Mộc Lâm Thâm cuống quýt, vội vã đuổi theo bác sĩ Bạch, giọng run run: "Bác sĩ Bạch, nhà tôi có rất nhiều tiền, cha tôi là một ông chủ lớn... Anh nói đi, anh muốn bao nhiêu tiền? Tôi chỉ cần gọi một cú điện thoại là cha tôi sẽ gửi ngay cho anh. Hoặc anh cứ thông báo cho gia đình đến đón tôi là được... Thật đấy, tôi không lừa anh đâu."
Bác sĩ Bạch đột ngột dừng bước, đứng trước một gã đàn ông trung niên tóc ngắn, để trần nửa thân trên, tấm áo vắt hờ vai như một tên thổ phỉ hung hãn. Bác sĩ mỉm cười hỏi: "Đại Khoản, số tiền anh nợ tôi định bao giờ mới trả đây?"
Gã đàn ông kia đang đứng chống nạnh nhìn trời, không rõ là tạo dáng gì, vừa nghe thấy thế liền quay phắt lại. Ngón tay thô kệch chỉ thẳng vào mặt bác sĩ Bạch, nét mặt nghiêm nghị đến đáng sợ, giọng điệu cứ như thể vừa bị sỉ nhục nặng nề: "Anh vừa nói cái gì? Nói tôi nợ tiền anh ư? Vương Diệu Chương này từ năm mười tám tuổi đã lăn lộn giang hồ, anh cứ đi mà hỏi khắp bằng hữu nam bắc xem, tôi đã bao giờ nợ tiền ai chưa? Anh nhìn tòa nhà kia đi, nhìn xem trong sân đi, tất cả đều là của tôi hết! Mỗi phút tôi kiếm ra hàng chục vạn, có giống kẻ cần phải nợ tiền anh không? Lại còn quỵt nợ? Anh lừa đảo đấy à?"
Gã càng nói càng giận dữ, ngón tay đã chực chọc thẳng vào mắt bác sĩ Bạch. Mấy y tá lập tức khẽ khàng tiến lại, sẵn sàng khống chế, nhưng bác sĩ Bạch xua tay bảo không cần. Quả nhiên, thái độ gã hung hăng là thế, nhưng đúng là loại quân tử chỉ động khẩu chứ chẳng động thủ. Chửi mắng một hồi, gã móc túi lấy ra một tờ báo cũ nát, xé toạc một mảnh rồi ném cho bác sĩ Bạch: "Tự đi mà rút tiền! Ra ngoài kia đừng nói là quen tôi, mất mặt!" Bác sĩ Bạch nhận lấy mảnh giấy báo, khom lưng gật gù, nịnh nọt vài câu. Gã đàn ông đó mới ngẩng cao đầu, đôi chân khuỳnh ra như chân vịt, nghênh ngang rời đi. Mộc Lâm Thâm vẫn còn há hốc mồm nhìn theo gã, mãi đến khi bác sĩ Bạch đặt mảnh giấy báo vào tay mình mới hoàng hồn tỉnh lại.
Ý của gã kia đã quá rõ ràng: tiền bạc của một kẻ tâm thần như cậu thì có đáng tin hay không?
"Cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, hoạt động nhiều vào, tuân thủ lời bác sĩ, rất nhanh thôi cậu sẽ khỏi bệnh... Đừng nhìn theo ông ta nữa, mặc dù triệu chứng có vẻ nghiêm trọng một chút, nhưng không có khuynh hướng bạo lực đâu. Thế nhé, cứ thong thả dạo chơi, tôi không làm phiền nữa." Bác sĩ Bạch vỗ vỗ vai Mộc Lâm Thâm đang sững sờ, rồi dẫn hai y tá rời đi. Trong lúc Mộc Lâm Thâm còn đang ngây dại như người mất hồn, y bỗng giật mình sực tỉnh, vội vàng đuổi theo bước chân bác sĩ Bạch, bám sát phía sau, cố gắng giải thích: "Bác sĩ Bạch, tôi không hề có bệnh! Sao anh không tin tôi nhỉ?"
"Ở nơi này, chẳng ai tự nhận mình có bệnh cả." Bác sĩ Bạch gật đầu. "Không phải tôi tự cho là vậy, mà sự thật đúng là như vậy. Tôi cũng không hiểu sao mình lại ở đây... À đúng rồi, gia đình! Phải chăng cha tôi đã đưa tôi vào đây? Tôi nói cho các anh biết, chính ông ta mới có bệnh! Ông ta luôn muốn dùng cách của ông ta để gò ép tôi, bắt tôi phải sống theo ý ông ta... Các anh phải bắt ông ta vào đây mới phải! Này, tôi nói thật đấy!" Mộc Lâm Thâm cứ nói, còn bác sĩ Bạch cứ thế bước đi, rõ ràng là bỏ ngoài tai những lời của Mộc Lâm Thâm, khiến y dần mất kiên nhẫn. Giọng y dần chuyển từ thuyết phục sang đe dọa: "Các người làm thế này là phạm pháp, xâm phạm quyền tự do thân thể của tôi, giam giữ người trái phép! Tôi sẽ kiện các người!" Y tá to lớn, nghe Mộc Lâm Thâm lải nhải mãi, lộ rõ vẻ bực mình, liền quay sang nói với bác sĩ Bạch: "Bác sĩ Bạch, hay là nhốt lại nhé? Bệnh tình có vẻ không nhẹ. Cứ thế này thì không nên thả ra ngoài."
Mộc Lâm Thâm nghe nói sẽ bị nhốt vào căn phòng bé tẹo đó, liền hoảng loạn, không dám lớn tiếng nữa, giọng dịu hẳn đi: "Bác sĩ Bạch, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của các anh nữa. Tôi biết đây là sự sắp đặt của cha tôi, ông ta ỷ vào quyền lực và tiền bạc trong tay nên muốn làm gì tôi thì làm. Tôi có tìm hiểu về bệnh tâm lý, tôi có nghiên cứu vấn đề này khi học ở Mỹ. Bệnh tâm lý là sự rối loạn trong nhận thức, tinh thần mất kiểm soát, tư duy hỗn loạn và hành vi thất thường, phải không? Anh nhìn tôi đi, tôi có giống loại nào không? Tôi nhớ mọi chuyện rất rõ ràng, ngay cả số điện thoại của cha tôi cũng nhớ luôn."
Những lời này khiến cho bác sĩ Bạch mấy lần phải dừng bước, tỏ ra có chút lo âu. Không ngờ rằng tinh thần của người này lại kiên cường đến vậy, thôi miên căn bản chẳng có chút hiệu quả nào.
Xem ra phải tung chiêu cuối rồi. Bác sĩ Bạch bảo Mộc Lâm Thâm theo mình vào văn phòng. Mộc Lâm Thâm thấy có hy vọng thì khấp khởi mừng thầm đi theo, vào văn phòng đứng trước bàn làm việc.
Bác sĩ Bạch lật xem bệnh án, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị hỏi y: "Cậu có dám khẳng định tất cả những điều cậu vừa nói không phải là hoang tưởng không?"
"Tôi chịu trách nhiệm với mỗi lời tôi nói ra." Mộc Lâm Thâm đứng thẳng lưng, gật đầu khẳng định, trang trọng như đang tuyên thệ trước tòa.
"Vậy thì tôi hỏi cậu, tên tuổi và nghề nghiệp của cậu là gì?" Bác sĩ Bạch hỏi.
"Tôi tên Lâm Mộc Sinh, tôi là đầu bếp." Mộc Lâm Thâm vội vàng đáp lời, nhưng vừa thốt ra, y đã sững sờ vội bịt miệng mình lại. "Cái gì thế này? Mình vừa nói gì vậy? Không, không phải như thế! Mộc Lâm Sinh là ai? Không, không, tôi là, tôi là..."
Bác sĩ Bạch cắt ngang, tiếp tục hỏi: "Có phải cha cậu là Lâm Khánh Thần cũng là đầu bếp không?"
"Vâng!" Mộc Lâm Thâm đáp mà không kịp suy nghĩ. Vừa dứt lời, y liền hoảng sợ, hai tay liên tục sờ lên miệng, giọng nói càng lớn hơn: "Sao miệng tôi lại không thể kiểm soát thế này? Các người đã làm gì tôi?"
Ngay lập tức, khóe mắt y chợt thấy hai y tá từ từ tiến lại gần. Y liền nuốt vội những lời còn lại, y hiểu rằng nếu mình cứng đầu, chỉ có thiệt thân mà thôi, y không thể chống lại hai người đó.
"À, vậy thì đúng rồi. Lâm Khánh Thần, bếp trưởng nhà hàng Khánh Thần trên đường Hồ Nam, thành phố Thượng Hải... Còn cậu là Lâm Mộc Sinh, một đầu bếp tập sự. Vì gia cảnh nghèo khó cùng những thất bại trong chuyện tình cảm, cậu đã mắc chứng hoang tưởng, khiến cha cậu phải lo lắng đến tan nát cõi lòng..." Bác sĩ Bạch đặt tấm chứng minh thư lên bàn. Bức ảnh trên đó chính là y, nhưng cái tên ghi rõ ràng là Lâm Mộc Sinh, địa chỉ, nguyên quán, không hề có bất kỳ sai sót nào.