có nguồn gốc từ vùng Mesoamerica, tức Trung Mỹ ngày nay. Văn minh Maya không chỉ nổi bật bởi hệ thống chữ viết cổ phát triển hoàn thiện, mà còn có nền nghệ thuật, kiến trúc và hệ thống thiên văn, toán học đáng kinh ngạc)

Nezumi vừa mỉm cười vừa dựng lại chồng sách.

"Sao cậu lại nói thế?"

"Tôi chỉ nói sự thật thôi. Cậu đã từng có hứng thú với nhân loại, thần thoại hay những câu chuyện cổ tích chưa?"

Nhân loại? Thần thoại? Chuyện cổ tích? Shion chưa từng nghĩ đến, bởi vì những thứ đó là không cần thiết. Shion nhìn quanh, hít một hơi không khí ấm áp. Ở đây có thế giới mà mình không biết, kể từ hôm nay mình sẽ chứng kiến, nghe thấy, hiểu thêm, và suy nghĩ những gì?

Không biết vì sao, lòng cậu dâng tràn phấn khởi. Tuy chỉ trong tích tắc nhưng con tim rộn ràng hệt như lần đầu tiên được nhìn thấy biển. Nếu để Nezumi bắt gặp vẻ mặt này thì sẽ ngượng chết mất, nên cậu ngồi xổm xuống, nhặt quyển sách dưới chân lên.

"Còn đây là gì?"

"Tuyển tập thơ của Hesse."

(Hermann Hesse (1877 -1962) là nhà thơ, nhà văn và họa sĩ người Đức. Năm 1946, ông được trao giải Goethe và giải Nobel Văn học)

"Trái tim ta như cánh chim sợ hãi. Bao khắc khoải ta phải hỏi không ngừng. Cùng tháng ngày biến động chẳng chịu ngừng. Đến khi nào, thời an bình trở lại?"

(Bài thơ "Keine Rast" của Hermann Hesse)

"Biết bài này chứ?"

"Không biết."

"Tôi cũng đoán vậy."

"Đoán được sao còn hỏi!"

"Nếu cậu không biết thì hãy nhớ lấy."

"Đây không phải là điều vô bổ à?"

"Cái này sẽ có lúc hữu dụng, một ngày nào đó. Nào, xúp của cậu đây."

Nezumi chợt giật mình, hai mắt mở trừng trừng.

"Nezumi, cậu sao vậy?"

"Shion, tay cậu..."

"Tay tôi làm sao?"

"Tay cậu... nổi mấy nốt lấm tấm đó từ khi nào vậy?"

Tay áo của Shion xắn đến gần khuỷu tay, trên phần cánh tay lộ ra ngoài nổi đầy nốt ban màu đen. Khi nãy đi tắm không có, cậu chắc chắn không nhìn thấy chúng,

"Gì thế này? Sao lại như vậy?"

Shion hoảng hốt kêu lên, đồng thời, một cơn đau đầu dữ dội ập đến.

"Shion!"

Cơn đau dữ dội này giống như sóng biển, vừa rút đi lại có đợt khác ập tới. Tay cậu bắt đầu tê cứng, chân cũng co rút.

"Shion, cậu ráng chịu đựng một chút, tôi đi tìm bác sĩ."

Shion gắng gượng vươn cánh tay đã cứng đơ, nắm lấy áo Nezumi.

"Không kịp đâu, gọi bác sĩ cũng vô dụng thôi."

"Tôi phải làm sao? Shion, tôi phải làm gì để giúp cậu?"

"Cổ..."

"Cổ?"

"Rạch... hạt mụn nước trên cổ..."

"Tôi không có thuốc tê."

"Không cần... Nhanh lên..."

Ý thức Shion càng lúc càng mơ hồ. Cậu biết có người đang ôm mình. Tuyệt đối không được mất tinh táo, bằng không sẽ mất mạng. Chẳng có căn cứ nào, nhưng cậu biết điều đó.

Cơn đau đầu dữ dội giảm dần, cậu sực nhớ lại rằng Yamase vừa ngã xuống sàn đã bất động ngay lập tức.

Anh Yamase không hề đau đớn.

Anh ấy không quằn quại vùng vẫy, chỉ lão hóa thần tốc, rồi đổ gục như một khúc gỗ mục, cứ thế nhắm mắt xuôi tay. Triệu chứng của mình không giống như vậy. Có lẽ mình còn cơ may cứu được...

Cây kim nung đỏ rực đâm thẳng vào óc, có vô vàn cây kim như thế đâm vào từ nhiều phía khác nhau. Cơn đau lạ lùng chưa từng nếm trải khiến mọi chỗ trong người cậu kêu gào thảm thiết. Ngay cả tiếng thét cũng biến thành những cây kim nóng, đâm thẳng vào tim. Mồ hôi túa ra, buồn nôn, máu và dịch dạ dày cứ tự động dâng lên, trào ra từ khóe miệng.

Đau quá, đau quá, đau quá!

Chẳng màng tới chuyện sống hay chết nữa, chỉ mong cơn đau này, nỗi thống khổ này nhanh chóng trôi qua. Không mở mắt nữa cũng được. Không sống tiếp cũng chẳng sao. Mong mỏi gì những thứ đó đâu... Cho nên, làm ơn, giải thoát cho tôi....

Hình như có người đang giật tóc tôi, hòng kéo tôi ra khỏi màn đen u tối. Tôi thở phào. Chỉ cần đi theo người đó là được. Tôi sẽ được giải thoát. Sẽ được ngủ một giấc thật ngon.

Một chất lỏng sền sệt đắng chát tràn vào trong miệng. Chất lỏng nóng rẫy, chảy thẳng xuống thực quản. Đồng thời, ý thức dần dần trở lại. Có nghĩa là, tôi lại bị kéo về với vực sâu thống khổ.

"Mau mở mắt!"

Một đôi mắt màu xám hiện ra.

"Nezumi... Đủ rồi... Hãy để tôi đi... "

Bên má lãnh trọn một cái tát như trời giáng.

"Đừng có đùa! Tôi không để cậu đi dễ dàng như vậy được. Uống hết cho tôi!"

Chất lỏng sền sệt màu xanh lá lại tiếp tục đưực rót vào miệng. Bóng tối lui dần, từng cơn đau nện vào đầu tôi.

Sàn sạt sàn sạt... Sàn sạt sàn sạt... Sàn sạt...

Ảo giác ư? Shion nghe thấy âm thanh. Là tiếng cắn nuốt sự sống bên trong não. Có vô số côn trùng nhỏ màu đen bò vào đầu cậu, gặm nhấm não bộ, từng chút, từng chút một.

Chúng đang ăn, đang ăn, đang ăn.

Đây là ảo giác sao? Hay là... Đau quá. Không thể chịu nổi nữa. Đáng sợ quá!

Tiếng gào thét xé rách cổ họng.

"Phải rồi, cứ hét đi. Đừng bỏ cuộc. Cậu mới mười sáu tuổi thôi, còn quá sớm để bỏ cuộc."

Sức lực trong người như bị rút hết. Nặng quá. Cứ như bị buộc thêm một khối chì. Vẫn còn cảm giác bức bối, nhưng cơn đau đã giảm bớt.

"Hét đi, hãy cố giữ tỉnh táo, tôi bắt đầu rạch đây."

Nezumi cầm một con dao mổ màu bạc.

"Tôi không có những dụng cụ tiên tiến như dao phẫu thuật điện tử tự động đâu, cậu đừng nhúc nhích."

Có lẽ vì cơn đau dữ dội, hầu hết giác quan đều đã tê liệt, hoặc bởi sức lực đã cạn kiệt, Shion nằm bất động. Cậu không cựa quậy nổi nữa.

Ba con chuột nhắt ngồi ngay ngắn trên sách. Trên tường có treo một cái đồng hồ hình tròn, là loại đồng hồ điện tử, phát ra âm thanh tích ta tích tắc. Lần đầu tiên Shion nghe thấy tiếng thời gian trôi. Từng giây từng phút, thời gian chầm chậm đi qua, lờ mờ và từ tốn. Thế giới trước mắt thật mông lung, không sao nhìn rõ. Cậu cảm thấy hai gò má âm ấm. Là nước mắt. Nó chảy đến môi, nóng hổi, rơi xuống giường.

"Xong rồi."

Nezumi thở hắt ra. Một tiếng "keng" vang lên, hình như dao mổ vừa rơi xuống sàn.

"Hầu như không chảy máu. Cậu có đau không?"

"Không đau... Nhưng buồn ngủ quá."

"Vẫn chưa được, cậu ráng chịu đựng thêm chút nữa."

Giọng Nezumi càng lúc càng xa, bên tai Shion chỉ có. tiếng đồng hồ tích tắc.

"Shion." Có người lay cậu. "Tôi bảo cậu mở mẳt ra! Chịu đựng thêm một chút nữa thôi. Xin cậu đấy, mở mắt ra đi."

Ồn quá! Cậu ồn ào quá đấy. Một chút nữa là bao lâu?

"Cậu đừng có đùa! Cậu khiến tôi vất vả chạy đôn chạy đáo xong bây giờ phủi tay đi như vậy hả? Shion, cậu nghe tôi nói không? Mẹ cậu sẽ khóc đấy. Còn cô bé kia phải làm sao? Cái cô tên Safu ấy! Cậu đã lên giường với ai chưa? Thế mà lại từ chối người ta!"

Phiền nhiễu quá! Cậu im lặng đi được không? Im đi cho tôi nhờ...

"Cậu chẳng biết cái gì hết, chưa ngủ với gái, không biết tên sách, cả đánh nhau cũng gà mờ. Cứ thế này chết đi mà được hả! Shion! Mở mắt ra!"

Shion mở mắt. Cậu nhìn thấy tám con mắt. Hai con mắt màu xám là của người, sáu con mắt màu nho là của lũ chuột nhắt.

"Vậy mới ngoan chứ. Rồi tôi sẽ thưởng cho cậu."

"Nezumi..."

"Ừ?"

"Tên... Tôi vẫn chưa biết."

"Tên của tôi ư?"

"Tên... thật..."

"Cậu xem, lại thêm một chuyện cậu chưa biết. Chờ cậu hồi phục hẳn tôi sẽ nói cho cậu hay, nên chóng khỏe lên nhé."

Mấy lần liền, Shion bị rót vào miệng thứ thuốc nước đắng chát, cậu mơ màng thiếp đi rồi lại bị gọi dậy, cứ như thế hết đợt này đến đợt khác, tưởng như không bao giờ dứt. Phát sốt, người đẫm mồ hôi do cơn sốt cao, liên tục nôn mửa, lượng nước trong người như bị rút cạn.

"Nước..."

Cậu liên tục đòi uống nước, mỗi lần như vậy đều có dòng nước mát lạnh chảy vào cổ họng.

"Ngon quá..."

"Đương nhiên rồi, thế giới này không phải toàn những thứ bỏ đi đâu."

Nezumi nhẹ nhàng vuốt tóc Shion.

"Đã không sao rồi, cậu có thể ngủ một giấc thật ngon."

"Ngủ... được rồi à?"

"Được, đã qua giai đoạn nguy hiểm, cậu đã chiến thắng, cậu thật dũng cảm."

Bàn tay vuốt tóc và giọng nói đều quá đỗi dịu dàng, khiến Shion đắm chìm trong cảm giác an toàn. Cậu nhắm mắt lại, chỉ một lát đã ngủ say.

Nezumi vừa vuốt tóc Shion, vừa chú ý hơi thở trong lúc ngủ của cậu, dù vẫn yếu ớt, nhưng rất ổn định, không còn rối loạn nữa.

Đã qua giai đoạn nguy hiểm.

Cậu thật dũng cảm. Đây là lời khen thật lòng của Nezumi chứ không phải đãi bôi hay cổ vũ động viên. Nó nhận ra sức sống của Shion rất mạnh mẽ, chỉ nhìn vẻ ngoài thì không thể ngờ được ý chí cầu sinh của cậu lại kiên cường dẻo dai đến vậy.

Ngắm Shion trong giấc ngủ say, hơi thở đều đặn nhưng gương mặt suy nhược, Nezumi nhận ra mình cũng đã rã rời. Không phải cơ thể mà là tinh thần. Nó không sao hiểu nổi tình huống vừa diễn ra. Một nỗi bất an rục rịch trong huyết quản bắt đầu gặm nhấm thần kinh nó. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

No.6.

Có gì đó đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng No.6, nơi được mệnh danh là thành phố Thánh. Một thứ gì đó vượt quá mọi tưởng tượng của con người đã nảy sinh và đang phát triển.

Nezumi mở tủ lấy một cái đĩa petri, đặt vào đó thứ lấy được dưới da Shion khi rạch mụn nước.

(Loại đĩa bằng thủy tinh hoặc chất dẻo, dạng hình trụ có nắp đậy mà các nhà sinh vật học sử dụng để nuôi cấy tế bào hay cây rêu nhỏ. Nó được đặt theo tên của nhà vi khuẩn học người Đức Julius Richard Petri)

Không thể tin nổi.

Thỉnh thoảng vẫn xảy ra những chuyện không thể tin nổi. Hiện thực luôn phản bội con người một cách dễ dàng, đẩy đời người theo hướng khó lòng đoán trước. Cũng có lúc là cạm bẫy. Thậm chí còn tàn khốc, hoang đường và xảo quyệt. Hiện thực là thứ không thể tin tưởng, bất cứ chuyện gì cũng có thể phát sinh.

Nezumi hiểu rõ điều ấy, nhưng tình cảnh trước mắt vẫn khiến nó sợ hãi. Chuyện thế này mà xảy ra được sao? Không, đã xảy ra rồi. Chẳng cần hoài nghi. Cũng không thể giả vờ là không biết nữa.

Nezumi đi về giường.

Nó nhẹ nhàng chạm vào tóc Shion lần nữa.

Khi tỉnh lại, cậu có tin được hiện thực này không?

Cậu có thể chấp nhận hiện thực này không? Cho đến năm mười hai tuổi, vẫn còn là người được trung ương thành phố Thánh bảo bọc, tuy đã bị trục xuất đến Lost Town, nhưng cho đến năm mười sáu tuổi vẫn là công dân hợp pháp, vẫn là một con người sống trong nhà kính. Một người như vậy liệu có thể chấp nhận hiện thực này không? Cậu có kiên cường đến mức đó không?

Cậu sẽ không gục ngã vì yếu đuối chứ?

Nezumi không biết. Nó không biết thiếu niên đang say ngủ trước mặt mình đây kiên cường đến mức nào, và yếu đuối đến mức nào. Cậu ấy có thể chịu đựng? Hay sẽ kiệt quệ? Nó không biết. Nhưng Shion đã sống sót. Đây cũng là một hiện thực. Không nắm được sinh mạng sẽ vô phương sống sót. Dẫu thảm hại hay đớn đau đến đâu, chỉ cần ham sống thì có thể tiếp tục sinh tồn. Nezumi thấm nhuần điều này. Ham muốn đó, Shion cũng có. Kéo dài sự sống khó khăn hơn nhiều so với chết một cách anh hùng. Và đáng giá hơn. Nezumi cũng thấm nhuần điều này nốt.

Chắc là Shion sẽ xoay xở được thôi.

Nezumi lấy nước chấm vào đôi môi khô của Shion, sau đó lẳng lặng ra ngoài. Trời sắp sáng, bầu trời chuyển dần từ đen sang tía, những ngôi sao li ti vẫn nhấp nháy.

"No.6."

Nezumi đứng ở nơi cao, nhìn xuống thành phố rộng lớn đen tối phía xa.

"Hãy đợi đấy. Một ngày nào đó tao sẽ tóm được ổ bệnh của mày!"

Một vệt sáng xẹt qua bầu trời, chim chóc tụ họp, vầng dương ló dạng. Bình minh đến, thành phố Thánh bắt đầu đón nhận ánh nắng, cảnh tượng ấy như đang cười nhạo West Block chìm trong vực thẳm âm u. Nezumi vẫn đứng yên, lặng lẽ đối mặt với thành phố.

Thành phố trước mắt tràn ngập ánh mặt trời, chói chang rực rỡ. Quang cảnh bình minh nhìn từ phòng này ra đẹp đến nỗi ngắm không biết chán.

Thật cuốn hút!

Đường phố ngăn nắp, cây cối tốt tươi, quả là hoa lệ! Đây là thành phố tiện lợi và tràn trề sinh lực, không tồn tại những thứ dư thừa, xấu xí. Là tuyệt tác hoàn hảo do con người tạo nên...

Một tràng âm thanh điện tử vang lên, trên màn hình treo tường xuất hiện một người đàn ông có khuôn mặt dài.

"Thành thật xin lỗi, mới sáng sớm đã quấy rầy ngài."

"Không sao, tôi đang đợi đây."

"Việc điều tra đã hoàn tất, tôi định đến báo cáo trực tiếp với ngài."

"Trực tiếp? Cẩn thận như vậy tức là có điểm nào bất thường rồi phải không?"

"Nghi phạm bỏ trốn."

"Tôi đã nghe nói, nhưng không quan trọng lắm."

"Có liên quan đến người đó. Người giúp nghi phạm trốn thoát."

Người đàn ông trên màn hình khẽ đẩy gọng kính. Đó là một cặp kính gọng đen, kiểu dáng đã cũ. Dường như ông ta cảm thấy loại kính này thích hợp với mình nhất nên mười năm qua chưa đổi lần nào.

"Chắc chắn chứ?"

"Việc xác nhận đã hoàn tất, đồ thị sóng âm là của cùng một người."

"Giúp nghi phạm bỏ trốn à? Bằng cách nào?"

"Việc này tôi cũng sẽ báo cáo với ngài."

"Được, tôi chờ cậu."

"Vâng."

Hình ảnh biến mất, màn hình lại biến thành một phần của bức tường.

Người đàn ông nhìn xung quanh, dõi ra bầu trời trong xanh bên ngoài lớp cửa kính bằng thủy tinh đặc chế.

Mắt ngập tràn sắc xanh rực rỡ. Lại đến mùa này.

Trở lại rồi.

Vì mục đích gì mà trở lại? Liệu có xuất hiện nữa không?

Từ đóa hồng trang trí trên bàn, một cánh hoa lặng lẽ rụng xuống.

Sao không ngoan ngoãn mà lẩn trốn đi... Đồ khốn!

Người đàn ông giẫm mạnh lên cánh hoa đỏ thắm rơi dưới sàn. Cánh hoa dính bết trên tấm thảm lót, trông như một vệt máu.

Yamase ngồi đó, ôm gối, cúi thấp đầu, như đang cáu kỉnh vì bị quở trách.

"Anh Yamase."

Shion gọi, nhưng anh không phản ứng.

"Anh Yamase, anh làm sao vậy?"

Yamase đột nhiên khóc lớn.

"Anh Yamase, đừng khóc."

Shion đỡ lấy vai Yamase. Tiếng khóc khiến người ta nao lòng, vô cùng đáng thương, nghe chừng rất khổ sở.

"Sao anh lại khóc thương tâm như vậy? Em có giúp được gì cho anh không?"

"Được chứ."

Yamase tóm lấy chân Shion.

"Shion, anh không muốn ở một mình đâu. Sao chỉ mình em thoát chết?"

"Hả?"

"Em sẽ cùng đi với anh phải không?"

"Anh Yamase, anh đang nói gì vậy?"

Bàn tay nắm lấy chân Shion trắng nhợt đi, bắt đầu thối rữa, bong ra từng mảng thịt, nhìn thấy được cả xương.

"Đi với anh... được không?"

Chân bị nắm chặt, kéo về hướng vực sâu đen thăm thẳm. Yamase giơ cánh tay đã phân hủy tóm lấy người Shion, thậm chí còn siết cổ cậu.

"Dừng tay! Em không muốn đi!"

"Shion..."

Shion vươn tay quờ quạng. Có một cảm giác cưng cứng rất thật. Cậu tóm được gì đó, vận hết sức bình sinh nắm lấy nó, hét lớn.

"Em không muốn!"

Shion bừng tỉnh, khát đến đau cả họng.

"Cậu không muốn chuyện gì?" Nezumi lo lắng nhìn cậu.

"Nezumi... À... Tôi sống lại rồi."

"Đúng vậy, chúc mừng cậu đã hồi sinh, nhưng buông tay tôi ra được không. Cậu siết mạnh như vậy, tôi đau lắm đó."

Shion đang nắm chặt tay Nezumi, đến mức phần móng bấm sâu vào da thịt. Chính cánh tay này đã dẫn dắt Shion ra khỏi vực sâu tăm tối.

"Uống nước nhé?"

"Ừ."

Nước rất lạnh, tưởng chừng thẩm thấu vào từng ngóc ngách trong cơ thể.

"Cậu đã cho tôi uống nước rất nhiều lần, giống như thế này."

"Gần đây có con suối trong lành, không tốn tiền, cậu cứ uống thoải mái."

"Cậu lại cứu tôi rồi..."

"Không phải tôi cứu cậu. Nơi này không có bác sĩ, cũng chẳng có trang thiết bị chữa trị. Mà có cũng chẳng ích gì... Ở đây tôi không đủ phương tiện cứu chữa cho ai cả, cậu sống sót được hoàn toàn là nhờ sức mạnh tự thân. Cậu rất dũng cảm, tôi phải nhìn cậu bằng con mắt khác, không thể gọi cậu là công tử bột nữa rồi."

"Đều nhờ có cậu..."

Shion giơ tay lên nhìn, tuy làn da hơi khô, nhưng không có nốt đồi mồi cũng chẳng có nếp nhăn, là cánh tay của một người trẻ tuổi. Bấy giờ cậu mới yên tâm.

"Tôi gặp ác mộng, cho nên mới quờ quạng, hy vọng có ai cứu tôi... Tôi đã nắm lấy tay cậu..."

"Giấc mơ khủng khiếp đến vậy à?"

"Tôi mơ thấy anh Yamase, anh ấy nói, không muốn chỉ mình tôi thoát chết... anh ấy giơ tay tóm lấy tôi, lần từ dưới bụng lên trên cổ..."

Shion sờ vào cổ, thấy đã băng kín bưng.

"Từ bụng lên cổ?" Nezumi thoáng kinh ngạc, cụp mắt xuống, rời khỏi giường.

"Anh Yamase không phải là người sẽ nói những lời đó. Anh ấy nhất định sẽ vui mừng khi thấy người khác thoát nạn... Tôi không biết vì sao mình lại mơ như vậy."

"Bởi vì cậu thấy có lỗi với anh ta."

Nezumi khoác tấm vải dệt bằng siêu sợi, con chuột nhắt lập tức nhảy từ quyển sách lên vai nó.

"Người tên Yamase đã chết nhưng cậu vẫn còn sống, cậu thấy có lỗi với anh ta, nên mới mơ một giấc mơ vô bổ."

"Cái gì cậu cũng bảo là vô bổ..."

"Người sống sót luôn là kẻ chiến thắng, đừng vì cậu còn sống mà thấy có lỗi với kẻ khác. Nếu cậu dư thời gian, thì hãy nghĩ cách làm sao sống tiếp, một ngày hay một phút đều được, sống tiếp và thỉnh thoảng nhớ về người đã khuất, thế là đủ."

"Cậu đang nói cho tôi nghe đấy à?"

"Ngoài cậu ra còn ai nữa?"

"Nghe như thể... cậu đang tự nói với chính mình vậy."

Nezumi trừng mắt nhìn Shion, miệng làu bàu, "Vớ vẩn."

Shion định ngồi dậy, nhưng cử động không được thoải mái, vì toàn thân quấn băng kín mít.

"Sao lại phải quấn thế này?"

"Vì khi đau đớn nhất cậu đã tự cào cấu mình. Nẳm xuống đi, chưa đến lúc được phép cử động đâu, bên cạnh gối có thuốc, cậu tự uống nhé. Chờ tôi quay về sẽ nấu xúp cho cậu ăn."

"Cậu định đi đâu ư?"

"Tôi có việc phải làm."

Nezumi xoay người bước nhanh ra cửa.

Shion ngoan ngoãn uống viên thuốc màu trắng. Bên cạnh ly nước thủy tinh là con chuột nhắt màu nâu, nó đang kêu chít chít.

"Cảm ơn mày nhé."

Hình như con chuột hiểu được lời cảm ơn của Shion, nó gật gật đầu, bò lên ngực cậu.

"Chủ mày làm công việc gì vậy?"

Chít chít.

"Tên cậu ấy là gì? Đã làm những việc gì? Sinh ra ở đâu..."

Shion bắt đầu gà gật, xem chừng cơ thể cậu vẫn cần nghỉ ngơi thêm. Cậu ngủ thiếp đi, lần này không còn mơ nữa. Khi tỉnh lại, mặc cảm tội lỗi và cảm giác bất lực đều biến mất. Ngoài vết thương trên cổ còn hơi đau, tất cả các chỗ khác đã như bình thường. Cơ thể cậu đang trong giai đoạn hồi phục nhanh chóng.

Trong phòng không có một ai, Nezumi vẫn chưa về. Không gian mờ tối và yên lặng, ba con chuột nhắt cuộn mình ngủ bên cổ Shion. Cậu nhẹ nhàng ngồi dậy, xỏ giày vào, chợt muốn ra ngoài hít thở, rất muốn hít đầy lồng ngực không khí trong lành. Cậu thong thả bước đi. Lớp băng quấn quanh cổ và ngực đều đẫm mồ hôi. Cậu gỡ chúng ra để lồng ngực được hô hấp dễ dàng, bước chân cũng khoan khoái hơn, không thấy chóng mặt hay nhức đâu nữa. Shion mở cửa, bước lên cầu thang, gió mát ùa đến làm cậu thấy hơi lạnh. Mặt đất phủ một lớp sáng đỏ nhạt, vầng dương đã xuống núi. Những chiếc lá đỏ trên cây cũng rơi xuống, buông mình theo gió, xào xạc chạm mặt đất. Bóng cây đổ dài. Đường nét No.6 hiện lên mờ mờ phía xa.

Shion đột nhiên thấy hốc mắt nóng hổi, cũng chẳng phải vì nhớ nhung thành phố mình từng sinh sống, mà vì buồn bã trước cảnh sắc cô liêu cuối thu. Tiếng lá rơi, mùi bùn đất, màu sắc vòm trời, dường như vạn vật đều khiến cậu thương cảm đến phát khóc.

Nezumi mà nhìn thấy bộ dạng này, chắc chắn sẽ lại cười nhạo cậu cho mà xem.

Vì muốn kìm nén dòng nước mắt, Shion cắn chặt môi dưới, rồi hít thật sâu.

Đằng sau vang lên tiếng cười lảnh lót. Shion ngoái đầu lại, trông thấy ba đứa trẻ đang trèo lên cây, gồm hai bé gái và một bé trai. Có phải chúng sống trong tòa nhà bỏ hoang kia không? Trông cả ba khá giống nhau, gương mặt đều tròn trịa. Shion không biết chúng làm gì mà vui đến vậy, nhưng hễ nhìn thấy trẻ con cười đùa hớn hở thì tâm trạng cậu lại trở nên thoải mái. Mẹ Karan rất thích trẻ con, vẫn thường đưa ra ưu đãi "giảm nửa giá cho trẻ em dưới mười tuổi", vì thế mà trong cửa tiệm luôn tràn ngập tiếng nói cười của bọn trẻ. Tuy bên trong và bên ngoài No.6 là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, bị ngăn cách bởi một bức tường, nhưng tiếng trẻ con vô tư vui đùa thì ở đâu cũng vậy.

Dường như bé gái lớn nhất đã trông thấy Shion. Cô bé dừng lại, trợn mắt, nét mặt cứng đờ. Shion không muốn làm bọn trẻ giật mình nên giơ tay lên vẫy, muốn bắt chuyện với chúng trước.

"Chào các em."

Cậu bé đứng sau cô bé kia chợt khóc ré lên.

"Em làm sao thế? Đừng khóc."

Shion vừa định đến gần, cô bé kia đã biến sắc, kêu thét lên:

"Rắn!"

Cô bé bế cậu em trai, nắm tay cô em gái, tụt khỏi cây. Tiếng kêu thất thanh vọng lại dưới ánh hoàng hôn. Shion đứng ngẩn ngơ, chẳng hiểu gì cả.

Rắn... Tại sao phải khóc thét? Rắn là có ý gì?

Cậu không tài nào hiểu nổi lời cô bé.

Cô đã thấy gì?

Cậu quay đầu lại nhìn, chẳng có gì ngoài phong cảnh cuối thu hiu quạnh. Không có rắn cũng không có chim, chẳng có bất cứ muông thú nào.

Hay là bóng cây đổ trên mặt đất nhìn giống con rắn? Không, không đúng. Cô bé đó nhìn mình chằm chằm, chỉ mình mà thôi.

Shion chợt thấy sợ hãi, toàn thân sởn gai ốc. Cậu đưa tay bứt tóc, đây là thói quen mỗi khi cậu thấy hoang mang.

"Ơ..."

Shion giật mình, nhìn mấy sợi tóc dính trên đầu ngón tay. Tất cả đều màu trắng, gần như trong suốt, lấp lánh dưới ráng chiều.

"Sao lại như vậy?"

Cậu lấy tay cào lên tóc, bứt thêm vài sợi ở phía trước. Sợi nào cũng thế. Cậu sờ mặt mình. Khi chạm vào da, cậu vẫn cảm nhận được sự đàn hồi, không hề có nếp nhăn hay cảm giác nhão, chỉ thấy kì lạ ở trên cổ, có cái gì đó lồi lồi quấn quanh.

Shion quay xuống cầu thang.

Gương, ở đâu có gương...

Cậu lục lọi trong đống sách, chuột nhắt hoảng sợ chui tọt xuống gầm giường. Bên cạnh phòng tắm có một cánh cửa gỗ, cậu mở cửa, không gian bên trong đủ cho một người nằm ngủ. Mặt tường phía cửa có treo một tấm gương, các mặt tường khác thì treo đầy đồ đạc, nhưng Shion không còn lòng dạ nào để xem xét kĩ lưỡng. Cậu bật đèn, tiến đến gần tấm gương. Hai chân cậu bủn rủn, tay cũng run lẩy bẩy, nhưng cậu nhất định phải xem.

"Ơ..."

Trong gương là gì vậy? Đây... Đây là...

Rắn!

Tiếng thét thảm thiết của cô bé vang vọng bên tai.

Tôi cần không khí. Bằng không tôi sẽ ngạt thở mất. Tôi không thở nổi nữa.

Shion lảo đảo dựa vào vách tường.

Cậu nhìn mình trong gương, ánh mắt như dán chặt vào đó. Cậu không sao dời ánh nhìn sang nơi khác được. Tóc cậu bạc trắng, lấp la lấp lánh. Có một con rắn nhỏ với đường kính thân chừng hai centimet quấn quanh cổ cậu. Thoạt nhìn thế này, thực sự rất giống...

"Sao lại như vậy!"

Shion cởi hết đồ. Cậu muốn tháo sạch lớp băng quấn quanh người, nhưng băng được quấn tỉ mỉ như đang chế giễu sự hấp tấp của cậu, lại càng quấn chặt hơn.

Khi tháo được hết lớp băng trên người, Shion rên rỉ. Toàn thân cậu nổi lên một đường gân đỏ, bắt đầu từ gót chân trái, quấn từ dưới lên trên, xuyên qua háng, thân trên, rồi từ dưới nách vươn lên cổ. Giống hệt một con rắn đang quấn quanh người! Con rắn ấy quấn lấy tấm thân lõa lồ của Shion. Là vết tích của một con rắn đỏ. Cậu thấy toàn thân rã rời, bần thần ngồi phịch xuống đống vải băng.

Mái tóc bạc trắng cùng con rắn đỏ. Đây là cái giá để được sống tiếp ư?

"Tự ngắm mình khỏa thân trong gương thú vị lắm à?"

Một giọng trầm thấp vang lên. Nezumi đang đứng bên cạnh cửa.

"Nezumi... Đây là..."

"Khi cậu hết sốt thì nó xuất hiện. Chỉ là sự thay đổi khác thường trên da, không phải do giãn tĩnh mạch. Ý tôi là, điều này không hề ảnh hưởng đến sự tuần hoàn máu. Tốt quá còn gì."

"Tốt? Tốt chỗ nào? Tôi đã biến ra cái bộ dạng..."

"Nếu không thích thì lột bỏ nó đi. Bây giờ đã là thời đại cấy ghép da nhân tạo ngon lành rồi mà. Tóc chỉ cần nhuộm là được. Tôi thấy chẳng có gì to tát cả. Chỉ hiềm..."

Nezumi khẽ nhún vai.

"Khoan nói đến tóc, ở đây không có kĩ thuật và trang thiết bị cấy ghép da, nên chuyện đó là bất khả thi."

Giọng nói điềm tĩnh không chút cảm xúc. Không mảy may thương xót hay an ủi. Shion ngồi trên sàn, ngơ ngác nhìn đống vải băng dưới chân mình.

"Shion."

"Ừm..."

"Cậu hối hận vì được sống sao?"

"Ừm? À... Cậu đang nói chuyện với tôi ư?"

Nezumi hít một hơi, ngồi xuống trước mặt Shion, giơ tay nâng cằm cậu, buộc cậu ngẩng mặt lên.

"Đừng cứ cúi đầu như vậy, nhìn tôi này. Cũng đừng ngơ ngẩn nữa, nghe tôi nói cho rõ đây. Cậu có hối hận không?"

"Hối hận? Hối hận cái gì?"

"Vì đã thoát chết."

"Hối hận... Ý cậu là thấy tiếc nuối?"

"Hỏi thừa! Còn ý nào khác nữa? Cậu tỉnh táo lại đi! Có gì xảy ra với đầu óc cậu rồi hả?"

Hối hận? Hối hận vì đã sống sót? Mình còn sống, và bây giờ, hối hận vì ngồi ở đây trong bộ dạng này...

Shion chầm chậm lắc đầu.

"Không hề."

Cậu không muốn chết. Có bò trên đất cũng phải sống sót. Tuy không có mục tiêu và hy vọng rõ ràng, tương lai mờ mịt, cơ thể đột biến, tâm trí rối loạn, nhưng cậu chưa bao giờ muốn chết.

Dòng nước mát lành tưới tắm cổ họng, sắc trời trải rộng trong tầm mắt, hoàng hôn tĩnh lặng, mùi thơm của bánh mì mới ra lò, cảm xúc chân thực nơi đầu ngón tay, tiếng cười rôm rả, câu hỏi đột ngột "Shion, hy vọng của cậu là gì?", và cả nỗi hoang mang... Phải sống mới nắm bắt được những điều đó. Bất kể hình dáng đổi thay đến thế nào, cậu cũng không muốn xa lìa chúng.

"Nezumi... Tôi... muốn tiếp tục sống."

Những giọt nước mắt cố nén bất giác tuôn rơi. Shion vội lau đi.

"Không kịp giấu rồi, đồ ngốc! Sao cậu có thể khóc thoải mái như vậy chứ? Cậu không thấy ngượng à?"

"Chỉ là không kìm được thôi mà! Tâm trạng tôi hiện chưa ổn định, cho nên không kiểm soát được. Tôi vừa bò dậy từ giường bệnh mà cậu đã cười nhạo tôi rồi!"

Nezumi lặng lẽ nhìn gương mặt của Shion, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu.

"Nếu cậu bận lòng đến vậy, lát nữa tôi nhuộm tóc lại cho. Nhưng mà, tôi thấy thế này cũng đẹp." Ngón tay Nezumi chạm nhẹ vào đường gân đỏ trên ngực Shion. "Còn đường gân đỏ, trông ưa nhìn đấy chứ."

"Tôi chẳng vui vẻ gì vì mấy lời bông lơn của cậu đâu."

"Còn tôi chẳng thích thú gì với bộ dạng khỏa thân của cậu cả. Mặc quần áo vào đi, tôi mời cậu món xúp đặc biệt."

Bấy giờ Shion mới nhận ra đã lâu cậu chưa ăn gì. Cơn đói ập đến.

"Xúp gì thế? Có cần tôi giúp cậu một tay không?"

Nezumi trợn mắt nhìn, "Tốc độ hồi phục của cậu nhanh hơn tôi nghĩ nhiều đấy."

"Hả?"

Giọng Nezumi chợt trở nên trầm khàn, "Đi vòng quanh cái vạc là đi vòng quanh cái vạc, vứt nội tạng hôi thối vào trong. Con cóc bị ép dưới tảng đá lạnh băng, ngủ say ba mươi mốt ngày ba mươi mốt đêm, biến thành chất kịch độc, trước tiên, ném ngươi vào chiếc vạc ma thuật, đun lên! Đun lên!"

(Trích đoạn trong Macbeth. Hồi 5, Cảnh 1, "Hang động - Ở chính giữa, có một cái vạc đang sôi")

"Cậu đang đọc gì vậy?"

"Macbeth đó! Đây là cảnh ba mụ phù thủy bỏ mắt sa giông, chân cóc và cánh dơi vào vạc để nấu món xúp đặc chế. Rất ấn tượng đúng không?"

"Nếu xúp cậu nấu theo công thức ấy thì xin kiếu."

"Xúp này dùng gà thay thế cho dơi, rau tươi thay cho sa giông, một miếng tỏi thay chỗ cóc. Xin chờ trong giây lát, tâu bệ hạ."

Món xúp đặc biệt của Nezumi nóng hôi hổi. Shion chưa bao giờ ăn món gì ngon lành đến thế.

« Lùi
Tiến »