Nổi Sóng

Lượt đọc: 4148 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- IX -

Nắng hồng rắc trên hàng phượng xanh, mùa hè đã chín. Những chùm hoa úa héo, khô quắt một mầu đỏ chết, rơi đầy mái ngói nâu. Sân trường vắng hoe. Các cánh cửa đóng im lìm, nước sơn vàng rạn nứt, như chính lòng Nga lúc này… Sáng nay, Nga đã định xin phép ông Chủ-sự về sớm, nhưng bản tin Quốc-tế đúc kết muộn, mải tới mười một giờ mới xong, Nga tất tưởi đón xe đến trường Thái dạy.

Cả mười ngày nay, Thái không tới Nga, nàng cũng không được một tin tức gì về anh. Ngày ngày Nga lại còn phải dò hỏi về Huệ. Huệ bỏ nhà cũng đã mấy tháng rồi, Nga vẫn chưa tìm được em, hình như các bạn của Huệ đều giấu Nga. Ai cũng nói là không biết. Nga thật cô đơn, một mình nàng phải chống đỡ nhiều chuyện không may xảy đến một lúc làm tâm trạng nàng trở nên rối loạn. Lúc xuống xe Nga đưa giấy năm trăm mà quên cả lấy tiền trả lại, người tài xế phải gọi nàng. Nga líu díu cám ơn rồi vội vã vào trường.

Nàng đẩy vội hai cánh cổng lớn còn khép hờ. Ông gác-dan quen, từ trong hiên trường nhìn ra, thấy Nga ông hỏi:

– Kìa cô!

– Bác ạ, sao hôm nay tan học sớm vậy bác?

Ông già bước xuống sân. Dưới ánh nắng, mái tóc ông như bạc thêm ra, những nếp nhăn đổ dồn trên khuôn mặt, giống như bức tượng thạch cao vừa nặn chưa được gọt dũa. Kéo thêm hơi thuốc “sâu kèn”, ông nói:

– Tan rồi, về hết rồi.

Nga nhìn đồng hồ tay:

– Thưa bác, chưa tới mười hai giờ?

– Học trò các lớp thi Lục cá nguyệt…nên xong là về, từ mười một giờ kia.

Và như nhớ ra mọi lần Nga đến trường chỉ tìm Thái, ông vội tiếp:

– À, mà ông Thái nghỉ mấy bữa nay rồi, có ông Hoà dạy thế.

Cơn thất vọng chụp xuống Nga, nàng sững sờ, lặng đi giây lát mới cất tiếng:

– Sao thế ạ?

– Tôi cũng không rõ. Hỏi văn phòng thì biết, nhưng giờ này chẳng còn ai. Mà cô vào đây nghỉ chân đã, đứng ngoài nắng cảm chết!

Vừa nói ông vừa quay lưng đi vào dẫy nhà ngang. Vẫn đứng ở sân Nga hỏi với theo:

– Thưa bác có nghe nói hôm nào ông Thái đi dạy lại không ạ?

– Không cô, hôm nay thứ sáu rồi. Nếu có thì cũng phảii tuần sau, thứ hai cô thử đến đây xem. À, mà sao cô không tới nhà ông ấy có hơn không. Cũng gần đây thôi, ở đường Bùi Chu ấy mà, cô biết nhà chưa?

– Cháu biết. Thôi để cháu đi. Cám ơn bác.

Hai cánh cổng trường trĩu nặng, tiếng bản lề siết nghe giống như tiếng người rên đau.

Bước thất thểu trên hè phố, Nga hoà mình vào đám đông, nhưng lòng nàng lại hoàn toàn cách biệt, xa lạ với cảnh ồn ào quanh nàng..Nga không định đi đâu, mà cũng chưa muốn về nhà. Một ý nghĩ loé lên trong óc nàng. “Hay là lại nhà Thái, bằng cách nào mình cũng phải gặp anh ấy đã, rồi muốn ra sao thì ra”.

Mấy hôm nay linh tính của Nga rờn rợn, báo hiệu một tai nạn, một bất trắc rủi ro no đó đã xảy ra cho Thái, hay cho tình yêu của nàng và Thái…Chưa bao giờ Nga ghen ngược với Trang, nhưng nếu chỉ vì Thái ở đêm lại với nàng hôm trước mà Trang làm dữ, gây xáo trộn lớn trong gia đình. “Có thể lắm chứ”. Tự ái của Nga bị tổn thương cùng với nỗi tủi hổ dâng cao. “Người ta cũng là đàn bà mà có quyền hành hạ Thái vì phải xa Thái có một đêm. Còn đêm này qua đêm khác người ta ở bên nhau thì mình phải cắn răng chịu”.

Chả nhẽ vì sợ vợ mà Thái bặt không dám gặp Nga nữa sao. Ngần ấy ý nghĩ vò xé tâm hồn Nga. Nhưng nỗi đau đớn mới mẻ nhất mà Nga vừa nhận ra là nàng đã ghen tức với Trang!

Từ trước Nga không bao giờ có ác ý, không ganh ghét và làm khổ Trang. Nga còn cho như nàng có bổn phận khuyên Thái đối xử tốt với Trang, điều đó làm Nga ngấm ngầm kiêu hãnh và thừa can đảm coi thường dư luận chê trách… Nay thì tâm hồn nàng đã sa lầy, vẫn chỉ hoàn toàn tầm thường là một kẻ đi cướp chồng người, lại còn ghen ngược!

Nga vẫn thất thểu bước, tới đầu đường Bùi Chu, định bụng vào nhà Thái, nhưng chân lại rẽ qua đường Sương Nguyệt Ánh đến vườn Tao Đàn. Trời đột nhiên chuyển mưa, ánh nắng vụt tắt, vòm trời chụp thấp xuống, không khí như kết bằng mây loãng mát rượi hơi nước, màu lá cây in đậm trên nền trời xám. Gió mạnh thổi từng cơn, làm sinh hoạt của thành phố biến động hẳn lên. Giòng xe cộ rộn ràng, mọi người đi lại vội vã. Trước cảnh này, Nga càng cảm rõ nỗi cô đơn của mình, nước mắt ứa ra, nàng nghiến răng, dùng nghị lực còn lại tự nhủ “Thôi đã bảo đừng khóc đừng khóc nữa, mệt quá !”. Rồi như kiệt sức, tới một gốc cây trong khu vườn vắng, Nga ngồi dụi xuống. Phía trước nàng, bên một bụi cây rậm, cặp trai gái đang ôm ấp nhau, người con gái áo xanh, tóc dài. Thoạt nhìn Nga tưởng Huệ. Nhớ tới Huệ tim Nga lại đau nhói, tâm trạng nàng ray rứt như có muôn ngàn mũi kim vô hình xâm vào.

Tiếng còi xe hơi nhấn theo một nhịp điệu đùa nghịc “tin tin..tin..tin…” tiếp theo là tiếng gọi :”Nga, chị Nga..”. Nga như bừng tỉnh, nàng quay đầu nhìn qua mé phải, bên con đường nhựa cách khu vườn cỏ chỗ Nga ngồi không xa, Oanh đang thò đầu ra ngoài cửa xe gọi nàng. Như người bị bắt gặp lúc đang ăn vụng, Nga lúng túng đứng lên. Oanh cũng xuống xe tới bên Nga cười nói:

– Chị làm gì mà mơ mộng quá thế. Trời đang chuyển mưa cứ tỉnh bơ ngồi tựa gốc cây thì chịu thật. Tâm hồn nghệ sĩ có khác…chẳng trách.”

Oanh định nói “chẳng trách anh Thái mê” nhưng nàng ngưng kịp.

Nga cười gượng. Từ ngày yêu Thái, Nga xa lánh nhiều bè bạn, nhất là những người như Oanh, cùng quen biết cả vợ chồng Thái. Nga cho đầu óc họ chật hẹp, không bao giờ hiểu nổi sức mạnh thầm kín của con tim…Họ sống với nhau đúng theo luật lệ xã hội, khuôn sáo gia đình…Bám víu vào con cái với một tờ giá thú ràng buộc trách nhiệm. Dù bị đầy đoạ hay khinh bỉ nhau, vẫn phải che đậy chịu đựng. Và họ chỉ thích rình rập soi bói vào những lỗi lầm của người khác để chỉ trích, để kết tội. Những lúc đó “cái tôi” của họ luôn luôn được họ nhắc đến như một gương mẫu! Họ đóng kịch giỏi và cố giấu tâm trạng ganh ghét những kẻ dám làm những điều mà họ chưa dám.

Thái thường kể cho Nga nghe về tính “nhiều chuyện” của Oanh. Cứ nghĩ Oanh, người đàn bà may mắn có nếp sống bình an đang nhìn mình dò xét, Nga nổi tức, tự ái làm nàng ngửng mặt mạnh dạn nhìn Oanh. Chắc mới làm đầu, tóc Oanh buông thả hết sức cầu kỳ…Quần nhung tím, áo sơ-mi hoa cà nhạt cổ bẻ, thật đẹp. Oanh cười hàm răng trắng đều đặn:

– Sao chị lại ngồi đây?

Nga lúng túng trả lời:

– Ờ, đi làm về ra đây cho thoáng một chút.

Oanh nhìn Nga dò xét. Nét mặt Nga ngơ ngác, dáng dấp mệt mỏi, mắt hùm hụp như vừa khóc. Khác với trước kia Oanh chỉ thích chê trách Nga, nếu thấy Nga buồn khổ Oanh cũng cho là “lăng nhăng lắm vào, đáng đời!”. Nay thì khác hẳn, biết Nga buồn vì chuyện Thái và chuyện Huệ bỏ nhà…Oanh lại thấy thương Nga. Sự việc thay đổi cảm tình với Nga do chính đời sống của Oanh đang xao động. Hồi này Oanh hay gặp Cường, tình yêu đã nảy nở rõ rệt tuy chưa “phạm lỗi” vì cả hai cùng cố dìm nén nhưng càng dìm nén họ lại càng nhớ nhau nhiều. Oanh như kẻ đang đi bên vực thẳm, hay con đường “thiên thai”? Cảm giác lúc lâng lâng bay bổng, khi run sợ khóc thầm.

Oanh thường bỏ xe hơi ở nhà, để Cường chở nàng trên chiếc vespa của anh tới quán café quen. Tại một bàn ở khuất góc phòng, bên chậu cây kiểng lớn, dưới ánh đèn mờ nhưng đủ nhìn rõ mặt nhau. Oanh đã kể hết những chuyện bất hoà của vợ chồng nàng cho Cường nghe. Cường thông cảm với Oanh bằng sự im lặng thân mật, thỉnh thoảng anh lắc đầu nhè nhẹ sau một hơi thuốc lá dài, mắt anh khẽ nhíu không vì khói thuốc mà vì câu chuyện của Oanh..

Nga hỏi lại Oanh cho có chuyện:

– Còn chị, đi đâu mà lái xe vào đây?

Trở lại tính vui tươi, Oanh cười ròn rã:

– Mình hả…À mình vừa ở nhà anh Thái ra, chạy xe qua vườn Tao Đàn để về cho gần đấy chứ.

Thấy nhắc đến Thái, Nga thoáng giật mình. Nhìn lại Oanh xem có ác ý, định trêu gì mình không. Thấy vẻ mặt Oanh bình thường , Nga yên tâm, tự nhiên Nga thích bắt chuyện với Oanh, người mà nàng đang muốn chia tay càng sớm càng tốt. Nga hỏi:

– Hình như anh Thái bịnh phải không?

– Ủa, chị là người của Việt-tấn-xã có khác, lượm tin tức nhanh trước cả sự thực, nếu không phả là định “rủa” anh Thái. Coi chừng tôi mách đó nghe.

Nga cười gượng:

– Tôi đâu có “rủa”, tại thấy anh ấy nghỉ dạy học thì tưởng bịnh đấy chứ.

– Nữa, ai bảo với chị anh Thái nghỉ dạy. Tôi vừa ở đằng nhà, chị Trang còn bảo anh ấy đi dạy sắp về mà.

Trời bắt đầu có hạt mưa, nhưng Nga không thấy gì hết. Mọi việc xảy ra ngoài sự đoán biết của nàng. Cảnh vật chung quanh đều như quay cuồng giống tâm trạng nàng lúc này. Nga mặc cho Oanh cầm tay chạy vội ra xe, nàng không nghe Oanh nói:

– Thôi lên xe đã không ướt hết, rồi chính chị bệnh chứ không phải anh Thái đâu.

Vừa mở máy xe Oanh vừa hỏi:

– Nào, bây giờ chị đi đâu Oanh xin đưa?

Không thấy trả lời, Oanh nhìn Nga, trông Nga như kẻ mất hồn, Oanh vỗ nhè nhẹ vào vai Nga, dịu dàng:

– Đừng buồn nữa, Oanh hiểu chị! Giờ về nhà Oanh, mời chị dùng cơm với các cháu luôn, rồi nghỉ cho đỡ mệt.

Trước lời lẽ thông cảm và cử chỉ vỗ về của Oanh, tự nhiên Nga “định thần” lại, đủ để biết hoàn cảnh hiện tại của mình. Nàng lả đầu tựa vào thành ghế, mặc cho nước mắt đổ dài trên má. Nga không còn sức kìm hãm che dấu nỗi đau đớn của mình. Đây là lần đầu tiên Nga để lộ tình cảm yếu đuối trước mặt người khác.

Không đợi Nga trả lời, Oanh lái xe về thẳng nhà nàng. Oanh nhấn còi, chị Hai chạy ra mở rộng cổng sắt, mấy đứa trẻ reo lên:

– A mẹ….mẹ về…

Oanh mắng yêu các con:

– Ồn quá vậy! Có bác Nga này, các con lạy bác đi.

Mấy đứa trẻ lại nhao nhao:

– Bác ạ…Bác ạ…

Chị Hai xách cái làn của Oanh bước cạnh nàng nói:

– Ông Cường vừa điện thoại tới…

Oanh nhìn vội Nga hỏi lảng:

– Ở nhà có ai lại chơi không?

– Thưa cô không. À, có thư của ông, em để trên bàn đó cô.

– Ờ, chắc ông báo ngày về đấy.

– Chừng nào ông về hả cô?

– Cũng sắp, có lẽ cuối tháng này thôi. Mau qua, vừa đi Nhật ngày nào, mà đã gần hết sáu tháng rồi.

Dứt lời, Oanh hỏi khẽ chị Hai:

– Ông Cường gọi điện thoại nói gì?

– Hỏi cô. Em bảo cô đi khỏi.

– Có nói thêm gì nữa không?

– Thưa không, ông nói để chiều ông gọi lại.

– Thôi được, chị đi sắp cơm, lấy thêm bát đũa để bà Nga dùng luôn nhé.

Nhìn Nga đang líu tíu với mấy đứa trẻ ở xa-lông, Oanh gọi vói chị Hai tới bên, nàng thấp giọng:

– Chị có biết ai đây không?

Chị Hai nhìn Nga lắc đầu, Oanh thì thầm:

– Bồ ông Thái đó. Bà Thái ghen với bà này, cho mấy em ở lại nhà mình bữa trước đó.

Chị Hai trố mắt nhìn Nga như nhìn một vật là, làm vẻ quan trọng hỏi Oanh:

– Bà này mà là bồ ông Thái đây à cô? Xấu mà già hơn bà Thái nữa!

– Ừ, thôi đi sắp cơm đi!

Như chưa đã mắt, chị Hai vừa đi vừa ngoái lại nhìn Nga. Oanh la các con:

– Thôi, chúng bay chạy đi cho bác nghỉ, làm ồn mệt bác.

Nga cười:

– Buồn gì mà có trẻ con ở bên cũng hết à. Chỉ “cô độc” như tôi mới khổ thôi.

– Cho chị bớt một đứa đấy, đem về nuôi đi cho vui.

– Gớm, chị nói vậy chứ, thử đúc người vàng chị cũng chả đổi đấy chứ.

– Quý gì đâu chị, chúng phá như quỷ ấy. Thôi mời chị đi rửa mặt cho mát rồi còn ăn cơm. Hôm nay có bún chả nữa chứ!

Nhờ không khí nhà Oanh và mấy đứa trẻ, Nga bớt buồn, ăn được chút ít. Xong, Oanh bắt các con đi ngủ, rồi mời Nga lên phòng mình.

– Chị chịu được máy lạnh không?

– Được chứ chị, tôi làm ở sở có máy lạnh quen rồi.

– Hôm nọ chị Thái giận anh ấy bỏ nhà cho các cháu đến đây. Oanh cũng mời ở phòng này. Vậy mà chị Thái không ưa máy lạnh.

Vừa đặt lưng xuống ghế dài nằm nghỉ, nghe Oanh nói Nga nhỏm dậy.

– Chị Trang hả?

Hơi máy lạnh bắt đầu toả mát khắp phòng. Oanh lấy bộ đồ ngủ của mình đưa Nga.

– Chị thay áo rồi nghỉ chút đã, chị có vẻ mệt lắm đấy! Chuyện chị em biết cả rồi, cái hôm anh Thái…

Oanh nhìn thẳng vào Nga:

– Phải anh ấy ở đằng chị đêm đó không?

Nga không rõ “đêm đó” là đêm nào, nhưng biết dù đêm nào Thái vắng nhà cũng chỉ đến với mình nên gật đầu.

Oanh làm vẻ quan trọng:

– Chị Trang ghen ghê lắm! Chị ấy dọn cả quần áo, đem hai cháu và chị người làm lại đây tính ở tạm ít ngày, rồi tìm nhà thuê, sống ly thân luôn.

Nga nghĩ “chuyện đến thế, sao Thái không cho mình biết!”. Linh tính Nga thấy rõ Thái đã thay đổi…

Tình yêu mà Nga tưởng chỉ có mỗi mình nàng mang tới cho Thái, vì Nga tin Thái hợp với nàng về nhiều phương diện…Giờ phút này những tin tưởng của Nga sụp đổ hết. Nàng hiểu thêm rằng không mối tình nào tuyệt đối, mà chỉ là giai đoạn. Ngay đến người như Thái mà còn thế.

Oanh vẫn đều giọng:

– Chị Trang gan lắm… Chị ấy tính thật chứ không phải dọa đâu. Anh Thái đến đón năn nỉ mãi, chị ấy vẫn không chịu về….Mãi sau, chị Đoan phải đến…

Nga lấy tay chặn ngực, cố nén cơn tủi thân khi nghe Thái phải “năn nỉ” để đón Trang …

Oanh nhìn Nga:

– Chị sao thế?

– Không…À bà Đoan là chị ruột của Thái phải không?

– Chị cũng quen chị Đoan à?

Nga lắc đầu:

– Không, tôi chỉ nghe nói mà chưa gặp bao giờ. Sao chị Đoan biết chị Trang ở đây?

– Tại anh Thái về nhà thấy vợ bỏ đi nên chạy đến chị Đoan tìm..

– Rồi làm sao mà chị Đoan chịu về.

– Đã bảo chị ấy gan lắm, ai nói gì cũng mặc, chỉ khóc thôi. Chị Đoan phải gắt lên, bắt chị người làm mang hết đồ đạc ra xe, rồi đẩy “bà” Trang lên… Tôi phải lái đưa “bà” ấy về…Buồn cười lắm, cứ như là đi bắt cóc người ấy chứ…

Nga ngập ngừng:

– Rồi chị Trang có nói …nặng gì tôi lắm không?

– Thì… cũng có. Nhưng chị Đoan còn tệ hơn, làm om sòm lên “phải giữ lấy chồng…Bỏ đi để nó cướp sống chồng mình, rồi nó cười vào mũi cho à….”

Nga khóc tức tưởi, Oanh biết mình vô ý đã nhắc lại lời chị Đoan, nàng băn khoăn:

– Biết thế Oanh chẳng kể với chị.

Nga thấm nước mắt, gượng cười:

– Tại tôi đòi nghe đấy chứ…À, anh Thái thấy chị Trang cho các cháu về mừng lắm hả chị?

– Còn phải nói, anh ấy có vẻ ngường ngượng với tụi này nữa chứ. Bẽn lẻn , tức cười lắm…

Oanh hơi le lưỡi, tự trách mình lại buột miệng. Gặp đâu nói ào ào đó rồi lại hối. Và Oanh lảng chuyện:

– À…này. Chị biết chị Diệu không?

– Chị Diệu chị của cô Tú, bạn cô Huệ ấy mà…

Như một tia sáng vừa loé trong trí nhớ của Nga, “Tú…Tú bạn thân con Huệ, tại sao ngần ấy tháng trời mà mình không nghĩ ra để đến hỏi thăm tin tức Huệ nhỉ?”. Giọng Nga bùi ngùi:

– Chắc chị Oanh chẳng lạ gì hoàn cảnh tôi…Em Huệ đã…bỏ nhà…Thế mà tôi quên không hỏi cô Tú, chắc cô ấy biết Huệ ở đâu…

Ánh mắt Oanh cười tinh quái:

– Chuyện Huệ thì…em cũng biết chứ! Em còn biết cả cô ấy đi với ông Thiện nữa cơ.

Oanh bỗng chớp mắt, nàng chợt buồn, cảm thấy như kẻ tòng phạm trong việc Huệ bỏ nhà…Nếu tối hôm đó, Oanh không có mặt, lại không quen cả hai người Huệ và Thiện, rồi giới thiệu họ, dù chỉ là xã giao…Thì đâu có chuyện…Điều ân hận này, Oanh chỉ kể với Cường. Cường cười “Oanh hay lo vẩn vơ, cuộc đời này quá ngắn, ai thích làm gì thì làm, như thế còn hơn nhiều người thích mà không dám làm thì sao?”

Nga rụt rè:

– Mình không biết nhà cô Tú, hôm nào rảnh chị Oanh đưa mình lại với nhé!

Oanh sửng sốt:

– Lại đâu? Ủa, thế chị không biết chuyện thật à?

– Chuyện gì?

– Thì chuyện chị Diệu, đó!

– Hình như chị Diệu cũng nhiều tuổi mà chưa lấy chồng phải không?

Oanh chép miệng:

– Chủ trương của chị ấy…khác. Thích sống độc thân, khốn nhưng lại không chịu độc thân trăm phần trăm mới nên chuyện…

– Sao thế?

Giá lúc khác thấy bộ điệu của bạn, chắc Nga đã phải bật cười, Oanh lên giọng giống như một nhà tu bắt đầu giảng đạo:

– Thật chuyện đời như ảo mộng ấy chị Nga à. Cứ nhìn vào gia đình chị Diệu thì chỉ muốn đi tu cho xong. Mới chưa đầy nửa năm trời mà ghê quá..

– Sao thế? Em Huệ nhà tôi vẫn thường ganh với cô Tú, nhiều khi nó còn oán tôi, không tháo vát bằng chị Diệu cho nó được sung sướng.

– Thế mà rồi cũng chết!

– Hả, ai…ai chết?

– Chị Diệu, chứ ai!

Tuy không quen Diệu mà Nga cũng sững sờ cả người. Oanh nghẹn ngào:

– Chị Diệu có thai…đi “lấy ra”. Vì lớn tuổi, lại mới lần đầu nên quá nguy hiểm, bị băng huyết. Đã thế, còn sợ mang tiếng, không dám vào bệnh viện. Đâu có mấy tiếng đồng hồ thì…

Như bị tạt nước vào tai, Nga choáng váng, nàng nghe rõ âm thanh ù ù, lùng bùng từ trong đầu. Không phải số phận Diệu, mà nạn nhân hình như là Nga. Nàng mơ hồ thấy mình đang nằm trong mộ, nghe tiếng lòai người léo xéo từ cõi xa vọng đến những lời dị nghị. Hình như hồn Nga đang ở một nơi khác nhìn về cuộc đời, thể xác Nga cô đơn trong đó. Không có Thái, không có Huệ và không cả bà Năm. Chỉ thấy Oanh….

Bằng một cử động mơ hoảng, Nga gục vào Oanh khóc ngất.

Tưởng Nga xúc động vì thương Diệu, Oanh sụt sịt:

– Còn cô Tú mới tội chứ. Chị Diệu buôn lậu thuốc tây, cần nhờ vả ông Ngân sao đó, nên cứ gán ghép em mình cho ông ta.

– Có phải Ngân dược sĩ không?

– Chị cũng quen à?

– Cũng biết thôi!

Nga suýt buột miệng “tôi tưởng ông ta mê cô Huệ nhà tôi”. Có lần Huệ đưa Ngân về nhà giới thiệu với chị, nhưng Nga phản đối. Huệ cười nhạt cãi “Em tưởng gì chứ…Thế anh Thái cũng vợ cũng con đấy thì sao!”. Hồi Huệ mới bỏ nhà, Nga đã nghi Huệ đi theo Ngân, ai ngờ lại là Thiện nào đó.

– Chị cũng biết chuyện ông Ngân rồi phải không?

Nga ngơ ngác:

– Không, chuyện làm sao?

– Chị Diệu tính gả Tú cho ông ta, đang lo làm đám cưới thì…

– Thế Tú bằng lòng à?

– Tú tin yêu chị Diệu, lại bị ông Ngân mê hoặc, khéo chìu, đẹp trai giầu có vào cỡ lớn thì làm sao mà chẳng chịu. Điều trở ngại là ông ấy đã có vợ hai con, nhưng chị Diệu bảo bà đó không có hôn thú thì cần gì! Ông Ngân tính giấu vợ. Đã lo in thiệp và định ngày cưới Tú rồi, ai ngờ bà vợ biết thuê mấy tay du côn đón Tú ở cổng trước đánh chửi tơi bời ! Tú oán chị Diệu,, hận ông Ngân. Ngay hôm ấy, uống thuốc ngủ tự tử. May có bà cô lên chơi, phát giác kịp chở vào nhà thương cứu, rồi đón Tú về dưới quê với bà luôn.

Oanh chép miệng:

– Chị Nga thấy không, như thế Oanh nghĩ còn là may cho Tú. Chứ nếu để ông Ngân cưới xong mới xảy ra chuyện ghen tuông rồi lại chị Diệu chết. Cái vi-la của Diệu bị các chủ nợ xâu xé thì Tú còn đau đến đâu!

Nga bùi ngùi:

– Nhưng đỡ khổ nhất cho Tú có lẽ vì lòng tin yêu người chị đã hết, nếu không chị Diệu chết cô ấy khó sống nổi một mình. “Và Huệ cũng thế, cũng hết kính yêu mình nên mới đi! Cũng tại mình yêu Thái.”

Bằng giá nào cũng phải gặp Thái ngay, Nga lại có ý định liều lĩnh đến hẳn nhà Thái để tìm anh. Nhìn đồng hồ, gần ba giờ chiều, Nga đứng lên:

– Mải chuyện suýt quên mất giờ đi làm.

Thực ra chiều nay Nga được nghỉ.

– Oanh tưởng chị chỉ phải làm có buổi sáng?

– Làm gì có sở nào mà sướng thế chị. Thôi Nga đi nhé.

– Để Oanh lấy xe đưa chị đi..

Nga cười:

– Oanh cứ tự nhiên, lần sau mình mới dám tới Oanh chứ, không có Oanh thì ai đưa mình.

« Lùi
Tiến »