Nuông Chiều

Lượt đọc: 1077 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 99
ngoại truyện 3 - nhật ký yêu thầm của thịnh sơ

Thịnh Sơ và Tang Vãn từ nhỏ vốn chẳng ưa nhau, hồi đó hai người sống sát vách, cha mẹ Tang Vãn mới bắt đầu sự nghiệp nên chẳng có thời gian trông con.

“Cậu đợi đấy! Tớ về méc cha mẹ là cậu bắt nạt tớ!” Tang Vãn bò dậy, tay lau tóc rối bù trước trán.

“Cậu mới là gà!”

“Cậu...!”

Cả hai đúng kiểu “oan gia ngõ hẹp”, đánh nhau lớn lên, đến cấp hai thì bắt đầu dần xa cách.

Thịnh Sơ học hành tệ hại. Sau giờ học anh chỉ lo chơi bóng, bài tập không làm, kiểm tra chẳng bao giờ đậu.

Chỉ tiếc không được xếp chung lớp với Tang Vãn, điểm số của họ cách xa nhau nhưng được vào cùng trường là anh đã thấy mãn nguyện.

Thịnh Sơ cũng không biết mình bắt đầu thích cô từ khi nào, có lẽ là từ những lần quen với việc dõi theo bóng lưng cô chăng?

Trước khi tốt nghiệp, nhà Tang Vãn xảy ra biến cố lớn. Cô vào làm ở Mỹ Ích, Thịnh Sơ không yên tâm để cô một mình ở thành phố Giang Minh, bèn đi trước dò đường, thậm chí chuyển cả tiệm thú cưng của mình đến đó.

Anh rất muốn thổ lộ nhưng cũng sợ Tang Vãn không có cảm giác với mình, đến cả tình bạn cũng không giữ nổi.

Hôm đó, Tang Vãn mặc váy cưới cao cấp, Cha Tang dắt tay cô từng bước tiến đến Thương Dục Hoành đang đứng trên sân khấu.

Anh nhìn họ thề nguyện trước bao người, trao nhẫn, hôn nhau...

Khi Bánh Bao Nhỏ chào đời, Thịnh Sơ vội vàng lao đến bệnh viện, thậm chí quên cả khóa cửa tiệm.

Sau một đêm vất vả, cuối cùng Bánh Bao Nhỏ cũng ra đời, Thịnh Sơ mới yên lòng.

“Sau này không được để cô ấy sinh nữa!”

Từ lúc Tang Vãn bước vào phòng sinh, anh đã đi qua đi lại không ngừng ngoài hành lang. Thật ra anh rất hối hận. Có con hay không vốn không quan trọng, anh đâu có ngai vàng gì để nối dõi, chỉ là anh không chịu nổi khi thấy cô đau đớn như vậy.

Tang Vãn chỉ thuận miệng an ủi vài câu cho có lệ.

Thịnh Sơ và Tang Vãn từ nhỏ vốn chẳng ưa nhau, hồi đó hai người sống sát vách, cha mẹ Tang Vãn mới bắt đầu sự nghiệp nên chẳng có thời gian trông con.

“Cậu đợi đấy! Tớ về méc cha mẹ là cậu bắt nạt tớ!” Tang Vãn bò dậy, tay lau tóc rối bù trước trán.

“Cậu mới là gà!”

“Cậu...!”

Cả hai đúng kiểu “oan gia ngõ hẹp”, đánh nhau lớn lên, đến cấp hai thì bắt đầu dần xa cách.

Thịnh Sơ học hành tệ hại. Sau giờ học anh chỉ lo chơi bóng, bài tập không làm, kiểm tra chẳng bao giờ đậu.

Chỉ tiếc không được xếp chung lớp với Tang Vãn, điểm số của họ cách xa nhau nhưng được vào cùng trường là anh đã thấy mãn nguyện.

Thịnh Sơ cũng không biết mình bắt đầu thích cô từ khi nào, có lẽ là từ những lần quen với việc dõi theo bóng lưng cô chăng?

Trước khi tốt nghiệp, nhà Tang Vãn xảy ra biến cố lớn. Cô vào làm ở Mỹ Ích, Thịnh Sơ không yên tâm để cô một mình ở thành phố Giang Minh, bèn đi trước dò đường, thậm chí chuyển cả tiệm thú cưng của mình đến đó.

Anh rất muốn thổ lộ nhưng cũng sợ Tang Vãn không có cảm giác với mình, đến cả tình bạn cũng không giữ nổi.

Hôm đó, Tang Vãn mặc váy cưới cao cấp, Cha Tang dắt tay cô từng bước tiến đến Thương Dục Hoành đang đứng trên sân khấu.

Anh nhìn họ thề nguyện trước bao người, trao nhẫn, hôn nhau...

Khi Bánh Bao Nhỏ chào đời, Thịnh Sơ vội vàng lao đến bệnh viện, thậm chí quên cả khóa cửa tiệm.

Sau một đêm vất vả, cuối cùng Bánh Bao Nhỏ cũng ra đời, Thịnh Sơ mới yên lòng.

“Sau này không được để cô ấy sinh nữa!”

Từ lúc Tang Vãn bước vào phòng sinh, anh đã đi qua đi lại không ngừng ngoài hành lang. Thật ra anh rất hối hận. Có con hay không vốn không quan trọng, anh đâu có ngai vàng gì để nối dõi, chỉ là anh không chịu nổi khi thấy cô đau đớn như vậy.

Tang Vãn chỉ thuận miệng an ủi vài câu cho có lệ.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »