“Lên xe.” Thương Dục Hoành vẫn lạnh lùng như thường lệ, giọng nói không hề mang chút cảm xúc.
“Đi rồi sẽ biết.” Anh bật cười khẽ.
Lúc này, mẹ Tang đang đứng bên cửa sổ tầng một, chứng kiến toàn bộ mọi chuyện.
Thương Dục Hoành lái xe đến một khách sạn. Khi tên khách sạn hiện lên trong tầm mắt Tang Vãn, cô mới nhận ra, người đàn ông này căn bản chẳng hề thay đổi. Cô sao lại dễ dàng tin lời dối trá của anh như thế?
Đinh một tiếng.
[“Gần đây, cảnh sát vừa triệt phá một vụ rửa tiền lừa đảo, số tiền liên quan rất lớn, tội phạm họ La đã bị bắt giữ…”]
Lúc này, Thương Dục Hoành đã đỗ xe xong. Áo anh vẫn chưa khô, nhìn thật đáng thương.
Tang Vãn cũng nhận ra cô bé, vừa mới gặp tại buổi ký tặng hôm nay nhưng vẫn bị sự nhiệt tình này dọa cho giật mình.
Nhan Duệ chỉnh lại tư thế, ngồi đối diện cô: “Đại đại, sao chị lại ở trên xe của cậu cháu em thế?”
Nhận ra điều đó, tâm trạng u ám lúc nãy của Tang Vãn nhanh chóng tan biến.
“Còn định lề mề đến bao giờ?” Thương Dục Hoành một tay chống lên nóc xe, giọng lười nhác nói với Nhan Duệ.
Nói rồi mở cửa ghế phụ và miễn cưỡng đi vào sảnh khách sạn.
Thôi vậy.
“Đi đâu?” Nhận ra cô muốn rời đi, Thương Dục Hoành nhanh chóng bước đến chặn trước mặt.
“Về nhà.”
Tang Vãn đương nhiên không muốn. Một khi vào khách sạn thì chẳng có đường lui. Cô vẫn còn giữ chút lý trí, giãy giụa nói: “Buông ra, em tự đi được, không cần anh kéo!”
Anh ấn nút gọi thang máy, kéo cô vào. Trong gương thang máy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tang Vãn hiện rõ. Mái tóc ngắn ngang vai đã được buộc gọn, phần mái cũng được ghim lại. Cô nheo mắt nhìn hình ảnh phản chiếu của mình.
Khi ấy, cô nào ngờ rằng sau này mình lại vướng vào nhiều chuyện rối ren đến thế với người đàn ông này.
Thương Dục Hoành lấy thẻ mở cửa phòng khiến tim Tang Vãn nhảy lên tận cổ.
Anh không nói gì, phòng vẫn tối om. Tang Vãn chẳng thấy gì, đành áp sát người vào tường.
Đèn bật sáng, ánh sáng chói lóa khiến cô phải đưa tay che mắt.
Quen quá, giống... Giống cha!
Tang Vãn há miệng, không dám tin, ngơ ngác nhìn ông.
“Cha?” Cô thăm dò gọi một tiếng, sợ rằng tất cả chỉ là giấc mộng.
“Cha! Thật sự là cha sao?” Cô gọi lại một lần nữa.
Giây phút ấy, Tang Vãn không kìm nổi nước mắt, nhào vào lòng cha mình, khóc nức nở.
Thương Dục Hoành đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn cảnh cha con họ đoàn tụ, trong mắt ánh lên sự ghen tị.
Tang Vãn vẫn nức nở nhưng cô biết mình còn rất nhiều điều cần hỏi.
Hay có phải Thương Dục Hoành là người đứng sau tất cả?
Tang Cảnh Tư đẩy một cái ghế đến trước mặt Thương Dục Hoành, ý bảo anh ngồi nhưng anh lắc đầu, rồi đè vai ông xuống bắt ông ngồi trước.
Tang Vãn nghe mà mơ hồ, cẩn trọng hỏi:
“Video đó là do cha quay. Hồi đó, bác con bị cơ quan kiểm tra phát hiện một lô hàng có vấn đề. Ông ấy đến nhờ cha giữ hộ trong kho vài ngày. Cha nghĩ cũng chẳng sao nên đồng ý.”
“Lên xe.” Thương Dục Hoành vẫn lạnh lùng như thường lệ, giọng nói không hề mang chút cảm xúc.
“Đi rồi sẽ biết.” Anh bật cười khẽ.
Lúc này, mẹ Tang đang đứng bên cửa sổ tầng một, chứng kiến toàn bộ mọi chuyện.
Thương Dục Hoành lái xe đến một khách sạn. Khi tên khách sạn hiện lên trong tầm mắt Tang Vãn, cô mới nhận ra, người đàn ông này căn bản chẳng hề thay đổi. Cô sao lại dễ dàng tin lời dối trá của anh như thế?
Đinh một tiếng.
[“Gần đây, cảnh sát vừa triệt phá một vụ rửa tiền lừa đảo, số tiền liên quan rất lớn, tội phạm họ La đã bị bắt giữ…”]
Lúc này, Thương Dục Hoành đã đỗ xe xong. Áo anh vẫn chưa khô, nhìn thật đáng thương.
Tang Vãn cũng nhận ra cô bé, vừa mới gặp tại buổi ký tặng hôm nay nhưng vẫn bị sự nhiệt tình này dọa cho giật mình.
Nhan Duệ chỉnh lại tư thế, ngồi đối diện cô: “Đại đại, sao chị lại ở trên xe của cậu cháu em thế?”
Nhận ra điều đó, tâm trạng u ám lúc nãy của Tang Vãn nhanh chóng tan biến.
“Còn định lề mề đến bao giờ?” Thương Dục Hoành một tay chống lên nóc xe, giọng lười nhác nói với Nhan Duệ.
Nói rồi mở cửa ghế phụ và miễn cưỡng đi vào sảnh khách sạn.
Thôi vậy.
“Đi đâu?” Nhận ra cô muốn rời đi, Thương Dục Hoành nhanh chóng bước đến chặn trước mặt.
“Về nhà.”
Tang Vãn đương nhiên không muốn. Một khi vào khách sạn thì chẳng có đường lui. Cô vẫn còn giữ chút lý trí, giãy giụa nói: “Buông ra, em tự đi được, không cần anh kéo!”
Anh ấn nút gọi thang máy, kéo cô vào. Trong gương thang máy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tang Vãn hiện rõ. Mái tóc ngắn ngang vai đã được buộc gọn, phần mái cũng được ghim lại. Cô nheo mắt nhìn hình ảnh phản chiếu của mình.
Khi ấy, cô nào ngờ rằng sau này mình lại vướng vào nhiều chuyện rối ren đến thế với người đàn ông này.
Thương Dục Hoành lấy thẻ mở cửa phòng khiến tim Tang Vãn nhảy lên tận cổ.
Anh không nói gì, phòng vẫn tối om. Tang Vãn chẳng thấy gì, đành áp sát người vào tường.
Đèn bật sáng, ánh sáng chói lóa khiến cô phải đưa tay che mắt.
Quen quá, giống... Giống cha!
Tang Vãn há miệng, không dám tin, ngơ ngác nhìn ông.
“Cha?” Cô thăm dò gọi một tiếng, sợ rằng tất cả chỉ là giấc mộng.
“Cha! Thật sự là cha sao?” Cô gọi lại một lần nữa.
Giây phút ấy, Tang Vãn không kìm nổi nước mắt, nhào vào lòng cha mình, khóc nức nở.
Thương Dục Hoành đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn cảnh cha con họ đoàn tụ, trong mắt ánh lên sự ghen tị.
Tang Vãn vẫn nức nở nhưng cô biết mình còn rất nhiều điều cần hỏi.
Hay có phải Thương Dục Hoành là người đứng sau tất cả?
Tang Cảnh Tư đẩy một cái ghế đến trước mặt Thương Dục Hoành, ý bảo anh ngồi nhưng anh lắc đầu, rồi đè vai ông xuống bắt ông ngồi trước.
Tang Vãn nghe mà mơ hồ, cẩn trọng hỏi:
“Video đó là do cha quay. Hồi đó, bác con bị cơ quan kiểm tra phát hiện một lô hàng có vấn đề. Ông ấy đến nhờ cha giữ hộ trong kho vài ngày. Cha nghĩ cũng chẳng sao nên đồng ý.”