Hàn Thanh Đại bật cười nhẹ nhàng: “Được, chị ghi lại rồi.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười dịu dàng quen thuộc, cùng với giọng nói dịu nhẹ: “Ừm, đi một mình, để thư giãn đầu óc.”
Có vẻ tâm trạng của Hàn Thanh Đại khá tốt, nếu nghe kỹ còn nghe được tiếng gió thổi qua tai nghe, cùng âm thanh xôn xao và tiếng Tây Tạng xen lẫn.
Cúp máy xong, Tang Vãn cũng không ngủ lại được nữa. Cô đi chân trần bước xuống thảm, vừa kéo rèm cửa ra thì ngay lập tức bắt gặp chiếc Cayenne quen thuộc đang đậu dưới lầu.
Qua lớp kính, Tang Vãn thấy Thương Dục Hoành co chân dài, dựa nghiêng vào thân xe. Ngón tay xương xẩu của anh đang kẹp điếu thuốc, đôi mắt hơi khép hờ, làn khói trắng mờ ảo len qua ngũ quan sắc nét.
Hút hết một điếu thuốc, anh quay người lại, dứt khoát dập tắt đầu lọc vào gạt tàn trong xe.
“Đẹp trai thì giỏi lắm à!” Cô hét lên, rồi thuận tay kéo rèm lại.
“Anh tưởng anh là ai chứ? Anh bảo xuống là tôi phải xuống à?” Tang Vãn lẩm bẩm nhưng chỉ vài phút sau đã vội vàng mở tủ lục tìm quần áo.
Nửa tiếng sau, Tang Vãn mặc váy trắng, mang giày vải trắng, đường hoàng ngồi vào ghế phụ nhưng không làm thêm động tác nào.
“Ồ, thì ra có bạn gái rồi đó!”
“Trời ơi, khi nào ông trời mới ban cho tôi một người như vậy!”
Trong lòng Tang Vãn đắc ý lắm, nhưng ngoài miệng vẫn giả bộ không chịu: “Ai là bạn gái anh chứ!”
“Anh định đưa em đi đâu?” Tang Vãn kéo gương soi lại, cẩn thận kiểm tra trang điểm, sau đó mới quay đầu nhìn anh.
“Anhnđịnh làm gì mờ ám hả?” Tang Vãn khoanh tay trước ngực, có chút cảnh giác.
Chiếc Cayenne màu đen chạy bon bon trên đường, cuối cùng dừng lại gần một công viên giải trí lớn. Thương Dục Hoành đạp thắng, dừng xe.
Thương Dục Hoành tháo dây an toàn, dặn dò: “Vào trong rồi em sẽ biết.”
Anh mua vé cho cả hai rồi đi đâu đó, cô phải đứng ngoài chờ.
Dư Hào nhanh chóng nhận ra Tang Vãn đang đứng đối diện, giọng điệu cợt nhả: “Ồ, không phải là vị hôn thê của tôi sao? Sao lại đi một mình thế?”
Dư Hào hôn lên môi cô ta, tay còn mơn trớn eo: “Em đâu phải người thứ ba, em là bảo bối của anh mà.”
Dư Hào chẳng khác nào cáo đội lốt cừu, cặp kính chẳng che được dã tâm của hắn.
Mặt Dư Hào sầm lại, nhớ đến lần gặp ở bữa ăn trước, ánh mắt lạnh lẽo: “Bạn trai cô đâu? Có phải là cái tên mặt lạnh bữa trước không? Tang Vãn, cô nói thật đi, có phải vì hắn mà cô chia tay với tôi? Hay là cô cắm sừng tôi trước?”
“Cô nói đi! Tang Vãn!” Dư Hào đột nhiên nổi cơn điên: “Cô dám phản bội tôi! Tôi nói rồi mà, loại phụ nữ không có công việc tử tế như cô thì làm sao dám bỏ người đàn ông chất lượng cao như tôi, hóa ra là có trai bao ngoài kia! Tôi hỏi thật, thằng đó mỗi tháng cho cô bao nhiêu? Nhìn cách ăn mặc chắc cũng không rẻ, lớn tuổi hơn cô đúng không? Cô dụ dỗ nó kiểu gì thế? Hay là... Tính giá theo đêm?”
Ngay khi lời vừa dứt, một cú đấm mạnh giáng xuống cằm Dư Hào khiến hắn loạng choạng, suýt ngã.
Thương Dục Hoành thong thả cầm lon nước trong tay, rồi mạnh mẽ ném về phía Dư Hào.
“Anh...!” Dư Hào định chửi, thì thấy Thương Dục Hoành giơ lên lon thứ hai.
“Xin lỗi.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lẽo như lưỡi dao.
Ánh mắt Thương Dục Hoành càng thêm nguy hiểm, anh lặp lại từng chữ:
Câu nói này chẳng khác gì công khai xác nhận mối quan hệ của họ. Đám người xung quanh bắt đầu vây lại xem náo nhiệt.
“Chúng ta đi thôi... Có người quay lại rồi... Lỡ mà lên mạng thì không hay đâu...”
Hàn Thanh Đại bật cười nhẹ nhàng: “Được, chị ghi lại rồi.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười dịu dàng quen thuộc, cùng với giọng nói dịu nhẹ: “Ừm, đi một mình, để thư giãn đầu óc.”
Có vẻ tâm trạng của Hàn Thanh Đại khá tốt, nếu nghe kỹ còn nghe được tiếng gió thổi qua tai nghe, cùng âm thanh xôn xao và tiếng Tây Tạng xen lẫn.
Cúp máy xong, Tang Vãn cũng không ngủ lại được nữa. Cô đi chân trần bước xuống thảm, vừa kéo rèm cửa ra thì ngay lập tức bắt gặp chiếc Cayenne quen thuộc đang đậu dưới lầu.
Qua lớp kính, Tang Vãn thấy Thương Dục Hoành co chân dài, dựa nghiêng vào thân xe. Ngón tay xương xẩu của anh đang kẹp điếu thuốc, đôi mắt hơi khép hờ, làn khói trắng mờ ảo len qua ngũ quan sắc nét.
Hút hết một điếu thuốc, anh quay người lại, dứt khoát dập tắt đầu lọc vào gạt tàn trong xe.
“Đẹp trai thì giỏi lắm à!” Cô hét lên, rồi thuận tay kéo rèm lại.
“Anh tưởng anh là ai chứ? Anh bảo xuống là tôi phải xuống à?” Tang Vãn lẩm bẩm nhưng chỉ vài phút sau đã vội vàng mở tủ lục tìm quần áo.
Nửa tiếng sau, Tang Vãn mặc váy trắng, mang giày vải trắng, đường hoàng ngồi vào ghế phụ nhưng không làm thêm động tác nào.
“Ồ, thì ra có bạn gái rồi đó!”
“Trời ơi, khi nào ông trời mới ban cho tôi một người như vậy!”
Trong lòng Tang Vãn đắc ý lắm, nhưng ngoài miệng vẫn giả bộ không chịu: “Ai là bạn gái anh chứ!”
“Anh định đưa em đi đâu?” Tang Vãn kéo gương soi lại, cẩn thận kiểm tra trang điểm, sau đó mới quay đầu nhìn anh.
“Anhnđịnh làm gì mờ ám hả?” Tang Vãn khoanh tay trước ngực, có chút cảnh giác.
Chiếc Cayenne màu đen chạy bon bon trên đường, cuối cùng dừng lại gần một công viên giải trí lớn. Thương Dục Hoành đạp thắng, dừng xe.
Thương Dục Hoành tháo dây an toàn, dặn dò: “Vào trong rồi em sẽ biết.”
Anh mua vé cho cả hai rồi đi đâu đó, cô phải đứng ngoài chờ.
Dư Hào nhanh chóng nhận ra Tang Vãn đang đứng đối diện, giọng điệu cợt nhả: “Ồ, không phải là vị hôn thê của tôi sao? Sao lại đi một mình thế?”
Dư Hào hôn lên môi cô ta, tay còn mơn trớn eo: “Em đâu phải người thứ ba, em là bảo bối của anh mà.”
Dư Hào chẳng khác nào cáo đội lốt cừu, cặp kính chẳng che được dã tâm của hắn.
Mặt Dư Hào sầm lại, nhớ đến lần gặp ở bữa ăn trước, ánh mắt lạnh lẽo: “Bạn trai cô đâu? Có phải là cái tên mặt lạnh bữa trước không? Tang Vãn, cô nói thật đi, có phải vì hắn mà cô chia tay với tôi? Hay là cô cắm sừng tôi trước?”
“Cô nói đi! Tang Vãn!” Dư Hào đột nhiên nổi cơn điên: “Cô dám phản bội tôi! Tôi nói rồi mà, loại phụ nữ không có công việc tử tế như cô thì làm sao dám bỏ người đàn ông chất lượng cao như tôi, hóa ra là có trai bao ngoài kia! Tôi hỏi thật, thằng đó mỗi tháng cho cô bao nhiêu? Nhìn cách ăn mặc chắc cũng không rẻ, lớn tuổi hơn cô đúng không? Cô dụ dỗ nó kiểu gì thế? Hay là... Tính giá theo đêm?”
Ngay khi lời vừa dứt, một cú đấm mạnh giáng xuống cằm Dư Hào khiến hắn loạng choạng, suýt ngã.
Thương Dục Hoành thong thả cầm lon nước trong tay, rồi mạnh mẽ ném về phía Dư Hào.
“Anh...!” Dư Hào định chửi, thì thấy Thương Dục Hoành giơ lên lon thứ hai.
“Xin lỗi.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh lẽo như lưỡi dao.
Ánh mắt Thương Dục Hoành càng thêm nguy hiểm, anh lặp lại từng chữ:
Câu nói này chẳng khác gì công khai xác nhận mối quan hệ của họ. Đám người xung quanh bắt đầu vây lại xem náo nhiệt.
“Chúng ta đi thôi... Có người quay lại rồi... Lỡ mà lên mạng thì không hay đâu...”