Ba người họ đúng là một tổ hợp kỳ quái. Họ không giống anh em, cũng chẳng phải bạn bè. Một kẻ trông như hung thần, kẻ còn lại mặt mày sưng húp đến biến dạng. Chẳng cần khoác lên mình bộ đồ bệnh nhân tâm thần, chỉ cần nhìn thấy họ, bất cứ ai cũng phải vội vàng né tránh.
Ngốc Đản ra hiệu cho bọn họ dừng lại. Hắn đã chọn được một nơi "hành nghề" lý tưởng: đó là khu vực có vài cơ quan nhà nước, giờ này tất nhiên đã đóng cửa im ỉm từ lâu. Nơi đây không một bóng hàng quán, đường xá vắng teo, chỉ có những hàng cây cổ thụ sừng sững, quả là một địa điểm mai phục lý tưởng. Hắn nhét vào tay Tiểu Mộc một thứ gì đó, giọng khẽ khàng: "Này, cầm lấy, cướp một vụ là xong."
Đó là một tấm bìa các tông bọc giấy bạc từ gói thuốc lá. Bề ngoài sáng loáng, nhưng cái vẻ giả tạo ấy lại ghê tởm đến phát buồn nôn. Mộc thiếu gia có gu thẩm mỹ cao, nhìn thấy liền nhăn mặt, không tài nào chấp nhận nổi: "Ngốc Đản, cái này còn giả hơn kỹ xảo ba xu của phim trong nước. Anh bảo tôi cầm nó đi cướp ư?"
"Ăn cướp phải dựa vào mưu mẹo, không phải chỉ cần hung hăng thô bạo... Hơn nữa, cướp và cướp giật là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Giáo sư, dạy hắn đi." Ngốc Đản chỉ huy.
Giáo sư Lư bắt đầu liệt kê cho Tiểu Mộc nghe những điều khoản trong luật hình sự. Ăn cướp phạt tù có thời hạn từ ba đến năm năm, nếu tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, có thể lên đến mười năm, thậm chí tù chung thân. Còn cướp giật thì nhẹ hơn, nhẹ nhất chỉ xử phạt hành chính.
Giáo sư Lư vì thế đưa ra kết luận: "Làm người đừng quá nhẫn tâm, phạm tội cũng đừng quá tàn ác. Chúng ta chỉ kiếm chút lộ phí thôi, chứ không phải định dựa vào cái nghề này mà làm giàu, nên hãy chừa lại một đường lui. Cướp không được thì cùng lắm cũng chỉ như tôi, bị người ta đánh cho một trận là cùng, sẽ không bị báo cảnh sát."
Mộc thiếu gia nghe xong chỉ biết trố mắt. Giờ phút này, hắn thực sự bắt đầu nghi ngờ cả hai kẻ này đều mắc chứng bệnh thần kinh nghiêm trọng. Có điều ngẫm nghĩ kỹ thì quả thật có vài phần đạo lý. Có lẽ, chỉ có những kẻ tội phạm dày dạn, bị pháp luật đả kích đến chai sạn, mới có thể sống tới cái tầm này.
Thấy vị đại thiếu gia này còn ngơ ngác, Ngốc Đản đành tự mình chỉ dạy y cách cướp giật: đó là cầm "con dao" này bất thình lình nhảy ra, chĩa thẳng vào mặt đối phương. Động tác phải thật nhanh, thoắt cái lướt qua trước mắt. Liệu đối phương có kịp nghĩ đó là cái gì không? Đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là dao thật, đâu là dao giả ư? Cứ nhân lúc đối phương hoảng sợ mà giật đồ rồi chạy là được.
"Yên tâm đi, không sao đâu, có người hỗ trợ mà." Ngốc Đản vỗ vai Tiểu Mộc. Người hỗ trợ chính là Lão Lư mắt mờ chân chậm. Còn về phần Ngốc Đản làm gì ư? Hắn khoe, "Tôi chỉ đứng ngoài chỉ đạo thôi, không thể lộ diện được. Với cái tướng mạo của tôi mà xuất hiện giữa đêm khuya, người ta sẽ ngoan ngoãn cởi cả quần áo mà giao nộp, thế thì còn gì là vui nữa."
Cái tên chết tiệt này, té ra là quá rảnh rỗi nên đi tìm trò vui đây mà.
Thế nhưng Lư Hồng Bác lại có vẻ khoái trá trước bộ dạng ngượng ngùng như cô gái sắp về nhà chồng của Tiểu Mộc, nên ông ta hùa theo Ngốc Đản, xúi bẩy: "Thực ra đơn giản lắm, phạm tội cũng giống như lên giường vậy, đều rất sướng." "Vớ vẩn, so thế quái nào được mà so! Lên giường là chuyện tốt đẹp, cả hai cùng muốn, còn đây là ý muốn đơn phương, bên kia bị ép buộc!" Mộc thiếu gia phản bác cái luận điệu méo mó.
"Chính vì là cưỡng ép, cho nên mới tốt đẹp đấy. Cứ làm thử một lần đi, cậu sẽ thích thôi." Giáo sư Lư cười dâm đãng, nói một lời hai ý. Thấy Tiểu Mộc vừa đứng khựng lại, ông ta liền đề phòng, chỉ vào khuôn mặt nát bét của mình: "Đừng khích tôi. Nếu tôi ra mặt, người ta sẽ chạy ngay lập tức, có muốn cướp cũng không được."
Được rồi, gặp phải hai kẻ bệnh thần kinh, mình còn làm gì được nữa đây? Mộc thiếu gia cứ do dự mãi không thôi, bước chân lừng khừng. Một mặt, hắn đắn đo không biết có nên làm việc này không; mặt khác, lại không ngừng nghĩ về chuyện về nhà. Hắn cứ ngần ngừ quanh quẩn trước cổng một cơ quan, bỏ lỡ mất mấy con mồi. Giáo sư Lư nhìn mà lo sốt vó. Khi phát hiện một con mồi mới, ông ta đẩy mạnh sau lưng Tiểu Mộc: "Đi mau, đi mau, có người nữa tới kìa! Tên này gầy gò, trông dễ hù dọa lắm."
Bị người ta đẩy vào con đường trộm cướp, Mộc thiếu gia cắn răng, đôi dép lê loẹt quẹt xông tới. Hắn dừng phắt trước mặt người kia, gầm lên: "Đứng lại!"
Đối phương là một thiếu niên gầy gò ốm yếu, tức thì khiếp đảm, mặt tái mét. Mộc thiếu gia tay cầm "dao" làm ra vẻ hung tợn, múa "dao" qua mặt con mồi, gằn giọng: "Cướp đây! Anh mày không thiếu tiền đâu... Đừng phản kháng, không thì mày biết tay đấy!" "Anh ơi, anh không thiếu tiền thì đi cướp làm gì ạ?" Thiếu niên rụt rè cất lời. Nhìn kỹ lại, đó là một anh chàng ăn mặc rất thời thượng, lại còn đẹp trai nữa chứ, khiến hắn muốn sợ cũng khó.
Chết tiệt, lỡ lời rồi! Mộc thiếu gia chỉ muốn tát vào miệng mình. Hắn giàu có quen rồi, chưa từng biết nghèo là gì, mở miệng ra là khoe tiền. Hỏng hết cả không khí rồi, còn cướp được cái gì nữa chứ? Mộc thiếu gia chán nản phất tay: "Thôi đi đi! Nhìn cái là biết ngay mày là hạng nghèo rớt mồng tơi, ăn mặc kiểu gì thế kia? Cướp của mày chẳng có chút cảm giác thành tựu nào."
Không ngờ câu nói này lại khiến thiếu niên đang định bỏ đi bỗng nổi giận đùng đùng. Tuổi trẻ mà, cái thiếu nhất chính là những lúc lửa giận bốc lên đầu. Hắn vung tay tát luôn: "Vờ vịt cái quái gì, làm như mày không nghèo vậy, thằng điên!" Chát một phát! Cái tát không mạnh nhưng nghe như sấm nổ bên tai. Thiếu niên kia tát xong thì sợ tái mặt, hoảng hốt nghĩ: "Thôi chết rồi, mình còn đánh cả kẻ đi cướp!" May mà "thằng cướp" sững sờ ra. Hắn cuống cuồng bỏ chạy, quýnh quáng thế nào mà chân nọ vấp chân kia, ngã dập mặt xuống đất, chẳng dám kêu đau, vội vàng bò dậy chạy tiếp.
Vụ cướp khôi hài nhất thế kỷ đã kết thúc ở đó.
Một lát sau, Mộc thiếu gia ôm một bên má vẫn còn nóng rát trở về chỗ nấp. Lão Lư đã cười đến mức sắp thăng thiên. Cứ mỗi lần nín cười được, nhìn thấy khuôn mặt vẫn còn bàng hoàng của Tiểu Mộc là ông ta lại ngã lăn ra đất. Mấy lần định nói gì đó nhưng đều bị cơn buồn cười cắt ngang. Mặc dù chẳng cướp được gì, nhưng mối thù lớn đã được báo rồi! Lão Lư khó khăn lắm mới ngừng cười được, còn vờ vịt an ủi Tiểu Mộc: "Bọn trẻ thời nay thật quá đáng, cậu còn chưa làm gì hắn mà hắn đã đánh cậu rồi, thật là... Ha ha ha ha!"
Nửa câu cuối ông ta không nói ra được nữa, bị tiếng cười nhấn chìm. Mộc thiếu gia mặt nặng như chì, cảm thấy mất hết thể diện, bực tức ném con dao nát bươm đi, dứt khoát bỏ ngang: "Tôi không làm nữa!"