Nuông Chiều

Lượt đọc: 1075 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 98
ngoại truyện 2 - hàn thanh đại và kỷ tô

Lần đầu tiên Kỷ Tô gặp Hàn Thanh Đại là vào một ngày mưa. Hôm ấy, cô mặc một chiếc váy dài hai dây màu trắng tinh khôi. Cô vừa hoàn thành một buổi trình diễn thời trang, đã hẹn bạn tới quán bar chơi giải khuây sau nhiều ngày làm việc mệt mỏi.

Kỷ Tô khi đó vừa pha xong một ly cocktail tên “nhật ký thầm yêu hoa hồng”, không ngờ chính mình cũng rơi vào một mối tình thầm lặng chẳng có ngày tỏ bày.

Nhưng anh còn chưa kịp tiến đến xin phương thức liên lạc thì đã thấy Thương Dục Hoành đến đón cô đi mất.

Lúc đó Kỷ Tô còn chưa biết Hàn Thanh Đại chính là cô “em gái” mà Thương Dục Hoành từng nhắc đến, vì chuyện này mà anh buồn bã một thời gian dài.

Cô tựa đầu vào giường nhìn Kỷ Tô bận rộn dọn dẹp, nấu cơm cho mình, trong lòng có phần áy náy. Khi ấy quan hệ giữa họ chưa thân thiết, cô chỉ biết anh là bạn của anh trai.

Một hôm, Kỷ Tô đặt hộp cơm xuống bàn, gãi đầu hỏi: “Cô Hàn, hôm nay muốn đi câu cá không?”

Kỷ Tô cười tươi rói: “Không sao, anh biết, anh có thể dạy em.”

Kỷ Tô nhanh nhảu: “Anh câu cá giỏi lắm, em không học cũng được, ngồi bên xem là được rồi.”

Buổi hẹn đầu tiên, họ cùng đến bên hồ câu. Kỷ Tô chuẩn bị đầy đủ dụng cụ, thậm chí mang theo ghế xếp riêng cho Hàn Thanh Đại, còn mình thì ngồi tạm trên một tảng đá.

Kỷ Tô mặc áo khoác gió đen, tay cầm cần câu, vội xua tay: “Không sao đâu, em ngồi đi mà…”

May mà Hàn Thanh Đại biết bơi, nhanh chóng kéo anh lên.

“Lau đi này.” Cuối cùng Hàn Thanh Đại bật cười, nụ cười đầu tiên suốt bao ngày qua.

“Anh như vậy… Cũng đáng yêu lắm.” Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh.

Lần đi du lịch ra biển, tâm trạng Hàn Thanh Đại cực kỳ sa sút. Sau cái chết của mẹ, cô nhiều năm liền bị cha dượng lạm dụng, không ai có thể giúp cô. Có lúc cô chỉ muốn đâm đầu vào tường chết quách cho xong.

Cô bước vào đại học, điên cuồng làm thêm kiếm tiền chỉ để có một ngày đủ bản lĩnh vạch mặt gã đàn ông khốn nạn ấy. Không ngờ, cơ duyên lại đưa cô đến với làng người mẫu, nhanh chóng có chút tiếng tăm.

Điều cô không ngờ nhất là tất cả những bóng tối trong tuổi thơ cô lại bị cha Thương ghi chép đầy đủ.

Đứng trước người đàn ông có trái tim ấm áp, lại chẳng giỏi giấu giếm tình cảm như Kỷ Tô, Hàn Thanh Đại lần đầu tiên nói ra những lời cay nghiệt nhất trong đời.

Đó là gói hàng gửi từ Tây Tạng. Trong đó có vài món đặc sản địa phương, dưới cùng là một tấm bưu thiếp bị đè nhàu.

Chào anh Kỷ,

À đúng rồi, lúc em quay về, anh có thể làm lại món cá vược hấp cho em ăn không?

Cuối cùng chúc anh mọi điều như ý, sớm tìm được bạn gái nhé! (Haha, nghe như đang giục cưới anh vậy.)

Ngày X tháng X năm X

Nét chữ đẹp đẽ, thanh tú. Cảm xúc của Kỷ Tô hoàn toàn sụp đổ. Anh ngồi xổm dưới đất, nước mắt rơi ướt cả tấm bưu thiếp. Một người đàn ông cao một mét tám như anh lại khóc thành đứa trẻ.

Về sau, Thương Dục Hoành đứng ra làm chứng, tố cáo hành vi tội ác của cha mình khiến ông bị kết án, xem như lấy lại công bằng cho Hàn Thanh Đại.

Thương Dục Hoành, Tang Vãn và Kỷ Tô cũng đến. Nhìn thấy nhiều người vẫn nhớ đến cô, họ thấy lòng được an ủi phần nào.

Khi tàu tiến vào đất Tây Tạng, anh nhìn ngắm phong cảnh dọc đường, không rõ đang nghĩ gì. Bất ngờ, một cô gái hoạt bát vui tươi bước đến, mặc áo len đỏ, đôi mắt cười cong cong: “Chào anh, chỗ này có người ngồi chưa?”

Từ đó về sau, Kỷ Tô ở lại và sống một mình ở Tây Tạng

Lần đầu tiên Kỷ Tô gặp Hàn Thanh Đại là vào một ngày mưa. Hôm ấy, cô mặc một chiếc váy dài hai dây màu trắng tinh khôi. Cô vừa hoàn thành một buổi trình diễn thời trang, đã hẹn bạn tới quán bar chơi giải khuây sau nhiều ngày làm việc mệt mỏi.

Kỷ Tô khi đó vừa pha xong một ly cocktail tên “nhật ký thầm yêu hoa hồng”, không ngờ chính mình cũng rơi vào một mối tình thầm lặng chẳng có ngày tỏ bày.

Nhưng anh còn chưa kịp tiến đến xin phương thức liên lạc thì đã thấy Thương Dục Hoành đến đón cô đi mất.

Lúc đó Kỷ Tô còn chưa biết Hàn Thanh Đại chính là cô “em gái” mà Thương Dục Hoành từng nhắc đến, vì chuyện này mà anh buồn bã một thời gian dài.

Cô tựa đầu vào giường nhìn Kỷ Tô bận rộn dọn dẹp, nấu cơm cho mình, trong lòng có phần áy náy. Khi ấy quan hệ giữa họ chưa thân thiết, cô chỉ biết anh là bạn của anh trai.

Một hôm, Kỷ Tô đặt hộp cơm xuống bàn, gãi đầu hỏi: “Cô Hàn, hôm nay muốn đi câu cá không?”

Kỷ Tô cười tươi rói: “Không sao, anh biết, anh có thể dạy em.”

Kỷ Tô nhanh nhảu: “Anh câu cá giỏi lắm, em không học cũng được, ngồi bên xem là được rồi.”

Buổi hẹn đầu tiên, họ cùng đến bên hồ câu. Kỷ Tô chuẩn bị đầy đủ dụng cụ, thậm chí mang theo ghế xếp riêng cho Hàn Thanh Đại, còn mình thì ngồi tạm trên một tảng đá.

Kỷ Tô mặc áo khoác gió đen, tay cầm cần câu, vội xua tay: “Không sao đâu, em ngồi đi mà…”

May mà Hàn Thanh Đại biết bơi, nhanh chóng kéo anh lên.

“Lau đi này.” Cuối cùng Hàn Thanh Đại bật cười, nụ cười đầu tiên suốt bao ngày qua.

“Anh như vậy… Cũng đáng yêu lắm.” Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh.

Lần đi du lịch ra biển, tâm trạng Hàn Thanh Đại cực kỳ sa sút. Sau cái chết của mẹ, cô nhiều năm liền bị cha dượng lạm dụng, không ai có thể giúp cô. Có lúc cô chỉ muốn đâm đầu vào tường chết quách cho xong.

Cô bước vào đại học, điên cuồng làm thêm kiếm tiền chỉ để có một ngày đủ bản lĩnh vạch mặt gã đàn ông khốn nạn ấy. Không ngờ, cơ duyên lại đưa cô đến với làng người mẫu, nhanh chóng có chút tiếng tăm.

Điều cô không ngờ nhất là tất cả những bóng tối trong tuổi thơ cô lại bị cha Thương ghi chép đầy đủ.

Đứng trước người đàn ông có trái tim ấm áp, lại chẳng giỏi giấu giếm tình cảm như Kỷ Tô, Hàn Thanh Đại lần đầu tiên nói ra những lời cay nghiệt nhất trong đời.

Đó là gói hàng gửi từ Tây Tạng. Trong đó có vài món đặc sản địa phương, dưới cùng là một tấm bưu thiếp bị đè nhàu.

Chào anh Kỷ,

À đúng rồi, lúc em quay về, anh có thể làm lại món cá vược hấp cho em ăn không?

Cuối cùng chúc anh mọi điều như ý, sớm tìm được bạn gái nhé! (Haha, nghe như đang giục cưới anh vậy.)

Ngày X tháng X năm X

Nét chữ đẹp đẽ, thanh tú. Cảm xúc của Kỷ Tô hoàn toàn sụp đổ. Anh ngồi xổm dưới đất, nước mắt rơi ướt cả tấm bưu thiếp. Một người đàn ông cao một mét tám như anh lại khóc thành đứa trẻ.

Về sau, Thương Dục Hoành đứng ra làm chứng, tố cáo hành vi tội ác của cha mình khiến ông bị kết án, xem như lấy lại công bằng cho Hàn Thanh Đại.

Thương Dục Hoành, Tang Vãn và Kỷ Tô cũng đến. Nhìn thấy nhiều người vẫn nhớ đến cô, họ thấy lòng được an ủi phần nào.

Khi tàu tiến vào đất Tây Tạng, anh nhìn ngắm phong cảnh dọc đường, không rõ đang nghĩ gì. Bất ngờ, một cô gái hoạt bát vui tươi bước đến, mặc áo len đỏ, đôi mắt cười cong cong: “Chào anh, chỗ này có người ngồi chưa?”

Từ đó về sau, Kỷ Tô ở lại và sống một mình ở Tây Tạng

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »