“Hi, tổng Giám đốc Thương.” Tang Vãn mặc một chiếc áo len dệt màu be, phía dưới phối đơn giản với quần jean, mái tóc dài đen nhánh được kẹp lỏng ra sau đầu bằng một chiếc càng cua.
Thương Dục Hoành chỉ mặc một chiếc sơ mi đen mỏng, đầu ngón tay vắt hờ áo vest khoác trên vai, dáng vẻ lười nhác. Nghe thấy tiếng cô, anh ngẩng mắt nhìn.
Ánh mắt anh hơi cong, giữa mày mang theo vẻ lạnh lùng: “Sao thế, không trốn tôi nữa à?”
Mẹ nó, thì ra anh luôn biết sao?!
Thương Dục Hoành đưa cổ tay lên xem đồng hồ, nhếch môi nhàn nhạt hỏi: “Bận dự án nào vậy?”
Cô mím môi, nhất thời không biết trả lời ra sao.
Nghe thế, Tang Vãn mới sực tỉnh, suýt nữa lỡ mất chuyến xe buýt. Cô nhanh chóng sắp xếp lại chiếc túi vải mang theo, cất bước chạy vội đi, không nói thêm lời nào với anh.
Mất khoảng ba ngày, cô đã ghé qua hết tất cả các cửa hàng nhượng quyền trong khu vực, tổng hợp xong dữ liệu. Khi mọi việc hoàn tất, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì đã quen thuộc đường đi sau nhiều ngày qua lại, cô lấy điện thoại ra soi đường. Khi đi ngang qua một cánh đồng dâu, đôi mắt cô khẽ nheo lại… hình như có bóng người quen thuộc.
Tang Vãn cắn nhẹ môi dưới, nghiêng đầu quan sát hồi lâu.
“Tiểu Hoành, sao con không vừa ý với ai trong số các đối tượng mẹ sắp xếp cho vậy? Con nói cho mẹ biết, rốt cuộc con thích kiểu người như thế nào?” Giọng người phụ nữ trong điện thoại run run, nghe kỹ thì như đang khóc.
“Con đã ba mươi tuổi rồi, còn tưởng thanh xuân mình dài lắm sao?” Giọng bà ấy bắt đầu giận dữ.
Người phụ nữ bị nói vậy thì nghẹn lời, nhất thời không dám cãi lại.
Tang Vãn đứng phía sau anh, lập tức cảm nhận được khí chất lạnh lẽo khác hẳn ngày thường. Cô lưỡng lự không biết có nên đến an ủi không thì điện thoại trong tay anh lại đổ chuông lần nữa.
“Dục Hoành, đừng trách mẹ con nói nhiều, chúng ta đều muốn con sớm ổn định, lập gia đình.” Giọng đàn ông trong điện thoại trầm thấp, nghe có chút mệt mỏi.
“Mày nói gì vậy? Không có bọn tao thì làm gì có mày…” Người đàn ông bắt đầu nổi giận, giọng to hơn.
Lần này Thương Dục Hoành không để đối phương nói thêm câu nào, cúp máy dứt khoát. Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, màn hình dần tối đi, đầu cúi thấp như đang suy nghĩ điều gì đó.
Đột nhiên, cô thấy một bầy chó hoang vây quanh lấy Thương Dục Hoành.
“Nghe lén vui lắm à?” Một giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo vang lên.
“Tổng Giám đốc Thương, tôi không cố ý, chỉ là thấy anh có vẻ cần người giúp đỡ…” Cô không thể nhấc chân nổi, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Thương Dục Hoành vẫn quay lưng về phía cô, không ngoái đầu lại.
Lũ chó nhỏ thấy Tang Vãn liền tỏ ra phấn khích, con thì nằm bên chân cô, con thì dụi đầu vào giày cô làm nũng.
Con chó nhỏ chớp mắt hai cái, sau đó quay sang nhìn Thương Dục Hoành như đang xin phép.
Mu bàn tay anh vô tình chạm vào mắt cá chân của Tang Vãn khiến tim cô khẽ run. Nơi tiếp xúc vẫn còn dư âm hơi ấm, cô khẽ siết chặt cây xúc xích trong tay.
“Không được vô lễ.” Thương Dục Hoành trừng mắt, nghiêm giọng.
Tang Vãn buông tay, ngồi xuống bên cạnh Thương Dục Hoành: “Anh thường xuyên đến đây sao? Hay là… đám chó này đều do anh nuôi?”
Thấy chó con ăn hết xúc xích, Tang Vãn lại lôi hết đồ ăn vặt còn lại trong túi ra, xé bao chuẩn bị cho bọn nhỏ ăn.
Nghe thấy tiếng “gâu” ấy, Thương Dục Hoành không nhịn được bật cười. Anh nắm tay thành nắm đấm, khẽ đặt lên khoé môi che đi tiếng cười, khóe miệng nhếch lên.
“Cô nói là tụi nó hiểu, không cần bắt chước tiếng chó.” Anh khẽ ho một tiếng, thu lại nụ cười.
Thấy cô lúng túng, anh cũng không nỡ trêu tiếp. Anh búng tay một cái, đàn chó liền đồng loạt chạy tới vẫy đuôi.
Đây là lần đầu tiên Tang Vãn thấy một Thương Dục Hoành khác với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày. Có lẽ, là lần đầu cô cảm nhận được chút hơi ấm từ con người anh.
Thương Dục Hoành rút từ túi ra một bao thuốc, quay sang hỏi: “Cô có ngại không?”
“Hi, tổng Giám đốc Thương.” Tang Vãn mặc một chiếc áo len dệt màu be, phía dưới phối đơn giản với quần jean, mái tóc dài đen nhánh được kẹp lỏng ra sau đầu bằng một chiếc càng cua.
Thương Dục Hoành chỉ mặc một chiếc sơ mi đen mỏng, đầu ngón tay vắt hờ áo vest khoác trên vai, dáng vẻ lười nhác. Nghe thấy tiếng cô, anh ngẩng mắt nhìn.
Ánh mắt anh hơi cong, giữa mày mang theo vẻ lạnh lùng: “Sao thế, không trốn tôi nữa à?”
Mẹ nó, thì ra anh luôn biết sao?!
Thương Dục Hoành đưa cổ tay lên xem đồng hồ, nhếch môi nhàn nhạt hỏi: “Bận dự án nào vậy?”
Cô mím môi, nhất thời không biết trả lời ra sao.
Nghe thế, Tang Vãn mới sực tỉnh, suýt nữa lỡ mất chuyến xe buýt. Cô nhanh chóng sắp xếp lại chiếc túi vải mang theo, cất bước chạy vội đi, không nói thêm lời nào với anh.
Mất khoảng ba ngày, cô đã ghé qua hết tất cả các cửa hàng nhượng quyền trong khu vực, tổng hợp xong dữ liệu. Khi mọi việc hoàn tất, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì đã quen thuộc đường đi sau nhiều ngày qua lại, cô lấy điện thoại ra soi đường. Khi đi ngang qua một cánh đồng dâu, đôi mắt cô khẽ nheo lại… hình như có bóng người quen thuộc.
Tang Vãn cắn nhẹ môi dưới, nghiêng đầu quan sát hồi lâu.
“Tiểu Hoành, sao con không vừa ý với ai trong số các đối tượng mẹ sắp xếp cho vậy? Con nói cho mẹ biết, rốt cuộc con thích kiểu người như thế nào?” Giọng người phụ nữ trong điện thoại run run, nghe kỹ thì như đang khóc.
“Con đã ba mươi tuổi rồi, còn tưởng thanh xuân mình dài lắm sao?” Giọng bà ấy bắt đầu giận dữ.
Người phụ nữ bị nói vậy thì nghẹn lời, nhất thời không dám cãi lại.
Tang Vãn đứng phía sau anh, lập tức cảm nhận được khí chất lạnh lẽo khác hẳn ngày thường. Cô lưỡng lự không biết có nên đến an ủi không thì điện thoại trong tay anh lại đổ chuông lần nữa.
“Dục Hoành, đừng trách mẹ con nói nhiều, chúng ta đều muốn con sớm ổn định, lập gia đình.” Giọng đàn ông trong điện thoại trầm thấp, nghe có chút mệt mỏi.
“Mày nói gì vậy? Không có bọn tao thì làm gì có mày…” Người đàn ông bắt đầu nổi giận, giọng to hơn.
Lần này Thương Dục Hoành không để đối phương nói thêm câu nào, cúp máy dứt khoát. Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, màn hình dần tối đi, đầu cúi thấp như đang suy nghĩ điều gì đó.
Đột nhiên, cô thấy một bầy chó hoang vây quanh lấy Thương Dục Hoành.
“Nghe lén vui lắm à?” Một giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo vang lên.
“Tổng Giám đốc Thương, tôi không cố ý, chỉ là thấy anh có vẻ cần người giúp đỡ…” Cô không thể nhấc chân nổi, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Thương Dục Hoành vẫn quay lưng về phía cô, không ngoái đầu lại.
Lũ chó nhỏ thấy Tang Vãn liền tỏ ra phấn khích, con thì nằm bên chân cô, con thì dụi đầu vào giày cô làm nũng.
Con chó nhỏ chớp mắt hai cái, sau đó quay sang nhìn Thương Dục Hoành như đang xin phép.
Mu bàn tay anh vô tình chạm vào mắt cá chân của Tang Vãn khiến tim cô khẽ run. Nơi tiếp xúc vẫn còn dư âm hơi ấm, cô khẽ siết chặt cây xúc xích trong tay.
“Không được vô lễ.” Thương Dục Hoành trừng mắt, nghiêm giọng.
Tang Vãn buông tay, ngồi xuống bên cạnh Thương Dục Hoành: “Anh thường xuyên đến đây sao? Hay là… đám chó này đều do anh nuôi?”
Thấy chó con ăn hết xúc xích, Tang Vãn lại lôi hết đồ ăn vặt còn lại trong túi ra, xé bao chuẩn bị cho bọn nhỏ ăn.
Nghe thấy tiếng “gâu” ấy, Thương Dục Hoành không nhịn được bật cười. Anh nắm tay thành nắm đấm, khẽ đặt lên khoé môi che đi tiếng cười, khóe miệng nhếch lên.
“Cô nói là tụi nó hiểu, không cần bắt chước tiếng chó.” Anh khẽ ho một tiếng, thu lại nụ cười.
Thấy cô lúng túng, anh cũng không nỡ trêu tiếp. Anh búng tay một cái, đàn chó liền đồng loạt chạy tới vẫy đuôi.
Đây là lần đầu tiên Tang Vãn thấy một Thương Dục Hoành khác với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày. Có lẽ, là lần đầu cô cảm nhận được chút hơi ấm từ con người anh.
Thương Dục Hoành rút từ túi ra một bao thuốc, quay sang hỏi: “Cô có ngại không?”