Thế nhưng Thương Dục Hoành hoàn toàn không quan tâm, thái độ cứng rắn, đôi mắt sâu thẳm như chứa băng giá.
Bảo vệ công viên vui chơi ra khuyên can, nhưng Thương Dục Hoành chẳng buồn để ý.
“Xin lỗi.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lùng cứng rắn.
“Được... Được rồi... Tôi xin lỗi được chưa!” Dư Hào mặt đỏ bừng vì bị siết cổ áo, giọng nói gần như rít ra từ kẽ răng.
“...Tang... Tang Vãn, xin lỗi, tôi sai rồi...”
Nghe thấy lời xin lỗi của hắn, Tang Vãn không có phản ứng gì lớn, bởi sự chú ý của cô đều đặt vào Thương Dục Hoành.
Nhìn quanh mọi người đang xì xào bàn tán, cô thật sự lo chuyện này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự nghiệp của anh, chỉ có thể tiếp tục nhỏ giọng can ngăn.
Hắn vội vàng lau mồ hôi trên trán, tranh thủ lúc Tang Vãn không để ý mà trừng mắt liếc hai người một cái, rồi ôm bạn gái bỏ chạy.
Tang Vãn đột nhiên phá lên cười, lần đầu tiên cô thấy biểu cảm lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh.
Tang Vãn ngẩng đầu nhìn anh, khóe miệng vẫn không kìm được cong lên: “Thật hiếm khi thấy anh có biểu cảm khác ngoài lạnh lùng.”
Anh hỏi cô muốn chơi gì, Tang Vãn vẫn chưa nghĩ ra, đảo mắt một vòng rồi chỉ về phía khu xe đụng: “Chơi cái đó.”
Khu đó chủ yếu là trẻ con đi với bố mẹ, người lớn như họ khá ít.
Thương Dục Hoành nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cô: “Ai sợ?”
Thực ra Tang Vãn cũng chưa từng chơi xe đụng, chỉ thấy trên TV, vừa cài dây an toàn xong thì một chiếc xe đụng màu vàng đã húc thẳng vào họ.
Thương Dục Hoành co chân ngồi cạnh Tang Vãn, thấy cô loay hoay tìm cách điều khiển, liền nói: “Em xuống, để anh lái.”
Vừa dứt lời “Bùm!” Xe họ lại bị húc, vẫn là cậu bé đó.
Thương Dục Hoành sao có thể chịu bị trẻ con khiêu khích? Anh trực tiếp mở cửa xe, ôm Tang Vãn từ ghế lái sang ghế phụ.
“A…a…a” Tang Vãn cảm giác xương cốt mình sắp rời nhau, tay đập vai Thương Dục Hoành liên tục: “Chậm thôi, anh đang hơn thua với trẻ con đấy...”
“Bùm!”
Mà đằng này là cô chịu khổ.
Nghe vậy, Thương Dục Hoành ngoảnh lại, trên cổ còn đeo chiếc túi nhỏ của Tang Vãn, tay đút túi quần như chẳng có gì.
“Cõng em.” Giọng Tang Vãn như làm nũng.
Đến nước này mà còn đùa! Tang Vãn cắn môi không thèm đáp.
Tang Vãn mặt dày trèo lên lưng anh, vòng tay qua cổ anh, còn cố tình hỏi: “Tổng giám đốc Thương, nếu bạn gái anh mà thấy cảnh này chắc ghen lắm ha? Liệu cô ấy có lao tới tát em không? Em sợ quá đi, hay là anh thả em xuống đi...” Cô tiếp tục trêu chọc.
“Anh... Anh thật có bạn gái rồi hả? Hừ! Thương Dục Hoành, đồ cặn bã!” Tang Vãn vặn vẹo người nhưng vừa nhúc nhích là đau lưng dữ dội.
Tang Vãn dựa cằm lên vai anh, dần dần nhắm mắt như lẩm bẩm: “Thương Dục Hoành... Nếu anh cứ tốt với em như vậy thì tốt biết mấy...”
Cô cứ tưởng mình đã hoàn toàn buông bỏ anh, nhưng mỗi lần gặp lại, tim lại rung động như trước.
Rốt cuộc đó là yêu hay chỉ là thói quen, chính cô cũng chẳng rõ.
Tám giờ tối, Thương Dục Hoành đưa Tang Vãn về nhà, xe dừng trong bóng râm bên lề đường.
Thương Dục Hoành tháo dây an toàn, không đánh thức cô ngay, mà chỉ ngồi ngắm nhìn một lúc lâu.
Tám giờ tối, Thương Dục Hành đưa Tang Vãn về nhà, xe của anh đậu dưới bóng cây râm mát kín đáo bên vệ đường.
Thương Dục Hành tháo dây an toàn, không lập tức gọi cô dậy mà nán lại quan sát một lúc.
Thế nhưng Thương Dục Hoành hoàn toàn không quan tâm, thái độ cứng rắn, đôi mắt sâu thẳm như chứa băng giá.
Bảo vệ công viên vui chơi ra khuyên can, nhưng Thương Dục Hoành chẳng buồn để ý.
“Xin lỗi.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lùng cứng rắn.
“Được... Được rồi... Tôi xin lỗi được chưa!” Dư Hào mặt đỏ bừng vì bị siết cổ áo, giọng nói gần như rít ra từ kẽ răng.
“...Tang... Tang Vãn, xin lỗi, tôi sai rồi...”
Nghe thấy lời xin lỗi của hắn, Tang Vãn không có phản ứng gì lớn, bởi sự chú ý của cô đều đặt vào Thương Dục Hoành.
Nhìn quanh mọi người đang xì xào bàn tán, cô thật sự lo chuyện này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự nghiệp của anh, chỉ có thể tiếp tục nhỏ giọng can ngăn.
Hắn vội vàng lau mồ hôi trên trán, tranh thủ lúc Tang Vãn không để ý mà trừng mắt liếc hai người một cái, rồi ôm bạn gái bỏ chạy.
Tang Vãn đột nhiên phá lên cười, lần đầu tiên cô thấy biểu cảm lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh.
Tang Vãn ngẩng đầu nhìn anh, khóe miệng vẫn không kìm được cong lên: “Thật hiếm khi thấy anh có biểu cảm khác ngoài lạnh lùng.”
Anh hỏi cô muốn chơi gì, Tang Vãn vẫn chưa nghĩ ra, đảo mắt một vòng rồi chỉ về phía khu xe đụng: “Chơi cái đó.”
Khu đó chủ yếu là trẻ con đi với bố mẹ, người lớn như họ khá ít.
Thương Dục Hoành nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cô: “Ai sợ?”
Thực ra Tang Vãn cũng chưa từng chơi xe đụng, chỉ thấy trên TV, vừa cài dây an toàn xong thì một chiếc xe đụng màu vàng đã húc thẳng vào họ.
Thương Dục Hoành co chân ngồi cạnh Tang Vãn, thấy cô loay hoay tìm cách điều khiển, liền nói: “Em xuống, để anh lái.”
Vừa dứt lời “Bùm!” Xe họ lại bị húc, vẫn là cậu bé đó.
Thương Dục Hoành sao có thể chịu bị trẻ con khiêu khích? Anh trực tiếp mở cửa xe, ôm Tang Vãn từ ghế lái sang ghế phụ.
“A…a…a” Tang Vãn cảm giác xương cốt mình sắp rời nhau, tay đập vai Thương Dục Hoành liên tục: “Chậm thôi, anh đang hơn thua với trẻ con đấy...”
“Bùm!”
Mà đằng này là cô chịu khổ.
Nghe vậy, Thương Dục Hoành ngoảnh lại, trên cổ còn đeo chiếc túi nhỏ của Tang Vãn, tay đút túi quần như chẳng có gì.
“Cõng em.” Giọng Tang Vãn như làm nũng.
Đến nước này mà còn đùa! Tang Vãn cắn môi không thèm đáp.
Tang Vãn mặt dày trèo lên lưng anh, vòng tay qua cổ anh, còn cố tình hỏi: “Tổng giám đốc Thương, nếu bạn gái anh mà thấy cảnh này chắc ghen lắm ha? Liệu cô ấy có lao tới tát em không? Em sợ quá đi, hay là anh thả em xuống đi...” Cô tiếp tục trêu chọc.
“Anh... Anh thật có bạn gái rồi hả? Hừ! Thương Dục Hoành, đồ cặn bã!” Tang Vãn vặn vẹo người nhưng vừa nhúc nhích là đau lưng dữ dội.
Tang Vãn dựa cằm lên vai anh, dần dần nhắm mắt như lẩm bẩm: “Thương Dục Hoành... Nếu anh cứ tốt với em như vậy thì tốt biết mấy...”
Cô cứ tưởng mình đã hoàn toàn buông bỏ anh, nhưng mỗi lần gặp lại, tim lại rung động như trước.
Rốt cuộc đó là yêu hay chỉ là thói quen, chính cô cũng chẳng rõ.
Tám giờ tối, Thương Dục Hoành đưa Tang Vãn về nhà, xe dừng trong bóng râm bên lề đường.
Thương Dục Hoành tháo dây an toàn, không đánh thức cô ngay, mà chỉ ngồi ngắm nhìn một lúc lâu.
Tám giờ tối, Thương Dục Hành đưa Tang Vãn về nhà, xe của anh đậu dưới bóng cây râm mát kín đáo bên vệ đường.
Thương Dục Hành tháo dây an toàn, không lập tức gọi cô dậy mà nán lại quan sát một lúc.