“Này, này, cậu ngàn vạn lần đừng như thế. Ngốc Đản đang dõi mắt nhìn chúng ta đấy. Tôi nói cậu nghe này, không thể để cái tên dã nhân ưa bạo lực, kém trí tuệ kia coi thường những kẻ thông minh như chúng ta, đúng không?… Làm lại lần nữa đi. Thêm lần này mà không được thì tôi sẽ liều cái mặt già này tự mình làm. Thế đã được chưa?” Lư Hồng Bác cố nén tiếng cười khẩy, vừa khuyên can Tiểu Mộc vừa liếc nhìn về phía đầu con đường khuất bóng. Dưới tán cây cổ thụ sừng sững, Ngốc Đản đứng đó như một cái bóng, lặng lẽ chờ đợi màn kịch sắp sửa diễn ra.
Hai người bọn họ cộng lại cũng chẳng phải đối thủ của Ngốc Đản. Lão Lư còn phân tích, nguyên nhân duy nhất khiến Ngốc Đản không ra tay là hắn muốn kiểm tra xem hai người họ có đủ tư cách làm đồng bọn của hắn không. Nếu họ biểu hiện quá kém cỏi, nói không chừng hắn sẽ vứt bỏ họ, tự mình kiếm ăn.
“Không được, ông nhìn mặt tôi đây này.” Mộc thiếu gia chỉ vào mặt mình.
“Có sao đâu, thằng đó tát nhẹ hều mà, có đỏ lên đâu. Trông vẫn ngon trai chán.” Lư Hồng Bác an ủi.
“Chính vì thế đấy! Không có sức uy hiếp gì cả. Ông xem, cho dù tôi có cố đóng giả hung tợn thì vẫn đẹp trai quá, người ta không sợ. Ông nhìn cái mặt này có giống kẻ sống nhờ nghề cướp bóc không?” Mộc thiếu gia không muốn chút nào. Cái tát kia tuy không đau nhưng lại khiến y tỉnh người ra không ít. Từ bao giờ y đã sa cơ lỡ vận đến nỗi trở thành loại tội phạm đầu đường xó chợ rồi? Y lo sợ cứ đà này, mọi chuyện sẽ ngày một nghiêm trọng hơn, đến mức không thể quay đầu lại được nữa.
Lư Hồng Bác chẳng hề có chút cảm thông nào. Ông ta xoa xoa khuôn mặt còn đau buốt của mình: “Cậu nghĩ thoáng một chút đi. Cậu không giống, vậy thì tôi giống chắc?… Không nói nhiều nữa, mau lên đi, lại có người tới rồi… Lần này chắc chắn sẽ được. Đối phương là nữ, cậu chỉ cần dọa một cái là sợ ngay. Sau đó giật lấy túi xách, gom đủ lộ phí, mai trời sáng là chúng ta có thể về nhà được rồi…”
Dứt lời, ông ta đẩy mạnh Tiểu Mộc, như thể ném y vào một vực thẳm tội lỗi không lối thoát. Mộc thiếu gia nhìn về phía trước. Con đường vắng ngắt, cây cối um tùm, những cột đèn bị che khuất một phần, chỉ hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù. Một bóng dáng mảnh mai, mái tóc dài bay lất phất, đang bước đi vội vã. Tiếng giày cao gót lộp cộp vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, nghe như một nhịp đập gấp gáp, thúc giục. Thứ âm thanh đó, lạ lùng thay, lại tiếp thêm cho y chút dũng khí. Y cắn chặt răng, bước thẳng về phía mục tiêu.
Gần rồi, rất gần rồi. Là một cô gái hơi mập, đang vừa đi vừa gọi điện thoại. Bất thình lình, Mộc thiếu gia nhảy bổ ra trước mặt, dùng giọng gằn gừ quát: “Đứng lại!”
“Á!” Cô gái giật mình thét lên, vội lấy tay bịt miệng. Sau đó, cô trấn tĩnh nhìn lại. Dưới ánh đèn lờ mờ, u ám là một chàng trai với đôi mắt u buồn, gương mặt tuấn lãng, đường nét góc cạnh rõ ràng. Cô gái kêu lên lần nữa, miệng há hốc thành chữ O, lời thốt ra là: “Thật đẹp trai!”
“Đừng thừa lời, cướp đây! Có bao nhiêu tiền thì đưa ra hết!” Mộc thiếu gia lần này không mắc sai lầm nữa, nói đúng lời thoại. Y phất lưỡi dao sáng loáng dọa dẫm trước mặt cô gái.
“Anh ơi, em vừa bị ông chủ đuổi việc rồi… Còn nợ hai tháng tiền lương chưa trả. Tiền thuê phòng cũng không có mà trả nữa. Anh xem trong túi em đi, chỉ còn lại vài đồng tiền lẻ đi xe buýt thôi. Cơm tối còn chưa ăn… Hay là anh lấy cả đi.” Cô gái đó hết sức chủ động kéo ví tiền, mở ra cho tên cướp xem.
Đây là một cô gái số phận hẩm hiu. Mộc thiếu gia có đôi mắt rất tinh tường, nhìn cái ví bằng vải sờn, chiếc điện thoại cũ kỹ lại là hàng giả, bộ đồng phục trên người cũng đã giặt nhiều tới mức vải đã sờn rách. Lòng thương hại trỗi dậy, tay y run run rụt dao lại, nhìn cô gái với khuôn mặt rưng rưng lệ. Khốn nạn cái kiếp người này! Mình mà cướp tiền của cô gái như thế này thì còn xứng làm người nữa không?
“Cô đi đi, tôi không cướp của cô nữa.” Mộc thiếu gia chán nản phất tay.
“Cám ơn anh, cám ơn anh…” Cô gái thở phào nhẹ nhõm cất ví đi, vốn đã quay lưng bước đi nhưng rồi lại quay đầu. Mộc thiếu gia vẫn còn đứng đó, chiều cao 1m87 nổi trội, cao mà không thô kệch, làn da trắng khỏe khoắn. Hàng mi dày, sống mũi thẳng tắp, nhân trung rất sâu. Nhìn ở góc nghiêng càng toát lên vẻ nam tính cuốn hút. Cô gái thấy tim thổn thức, mấp máy môi: “Anh, em và bạn trai đã chia tay mấy tháng rồi… Hay là, hay là em đi cùng anh…”
Hả? Lời cô gái này khiến Mộc thiếu gia giật mình. Gần đây y gặp toàn những chuyện kỳ quặc thế, giờ nạn nhân lại còn muốn đi theo tên cướp nữa. Mộc thiếu gia ngạc nhiên nhìn kỹ cô gái: béo, lùn, xấu. Rõ ràng còn cách tiêu chuẩn của y cả cây số. Thế là y bực mình: “Này, trông cô xấu như thế mà mơ mộng đẹp quá nhỉ?”
“Phì, đồ lưu manh!” Cô gái tức thì bị chọc giận, nhổ một bãi nước bọt về phía Mộc thiếu gia, co giò chạy biến. Mộc thiếu gia cũng tức giận ném vũ khí trong tay đi. Con dao nhẹ hều bay chẳng được bao xa đã rơi xuống đất, không gây được chút sát thương nào hết.
Lần thứ hai đi cướp cũng tuyên bố thất bại.
Hết thuốc chữa rồi. Chuyện này khác nào bắt lợn leo cây, bắt thỏ bơi lội. Y đúng là không có cái năng lực ấy. Mộc thiếu gia cũng chưa bao giờ nhận ra, không ngờ mình lại vô dụng đến thế, có chút chuyện nhỏ xíu thôi mà cũng không làm nên hồn, khiến y không còn mặt mũi nào nhìn ai. Đặc biệt bên cạnh còn có Lão Lư cười đến co quắp cả ruột gan. Mộc thiếu gia thẹn quá hóa giận, trực tiếp cho ông ta một cú đá.
Bị một cú đá vào mông, Lão Lư cười càng ghê rợn, tay ôm bụng, mặt nhăn nhó nói, để Tiểu Mộc đi cướp thêm một lần nữa thì cái mạng của ông ta chắc chắn sẽ bỏ lại ở đây mất.
Hai người đi tới chỗ rẽ đầu đường. Ngốc Đản cũng đang ôm bụng cười. Lư Hồng Bác kể vắn tắt quá trình “làm cướp” của Tiểu Mộc, hai người lại cười một phen nữa. Lão Lư lau nước mắt nói: “Thằng nhóc này đúng là chim non, không cướp được tiền còn bị người ta tát một phát, bây giờ cậu đã tin chưa?”
“Tin rồi, đi theo tôi.” Ngốc Đản vậy mà không bỏ rơi Tiểu Mộc, vẫy tay gọi.
Mộc thiếu gia đi theo, phát hiện ra đoạn đối thoại vừa rồi không bình thường. Y kéo áo Lão Lư hỏi: “Này, này, hai người vừa nói gì thế? Tin cái gì?”
“Tin cậu là chim non chứ sao. Thời buổi này không được thái bình, cảnh sát bám dai như đỉa, sao có thể không đề phòng chứ.” Lão Lư thản nhiên nói.
Mộc thiếu gia sững người, không thể tin được, chỉ vào mũi mình: “Các anh… Các anh làm thế là để kiểm tra tôi có phải là cảnh sát không ấy à?”
“Đương nhiên là phải kiểm tra rồi. Bác sĩ Bạch vẫn luôn chiếu cố mày, ai dám đảm bảo mày vào bệnh viện tâm thần không có mục đích gì khác không?” Ngốc Đản đi ở phía trước, đầu không quay lại nói.
“Tôi, tôi còn chẳng biết làm sao mình lại ở đó… Tôi nói thật, nhà tôi ở Thượng Hải, ngủ một giấc, tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong phòng bệnh rồi. Khi đó tôi còn tưởng mình bị bắt vào tù…” Mộc thiếu gia đứng lại, cứ nhắc tới chuyện này là y lại uất ức. Hơn nữa bây giờ chuyện còn nghiêm trọng hơn, hai tên tội phạm này nếu nghi ngờ mình là cảnh sát, e rằng chúng sẽ giết người diệt khẩu.