Nuông Chiều

Lượt đọc: 1070 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 95
chị không biết anh thịnh sơ thích chị thật à?

Thấy Thương Dục Hoành không thèm để ý đến mình, Tang Vãn lại đưa tay chọc nhẹ yết hầu anh, giọng nũng nịu: “Có con yêu tinh nào câu mất hồn anh rồi hả?”

Tiếng chuông giao thừa đã vang lên, cô dẫn Thương Dục Hoành về nhà. Cha mẹ Tang đang chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng đón Tết, nhìn cảnh bố mẹ vẫn ân ái như ngày nào, Tang Vãn cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

“Sau này định ở hẳn ở Vân Thành à?”

Tang Cảnh Tư mỉm cười gật đầu, cúi người lấy bật lửa trên bàn trà: “Cậu với Vãn Vãn chuẩn bị đám cưới đến đâu rồi?”

“Sau Tết là có thể đi chụp ảnh cưới rồi ạ.” Anh nói đều đều.

“Sau này là người một nhà rồi, đừng giữ khoảng cách quá.” Tang Cảnh Tư rít một hơi thuốc, làn khói trắng mờ lan ra trong không khí. Hôm nay ông mặc sơ mi xanh đậm, tay áo xắn cao, máy lạnh trong nhà mở vừa đủ ấm.

Khóe miệng Thương Dục Hoành cong nhẹ: “Sau này sẽ quen thôi ạ.”

Thương Dục Hoành cởi áo khoác nâu sẫm, lộ ra chiếc áo len xám bên trong, phong cách nhẹ nhàng thoải mái khiến anh trông ôn hòa hơn nhiều.

Tang Cảnh Tư khẽ gẩy tàn thuốc, ra vẻ cố nhớ lại bữa cơm ấy là khi nào, nhưng có vẻ quá lâu rồi, nghĩ mãi vẫn không ra.

“Lại làm rối tung mọi thứ à?” Tang Cảnh Tư nhìn thấy con gái liền dập tắt điếu thuốc, giọng trách mà không nỡ mắng.

“Con cũng không cố ý, tại không biết cho bao nhiêu nước bao nhiêu bột, bị mẹ đuổi ra luôn.” Tang Vãn ngượng ngùng nói.

Thương Dục Hoành rút khăn giấy ra, kéo tay cô để cô ngồi lên đùi mình, cẩn thận lau sạch mặt cho cô.

Lúc này, Tang Kim Sâm từ trên lầu xuống định vào bếp lấy nước uống thì vừa hay thấy cảnh này, cậu nhóc kêu lên trong lòng: “Chói mắt quá!”

Tang Vãn ôm cổ Thương Dục Hoành, vẻ mặt đắc ý: “Liên quan gì đến chị? Người ta độc thân thì chịu đi!”

Tang Vãn cạn lời, dựa đầu vào vai Thương Dục Hoành: “Đừng đùa kiểu này nữa được không?”

Tang Vãn định bật dậy cãi nhau với cậu, nhưng bị Thương Dục Hoành ôm eo kéo ngồi lại, anh quay đầu lườm một cái: “Uống nước quá 5 phút rồi đó.”

Trước đây thành tích học của cậu cũng không tệ nhưng từ học kỳ 2 lớp 8, không biết kiếm đâu ra một chiếc điện thoại, từ đó tụt dốc không phanh. Mẹ Tang buộc phải lên kế hoạch học tập nghiêm ngặt.

“Xàm! Thịnh Sơ có bạn gái rồi mà.” Tang Vãn lẩm bẩm một mình, vừa bứt móng tay vừa suy nghĩ.

Hạ Ly và bạn trai đang tính chuyện kết hôn, Thịnh Sơ cũng nói đã theo đuổi được người mình thích, Tang Vãn mừng cho họ nhưng trong lòng lại dâng lên chút hụt hẫng.

Thương Dục Hoành thấy cô suy nghĩ vẩn vơ, hai tay nâng khuôn mặt cô lên: “Em đang nghĩ gì thế?”

Đương nhiên Thương Dục Hoành đoán ra được, ép cô nhìn thẳng vào mình. Nhưng hiện tại cô hoàn toàn không để tâm đến anh khiến anh vừa giận vừa buồn cười.

Lời còn chưa dứt, Thương Dục Hoành đã cúi đầu chặn lại đôi môi đỏ mọng của cô, bắt đầu nụ hôn cuồng nhiệt.

Thương Dục Hoành xoay người, để cô ngồi lên đùi mình. Không rõ anh lại nổi hứng gì, nhưng cô thích anh như vậy.

Tang Vãn lập tức rút khỏi người anh, mặt đỏ đến tận mang tai, giả vờ bình tĩnh.

Thương Dục Hoành vội đứng dậy, nhận lấy đĩa từ tay mẹ cô, vẻ mặt điềm tĩnh, trái ngược hẳn với sự chột dạ lộ liễu của Tang Vãn.

Thấy Thương Dục Hoành không thèm để ý đến mình, Tang Vãn lại đưa tay chọc nhẹ yết hầu anh, giọng nũng nịu: “Có con yêu tinh nào câu mất hồn anh rồi hả?”

Tiếng chuông giao thừa đã vang lên, cô dẫn Thương Dục Hoành về nhà. Cha mẹ Tang đang chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng đón Tết, nhìn cảnh bố mẹ vẫn ân ái như ngày nào, Tang Vãn cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

“Sau này định ở hẳn ở Vân Thành à?”

Tang Cảnh Tư mỉm cười gật đầu, cúi người lấy bật lửa trên bàn trà: “Cậu với Vãn Vãn chuẩn bị đám cưới đến đâu rồi?”

“Sau Tết là có thể đi chụp ảnh cưới rồi ạ.” Anh nói đều đều.

“Sau này là người một nhà rồi, đừng giữ khoảng cách quá.” Tang Cảnh Tư rít một hơi thuốc, làn khói trắng mờ lan ra trong không khí. Hôm nay ông mặc sơ mi xanh đậm, tay áo xắn cao, máy lạnh trong nhà mở vừa đủ ấm.

Khóe miệng Thương Dục Hoành cong nhẹ: “Sau này sẽ quen thôi ạ.”

Thương Dục Hoành cởi áo khoác nâu sẫm, lộ ra chiếc áo len xám bên trong, phong cách nhẹ nhàng thoải mái khiến anh trông ôn hòa hơn nhiều.

Tang Cảnh Tư khẽ gẩy tàn thuốc, ra vẻ cố nhớ lại bữa cơm ấy là khi nào, nhưng có vẻ quá lâu rồi, nghĩ mãi vẫn không ra.

“Lại làm rối tung mọi thứ à?” Tang Cảnh Tư nhìn thấy con gái liền dập tắt điếu thuốc, giọng trách mà không nỡ mắng.

“Con cũng không cố ý, tại không biết cho bao nhiêu nước bao nhiêu bột, bị mẹ đuổi ra luôn.” Tang Vãn ngượng ngùng nói.

Thương Dục Hoành rút khăn giấy ra, kéo tay cô để cô ngồi lên đùi mình, cẩn thận lau sạch mặt cho cô.

Lúc này, Tang Kim Sâm từ trên lầu xuống định vào bếp lấy nước uống thì vừa hay thấy cảnh này, cậu nhóc kêu lên trong lòng: “Chói mắt quá!”

Tang Vãn ôm cổ Thương Dục Hoành, vẻ mặt đắc ý: “Liên quan gì đến chị? Người ta độc thân thì chịu đi!”

Tang Vãn cạn lời, dựa đầu vào vai Thương Dục Hoành: “Đừng đùa kiểu này nữa được không?”

Tang Vãn định bật dậy cãi nhau với cậu, nhưng bị Thương Dục Hoành ôm eo kéo ngồi lại, anh quay đầu lườm một cái: “Uống nước quá 5 phút rồi đó.”

Trước đây thành tích học của cậu cũng không tệ nhưng từ học kỳ 2 lớp 8, không biết kiếm đâu ra một chiếc điện thoại, từ đó tụt dốc không phanh. Mẹ Tang buộc phải lên kế hoạch học tập nghiêm ngặt.

“Xàm! Thịnh Sơ có bạn gái rồi mà.” Tang Vãn lẩm bẩm một mình, vừa bứt móng tay vừa suy nghĩ.

Hạ Ly và bạn trai đang tính chuyện kết hôn, Thịnh Sơ cũng nói đã theo đuổi được người mình thích, Tang Vãn mừng cho họ nhưng trong lòng lại dâng lên chút hụt hẫng.

Thương Dục Hoành thấy cô suy nghĩ vẩn vơ, hai tay nâng khuôn mặt cô lên: “Em đang nghĩ gì thế?”

Đương nhiên Thương Dục Hoành đoán ra được, ép cô nhìn thẳng vào mình. Nhưng hiện tại cô hoàn toàn không để tâm đến anh khiến anh vừa giận vừa buồn cười.

Lời còn chưa dứt, Thương Dục Hoành đã cúi đầu chặn lại đôi môi đỏ mọng của cô, bắt đầu nụ hôn cuồng nhiệt.

Thương Dục Hoành xoay người, để cô ngồi lên đùi mình. Không rõ anh lại nổi hứng gì, nhưng cô thích anh như vậy.

Tang Vãn lập tức rút khỏi người anh, mặt đỏ đến tận mang tai, giả vờ bình tĩnh.

Thương Dục Hoành vội đứng dậy, nhận lấy đĩa từ tay mẹ cô, vẻ mặt điềm tĩnh, trái ngược hẳn với sự chột dạ lộ liễu của Tang Vãn.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »