Lúc này, Mộc Lâm Thâm chẳng hề hay biết rằng phía sau lưng mình đã bị một tổ chức khác nhắm vào. Không chỉ hắn, ngay cả những kẻ trước mắt hắn cũng hoàn toàn mù tịt về điều đó.
Chuyến hành trình Lễ Tuyền kết thúc, bọn họ thẳng tiến Kính Dương. Kính Dương xong, lại tiếp tục tới Tây Ngô. Theo kế hoạch, đêm nay họ sẽ dừng chân ở Hộ Huyện, rồi ngày hôm sau sẽ lại không ngừng nghỉ lao tới Tần Độ, Vân Dương. Nhưng khi sắc trời đã ngả về hoàng hôn, hôm nay e rằng họ sẽ phải ở lại huyện Tam Nguyên. Bởi vì suốt dọc đường, thái độ của Mộc Lâm Thâm vô cùng ngoan ngoãn, nên Đại Chủy đã tiết lộ toàn bộ lộ trình chuyến đi cho hắn biết.
Nhìn từ việc chọn địa điểm, Mộc Lâm Thâm không khỏi thán phục sự tinh vi trong mưu đồ của đám người đứng sau kế hoạch đa cấp này. Toàn bộ cơ sở tổ chức được thiết lập tại các đơn vị hành chính cấp huyện, trấn. Tổ chức nhỏ thì khoảng tám đến mười người, tổ chức lớn thì khoảng hai mươi tới ba mươi người. Nếu nhìn trên bản đồ, thế cục “lấy nông thôn vây hãm thành thị” đã nghiễm nhiên hình thành. Xem ra, kẻ đứng đầu tổ chức rất am hiểu nguyên tắc bành trướng quy mô, luôn lựa chọn những nơi lực lượng cảnh sát yếu ớt, công tác quản lý lỏng lẻo.
Xét về cách thức tổ chức, Mộc Lâm Thâm càng kinh ngạc trước thủ đoạn của đám người này. Những kẻ đến từ bốn phương trời đều tụ họp thành một cái gọi là “đại gia đình”. Bọn họ sống hòa hợp như một nhà, hơn nữa, nam nữ sống chung phòng nhưng không hề xâm phạm lẫn nhau, quả thực là điều không dễ làm được.
Hắn cùng giáo sư Lư tới Hộ huyện thăm một tổ chức cỡ lớn. Nơi đây quản lý vô cùng chặt chẽ, đến cốc uống nước, bàn chải đánh răng đều giống hệt nhau, giường chiếu được sắp xếp theo quy củ quân đội. Tòa nhà ba tầng mà họ thuê thì sạch sẽ, tinh tươm, khắp nơi dán đầy biểu ngữ, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, hoàn toàn không giống những kẻ bị dụ dỗ, lừa gạt.
Điều kiện ăn ở tệ hại ư? Chẳng hề gì. Trên tường treo đầy những biểu ngữ: “Hôm nay ngủ sàn nhà, ngày mai làm ông chủ.”
Ăn uống không tốt ư? Chẳng hề gì. Bọn họ sẽ vênh váo tuyên bố: “Sợ khổ sợ mệt, cả đời chịu tội. Không sợ vất vả, chẳng giàu thì sang.”
Cuộc sống khô khan tẻ nhạt ư? Tuyệt nhiên không có chuyện đó. Bọn họ thường xuyên tổ chức sinh hoạt tập thể, luân phiên kể chuyện cười, hoặc là nắm tay nhau ca hát, đọc những lời răn của họ. Đó chắc chắn là một bầu không khí tập thể ấm cúng đến lạ thường.
So với những “ổ quỷ” trong lời đồn đại, nếu ai tham quan về chắc chắn sẽ đảo lộn mọi nhận thức. Có điều, đối với Mộc Lâm Thâm mà nói, tình huống này còn đáng sợ hơn cả một ổ quỷ thực sự. Bởi vì, một người bị động làm ra hành vi sai lầm và chủ động làm ra hành vi sai lầm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Mà những người này, căn bản không hề tồn tại bất kỳ dấu hiệu bị động nào.
Sau khi đi được nửa chặng đường, Mộc Lâm Thâm đã thấu hiểu. Những người này đều đã bị tẩy não triệt để, chỉ cần đợi lần kích thích cuối cùng để hoàn tất việc huy động vốn mà thôi. Hãy chú ý, bọn họ góp vốn là hoàn toàn tự nguyện. Ở nơi này không có trộm cướp, tất cả mọi việc họ làm đều là cam tâm tình nguyện. Không có tiền ư?
Điều đó chẳng hề là vấn đề. Giám đốc khu vực sẽ đích thân chỉ dạy cách vòi tiền gia đình. Nếu là sinh viên vừa mới tốt nghiệp, hãy nói đã tìm được công việc rồi, cần tiền để an cư lạc nghiệp. Người làm ăn ư, hãy nói đã tìm được phi vụ béo bở, cần tiền xoay vòng. Khi thực sự hết đường, hãy nói bản thân mắc bệnh nặng, đang phải nằm viện... Tóm lại, luôn có cách để anh vay mượn tiền từ cha mẹ, người thân, bạn bè và cả họ hàng xa.
Sợ bị lừa gạt ư? Ối giời ơi, nhìn cái bộ dạng nhà quê của anh xem. Chỉ có vài ba nghìn bạc lẻ thôi, còn chẳng bằng tiền lương của một công nhân bốc vác, chúng tôi lừa anh làm cái gì? Anh sống ở nơi này bao nhiêu ngày rồi, quản lý ở đây quy củ như thế, nếu lừa anh thì tôi đã lừa anh từ lâu rồi... Không phải tôi thu tiền, chỉ có giám đốc lớn ở công ty mới có thể thu tiền thôi. Tiền lương của chúng tôi ở công ty tính bằng con số hàng vạn đó, thèm vào chút tiền lẻ của anh làm gì?
Sợ không phát triển được “tuyến dưới”, không kiếm được tiền ư? Điều đó lại càng chẳng phải vấn đề. Tôi sẽ chỉ dạy anh. Mỗi người chúng ta đều có "ngũ đại đồng”, tức là đồng học, đồng sự, đồng hương, đồng niên (cùng tuổi) và đồng đường. Trong số đó, thế nào cũng có người anh cần tìm. Anh vừa mới khởi đầu, đương nhiên là phải tìm người giúp đỡ mình từ trong số những người mình quen thuộc. Người thân giúp đỡ lẫn nhau, bạn bè tương trợ nhau, không tìm họ thì tìm ai nữa? Anh cứ thử tính mà xem, chỉ cần tìm ba người gia nhập thôi, rồi họ lại tùy tiện phát triển thêm vài người khác là anh đã thu hồi vốn và có lời rồi... Ở công ty ta, có người chỉ sáu tháng đã kiếm được hơn mười vạn đó.
Những thứ này chẳng hề thần bí, chỉ là cần không ngừng ám thị tâm lý, cùng với những hoạt động mang tính mục tiêu cực kỳ mạnh mẽ. Khi đó, mọi thứ trở nên vô cùng đáng sợ.
Tất cả những điều trên, Mộc Lâm Thâm đều đọc được trong tài liệu giảng dạy nội bộ do ông chủ Hà Ngọc Quý đưa cho hắn. Đây chính là quy trình tẩy não tiêu chuẩn kéo dài bảy ngày. Ngày đầu tiên bắt đầu từ việc loại bỏ cảm giác sợ hãi, dần dà khiến người ta tìm được sự cân bằng. Ngày thứ hai giải thích cho họ biết, toàn bộ hoạt động này hoàn toàn không phạm pháp. Ngày thứ ba mang đến những điều mới mẻ. Ngày thứ tư khiến người ta cảm thấy đây chính là nơi họ thuộc về. Khi người ta vô thức hòa nhập vào tổ chức này, thì đó cũng chính là lúc họ bắt đầu sa bẫy rồi.
Giống như cách luộc ếch bằng nước ấm, mọi thứ diễn ra tuần tự, từng bước một, dẫn dụ con mồi vào cái bẫy chết người. Nếu sợ hãi, họ sẽ khiến người ta cảm nhận được sự ấm áp như một gia đình thực sự. Nếu bất an, họ sẽ cho thấy những người ưu tú hơn mình cũng đã gia nhập. Nếu kháng cự, họ sẽ khiến người ta cảm nhận được sự đe dọa từ tập thể đối với cá nhân. Bọn họ đang lợi dụng tâm lý ham muốn làm giàu nhanh, khát vọng được khẳng định bản thân của con người, dùng hoàn cảnh khép kín để chế tạo ra hết kẻ điên này đến kẻ điên khác.
Mộc Lâm Thâm vươn tay, dứt khoát tắt chiếc máy tính bảng của ông chủ Hà Ngọc Quý. Đây là một ví dụ thực tế đơn giản nhất kể từ khi hắn nghiên cứu tâm lý học. Hắn từng nghiên cứu những biến thể của hình thức tiếp thị trực tiếp từng thịnh hành khắp nước Mỹ, nhưng cảm xúc làm sao có thể sâu sắc, ám ảnh bằng chính mình tham dự, chứng kiến tận mắt thế này. Những gương mặt non nớt, khổ sở, hoang mang ấy, giờ đây đều bị ‘công nghiệp hóa’ biến thành sự hưng phấn điên cuồng, đầy vẻ bệnh hoạn.