“Lúc đó cha cũng chẳng hiểu cái gì gọi là hot search, chỉ biết họ hàng thi nhau gọi điện đến chửi mắng cha, nói cha làm mất mặt tổ tiên.” Tang Cảnh Tư thở dài đầy bất lực: “Nhìn độ hot mỗi lúc một tăng, cha chỉ mong dùng tiền để nhanh chóng giải quyết. Nhưng chính vào hôm đó, kho hàng lại bất ngờ bốc cháy. Nếu không có Thương tổng có mặt tại hiện trường hôm đó, chắc cha đã mất mạng rồi.”
Thương Dục Hoành vội vàng kéo ông dậy, bị hành động đó làm cho kinh ngạc:
Mắt Tang Vãn đỏ hoe, lúc này mới hiểu được vì sao hôm xảy ra cháy, Thương Dục Hoành lại có mặt ở đó.
“Sau khi được cứu, cha liền lẩn trốn. Không ngờ dư luận lại hướng hết về phía cha. Cha biết rõ nếu quay về sẽ chỉ mang lại rắc rối cho mẹ con con và Kim Sâm nên dứt khoát biến mất. Những năm qua cha không sống uổng phí. Cha âm thầm điều tra những việc mờ ám của La Vô, cũng nhờ sự giúp đỡ hết mình của Thương tổng đây.” Tang Cảnh Tư bình tĩnh kể lại tất cả những gì ông trải qua trong thời gian mất tích, Tang Vãn nghe xong, khoé mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.
“Vãn Vãn, mau đến cảm ơn Thương tổng đi. Từ nay cậu ấy chính là ân nhân của nhà họ Tang chúng ta.” Tang Cảnh Tư kéo cô gái vẫn còn ngẩn người lại, bắt cô cùng quỳ xuống trước mặt Thương Dục Hoành.
Thương Dục Hoành thấy vậy liền quỳ một chân xuống trước, đỡ lấy tay cô, kéo cả hai cha con đứng dậy. Tang Vãn khẽ cắn môi, trong lòng dâng lên một tia ấm áp.
Trước mặt cha, cô mãi mãi là cô công chúa nhỏ không chịu lớn.
“Thương Dục Hoành, mày dám đùa giỡn với tao à?!” Giọng nói giận dữ của La Vô vang lên qua đầu dây bên kia.
La Vô siết chặt điện thoại, xung quanh có vài cảnh sát đang chờ ông ta cúp máy.
Ngược lại, Thương Dục Hoành vẫn lạnh nhạt, tiện tay vứt chiếc áo khoác ướt sang một bên. Áo sơ mi trắng bị nước mưa làm ướt dính sát vào người, để lộ cơ bắp rõ ràng.
Ánh mắt La Vô lóe lên nghi ngờ. Cảnh sát bên cạnh đã bắt đầu thúc giục.
Sau khi cúp máy, Thương Dục Hoành nằm xuống giường, xoa trán mệt mỏi. Người anh có hơi sốt nhưng anh chẳng buồn đi tắm, cứ thế thiếp đi.
Tang Vãn vừa ra khỏi sảnh khách sạn thì phát hiện không thấy điện thoại, nhớ lại chắc là để quên trong phòng.
Cửa phòng khách sạn không đóng chặt, Tang Vãn nhíu mày, thầm trách người này không biết đóng cửa gì cả.
Ánh sáng bật lên khiến Thương Dục Hoành khẽ chớp mắt vài lần, dường như không quen với ánh sáng mạnh.
Giọng cô vẫn khá nhẹ nhàng nhưng người trên giường không hề phản ứng gì.
Thật ra mấy năm qua, Tang Vãn chưa từng buông bỏ anh hoàn toàn. Có lẽ vì mối tình đầu quá mãnh liệt khiến những lần đi xem mắt sau này cô đều không thể hài lòng.
Thương Dục Hoành bất ngờ nhíu mày thật sâu rồi mở mắt.
“Em… Em chỉ đến lấy điện thoại…” Rõ ràng chẳng làm gì sai nhưng mặt cô lại đỏ ửng.
Thương Dục Hoành vươn tay ôm lấy eo cô, dùng chút lực kéo cô sát lại, hai cơ thể dính chặt vào nhau.
Cảm nhận được thân nhiệt nóng bỏng từ lồng ngực anh, Tang Vãn mới nhận ra:
Cô không chống cự nữa, nhẹ giọng khuyên anh.
Giọng anh khàn khàn, quyến rũ đến mê hoặc: “Quan tâm anh đấy à?”
Thương Dục Hoành nghiêng đầu tìm môi cô, linh hoạt tách môi ra, hôn sâu. Tang Vãn dần nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở, cảm nhận tất cả những gì thuộc về anh.
…
Thương Dục Hoành mím môi, đôi mắt thâm sâu: “Em ghét bỏ anh sao?”
Tang Vãn cũng lần đầu thấy bộ dạng như thế của anh, bỗng nổi hứng trêu chọc. Cô đưa tay nâng cằm anh, giọng pha lẫn trêu ghẹo: “Đúng đó, em chê anh!”
“Lúc đó cha cũng chẳng hiểu cái gì gọi là hot search, chỉ biết họ hàng thi nhau gọi điện đến chửi mắng cha, nói cha làm mất mặt tổ tiên.” Tang Cảnh Tư thở dài đầy bất lực: “Nhìn độ hot mỗi lúc một tăng, cha chỉ mong dùng tiền để nhanh chóng giải quyết. Nhưng chính vào hôm đó, kho hàng lại bất ngờ bốc cháy. Nếu không có Thương tổng có mặt tại hiện trường hôm đó, chắc cha đã mất mạng rồi.”
Thương Dục Hoành vội vàng kéo ông dậy, bị hành động đó làm cho kinh ngạc:
Mắt Tang Vãn đỏ hoe, lúc này mới hiểu được vì sao hôm xảy ra cháy, Thương Dục Hoành lại có mặt ở đó.
“Sau khi được cứu, cha liền lẩn trốn. Không ngờ dư luận lại hướng hết về phía cha. Cha biết rõ nếu quay về sẽ chỉ mang lại rắc rối cho mẹ con con và Kim Sâm nên dứt khoát biến mất. Những năm qua cha không sống uổng phí. Cha âm thầm điều tra những việc mờ ám của La Vô, cũng nhờ sự giúp đỡ hết mình của Thương tổng đây.” Tang Cảnh Tư bình tĩnh kể lại tất cả những gì ông trải qua trong thời gian mất tích, Tang Vãn nghe xong, khoé mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.
“Vãn Vãn, mau đến cảm ơn Thương tổng đi. Từ nay cậu ấy chính là ân nhân của nhà họ Tang chúng ta.” Tang Cảnh Tư kéo cô gái vẫn còn ngẩn người lại, bắt cô cùng quỳ xuống trước mặt Thương Dục Hoành.
Thương Dục Hoành thấy vậy liền quỳ một chân xuống trước, đỡ lấy tay cô, kéo cả hai cha con đứng dậy. Tang Vãn khẽ cắn môi, trong lòng dâng lên một tia ấm áp.
Trước mặt cha, cô mãi mãi là cô công chúa nhỏ không chịu lớn.
“Thương Dục Hoành, mày dám đùa giỡn với tao à?!” Giọng nói giận dữ của La Vô vang lên qua đầu dây bên kia.
La Vô siết chặt điện thoại, xung quanh có vài cảnh sát đang chờ ông ta cúp máy.
Ngược lại, Thương Dục Hoành vẫn lạnh nhạt, tiện tay vứt chiếc áo khoác ướt sang một bên. Áo sơ mi trắng bị nước mưa làm ướt dính sát vào người, để lộ cơ bắp rõ ràng.
Ánh mắt La Vô lóe lên nghi ngờ. Cảnh sát bên cạnh đã bắt đầu thúc giục.
Sau khi cúp máy, Thương Dục Hoành nằm xuống giường, xoa trán mệt mỏi. Người anh có hơi sốt nhưng anh chẳng buồn đi tắm, cứ thế thiếp đi.
Tang Vãn vừa ra khỏi sảnh khách sạn thì phát hiện không thấy điện thoại, nhớ lại chắc là để quên trong phòng.
Cửa phòng khách sạn không đóng chặt, Tang Vãn nhíu mày, thầm trách người này không biết đóng cửa gì cả.
Ánh sáng bật lên khiến Thương Dục Hoành khẽ chớp mắt vài lần, dường như không quen với ánh sáng mạnh.
Giọng cô vẫn khá nhẹ nhàng nhưng người trên giường không hề phản ứng gì.
Thật ra mấy năm qua, Tang Vãn chưa từng buông bỏ anh hoàn toàn. Có lẽ vì mối tình đầu quá mãnh liệt khiến những lần đi xem mắt sau này cô đều không thể hài lòng.
Thương Dục Hoành bất ngờ nhíu mày thật sâu rồi mở mắt.
“Em… Em chỉ đến lấy điện thoại…” Rõ ràng chẳng làm gì sai nhưng mặt cô lại đỏ ửng.
Thương Dục Hoành vươn tay ôm lấy eo cô, dùng chút lực kéo cô sát lại, hai cơ thể dính chặt vào nhau.
Cảm nhận được thân nhiệt nóng bỏng từ lồng ngực anh, Tang Vãn mới nhận ra:
Cô không chống cự nữa, nhẹ giọng khuyên anh.
Giọng anh khàn khàn, quyến rũ đến mê hoặc: “Quan tâm anh đấy à?”
Thương Dục Hoành nghiêng đầu tìm môi cô, linh hoạt tách môi ra, hôn sâu. Tang Vãn dần nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở, cảm nhận tất cả những gì thuộc về anh.
…
Thương Dục Hoành mím môi, đôi mắt thâm sâu: “Em ghét bỏ anh sao?”
Tang Vãn cũng lần đầu thấy bộ dạng như thế của anh, bỗng nổi hứng trêu chọc. Cô đưa tay nâng cằm anh, giọng pha lẫn trêu ghẹo: “Đúng đó, em chê anh!”