Nuông Chiều

Lượt đọc: 1041 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82
vẫn còn thích cậu ấy sao?

Thương Dục Hoành biết Tang Vãn không tin mình, nhưng anh không nỡ nhìn cô nhảy vào hố lửa nên cố gắng hết sức chứng minh mình không nói dối.

Nhưng thậm chí Tang Vãn còn chẳng buồn nhìn lấy một cái, cô đưa tay hất mạnh điện thoại của anh ra, giọng lạnh lùng: “Chuyện của em không liên quan đến anh.”

Thương Dục Hoành không nói gì thêm, chỉ siết chặt chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu rõ vẻ bướng bỉnh của cô rồi xoay người rời đi.

Bà nhíu mày, rồi nhanh chóng nhận ra anh: “Thương tổng?”

Vì biết Tang Vãn không muốn anh ở lại lâu nên chào xong, anh lập tức rời đi.

Mẹ Tang quay lại, ánh mắt hai mẹ con vô tình chạm nhau.

Đối với người đàn ông đột ngột xuất hiện này, cả hai mẹ con đều ăn ý không nhắc đến.

“Mẹ, con có thể không đi xem mắt nữa không?” Giọng cô nũng nịu. Thời gian trước bị mẹ ép quá nên mới đồng ý gặp Dư Hào cho xong.

“Cảm ơn mẹ.”

Nhìn thấy sự thay đổi của con gái, mẹ Tang khẽ dò xét: “Con vẫn còn thích cậu ấy đúng không?”

Bỗng nhiên “cạch” một tiếng, đôi đũa trên tay cô rơi xuống. Cô vội cúi xuống nhặt: “Con đi rửa lại đũa.”

Khi Tang Vãn trở lại, mẹ đã ăn xong, bà mỉm cười dịu dàng: “Vãn Vãn, thật ra cả đời người ta có thể gặp được một người mình thật lòng yêu không dễ. Nếu gặp được, vậy con chính là người may mắn. Mẹ nhìn ra được, Thương Dục Hoành không phải người có tâm địa xấu xa. Mẹ không biết giữa hai đứa xảy ra chuyện gì, nhưng một khi đã yêu ai đó thì nên tin tưởng người ta, đúng không? Mẹ cũng không ép con nhất định phải cưới ai. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc, vậy là đủ.”

Mẹ cô vươn tay kéo con gái ngồi xuống bên cạnh: “Vãn Vãn, có muốn nghe chuyện của mẹ và cha con không?”

Nhắc đến cha, mắt mẹ Tang cũng ánh lên những giọt lệ. Bà bắt đầu hồi tưởng lại quãng thời gian trước kia.

Tang Vãn chu môi, nghiêng đầu nhìn mẹ, thì thào hỏi: “Vậy mẹ có tin cha không?”

Nghe mẹ thủ thỉ, Tang Vãn bất giác thấy ngưỡng mộ tình cảm của cha mẹ mình. Ngày trước, khi cha bị người đời phỉ nhổ, mẹ cô chưa từng nghi ngờ ông, chỉ lặng lẽ đưa hai con chuyển nhà.

Ăn xong, Tang Vãn về lại phòng, mở bảng vẽ, tiếp tục phần tranh còn dang dở hôm nay.

Cô lập tức đứng dậy, nhón chân lên khép cửa sổ lại.

Là xe của Thương Dục Hoành.

“Ước gì anh ấy bị ướt mưa chết luôn cũng được!” Tang Vãn lầm bầm, kéo mạnh rèm che lại.

Cô bực bội, vứt bút cảm ứng xuống, lại lần nữa bước đến bên cửa, định nhìn trộm xem anh đã đi chưa.

Anh hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Thương Dục Hoành vì bị làm phiền nên mới ra ngoài hóng gió.

Đứng dầm mưa ngoài cửa nhà cô là thế nào chứ? Lỡ hàng xóm thấy thì lại đàm tiếu.

Mưa làm ướt bắp chân trắng nõn của cô khiến cô cau mày. Với người có chút sạch sẽ như cô thì đây là điều rất khó chịu.

Thương Dục Hoành mặt không biểu cảm, lần đầu tiên không phản bác một câu nào.

Anh ngây người nhìn cô, khẽ cong môi:

“Không có! Em chỉ không muốn thấy anh chết trước cửa nhà em thôi.” Cô lớn tiếng phản bác.

“Anh điên à?” Tang Vãn túm lấy tay anh, tưởng anh nói thật.

Thương Dục Hoành biết Tang Vãn không tin mình, nhưng anh không nỡ nhìn cô nhảy vào hố lửa nên cố gắng hết sức chứng minh mình không nói dối.

Nhưng thậm chí Tang Vãn còn chẳng buồn nhìn lấy một cái, cô đưa tay hất mạnh điện thoại của anh ra, giọng lạnh lùng: “Chuyện của em không liên quan đến anh.”

Thương Dục Hoành không nói gì thêm, chỉ siết chặt chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu rõ vẻ bướng bỉnh của cô rồi xoay người rời đi.

Bà nhíu mày, rồi nhanh chóng nhận ra anh: “Thương tổng?”

Vì biết Tang Vãn không muốn anh ở lại lâu nên chào xong, anh lập tức rời đi.

Mẹ Tang quay lại, ánh mắt hai mẹ con vô tình chạm nhau.

Đối với người đàn ông đột ngột xuất hiện này, cả hai mẹ con đều ăn ý không nhắc đến.

“Mẹ, con có thể không đi xem mắt nữa không?” Giọng cô nũng nịu. Thời gian trước bị mẹ ép quá nên mới đồng ý gặp Dư Hào cho xong.

“Cảm ơn mẹ.”

Nhìn thấy sự thay đổi của con gái, mẹ Tang khẽ dò xét: “Con vẫn còn thích cậu ấy đúng không?”

Bỗng nhiên “cạch” một tiếng, đôi đũa trên tay cô rơi xuống. Cô vội cúi xuống nhặt: “Con đi rửa lại đũa.”

Khi Tang Vãn trở lại, mẹ đã ăn xong, bà mỉm cười dịu dàng: “Vãn Vãn, thật ra cả đời người ta có thể gặp được một người mình thật lòng yêu không dễ. Nếu gặp được, vậy con chính là người may mắn. Mẹ nhìn ra được, Thương Dục Hoành không phải người có tâm địa xấu xa. Mẹ không biết giữa hai đứa xảy ra chuyện gì, nhưng một khi đã yêu ai đó thì nên tin tưởng người ta, đúng không? Mẹ cũng không ép con nhất định phải cưới ai. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc, vậy là đủ.”

Mẹ cô vươn tay kéo con gái ngồi xuống bên cạnh: “Vãn Vãn, có muốn nghe chuyện của mẹ và cha con không?”

Nhắc đến cha, mắt mẹ Tang cũng ánh lên những giọt lệ. Bà bắt đầu hồi tưởng lại quãng thời gian trước kia.

Tang Vãn chu môi, nghiêng đầu nhìn mẹ, thì thào hỏi: “Vậy mẹ có tin cha không?”

Nghe mẹ thủ thỉ, Tang Vãn bất giác thấy ngưỡng mộ tình cảm của cha mẹ mình. Ngày trước, khi cha bị người đời phỉ nhổ, mẹ cô chưa từng nghi ngờ ông, chỉ lặng lẽ đưa hai con chuyển nhà.

Ăn xong, Tang Vãn về lại phòng, mở bảng vẽ, tiếp tục phần tranh còn dang dở hôm nay.

Cô lập tức đứng dậy, nhón chân lên khép cửa sổ lại.

Là xe của Thương Dục Hoành.

“Ước gì anh ấy bị ướt mưa chết luôn cũng được!” Tang Vãn lầm bầm, kéo mạnh rèm che lại.

Cô bực bội, vứt bút cảm ứng xuống, lại lần nữa bước đến bên cửa, định nhìn trộm xem anh đã đi chưa.

Anh hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Thương Dục Hoành vì bị làm phiền nên mới ra ngoài hóng gió.

Đứng dầm mưa ngoài cửa nhà cô là thế nào chứ? Lỡ hàng xóm thấy thì lại đàm tiếu.

Mưa làm ướt bắp chân trắng nõn của cô khiến cô cau mày. Với người có chút sạch sẽ như cô thì đây là điều rất khó chịu.

Thương Dục Hoành mặt không biểu cảm, lần đầu tiên không phản bác một câu nào.

Anh ngây người nhìn cô, khẽ cong môi:

“Không có! Em chỉ không muốn thấy anh chết trước cửa nhà em thôi.” Cô lớn tiếng phản bác.

“Anh điên à?” Tang Vãn túm lấy tay anh, tưởng anh nói thật.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »