Nội Tuyến

Lượt đọc: 76396 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 008
không cách nào nhẫn nhịn. (1)

Mộc Khánh Thần bước ra ngoài, trời vẫn mưa tầm tã, nhưng ông ta chẳng mấy để ý. Cuộc nói chuyện với bác sĩ Phùng đã khiến tâm trạng ông càng thêm trĩu nặng. Ông biết rõ, vấn đề của thằng con trai mình đã đến mức không thể chần chừ thêm nữa, nếu không sớm muộn cũng hóa thành đại họa. Dù có chút tiền của để nó phung phí, nhưng giữa Thượng Hải phồn hoa là thế, ông ta vẫn chẳng là gì. Ông sợ rằng con mình sẽ va phải kẻ không nên va, gây ra tai họa mà ông lực bất tòng tâm, không thể giải quyết nổi.

Mở ô ra, Mộc Khánh Thần đứng lặng giữa mưa gió, lòng quạnh quẽ, bất chợt nhớ về người vợ đã mất.

Ba mươi năm trước, trời cũng mưa như thế...

Mộc Khánh Thần lưng đeo hành lý cũ kỹ, rách nát, người vợ mới cưới cầm ô, hai người từ ga tàu hỏa bước ra. Người vợ nắm chặt cánh tay ông. Đôi vợ chồng son rời xa cố hương, bắt đầu cuộc sống thành phố trong căn bếp nồng nặc mùi dầu mỡ, khói bếp.

Hai mươi năm trước...

Con trai đã năm tuổi, cái quán nhỏ bắt đầu ăn nên làm ra, cả nhà chật vật bám trụ lại thành phố. Đó là giai đoạn khốn khó nhất của đôi vợ chồng trẻ. Nhóm bếp, lấy nước, rửa rau, cho đến nấu nướng đều do hai vợ chồng tự tay làm. Mỗi ngày, họ quay cuồng tối mắt tối mũi cho đến khi đóng cửa quán. Khi họ kịp lau vội những giọt mồ hôi, quay đầu nhìn lại, thì thằng bé đã ngủ gục trên bàn ăn trong quán tự lúc nào. Khi ấy, Mộc Khánh Thần luôn áy náy khẽ bế con vào lòng, nhìn vợ mình nhặt nhạnh từng đồng tiền lẻ dính mồ hôi trong ngăn kéo, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc ngập tràn khó tả. Đúng vậy, đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của hai vợ chồng họ. Mộc Khánh Thần nhớ rất rõ, nhiều lúc con trai bị họ bỏ quên luôn trong căn bếp, món đồ chơi đầu tiên của nó chính là củ cà rốt. Nó cầm múa may như một thanh kiếm báu, chơi mãi rồi gặm phồm phộp như món ăn vặt. Lớn lên thêm một chút, điều đầu tiên nó học được là nhặt rau, bóc tỏi. Chuyện nó thích làm nhất là đứng sau lưng cha mẹ, đợi họ quay đầu lại ngồi xuống, đứa con trai bé bỏng của họ cố gắng kiễng chân, lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cha mẹ, để đổi lấy một lời khen từ cha, một cái thơm nồng của mẹ, gương mặt ngây thơ rạng rỡ hẳn lên.

Rồi nó đến tuổi đi học, nó học rất giỏi, bất kể môn học nào cũng đều xuất sắc. Chẳng như những đứa trẻ khác, nó tự biết đi học, tự về nhà, ngồi ở bàn học nhỏ của mình ngay trong quán, cặm cụi làm bài tập giữa không khí nhốn nháo của quán ăn. Hai vợ chồng họ từ trong bếp nhìn ra, sống mũi cay xè, động lực làm việc lại dâng trào.

Mười năm đó đầy gian truân, đầy mồ hôi nhưng cũng đầy tiếng cười và hi vọng.

Mười năm trước...

Vợ ông Mộc Khánh Thần qua đời, tính tình thằng con trai trở nên ngang ngược, khó bảo. Lần đầu tiên trường học thông báo con ông trốn học, ông nổi trận lôi đình, định giáo huấn nó một trận, rồi dẫn nhân viên đi khắp nơi lùng sục thằng nghịch tử. Tìm mãi không thấy, từ giận dữ, nỗi lòng ông chuyển sang hoảng loạn tột độ. Cuối cùng, ông mới chợt nhớ ra nghĩa trang, nhớ ra hôm đó là ngày giỗ của vợ mình. Ông vội vã chạy đến nơi, thì thấy con trai mình đang dựa vào tấm bia đá lạnh ngắt, gương mặt vẫn vương những giọt nước mắt chưa kịp khô, chiếc áo ướt đẫm sương đêm. Thằng bé đã ở bên mẹ suốt một đêm dài.

Khoảnh khắc đó, Mộc Khánh Thần không dám bước tới, ông nấp mình sau một gốc cây xù xì, tự tát vào mặt mình liên hồi, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Cũng từ lúc đó, ông quyết tâm đưa con trai ra nước ngoài, tránh xa mảnh đất đầy bi thương này.

Hiện giờ...

Xe đỗ lại, mấy chục năm trời trôi qua như một cái chớp mắt, thoáng chốc đã sống quá nửa đời người. Mộc Khánh Thần dụi tay lên đôi mắt đã ướt đẫm. Ông nhớ tới người vợ đã mất sớm, cùng nhau trải qua gian nan hoạn nạn, nhưng lại chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối con đường. Giờ đây, ông đã hiểu thấu tâm trạng của người vợ trước khi nhắm mắt xuôi tay: làm sao nỡ lòng buông bỏ tình thân, làm sao dứt được nỗi lo lắng, làm sao quên được sự lưu luyến với chồng con... Một nỗi đau không thể thốt nên lời.

Những chuyện cũ cứ dâng lên ngổn ngang trong lòng. Mộc Khánh Thần tự kiểm điểm lại những sai lầm của chính mình, giống như bác sĩ Phùng đã nói, ông đã bỏ lỡ khoảng thời gian quý giá nhất để quan tâm đến con trai. Có lẽ vấn đề thực sự nằm ở chính ông, bởi vì áy náy, bởi vì xấu hổ nên khó mở lời, ông thực sự quá ít giao lưu với con trai. Tục ngữ có câu: con hư tại cha. Con trai mình thành ra nông nỗi này, trách nhiệm lớn nhất không ai khác, chính là ông.

"Mình phải nói chuyện đàng hoàng với nó... Dù nó có nhìn mình bằng ánh mắt nào cũng chẳng sao, không thể để nó tự hủy hoại bản thân được nữa... Đúng, mình phải tự mình nói chuyện với nó..."

Mộc Khánh Thần lẩm bẩm trong lòng, tự nhủ như thế, sau đó hạ quyết tâm sắt đá, khởi động xe lái về phía khu tiểu khu.

Trong cơn mưa xối xả, thê lương, trong nỗi day dứt, dằn vặt tự trách, xen lẫn với những hồi ức đan xen cả bi thương lẫn hạnh phúc, Lão Mộc chầm chậm lái xe về phía khu tiểu khu Lục Uyển trên đường Tứ Xuyên, thành phố Thượng Hải. Căn nhà ở đây đã được ông mua từ mấy năm trước, giá trị đã tăng lên gấp đôi từ lâu. Ông từng tính toán mọi chuyện thật hoàn hảo: nhà cửa đã có sẵn, chỉ đợi con trai thành hôn, chia nhà cho nó là xong. Khi ấy, nghĩa vụ làm cha trong cuộc đời ông xem như đã hoàn tất.

Kế hoạch nào ngờ chẳng thể theo kịp biến hóa khôn lường. Bây giờ, ông không dám chuyển giao quyền sở hữu căn nhà này cho con trai, sợ thằng bại gia tử đó chớp mắt đã mang căn nhà đi thế chấp, phung phí sạch sành sanh.

Ài... Lão Mộc vừa lên lầu, vừa lắc đầu thở dài thườn thượt. Nghĩ tới chuyện lập gia đình, nỗi phiền muộn trong lòng ông lại dâng trào. Trước kia, ông cứ sợ con trai mình bị đám con gái hám tiền thời nay dụ dỗ, lừa gạt. Về sau mới nhận ra mình lo lắng thừa thãi, thằng con trai ông thậm chí còn vô sỉ hơn cả đám đàn bà đó, chỉ qua đêm một lần, chẳng bao giờ vương vấn.

Cuộc sống sao lại thành ra như thế này chứ?

Rời khỏi thang máy, bước chân ông khựng lại. Lão Mộc lại bị nỗi phiền muộn trong lòng làm bốc hỏa, ông cố gắng ổn định lại tâm trạng, sợ rằng vừa gặp mặt con trai, ông sẽ lại buông lời mắng mỏ, chửi bới nó, như thế cũng chẳng giải quyết được bất cứ việc gì. Mối quan hệ cha con như kẻ thù của họ đã có nguồn cơn từ rất lâu rồi, hôm nay, dù thế nào đi chăng nữa, ông cũng không thể để mình đi vào vết xe đổ ấy thêm một lần nào nữa.

« Lùi
Tiến »