Nội Tuyến

Lượt đọc: 76265 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 002
khúc mở màn của thế giới điên cuồng. (2)

Ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt như dòng nước đặc quánh, nuốt chửng mọi vật. Ngước mắt lên, trăng sao vẫn vằng vặc, dải Ngân Hà thăm thẳm vắt ngang bầu trời, một vẻ đẹp tĩnh mịch đến rợn người. Cúi đầu xuống, dưới ánh đèn mờ ảo, cây cối hiện lên xanh thẫm, phía xa mơ hồ thấp thoáng rặng núi, phác họa những mũi nhọn đen sì như nét mực vẩy.

Tuy cảnh đẹp như vậy, nhưng tâm trạng con người lại chẳng thể khá hơn. Phạm Văn Kiệt thu ánh mắt về, giọng nói trầm lắng, pha chút cảm khái: “Một nơi tốt đẹp, phong cảnh tuyệt mỹ đến thế, cớ sao lại bị một lũ sâu bọ phá hoại… Hãy chuẩn bị mà xem những nghiệp chướng chúng gây ra đi, còn tồi tệ hơn cả tội phạm hình sự thông thường.”

Diệp Thiên Thư khẽ gật đầu, không nói một lời. Chỉ riêng cái tên của địa danh họ sắp tới đã đủ nói lên biết bao điều.

Đội xe nặng nề lăn bánh qua hàng rào thép gai tua tủa, qua những bức tường bao sừng sững, rồi dừng lại ở trạm gác. Nơi đây là một bệnh viện, nhưng hệ thống canh phòng chẳng hề kém cạnh một doanh trại quân đội hay nhà giam. Khi đoàn xe tiến vào cổng chính, dừng lại giữa sân rộng, hai chiếc xe áp giải trong đội từ từ mở cửa. Cảnh sát và đội ngũ y tá chuyên nghiệp của bệnh viện bắt đầu đưa những người bên trong xuống. Có đàn ông, đàn bà, người già, kẻ trẻ, tất cả đều trông như vừa uống phải thuốc kích thích, ánh mắt đầy cảnh giác quét nhìn khung cảnh xa lạ bên ngoài. Sau đó, họ sống chết không chịu bước xuống, ra sức lùi lại, dồn cứng vào tận cùng thùng xe, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn đến rùng mình.

Không tài nào đưa họ xuống được. Một người đàn ông trung niên trong số đó thậm chí còn khảng khái hô hào như đang làm cách mạng: “Việc làm của chúng tôi là hợp pháp, hành vi của các người là xâm phạm nhân quyền! Tôi phải tố cáo các người, tôi sẽ vạch trần bản mặt xấu xa của đám cảnh sát các người lên mạng xã hội!”

Một người khác, với vẻ mặt hưng phấn đến quái đản, giới thiệu với cô y tá, giọng điệu như một kẻ truyền giáo: “Khắp bốn phương đều là anh em, tôi thấy chúng ta có duyên phận đấy. Cô có hứng thú tham gia với chúng tôi không? Đừng từ chối vội, mật mã sáng tạo tài phú này có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời cô!”

Chẳng ai trả lời. Những y tá ở đây, bất kể nam hay nữ, đều đã được huấn luyện chuyên nghiệp. Họ biết cách đối phó với những người như thế này, và cứ thế đưa từng người xuống. Cô gái vừa rồi còn hiền hòa như thánh nữ, bỗng nhiên nổi cơn điên, lao vào cắn xé vai y tá, cào cấu, quờ quạng đá đạp. Phải bốn người cùng xúm vào mới khiêng được cô ta xuống. Y phục cô ta xộc xệch hết cả, trên hở ngực dưới hở mông, gào rú như một con thú hoang dại.

Đó không phải là trường hợp duy nhất. Giữa đêm khuya thanh vắng, những tiếng gào thét, kêu khóc chát chúa ấy khiến người ta sởn gai ốc.

Tổng cộng có mười bảy người, trong đó chín nữ giới. Biểu hiện phát bệnh của họ khác nhau, nhưng căn nguyên của sự điên loạn thì lại giống nhau: hoặc là quá si mê kinh doanh đa cấp đến mức lỗ sạch tài sản, hoặc là bị đám người kinh doanh đa cấp lừa gạt đến kiệt quệ. Khi được giải cứu đưa về địa phương, những người này thậm chí còn không nói rõ được địa chỉ gia đình, có khi là chẳng còn nhà để về nữa.

Phạm Văn Kiệt ngồi trên xe, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn đó, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Thời gian qua tôi làm công việc này, kinh phí gửi trả địa phương, kinh phí chữa trị đều phải từ sở cấp xuống. Những người này thần kinh thác loạn, ngay cả nhà tình thương cũng chẳng nhận, chỉ đành tạm thời đưa về đây tiếp nhận chữa trị… Tôi có thể giải quyết chuyện kinh phí, còn việc lật tung tổ chức của bọn chúng, trừ đi cái nhọt độc này thì phải dựa vào cậu. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn những ngôi nhà yên ấm tan nát, nhìn những con người lành lặn biến thành bệnh nhân thần kinh được.”

“Vâng, lần này tôi lấy mạng mình liều với bọn chúng!” Diệp Thiên Thư kích động, đứng thẳng người kính lễ.

Những người đó đều đã mất đi lý trí, hành vi cuồng loạn, không còn cách nào tư duy một cách bình thường nữa, thần kinh của họ đã hoàn toàn thoát loạn. Giờ đây, Diệp Thiên Thư đã hiểu ý nghĩa của việc khẩn cấp điều anh tới tham gia nhiệm vụ vận chuyển này.

Phạm Văn Kiệt nhìn Diệp Thiên Thư. Trong đội cảnh sát chưa bao giờ thiếu những người nhiệt huyết như thế, cho dù chặn họng súng, chắn dao nhọn thì cũng không nhíu mày. Có điều, lúc này ông lại không đánh giá cao điều đó cho lắm. Ông nhẹ nhàng kéo cánh tay đang kính lễ của Diệp Thiên Thư xuống, ngữ khí chân thành nói: “Loại vụ án này chủ yếu là đấu trí, chứ không phải đấu sức. Cho tới bây giờ, kẻ tổ chức ở tầng cao nhất mà chúng ta bắt được cũng chỉ là đám giám đốc nhỏ, đến cả tư cách thu tiền cũng không có… Chỉ thị của sở tỉnh là, phải phát động hết tất cả lực lượng có thể, phải nhổ được cái nhọt độc này một cách toàn diện, sạch sẽ và triệt để. Chỉ dựa vào nhiệt huyết thôi là không đủ.”

“Sở tỉnh còn có an bài khác ạ?” Diệp Thiên Thư nghe ra hàm ý sâu xa trong đó. Phát động tất cả lực lượng, câu này bao hàm rộng lắm.

“Xem ra cậu hiểu rồi đấy. Bên điều tra hình sự, ngoài việc chi viện nhân viên thực địa cho các cậu, còn điều tới một cảnh sát nằm vùng. Đừng hỏi tôi là ai, tôi cũng không biết đâu, có điều tới lúc thích hợp, người đó sẽ tìm cậu thôi.” Phạm Văn Kiệt chỉ cung cấp thông tin một cách hạn chế.

“Người đó tiến tới tầng cấp nào của đối phương rồi ạ?” Diệp Thiên Thư hưng phấn hẳn lên.

“Nếu biết hết thì còn nói gì là nằm vùng nữa. Hôm nay cũng không phải đơn thuần động viên trước trận cho cậu, mà là muốn cho cậu một mệnh lệnh: Giám sát nghiêm ngặt nơi này. Ở đây giam giữ một nhân vật truyền tiêu đa cấp cấp bậc bố già đấy, là một bệnh nhân thần kinh, có tiền án nhiều lần đào tẩu. Cùng một sai lầm, tuyệt đối không thể tái phạm trong tay chúng ta.” Phạm Văn Kiệt nghiêm túc nói, ngón tay chỉ thẳng vào bệnh viện thần kinh có mức độ quản lý nghiêm ngặt như nhà tù.

“Vâng!” Diệp Thiên Thư kính lễ đáp vang.

“Đi nào, tôi dẫn cậu đi làm quen với hắn, đi chứng kiến sự điên rồ của cái thế giới này. Khởi điểm của chúng ta có thể ở đây, nhưng điểm kết thúc của chúng ta, tuyệt đối không thể quay lại nơi này.”

Phạm Văn Kiệt dẫn đường, Diệp Thiên Thư bám sát phía sau. Trên đường đi tới phòng vật lý trị liệu, họ phải đi qua tới ba lớp cửa khóa chặt, đúng là so với nhà tù cũng chẳng thua kém gì. Những người bệnh vừa mới tiếp nhận kiểm tra thân thể vẫn còn đang quấy rối, bọn họ điên cuồng la hét, lăn lộn, khóc lóc, tự làm hại bản thân. Nếu không tiếp xúc, làm sao biết được độc hại của truyền tiêu đa cấp lại kinh khủng đến thế này, không khác gì những con nghiện ma túy đang quằn quại.

Cánh cửa cuối cùng từ từ mở ra, nuốt chửng bóng dáng hai người vào bên trong.

Đây là một câu chuyện điên rồ, đây là một đoạn truyền kỳ điên rồ, đây cũng là một thế giới điên rồ. Cánh cửa dẫn tới thế giới điên loạn ấy đã hé mở…

« Lùi
Tiến »