Nỗi Niềm

Lượt đọc: 547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Khi chị chỉ là một bé gái con hoang ở với một bà lão ăn mày khổ sở mà nguồn thu nhập chín là của bố thí của thiên hạ, thì việc học chữ ở Cảng Chuối là một việc không nhỏ. Từ Cảng Chuối đến Hiệp hội sản xuất nước sốt cà chua, ngay cả với bằng giáo viên tiểu học trong tay cũng thật là một chuyện thần kỳ. Tìm được việc làm trong một trường đại học Mỹ trước khi đạo luật chống phân biệt chủng tốc ra đời thì còn là một kỳ tích! Cả trăm lần chị tin trưởng sẽ được chấp nhận thì cả trăm lần người ta đều từ chối một cách lịch sự. Cái tên của chị đã lừa phỉnh họ. “Chúng tôi sẽ gọi lại cho bà, thưa bà Patter”, và người ta có vẻ nghi ngờ cái tên của chị như thể chị đã ăn cắp nó ở một nơi nào đó, và chị sẽ phải trả lại đúng chỗ cho nó. Rồi bầu trời cũng toả rạng dần. Chị đã làm luận văn về đề tài Grand Oracle và nguồn ánh sáng hộ mệnh của nhân vật đã từng tuông bố là tương lai sẽ thuộc về giới nữ, về dân da đen và người Mỹ, đã làm toả rạng sự nghiệp của Gloria. Tay Thợ Lắp Ghép Phông Màn đã quay trở lại thành phố quê hương, ở đó anh ta đã tìm được một công việc chuyên nhân bản băng hình ở trường đại học. Tất cả mọi công việc được đưa vào máy tính, hắn ta chứng tở năng lực của mình, Gloria lợi dụng sự thành công trong bản luận văn về đề tài Grand Oracle và những thành công của chồng, và thế là lại đến lượt chị đã được tuyển lựa vào trường đại học ở Middleway.

Chị thường kể lại cuộc phiêu lưu kỳ ảo đầy sóng gió của mình một cách hết sức thoải mái. Chị tậu được một chiếc xe cũ, theo học hai buổi lái xe, chỉ đủ để biết tiến và dừng xe; rồi lần lượt xếp tất cả các loại sách vở, hai chiếc ghế bọc nhung, một bản in li-tô, chằng buộc cẩn thật đầu cuối. Trải rộng tấm bản đồ nước Mỹ trên ghế dành cho người đi kèm, mũi dí chặt xuống vô-lăng, thế là cứ thẳng phía trung tâm nước Mỹ mà tiến đến

Chị dừng lại ở các nhà nghỉ luộm thuộm cáu bẩn, những tấm biển hoen rỉ rên xiết mỗi khi có gió. Ngay trên ngưỡng cửa những người đàn bà sồ sề ục ịch nhìn chị khinh khỉnh trước khi cất giọng: không có phòng. Chị tiến thêm vài cây số nữa, sửa soạn để có thể nghỉ lại giây lát trong nỗi nơm nớp lo sợ bọn ở nhà nghỉ có thế đến xơi tái lúc nào không biết.

Trong những trạm xăng, mỗi khi nghe chị hỏi đường, mấy gã bơm xăng trong bộ đồ bảo hộ màu xanh lơ đều trả lời không biết bằng những cái lắc đầu lừ đừ. Chúng có vẻ bực bội khi phải bán xăng cho chị và thế là chúng cứ lừng chừng. Trong lúc xăng chảy vào bình chứa và chảy dọc xuống máy, chúng cứ nhìn chị chằm chằm, chị đang quấy rầy họ, đó là tất cả những gì họ có thể nói cho chị hay, chị làm phiền họ, người đàn bà đơn thương độc mã này với một đống đồ trên xe. Và càng ngày chị càng làm phiền họ, xăng bắt đầu chảy tràn xuống đất, giống như sự phẫn nộ đã lên tới đỉnh điểm mà chỉ cần họ mở miệng là chúng sẽ tuôn ra, bùng nổ tung toé. Cuối cùng thì họ tắt vòi bơm, chị cuống cuồng thanh toán thật nhanh bằng tiền mặt, chị không dám chìa ra thẻ tín dụng hay ký một tấm séc vì lại phải trình ra tấm thẻ căn cước có dán tấm ảnh của chị còn đen hơn nhiều so với thực tế.

Trong suốt cuộc hành hình chị luôn canh cánh một nỗi lo sợ, luôn bị ám ảnh một nỗi lo sợ không đủ xăng để đi tới cùng, buộc phải dừng lại để xin quá giang những chiếc xe tải khổng lồ lúc lắc luôn đánh võng chạy đua nhau, sợ mình sẽ trở thành đối tượng gây sự chú ý cho một trong những tên lái xe, gây ra cách đánh giá lẫn lộn với tất cả đống đồ cũ kỹ này, sợ bọn họ sẽ điên lên khi nhìn thấy chúng, và với một chiếc bình xăng trong tay chị sẽ làm mồi cho lũ đàn ông ấy ở miền đất xa lạ này.

Trong bãi đậu xe ở một siêu thị, chị vứt bỏ tất cả những thứ đồ cồng kềnh làm nhẹ xe ô-tô. Chị mua một mớ tóc giả vàng mượt, ba chiếc can to tướng tự mình rót đầy xăng, sau đó bắt đầu phóng một mạch không dừng lại trong nỗi ám ảnh sợ chết cháy trong mớ tóc giả bằng ni lông nếu ô tô nhầm hướng phải quay trở lại.

Chi tin rằng mình đã chứng kiến tất cả, đã trải qua mọi thứ. Chị chẳng quản một việc gì, từ việc học tối dưới ánh đèn đường, tới việc phải đi bộ chân trần qua những dãy phố dài tưởng chừng như vô tận khi chị còn bé xíu, thậm chí tới cả những cô nhi viện với những nữ tu, bà phước mà lòng từ thiện của họ đã trở nên quá nghiệt ngã. Hay ở New York, một hôm chị phải đến đó để tìm lại người cha đẻ của mình, chị không hề hay biết rằng những nơi như thế này đối với những người da đen thì gần như bị cấm cửa. Chị đã từng biết tới những vạch đỏ dành cho những kẻ ngoại lai, những cuộc thẩm vấn ê chề của bọn cảnh sát béo phì. Chúng bắt chị phải dạng to háng ra để kiểm tra xem có bị mắc bệnh hoa liễu không. Chị đã trải qua nghi lễ trao phong quyền công dân Mỹ, hát quốc ca, tay phải đặt lên trái tim, nước mắt chứa chan nơi bờ mi. Nhưng một châu Mỹ thực sự thì chị lại khám phá ra nó trên những nẻo đường hun hút tưởng chừng không bào giờ hết đế đến được bình nguyên rộng lớn.

Chị tiến vào Middleway, nhìn rõ tấm biến thông báo trường đại học, vào sửa sang lại nhan sắc trong nhà vệ sinh của khoa văn nước ngoài. Vứt bỏ mớ tóc giả, diện chiếc váy mà chị đã đặt mua theo đường bưu điện trong trang Quý bà của một cuốn họa báo – đó là chiếc váy có nhiều nếp gấp làm tăng thêm vẻ quý tộc. Xỏ chân vào đôi giày ban rồi yêu cầu được gặp trưởng khoa. Mười phút sau, ông ta đưa chị đi thăm khoa, nhưng trong lúc bắt tay những cộng sự tương lai của mình thì chị lại chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để đổ hết phần xăng còn lại trong chiếc bình lớn đặt trong ô-tô mà không gây cháy thành phố. Không một giây nào chị lại chỉ nghĩa rằng Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh có thể giúp được chị. Chuyến đi đã làm chị thu mình lại trong nỗi cô đơn sâu thẳm, và cuối cùng khi họ tìm lại được nhau, Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh không còn nhận ra chị nữa. Hắn đã cắt dứt hẳn với Angela David và quay lại với Barbara Hendricks. Khi nghe những tin ấy, tóc chị dựng ngược lên, chị làm hắn sợ.

Dưới sự hướng dẫn của nữa cố vấn ngoại giao, hiện tại chị vận những bộ đồ may đo cứng nhắc bó sát người mà những nữ hùng biết bay trong những pha quảng cáo các loại chất kem khử mùi thường mặc. Khéo léo chọn những chất liệu, từ chất flanen đến chất poly pha ni lông, đến kiểu ông hoàng xứ Gall giá 5 đô la. Chị không thể ném tiền vào những bộ váy áo mà chị chỉ mặc để che dấu đi cơ thể của chính mình!

Đôi bàn chân của kẻ bần hàn không muốn xỏ vào những đôi giày đẹp đẽ được làm ra chỉ đề dành cho những đôi chân chưa một lần biết đến việc phải đi không giày trên đất, trên sỏi đá và cát bụi; những đôi bàn chân ấy chưa bao giờ phải chịu nỗi đớn đau trong những đôi giày đã quá rách nát; những đôi bàn chân chưa bao giờ phải dùng đến hình thể của đôi giày ba-ta bằng bìa cứng mà những em bé ở cô nhi viện vẫn thường đi vào chủ nhật, và phải thay đổi hàng tuần - một lần chân trái, lần khác chân phải để khỏi làm chúng mòn vẹt cùng một phía. Đôi bàn chân chị rộng phình ra, thỉnh thoảng chị lại phải tăng thêm nửa số. Tối về chị xoa bóp những ngón chân nhức nhối, và cơn đau càng trở nên dữ dội, khi chị tháo bỏ đột ngột đôi giày ban kiểu Mỹ của mình.

Ở nhà chị luôn đi chân đất vào bất kỳ thời tiết nào, chi đi ra tận đầu phố để mua báo. Giẫm chân trần trên cỏ, chị như thấy lại cảm giác nồng ấm của thời con trẻ và dáng đi của chị như nhảy múa theo mỗi bước chân. Sang sáng, viên cha xứ nhìn chị nhoay nhoáy cặp mông như thể chị vẫn là con bé của Cảng Chuối, mà mỗi lần người ta phải vỗ tay làm hiện để chị kết thúc nhanh điệu nhảy cuối cùng. Và trong lúc lật giở tờ Middleway nhật báo chị đi mà như nhảy chân sáo, mông núng nính hết bên này đến bên kia rồi còn ngoái lại nói với viên cha xứ:

- Con tập thể dục cha ạ!

- Tôi biết, thưa bà Patter, - viên cha xứ trả lời. Một cơ thể thánh thiện chứa một linh hồn thanh tao, đó quả là một lời cầu phúc tốt đẹp nhất.

Đúng thế, chị đã yêu biết bao khu phố này, nhà nối nhà trong một thành phố màu trắng. Trong những năm đó sự thể diễn ra như sau: Cứ hễ một gia đình người da đen dọn đến thì một gia đình người da trắng ở cạnh dọn đi, không quên bán ngôi nhà của mình cho một gia đình da đen khác, và điều đó trở thành dây chuyền, như một trò chơi đô mi nô, dẫn đến sự ra đi của gia đình người da trắng khác ở gần nhất. Anh ta bán thốc bán tháo vì sợ nhà sẽ bị mất giá, và sợ không còn người da đen nào đến hỏi mua nữa. Ngôi nhà chị mua hồi đó được làm bằng gỗ hết sức đơn sơ có mái hiên và một ghế đu dành cho những buổi tối màu hè đẹp trời, góc vườn có cỏ mọc xanh tươi trồng một cây Judée. Chính Chrystal đã chào đời tại nơi đây và được cả hai bố mẹ cùng chăm bẵm nuôi nấng, cũng chính nơi đây cuộc sống lứa đôi của hai người tình dành cho nhau đã chấm dứt, và tất cả xoay quanh đưa con gái bé nhỏ mà họ coi như một món quà trời cho bởi vẻ đẹp hoàn thiện và sự sống động hiếm thấy ở những đứa trẻ cùng lứa tuổi, mà bé luôn vượt trội lên trong các trò chơi. Những bài học của người cha thường gấp đôi rồi thay thế hẳn những buổi của người mẹ bởi vì cha có nhiều thời gian rỗi hơn!

Trong một cuốn băng video do Tay Thợ Lắp Ghép Phông Màn quay nhân dịp ngày lễ của các bà mẹ, Chrystal lúc đó 12 tuổi đã trả lời các câu hỏi:

- Con muốn giống ai?

- Marilyn Monroe.

- Thế con muốn không giống ai?

- Mẹ!

Khuôn mặt đáng yêu của bé quay về phía camera, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính, bé giải thích rằng bé không muốn trở thành một người phụ nữa cống hiến cuộc đời mình cho công việc, người thường làm việc cho tới tận 2h sáng, còn những ngày nghỉ lại khép mình trong phòng làm việc để làm bù cho những khoảng thời gian đã mất, người chỉ đồng ý đi du lịch ở khắp châu Âu với điều kiện tháp tùng một nhóm sinh viên mà bà ta thường tập hợp mỗi buổi sáng để ép họ làm việc thật lực, và buổi chiều lại theo họ trong những buổi trao đổi văn hoá với những trường đại học sở tại; trong khi đó thì Chrystal và bố cũng đi du lịch cùng đoàn thì cứ tự xoay sở theo khả năng của họ: Hãy lấy một cuốn sách và đọc!

Trước máy camera, Chrystal tuyên bố là bé muốn có thật nhiều con, một người chồng dịu dàng và muốn có một ngôi nhà thật ngăn nắp!

Cả ba người đã cười rất thoải mái khi xem lại cuốn băng mà Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh đã dùng kỹ nghệ tiểu xảo đưa thêm vào những hình ảnh gây cười, những chú thỏ Bunnies chạy đuổi nhau, con nọ nối đuôi con kia, song không bao giờ túm nổi nhau. Hắn đẩy nhanh nhịp độ những động tác để diễn đạt mức độ thành đạt của Gloria. Cuối băng là những tia pháo sáng tung lên thành hình những trái tim màu hồng: Chỉ để cho vui! Nhưng bé Chrystal đã học được ở nhà ông bà nội cách phát âm đặc giọng mũi theo kiểu người dân xứ Kansas: Chỉ để biểu thị sự thành công, chỉ để cười! Những trái tim màu hồng lại một lần nữa toả ra rồi tập hợp lại thành hàng chữ: CON YÊU MẸ! SPLATCH!!!

Nụ cười của Gloria kém phần rạng rỡ, khi một buổi tối chị phát hiện ra chiếc váy dạ hội của Chrystal - chiếc váy dạ hội đầu tiên của con gái đã được mua về, trong khi đó thì chị đã vui mừng dự tính dành hẳn một buổi chiều cho con gái. Chị sẽ vui thích biết bao khi được sờ vào tất cả các loại vải lụa mềm, hay rực rỡ, tìm kiếm cho con những đôi giày nhảy phù hợp với mày váy, có lẽ chị còn có thể tặng cho con gái hẳn một chiếc vòng bằng ngọc trai thật! Tận hưởng hết niềm sung sướng tự hoà là mẹ hoàn hảo của đứa con gái đáng yêu đang tuổi dậy thì, giới thiệu con với mọi người, đón nhận tất cả mọi lời khen ngợi về nó trước khi thả nó vào trong xã hội đời người hỗ độn, và chờ đợi, phiền muộn, về nhà lúc nửa đêm: Mùi bia rượu, ma tuý, vận tốc lớn, một nụ hôn, tất cả cho cho một chiếc váy lụa mới ư!

Tất cả đang ở đây hết, trải rộng trên một chiếc ghế tràng kỷ. “Đi mua cùng với Bố từ một tuần trước”, - Nhưng tại sao thế? Gloria cố tình gặng hỏi.Một tiếng ợ hơi chua phát ra từ chiếc miệng xinh xắn giữa hai ngụm cô-ca cô-la giải thích chi chị hay rằng tất cả bọn bạn gái cô đã có hết, và cô sợ rằng nếu chờ lâu quá thì kiểu mẫu mà cô thích sẽ bị mọi người mua hết, và rằng bố cô đã sắp xếp thời gian ở văn phòng để kịp dẫn cô đi mua, rằng bố cô đã giúp cô chọn lựa.

- Nhưng mẹ đã hứa là mẹ sẽ đi mua cho con, và mẹ rất lấy làm hài lòng được làm điều ấy kia mà!

- Vâng! Sự hài lòng của mẹ, lúc nào cũng là sự hài long của mẹ. - Con bé tấn công mẹ. -Thế còn con, mẹ có nghĩ đến con chút nào không!

Và đứa trẻ bật khóc nức nở. Để dỗ dành con, người bố hứa sẽ lái xe đưa con đến bà nội - người sẽ mặc váy cho cô trong những dịp lớn như thế!

- Thôi mà, cho qua đi, - anh nói với Gloria và môi hơi dẩu ra để chứng tỏ việc đó chẳng có gì là quan trọng và cũng chẳng nên đẩy con bé tới bước đường cùng như thế. - Thôi cho qua, xí xoá.

Thế là Gloria không được nhìn con gái trong bộ váy dạ hội. Chị tự an ủi mình bằng cách tự nói cho mình nghe đó chẳng qua chỉ là những việc hết sức vặt vãnh thường ngày mà lẽ nên chị không nên dính tay vào, bởi vì chị thấy hội hoá trang đêm ấy thật lố lăng. Hiện tại, Chrystal ăn nghỉ tại nhà ông bà nội còn thường xuyên hơn ở nha. Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh ủng hộ sự sắp đặt này, vì nó giúp cho cô gái khỏi phải thường xuyên tự lo cho mình các bữa ăn trưa và thường là cả bữa ăn tối nữa. Trước màn hình tivi, cô thường đợi bố mẹ một cách vô vọng, cùng với cô bạn thân, điện thoại gắn chặt tai, họ không thổ lộ chuyện gì mà cùng mở một kênh truyền hình trên tivi rồi bình luận với nhau như thể hai đứa đang ngồi cạnh nhau vậy.

Lẽ ra Gloria đã phải thấu hiểu rằng họ đã buộc đứa con gái nhỏ phải chịu một sự cô đơn quá lớn. Và sau đó, cả chồng chị nữa, bắt đầu tới nhà bố mẹ đẻ ăn cơm thường xuyên hơn để được cùng với con gái bày thức ăn trên một chiếc bàn thực sự, không có giấy tờ chất đống, không có những miếng giấy dính, và nhất là không có con chuột. Lấy cớ do nhà cháy và do lũ lụt, anh đã chuyển hết máy vi tính sang đó. Họ chỉ còn gặp nhau ở trường đại học. Lần cuối cùng chị nhìn thấy anh là từ hai hôm trước, chị đỗ xe ở bãi đậu xe, khi anh từ đó đi ra gặp chị, anh thì không nhận thấy điều ấy, nhưng chị lại nhận thấy anh thay đổi, già xọm hẳn đi. Chị hối hả biểu thị tình cảm trìu mến với chồng rồi tự hứa sẽ gọiđiện thoại cho anh ngay khi đến văn phòng. Nhưng chị vừa mới đẩy cửa bước vào, tất cả tứ phía nhào đến đòi làm việc ngay với chị, khiến chị không còn biết trốn đi đâu nữa, khi nhận ra là trời đã tối rồi mà chị vẫn chưa gọi điện cho anh, chị thề kiểu gì thì sáng mai cũng phải gọi, ngay từ sáng sớm khi thức dậy.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant