Nuông Chiều

Lượt đọc: 1071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
tổng giám đốc thương, anh đang đợi ai vậy?

“Ừm, hai đứa tiếp tục đi.” Mẹ Tang cố gắng nén nụ cười nơi khóe môi, xoay người quay lại bếp.

Tang Vãn chỉ muốn độn thổ. Cô úp mặt vào ghế sofa, tự thuyết phục bản thân rằng tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác. Bên tai lại vang lên giọng nói điềm nhiên của Thương Dục Hoành: “Ăn cơm thôi.”

Thương Dục Hoành bật cười khẽ, ngồi xuống cạnh cô, giọng pha chút trêu chọc: “Ngại rồi à?”

Ngày mồng sáu Tết, đúng theo lịch hẹn từ trước, Tang Vãn và Thương Dục Hoành đến studio chụp ảnh cưới đang rất nổi trên mạng.

Tang Vãn vốn có làn da trắng, chỉ đánh nhẹ son môi sau khi thay váy mà đã lung linh rạng rỡ. Cô soi gương tới lui mãi không chán.

Tang Vãn phân vân chưa quyết, Thương Dục Hoành đã bước tới, từ phía sau ôm lấy cô: “Không vừa ý chỗ nào à?”

Thương Dục Hoành xoa đầu cô: “Thích kiểu này chứ?”

Thương Dục Hoành nhẹ nhàng nói:

Tang Vãn mắt sáng rỡ, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, quên mất hôm nay là chụp ảnh chứ không phải thử váy cưới thật.

Bộ cuối cùng được chụp tại bãi biển. Tang Vãn mệt quá nên ngồi thẫn thờ bên tảng đá, hải âu bay qua đầu, Thương Dục Hoành đưa tay che đầu cho cô. Nhiếp ảnh gia đang nghỉ ngơi lập tức bắt được khoảnh khắc này.

Tang Vãn chỉ mím môi cười, không phản bác.

Nhiếp ảnh gia nhiệt tình, sau khi chụp xong đến trước mặt hai người: “Ảnh sẽ được gửi qua email trong ít ngày, còn bản in thì chờ khoảng một tuần.”

“Không có gì, chúc hai người đầu bạc răng long, hạnh phúc viên mãn.” Anh chàng lại nói thêm vài lời chúc, rồi thu dọn rời đi.

Nước biển hơi lạnh khiến cô khẽ co người lại. Thương Dục Hoành chú ý thấy, lập tức cởi áo vest khoác lên vai cô, tiện tay lấy đôi giày cô cầm, vòng tay ôm lấy cô.

Thương Dục Hoành chẳng đáp, chỉ cẩn thận chỉnh lại áo khoác cho cô: “Trong mắt anh, em mãi là trẻ con.”

“Nói thật đi, anh thích em từ khi nào hả?” Cô khoanh tay, ngẩng đầu đầy kiêu hãnh.

Hồi lâu sau, anh hạ mắt, nhìn thẳng vào cô: “Từ lần đầu gặp.”

Thương Dục Hoành lắc đầu cười nhẹ: “Trước đó nữa.”

Nghĩ đến đây, cô lại thấy kỳ lạ. Đúng là từng gặp nhau khi ấy nhưng hình như là do vụ chị họ. Lẽ nào do cô từng báo cáo Thương Dục Hoành nên khiến anh chú ý?

Tang Vãn rối rắm đến mức sắc mặt thay đổi liên tục, Thương Dục Hoành bật cười, đưa tay véo má cô.

Cô trừng mắt nhìn anh, kéo cà vạt anh lại gần: “Anh bị gì thế? Chẳng lẽ vì em đi tố cáo anh nên anh thích em luôn à? Thương Dục Hoành, em nghi ngờ nghiêm trọng về thần kinh của anh đấy!”

Tang Vãn bó tay, không nhớ nổi, bèn thôi nghĩ. Cô nhón chân, định hôn anh nhưng lại dừng ở khoảng cách gần: “Không thể nói luôn à?”

Hôm đó cô vừa mới vào đại học, lần đầu hai người gặp nhau thật sự.

“Son dưỡng mùi dâu. Thích không?” Tang Vãn nháy mắt, giọng vui vẻ.

Biết được anh thích mình sớm hơn mình thích anh, Tang Vãn cảm thấy rất... Công bằng. Cô chạy dọc theo bãi biển: “Thương Dục Hoành, anh dám lén thích em á?! Anh đáng đời nhé! Anh chết chắc rồi!”

Mệt rồi, cô quay lại nhìn, thấy Thương Dục Hoành vẫn đi phía sau mình, không rời nửa bước.

Thương Dục Hoành xắn tay áo sơ mi trắng, cổ áo hơi xộc xệch, cà vạt bị cô kéo lệch, nhưng anh không quan tâm, chỉ thản nhiên đáp: “Đợi vợ anh quay đầu nhìn anh.”

Lần đầu nghe từ “vợ” phát ra từ miệng Thương Dục Hoành, lòng Tang Vãn như được rót mật nhưng vẫn không quên rằng họ đang nhập vai trò chơi người yêu.

“Ừm, hai đứa tiếp tục đi.” Mẹ Tang cố gắng nén nụ cười nơi khóe môi, xoay người quay lại bếp.

Tang Vãn chỉ muốn độn thổ. Cô úp mặt vào ghế sofa, tự thuyết phục bản thân rằng tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác. Bên tai lại vang lên giọng nói điềm nhiên của Thương Dục Hoành: “Ăn cơm thôi.”

Thương Dục Hoành bật cười khẽ, ngồi xuống cạnh cô, giọng pha chút trêu chọc: “Ngại rồi à?”

Ngày mồng sáu Tết, đúng theo lịch hẹn từ trước, Tang Vãn và Thương Dục Hoành đến studio chụp ảnh cưới đang rất nổi trên mạng.

Tang Vãn vốn có làn da trắng, chỉ đánh nhẹ son môi sau khi thay váy mà đã lung linh rạng rỡ. Cô soi gương tới lui mãi không chán.

Tang Vãn phân vân chưa quyết, Thương Dục Hoành đã bước tới, từ phía sau ôm lấy cô: “Không vừa ý chỗ nào à?”

Thương Dục Hoành xoa đầu cô: “Thích kiểu này chứ?”

Thương Dục Hoành nhẹ nhàng nói:

Tang Vãn mắt sáng rỡ, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, quên mất hôm nay là chụp ảnh chứ không phải thử váy cưới thật.

Bộ cuối cùng được chụp tại bãi biển. Tang Vãn mệt quá nên ngồi thẫn thờ bên tảng đá, hải âu bay qua đầu, Thương Dục Hoành đưa tay che đầu cho cô. Nhiếp ảnh gia đang nghỉ ngơi lập tức bắt được khoảnh khắc này.

Tang Vãn chỉ mím môi cười, không phản bác.

Nhiếp ảnh gia nhiệt tình, sau khi chụp xong đến trước mặt hai người: “Ảnh sẽ được gửi qua email trong ít ngày, còn bản in thì chờ khoảng một tuần.”

“Không có gì, chúc hai người đầu bạc răng long, hạnh phúc viên mãn.” Anh chàng lại nói thêm vài lời chúc, rồi thu dọn rời đi.

Nước biển hơi lạnh khiến cô khẽ co người lại. Thương Dục Hoành chú ý thấy, lập tức cởi áo vest khoác lên vai cô, tiện tay lấy đôi giày cô cầm, vòng tay ôm lấy cô.

Thương Dục Hoành chẳng đáp, chỉ cẩn thận chỉnh lại áo khoác cho cô: “Trong mắt anh, em mãi là trẻ con.”

“Nói thật đi, anh thích em từ khi nào hả?” Cô khoanh tay, ngẩng đầu đầy kiêu hãnh.

Hồi lâu sau, anh hạ mắt, nhìn thẳng vào cô: “Từ lần đầu gặp.”

Thương Dục Hoành lắc đầu cười nhẹ: “Trước đó nữa.”

Nghĩ đến đây, cô lại thấy kỳ lạ. Đúng là từng gặp nhau khi ấy nhưng hình như là do vụ chị họ. Lẽ nào do cô từng báo cáo Thương Dục Hoành nên khiến anh chú ý?

Tang Vãn rối rắm đến mức sắc mặt thay đổi liên tục, Thương Dục Hoành bật cười, đưa tay véo má cô.

Cô trừng mắt nhìn anh, kéo cà vạt anh lại gần: “Anh bị gì thế? Chẳng lẽ vì em đi tố cáo anh nên anh thích em luôn à? Thương Dục Hoành, em nghi ngờ nghiêm trọng về thần kinh của anh đấy!”

Tang Vãn bó tay, không nhớ nổi, bèn thôi nghĩ. Cô nhón chân, định hôn anh nhưng lại dừng ở khoảng cách gần: “Không thể nói luôn à?”

Hôm đó cô vừa mới vào đại học, lần đầu hai người gặp nhau thật sự.

“Son dưỡng mùi dâu. Thích không?” Tang Vãn nháy mắt, giọng vui vẻ.

Biết được anh thích mình sớm hơn mình thích anh, Tang Vãn cảm thấy rất... Công bằng. Cô chạy dọc theo bãi biển: “Thương Dục Hoành, anh dám lén thích em á?! Anh đáng đời nhé! Anh chết chắc rồi!”

Mệt rồi, cô quay lại nhìn, thấy Thương Dục Hoành vẫn đi phía sau mình, không rời nửa bước.

Thương Dục Hoành xắn tay áo sơ mi trắng, cổ áo hơi xộc xệch, cà vạt bị cô kéo lệch, nhưng anh không quan tâm, chỉ thản nhiên đáp: “Đợi vợ anh quay đầu nhìn anh.”

Lần đầu nghe từ “vợ” phát ra từ miệng Thương Dục Hoành, lòng Tang Vãn như được rót mật nhưng vẫn không quên rằng họ đang nhập vai trò chơi người yêu.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »