THÚY ÔM CUỐN TẬP BÌA CỨNG TRONG TAY. LẠI MỘT BUỔI CHIỀU vàng rực nắng óng ánh như tơ.
Thúy kêu lên :
- Trời đẹp quá!
Trong im lắng dễ thương của khu vườn Thúy bắt gặp vài cánh bướm đùa nhau quấn quít. Lòng nàng mênh mang một nỗi nửa bâng khuâng nửa vui đầy êm ả. Huy đã đi từ hai hôm trước. Chàng về Đà Lạt, mời bà cô xuống Sàigòn lo liệu việc đám hỏi cho chàng. Mọi chuyện đã được an bài tốt đẹp, ba mẹ nàng thuận tình cho Huy và Thúy lấy nhau.
Tối trước hôm đi, Huy đến chơi. Hai người ngồi tựa vào nhau trên bực thềm, lặng im cảm nghe niềm hạnh phúc đang đến. Huy đã gặp ba và hai người nói chuyện một lúc lâu. Phượng chạy ra chạy vào nghe lỏm.
Khi Huy trở lại cạnh Thúy, Phượng theo ra trêu :
- Anh Huy. Anh sắp gọi ba mẹ bằng … ba mẹ có thấy … ngượng không?
Thúy mắng :
- Con nhỏ tinh quái.
Huy tỉnh bơ :
Có gì mà ngượng. Trong đời người ít nhất phải có một lần gọi cha mẹ người yêu bằng tiếng ba mẹ thân thiết chứ?
Phượng cười cười bỏ đi. Huy ngồi cạnh Thúy, dựa vào nàng. Chàng vui vẻ :
- Chúng mình sắp lấy nhau, em biết không?
- Không.
- Ba mẹ bằng lòng rồi đấy.
- Em không bằng lòng thì sao?
- Kệ em.
- Vậy thì anh lấy ai thì lấy, em không thèm biết.
Huy phì cười, choàng tay ngang người Thúy và hôn phớt lên tóc nàng. Buổi tối lướt nhẹ qua thềm đưa đêm vào khuya. Huy nói :
- Mai anh về Đà Lạt gặp cô Tham, nhờ cô đứng ra lo liệu mọi việc.
Thúy nhẹ gật đầu. Và Huy ra về khi tiếng đồng hồ quả lắc vang lên mơ hồ trong gió.
… Huy mới đi hai hôm mà Thúy đã thấy nhớ. Vậy là kết thúc một chuyện tình. Thúy mở quyển tập bìa cứng đọc lướt qua những trang đã viết. Thúy dừng lại ở một trang :
- Có một ngày nào em sẽ trở thành vì sao để ở mãi trên cao. Có một ngày nào em sẽ trở thành nàng tiên để ngự mãi chốn thiên tiên. Em nuôi mộng ước giăng đầy cuộc đời như những áng mây giăng vũ trụ, em xây ảo tưởng nuôi tình thương làm món ăn cho em lớn – em sẽ tự lớn lên trong thế giới của riêng em, không cô đơn, không quạnh quẽ mà có thật nhiều người tình. Tất cả những người tình làm nô lệ cho đời em.
Thúy bâng khuâng. Thủa mơ mộng trẻ con ấy như đã qua từ lâu lắm chứ không phải chỉ mới cách đây hơn chín tháng. Tôi chỉ có một người tình và tôi sẽ làm nô lệ của chàng.Tôi yêu chàng và tôi sống bằng thực tế, không xây ảo tưởng vu vơ để tự đánh lừa mình như khi còn thơ ngây nhỏ nhít.
Ở một trang tiếp, Thúy đọc lại được một ước mơ chưa thành hình :
- Em chợt nghe lòng vang dội tiếng mời gọi của một người tình chưa gặp mặt. Em mong đợi chàng đến, không phải là khuôn mặt của những kẻ thường ngày em gặp mà là bóng hình em ấp ủ mơ ước trong tim từ bấy lâu nay. Em sẽ nhìn chàng bằng đôi mắt dịu dàng và đằm thắm, đến nỗi chàng phải kêu lên : em làm anh điên đảo cả hồn. Và chàng sẽ tiến đến cạnh em, nhẹ nhàng ôm em vào lòng, đặt lên môi em một nụ hôn cho hồn em rạo rực. Em là của chàng. Từ đó. Và em sống mãi trong hạnh phúc, từ đây.
Thúy gập cuốn tập lại. Tôi không viết nữa. Từ nay tôi sẽ cất kỹ nó vào kho kỷ niệm. Thủa của rong chơi bay nhẩy đã chấm dứt, bây giờ là lúc khép mình vào khuôn khổ. Thúy lẩm bẩm :
- Tôi đã gặp người tình tôi chờ đợi. Tôi đã không sống những giây phút thần tiên như tôi mơ tưởng, nhưng lòng tôi đã rung lên vì mối hạnh phúc đằm thắm chàng trao gửi. Tôi đang đợi chờ nhưng không phải đợi chờ một người tình chưa đến. Mà đợi chàng, người tình đã đi và sẽ trở lại mãi mãi bên tôi.
Thúy đứng lên, quay lưng vào nhà. Một nỗi nhớ dịu dàng dần dần dâng lên trong lòng nàng triền miên không hết, làm Thúy ngất ngây. Thúy nghĩ, nỗi nhớ sẽ chín căng trong hồn mình khi úp mặt trên gối chăn đơn chiếc.
VÕ HÀ ANH