“Vãn Vãn, con... haiz... con là con gái, sao lại chủ động như vậy chứ.”
Tuy rằng anh có ơn với ông, luôn âm thầm giúp đỡ. Nhưng nếu phải giao cô con gái yêu quý cho một người như thế, ông vẫn không yên tâm.
Một người nguy hiểm như vậy, nếu xảy ra chuyện gì thì nửa đời sau của con gái phải làm sao?
Mẹ Tang Vãn chỉ mỉm cười, không trách mắng như chồng, bà bước đến bên ông: “Anh ra ngoài với Thương tổng đi, em có chuyện muốn nói riêng với con.”
“Cháu sẽ chịu trách nhiệm với Vãn Vãn.”
Trước kia đâu thấy anh nói gì đến chuyện “trách nhiệm”, mọi thứ đều là hai bên tự nguyện mà...
Thương Dục Hoành ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn ông: “Cháu sẽ cưới em ấy, kết hôn với em ấy.”
Vậy mà mới chỉ hai năm, thái độ của anh đã thay đổi hoàn toàn.
Thương Dục Hoành nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt hơi đỏ: “Vãn Vãn, đừng quên, là em chủ động trước.”
Cậu bé vẫn nhớ mối thù nhỏ, từng sợ đến không dám chơi game trong một thời gian dài.
Mẹ Tang Vãn kéo chồng và con trai ra ngoài, còn nhắn tin dặn cô chuẩn bị rồi về nhà một chuyến.
“Thương Dục Hoành, sao cha em biết em ở đây?” Rõ ràng tối qua cô đã nhắn là sẽ qua nhà bạn ngủ.
“Anh mặc cho em.” Không phải câu hỏi mà là khẳng định.
“Sau này cũng phải mặc cho em.” Giọng cô kiêu kỳ.
Anh quỳ một gối bên giường, tay nâng chiếc áo ngủ đáng yêu, cẩn thận giúp cô thay đồ: “Kết hôn với anh nhé.”
Thay đồ xong, cô vào nhà tắm đánh răng. Thương Dục Hoành kéo rèm cửa sổ, ánh nắng rọi vào qua lớp kính lớn.
Anh lái xe chở cô về nhà, vừa đến đầu hẻm, hàng xóm đã túa ra hóng chuyện.
Cửa xe Cayenne đen mở ra, đôi chân dài bước xuống, quần tây đen ôm gọn dáng người, áo vest chỉnh tề, ngũ quan anh tuấn đến mức không chê được điểm nào, chỉ là ánh mắt nhìn người hơi áp lực.
Tang Vãn ngẩng cao đầu, tỏ ra rất hài lòng với hành động này.
Tang Vãn quay đầu, nhận ra là bà lão tóc bạc trước đây từng mỉa mai cô “không làm ăn đàng hoàng”, bỗng chốc cô muốn chọc tức bà.
Tang Vãn không hiểu ý anh là gì, định mở miệng thì nghe anh nói tiếp, giọng chậm rãi: “Là chồng em ấy.”
“Kết hôn lúc nào mà không báo, tụi bác còn đến chung vui nữa chứ.” Bà lão tóc bạc cười gượng, cố ý nói vậy để khỏi phải mừng cưới, bà tiếc tiền mừng.
Ngữ khí như đang phát biểu trong một cuộc họp.
Về đến nhà, Tang Cảnh Tư và vợ ngồi sát nhau trên ghế sofa, tuổi tác không làm giảm tình cảm giữa họ.
Tang Vãn đứng bên cạnh anh, không được tự nhiên: “Cha mẹ, tụi con về rồi.”
Mẹ Tang Vãn gật đầu với cô, vẻ mặt điềm đạm.
“Cha, có gì mà con không được nghe sao?” Giọng cô nũng nịu.
“Không phải, em chỉ muốn biết cha nói gì thôi.” Tang Vãn phản bác, còn khẽ huých anh một cái.
Câu nói dứt khoát khiến Tang Vãn nhíu chặt mày: “Cha!”
“Cậu rất xuất sắc, điều đó tôi biết. Nhưng Vãn Vãn là một người bình thường. Tôi cũng biết rõ biểu hiện của nó ở công ty. Dù nó có nỗ lực theo kịp cậu thì khoảng cách vẫn còn xa.” Tang Cảnh Tư nghiêm túc nói.
“Vãn Vãn, con... haiz... con là con gái, sao lại chủ động như vậy chứ.”
Tuy rằng anh có ơn với ông, luôn âm thầm giúp đỡ. Nhưng nếu phải giao cô con gái yêu quý cho một người như thế, ông vẫn không yên tâm.
Một người nguy hiểm như vậy, nếu xảy ra chuyện gì thì nửa đời sau của con gái phải làm sao?
Mẹ Tang Vãn chỉ mỉm cười, không trách mắng như chồng, bà bước đến bên ông: “Anh ra ngoài với Thương tổng đi, em có chuyện muốn nói riêng với con.”
“Cháu sẽ chịu trách nhiệm với Vãn Vãn.”
Trước kia đâu thấy anh nói gì đến chuyện “trách nhiệm”, mọi thứ đều là hai bên tự nguyện mà...
Thương Dục Hoành ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn ông: “Cháu sẽ cưới em ấy, kết hôn với em ấy.”
Vậy mà mới chỉ hai năm, thái độ của anh đã thay đổi hoàn toàn.
Thương Dục Hoành nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt hơi đỏ: “Vãn Vãn, đừng quên, là em chủ động trước.”
Cậu bé vẫn nhớ mối thù nhỏ, từng sợ đến không dám chơi game trong một thời gian dài.
Mẹ Tang Vãn kéo chồng và con trai ra ngoài, còn nhắn tin dặn cô chuẩn bị rồi về nhà một chuyến.
“Thương Dục Hoành, sao cha em biết em ở đây?” Rõ ràng tối qua cô đã nhắn là sẽ qua nhà bạn ngủ.
“Anh mặc cho em.” Không phải câu hỏi mà là khẳng định.
“Sau này cũng phải mặc cho em.” Giọng cô kiêu kỳ.
Anh quỳ một gối bên giường, tay nâng chiếc áo ngủ đáng yêu, cẩn thận giúp cô thay đồ: “Kết hôn với anh nhé.”
Thay đồ xong, cô vào nhà tắm đánh răng. Thương Dục Hoành kéo rèm cửa sổ, ánh nắng rọi vào qua lớp kính lớn.
Anh lái xe chở cô về nhà, vừa đến đầu hẻm, hàng xóm đã túa ra hóng chuyện.
Cửa xe Cayenne đen mở ra, đôi chân dài bước xuống, quần tây đen ôm gọn dáng người, áo vest chỉnh tề, ngũ quan anh tuấn đến mức không chê được điểm nào, chỉ là ánh mắt nhìn người hơi áp lực.
Tang Vãn ngẩng cao đầu, tỏ ra rất hài lòng với hành động này.
Tang Vãn quay đầu, nhận ra là bà lão tóc bạc trước đây từng mỉa mai cô “không làm ăn đàng hoàng”, bỗng chốc cô muốn chọc tức bà.
Tang Vãn không hiểu ý anh là gì, định mở miệng thì nghe anh nói tiếp, giọng chậm rãi: “Là chồng em ấy.”
“Kết hôn lúc nào mà không báo, tụi bác còn đến chung vui nữa chứ.” Bà lão tóc bạc cười gượng, cố ý nói vậy để khỏi phải mừng cưới, bà tiếc tiền mừng.
Ngữ khí như đang phát biểu trong một cuộc họp.
Về đến nhà, Tang Cảnh Tư và vợ ngồi sát nhau trên ghế sofa, tuổi tác không làm giảm tình cảm giữa họ.
Tang Vãn đứng bên cạnh anh, không được tự nhiên: “Cha mẹ, tụi con về rồi.”
Mẹ Tang Vãn gật đầu với cô, vẻ mặt điềm đạm.
“Cha, có gì mà con không được nghe sao?” Giọng cô nũng nịu.
“Không phải, em chỉ muốn biết cha nói gì thôi.” Tang Vãn phản bác, còn khẽ huých anh một cái.
Câu nói dứt khoát khiến Tang Vãn nhíu chặt mày: “Cha!”
“Cậu rất xuất sắc, điều đó tôi biết. Nhưng Vãn Vãn là một người bình thường. Tôi cũng biết rõ biểu hiện của nó ở công ty. Dù nó có nỗ lực theo kịp cậu thì khoảng cách vẫn còn xa.” Tang Cảnh Tư nghiêm túc nói.