Lời vừa dứt, Tang Vãn lập tức từ trên giường ngã lăn xuống đất, xương cụt suýt nữa thì nứt ra. Cô ngồi bệt trên sàn, vừa xoa mông vừa nhăn mặt kêu đau, giọng mềm mại: “Anh bị bệnh hả?!”
Thương Dục Hoành ngồi dậy, chân dài khẽ co, đưa tay ra về phía cô.
Thương Dục Hoành nhìn cô vùng vẫy mà không nén được nụ cười, đúng là vừa rồi dùng hơi quá sức, không ngờ cô lại yếu đến vậy.
“Đau thật à?” Giọng điệu của anh rõ ràng như đang xem kịch, khoé môi còn cong cong.
“Xin lỗi, là anh sai.” Lần này anh thành khẩn xin lỗi khiến cơn giận của Tang Vãn cũng dịu đi ít nhiều.
“Ừm.” Giọng anh lạnh nhạt, tay vẫn chưa dừng lại.
“Anh nợ cha em một ân tình.” Trong đáy mắt anh ánh lên tia cười nhàn nhạt, chậm rãi nói.
Lần này Thương Dục Hoành không trả lời ngay. Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Sau này em sẽ biết.”
Khi cô bước ra, mái tóc dài đen nhánh xõa ra, phần mái hai bên được rẽ gọn gàng, đôi mắt màu hổ phách sáng rực đầy mê hoặc.
Tang Vãn biết rõ anh không có ý tốt nhưng cũng mặc kệ. Cô xếp quần áo ngủ gọn gàng, định rời đi.
Cánh cửa vốn đã khép lại từ bên ngoài, lại bị cô đẩy ra lần nữa. Tang Vãn do dự vài giây rồi quyết định quay lại, ai bảo anh ấy đang sốt, lại đang một mình.
“Không được lén rời đi.” Giọng anh không mang theo sự thương lượng, đầy tính uy hiếp.
Nghe vậy, Thương Dục Hoành liền vội vã chạy vào phòng tắm, chỉ mất vài phút đã ra ngoài.
“Không được đi.” Vẫn là giọng điệu cứng rắn của anh.
“Bác ấy về nhà rồi.” Thương Dục Hoành khẽ dùng sức, kéo cô nằm dưới thân mình. Tay anh chậm rãi lau đi những giọt nước còn đọng trên tóc, giọng nhàn nhạt nói.
Cô dùng tay làm đủ động tác chỉ trỏ nhưng mãi chẳng nói nên lời.
“Rồi bác ấy cũng sẽ biết thôi.” Anh vẫn nhẹ nhàng như không.
Lông mày Thương Dục Hoành nhíu lại, thái dương gân xanh giật giật: “Kết thúc?”
Nụ hôn lần này còn mãnh liệt hơn cả khi nãy, như đang âm thầm giành lại quyền sở hữu.
“Tắt đèn đi!” Tang Vãn giật mình vì thể lực của anh. Đang sốt mà vẫn sung sức thế này?!
Trong bóng tối, anh bóp cằm cô, nửa cười nửa không: “Còn muốn kết thúc nữa không?”
Tang Vãn hít một hơi lạnh, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Không... Không kết thúc nữa...”
Sáng hôm sau
Tang Vãn toàn thân mỏi nhừ, đầu rúc vào ngực anh, tay chân quấn lấy người như đang ôm gối ôm.
Tang Vãn khẽ rên mấy tiếng rồi ngủ tiếp, mặt cô áp vào ngực anh, ngủ rất yên bình.
Tiếng gõ cửa vang lên. Thương Dục Hoành rời giường, thu dọn quần áo vương vãi rồi khoác áo choàng ra mở cửa.
Anh nhướng mày lười biếng: “Tang tổng tìm cháu có chuyện gì không ạ?”
Tang Cảnh Tư đại khái cũng đoán được vài phần nhưng kể từ lúc nhận tin nhắn lúc nửa đêm, ông vẫn không yên lòng.
“Là ai thế, sáng sớm còn không cho người ta ngủ hả?” Tang Vãn bị làm phiền, dùng gối trùm lên đầu bực bội hét lên.
Mẹ Tang Vãn cũng không vui vẻ gì, lập tức theo sau.
Nghe giọng cha, Tang Vãn bừng tỉnh, nhanh chóng bật dậy, ánh mắt chạm phải ánh nhìn nghiêm nghị của cha.
Lời vừa dứt, Tang Vãn lập tức từ trên giường ngã lăn xuống đất, xương cụt suýt nữa thì nứt ra. Cô ngồi bệt trên sàn, vừa xoa mông vừa nhăn mặt kêu đau, giọng mềm mại: “Anh bị bệnh hả?!”
Thương Dục Hoành ngồi dậy, chân dài khẽ co, đưa tay ra về phía cô.
Thương Dục Hoành nhìn cô vùng vẫy mà không nén được nụ cười, đúng là vừa rồi dùng hơi quá sức, không ngờ cô lại yếu đến vậy.
“Đau thật à?” Giọng điệu của anh rõ ràng như đang xem kịch, khoé môi còn cong cong.
“Xin lỗi, là anh sai.” Lần này anh thành khẩn xin lỗi khiến cơn giận của Tang Vãn cũng dịu đi ít nhiều.
“Ừm.” Giọng anh lạnh nhạt, tay vẫn chưa dừng lại.
“Anh nợ cha em một ân tình.” Trong đáy mắt anh ánh lên tia cười nhàn nhạt, chậm rãi nói.
Lần này Thương Dục Hoành không trả lời ngay. Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Sau này em sẽ biết.”
Khi cô bước ra, mái tóc dài đen nhánh xõa ra, phần mái hai bên được rẽ gọn gàng, đôi mắt màu hổ phách sáng rực đầy mê hoặc.
Tang Vãn biết rõ anh không có ý tốt nhưng cũng mặc kệ. Cô xếp quần áo ngủ gọn gàng, định rời đi.
Cánh cửa vốn đã khép lại từ bên ngoài, lại bị cô đẩy ra lần nữa. Tang Vãn do dự vài giây rồi quyết định quay lại, ai bảo anh ấy đang sốt, lại đang một mình.
“Không được lén rời đi.” Giọng anh không mang theo sự thương lượng, đầy tính uy hiếp.
Nghe vậy, Thương Dục Hoành liền vội vã chạy vào phòng tắm, chỉ mất vài phút đã ra ngoài.
“Không được đi.” Vẫn là giọng điệu cứng rắn của anh.
“Bác ấy về nhà rồi.” Thương Dục Hoành khẽ dùng sức, kéo cô nằm dưới thân mình. Tay anh chậm rãi lau đi những giọt nước còn đọng trên tóc, giọng nhàn nhạt nói.
Cô dùng tay làm đủ động tác chỉ trỏ nhưng mãi chẳng nói nên lời.
“Rồi bác ấy cũng sẽ biết thôi.” Anh vẫn nhẹ nhàng như không.
Lông mày Thương Dục Hoành nhíu lại, thái dương gân xanh giật giật: “Kết thúc?”
Nụ hôn lần này còn mãnh liệt hơn cả khi nãy, như đang âm thầm giành lại quyền sở hữu.
“Tắt đèn đi!” Tang Vãn giật mình vì thể lực của anh. Đang sốt mà vẫn sung sức thế này?!
Trong bóng tối, anh bóp cằm cô, nửa cười nửa không: “Còn muốn kết thúc nữa không?”
Tang Vãn hít một hơi lạnh, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Không... Không kết thúc nữa...”
Sáng hôm sau
Tang Vãn toàn thân mỏi nhừ, đầu rúc vào ngực anh, tay chân quấn lấy người như đang ôm gối ôm.
Tang Vãn khẽ rên mấy tiếng rồi ngủ tiếp, mặt cô áp vào ngực anh, ngủ rất yên bình.
Tiếng gõ cửa vang lên. Thương Dục Hoành rời giường, thu dọn quần áo vương vãi rồi khoác áo choàng ra mở cửa.
Anh nhướng mày lười biếng: “Tang tổng tìm cháu có chuyện gì không ạ?”
Tang Cảnh Tư đại khái cũng đoán được vài phần nhưng kể từ lúc nhận tin nhắn lúc nửa đêm, ông vẫn không yên lòng.
“Là ai thế, sáng sớm còn không cho người ta ngủ hả?” Tang Vãn bị làm phiền, dùng gối trùm lên đầu bực bội hét lên.
Mẹ Tang Vãn cũng không vui vẻ gì, lập tức theo sau.
Nghe giọng cha, Tang Vãn bừng tỉnh, nhanh chóng bật dậy, ánh mắt chạm phải ánh nhìn nghiêm nghị của cha.