Cháu chào các cô chú, cháu là Bánh Bao Nhỏ, năm nay cháu ba tuổi rồi. Cháu thường hay thắc mắc: Tại sao mình lại tên là Bánh Bao Nhỏ nhỉ?
“Bánh Bao Nhỏ, sao con lại vào đây? Không phải ba đang chơi với con à?” Tang Vãn ngồi trong phòng, nhìn cậu bé con còn chưa cao tới tay nắm cửa ngước đôi mắt to tròn long lanh lên nhìn cô. Vừa trông thấy mẹ, cậu lập tức chu môi bật khóc: “Ba… ba…”
Tang Vãn thở dài, đặt máy tính bảng và bút cảm ứng xuống, cúi người ôm con vào lòng: “Lại đói rồi à?”
Thương Dục Hoành nghe thấy tiếng đã pha sẵn sữa, đẩy cửa bước vào: “Sữa pha xong rồi, lại đây nào.”
Tang Vãn bất đắc dĩ lườm chồng một cái: “Anh lại làm gì con nữa vậy?”
Bánh Bao Nhỏ khóc càng to, nước mắt đầy mặt khiến Tang Vãn xót ruột.
Mỗi ngày Tang Vãn đều phải làm “trọng tài” giữa hai cha con, mệt không tả xiết, mà trớ trêu thay hai người lại có tính cách giống hệt nhau.
“Anh có dữ với con đâu.” Thương Dục Hoành oan ức, thở dài: “Bánh Bao Nhỏ, ba bế con nhé, mẹ đang làm việc, ba chơi với con được không?”
Thấy con sắp khóc tiếp, Tang Vãn dứt khoát đuổi anh ra ngoài: “Anh ra ngoài trước đi, có gì em gọi.”
Thế là, mỗi trận chiến giữa hai cha con, người chiến thắng luôn là Bánh Bao Nhỏ. Thậm chí lúc bị đóng cửa lại, Thương Dục Hoành còn thấy con mình lộ ra vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Bánh Bao Nhỏ, con ba tuổi rồi, đến lúc cai sữa rồi đó, biết chưa?” Tang Vãn cầm bình sữa vừa đủ ấm, đổi tư thế cho con bú.
Tang Vãn hết cách, đành giao con lại cho Thương Dục Hoành. Người kia từ nãy đã đoán được kết cục, khoanh tay chờ sẵn ngoài cửa như thể đã chuẩn bị từ trước.
“Không chịu đâu.”
Hai giọng nói đồng thanh vang lên, thái độ nhất trí đến lạ.
“Anh đi cùng em.” Thương Dục Hoành bước nhanh, nắm lấy cổ tay cô, giọng nói không cho phép từ chối.
“Anh biết, nên mới muốn đi cùng.” Thương Dục Hoành một tay bế Bánh Bao Nhỏ, giọng chắc nịch: “Bên ngoài trời tối quá, em ra đường một mình nguy hiểm.”
“Không được!”
Hai cha con lại đồng thanh khiến Tang Vãn không nhịn được bật cười. Dù gì thì hai người cũng đồng lòng trong chuyện này.
Lúc này Thương Dục Hoành mới nhẹ nhõm.
Cô nằm trong lòng chồng, tay lại nghịch ngợm sờ cơ bụng anh: “Chồng ơi, anh nói xem, sao Bánh Bao Nhỏ chẳng giống em chút nào vậy?”
“Mắt giống em.” Thương Dục Hoành hôn lên đỉnh đầu cô, giọng ôn nhu vô hạn.
Thương Dục Hoành cụp mắt, nhẹ nhàng vén tóc mai cô ra sau tai: “Có Bánh Bao Nhỏ là đủ rồi.”
Sau khi con ra đời, dù bận rộn cách mấy, anh cũng luôn đúng giờ về nhà, chăm con cùng vợ vì anh thấy đó là trách nhiệm của mình.
Từ khi sinh con, cô cảm thấy Thương Dục Hoành đối với mình không còn như trước. Chắc anh thấy cô không còn hấp dẫn nữa rồi.
Nhưng trong lòng Tang Vãn vẫn ấm ức, nửa đêm trốn trong chăn âm thầm khóc.
“Thương Dục Hoành, anh thay đổi rồi.” Cô khóc như trẻ con, mũi đỏ ửng, môi mím mím nói chuyện nghe vừa tội vừa thương.
“Anh chắc chê em sinh con xong không còn hấp dẫn, bao lâu rồi anh chưa…” Cô sụt sịt, nói đến đoạn cuối lại thấy quá thẳng, không nói tiếp nữa.
Tang Vãn không trả lời, tức là ngầm thừa nhận.
Bị anh nhắc, Tang Vãn mới nhớ mình sinh con là ca sinh thường chuyển sang mổ, vất vả biết bao.
Thương Dục Hoành lập tức đè cô xuống, giọng mang ý cười: “Vậy thì tốt.”
Cháu chào các cô chú, cháu là Bánh Bao Nhỏ, năm nay cháu ba tuổi rồi. Cháu thường hay thắc mắc: Tại sao mình lại tên là Bánh Bao Nhỏ nhỉ?
“Bánh Bao Nhỏ, sao con lại vào đây? Không phải ba đang chơi với con à?” Tang Vãn ngồi trong phòng, nhìn cậu bé con còn chưa cao tới tay nắm cửa ngước đôi mắt to tròn long lanh lên nhìn cô. Vừa trông thấy mẹ, cậu lập tức chu môi bật khóc: “Ba… ba…”
Tang Vãn thở dài, đặt máy tính bảng và bút cảm ứng xuống, cúi người ôm con vào lòng: “Lại đói rồi à?”
Thương Dục Hoành nghe thấy tiếng đã pha sẵn sữa, đẩy cửa bước vào: “Sữa pha xong rồi, lại đây nào.”
Tang Vãn bất đắc dĩ lườm chồng một cái: “Anh lại làm gì con nữa vậy?”
Bánh Bao Nhỏ khóc càng to, nước mắt đầy mặt khiến Tang Vãn xót ruột.
Mỗi ngày Tang Vãn đều phải làm “trọng tài” giữa hai cha con, mệt không tả xiết, mà trớ trêu thay hai người lại có tính cách giống hệt nhau.
“Anh có dữ với con đâu.” Thương Dục Hoành oan ức, thở dài: “Bánh Bao Nhỏ, ba bế con nhé, mẹ đang làm việc, ba chơi với con được không?”
Thấy con sắp khóc tiếp, Tang Vãn dứt khoát đuổi anh ra ngoài: “Anh ra ngoài trước đi, có gì em gọi.”
Thế là, mỗi trận chiến giữa hai cha con, người chiến thắng luôn là Bánh Bao Nhỏ. Thậm chí lúc bị đóng cửa lại, Thương Dục Hoành còn thấy con mình lộ ra vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Bánh Bao Nhỏ, con ba tuổi rồi, đến lúc cai sữa rồi đó, biết chưa?” Tang Vãn cầm bình sữa vừa đủ ấm, đổi tư thế cho con bú.
Tang Vãn hết cách, đành giao con lại cho Thương Dục Hoành. Người kia từ nãy đã đoán được kết cục, khoanh tay chờ sẵn ngoài cửa như thể đã chuẩn bị từ trước.
“Không chịu đâu.”
Hai giọng nói đồng thanh vang lên, thái độ nhất trí đến lạ.
“Anh đi cùng em.” Thương Dục Hoành bước nhanh, nắm lấy cổ tay cô, giọng nói không cho phép từ chối.
“Anh biết, nên mới muốn đi cùng.” Thương Dục Hoành một tay bế Bánh Bao Nhỏ, giọng chắc nịch: “Bên ngoài trời tối quá, em ra đường một mình nguy hiểm.”
“Không được!”
Hai cha con lại đồng thanh khiến Tang Vãn không nhịn được bật cười. Dù gì thì hai người cũng đồng lòng trong chuyện này.
Lúc này Thương Dục Hoành mới nhẹ nhõm.
Cô nằm trong lòng chồng, tay lại nghịch ngợm sờ cơ bụng anh: “Chồng ơi, anh nói xem, sao Bánh Bao Nhỏ chẳng giống em chút nào vậy?”
“Mắt giống em.” Thương Dục Hoành hôn lên đỉnh đầu cô, giọng ôn nhu vô hạn.
Thương Dục Hoành cụp mắt, nhẹ nhàng vén tóc mai cô ra sau tai: “Có Bánh Bao Nhỏ là đủ rồi.”
Sau khi con ra đời, dù bận rộn cách mấy, anh cũng luôn đúng giờ về nhà, chăm con cùng vợ vì anh thấy đó là trách nhiệm của mình.
Từ khi sinh con, cô cảm thấy Thương Dục Hoành đối với mình không còn như trước. Chắc anh thấy cô không còn hấp dẫn nữa rồi.
Nhưng trong lòng Tang Vãn vẫn ấm ức, nửa đêm trốn trong chăn âm thầm khóc.
“Thương Dục Hoành, anh thay đổi rồi.” Cô khóc như trẻ con, mũi đỏ ửng, môi mím mím nói chuyện nghe vừa tội vừa thương.
“Anh chắc chê em sinh con xong không còn hấp dẫn, bao lâu rồi anh chưa…” Cô sụt sịt, nói đến đoạn cuối lại thấy quá thẳng, không nói tiếp nữa.
Tang Vãn không trả lời, tức là ngầm thừa nhận.
Bị anh nhắc, Tang Vãn mới nhớ mình sinh con là ca sinh thường chuyển sang mổ, vất vả biết bao.
Thương Dục Hoành lập tức đè cô xuống, giọng mang ý cười: “Vậy thì tốt.”