Nuông Chiều

Lượt đọc: 1039 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81
kết hôn với anh

Tang Vãn khẽ kéo tay áo anh, nhỏ giọng:

Cô thật sự không muốn mình mất mặt trước mặt Thương Dục Hoành nhưng anh hoàn toàn không để ý.

“Anh là ai? Chuyện giữa tôi với Tang Vãn anh quản được sao?” Dư Hào tức giận đến mức không thèm giả vờ là người hiền lành nữa.

Thương Dục Hoành bất đắc dĩ đứng dậy, rời khỏi nhà hàng.

“Vãn Vãn... Là vì anh ta đúng không?” Dư Hào ngập ngừng, giọng điệu dịu xuống: “Chuyện con cái có thể thương lượng mà. Mẹ anh chỉ nói vu vơ thôi, hôm nay định bàn chuyện cưới xin nên anh mới nói ra.”

Dư Hào định đuổi theo, giơ tay cản cô lại: “Sau này anh cũng không can thiệp vào công việc của em nữa, kết hôn xong em muốn làm gì thì làm được không?”

Ra khỏi nhà hàng, cô không thấy Thương Dục Hoành đâu, không nhịn được lẩm bẩm: “Giả thần giả quỷ cái gì chứ.”

Dư Hào ngồi lại một mình, tháo kính ném sang một bên, rồi lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

Thương Dục Hoành đứng hút thuốc bên kia đường, hồi tưởng lại cuộc gặp hôm nay với Tang Vãn.

Anh chưa từng biết, thì ra cô lại có thể lợi hại đến thế. Hôm nay cô ngồi đó, đôi mắt to tròn như sao, gương mặt nhỏ nhắn dễ thương.

Nói rằng họ thích cô từ lâu, vì cô mà lặn lội từ nơi xa tới, ngay cả cháu gái anh cũng vậy.

Tiến lại gần xem, quả nhiên là Dư Hào. Bên cạnh là một cô gái thân hình bốc lửa mặc áo hai dây, đang nép vào lòng hắn cười đùa.

Thương Dục Hoành nhướng mày, rút điện thoại chụp liên tục mấy bức ảnh, anh mở wechat theo bản năng định gửi cho Tang Vãn, mới sực nhớ mình bị cô chặn rồi.

Những năm qua anh đã tìm Thịnh Sơ không ít lần hỏi tung tích Tang Vãn nhưng Thịnh Sơ luôn cắn răng giữ kín, chưa từng để lộ.

Thương Dục Hoành trừng mắt nhìn cô:

“Cậu mà cứ vậy là ế cả đời đó. Con gái thích con trai dịu dàng, chứ ai đời lúc nào mặt cũng lạnh như tiền.”

Thì ra Thịnh Sơ thấy ảnh anh gửi về vụ Dư Hào ngoại tình, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.

Siêu chủ đề toàn là fan khen cô khiến cô vô thức mỉm cười.

Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Cô tưởng mẹ quên mang chìa khóa, liền đi dép xuống mở.

Cơ thể cô theo phản xạ ngửa ra sau, muốn trốn mà không trốn được: “Buông... Buông ra...”

Đáp lại là nụ hôn ngày càng dữ dội hơn.

“Phòng em ở đâu?” Anh hỏi thẳng.

Chỉ còn lại tiếng bước chân gấp gáp vang vọng khắp nhà.

Về đến phòng, Tang Vãn mới lấy lại chút cảm giác an toàn. Cô bị anh đặt lên giường, tim đập dữ dội nhưng lý trí nhắc nhở cô không thể lại rơi vào lưới tình.

Tang Vãn nhíu mày, ánh mắt hiện lên vẻ châm chọc: “Anh tưởng em vẫn còn yêu anh như ba năm trước sao?” Cô đập tay lên ngực, giọng điềm tĩnh: “Nơi này chẳng còn chút cảm giác nào với anh cả. Bây giờ em chẳng còn cảm xúc gì với anh nữa. Anh nghĩ cưới anh, em sẽ hạnh phúc sao?”

Cô biết chứ, lấy Dư Hào không hạnh phúc. Nhưng dựa vào đâu phải nói với anh?

Cô xỏ dép đi tới cửa thì bị anh ôm ngang người bế lại, ném về giường lần nữa. Lưng đau điếng, cô cắn răng: “Miễn là mẹ em hài lòng là được rồi.”

Tang Vãn né đầu, ánh mắt trống rỗng:

“Hắn ta ngoại tình rồi.” Không khuyên được, Thương Dục Hoành lấy ảnh ra, đưa cho cô xem.

Tang Vãn khẽ kéo tay áo anh, nhỏ giọng:

Cô thật sự không muốn mình mất mặt trước mặt Thương Dục Hoành nhưng anh hoàn toàn không để ý.

“Anh là ai? Chuyện giữa tôi với Tang Vãn anh quản được sao?” Dư Hào tức giận đến mức không thèm giả vờ là người hiền lành nữa.

Thương Dục Hoành bất đắc dĩ đứng dậy, rời khỏi nhà hàng.

“Vãn Vãn... Là vì anh ta đúng không?” Dư Hào ngập ngừng, giọng điệu dịu xuống: “Chuyện con cái có thể thương lượng mà. Mẹ anh chỉ nói vu vơ thôi, hôm nay định bàn chuyện cưới xin nên anh mới nói ra.”

Dư Hào định đuổi theo, giơ tay cản cô lại: “Sau này anh cũng không can thiệp vào công việc của em nữa, kết hôn xong em muốn làm gì thì làm được không?”

Ra khỏi nhà hàng, cô không thấy Thương Dục Hoành đâu, không nhịn được lẩm bẩm: “Giả thần giả quỷ cái gì chứ.”

Dư Hào ngồi lại một mình, tháo kính ném sang một bên, rồi lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

Thương Dục Hoành đứng hút thuốc bên kia đường, hồi tưởng lại cuộc gặp hôm nay với Tang Vãn.

Anh chưa từng biết, thì ra cô lại có thể lợi hại đến thế. Hôm nay cô ngồi đó, đôi mắt to tròn như sao, gương mặt nhỏ nhắn dễ thương.

Nói rằng họ thích cô từ lâu, vì cô mà lặn lội từ nơi xa tới, ngay cả cháu gái anh cũng vậy.

Tiến lại gần xem, quả nhiên là Dư Hào. Bên cạnh là một cô gái thân hình bốc lửa mặc áo hai dây, đang nép vào lòng hắn cười đùa.

Thương Dục Hoành nhướng mày, rút điện thoại chụp liên tục mấy bức ảnh, anh mở wechat theo bản năng định gửi cho Tang Vãn, mới sực nhớ mình bị cô chặn rồi.

Những năm qua anh đã tìm Thịnh Sơ không ít lần hỏi tung tích Tang Vãn nhưng Thịnh Sơ luôn cắn răng giữ kín, chưa từng để lộ.

Thương Dục Hoành trừng mắt nhìn cô:

“Cậu mà cứ vậy là ế cả đời đó. Con gái thích con trai dịu dàng, chứ ai đời lúc nào mặt cũng lạnh như tiền.”

Thì ra Thịnh Sơ thấy ảnh anh gửi về vụ Dư Hào ngoại tình, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.

Siêu chủ đề toàn là fan khen cô khiến cô vô thức mỉm cười.

Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Cô tưởng mẹ quên mang chìa khóa, liền đi dép xuống mở.

Cơ thể cô theo phản xạ ngửa ra sau, muốn trốn mà không trốn được: “Buông... Buông ra...”

Đáp lại là nụ hôn ngày càng dữ dội hơn.

“Phòng em ở đâu?” Anh hỏi thẳng.

Chỉ còn lại tiếng bước chân gấp gáp vang vọng khắp nhà.

Về đến phòng, Tang Vãn mới lấy lại chút cảm giác an toàn. Cô bị anh đặt lên giường, tim đập dữ dội nhưng lý trí nhắc nhở cô không thể lại rơi vào lưới tình.

Tang Vãn nhíu mày, ánh mắt hiện lên vẻ châm chọc: “Anh tưởng em vẫn còn yêu anh như ba năm trước sao?” Cô đập tay lên ngực, giọng điềm tĩnh: “Nơi này chẳng còn chút cảm giác nào với anh cả. Bây giờ em chẳng còn cảm xúc gì với anh nữa. Anh nghĩ cưới anh, em sẽ hạnh phúc sao?”

Cô biết chứ, lấy Dư Hào không hạnh phúc. Nhưng dựa vào đâu phải nói với anh?

Cô xỏ dép đi tới cửa thì bị anh ôm ngang người bế lại, ném về giường lần nữa. Lưng đau điếng, cô cắn răng: “Miễn là mẹ em hài lòng là được rồi.”

Tang Vãn né đầu, ánh mắt trống rỗng:

“Hắn ta ngoại tình rồi.” Không khuyên được, Thương Dục Hoành lấy ảnh ra, đưa cho cô xem.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »