Nuông Chiều

Lượt đọc: 1067 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94
cảm ơn tổng giám đốc thương và phu nhân đã vất vả

Hiện tại, người thân duy nhất còn lại cũng đã rời xa, Thương Dục Hoành trong thời gian ngắn thật sự không thể chấp nhận nổi. Anh cảm thấy như cả thế giới đều vứt bỏ mình.

Sau khi xử lý xong việc của Hàn Thanh Đại, Kỷ Tô nói anh sẽ ở lại đó thêm một thời gian, còn Thương Dục Hoành vì còn công việc nên phải về trước.

Tang Vãn thì vẫn như cũ, mỗi ngày đều cuộn mình trong phòng vẽ tranh minh họa, ngày tháng cứ thế trôi qua.

Cuối năm, Thương Dục Hoành dẫn dắt nhân viên ở chi nhánh Vân Thành nhận được một dự án lớn và hoàn thành xuất sắc. Lãnh đạo tổng công ty cũng sớm biết tin vui này, đang tổ chức họp trực tuyến để tuyên dương anh.

Tang Vãn khoác áo bông, xách hộp giữ nhiệt, bắt taxi đến công ty của Thương Dục Hoành.

Cô không gõ cửa, chỉ đẩy khẽ cửa ra một khe rồi thò đầu vào, trong phòng không một bóng người.

Cô vô tình lọt vào khung hình của cuộc họp trực tuyến khiến cấp trên bàn tán xôn xao.

Tang Vãn ngẩng lên, giọng oán trách:

Anh cong môi cười nhẹ, giả vờ không nghe thấy.

Thương Dục Hoành chống tay lên bàn, ánh mắt lấp lánh: “Gì cũng được.” Rồi không nói gì thêm.

Thương Dục Hoành vòng tay ôm eo cô, đầu tựa vào vai cô: “Ừm, tìm việc cho em làm.”

Lời vừa dứt, từ máy tính vang lên tiếng ho, tiếp theo là giọng nói trêu chọc của chủ tịch: “Tổng giám đốc Thương à, hay hôm nay họp tới đây thôi, anh về ăn với vợ đi.”

“Anh... Đang họp à?” Giọng cô run run.

“Sao anh không nói sớm!” Tang Vãn xấu hổ muốn độn thổ.

“Em cũng đâu có hỏi.”

Thương Dục Hoành ôm chặt eo cô, tay kia chống lên bàn, ép cô vào lòng.

Chủ tịch lên tiếng cắt ngang: “Hôm nay vất vả cho tổng giám đốc Thương và phu nhân rồi. Hôm nào đến Vân Thành, tôi mời hai người ăn cơm.”

Tang Vãn ngượng đến mức không dám nhìn anh, ngón tay co lại đầy lúng túng:

“Anh đừng có dọa người như thế nữa.”

Văn phòng của anh có cửa sổ sát đất rất lớn, từ đây có thể nhìn toàn cảnh Vân Thành. Xa xa nơi ngoại ô đã bắt đầu bắn pháo hoa.

“Đi thôi.” Thương Dục Hoành thu dọn xong, mặc áo khoác chuẩn bị rời đi.

Thương Dục Hoành bước đến nắm tay cô, mười ngón đan chặt: “Đi rồi sẽ biết.”

Ngoại ô.

Cô hớn hở nhưng không có bật lửa, thực ra là cô không dám đốt, đặc biệt là pháo. Những năm trước cô toàn chơi cùng Tang Kim Sâm, năm nay cậu bé bận học, mẹ không cho ra ngoài.

Anh bật cười, nhận lấy, rồi đi xa ra một chút để đốt.

Thương Dục Hoành bịt tai cho cô, má áp má.

Một ông cụ kéo đứa cháu ra mở cửa mắng xối xả: “Đừng đốt mấy thứ dọa người trước nhà tôi nữa! Đi chỗ khác có được không!”

Thương Dục Hoành bị hành động của cô chọc cười, quay lại xin lỗi ông cụ, còn lì xì: “Xin lỗi, chúc ông năm mới vui vẻ ạ.”

Cô quay đầu nhìn anh, chỉ thấy anh chống tay ra sau, ngẩng đầu không biết đang nhìn gì.

Hiện tại, người thân duy nhất còn lại cũng đã rời xa, Thương Dục Hoành trong thời gian ngắn thật sự không thể chấp nhận nổi. Anh cảm thấy như cả thế giới đều vứt bỏ mình.

Sau khi xử lý xong việc của Hàn Thanh Đại, Kỷ Tô nói anh sẽ ở lại đó thêm một thời gian, còn Thương Dục Hoành vì còn công việc nên phải về trước.

Tang Vãn thì vẫn như cũ, mỗi ngày đều cuộn mình trong phòng vẽ tranh minh họa, ngày tháng cứ thế trôi qua.

Cuối năm, Thương Dục Hoành dẫn dắt nhân viên ở chi nhánh Vân Thành nhận được một dự án lớn và hoàn thành xuất sắc. Lãnh đạo tổng công ty cũng sớm biết tin vui này, đang tổ chức họp trực tuyến để tuyên dương anh.

Tang Vãn khoác áo bông, xách hộp giữ nhiệt, bắt taxi đến công ty của Thương Dục Hoành.

Cô không gõ cửa, chỉ đẩy khẽ cửa ra một khe rồi thò đầu vào, trong phòng không một bóng người.

Cô vô tình lọt vào khung hình của cuộc họp trực tuyến khiến cấp trên bàn tán xôn xao.

Tang Vãn ngẩng lên, giọng oán trách:

Anh cong môi cười nhẹ, giả vờ không nghe thấy.

Thương Dục Hoành chống tay lên bàn, ánh mắt lấp lánh: “Gì cũng được.” Rồi không nói gì thêm.

Thương Dục Hoành vòng tay ôm eo cô, đầu tựa vào vai cô: “Ừm, tìm việc cho em làm.”

Lời vừa dứt, từ máy tính vang lên tiếng ho, tiếp theo là giọng nói trêu chọc của chủ tịch: “Tổng giám đốc Thương à, hay hôm nay họp tới đây thôi, anh về ăn với vợ đi.”

“Anh... Đang họp à?” Giọng cô run run.

“Sao anh không nói sớm!” Tang Vãn xấu hổ muốn độn thổ.

“Em cũng đâu có hỏi.”

Thương Dục Hoành ôm chặt eo cô, tay kia chống lên bàn, ép cô vào lòng.

Chủ tịch lên tiếng cắt ngang: “Hôm nay vất vả cho tổng giám đốc Thương và phu nhân rồi. Hôm nào đến Vân Thành, tôi mời hai người ăn cơm.”

Tang Vãn ngượng đến mức không dám nhìn anh, ngón tay co lại đầy lúng túng:

“Anh đừng có dọa người như thế nữa.”

Văn phòng của anh có cửa sổ sát đất rất lớn, từ đây có thể nhìn toàn cảnh Vân Thành. Xa xa nơi ngoại ô đã bắt đầu bắn pháo hoa.

“Đi thôi.” Thương Dục Hoành thu dọn xong, mặc áo khoác chuẩn bị rời đi.

Thương Dục Hoành bước đến nắm tay cô, mười ngón đan chặt: “Đi rồi sẽ biết.”

Ngoại ô.

Cô hớn hở nhưng không có bật lửa, thực ra là cô không dám đốt, đặc biệt là pháo. Những năm trước cô toàn chơi cùng Tang Kim Sâm, năm nay cậu bé bận học, mẹ không cho ra ngoài.

Anh bật cười, nhận lấy, rồi đi xa ra một chút để đốt.

Thương Dục Hoành bịt tai cho cô, má áp má.

Một ông cụ kéo đứa cháu ra mở cửa mắng xối xả: “Đừng đốt mấy thứ dọa người trước nhà tôi nữa! Đi chỗ khác có được không!”

Thương Dục Hoành bị hành động của cô chọc cười, quay lại xin lỗi ông cụ, còn lì xì: “Xin lỗi, chúc ông năm mới vui vẻ ạ.”

Cô quay đầu nhìn anh, chỉ thấy anh chống tay ra sau, ngẩng đầu không biết đang nhìn gì.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang