Nuông Chiều

Lượt đọc: 1053 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 87
chỉ là món đồ chơi mà thôi...

“Vãn Vãn của chúng tôi từ nhỏ đã được tôi nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, tôi không muốn thấy con bé vì bất kỳ ai mà phải thay đổi.” Viền mắt Tang Cảnh Tư đã hơi đỏ lên.

“Còn nữa, hiện giờ Vãn Vãn đang phát triển sự nghiệp ở Vân Thành, còn cậu thì ở Kinh Thị, cậu không thể vì con bé mà từ bỏ chức vị ở Kinh Thị. Tương tự, Vãn Vãn cũng sẽ không rời khỏi Vân Thành vì cậu.” Ông ngừng lại một chút rồi nói thêm.

Cô đã trở về Vân Thành, không muốn rời xa nơi đây thêm một lần nào nữa. Dù công việc hiện tại không ràng buộc cô nhưng cô không muốn sống cảnh tha hương.

Tang Vãn quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh mày kiếm mắt sâu, gương mặt lạnh lùng cất lời. Bộ vest thẳng tắp càng khiến vóc dáng anh thêm phần cao ráo, mạnh mẽ.

Không ai hiểu rõ bằng Tang Vãn rằng Thương Dục Hoành đã phải nỗ lực ra sao để leo lên được vị trí ở trụ sở Mỹ Ích. Hồi đó, để khiến anh chịu hợp tác, cô thường xuyên đợi anh tan làm mỗi đêm, có khi tới tận mười một, mười hai giờ khuya.

Anh không có hậu thuẫn quyền thế, tất cả đều dựa vào nỗ lực của bản thân mà đạt được. Hồi đại học, Tang Vãn từng cùng anh đi vài buổi tiệc xã giao, từng thấy anh vì giành một dự án mà uống rượu tới chảy máu dạ dày.

“Thương tổng, cậu thật sự nghiêm túc với Vãn Vãn của chúng tôi sao?” Tang Cảnh Tư cũng hơi do dự. Ông là thương nhân, dĩ nhiên hiểu rõ bản chất và thói quen của người làm ăn. Huống hồ người trước mặt lại là Thương Dục Hoành.

Người đàn ông này tâm cơ thâm sâu, vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn.

Giọng anh thành khẩn, lực siết tay cô cũng dần tăng.

“Vãn Vãn, con lên lầu trước đi, cha muốn nói chuyện riêng với cậu ấy.” Tang Cảnh Tư không nhìn Thương Dục Hoành nữa, mà quay sang phía Tang Vãn.

Bộp bộp bộp bộp bộp...

Tang Vãn len lén hé cửa, ló đầu ra nhìn, mới phát hiện phòng khách đã không còn ai.

Tang Vãn bị giọng nói bất ngờ của cậu em làm giật cả mình: “Em đi đứng sao không có tiếng gì vậy!” Cô đưa tay vỗ ngực, dằn lại nỗi hoảng sợ trong lòng.

Nghe hai chữ “anh rể”, mặt Tang Vãn đỏ bừng, lập tức vung tay đập mạnh lên lưng cậu: “Đừng nói bậy, chị đã đồng ý đâu!”

Tang Vãn vừa đẩy vừa lôi cậu về phòng, nghiến răng: “Làm bài tập chưa? Rảnh quá ha?”

Ngay cả Tang Kim Sâm cũng nhận ra cô đang hồi hộp vì Thương Dục Hoành. Nhưng rốt cuộc cô đang lo lắng điều gì?

Đêm đó cô uống hơi nhiều, lâng lâng, lúc đi qua khu vực hút thuốc, rõ ràng nghe thấy Thương Dục Hoành đang trò chuyện với bạn bè, chắc là người từ trụ sở chính đến. Giọng điệu anh nửa đùa nửa thật: “Lần này cậu thật đấy à? Đây là lần đầu tôi thấy cậu nhìn chăm chăm một người phụ nữ mãi mà không chịu rời mắt đấy.”

“Chỉ là món đồ chơi mà thôi.”

Tang Vãn kinh ngạc lấy tay bịt miệng, cả người run rẩy. Giây phút ấy, cô mới bàng hoàng nhận ra, trái tim của Thương Dục Hoành mãi mãi là thứ không thể sưởi ấm, anh chính là một người máu lạnh vô tình.

Tang Vãn thậm chí quên mất hôm đó mình về nhà thế nào. Thì ra, từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là cô đơn phương mà thôi.

Nhưng cũng có thể chỉ là lời thuận miệng nói ra. Nghĩ đến đây, tâm trạng cô cũng không còn quá nặng nề nữa, liền trùm chăn kín người.

Tang Cảnh Tư lấy ra bộ ấm trà đã lâu không dùng, tỉ mỉ rửa sạch mấy lần, rồi pha một ấm trà.

Thần sắc anh nhàn nhạt, nhấp một ngụm trà rồi nói: “Cháu vẫn giữ nguyên câu trả lời.”

Thương Dục Hoành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, hai tay đan vào nhau đặt trước mặt, đôi mắt sâu thẳm nhìn ông:

Tang Cảnh Tư không vội trả lời, mà từ tốn nâng chén trà lên, lặng lẽ uống tiếp.

Ánh mắt Tang Cảnh Tư thoáng nghi hoặc, một tay chống cằm, khẽ nói: “Vậy thì phải xem cậu có thể sưởi ấm trái tim của Vãn Vãn lần nữa hay không.”

“Vãn Vãn của chúng tôi từ nhỏ đã được tôi nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, tôi không muốn thấy con bé vì bất kỳ ai mà phải thay đổi.” Viền mắt Tang Cảnh Tư đã hơi đỏ lên.

“Còn nữa, hiện giờ Vãn Vãn đang phát triển sự nghiệp ở Vân Thành, còn cậu thì ở Kinh Thị, cậu không thể vì con bé mà từ bỏ chức vị ở Kinh Thị. Tương tự, Vãn Vãn cũng sẽ không rời khỏi Vân Thành vì cậu.” Ông ngừng lại một chút rồi nói thêm.

Cô đã trở về Vân Thành, không muốn rời xa nơi đây thêm một lần nào nữa. Dù công việc hiện tại không ràng buộc cô nhưng cô không muốn sống cảnh tha hương.

Tang Vãn quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh mày kiếm mắt sâu, gương mặt lạnh lùng cất lời. Bộ vest thẳng tắp càng khiến vóc dáng anh thêm phần cao ráo, mạnh mẽ.

Không ai hiểu rõ bằng Tang Vãn rằng Thương Dục Hoành đã phải nỗ lực ra sao để leo lên được vị trí ở trụ sở Mỹ Ích. Hồi đó, để khiến anh chịu hợp tác, cô thường xuyên đợi anh tan làm mỗi đêm, có khi tới tận mười một, mười hai giờ khuya.

Anh không có hậu thuẫn quyền thế, tất cả đều dựa vào nỗ lực của bản thân mà đạt được. Hồi đại học, Tang Vãn từng cùng anh đi vài buổi tiệc xã giao, từng thấy anh vì giành một dự án mà uống rượu tới chảy máu dạ dày.

“Thương tổng, cậu thật sự nghiêm túc với Vãn Vãn của chúng tôi sao?” Tang Cảnh Tư cũng hơi do dự. Ông là thương nhân, dĩ nhiên hiểu rõ bản chất và thói quen của người làm ăn. Huống hồ người trước mặt lại là Thương Dục Hoành.

Người đàn ông này tâm cơ thâm sâu, vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn.

Giọng anh thành khẩn, lực siết tay cô cũng dần tăng.

“Vãn Vãn, con lên lầu trước đi, cha muốn nói chuyện riêng với cậu ấy.” Tang Cảnh Tư không nhìn Thương Dục Hoành nữa, mà quay sang phía Tang Vãn.

Bộp bộp bộp bộp bộp...

Tang Vãn len lén hé cửa, ló đầu ra nhìn, mới phát hiện phòng khách đã không còn ai.

Tang Vãn bị giọng nói bất ngờ của cậu em làm giật cả mình: “Em đi đứng sao không có tiếng gì vậy!” Cô đưa tay vỗ ngực, dằn lại nỗi hoảng sợ trong lòng.

Nghe hai chữ “anh rể”, mặt Tang Vãn đỏ bừng, lập tức vung tay đập mạnh lên lưng cậu: “Đừng nói bậy, chị đã đồng ý đâu!”

Tang Vãn vừa đẩy vừa lôi cậu về phòng, nghiến răng: “Làm bài tập chưa? Rảnh quá ha?”

Ngay cả Tang Kim Sâm cũng nhận ra cô đang hồi hộp vì Thương Dục Hoành. Nhưng rốt cuộc cô đang lo lắng điều gì?

Đêm đó cô uống hơi nhiều, lâng lâng, lúc đi qua khu vực hút thuốc, rõ ràng nghe thấy Thương Dục Hoành đang trò chuyện với bạn bè, chắc là người từ trụ sở chính đến. Giọng điệu anh nửa đùa nửa thật: “Lần này cậu thật đấy à? Đây là lần đầu tôi thấy cậu nhìn chăm chăm một người phụ nữ mãi mà không chịu rời mắt đấy.”

“Chỉ là món đồ chơi mà thôi.”

Tang Vãn kinh ngạc lấy tay bịt miệng, cả người run rẩy. Giây phút ấy, cô mới bàng hoàng nhận ra, trái tim của Thương Dục Hoành mãi mãi là thứ không thể sưởi ấm, anh chính là một người máu lạnh vô tình.

Tang Vãn thậm chí quên mất hôm đó mình về nhà thế nào. Thì ra, từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là cô đơn phương mà thôi.

Nhưng cũng có thể chỉ là lời thuận miệng nói ra. Nghĩ đến đây, tâm trạng cô cũng không còn quá nặng nề nữa, liền trùm chăn kín người.

Tang Cảnh Tư lấy ra bộ ấm trà đã lâu không dùng, tỉ mỉ rửa sạch mấy lần, rồi pha một ấm trà.

Thần sắc anh nhàn nhạt, nhấp một ngụm trà rồi nói: “Cháu vẫn giữ nguyên câu trả lời.”

Thương Dục Hoành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, hai tay đan vào nhau đặt trước mặt, đôi mắt sâu thẳm nhìn ông:

Tang Cảnh Tư không vội trả lời, mà từ tốn nâng chén trà lên, lặng lẽ uống tiếp.

Ánh mắt Tang Cảnh Tư thoáng nghi hoặc, một tay chống cằm, khẽ nói: “Vậy thì phải xem cậu có thể sưởi ấm trái tim của Vãn Vãn lần nữa hay không.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »