BUỔI TIỆC TỔ CHỨC KHÁ LỚN VÀ ĐÔNG KHÁCH DỰ. Ở ĐÂY CHỈ thấy lác đác vài khuôn mặt trẻ non với tóc dài phủ gáy, hay những cô gái chưa tới tuổi thành niên. Hầu hết là tuổi trẻ của lớp từ hai mươi tới buốn mươi, người lớn và thanh lịch. Người ta thì thầm nho nhỏ bên những bàn đầy món ăn chơi thịnh soạn, tiếng nhạc lôi cuốn tâm hồn vang rõ từng âm điệu từ một góc, quấn quít theo từng bước những cặp khiêu vũ giữa phòng. Từng đôi, từng đôi chúi vào nhau thủ thỉ, trông thật là hạnh phúc.
Thuý thấy lòng chợt vui hẳn lên, không còn là những ưu phiền lúc buổi chiều. Quay sanh Phú, Thúy nhìn bằng cặp mắt biết ơn và nói :
- Không có anh rủ Thúy đi chơi tối nay chắc Thúy buồn chết mất.
Phú cười, đôi mắt chàng rạng rỡ;
- Thúy làm anh ngạc nhiên. Mỗi lần mời được Thúy thật là khó nhọc.
Thúy cười :
- Sao kỳ thế?
Có bao giờ Thúy rảnh đâu. Luôn luôn có những chàng hào hoa chầu chực để mong mời được Thúy đi chơi một lần, anh muốn chen vào thật khó…
Thuý nguýt Phú nhẹ nhàng :
- Anh cứ nói thế.
- Thật chứ. Hôm nay Thúy nhận lời làm anh cảm động.
- Lúc nào Thúy cũng vậy thôi.
- Nếu Thúy muốn, anh xin được hân hạnh đến đón Thúy đi chơi tất cả các buổi chiều thứ bẩy và chủ nhật.
- Gì mà ghê thế?
Phú nhìn Thúy đắm đuối :
- Đó là một niềm vui lớn cho anh.
Thúy mỉm cười, cúi xuống. Phú lại tán Thúy rồi.
Hơn một lần Phú đã bầy tỏ với nàng những cảm tình nồng nhiệt của chàng và đã hơn một lần Thúy khéo léo lảng quanh. Thúy chỉ có thể là bạn của anh thôi, lúc này. Và Phú, như Chính, như những người kia … không ai can đảm rời xa nàng, vì lời từ chối đó. Thúy chỉ có thể là bạn của Phú, của họ lúc này, nhưng biết đâu ngày mai nàng sẽ khác. Thúy thu hút họ đến nỗi chỉ cần được ở cạnh nàng, nghe nàng nói là đủ thấy lòng êm ả, tươi vui.
Phú hỏi :
- Thúy thấy vui không?
- Vui chứ anh. Tổ chức lớn quá.
- Ba anh muốn nhân ngày kỷ niệm đệ tam chu niên thành lập Công ty để giới thiệu anh với mọi người.
Ánh mắt Phú đầy vẻ hãnh diện :
- Chỉ ít lâu nữa anh là phụ tá của ba, và anh cần làm quen với họ từ bây giờ để sau này dễ làm việc.
Thúy cười, trêu :
- Cậu Giám Đốc tương lai của Công ty.
Phú nháy mắt :
- Anh hy vọng là sẽ được họ mến và sốt sắng cộng tác.
Thúy ngồi yên, nghĩ ngợi vẩn vơ. Tương lai Phú thật tốt đẹp, con trai ông Giám Đốc một Công ty kỹ nghệ khá lớn sự nghiệp không thể tầm thường. Nếu lấy Phú, Thúy sẽ quá đầy đủ về vật chất. Nhưng Thúy có sung sướng không?
Tiếng Phú chậm rãi :
- Cũng trong bữa tiệc này Ba anh còn mời một số nhân vật không cùng giới làm ăn tới dự, cốt để anh có cơ hội quảng giao và thu thập thêm hiểu biết. Thúy nhìn thấy không, nhóm người ngồi ở bàn góc trái kia là mấy nhà báo cùng vài tay tên tuổi trong thương trường, họ là những nhân vật có thế lực về nhiều phương diện, tuy hiện thời mình chưa cảm thấy cần nhờ vả gì nhưng biết đâu trong tương lai … Nhìn xa là điều hay.
Thúy nhìn Phú, cố tìm những nét sành sõi của một kẻ làm ăn trên khuôn mặt chàng. Nhưng Thúy không thấy gì ngoài vẻ ăn chơi và sự nồng nhiệt Phú đang để lộ trong giọng nói. Tự dưng Thúy nghĩ chắc chắn mình không thể nào thích hợp với Phú, trong cuộc sống cả đời chung đụng.
- Anh có vẻ thành thạo quá nhỉ?
Phú cười thoải mái, ánh mắt chàng bộc lộ vẻ hài lòng :
- Anh hy vọng sẽ thành công trong sự nghiệp. Tuy nhiên anh cần có người khích lệ.
- Thúy nghĩ bác là người sẽ giúp đỡ và khích lệ anh nhiều nhất.
Phú nhìn thẳng vào mắt Thúy :
- Anh muốn nói khác hơn. Anh cần một người vợ hiền để giúp anh vượt qua mọi trở lực, khó khăn.
Thúy cười tươi :
- Thì lấy vợ đi.
- Anh đã nghĩ kỹ về điều đó. Thúy giúp anh chứ?
Thúy vờ như không hiểu :
- Thúy giúp anh được gì?
Giọng Phú thiết tha :
- Thúy nhận lời làm vợ anh nhé,
Thúy chớp mắt cúi xuống. Lại nữa, Phú cứ muốn Thúy trở lại từ đầu của những gì đã từng đề cập. Đây không phải lần thứ nhất Phú hỏi nàng như vậy.
Thấy Thúy im lặng, Phú giục :
- Sao, Thúy?
- Còn quá sớm với Thúy để trả lời đề nghị quan trọng ấy của anh.
Phú thở ra :
- Sao Thúy cứ mãi giữ ý kiến đó vậy?
Thúy ngập ngừng :
- Vì Thúy nghĩ rằng hôn nhân khởi đi từ tình yêu …
- Với anh điều đó không phải là tối thiết. Chỉ cần cảm thấy không ghét nhau, có cảm tình với nhau là có thể sống với nhau được rồi.
- Thúy không nghĩ thế. Hạnh phúc đời người quan trọng đến nỗi nếu cuộc chung sống không mang lại hạnh phúc người ta có thể vĩnh viễn xa lìa nhau được. Vì vậy cần phải xét kỹ lòng mình. Điều này đòi hỏi thời gian và cơ hội.
Phú thở dài :
- Bao lâu nữa để Thúy chấp nhận tình yêu của anh? Thúy không bao giờ muốn nghĩ là anh yêu Thúy và mong mỏi được Thúy làm vợ anh sao?
- Thúy chưa trả lời anh được. Xin anh đừng hỏi khó Thúy …
Phú lặng yên một chút, rồi chàng nói :
- Anh sẽ đợi, ráng đợi vậy. Thà là chờ để hy vọng một ngày sẽ có Thúy còn hơn là mãi mất Thúy.
Thúy cười nhẹ :
- Anh làm Thúy cảm động.
Một người phục vụ đến cạnh Phú trao cho chàng một mảnh giấy nhỏ. Phú đọc lướt qua rồi đứng lên, nói với Thúy :
- Anh xin lỗi, ba anh cần gặp anh để giới thiệu với vài người bạn của ba. Thúy ngồi chờ anh một lát nhé.
Thúy gật đầu, nhìn theo Phú len lỏi giữa đám đông. Tự dưng Thúy chợt cảm thấy lòng mình lại bắt đầu trống vắng. Chung quanh nàng toàn những khuôn mặt trẻ trung và vui tươi. Hẳn là họ đang sung sướng. Thúy nghĩ bâng quơ đến một khuôn mặt không rõ nét trong đám đông, một người sẽ đem đến cho Thúy một tình yêu tuyệt đỉnh lãng mạn và vô cùng hạnh phúc.
Thúy ngồi nhìn lơ đãng vào đám người di động trước mắt nàng một lúc lâu, cho đến khi nàng cảm thấy một sự gì khác thường, một cái gì là lạ làm nàng nhột nhạt. Thúy nhìn quanh, bắt gặp một đôi mắt cách nàng dăm thước, đang nhìn nàng đăm đăm. Thúy nhìn lại. Người đàn ông đứng dựa lưng vào tường, tay cầm ly rượu nhỏ một cách hời hợt, chiếc cà vạt to bản kéo trễ xuống ngực áo trắng đầy vẻ lừng khừng. Thấy Thúy nhìn, đôi môi chàng hơi nhếch thành một nụ cười tinh nghịch.
Thúy chợt cảm thấy người đàn ông có một sức cuốn hút lạ thường làm nàng bối rối. Thúy cúi xuống, mắt nàng nhắm lại một giây và khuôn mặt người thanh niên lạ hiện rõ nét trong giây đó. Không đẹp trai lắm, nhưng đầy vẻ đàn ông. Chàng có ánh mắt nhìn thật sâu và cuốn hút.
Tiếng nói lạ vang lên và người thanh niên đã đứng cạnh nàng :
- Cô cho phép tôi ngồi cùng bàn được chứ?
- Dạ, mời ông.
Chàng ngồi xuống, đặt ly rượu lên mặt bàn. Thúy nói :
- Tôi có người bạn trai …
- Tôi biết. Công tử của ngài Giám Đốc.
Thúy nghĩ người đàn ông này có lối nói hơi lạ. Chàng tiếp :
- Ngài Giám Đốc muốn cho công tử ra mắt các giới nên tổ chức buổi tiệc linh đình này, có đúng thế không cô?
Thúy làm ra vẻ dửng dưng :
- Tôi không rõ chuyện đó.
- Vậy mà tôi cứ tưởng công tử đã kể cho cô nghe.
- Sao ông lại tưởng thế?
Đôi môi chàng nở một nụ cười chế diễu :
- Tôi biết tính công tử. Hoặc trước hoặc sau, công tử sẽ làm việc đó.
- Làm gì ạ?
- Kể cho mọi người nghe về ý định của ông bố.
Thúy hơi ngạc nhiên :
- Ông có vẻ ít cảm tình với gia đình anh Phú?
Chàng thanh niên dơ hai bàn tay ra trước mặt như phản đối :
- Không phải thế. Tôi với họ không liên quan gì với nhau về mọi mặt, ngoại trừ sự quen biết qua nghề nghiệp.
- Tôi thấy ông có vẻ chế nhạo họ?
- Càng không phải. Có lẽ tại tôi quen dùng lối ngôn ngữ của giới chúng tôi. Tốt hơn hết là chúng ta nên nói chuyện khác, cô đồng ý không?
- Ông muốn nói chuyện gì?
- Chuyện tôi muốn được làm quen với cô ngay từ lúc cô mới bước chân vào nhà này với Công Tử, à không, người bạn trai của cô. Đến bây giờ mới gặp dịp.
Thúy mỉm cười chế diễu :
- Hân hạnh.
- Tôi xin tự giới thiệu, tên tôi là Huy, nghề … tự do. Quen biết một người bạn như tôi, chắc cô sẽ không bao giờ gặp chuyện bực mình, cô …
- Tôi tên Thúy.
- Vâng, cô Thúy. Tôi cam đoan với cô như vậy.
- Ông có vẻ tự tin.
Huy gật đầu :
- Tôi chưa hề làm mất lòng ai, trừ một số người tôi ghét.
Thúy bật cười :
- Hy vọng tôi không ở trong số đó.
- Không bao giờ.
Cả hai cùng cười. Câu chuyện làm quen bắt đầu như vậy, chỉ trong khoảnh khắc hai người đã chuyện trò vui vẻ thân mật và khi Phú trở lại chàng tưởng họ đã quen nhau từ trước.
Thúy định giới thiệu nhưng Phú đã bắt tay Huy :
- Chào ông. Lâu lắm mới gặp lại ông.
Huy cười nhẹ :
- Dạo này tôi bận.
- Ba tôi nhắc đến ông luôn.
- Thế à. Chắc ông cụ khó chịu về tôi lắm?
Phú cười xã giao :
- Dạ, đâu đó. Ai chẳng biết trong giới cầm bút ông là người thẳng thắn và uy tín.
- Ba cậu định ra ứng cử Hội Đồng kỳ này?
- Vâng.
- Lúc nẫy ông cụ có nói sơ với chúng tôi.
Phú nhìn Huy dò xét :
- Và chắc chắn ông sẽ ủng hộ ba tôi chứ?
Huy có vẻ lơ đãng :
- Tôi không có ý kiến gì.
Thúy xen vào :
- Tôi bị bỏ rơi hay sao?
Hai người đàn ông cùng quay sang Thúy. Huy hơi cúi đầu :
- Tôi xin lỗi.
Phú nói :
- Anh mời Thúy bản này.
Thúy liếc sang Huy và đứng lên. Dìu Thúy trên sàn nhẩy, Phú hỏi :
- Thúy cũng quen anh chàng đó nữa à?
- Vừa mới đây thôi. Ông ta làm gì vậy?
- Hắn rất có uy tín trong làng báo.
Hai người trở lại bàn. Huy vẫn ngồi ở đó, điếu thuốc hờ hững trên môi.
Phú hỏi :
- Ông đến một mình?
- Vâng.
Thúy trêu :
- Đàn ông thường ích kỷ, đi đâu cũng để vợ ở nhà.
Huy bật cười :
- Tôi phải trả lời sao đây, cậu Phú?
Phú nói với Thúy :
- Ông Huy chưa lập gia đình.
Thúy cúi đầu cười cười. Ba người ngồi nói chuyện, một lúc Thúy đòi về.
Phú nói :
- Chờ anh ra nói với ba nhé, để ông khỏi tìm.
Còn lại hai người, Huy hỏi Thúy :
- Cô không mời tôi tới nhà chơi sao?
- Ông có hỏi tôi đâu?
- Tôi muốn hỏi từ lâu, nhưng chưa có dịp.
- Lúc nào ông cũng chờ đợi vậy sao?
- Nếu người ta chịu khó chờ, cơ hội sẽ đến. Bây giờ tôi đã có dịp may rồi đó, cô cho phép tôi đến nhà thăm cô chứ?
Thúy duyên dáng :
- Vâng, xin mời ông.
- Cô khỏi cần cho số nhà, vì tôi đã biết rồi.
Thúy ngạc nhiên :
- Ông tài thế?
Huy cười bí mật :
- Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy cô. Cô thường có nhà vào lúc nào?
- Chiều tối, ban ngày tôi đi học.
- Tôi biết. Cô học Luật.
Thúy tròn mắt :
- Ông làm tôi sợ.
- Đừng. Tôi cũng như mọi người.
Phú trở lại. Thúy chào Huy và theo chàng ra xe. Trên đường về, Thúy băn khoăn mãi về anh chàng kỳ lạ vừa gặp.