Chất lượng hàng hóa ở khu chợ trời này chưa bàn tới, nhưng mẫu mã thì đa dạng bắt mắt, giá cả lại phải chăng. Bởi vậy, dù đã mười giờ đêm, khu chợ tự phát vẫn ồn ã không ngừng, dòng người trẻ tuổi tấp nập qua lại. Phần lớn là những cô gái, họ đi thành từng nhóm lớn, sự náo nhiệt của họ dường như lan tỏa, tạo thành một luồng khí bức bối bao trùm cả không gian.
Việc buôn bán quả thực quá đắt hàng, đến nỗi Lão Lư đã lén lút rút một chiếc áo thun rồi ba chân bốn cẳng chạy mất, mà chủ sạp vẫn không hay biết. Mộc thiếu gia sốt ruột kéo tay chủ sạp, vội vàng chỉ trỏ: “Này, này, ông ta lấy mất áo của anh rồi chạy kìa!”
“Mẹ kiếp, chán sống rồi sao? Anh bạn trông hàng giúp tôi một tay!” Chủ sạp máu nóng dồn lên đầu, vớ ngay chiếc dép lê, tức tốc đuổi theo.
Thật khốn khổ cho thân Giáo sư Lư, bụng thì đói meo, chân thì đã đi bộ nửa ngày mệt rũ rượi, đường sá lại đông đúc. Kết quả cũng giống như lần ăn quỵt thịt bò, làm sao ông thoát khỏi gã chủ sạp trẻ tuổi đang lúc nóng máu? Chạy chưa được bao xa đã bị tóm gọn, gã cầm chiếc dép vả bôm bốp vào mặt ông, vừa vả vừa mắng: “Lão già đáng chết, tuổi này rồi mà còn đi ăn trộm!”
“Á, á… Đừng đánh, đừng đánh… Á, chàng trai, cậu trúng kế rồi… Á, á!” Lão Lư bị đánh tới mức mắt nổ đom đóm, cuống quýt van xin.
“Đừng có mà dọa tôi, vả nát mồm ông ra!” Chủ sạp càng vả hăng hơn. Lão Lư vết thương cũ chưa lành đã chồng thêm vết mới, chẳng hiểu sao gã cứ nhằm vào mặt ông mà giáng đòn. Cứ thế này, mạng già này chắc phải bỏ lại đây mất, ông hét lên: “Còn đánh nữa tôi ngã lăn ra đây, cậu sẽ phải nuôi tôi hết phần đời còn lại đấy!”
Chết cha! Chủ sạp lập tức dừng tay, buông ông ta ra nhanh như chạm phải điện giật. Giờ mới nhìn kỹ mặt lão già ăn trộm, gã không còn nhận ra nổi nữa. Mặt ông ta sưng vù, biến dạng đến mức khó coi, trông thật rùng rợn, hệt như một khối thịt sống bị băm vằm.
Chủ sạp không dám dây dưa thêm nữa. Lão già ngã lăn ra đó thì chẳng lẽ mình phải cưu mang ông ta cả đời sao? Thế là gã ba chân bốn cẳng chạy ngay. Về tới sạp, gã mới tá hỏa khi phát hiện mất đi vài món hàng. Đúng là đã trúng kế “điệu hổ ly sơn”. Gã quay đầu tìm lão già khốn kiếp kia, nhưng ông ta cũng đã biến mất tăm.
Một chiếc xe tuần tra cảnh sát theo thường lệ chầm chậm lướt qua trên đường, gần như không một tiếng động, có điều đèn cảnh sát hai màu đỏ lam lóe lên liên hồi trong bóng đêm, nhìn rất rõ ràng. Hai cảnh sát bên trong xe đang nghe tin báo nội bộ: có một tin tức hết sức kỳ quái, bệnh viện thần kinh Vị Nam bị thất lạc ba bệnh nhân tâm thần, rất có khả năng đã lẻn vào khu vực Hán Trung, yêu cầu các đơn vị tuần tra mật thiết chú ý, khi phát hiện tình huống, mau chóng báo cáo.
“Chuyện quái gì thế này? Bệnh viện thất lạc bệnh nhân tâm thần sao lại được thông báo trong hệ thống của chúng ta vậy? Thật là vớ vẩn, bây giờ cái gì cũng đổ hết lên đầu chúng ta.” Một người càu nhàu. Người còn lại đáp lời: “Chỉ là hiệp trợ thôi mà, đám bác sĩ bây giờ ngoại trừ việc nhận phong bì thì còn làm được gì đâu.”
“Cho dù thế cũng làm gì có chuyện bệnh nhân đi lạc từ bệnh viện tâm thần đó tới tận chỗ chúng ta được chứ? Để tôi kiểm tra xem nào… Cách những 227 cây số cơ đấy.”
“Chạy xa thật, cơ mà nếu không như thế thì sao gọi là bệnh nhân tâm thần chứ?”
Hai cảnh sát tuần tra chỉ thuận miệng tán gẫu mà thôi. Mặc dù ngạc nhiên vì thông báo kỳ lạ, nhưng họ không quá để tâm. Những từ ngữ dùng trong thông báo là “chú ý”, “báo cáo”, với trực giác nghề nghiệp của họ thì đây là tình huống tương đối nhẹ nhàng. Mỗi ngày tuần tra đối phó với đủ các loại tình huống đột phát đã bận tới sứt đầu mẻ trán, chỉ cần không phải là loại bệnh nhân tâm thần có vũ khí hay chất nổ, thì không cần quá để tâm làm gì.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, bên tai là đủ thứ âm thanh huyên náo từ chợ đêm vọng lại. Họ không hề để ý rằng, đằng sau gốc sồi xanh rậm rạp bên đường, lần lượt ba cái đầu người lén lút nhô ra nhìn, rồi sau đó, cả ba cùng bước ra. Ba người đã thay bộ trang phục cướp được từ một sạp hàng bên đường – những bộ trang phục thường nhật quen thuộc: áo thun, quần ngố, cùng với đôi dép lê. Tất cả đều là loại sáng màu. Khi Ngốc Đản mặc vào, trông hắn chẳng khác nào một tên lưu manh đường phố; khi Lão Lư khoác lên, ông ta lại trông như một lão già dê xồm; còn khi Mộc thiếu gia diện vào, lại đúng là một thanh niên trẻ tuổi năng động, lịch thiệp. Tuy mặc quần áo mới vào trông có khác nhau, nhưng cả ba lại cùng chuẩn bị làm một việc: Cướp của.
Lần này tới lượt Mộc thiếu gia ra tay. Người hắn cứ run lên từng chập. Lư Hồng Bác phát hiện ra điều bất thường, tên này đâu có nhát gan đến mức đó, bèn kéo hắn lại hỏi: “Còn chưa gây án đâu, mới thấy xe cảnh sát thôi mà đã sợ hãi đến vậy à?”
Mộc thiếu gia giải thích: “Tôi đã tiếp xúc với cảnh sát Trung Quốc bao giờ đâu, chẳng phải chột dạ sao.”
Lư Hồng Bác hỏi: “À, nghe giọng điệu này thì ở nước ngoài cậu tiếp xúc với cảnh sát không ít nhỉ? Chẳng lẽ cảnh sát nước ngoài văn minh lắm sao?”
Mộc thiếu gia có vẻ cũng chẳng có mấy thiện cảm với cảnh sát, dù là ở nước ngoài: “Ít nhất biểu hiện bề ngoài của họ rất văn minh. Có điều, quạ ở đâu cũng đen, cảnh sát khắp thế giới cũng thế mà thôi, đều thối nát cả.”
Ngốc Đản đang mân mê bao thuốc lá, hiếu kỳ hỏi: “Chà, cậu từng ra nước ngoài à?”
Mộc thiếu gia khinh thường: “Không chỉ ra nước ngoài, tôi còn sống hơn mười năm trời, từ Châu Âu đến Châu Mỹ đều đã đặt chân đến. Anh tưởng tôi bị bệnh tâm thần thật đấy à?”
Ngốc Đản gãi đầu, dường như không nhớ ra, bèn hỏi Lư Hồng Bác: “Lão Lư, nước ta gọi mấy đứa du học sinh ở nước ngoài về là cái gì ấy nhỉ?”
“Hải quy.” Lư Hồng Bác khịt mũi. Thời buổi này, mười đứa ra nước ngoài học, hết tám đứa là do học hành chẳng ra gì, không thi nổi vào trường tử tế trong nước, bị ném ra nước ngoài cho rảnh nợ, hoặc là cha mẹ sính ngoại mà thôi, có gì hay ho đâu. Đương nhiên cũng có số ít thực sự muốn ra ngoài học để mở mang kiến thức, nhưng ông dám khẳng định thằng nhãi này không nằm trong số đó.
“À, đúng rồi, gọi là hải quy.” Ngốc Đản bừng tỉnh nói: “Bảo sao lại nhát gan như thế, thì ra là họ hàng với mấy con rùa rụt cổ.”
“Ha ha ha ha…” Lão Lư ngửa đầu cười to, khen Ngốc Đản thật có văn hóa. Đoán chừng vì hai lần bị ăn đòn, nên ông ta muốn báo thù Tiểu Mộc, cố ý cười hết sức khoa trương.
Mộc thiếu gia tức giận trừng mắt, nhưng đối diện với tên Ngốc Đản lưng to như gấu, mặt hung bạo như tinh tinh, hắn không tài nào phát tiết nổi.