“Đi thôi, giờ chúng tôi tin cậu rồi.” Lão Lư ghì lấy vai Tiểu Mộc, kéo phắt y đi, miệng lẩm bẩm an ủi cái gã đang đứng chôn chân vì bẽ bàng:
Mộc Lâm Thâm vẫn không tin lời họ nói. Lỡ đâu bị dụ đến một nơi khuất nẻo nào đó rồi giết người diệt khẩu thì oan ức biết mấy. Y ngập ngừng hỏi: “Sao, sao hai người lại tin tôi?”
“Với con mắt tinh đời này, nếu bây giờ tôi còn không nhận ra cậu chẳng phải cảnh sát thì thà quay về bệnh viện tâm thần luôn cho rồi, còn mặt mũi đâu mà lăn lộn giang hồ nữa. Đám cảnh sát mà tôi từng gặp, thằng sau xảo quyệt hơn thằng trước, tôi bị bọn chúng tóm gáy đến mười mấy lần rồi, cậu nói xem, làm sao mà không cẩn thận cho được?” Lão Lư hậm hực nói, Ngốc Đản cũng ngoảnh đầu lại, nhếch môi cười khẩy.
Mộc Lâm Thâm giờ mới vỡ lẽ. Cái chuyện cướp tiền chỉ là cái cớ, dùng để thử thách y mà thôi. Kết quả thì khỏi phải nói, đến y cũng phải xấu hổ. Đến cái ví bé con cũng không cướp nổi, còn bị ăn tát, bị nhổ nước bọt. Cảnh sát dù có đóng kịch cũng chẳng thể diễn cái trò ngu ngốc đến mức ấy.
“Vậy… bây giờ làm gì tiếp theo?” Mộc thiếu gia đánh trống lảng. Hai vụ cướp vặt vừa rồi đúng là vết nhơ khó gột rửa trong đời y, y thề sẽ chôn chặt tận đáy lòng.
“Có muốn đi theo tôi kiếm ăn không? Gương mặt cậu hái ra tiền lắm đấy, đầu óc cũng không tệ.” Lão Lư hề hà đưa ra lời mời, nhưng Tiểu Mộc chỉ đáp lại bằng ánh mắt căm ghét. Lão ta cũng chẳng giận, cười thoải mái: “Vậy thì thôi, chúng tôi đưa cậu đi… Có điều, sau này cậu mà rơi vào tay cảnh sát thì sẽ rắc rối lớn đấy.”
“Thế cũng còn hơn.” Mộc thiếu gia đốp lại, giọng đầy vẻ khinh miệt. Đã mất hết niềm tin tối thiểu, y chẳng còn chút thiện chí nào với hai kẻ này nữa. Rõ ràng đây là hai tên xấu xa, chẳng đáng thương hại chút nào.
Lão già kia lại còn liên tục thì thầm vào tai y rằng Ngốc Đản đang muốn kiểm tra xem hai người bọn họ có tư cách làm đồng bọn của hắn không. Rõ ràng, nếu là cảnh sát cài cắm vào thì phải dốc sức thể hiện để lấy lòng tin.
Khốn nạn thật! Lão già đó không lúc nào không thao túng tâm trí người khác. Kể cả những lời rất bình thường, hoặc rất hợp lý của lão, biết đâu cũng là chứa đựng ý đồ thâm độc nào đó.
Ngốc Đản cũng không kém. Tên đó không thể nói là thông minh, nhưng lại lão luyện kinh nghiệm. Cho rằng hắn là kẻ chỉ biết dùng sức hơn dùng não thì lầm to rồi. Đôi khi, kẻ ngốc lừa người khác lại càng đáng sợ hơn bội phần.
So với bọn họ, y đúng là một con chim non ngây dại.
Có lẽ vì đã xác nhận Mộc Lâm Thâm không hề có mối đe dọa nào với mình, Lão Lư càng cởi mở hơn, vừa đi vừa ba hoa chích chòe về những chiến công lừng lẫy. Chẳng hạn như từng bị cảnh sát thẩm vấn suốt bảy ngày bảy đêm, bọn chúng luân phiên dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn tinh thần hòng ép lão ta khuất phục, nhưng lão vẫn không hé răng nửa lời.
Ngốc Đản thì vẫn lầm lì như trước, ngay cả tên thật cũng không hé răng cho hai kẻ kia biết. Hắn vừa coi thường Tiểu Mộc, lại có ác cảm với Lão Lư. Nếu không phải trong lòng vẫn ôm hy vọng có thể lấy được số tiền Lão Lư đã hứa, chắc hẳn hắn sớm đã đá đít hai kẻ đó để đi một mình rồi. Đối với hắn mà nói, thoát ra ngoài được là trời cao biển rộng tự do tung hoành, mang theo hai người bọn họ chỉ là một gánh nặng mà thôi.
Trong lúc nói chuyện, bọn họ lại ra đến mặt đường. Gần đó là một bức tường cao, bên cạnh là lối vào một khu dân cư. Ngốc Đản chợt dừng lại, thấp giọng nói với hai người: “Đợi đấy. Còn nhớ cái tháp chuông ga tàu hỏa mà chúng ta nhìn thấy khi vào thành phố không? Nếu lát nữa bị thất lạc thì tới đó tập hợp.”
Lão Lư gật đầu, kéo tay Tiểu Mộc, giọng hăm hở dạy bảo: “Chú ý quan sát vào, học xem thế nào mới là ăn cướp thực sự.”
“Ha, ở chỗ này mà cũng cướp được à?” Tiểu Mộc khiếp sợ. Giờ là mùa hè, buổi tối mọi người ra sân khu dân cư hóng gió hoặc tập luyện thể thao rất nhiều. Từ xa vẫn nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ loa thùng lớn, cổng ra vào liên tục tấp nập. Thế này thì cũng quá nguy hiểm rồi!
Lão Lư chỉ nói đơn giản: “Tài cao gan lớn mà.”
Bọn họ đang nói chuyện thì Ngốc Đản đã ra tay. Một chiếc xe Huyndai màu trắng vừa đỗ xịch lại, chủ xe vừa mở cửa bước xuống, chiếc ví xách tay còn kẹp chặt dưới nách, cửa xe chưa kịp đóng, một tay đưa lên lau mồ hôi hay gì đó. Đúng lúc này, Ngốc Đản, kẻ đang lảng vảng quanh đó như dạo mát, bất thình lình vọt tới một bước, giật phắt chiếc ví. Người kia giật mình quay đầu lại, chưa kịp kêu lên thì nắm đấm to như cái bát của Ngốc Đản đã giáng xuống. Một cú đấm trúng đích, hắn ấn phắt chủ xe vào trong xe, nhanh như chớp lục soát thân thể. Chốc lát sau, hắn ẩn mình hẳn vào trong xe, đóng sập cửa lại, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Toàn bộ quá trình diễn ra trong vỏn vẹn mười mấy giây, nhanh gọn dứt khoát. Có người thấy chuyện khác thường quay sang nhìn, nhưng thời gian chưa đủ để họ phán đoán vừa xảy ra chuyện gì thì Ngốc Đản đã chạy xa tít tắp.
Mộc thiếu gia chứng kiến toàn bộ quá trình mà miệng há hốc không khép lại được. Y không phải sửng sốt bởi thủ pháp ra tay của Ngốc Đản, mà là nhớ tới lời Lão Lư nói trước đó, chợt hiểu ra ông ta bảo tương lai nếu y rơi vào tay cảnh sát sẽ rất rắc rối.
Tên Ngốc Đản này chắc chắn hồ sơ phạm tội đã dày đặc rồi. Mình đi cùng hắn không phải là trở thành kẻ đồng phạm sao? Đến lúc đó, e rằng cũng giống như khi bị bắt vào bệnh viện tâm thần, có kêu khản cả cổ rằng mình trong sạch cũng chẳng ai tin.
“Đi thôi, không chỉ có lộ phí, mà tiền ăn ở cũng có luôn rồi… Ha ha ha, Lâm Tử, nghĩ cho kỹ lời đề nghị của tôi đi. Ngày mai tôi sẽ rời khỏi nơi này, sống cuộc đời nhung lụa phè phỡn… Thật đấy, theo tôi đi, cậu sẽ được người ta tôn kính, sẽ có cảm giác thành tựu, không như cái danh du học sinh hão kia đâu.” Lư Hồng Bác ra sức lôi kéo Tiểu Mộc. Nguyên nhân đơn giản thôi, một anh chàng đẹp trai cỡ này, chưa nói gì đã chiếm được thiện cảm của không ít người rồi. Ăn mặc vào một chút, chẳng phải là hình tượng tổng tài bá đạo hay sao?
“Bây giờ tôi mà còn tin lời ông thì tôi có bệnh thật rồi.” Mộc thiếu gia nói không chút khách khí, mà y cũng chẳng có hứng thú nào hết. Đúng như Lão Lư nói, bọn họ đã thoát khỏi tình cảnh túng quẫn. Chẳng những có tiền đi đường, tiền ăn ở, ngay cả điện thoại di động cũng có luôn. Lão Lư ngay lập tức gọi điện cho người tiếp ứng, hẹn thời gian và địa điểm, sau đó thuận tay rút sim ra, chiếc điện thoại cũng dẫm nát luôn, ném vào thùng rác.
Không biết rốt cuộc cướp được bao nhiêu tiền, Ngốc Đản ném cho Tiểu Mộc mấy trăm đồng, bảo y sáng mai tự tìm cách cút đi. Mộc thiếu gia mong mà không được. Đây là lần duy nhất y cảm kích vì quen được Ngốc Đản.
Tiếp đó thì khỏi phải nói. Tiền trong túi rủng rỉnh, quần áo cũng tươm tất, bọn họ đi thêm hai ba con phố nữa, kiếm được một cái quán mì nhỏ, vào ăn no nê, sau đó lờ đờ say sưa kéo nhau tới nơi tiếp ứng.
Rất đơn giản, đó là ga tàu hỏa đông đúc, hỗn tạp, nơi ẩn thân tốt nhất. Vừa tới nơi, trong ngoài ga tàu, đâu đâu cũng thấy người nằm ngồi la liệt trên mặt đất, không rõ là hành khách hay kẻ lang thang. Ngốc Đản kiếm một chỗ sạch sẽ dưới mái hiên, ba người ngủ bụi, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Chưa nói chuyện được mấy câu thì Lão Lư và Ngốc Đản đã nằm lăn ra đất ngủ khò khò, nhìn là biết ngay loại người coi thiên hạ là nhà. Còn Mộc thiếu gia, tuy cũng vừa mệt vừa buồn ngủ rũ rượi, nhưng không thể nào ngủ lăn lóc như thế được. Y ngồi mãi, ngồi mãi, hai mí mắt cứ đánh vào nhau, thân thể từ từ nghiêng đi, dựa vào góc tường, rồi bất tri bất giác chìm vào giấc mộng mị… Một giấc mộng không biết sẽ dẫn đến đâu.