Phải thừa nhận, những mánh lới như dùng cồn công nghiệp pha rượu, da giày nấu thuốc con nhộng, hay chất nhuộm Sudan làm ớt bột, tất thảy đều là những sáng tạo vĩ đại, mang đậm bản sắc quái dị của người Hoa Hạ. Nó kết tinh những lý thuyết cao siêu của tâm lý học, hành vi học, kinh tế học, thôi miên, rồi lại pha trộn thêm sự xảo quyệt của lũ lừa đảo giang hồ, đã thành công kiến tạo nên một thứ quái thai gớm ghiếc mà người đời gọi là — Kinh doanh đa cấp.
Thứ quái thai này vốn dĩ chẳng thể lừa được Mộc Lâm Thâm, y chẳng thèm để mắt tới. Thế nhưng, trớ trêu thay, giờ đây y lại đang nằm gọn trong cái bụng của chính nó. Đọc xong tài liệu, ngẩng đầu lên, Mộc Lâm Thâm chạm phải ánh mắt chằm chằm của hai tên vệ sĩ Đại Chủy, Đại Đầu. Ánh mắt họ luôn lộ vẻ cảnh giác tột độ, cứ như thể lo sợ y sẽ chiếm đoạt chiếc máy tính bảng kia làm của riêng mình.
Thấy Tiểu Mộc tắt màn hình, Đại Đầu lên tiếng hỏi: "Xem xong rồi à?"
"Xong rồi," Mộc Lâm Thâm uể oải đáp. Mấy ngày nay liên tục bị nhồi nhét kiến thức đa cấp khiến đầu óc y trở nên trì trệ, nặng nề hẳn.
Đại Đầu cảnh giác thu máy tính bảng lại, dặn dò: "Cậu xem nhanh thật đấy nhỉ. Tôi nhắc lại lần nữa nhé, đây là tư liệu nội bộ, đừng có truyền ra ngoài đấy."
Đại Chủy vẫn nhìn y chằm chằm, hỏi: "Cậu thấy thế nào, có khó không, hiểu được bao nhiêu phần?"
"À, có cái gì..." Mộc Lâm Thâm đang thuận miệng trả lời thì kịp thời dừng lại. Y biết rằng mọi biểu hiện của mình sẽ được báo cáo lên ông chủ của họ. Vội thay bằng vẻ mặt trang nghiêm, sùng bái, y tuôn ra một tràng dài những lời tán dương: "Thực sự quá đỗi uyên thâm, ý tưởng thần kỳ, bố cục hợp lý, phương pháp tinh xảo, lại còn đạt được hiệu quả vượt trội trong thực tế. Cho dù mô hình lừa đảo Ponzi cũng không thể nào sánh bằng. Thứ này phải mở rộng ra toàn cầu, đây đúng là thực tiễn vĩ đại nhất của tâm lý học thế kỷ hai mươi mốt!"
"Khoan, khoan, cậu nói nhanh quá, tôi nghe không hiểu!" Đại Đầu vội vàng ngăn lại, thầm rủa trong bụng: "Con bà nó, nói thế này thì mình báo cáo lên trên thế nào đây?"
Đại Chủy nhắc nhở: "Tôi nói cho cậu biết, đây không phải là lừa đảo, hiểu không? Còn Bàng Thị là ai?"
Mộc Lâm Thâm ngớ người. Y cũng không biết Bàng Thị là ai, mình có nhắc tới Bàng Thị à? Mất mấy giây mới hiểu tên ngốc kia đang nói tới Ponzi. Y nghiêm túc đáp: "Là Bàng thái sư ấy, anh có xem Dương Gia Tướng không? Bàng thái sư lừa Dương Gia Tướng."
"À, đó là tên gian thần. Đã bảo không phải là lừa đảo, làm sao đem so với ông chủ Hà được chứ."
"Đương nhiên rồi, ông chủ Hà còn giỏi hơn Bàng Thị nhiều lắm."
Ngốc Đản, người phụ trách lái xe, nghe Tiểu Mộc trêu hai gã đần mà cứ cắn môi cười suốt. Thằng nhãi này nhìn thì hiền lành, nhưng thực chất lại vô cùng xấu bụng. Chiếc xe phía trước đi chậm dần, hắn liền nói: "Đừng nói nữa, ông chủ xuống xe rồi." Hai chiếc xe dừng lại bên đường. Hoàng hôn đã buông, bầu trời từ màu xanh ngắt chuyển dần sang hồng tím hắt lên vẻ u ám, ánh nắng cuối ngày từ đỉnh núi xa xa hắt ra, gió chiều nổi lên xoa dịu bớt cái nóng oi ả ngày hè.
Họ đã đi vào địa phận của Hộ Huyện. Ba người ở xe trước làm động tác duỗi mình. Ông chủ Hà vẫy tay gọi, hai tên vệ sĩ lật đật chạy tới, ghé tai báo cáo. Thấy ông chủ Hà cau mày, Ngốc Đản đoán chừng là hai thằng ngốc kia không diễn đạt nổi, tranh thủ nói: "Lâm Tử, bọn họ chắc chắn bảo mày đi tiếp xúc với thành viên, đoán chừng muốn bồi dưỡng mày thành giảng viên đấy."
"À, một nghề nghiệp rất có tính thử thách." Mộc Lâm Thâm mỉm cười.
Ngốc Đản nhìn Tiểu Mộc với ánh mắt phức tạp, thấy nụ cười của y không giống giả vờ, liền nói một câu không rõ ý tứ: "Mày không phản cảm là được."
Mộc thiếu gia biết Ngốc Đản không hề ngốc giống như biểu hiện bên ngoài của hắn, hơn nữa còn có chút thiện cảm với mình. Nhưng ở loại tình huống này, bảo y tin tưởng người khác thì khó lắm, cho nên không giao lưu nhiều.
Chốc lát sau, hai tên vệ sĩ kia quay lại gọi Tiểu Mộc xuống xe. Đoán chừng đã đến lúc ông chủ Hà, Dương Mộng Lộ, Lư Tâm Thần kiểm tra quá trình học tập của y rồi.
Mộc Lâm Thâm đi tới, vào thẳng vấn đề: "Cần tôi báo cáo thành quả học tập phải không?"
"Tốt quá, tôi thực sự muốn nghe đấy." Dương Mộng Lộ cười, để lộ hàm răng chỉnh tề, đưa tay về phía Tiểu Mộc, giống như đại tỷ vỗ về.
Không ngờ Mộc Lâm Thâm ưu nhã khom người, nắm lấy tay cô, khẽ hôn lên mu bàn tay. Cảnh này làm Lư Tâm Thần tức muốn điên, nhảy dựng lên: "*#^, thế mà cũng được à?!"
Dương Mộng Lộ có hơi bất ngờ, nhưng chẳng hề để ý, tựa hồ lại còn rất thích cử chỉ này của Tiểu Mộc, đôi mắt cười tới cong vút. Lão Hà cũng chướng mắt lắm, thúc giục Tiểu Mộc: "Này, này, tôi không có thời gian mà lãng phí đâu, sắp tới Hộ Huyện rồi. Nếu cậu mà không trấn giữ được trận địa, tổn thất của chúng tôi sẽ tính lên đầu cậu đấy."
"Đúng, không đơn giản là bồi thường tiền đâu. Tôi sẽ cho Ngốc Đản tiến hành lăng nhục mang tính cưỡng chế với cậu." Giáo sư Lư hung hăng đe dọa. Ông ta khao khát Dương Mộng Lộ đã lâu, còn chưa chấm mút được gì thì cái thằng nhãi ranh này đã đi trước một bước.
Dương Mộng Lộ thì thân thiết vỗ vai Tiểu Mộc: "Đừng sợ, nói cho tôi biết, cậu có cảm thụ gì?"
"Chuyện này thì có cảm thụ gì được chứ, chẳng qua là vụ lừa đảo thôi mà. Anh lừa tôi, tôi lừa hắn, rồi hắn lại đi lừa một người khác. Thực ra trong lòng mọi người đều biết là mình bị lừa, nhưng xuất phát từ tâm lý tăm tối, tâm lý ngược, cho nên lại lừa người khác. Không ai cho rằng trí thông minh của mình thấp hơn người khác, nghĩ mình lừa thêm vài người, nói không chừng lại còn kiếm được... Vì thế liên tục lừa nhau thôi." Mộc Lâm Thâm trả lời rất thản nhiên.
Lão Hà mắt trừng lên giận dữ. Dương Mộng Lộ bất ngờ, đúng là rất thông minh, nhưng quá non rồi, khoe khoang thông minh không đúng chỗ. Loại chuyện này sao có thể nói thật được chứ?
Lão Lư cười ngặt ngoẽo, vỗ vai Tiểu Mộc bồm bộp: "Nói chuẩn lắm! Có điều hôm nay cậu mà không làm tốt nhiệm vụ lừa đảo này, Lão Hà, gia pháp sẽ thế nào?"
"Lột quần áo, quất một trăm roi, ba ngày không cho ăn cơm." Ông chủ Hà nhếch một bên mép lên, gần giọng uy hiếp.
Mộc Lâm Thâm há hốc mồm. Y tựa hồ sợ hãi, nắm chặt lấy tay Dương Mộng Lộ, trốn ra sau lưng cô.
"Đừng dọa người ta..." Dương Mộng Lộ mắng hai người kia, vuốt gò má trắng trẻo của Tiểu Mộc, giọng êm ái: "Lâm Tử, đừng sợ, nghe tôi nói, biểu hiện thật tốt. Bây giờ giảng viên thiếu thốn, xem đi, chúng tôi ngày chạy mấy chỗ, thế này chẳng phải làm mọi người chết mệt sao? Tôi trông cậy vào cậu đấy."