Nuông Chiều

Lượt đọc: 1038 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 80
sếp cũ kiêm người yêu cũ

Dù không quay đầu lại, Tang Vãn vẫn biết người đứng sau lưng là ai vì giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc.

Thịnh Sơ lười nhác xoay người, liếc thoáng qua người đàn ông phía sau. Khác với thái độ coi thường trước kia, lần này anh lên tiếng giữ chân họ lại:

Tang Vãn vừa định đồng ý thì giọng trầm thấp đầy uy nghiêm kia lại vang lên lần nữa: “Em sắp kết hôn rồi à?”

“Tang Vãn, hai người quen nhau à?”

“Không quen.”

Hai người đồng thanh nhưng lời nói lại trái ngược nhau hoàn toàn.

“Đã là bạn thì sao không cùng đi ăn một bữa?” Hắn nghĩ biết đâu có thể hóa giải mâu thuẫn giữa hai người.

Hạ Ly vội từ chối trước khi Thịnh Sơ kịp gật đầu: “Phòng vẽ của tớ còn việc, phải nhờ Thịnh Sơ giúp.”

Thương Dục Hoành đứng yên tại chỗ, tay đút túi quần, ánh mắt sắc bén: “Được.”

Dư Hào nhìn bó hoa hồng trong tay, định đặt lên chỗ đối diện, nhưng vừa quay đầu thì thấy chỗ bên cạnh Tang Vãn đã bị Thương Dục Hoành ngồi chiếm mất.

Thương Dục Hoành nuốt nước bọt, đứng lên rót một ly nước cho mình: “Ghế có khắc tên em à?”

“Vậy em quản anh ngồi đâu làm gì.” Anh thản nhiên nhấp một ngụm nước.

Thương Dục Hoành đặt cốc xuống, đột nhiên đưa tay ấn vào trán cô, ép cô quay mặt lại đối diện: “Em thật sự định kết hôn à?”

“Với cậu ta à?” Anh siết nhẹ cằm cô, ánh mắt đen láy nheo lại.

“Đúng vậy!” Cô khẳng định.

Dư Hào thấy bị nhắc đến, cố gắng chen vào câu chuyện: “Tang Vãn, không giới thiệu anh bạn này sao?”

“Người yêu cũ.”

Tang Vãn liếc xéo anh một cái như muốn nói: “Anh bị điên à?”

Tang Vãn thấy người ngồi đối diện hiền lành thật thà, không đành lòng lừa dối, nên thẳng thắn: “Sếp cũ kiêm người yêu cũ.”

Dư Hào nói một cách vô tư, hoàn toàn không cảm thấy có gì sai vì đó đều là những điều chính Tang Vãn kể với hắn.

“Ừm.” Cô lí nhí đáp.

Choang!

“Tang Vãn.”

Thương Dục Hoành lạnh giọng: “Giỏi lắm.”

Dư Hào mà đến lúc này còn không hiểu mối quan hệ giữa hai người thì đúng là uổng công sống mấy chục năm. Hắn hắng giọng, cố kéo lại chủ động: “Tang Vãn, nhà mới của tụi mình trang trí xong rồi, mẹ anh nói em dọn vào ở trước đi.”

“Anh thật lòng thích em, nhưng em cũng biết nhà họ Dư chúng anh chỉ có mình anh là con trai, mẹ anh muốn em sinh con trước rồi mới tính chuyện kết hôn.” Dư Hào nói rất tự nhiên.

Tang Vãn ôm trán, ánh mắt đầy hoài nghi: “Dư Hào, anh…”

Thương Dục Hoành càng nghe càng buồn cười, khóe miệng nhếch lên, mắt quan sát người đàn ông trông thì có vẻ đàng hoàng đối diện.

Nếu không phải vì có Thương Dục Hoành ngồi đây, chắc cô đã vả thẳng vào mặt rồi.

“Dù lương anh không bằng em nhưng ít ra anh làm việc ổn định! Em lớn tướng rồi còn tưởng mình là thiếu nữ mơ mộng? Có bản lĩnh thì em tự kiếm được bạn trai giàu đẹp xem nào!”

Kính mờ sương, tay siết chặt thành nắm đấm: “Anh... Anh làm gì vậy?!”

Dù không quay đầu lại, Tang Vãn vẫn biết người đứng sau lưng là ai vì giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc.

Thịnh Sơ lười nhác xoay người, liếc thoáng qua người đàn ông phía sau. Khác với thái độ coi thường trước kia, lần này anh lên tiếng giữ chân họ lại:

Tang Vãn vừa định đồng ý thì giọng trầm thấp đầy uy nghiêm kia lại vang lên lần nữa: “Em sắp kết hôn rồi à?”

“Tang Vãn, hai người quen nhau à?”

“Không quen.”

Hai người đồng thanh nhưng lời nói lại trái ngược nhau hoàn toàn.

“Đã là bạn thì sao không cùng đi ăn một bữa?” Hắn nghĩ biết đâu có thể hóa giải mâu thuẫn giữa hai người.

Hạ Ly vội từ chối trước khi Thịnh Sơ kịp gật đầu: “Phòng vẽ của tớ còn việc, phải nhờ Thịnh Sơ giúp.”

Thương Dục Hoành đứng yên tại chỗ, tay đút túi quần, ánh mắt sắc bén: “Được.”

Dư Hào nhìn bó hoa hồng trong tay, định đặt lên chỗ đối diện, nhưng vừa quay đầu thì thấy chỗ bên cạnh Tang Vãn đã bị Thương Dục Hoành ngồi chiếm mất.

Thương Dục Hoành nuốt nước bọt, đứng lên rót một ly nước cho mình: “Ghế có khắc tên em à?”

“Vậy em quản anh ngồi đâu làm gì.” Anh thản nhiên nhấp một ngụm nước.

Thương Dục Hoành đặt cốc xuống, đột nhiên đưa tay ấn vào trán cô, ép cô quay mặt lại đối diện: “Em thật sự định kết hôn à?”

“Với cậu ta à?” Anh siết nhẹ cằm cô, ánh mắt đen láy nheo lại.

“Đúng vậy!” Cô khẳng định.

Dư Hào thấy bị nhắc đến, cố gắng chen vào câu chuyện: “Tang Vãn, không giới thiệu anh bạn này sao?”

“Người yêu cũ.”

Tang Vãn liếc xéo anh một cái như muốn nói: “Anh bị điên à?”

Tang Vãn thấy người ngồi đối diện hiền lành thật thà, không đành lòng lừa dối, nên thẳng thắn: “Sếp cũ kiêm người yêu cũ.”

Dư Hào nói một cách vô tư, hoàn toàn không cảm thấy có gì sai vì đó đều là những điều chính Tang Vãn kể với hắn.

“Ừm.” Cô lí nhí đáp.

Choang!

“Tang Vãn.”

Thương Dục Hoành lạnh giọng: “Giỏi lắm.”

Dư Hào mà đến lúc này còn không hiểu mối quan hệ giữa hai người thì đúng là uổng công sống mấy chục năm. Hắn hắng giọng, cố kéo lại chủ động: “Tang Vãn, nhà mới của tụi mình trang trí xong rồi, mẹ anh nói em dọn vào ở trước đi.”

“Anh thật lòng thích em, nhưng em cũng biết nhà họ Dư chúng anh chỉ có mình anh là con trai, mẹ anh muốn em sinh con trước rồi mới tính chuyện kết hôn.” Dư Hào nói rất tự nhiên.

Tang Vãn ôm trán, ánh mắt đầy hoài nghi: “Dư Hào, anh…”

Thương Dục Hoành càng nghe càng buồn cười, khóe miệng nhếch lên, mắt quan sát người đàn ông trông thì có vẻ đàng hoàng đối diện.

Nếu không phải vì có Thương Dục Hoành ngồi đây, chắc cô đã vả thẳng vào mặt rồi.

“Dù lương anh không bằng em nhưng ít ra anh làm việc ổn định! Em lớn tướng rồi còn tưởng mình là thiếu nữ mơ mộng? Có bản lĩnh thì em tự kiếm được bạn trai giàu đẹp xem nào!”

Kính mờ sương, tay siết chặt thành nắm đấm: “Anh... Anh làm gì vậy?!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »