“Tôi không muốn con gái tôi chịu một chút tổn thương nào nên lần này nếu cậu muốn theo đuổi lại Vãn Vãn, chắc chắn sẽ phải chịu không ít khổ cực.” Tang Cảnh Tư nói rất thẳng thắn, không khó để nhận ra ông đang bênh vực cho con gái mình.
Trước khi anh kịp đi, Tang Cảnh Tư không nhịn được mà gọi lại: “Thương tổng.”
“Thật ra tôi luôn rất tán thưởng cậu, mong rằng cậu đừng khiến tôi thất vọng.” Lông mày Tang Cảnh Tư hơi động, khẽ mỉm cười.
Tang Vãn đúng lúc đang đứng gần cửa, thấy Thương Dục Hoành từ phòng làm việc tầng trên bước xuống, cô vội vàng làm ra vẻ bận rộn.
Thương Dục Hoành sải bước đi đến trước mặt cô, nhìn gò má cô càng lúc càng ửng đỏ, đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve vài cái: “Anh đi đây.”
“Về khách sạn sao?” Tang Vãn tắt màn hình điện thoại, ngước đôi mắt sáng nhìn anh.
“Khi nào anh quay lại Kinh Thị?” Cô lại hỏi thêm một câu.
“Đừng có tự luyến! Tất nhiên em mong anh đi càng sớm càng tốt!” Tang Vãn nhún vai, hất tay anh ra khỏi vai mình. Cô như sực nhớ điều gì, liền hỏi: “Đúng rồi, cha em không làm khó anh chứ?”
Tang Vãn mím môi, có vẻ hơi ngại ngùng: “Em có chặn anh đâu... Chắc là bấm nhầm...” Cô cười gượng vài tiếng, rồi lặng lẽ bỏ anh ra khỏi danh sách chặn.
“Anh đi đây.” Anh hơi ngẩng cằm, giọng nói dịu dàng đến không thể dịu dàng hơn.
Ai ngờ, vừa quay người lại, cô thấy cha, mẹ và cả Tang Kim Sâm đều đang đứng sau, nghiêng đầu nhìn cô. Tang Vãn chỉ thấy muốn chết vì xấu hổ!
“Cha mẹ, con lên lầu vẽ tranh đây ạ!” Cô vội vàng chạy lên lầu, không dám nhìn thẳng vào mắt họ.
“Đinh đoong…”
Tang Vãn đá văng dép lê, nằm sấp trên giường mở khóa điện thoại. Trên màn hình là tin nhắn vừa được Thương Dục Hoành gửi đến.
Thương Dục Hoành: [Bắt đầu làm việc đây.]
Cô cẩn thận nhấn mở bức ảnh. Góc chụp hướng vào màn hình máy tính, rõ ràng là đang họp trực tuyến.
Khóe môi cô không kìm được mà cong lên, gõ vài chữ: [Ừm.]
Mạc Đạo Tang Dư Vãn: [?]
Tang Vãn tức đến nghiến răng, tên này EQ thấp đến phát bực!
Gần đây cô như rơi vào thời kỳ bế tắc, những nội dung cô vẽ ra đều không khiến bản thân hài lòng, điều này khiến cô rất phiền lòng.
Sau ba ngày ở lại Vân Thành, vì Nhan Duệ sắp nhập học, Thương Dục Hoành buộc phải rời đi. Trước lúc đi, anh đã gửi tin nhắn cho Tang Vãn nhưng cô không trả lời.
Tang Vãn tự nhủ trong lòng: chỉ cần Thương Dục Hoành rời khỏi Vân Thành, cô sẽ không còn những ý nghĩ kỳ lạ nữa. Nhưng có lúc cô lại hận chính mình, rõ ràng đã quyết tâm buông tay, sao chỉ cần gặp lại anh là mọi oán hận đều tan biến?
Chủ tịch đã cao tuổi, tóc bạc trắng, mặc bộ âu phục xanh rêu kiểu Trung Sơn. Mỹ Ích là do ông gây dựng từ con số 0, có thể xem là thế hệ giàu đầu tiên. Vì vậy ông hiểu rõ hoàn cảnh của Thương Dục Hoành hơn ai hết.
“Dục Hoành, vùng đất Vân Thành trong vài năm tới chưa chắc đã phát triển tốt, cậu thật sự muốn từ bỏ tất cả ở trụ sở chính?” Chủ tịch hỏi, giọng không rõ ràng, hơi do dự.
“Cháu rất lạc quan về tương lai phát triển của Vân Thành. Dù khó đến đâu cũng phải có người bắt đầu.” Khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt tự tin.
Lý do?
Mấy tháng sau, Thương Dục Hoành lại đến Vân Thành công tác. Lần này anh ở lại mấy tháng liền. Mỗi cuối tuần, anh đều lái xe đến dưới lầu nhà Tang Vãn.
Trước kia là Tang Vãn luôn đuổi theo bóng lưng anh, mong anh quay đầu liếc cô một cái. Giờ đây Thương Dục Hoành mới hiểu, thì ra “đợi chờ” lại là một cảm giác dài đằng đẵng đến thế.
Cô bực mình dùng gối đè lên đầu nhưng đối phương dường như không chịu từ bỏ, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác tới tấp ập đến.
“Là chị nè Vãn Vãn, chị đang du lịch ở Tây Tạng, định gửi bưu thiếp cho mọi người. Em không còn ở Giang Minh nữa đúng không? Chị không biết địa chỉ mới của em.” Đầu dây bên kia là giọng nói trong trẻo, vui vẻ của Hàn Thanh Đại.
“Tôi không muốn con gái tôi chịu một chút tổn thương nào nên lần này nếu cậu muốn theo đuổi lại Vãn Vãn, chắc chắn sẽ phải chịu không ít khổ cực.” Tang Cảnh Tư nói rất thẳng thắn, không khó để nhận ra ông đang bênh vực cho con gái mình.
Trước khi anh kịp đi, Tang Cảnh Tư không nhịn được mà gọi lại: “Thương tổng.”
“Thật ra tôi luôn rất tán thưởng cậu, mong rằng cậu đừng khiến tôi thất vọng.” Lông mày Tang Cảnh Tư hơi động, khẽ mỉm cười.
Tang Vãn đúng lúc đang đứng gần cửa, thấy Thương Dục Hoành từ phòng làm việc tầng trên bước xuống, cô vội vàng làm ra vẻ bận rộn.
Thương Dục Hoành sải bước đi đến trước mặt cô, nhìn gò má cô càng lúc càng ửng đỏ, đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve vài cái: “Anh đi đây.”
“Về khách sạn sao?” Tang Vãn tắt màn hình điện thoại, ngước đôi mắt sáng nhìn anh.
“Khi nào anh quay lại Kinh Thị?” Cô lại hỏi thêm một câu.
“Đừng có tự luyến! Tất nhiên em mong anh đi càng sớm càng tốt!” Tang Vãn nhún vai, hất tay anh ra khỏi vai mình. Cô như sực nhớ điều gì, liền hỏi: “Đúng rồi, cha em không làm khó anh chứ?”
Tang Vãn mím môi, có vẻ hơi ngại ngùng: “Em có chặn anh đâu... Chắc là bấm nhầm...” Cô cười gượng vài tiếng, rồi lặng lẽ bỏ anh ra khỏi danh sách chặn.
“Anh đi đây.” Anh hơi ngẩng cằm, giọng nói dịu dàng đến không thể dịu dàng hơn.
Ai ngờ, vừa quay người lại, cô thấy cha, mẹ và cả Tang Kim Sâm đều đang đứng sau, nghiêng đầu nhìn cô. Tang Vãn chỉ thấy muốn chết vì xấu hổ!
“Cha mẹ, con lên lầu vẽ tranh đây ạ!” Cô vội vàng chạy lên lầu, không dám nhìn thẳng vào mắt họ.
“Đinh đoong…”
Tang Vãn đá văng dép lê, nằm sấp trên giường mở khóa điện thoại. Trên màn hình là tin nhắn vừa được Thương Dục Hoành gửi đến.
Thương Dục Hoành: [Bắt đầu làm việc đây.]
Cô cẩn thận nhấn mở bức ảnh. Góc chụp hướng vào màn hình máy tính, rõ ràng là đang họp trực tuyến.
Khóe môi cô không kìm được mà cong lên, gõ vài chữ: [Ừm.]
Mạc Đạo Tang Dư Vãn: [?]
Tang Vãn tức đến nghiến răng, tên này EQ thấp đến phát bực!
Gần đây cô như rơi vào thời kỳ bế tắc, những nội dung cô vẽ ra đều không khiến bản thân hài lòng, điều này khiến cô rất phiền lòng.
Sau ba ngày ở lại Vân Thành, vì Nhan Duệ sắp nhập học, Thương Dục Hoành buộc phải rời đi. Trước lúc đi, anh đã gửi tin nhắn cho Tang Vãn nhưng cô không trả lời.
Tang Vãn tự nhủ trong lòng: chỉ cần Thương Dục Hoành rời khỏi Vân Thành, cô sẽ không còn những ý nghĩ kỳ lạ nữa. Nhưng có lúc cô lại hận chính mình, rõ ràng đã quyết tâm buông tay, sao chỉ cần gặp lại anh là mọi oán hận đều tan biến?
Chủ tịch đã cao tuổi, tóc bạc trắng, mặc bộ âu phục xanh rêu kiểu Trung Sơn. Mỹ Ích là do ông gây dựng từ con số 0, có thể xem là thế hệ giàu đầu tiên. Vì vậy ông hiểu rõ hoàn cảnh của Thương Dục Hoành hơn ai hết.
“Dục Hoành, vùng đất Vân Thành trong vài năm tới chưa chắc đã phát triển tốt, cậu thật sự muốn từ bỏ tất cả ở trụ sở chính?” Chủ tịch hỏi, giọng không rõ ràng, hơi do dự.
“Cháu rất lạc quan về tương lai phát triển của Vân Thành. Dù khó đến đâu cũng phải có người bắt đầu.” Khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt tự tin.
Lý do?
Mấy tháng sau, Thương Dục Hoành lại đến Vân Thành công tác. Lần này anh ở lại mấy tháng liền. Mỗi cuối tuần, anh đều lái xe đến dưới lầu nhà Tang Vãn.
Trước kia là Tang Vãn luôn đuổi theo bóng lưng anh, mong anh quay đầu liếc cô một cái. Giờ đây Thương Dục Hoành mới hiểu, thì ra “đợi chờ” lại là một cảm giác dài đằng đẵng đến thế.
Cô bực mình dùng gối đè lên đầu nhưng đối phương dường như không chịu từ bỏ, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác tới tấp ập đến.
“Là chị nè Vãn Vãn, chị đang du lịch ở Tây Tạng, định gửi bưu thiếp cho mọi người. Em không còn ở Giang Minh nữa đúng không? Chị không biết địa chỉ mới của em.” Đầu dây bên kia là giọng nói trong trẻo, vui vẻ của Hàn Thanh Đại.