Nội Tuyến

Lượt đọc: 78081 | 11 Đánh giá: 8,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 064
đêm dài luôn lắm mộng. (1)

Hán Trung, một vùng đất nằm ở thượng du sông Hán Thủy, phía Bắc được bao bọc bởi rặng Tần Lĩnh trùng điệp, phía Nam tựa vào Đại Ba Sơn hùng vĩ, Tây giáp lưu vực Lăng Giang, còn phía Đông vươn tới Tí Ngọ Cốc sâu thẳm. Nơi đây chính là cái nôi khởi nghiệp của Hán vương Lưu Bang, từ đó mà ông giành được thiên hạ, lập nên Hán Triều lừng lẫy, và rồi cái tên "Hán" ấy đã trở thành danh xưng của cả một dân tộc. Nói cách khác, đây chính là cội nguồn sâu xa của Hán tộc. Lịch sử hiển hách là thế, nhưng giờ đây, Hán Trung chỉ còn là một thành phố hạng ba, với tổng dân số nội ngoại thành vỏn vẹn hơn ba mươi vạn người. Đem so với Thượng Hải gần ba ngàn vạn dân, quả thật chẳng ai dám nhắc đến hai chữ "sánh bằng". Tuy vậy, thành phố lớn có sức hút riêng của nó, còn thành phố nhỏ lại mang một vẻ trầm mặc, tĩnh lặng riêng, điều mà chỉ những ai sống đủ lâu mới có thể cảm nhận thấu đáo.

Gió đêm từ Hán Thủy lồng lộng thổi tới, cuốn bay vài tờ giấy báo vứt bừa bãi trên mặt đất. Một tờ trong số đó lượn lờ một hồi, rồi nhẹ nhàng phủ lên gương mặt một kẻ đang nằm ngủ vùi. Người ấy, đang chìm vào giấc ngủ sâu như một xác chết, bỗng chốc bừng tỉnh, giật mình bật dậy. Hắn vội vã sờ soạng xung quanh, lồng ngực đập thình thịch, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu quét một vòng dò xét khắp chốn.

Chính là Ngốc Đản, đôi mắt hắn lấp lánh vẻ hung tợn. Lão Lư nằm cuộn tròn như con tôm, miệng nhóp nhép, trông đến phát tởm. Còn Lâm Tử thì chẳng thấy đâu. Nơi cậu ta vừa nằm chỉ còn lại mấy tờ giấy báo nhàu nhúm dùng làm chiếu. Cái tên đại thiếu gia này, dù nằm hay ngồi, cũng không bao giờ để tấm thân "cao quý" của mình trực tiếp chạm đất lạnh.

Ngốc Đản đứng dậy, quét mắt dò xét chung quanh. Trời vẫn còn mịt mờ của rạng đông, người qua lại thưa thớt. Ai ngủ vẫn ngủ, ai đi thì đã đi rồi, đường phố một vẻ yên ắng, tịch mịch. Hắn cảnh giác như một con sói già đơn độc, có vẻ như sự biến mất bí ẩn của Tiểu Mộc đã khiến hắn cảm thấy bất an tột độ. "À, vẫn còn..." Hắn nhìn thấy Lâm Tử chầm chậm bước ra từ phía sau một chiếc xe. Lúc này, lồng ngực hắn mới dần thả lỏng, ánh mắt cũng dịu bớt đi nhiều phần.

Trong mắt Ngốc Đản, Lâm Tử vẫn còn là một thằng bé chưa nếm trải sự đời, quá non nớt. Một con cừu non như thế không thể nào tồn tại một mình giữa cuộc đời khắc nghiệt này được. Xem ra, hắn đã lo lắng thái quá rồi. Vừa mới ngồi xuống, hắn đã thấy Lâm Tử lấy vật gì đó từ trong người ra, đưa cho ông già ăn xin ở cổng nhà ga. Cảnh tượng ấy khiến hắn thấy vô cùng buồn cười. Cái tên nhóc này thật là, đã nghèo đến mức thê thảm như vậy rồi mà còn đi ban phát cho người khác.

Mặc dù không mấy đánh giá cao hành vi đó, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác khó gọi tên, thật lạ lùng.

Tiến lại gần hơn một chút, Ngốc Đản thấy Lâm Tử tay xách một chiếc túi ni lông. Cái tên nhóc đó chẳng hiểu bằng cách nào, mặt mũi đã được rửa ráy sạch sẽ, y phục chỉnh tề. Dù có là hàng chợ chôm chỉa được, nhưng khi cậu ta khoác lên người lại phảng phất một vẻ phong trần lịch lãm lạ thường. Nếu không biết, nói đây là đồ cao cấp mua ở cửa hàng độc quyền, có lẽ Ngốc Đản cũng sẽ tin sái cổ.

Mặc dù Ngốc Đản chẳng hiểu thế nào là phong cách, thời trang hay thẩm mĩ, nhưng dù sao thì hắn cũng thấy cái tên nhóc này quả thật khác biệt. Lâm Tử quay trở lại, ngồi xuống bên cạnh hắn. Không ngờ là cậu ta đã đi mua đồ ăn sáng, ba suất liền, lại còn kiếm được một tờ tạp chí, trải phẳng phiu trên mặt đất. Thế là một góc nhà ga tăm tối, lạnh lẽo bỗng chốc biến thành một khu cắm trại dã ngoại ấm cúng. Ngốc Đản lúc ngồi xuống, vẻ hung tợn trên gương mặt hắn dường như cũng dịu đi phần nào bởi hương vị nóng hổi của bữa sáng. Có điều cái miệng hắn vẫn cứ lầm bầm:

"Mày bị ngốc đấy à? Trong túi mày thì có được bao nhiêu tiền chứ, dọc đường không cần ăn uống nữa hay sao? Lại còn cho lão già ăn mày ở cổng, ngu xuẩn! Cho mày biết, lão già đó kiếm không ít hơn công chức nhà nước đâu."

"Vật chất có thể nghèo nàn, nhưng tinh thần luôn phải giàu có... Ăn đi." Mộc thiếu gia nói, đoạn nhẹ nhàng ra hiệu mời.

Ngốc Đản duỗi chân huých một cú vào mông Lão Lư vẫn còn đang ngủ say. Lão Lư sống chết không chịu dậy, chỉ lẩm bẩm còn sớm dậy làm gì, rồi lồm cồm bò ra khỏi tầm chân của Ngốc Đản, tiếp tục vùi mình vào giấc ngủ.

Không gọi được cái lão già đó, hai người mặc kệ, bắt đầu ăn trước. Bữa sáng có một hộp cháo bát bảo và một cái bánh bao. Ngốc Đản vừa ăn vừa mấy lần đưa mắt nhìn sang, suýt nữa thì phun cháo ra ngoài. Chỉ thấy Tiểu Mộc ngồi khoanh chân, trước mặt đặt hộp thức ăn được bày đơn giản trên tờ giấy báo dùng làm khăn ăn. Hộp cháo nóng hổi được cậu ta dùng thìa múc từng thìa một, ăn rất gọn gàng, không để vương vãi ra miệng chút nào. Bánh bao cũng được cậu ta xé ra từng miếng nhỏ, giống như là đang xác nhận có thể ăn được mới nếm thử một chút. Miệng không mở quá lớn, ăn không lộ răng, dáng ăn vô cùng ưu nhã. Vậy mà lại khiến tên thô kệch như hắn cũng không hề thấy có nét nữ tính nào từ cậu ta.

Nhìn người ta ăn uống ưu nhã đến thế, Ngốc Đản cũng đâm ra ngại ngùng, không dám cầm cả hộp cháo lên miệng húp xì xụp nữa. Hắn cười hỏi:

"Tao quan sát mày cũng mấy ngày rồi, nhìn thế nào cũng không giống một đứa phá gia chi tử. Sao tao nghe Lão Lư nói, mày ở ngoài phá phách đến mức bị cha mày đưa vào viện tâm thần chứ?"

"Đến giờ tôi cũng chưa hiểu là đã xảy ra chuyện gì. Tôi kể với anh đều là sự thực, tôi bị bắt cóc, tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trong bệnh viện. Tôi đoán... Mà thôi, chuyện riêng tư trong nhà, tôi ngại nói." Mộc Lâm Thâm nghĩ về chuyện này rất nhiều, không thể không liên tưởng tới số cần sa mà Nhạc Tử đã giấu trong nhà cậu. Cậu đoán chừng đó chính là nguyên nhân khiến cha mình hạ quyết tâm đưa mình vào đây. Đó chỉ là giọt nước tràn ly thôi, chuyện của cậu, muốn kể ra không biết đến bao giờ mới hết, vả lại cậu cũng không muốn chia sẻ với người khác, cho nên đành đổi chủ đề:

"Anh Ngốc, tôi còn chưa cám ơn anh. Nếu không gặp được anh, tôi chắc chắn đã chẳng thể tìm được đường về nhà, nhưng mà..."

"Lương tâm bất an hả?" Ngốc Đản đoán trúng phóc.

"Anh cướp tiền, cướp di động của người ta... Tôi đang nghĩ, đợi tôi về nhà rồi sẽ gửi trả cho họ. Hôm qua anh ném ví đi, tôi đã lén giữ lại chứng minh thư của người đó." Mộc Lâm Thâm đúng là thấy lương tâm cắn rứt, cho dù có là vì đói mà ăn cắp một cái bánh mì đi chăng nữa. Ngốc Đản không nói gì cả, chỉ nhún vai thể hiện "tùy mày thôi". Hắn ăn vội vàng xong bữa sáng, đi xuống ngồi dựa lưng vào bức tường xi măng lạnh lẽo, lấy ra một điếu thuốc lá kẹp vào khóe môi. Ai ngờ chưa kịp hút, Mộc thiếu gia đã nhắc:

"Anh Ngốc, hút thuốc lá không có lợi cho sức khỏe đâu, cố gắng bớt hút đi."

Dịch Thuật: Gemini-2.0-flash
Biên Tập: Mọt Sách

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »